GAI HƯỚNG DƯƠNG

Gai Hướng Dương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
1

❊ ❊ ❊

Đây bị tổn thương đấy. Đàn ông ấy mà, là giống dễ bị tổn thương lắm.

Nên phải đi đòi tiền đền bù cho đây. Ông già bảo là không cần cay cú nữa nhưng đây cứ thích làm cho ra lẽ. Mù mờ thế này khó chịu đúng không? Mấy việc xung quanh cứ nhập nhằng như vậy thì ai chịu được.

Ừ, đúng vậy, chẳng hiểu lý do là gì cả. Cô là luật sư mà không nghe Nat-chan[[1]] nói gì à?

Cô đúng là người thân của Nat-chan sao? Nhìn mặt chẳng có tí giống nhau nào cả.

Họ hàng xa à? Chẳng hiểu ra làm sao.

Thôi được rồi. Cái đó không giải thích cũng được.

Nhưng mà này, đúng là cử luật sư hàng thật giá thật đến đấy nhỉ. Đây muốn nói chuyện trực tiếp (với cô ấy) cơ. Đây có gọi điện thoại thì (cô ấy) cũng không nghe máy. Mà (cô ấy) đang ở đâu đấy?

Nơi nào đó là ở đâu?

À, vậy là không nói cho đây biết hả? Chuyện đã thành ra thế này rồi, không gặp đây là không được đâu, có đúng không nào? Sao nào, xoắn hết cả não đây này. Cô có phải là luật sư không đấy?

Ồ, lính mới à, cũng có vẻ thế thật.

Cái gì? Con số? Con số ý là số tiền đền bù sao? Cái đó... một... một triệu. Đột nhiên hủy bỏ hôn ước làm đây bị tổn thương, phải đền bù cho trái tim của đây một triệu.

Chẳng lẽ nhiều quá sao?

Này, nghe cô thì có mà ăn cám, cô đứng về phía Nat-chan mà. Luật sư của đây ư? Đây không cần thuê cái loại ăn hại ấy.

Đây chơi tới bến. Chuyện của đây và Nat-chan là nghiêm túc đấy.

Bọn đây quen nhau một cách đàng hoàng, chuẩn bị mọi thứ cho đám cưới rồi. Nat-chan đó, cô ấy háo hức bảo là cưới rồi thì phải thế này, phải thế kia. Không hề cãi nhau chút nào luôn.

Đúng thế đấy. Không có bất cứ trở ngại nào. À, mà cũng có chút chuyện.

Không, chả nghiêm trọng đâu. Thật mà. Bố mẹ đây nghĩ Nat-chan không thích hợp làm dâu nhà nông. Chỉ thế thôi. Đó hoàn toàn không phải là vấn đề. vì đây cũng chẳng có ý định để Nat-chan làm công việc nhà nông. Đây cũng nói vậy với Nat-chan rồi. Cái căn hộ chung cư này, cũng là mua để sau này ở riêng, vì cô ấy bảo không muốn sống chung với bố mẹ chồng. Bài trí trong nhà như thế này, toàn bộ là do cô ấy làm đấy.

Khó hiểu quá.

Thật sự là như vậy.

Đây cũng không biết tại sao lại thành thế này.

Cô đấy, hỏi Nat-chan hộ đây đi.

Tôi rời khỏi căn hộ, đi xuống cầu thang. Vừa bước ra khỏi tòa nhà, ánh mặt trời gay gắt làm tôi phải đưa tay lên che mắt. Rồi tôi bất giác ngửa người ra sau nhìn lên căn hộ mà Nishioka Akio đã mua để chuẩn bị kết hôn với Kotani Natsuko. Tòa chung cư mới toanh này có bốn tầng, có thể thấy áo quần được phơi phóng trên một số ban công. Tôi cởi chiếc áo khoác đen ra vắt lên tay, nhằm hướng bến xe buýt mà Natsuko đã chỉ cho, bước trên con đường có hàng cây anh đào đã rụng hết hoa. Có thể do trận mưa đêm qua, xác hoa rải đầy trên mặt đất. Đi được hai, ba phút, tôi nhìn thấy bến xe buýt. Xem bảng giờ, thấy phải đến hai mươi phút nữa mới có chuyến tiếp theo lúc ba giờ hai mươi phút chiều. Tôi nhìn quanh tìm xe taxi nhưng trên con đường một làn xe này không thấy bóng dáng chiếc taxi nào cả. Thở dài, tôi mở tờ giấy ghi chú mà Natsuko đưa cho. “Taxi không mấy khi qua đó, kiên nhẫn chờ xe buýt.” Nói thật, chữ viết quá xấu.

Tôi liếc xuống ghế chờ xe buýt, chỉ thấy đó là một chiếc ghế dài bằng gỗ thấm nước mưa nên đen sì, do bến xe buýt này không có mái che. Trên ghế lác đác mấy cánh hoa anh đào rơi rớt. Không cách gì ngồi được. Đành đứng vậy. Rút cuốn sổ tay Moleskine trong túi đeo vai ra, tôi kẹp tờ ghi chú của Natsuko vào đó rồi mở trang ghi chép ngày hôm nay.

Trong cột ngày 27 tháng 4 năm Showa thứ 53[[2]], chỉ có dòng ghi chú: “Nói chuyện với các đối tượng liên quan đến Nishioka Akio”. Sau hai năm thực tập tại Viện Nghiên cứu Tư pháp, sổ tay của kẻ mới chân ướt chân ráo vào nghề như tôi hầu như chẳng có gì. Bốn năm đại học, tôi chưa một lần trượt các kỳ kiểm tra tư pháp, cũng ít tuổi nhất trong số các thực tập sinh cùng khóa, hơn nữa còn là người có thành tích tốt nhất trong kỳ thì sát hạch cuối cùng của giai đoạn thực tập.

Nhưng tôi lại là phụ nữ. Trong thời gian đầu của giai đoạn thực tập, rất nhiều đồng nghiệp đã tìm được việc, còn tôi chật vật mãi vẫn không được văn phòng luật sư nào đón nhận. Các luật sư luôn giương cao khẩu hiệu “Trước pháp luật mọi thứ đều bình đẳng”, nhưng thật ra vẫn luôn mang nặng tư tưởng phân biệt giới tính. Nhờ sự giới thiệu của một giáo sư thời đại học, cuối cùng cũng có một luật sư chịu gặp để phỏng vấn tôi. Lúc đến văn phòng luật sư cách cửa Nam ga Shibuya năm phút đi bộ, câu đầu tiên Ogiwara Michiya nói với tôi là: “Tôi không hướng dẫn gì được đâu nhé.” Mở văn phòng luật sư này đã được năm năm, chỉ một mình Ogiwara phải lo liệu mọi thứ nên không có sức lực cũng như kinh nghiệm chỉ dạy cho đàn em. Đang mong có chỗ làm nên tôi thấy thế cũng được.

Tôi làm việc với tư cách luật sư tập sự dưới quyền luật sư chuyên về dân sự Ogiwara đã được hai tuần. Như đã nói ban đầu, Ogiwara không hề chỉ dẫn tôi một chút gì. Khi có khách hàng đến văn phòng, thỉnh thoảng Ogiwara hỏi: “Nghe không?” Vậy là tôi được ngồi cùng. Hoặc khi anh ấy hỏi: “Đi không?” Tôi sẽ được đi cùng. Chỉ có thế thôi. Anh ấy không hề giải thích gi về vụ án, cũng chẳng nói là mình đang đi đâu. Tôi phải tự mình suy nghĩ để lý giải, có chỗ nào không hiểu thì hỏi, những lúc như thế Ogiwara sẽ trả lời. Khi di chuyển trong xe, tôi hỏi anh ấy để trở thành một luật sư giỏi cần nhất là điều gì. Anh ấy lập tức trả lời: “Phải hỏi chuyện tất cả các đối tượng liên quan.” Đúng như vậy, phần lớn thời gian của Ogiwara là nói chuyện với một ai đó, nguyên cáo, bị cáo hoặc đối tượng liên quan. Điều này có thật không nhỉ? Nếu công việc của luật sư chỉ là hỏi chuyện thì làm sao giải quyết được việc tranh tụng giữa nguyên cáo và bị cáo?

Có tiếng xe ầm ầm chạy đến, tôi ngẩng mặt lên thấy xe buýt đang chầm chậm vào bến. Cất sổ tay vào túi, tôi cầm ví đựng tiền xu chuẩn bị sẵn. Lên xe, tôi ngồi xuống chiếc ghế đơn ở giữa xe. Nhìn lên bản đồ tuyến xe buýt được dán phía trên cửa sổ, tôi xác nhận điểm xuống cách đây mười hai bến.

Tuần trước tôi bất ngờ nhận được điện thoại của Natsuko. Cô ấy tự giới thiệu là cháu của em gái bà ngoại tôi, hầu như không có ấn tượng gì nên ngay cả khi nghe tên, tôi cũng chẳng biết là ai. Cô ấy bảo có việc muốn trao đổi với tôi, trên đường đến quán cà phê hẹn cùng cô ấy, ký ức một ngày hè đột nhiên hiện về.

Kỳ nghỉ hè đầu tiên sau khi vào cấp một, mẹ dẫn tôi về chơi nhà bà ngoại ở Fukushima[[3]].

Chuyện cũng đã mười bảy năm rồi. Lúc đó, có mấy đứa trẻ con họ hàng gần đó cũng đến chơi. Trước khi chúng tôi đến ba ngày, cô bé Natsuko cùng tuổi với tôi cũng đến và đã trở thành nhân vật trung tâm. Món ăn Natsuko thích sẽ được bày lên bàn, Natsuko thích để đồ ở đâu thì để ở đấy, Natsuko muốn ở chỗ nào thì nơi đó sẽ được dọn cho Natsuko. Mọi người đều làm những việc khiến Natsuko vui. Với sự nhạy cảm của trẻ con, trong bầu không khí ấy, tôi luôn cố tránh Natsuko. Có một ngày, bà ngoại vẫn luôn yêu thích may vá gọi tôi và Natsuko lại. Trải lên tatami chiếc váy liền, bà ngoại bảo có miếng vải đẹp nên may cho hai đứa. Vải có nền là những bông hoa hướng dương to, hai đứa chúng tôi liền mặc thử. Ai cũng khen là dễ thương ghê, vừa người lắm. Ngày hôm đó, chúng tôi xúng xính diện luôn bộ váy. Ngày hôm sau thì có chuyện xảy ra, mẹ tôi tìm thấy chiếc váy của tôi trong máy giặt, ở tình trạng rách bươm. Thủ phạm là Natsuko. Người lớn bảo Natsuko đi xin lỗi tôi, nhưng con bé khóc lóc nói rằng: “Cái váy hợp với cháu hơn mà.” Chẳng mấy chốc, tôi cảm nhận sâu sắc được rằng, kẻ đang khóc lóc kia nhận được sự cảm thông hơn người vừa bị xé váy là tôi. Không biết Natsuko có còn nhớ đến chiếc váy ngày ấy. Tuần trước, đáng lẽ tôi nên hỏi cô ấy khi gặp lại sau mười bảy năm.

Xuống xe buýt, tôi nhìn quanh thì chỉ thấy cánh đồng trải dài trước mắt. Cách đó ba mươi mét, có một người đội mũ rơm đang ngồi xổm. Nhìn xuống luống hoa màu gần ngay dưới chân, tôi cũng không nhận ra đây là cây gì. Tôi không biết là ở quận Edogawa còn có cánh đồng rộng lớn như thế này. Cho dù là cùng thành phố, nhưng phong cảnh ở đây hoàn toàn khác nơi mà tôi đang sinh sống.

Nhìn chỉ dẫn trong tờ ghi chú Natsuko đưa, tôi nhằm về hướng nhà của Nishioka. Đi bộ khoảng năm phút, một ngôi nhà với cánh cổng lớn hiện ra trước mắt. Mặc áo khoác vào, xắn lại ống tay áo sơ mi, tôi nhấn chuông cửa. Chờ mãi không thấy ai trả lời nên tôi thử kéo cánh cửa, không có khóa, cửa mở ra dễ dàng. Tôi thử cao giọng gọi với vào. Đột nhiên cảm giác trống rỗng ập đến, thỉnh thoảng tôi vẫn bị như vậy. Tôi nhắm mắt lại, chờ đến khi sự trống rỗng trong tim biến mất. Từ cuốn sách đọc vào năm thứ nhất của trung học[[4]], tôi biết được tình trạng đôi khi xảy ra như thế này gọi là “trống rỗng”. Cảm giác này theo tôi lên cấp ba rồi đại học. Tôi từng ôm hy vọng mong manh rằng ra xã hội rồi sẽ hết thôi nhưng hình như là không thể.

Chậm rãi mở mắt ra, đúng lúc ấy, tôi nghe thấy tiếng phụ nữ gọi, nghiêng tai lắng nghe thì giọng nói ấy chỉ dẫn vòng sang bên trái. Đóng cửa lại, tôi vòng sang bên trái căn nhà, nhìn thấy một người phụ nữ mặc bộ quần áo làm nông đang ngồi trong căn phòng có cửa kính mở rộng. Có lẽ đây là bà Katsue, mẹ của Akio. Tôi cúi đầu chào: “Xin lỗi đã làm phiền bác trong lúc bận rộn ạ, cháu là Ishida Tetsuko, luật sư của cô Kotani Natsuko.”

Người đàn bà lập tức nhướng mắt lên, thể hiện rõ địch ý. Tôi chuẩn bị tinh thần nhận lấy những lời khó nghe nhưng bà ấy không hề nói gì cả. Bà ấy ngồi dựa vào một chiếc ghế nhỏ, bốc mấy cái lá trong rổ ra đặt lên cân, thêm thắt đôi chút rồi lấy ra cho lên đầu gối cuộn lại trong gói giấy. Động tác rất nhịp nhàng trôi chảy.

“Akio báo với tôi rồi, bảo là hôm nay luật sư của cô ta đến. Thật sự là có thuê luật sư đấy nhỉ?” Bà ấy đột nhiên lên tiếng. “Lần đầu thằng bé dẫn về đây tôi đã biết cô ta là loại người nào rồi. Cái gì thích thì nói lưu loát lắm, cái gì không thích thì toàn để Akio phát biểu. Ngước cặp mắt ươn ướt nhìn Akio, làm cái mặt “kìa, anh nói đi”. Cũng vì Akio yêu cô ta nên chiều theo ý cô ta tất. Dắt mũi đàn ông đối với loại con gái như cô ta thì dễ như trở bàn tay. Ban đầu chúng tôi cũng phản đối, nhưng mà cuối cùng Akio bảo là thời đại khác nhau, thế là xong. Natsuko chỉ hơi nhăn mặt một chút là đám đàn ông đã cuống lên rồi, làm này làm nọ lấy lòng nó. Cứ thế mọi việc đều sẽ theo ý nó. Cô ta là cái loại đó đó.”

“Bác là bác Katsue, mẹ của anh Akio phải không ạ? Thật vậy sao? Như thế từ đầu bác đã phản đối đám cưới của anh Akio và cô Natsuko rồi có đúng không ạ?”

“Đương nhiên rồi. Gia đình chúng tôi làm nông đấy. Cần là cần cô con dâu cần cù làm việc, chân chất, hiền lành, chứ cái loại chuyên than thở, làm mình làm mẩy ấy ai cần.”

“Khi đám cưới bị hủy bỏ, bác nghĩ thế nào ạ?” Vừa hỏi tôi vừa lấy sổ tay ra ghi chép.

“Thở phào nhẹ nhõm chứ sao.” Bà mẹ Akio nhíu nhíu khóe miệng, ghét bỏ nói. “Cuối cùng Akio cũng thoát khỏi cơn ác mộng đó. Tôi là mẹ nó còn muốn đốt pháo ăn mừng.”

“Vậy bác nghĩ sao về việc anh Akio yêu cầu cô Natsuko trả tiền bồi thường?”

Lần đầu tiên bà ấy ngừng tay, nhìn thẳng vào mắt tôi. “Cô muốn nói là đàn ông mà nhỏ mọn như đàn bà sao? Tôi không nghĩ vậy đâu. Akio ấy, đã tốn không biết bao nhiêu tiền cho cô ta rồi, nào là áo quần, nào là nhẫn vòng, đủ thứ khác nữa. Cũng kha khá đấy. Đòi trả lại cũng chẳng có gì quá đáng đúng không? Chịu khổ một lần cũng được, cho sáng mắt ra.”

Tôi đề nghị bà ấy kể cụ thể các quà tặng và số tiền mà Akio đã đưa cho Natsuko nhưng bà ấy lắc đầu, bảo tôi cứ đi mà hỏi Akio. Sau khi cảm ơn vì buổi nói chuyện, tôi hỏi bà ấy về bố của Akio, ông Akimitsu. Bà Katsue chậm rãi dời ánh mắt từ mặt xuống chân tôi rồi mới chỉ cho tôi vị trí của đám ruộng nơi có thể tìm thấy ông Akimitsu. Có thể thấy bà Katsue rất ghét Natsuko, giữa hai người chắc là không hòa thuận. Nhưng nghe nói mối quan hệ giữa mẹ chồng và nàng dâu cũng không dễ dàng gì nên chuyện này có lẽ cũng không có gì lạ.

Tôi ra khỏi nhà Nishioka, loanh quanh mấy căn nhà rồi xuống dốc một chút, cánh đồng trải dài trước mắt, nhưng không thấy bóng dáng một ai. Tôi xoay người, định quay lại nhà Nishioka để hỏi lại xem ông Akimitsu ở đâu. Vừa cất bước vừa ngoái lại nhìn cánh đồng thì tôi chợt chú ý đến một chấm đen đằng xa. Tôi dừng bước, quay người lại quan sát kĩ thì thấy chấm đen ấy chuyển động. Nhìn quanh tìm đường, tôi phát hiện ra một lối nhỏ phía bên trái xuyên đến tận giữa cánh đồng rộng lớn. Trong khoảnh khắc bước chân lên lối mòn đó, chân tôi dừng lại trong không trung. Một dấu giày lớn in trên nền đất mềm, có lẽ là do người trước đó để lại. Tôi nhẹ nhàng thu chân lại, đặt xuống con đường rải sỏi cứng. Cứ đi xuống con đường đất mềm thế này kiểu gì cũng hỏng đôi giày bệt của tôi. Để xác định xem chấm đen kia có phải là người hay không, tôi chăm chú nhìn về phía bên kia cánh đồng. Quả thật là bóng người.

Hơi xoay người lại, tôi đang nghĩ xem có nên quay về nhà Nishioka. Nhưng nhớ lại ánh mắt của bà Katsue, tôi dừng lại. Quyết định xong, tôi bước về phía chấm đen kia.

Bỏ qua cảm giác giày bị lún sâu vào mặt đất mềm, tôi một lòng tiến về phía trước. Đi được khoảng năm mươi mét, tôi càng khẳng định đó là bóng người. Tôi phải gọi mấy lần người đó mới quay lại nhìn nhưng không hề có ý định đi về phía này. Còn cách người đó khoảng một mét, tôi dừng lại tự giới thiệu tên mình. Người đàn ông chậm rãi đứng dậy, tôi hỏi xem ông ấy có phải là ông Akimitsu, bố của Akio không. Không hề lên tiếng, ông ấy chỉ hơi đẩy chiếc mũ rơm lên. Tôi nói lý do đến gặp rồi hỏi ông ấy nghĩ gì về quan hệ yêu đương của Akio và Natsuko. Nhưng người đàn ông vẫn im lặng. Tôi đợi một lúc cũng không thấy ông ấy có dấu hiệu gì mở miệng. Sốt ruột quá, tôi đành phải hỏi thêm: “Bác cũng phản đối đám cưới của anh Akio và cô Natsuko phải không ạ?”

Ông Akimitsu phủi phủi hai tay vào quần, bước tới hai, ba bước rồi cúi người xuống chiếc giỏ dưới chân, lấy bình nước ra, rót nước vào nắp. Uống một hơi hết nắp nước, ông ấy lắc mạnh chiếc nắp rảy nước đi rồi hỏi: “Cô có uống không?” Tôi lập tức đáp lời: “Cháu không ạ, cảm ơn bác.”

Ông Akimitsu dùng những ngón tay thô ráp vặn chiếc nắp bình nước lại. “Muốn biện hộ cho Nat-chan lắm phải không? Chuyện nam nữ không phải là ai đúng ai sai. Akio cứ lằng nhằng chuyện tiền bạc, khó nghĩ quá nhở.”

“Như vậy là bác phản đối chuyện anh Akio yêu cầu tiền bồi thường từ cô Natsuko phải không ạ?”

“Nó tự ý làm đó chớ. Hôm qua nó bảo ngày mai có luật sư đến, tôi mới nghe nó nói đến (chuyện tiền bạc) lần đầu.”

“Vậy ạ?” Tôi rút sổ tay ra, hỏi tiếp: “Bác thấy mối quan hệ giữa anh Akio và cô Natsuko như thế nào ạ?”

Hơi nhún vai, ông ấy đáp: “Có vẻ như Akio yêu say đắm. Thời gian yêu nhau càng dài, hình như Nat-chan thấy Akio không đủ độ tin cậy làm chồng. Con bé là người hiền lành, mệt mỏi quá mới nói ra thì phải.”

Tôi viết vào sổ tay chữ “hiền lành” và thêm dấu hỏi chấm đằng sau. Ngẩng đầu lên tôi thấy ông Akimitsu đang chống tay lên hông. Vừa đấm hông, ông ấy vừa nói tiếp: “Nat-chan là người kiên định nên có khi không chịu nhường bước, vì thế bà nhà tôi không thích. Nghe nói cô là họ hàng nên cũng biết quá trình trưởng thành của con bé phải không? Chẳng nhớ là lúc nào nữa, con bé một mình đến gặp tôi, mang theo takuan[[5]] mà nó tự muối. Vừa nhắm rượu nó vừa tâm sự. Cũng vất vả đó, gian nan nên mới trở nên mạnh mẽ, không thì làm sao mà sống sót được.”

Tôi viết vào sổ tay: “Akimitsu thông cảm với Natsuko.”

“Quê cháu ấy, có lẽ cũng khó sống.” Ông Akimitsu lấy chiếc khăn quấn trên đầu xuống lau mặt. “Bây giờ thì khác, nhưng mà hai mươi năm trước, con lai ấy mà...”

“Vâng?”

Vẻ mặt của ông ấy trông còn ngạc nhiên hơn cả tôi. “Hai người không phải là họ hàng sao?”

“Mặc dù là họ hàng, nhưng Natsuko là cháu của em gái bà ngoại cháu. Hồi bé chúng cháu cũng chỉ gặp nhau có mấy lần. Nhân việc này cũng là mười bảy năm mới gặp lại nhau. Xin lỗi, vừa rồi bác bảo con lai là sao ạ?”

“À, là con lai giữa bố là lính Mỹ và mẹ là người Nhật đó mà.” Thấy tôi không nói gì, ông Akimitsu lẩm bẩm trong miệng: “Giữa họ hàng với nhau cũng có bí mật nhỉ.” Xong ông ấy quay lại công việc đang làm dở.

Tôi tiếp tục hỏi người đàn ông đang khom lưng làm việc: “Bác có biết trước Natsuko, anh Akio có từng yêu ai không ạ?”

“Có yêu nhau hay không thì tôi không biết, nhưng từ nhỏ Akio đã quen với Reiko-chan, con bé đã kết hôn rồi. Trước vẫn thỉnh thoáng thấy nó, gần đây chẳng mấy khi chạm mặt, không biết thế nào rồi.”

Nói lời cảm ơn ông Akimitsu, tôi cho sổ tay vào lại túi xách. Định nhấc chân lên đi thì cảm thấy nặng trịch, tôi nhìn xuống thấy giày đã lún sâu vào nền đất. Tôi dùng sức kéo chân lên nhưng nó không nhúc nhích tí nào. Đeo chéo cái túi xách lên lưng, tôi cúi xuống dùng tay nắm lấy giày. “Đừng có kéo lên, kéo về phía sau ấy.” Nghe thấy tiếng của ông Akimitsu từ sau lưng, tôi theo đó mà làm thì dễ dàng kéo được giày ra. Khi tôi mở miệng cảm ơn đã chỉ bảo thì ông ấy nói thế này: “Nat-chan biết chuẩn bị ủng khi đến đây đấy.” Làm như không nghe thấy ý mỉa mai, tôi ra khỏi đám ruộng.

Lên chuyến xe buýt khác với chuyển khi đến, tôi nhằm về hướng ga tàu điện. Khi xuống ở bến cuối trước cửa ga đã là năm giờ chiều. Còn ba mươi phút nữa mới đến giờ hẹn với cô bạn thân của Natsuko nên tôi ghé vào một tiệm đồ ăn nhanh. Kiểm tra lại đôi giày thì thấy chúng dính đầy bùn đất, chả ra cái hình thù gì cả, tôi chán nản thở dài ngồi hút roèn roẹt ly nước cam. Tiếng nói chuyện rôm rả của cô gái bàn bên cạnh truyền đến: “Đã nói cái đó đúng là thế mà.” Tôi khẽ liếc thấy có hai cô gái trạc tuổi tôi đang ghé đầu vào nhau tám chuyện. Quan sát một vòng quanh quán, chỉ có tôi là đi một mình, những người khác đi cùng bạn, người thân hoặc là người yêu, ngồi cùng bàn vui vẻ trò chuyện. Tôi nở nụ cười chua xót, tôi luôn là như vậy, lúc nào cũng cô đơn một mình.

“Chắc là do bận đó.” Tiếng nói chuyện của cô gái lúc nãy kéo sự chú ý của tôi về bàn bên cạnh. Hình như là một cô cho rằng mình đã bị vứt bỏ khi chàng trai không liên lạc nữa, còn cô kia đang an ủi rằng có lẽ anh chàng đang bận mà thôi. Đáng lẽ nên nói rằng hắn ta không hứng thú gì với cậu nữa. Người bạn thật sự chính là người nói sự thật cho bạn biết, nhưng trên thế gian này, cái gọi là bạn bè chỉ là kẻ tỏ ra quan tâm đến bạn lúc đó thôi.

Tôi vừa uống nước cam vừa nghe câu chuyện tình yêu kéo dài bất tận của bàn bên. Đến khi tôi uống hết cốc nước rồi mà một bên vẫn lo lắng, còn bên kia vẫn tiếp tục an ủi. Hồi đi học tôi cũng đã từng bị lôi kéo vào câu chuyện nhàm chán như thế này. Tôi cũng không biểu đạt suy nghĩ thật của mình vì e rằng nếu làm vậy, tôi sẽ bị xa lánh và cô lập mất. Không phải tôi sợ sự cô lập, mà sợ sự phiền hà nó sẽ mang lại.

Gần đến giờ hẹn, tôi kéo lê đôi giày dính đầy bùn nhằm hướng cửa soát vé rồi đợi ở đó. Đến muộn năm phút, một cô gái có vẻ như là người cần gặp cất tiếng gọi tôi. Tóc uốn bồng bềnh, chân đi dép tông nhiều màu sắc, cô ấy nở nụ cười trên khuôn mặt đầy tàn nhang. Tuần trước khi gặp Natsuko, tôi đề nghị được gặp một người quen của cả cô ấy và Akio, chính là cô Nakagawa Eiko này.

Tôi theo Eiko vào một quán giải khát. Phía bên phải của quán vang lên tiếng bíp bíp từ ba chiếc máy điện tử chơi trò “bắn ruồi[[6]]”. Eiko giơ tay chào một thanh niên đang đứng trong quầy rồi mời tôi đi tới một chiếc bàn trong góc. Cô ấy kể là đang làm thêm ở đây bắt đầu từ sáu giờ, còn ban ngày làm công việc văn phòng ở Kinshicho[[7]]. Cứ một tuần ba ngày, vào buổi tối, cô ấy làm việc tại quán giải khát này để kiếm thêm. Vừa kể cô ấy vừa nhún vai.

Dù không gọi nhưng một ly cà phê đá và một phần bánh mì lát nướng được đặt xuống trước mặt Eiko, tôi cũng được một ly cà phê đá. Eiko khẽ cúi đầu cảm ơn người đàn ông đưa đồ ăn tới, rồi tự động bắt đầu câu chuyện. “Cứ hỏi đi, cô là họ hàng đấy nhỉ. Có họ hàng là luật sư cũng tiện phết nhỉ. Cô muốn hỏi chuyện anh Akio phải không? Ban đầu quen biết nhau là do người yêu cũ của Nat-chan là bạn của người yêu tôi. Bốn người chúng tôi cùng đi chơi chung với nhau mấy lần. Rồi có những hôm đang đi ăn, Nat-chan bỗng nhiên bảo là chán quá, đùng đùng bỏ về. Tùy tiện, ương bướng đúng không? Cho nên chúng tôi cũng không thân thiết mấy đâu. Khi cô ấy chia tay bạn trai thì mối quan hệ của tôi cũng tan vỡ, nhưng thỉnh thoảng chúng tôi vẫn liên lạc với nhau. Rồi tôi giới thiệu cô ấy với anh Akio, là một khách quen của quán, cũng là bạn học thời cấp hai của anh chủ quán.” Cô ấy chỉ ngón trỏ về phía sau quầy nơi có một người đàn ông đang có vẻ bận rộn làm việc. Chính anh ta là người đã đưa cà phê và bánh mì nướng tới.

Nhón tay ăn một lát bánh mì nướng đã được cắt thành hình tam giác xong, Eiko liếm hai đầu ngón tay sạch sẽ, rồi lại dùng hai ngón tay ấy cầm chiếc ống hút, tỉnh bơ hút cà phê. Cô ấy tiếp tục: “Ngay lần gặp đầu tiên, hai người đó đã nói chuyện vô cùng vui vẻ. Tôi thấy kiểu gì cũng yêu nhau thôi, nhưng đúng là không nghĩ đến việc họ tính chuyện kết hôn.”

“Tại sao cô lại nghĩ vậy?”

“Hả? Tại sao tôi không nghĩ họ sẽ kết hôn ấy hả? Ừm, Nat-chan ấy, rất có duyên đấy chứ. Thì đấy, xinh đẹp này, rồi cởi mở nữa, nói chuyện rất chủ động. Đàn ông thích kiểu đấy mà. Nat-chan cũng thích đàn ông, cô ấy có nhiều bạn trai lắm. Cho nên tôi nghĩ cô ấy thỏa mãn với việc được yêu thương, chiều chuộng. Thế mà cô ấy lại quyết tâm kết hôn với anh Akio. Kết hôn là lời tuyên bố từ nay chỉ có một người đàn ông này mà thôi đúng không? Tôi thật không tưởng tượng nổi Nat-chan lại chịu được việc đó. Khi nghe tin Nat-chan đính hôn với anh Akio, tôi nghĩ rằng Akio thật sự tốt thế sao. Vì nếu để mà cưới thì cô ấy có cả tá anh chàng đủ điều kiện hơn anh Akio.”

Tôi chỉ ghi một từ “đàn ông” vào sổ tay, rồi hỏi chuyện tiếp: “Cô có nghe cô Natsuko nói gì về anh Akio không?”

Cô ấy nghiêng đầu “ưm” một tiếng, rồi cúi xuống gặm mấy lát bánh mì còn lại, ăn hết rồi mới tiếp tục: “Cô ấy nói anh ta hiền lành.” Rồi cô ấy cười phá lên. “Người hiền lành mà khi bị đá lại đòi tiền bồi thường, Nat-chan cũng không có mắt nhìn người nhỉ. Thật là buồn cười. Loại con gái dắt mũi đàn ông mà sống như Nat-chan cũng có lúc thế này. À mà cô hỏi gì nhỉ? Tôi có nghe Nat-chan nói gì về Akio không, đúng không? Cô ấy bảo ưu điểm là hiền lành mà nhược điểm cũng là hiền lành. Tôi đã kể với cô nhà anh Akio làm nông chưa nhỉ? Tôi bảo với cô ấy, cậu thật lòng với anh Akio nên mới quyết tâm làm dâu nhà nông đấy à? Nghe thế cô ấy cười ngặt nghẽo, đúng thế ở chỗ này này, đúng cái chỗ luật sư đang ngồi ấy, cười ha hả, cười chảy cả nước mắt. Cô ấy bảo là tuyệt đối không làm nông, thì đúng là cô ấy ghét công việc đồng áng nên mới lên Tokyo đấy chứ. Hình như điều kiện để kết hôn là cô ấy sẽ không tham gia việc nông trong nhà.”

“Anh Akio đồng ý với điều kiện ấy hay sao?”

“Đồng ý chứ, cái gì cũng gật. Vì để cưới được Nat-chan mà.” Eiko gật đầu đáp.

“Quan hệ giữa cô Natsuko và bố mẹ anh Akio tốt đẹp chứ? Cô ấy có bao giờ tâm sự, hỏi ý kiến của cô không?”

“Cô ấy chẳng nói gì. À... nhưng có vẻ như anh Akio có chút chuyện. Lát nữa cô hỏi anh chủ xem sao. Mỗi lần đến đây, anh Akio đều tìm anh chủ nói chuyện rầm rì. Có thể anh ấy biết được gì đó.”

Tôi cúi xuống sổ ghi chép, nhìn vào chữ “đàn ông” mình vừa viết. Natsuko được vây quanh, yêu chiều bởi đàn ông lại quyết định kết hôn. Đối tượng là Akio. Có lẽ cô ấy tin rằng hai người có thể sống hạnh phúc bên nhau, nhưng mọi sự lại tan vỡ. Cũng là chuyện thường gặp. Nhiệt độ của tình yêu thay đổi hằng ngày, một khi tình cảm đã nguội lạnh thì không thể hâm nóng lại. Nhưng có nhiều người vẫn muốn thử, và những người đó mới có thể đến tiệm ăn nhanh lặp đi lặp lại câu chuyện không có hồi kết.

Eiko tiếp tục câu chuyện: “Có lẽ là lịch sử lặp lại, mẹ của Nat-chan cũng từng chịu khổ vì đàn ông.” Vừa nói cô ấy vừa châm thuốc hút.

“Chịu khổ...?”

“Cô là họ hàng mà không biết sao? Cái này nói ra đúng là không hay, nhưng mà Nat-chan vẫn kể với mọi người nên cũng không tính là bí mật gì to lớn. Chuyện tình yêu của mẹ cô ấy đó. Nghe kể bác ấy cưới chồng năm năm rồi mà vẫn không có con, rồi một ngày, có người họ hàng xa bị bệnh, thế là bác ấy đi thăm, chuyện năm thứ sáu sau khi cưới đó. Ở bệnh viện thuộc Yokosuka[[8]] đó, bác ấy gặp và yêu một người lính Mỹ. Hai người đều đã có gia đình, biết là không thể đến với nhau nhưng họ vẫn bất chấp tất cả điên cuồng yêu nhau trong một tuần. Rồi sau đó, bác ấy trở lại Nigata[[9]], còn người lính kia cũng về nước. Một thời gian sau, bác ấy biết là mình đã mang thai và cái thai kia là của người lính Mỹ, dù vậy bác ấy vẫn muốn sinh đứa bé. Đó chính là Nat-chan. Lúc mới sinh trông cũng không có gì khác biệt nhưng càng lớn thì khuôn mặt cô ấy càng không giống người Nhật. Cô ấy bảo vẫn còn nhớ nét mặt của bố khi chăm chú tìm cái gì đó của mình trên khuôn mặt cô ấy. Lúc Nat-chan được tám tuổi, bố cô ấy nói lên Tokyo, sau đó đi luôn không trở lại.”

Tôi chưa nghe nói về chuyện đó bao giờ, có lẽ đây cũng là câu chuyện mà ông Akimitsu kể. Không lẽ vì có dòng máu lai Mỹ nên khuôn mặt cô ấy có nét Tây?

“Cô có muốn hỏi gì nữa không?”

Tôi gật đầu với câu hỏi của Eiko. “Cô có bao giờ nghe nói anh Akio có người đàn bà khác hay gặp rắc rối nào không?”

“Anh Akio à? Tôi chẳng nghe nói gì cả.” Eiko nhìn đồng hồ đeo tay, bảo: “Đến giờ rồi. Giờ anh chủ sẽ ăn tối, trong lúc đó cô hỏi anh ấy xem sao. Chờ chút nhé!” Cô ấy cho cốc chén lên đĩa, dọn bàn rồi đứng dậy.

Tôi lật sổ tay ghi chép, dừng lại ở ghi chú của tuần trước. Natsuko kể với tôi là cô ấy không còn tình cảm với Akio nữa nên thôi. Cô ấy nói lời chia tay với Akio nhưng anh ta không chịu, bám theo kể cả khi cô ấy rời khỏi căn hộ mà hai người sống chung để chuyển đến một khu nhà khác. Nghe loáng thoáng đâu đó là anh ta lại đòi kiện chuyện không chấp hành hôn ước, rồi bắt trả lại quà và tiền đã cho. Tiền thì cô ấy đã tiêu vào việc mua sắm đồ dùng trong căn hộ hai người định sống chung, quà thì khi quyết định chia tay, cô ấy đã ném hết đi. Nếu có yêu cầu bồi thường thì cô ấy cũng không trả nổi, cho nên cô ấy nhờ tôi làm trung gian giải quyết việc này giúp. Về việc tiền bồi thường thì bà Katsue ủng hộ nhưng ông Akimitsu lại phản đối. Khả năng chỉ có Akimitsu thuyết phục Akio thôi, ông ấy còn gọi cô ấy bằng tên thân mật là Nat-chan mà.

Anh chủ quán cầm cốc và đĩa đồ ăn đến chỗ tôi. “Nghe nói cô có việc muốn hỏi.” Tôi đứng dậy cúi đầu cảm ơn, anh ta mời tôi ngồi rồi cũng ngồi xuống đối diện. Thấy cốc của tôi đã uống hết, anh ta quay đầu báo với Eiko ở sau quầy: “Thêm cốc nữa đi!” Lập tức Eiko mang một cốc cà phê đá đến rồi rời đi.

“Xin lỗi vì nói chuyện trong lúc ăn, cô muốn hỏi gì vậy?” Anh ta cắn một miếng bánh mì phủ phô mai kiểu pizza, mở đầu câu chuyện.

“Tôi nghe kể là anh và anh Akio là bạn cấp hai, anh ấy là người thế nào ạ?”

“Akio ấy hả? Thế nào nhỉ, cậu ấy là người tốt, ngay thẳng, có thể tin cậy. Tuy vậy cũng có lúc hơi ngây ngô.”

“Nghe nói anh Akio quen biết cô Natsuko cũng ở quán này. Anh có biết gì về cô Natsuko không?”

“Chẳng biết gì mấy, chỉ chạm mặt mấy lần khi cô ấy đến đây chơi với Eiko-chan. Có vẻ thích được quan tâm nhưng cũng hấp dẫn.” Thấy tôi không nói gì, anh ta giải thích thêm: “Thì đó, không được quan tâm săn sóc là cô ta giận dỗi ngay, tự động bỏ đi đâu không biết. Akio có lẽ cũng bị quay mòng mòng, nhưng nếu thích thì cũng không sao, đó là khi êm đẹp nhé.”

Tôi hỏi tiếp: “Thế anh Akio có bao giờ tâm sự với anh về chuyện với cô Natsuko không?”

“Cũng có mấy lần cậu ấy kể chuyện yêu đương nhưng tâm sự chuyện buồn thì không. Toàn là “tớ sắp cưới rồi đấy”, kiểu thế. Gần đây, nghe Eiko-chan nói hai người chia tay rồi lằng nhằng, tôi cũng bất ngờ.”

“Anh có bao giờ nghe thấy anh Akio mắc nợ nần hay gì không?”

Nghe thế, bàn tay đang đưa bánh mì vào miệng của anh chủ quán ngừng lại. “Akio không giàu có gì nhưng sống cũng dư đã vì nhà đó ruộng đồng bao la mà.” Thấy phô mai trên bánh mì sắp chảy tong tỏng xuống, anh ta cầm lấy cái nĩa hớt nó lên rồi ăn tiếp. Cảm nhận được cơn đói một cách mãnh liệt, tôi vội hút mạnh một ngụm cà phê.

Anh ta nói tiếp: “Nếu nói khó khăn thì phải là Nat-chan chứ, vì chia tay với Akio rồi mà. Chi phí sinh hoạt vẫn do cậu ấy chu cấp. Hay là cô ta có người mới rồi?”

“Cô ấy có người mới sao?”

Anh ta cười nhăn cả mặt. “Không, không, tôi mới là người hỏi mà. Có khi Akio nghi ngờ điều này cũng nên.”

“Anh Akio có bao giờ nói gì về việc nghi ngờ các mối quan hệ của cô Natsuko không?”

“Thế nào nhỉ. A, nếu thế thì cũng có lần cậu ấy kể là ban đầu rất muốn khoe bạn gái nên đem đi khắp nơi. Nhưng đến đâu cũng có đàn ông muốn tiếp cận Nat-chan nên cậu ấy không muốn dẫn theo nữa.”

Anh chủ quán ăn xong cũng mất thêm mười phút nữa, tôi cố hỏi thêm nhưng anh ta chỉ biết mấy chuyện đại loại như Akio trân trọng, yêu thương Natsuko lắm. Cái tôi muốn là những thông tin tiêu cực để thuyết phục người khác rằng Akio bị đá cũng đáng đời. Những thông tin kiểu đó mới có lợi cho đàm phán. Chứ như Natsuko nói, bỗng một ngày nhìn khuôn mặt khi ngủ của anh ta, thấy tình cảm nguội lạnh, thì chẳng thuyết phục được ai. Ví dụ như Akio ham mê cờ bạc, rượu chè, hay anh ta có bồ thì hay biết mấy.

Trong câu chuyện của anh chủ quán cũng không hề thấy bóng dáng người phụ nữ nào quanh Akio, trừ Reiko, người bạn từ thuở bé. Nhưng theo anh ta thì Akio cũng chỉ xem cô ấy như em gái. “Nếu cậu ấy là người đàn ông hiểu được chỗ tốt của Reiko-chan thì mọi sự đã khác rồi.” Mắt anh ta nhấp nháy sau làn khói thuốc, thì thầm nói.

Tôi trả tiền hai cốc cà phê đá rồi ra khỏi quán. Bên ngoài màn đêm đã buông xuống. Thở hắt ra, tôi bắt đầu bước về phía nhà ga. So với lúc tôi đến, giờ khu phố đã trở nên yên tĩnh hơn, có lẽ là do một nửa số cửa hàng đã đóng cửa. Việc đi lòng vòng hỏi các đối tượng liên quan thật mất thời gian. Người được hỏi cũng không kể lại một cách hệ thống, chuyện muốn biết thì không nói, chuyện chẳng liên quan gì thì nói rất nhiều. Có lẽ công việc này thích hợp cho việc giết thời gian. Thật ra tôi lúc nào cũng dư dả thời gian. Hồi còn đi học, tôi chú tâm vào việc học để giết thời gian, nên dĩ nhiên là đạt thành tích tốt. Từ khi còn nhỏ, tôi đã cảm thấy cô độc, cho dù được vây quanh bởi mọi người hay đi chơi với bạn, nhưng trong lòng tôi luôn cảm thấy cô đơn trống vắng, dù tôi chưa từng bị xa lánh hay bắt nạt. Và rồi tôi biết được rằng không ai có thể hiểu được cảm giác cô độc của bản thân mình. Cho nên tôi cũng không nói ra, mà cố gắng xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với các bạn đống lứa và duy trì nó. Tôi muốn tìm kiếm niềm đam mê của chính mình vì cho rằng nó có thể giúp tôi thoát khỏi cảm giác đó, nhưng không dễ dàng tìm được. Tôi xem xét các lựa chọn cho tương lai để học cách xua đuổi sự cô độc trong lòng và không để cho cảm giác trống vắng chế ngự. Tôi cảm thấy nếu theo đuổi ngành y hay luật thì sẽ có nhiều điều đáng làm và đáng sống, nhưng tôi sợ máu nên cuối cùng đã chọn ngành luật. Trở thành luật sư đã hai tuần nay, nhưng đáng tiếc cái tôi muốn xóa bỏ thì vẫn còn ở đó, còn cái muốn đạt được thì vẫn chưa tới tay.

Lúc tới ga, tôi gọi về công ty bằng điện thoại công cộng, có lẽ chị văn thư Fujita Miyuki đã về nên Ogiwara bắt máy. Tôi thông báo rằng mình đã xong việc và về thẳng nhà luôn. Leo lên tàu điện, lúc tôi xuống ở ga Nezu đã là sáu giờ bốn mươi lăm phút chiều. Ra khỏi cửa soát vé, tôi nhìn thấy tấm biển cửa hàng tiện lợi. Năm ngoái, sau khi cửa hàng tiện lợi mở cửa 24/24 giờ này xuất hiện, cuộc sống của tôi đã thay đổi đáng kể. Thật quá tốt khi không cần phải để ý trong tủ lạnh còn cái gì hay mấy giờ cửa hàng đóng cửa. Điều tuyệt vời là lúc nào cũng có thể mua đồ tuy cửa hàng chỉ có ít chủng loại hàng hóa, giá cả lại cao hơn bên ngoài.

Bước chân vào cửa hàng, đầu tiên tôi chọn bánh mì kẹp, sau đó tiến sâu vào trong lấy thêm đồ uống rồi ra chỗ thanh toán. Trong quầy không có ai, tôi nghĩ có lẽ nhân viên ở đâu đây nên gọi với vào trong. Nhưng không thấy ai xuất hiện. Tôi quay đầu lại chỉ thấy một mình mình trong cửa hàng sáng choang. Tôi hoảng hốt thấy lòng mình tràn ngập lo âu, sợ hãi như bị bỏ rơi. Chỉ là ngẫu nhiên thôi, tôi hiểu chứ. Nhưng mặc dù hiểu, sao trái tim vẫn run rẩy như vậy? Cho dù tôi ghét bị bao quanh bởi đám đông, cảm thấy thoải mái khi ở một mình, nhưng những lúc cảm thấy cô độc, tôi lại trở nên buồn bã. Ngay cả bản thân tôi cũng không biết như thế nào mới có thể sống một cách yên bình được. Cuối cùng nhân viên cửa hàng cũng từ bên trong đi ra, tôi trả tiền rồi rời khỏi đó, trở về căn hộ độc thân của mình. Bật đèn lên, sờ vào áo quần đang phơi trong phòng thấy vẫn còn âm ẩm, tôi để đấy và đi đun ấm nước sôi.

Tôi sống một mình cũng được bảy năm rồi. Bắt đầu từ khi vào đại học, vì trường cách nhà hơn hai tiếng đi tàu điện nên tôi thuê phòng ở khu phố gần trường. Khi đi làm, tôi muốn chuyển sang căn hộ rộng hơn một chút và cũng ở khu này. Thật ra chẳng phải có kỷ niệm gì đặc biệt, chỉ là không có nơi nào muốn chuyển nên vẫn ở đây.

Tôi ngồi ở bàn ăn, vừa uống trà vừa ăn bánh mì kẹp mới mua. Nghe tiếng chuông điện thoại reo, tôi với tay nhặc ống nghe trên chiếc kệ cạnh tủ lạnh. Vừa áp vào tai đã nghe tiếng của mẹ vọng lại. Tôi chống cùi chỏ lên bàn, để ống nghe ra xa một chút rồi tiếp tục ăn. Mỗi tuần mẹ tôi đều gọi điện đến một lần, luôn một mình thao thao bất tuyệt nên ở bên này tôi có làm gì thì cũng không bị cản trở. Tôi nhẹ nhàng để ống nghe xuống bàn, mở tủ lạnh lấy hũ sữa chua, mở nắp, xúc một miếng cho vào miệng rồi mới lại cầm ống nghe lên. Mẹ tôi chẳng để ý gì chuyện xảy ra bên này, vẫn nói không ngừng. Câu chuyện của mẹ tôi chỉ xoay quanh bố và anh chị tôi. Mỗi ngày bà xem ti vi nhiều như thế, báo cũng đọc không ít, nhưng chưa bao giờ bà nói gì về các vấn đề chính trị, xã hội. Nhờ hai mươi bốn năm làm con của mẹ mà bên tai tôi tự động lắp thêm bộ lọc, nghe chỉ như tiếng chó sủa chim kêu. Không nghe cũng chẳng có vấn đề gì, câu chuyện so với tuần trước, tháng trước, hay năm trước chả có gì thay đổi. Lúc nào cũng than vãn rằng “bố mày bận việc không quan tâm đến gia đình”, “chị mày thì không có ai hỏi cưới vì bộ dạng lòe loẹt”, “anh mày lại chuyển việc”. Tôi không thích thú gì với xã hội nhưng lại mẫn cảm với những bình phẩm của người xung quanh. Từ khi tôi còn nhỏ, mẹ tôi đã bảo rằng con phải học hành cho giỏi giang, chỉ có tôi được bà giải thích cho hiểu tầm quan trọng của sự học, chứ không phải anh hay chị tôi.

Chợt nhớ ra, tôi liền đặt ống nghe lên tai. Chờ lúc mẹ tôi lấy hơi nói tiếp, tôi lên tiếng hỏi: “Kotani Natsuko là con lai hả mẹ?”

Vài giây sau, vọng lại là giọng nói tức giận của mẹ: “Cái gì? Đến mày cũng nói thế à? Nat-chan đích thực là con của chú Shoichi và dì Mariko. Người Nhật một trăm phần trăm. Mày xem ảnh chú Shoichi là biết, Nat-chan giống chú ấy y đúc luôn.”

“Tại con nghe người ta kể chính nó nói nó là con lai mà.”

“Từ xưa Nat-chan đã thích câu chuyện bịa đặt này rồi. Sao? Mày gặp con bé à?”

Lần trước mẹ gọi điện đến, tôi có kể là đột nhiên nhận được tin từ Natsuko, sẽ đi gặp, nhưng hình như bà không nhớ gì. Mẹ chẳng để đầu óc vào chuyện của tôi gì cả. Mà, cả hai cùng thế... Trong phạm vi có thể, tôi thuật lại câu chuyện cho bà nghe.

“Nat-chan thế nào rồi?” Mẹ tôi hỏi.

“Thế nào ạ? Nhìn bên ngoài sao? Bình thường.”

“Bình thường là như thế nào?”

“Bình thường là bình thường.”

“Nó lớn lên có đẹp hơn chị mày không?”

Thước đo sắc đẹp của mẹ tôi là hơn hoặc kém chị tôi. “Nói sao nhỉ?” Tôi nhớ lại khuôn mặt của Natsuko. Nếu nói về đẹp thì chị tôi hơn mấy phần, nhưng Natsuko lại có sức hấp dẫn. Người khác bị thu hút bởi biểu cảm thay đổi liên tục của cô ấy lúc nào không hay. Khuôn mặt lo âu khi tâm sự việc chia tay không được suôn sẻ thật khiến người khác muốn làm gì đó cho cô ấy. Tuy vậy, ngay khi tôi giải thích các việc liên quan đến pháp luật hay phương hướng tiến triển của sự việc thì cô ấy ngáp dài làm chút đồng cảm trước đó của tôi mất sạch.

Không chờ tôi trả lời, mẹ tôi đã nói tiếp: “Chẳng biết dì Mariko nghĩ gì mà để con gái đi khắp nơi bịa chuyện về mình như vậy. Đúng là từ khi Nat-chan còn nhỏ, chú Shoichi đã bỏ đi rồi, nhưng chuyện tình giữa dì Mariko và người nước ngoài là do Nat-chan bịa ra. Cả nhà dì Mariko làm nông nhưng mất mùa liên tục nên cuộc sống khó khăn, vì thế chú Shoichi mới lên Tokyo kiếm sống. Ban đầu nghe nói chú ấy cũng Viết thư gửi tiền về nhà đàng hoàng, sau ít dần đi rồi biệt tăm luôn. Hồi đó người như vậy nhiều lắm. Dì Mariko cũng vất vả từ đó, không tái hôn mà ở vậy nuôi con, chăm sóc bố mẹ chồng. Thật đáng quý!” Trong giọng nói của mẹ tôi không giấu nối niềm tự hào.

Thế tại sao Natsuko lại đi nói lung tung khắp nơi như vậy? Tôi có thể hiểu được việc nói dối để che giấu quá khứ khổ cực, nhưng với trường hợp của Natsuko, tôi nghĩ không cần phải nói dối. Đầu óc tôi xoắn lại, chẳng hiểu cái cô Natsuko tự tạo bi kịch cho thân phận của mình là người như thế nào.

2

Sáng hôm sau, tôi đến văn phòng, lên tiếng chào chị Miyuki đang dọn dẹp. Ống tay áo len xắn cao, tay đeo găng cao su màu hồng, chị ấy vui vẻ chào lại tôi. Tôi tiến tới bàn của mình, lấy cuốn vở hiệu Kokuyo từ ngăn kéo ra, đồng thời rút chiếc bút bi nhiều màu hiệu Bic từ ống đựng bút. Tôi không có sở thích gì nhưng lại mê đồ văn phòng phẩm. Nhìn thấy cái gì mới thì không mua là không chịu được. Tôi rất trân trọng sự tỉ mỉ và trí tuệ trong từng sản phẩm, nên chỉ nhìn thôi đã thấy vui rồi, lúc sử dụng lại càng thích thú. Cảm giác vui vẻ khi dùng thứ đồ văn phòng phẩm mua về có khi kéo dài cả ngày. Có lúc tôi chọn sản phẩm mới nhất, có lúc lại dùng sản phẩm bán chạy thông dụng.

Tôi bắt đầu công việc với hồ sơ mà Ogiwara đưa cho. Liếc nhìn về phía tấm bảng đen bên cửa sổ, ở cột ngày hôm nay không thấy ghi gì cả, nhưng cũng không có nghĩa là không có kế hoạch hay cuộc hẹn nào. Với người chưa có thói quen thông báo kế hoạch của mình cho người khác như Ogiwara, khả năng quên ghi lại là khá cao. Trước cửa sổ là chiếc bàn thiếc to oành của Ogiwara, trên đó chất đầy hồ sơ.

Lúc tôi đứng dậy định đi ra giá sách thì một tiếng “ầm” vang lên làm tôi rụt cổ lại. Lại nữa rồi. Đó là âm thanh của chiếc ghế xoay đâm phải tường ở phía sau. Cũng có lúc tôi chú ý sao cho nó không đập mạnh vào tường, nhưng khi vội hoặc tập trung vào cái gì đó là tôi lại quên. Văn phòng cũng nhỏ quá mà. Lúc tôi được nhận vào văn phòng thì phải thêm một chiếc bàn làm việc cho tôi, mà phòng tiếp khách lại quá nhỏ, không chứa thêm được gì, giá sách cũng chẳng thu nhỏ được, kết cục, mấy cái bàn phải xê xích đi một chút để nhét cái bàn của tôi vào.

Lấy cuốn sách từ giá xuống, tôi quay lại chỗ ngồi. Lần này để ghế không va vào tường, tôi cẩn thận kẻo ghế ra đủ rộng rồi mới đặt mông ngồi xuống. Miyuki đến đặt trên bàn tôi một cốc trà. “Trà đây nhé. Xin mời.”

“Em cảm ơn. Chị có biết hôm nay luật sư Ogiwara sẽ đến lúc mấy giờ không?”

Kẹp chiếc khay trước ngực, quay đầu nhìn đồng hồ trên tường rồi quay lại, chị ấy đáp: “Hôm nay có lịch hẹn khách hàng lúc mười giờ nên đến lúc ấy luật sư chắc chắn sẽ đến thôi. Tôi đoán là giờ anh ấy đang ăn suất cơm sáng ở quán cà phê dưới lầu.”

Nhìn khuôn mặt ngạc nhiên của tôi, chị ấy giải thích:

“Dưới đó có suất ăn gồm cà phê, bánh mì nướng, sa lát và trứng luộc, chỉ phục vụ vào buổi sáng sớm thôi.”

Tôi mở miệng nói: “Không phải em không hiểu suất cơm sáng là gì, mà em đang suy nghĩ không hiểu tại sao luật sư Ogiwara không ăn sáng ở nhà mà lại đến quán cà phê.”

“A... à, hình như là ly thân rồi.” Chị ấy đặt ngón tay lên môi. “Chưa chắc chắn đâu nên phải giữ bí mật đấy. Với lại mới là dự đoán của tôi thôi.”

“Chị đoán... sao?”

“Ừ, thì thấy anh ấy đem sơ mi đi giặt ở tiệm giặt là gần đây mà. Tuần trước lúc tôi dọn dẹp thì thấy có một túi giấy to để dưới bàn, tôi nhìn thử thì thấy mấy cái áo sơ mi đã giặt rồi, thấy ghi tên tiệm giặt là ngay dưới kia. Trời, tôi cứ thắc mắc sao chị nhà không giặt giúp anh ấy nhỉ. Thời này đem quần áo ra tiệm giặt là cũng không có gì to tát nhưng thông thường người ta đưa ra tiệm gần nhà chứ. Với lại cách gấp khăn tay cũng khác nữa.”

“Cách gấp khăn tay ư?”

Kẹp cái khay vào nách, chị ấy xòe hai bàn tay ra rồi áp vào nhau. “Dùng bàn là để gấp khăn cho đẹp ấy, có nhiều cách lắm. Nó cũng giống như thói quen, ít khi thay đổi đúng không nào. Khăn tay của luật sư Ogiwara trước đây được gấp sao cho góc dưới bên phải đưa lên mặt trên. Ở góc đó thường có hình thêu nhỏ hoặc mác thương hiệu, cũng chính là mặt phải của chiếc khăn, mẹ tôi dạy vậy. Cho nên đến giờ khi gấp khăn tôi vẫn gấp sao cho góc dưới bên phải lên trên. Để tôi cho cô xem, trong túi tôi có đây này. Thấy chưa? Tôi thấy khăn tay của luật sư Ogiwara mấy lần rồi, thời điểm trước tuần trước, lúc nào cũng gấp như thế này. Nhưng gần đây thì gấp theo nhiều kiểu khác nhau. Tôi nghĩ không phải là chị nhà gấp đâu, mà ngài luật sư cũng không thể tự mình làm được. Bằng chứng tình huống đấy, theo đó mà suy thì đáp án là ly thân.”

Tôi thử phản bác lại: “Có thể chị nhà đi du lịch đâu đó một tuần hoặc về nhà ngoại chẳng hạn. Việc đó cũng có khả năng mà.”

“Ôi chao, đúng là luật sư, đầu óc nhanh nhạy thật đấy. Đúng là như vậy.” Chị ấy nghiêm túc gật đầu. “Phải theo dõi thêm mới có kết luận được nhỉ. Giữ bí mật chuyện này nha!”

“Vâng ạ.”

Chị Miyuki lách mình qua mấy cái bàn và tủ đựng hồ sơ mà không hề va chạm vào đâu cả, về lại chỗ của mình. Lớn hơn tôi tám tuổi, chị Miyuki cũng giống như mẹ tôi và các bà hàng xóm, rất để ý đến các thay đổi nhỏ xíu, rồi tưởng tượng ra đủ thứ chuyện, bảo là bí mật nhưng lại đi kể khắp nơi. Tôi không thích phụ nữ kiểu như chị Miyuki, nhưng ở phương diện nào đó lại có chút khâm phục. Khả năng vui buồn theo những chi tiết nhỏ nhất như thế tôi không có. Nếu có, tôi nghĩ có lẽ mỗi ngày của mình đều sẽ trở nên sinh động.

Tôi quay lại với việc xử lý hồ sơ. Đến mười giờ kém mười phút, Ogiwara xuất hiện ở cửa, cất tiếng chào mọi người: “Chào buổi sáng!” Trong lúc vô ý, ánh mắt tôi rơi trên áo sơ mi của anh ấy. Cảm thấy lúng túng, tôi vội dời mắt xuống xấp hồ sơ. Ogiwara vừa tiến về phía chỗ ngồi của mình vừa hỏi: “Hôm qua thế nào rồi?” Tôi đứng dậy trả lời, nhưng thấy anh ấy giơ tay ngăn nên lại ngồi xuống. Ogiwara xoay ghế nhìn ra cảnh sắc ngoài cửa sổ, tôi tóm tắt lại sự việc: “Tôi không thu thập được thông tin có lợi cho cô Natsuko nhưng ông Akimitsu, bố anh Akio lại có cảm tình với cô ấy nên tôi định nhờ ông ấy thuyết phục anh ta.”

“Xin lỗi phải nói thế này, nhưng mà vụ kiện này của cô Natsuko có lẽ là kinh nghiệm tốt cho luật sư Tetsuko đấy.”

“... Thật vậy ạ?”

“Con người phức tạp lắm, mang nhiều vẻ mặt. Cho nên nhiều khi không nói thật, rồi lại quanh co thay đổi điều mình đã nói.” Mang nét cười như nhớ lại điều gì, Ogiwara lại bảo: “Còn phải đi mấy lần nữa đó.”

“Tới chỗ anh Akio ấy ạ?”

“Tất cả đối tượng liên quan.”

Thấy tôi im lặng, Ogiwara trợn mắt lên ngạc nhiên. “Không lẽ cô nghĩ đã hỏi hết chuyện rồi à?”

Suy nghĩ một chút, tôi mở miệng trả lời: “Có hỏi bao nhiêu lần cũng vậy thôi ạ. Anh Akio thì cứ bảo là đau khổ vì không biết lý do tại sao, còn cô Natsuko cứ lặp đi lặp lại là cô ấy hết tình cảm rồi.”

Với tay lấy cốc trà chị Miyuki vừa đặt trên bàn, Ogiwara giải thích: “Lúc đầu gặp gỡ, đối tượng thường mang tâm lý đề phòng với luật sư, nhưng trò chuyện nhiều lần sẽ làm cho họ mở lòng hơn. Ừm, cái này cũng chỉ là cách làm việc của tôi mà thôi.”

Ogiwara vừa nhìn ra ngoài cửa sổ vừa uống trà. Lúc này có tiếng gõ cửa, chị Miyuki đứng dậy đi ra. “Hiện tại cô Natsuko sống bằng nguồn thu nhập nào?” Ogiwara cất tiếng hỏi bằng giọng nghi hoặc.

Tôi lắc đầu đáp: “Tôi không biết ạ.”

“Cô ta không có việc làm à?”

“Xin lỗi, tôi không hỏi chuyện đó.”

“Đây không phải là chuyện để xin lỗi.”

Chị Miyuki cất tiếng gọi: “Luật sư!”

Ogiwara chậm rãi đứng dậy. “Khi không biết phải làm thế nào, tôi thường đưa ra hai câu hỏi. Câu thứ nhất là: nguyên cáo đối với bị cáo, hoặc bị cáo đối với nguyên cáo, có khúc mắc gì không ngoài vụ việc đang tranh tụng. Câu thứ hai là: cũng là nguyên cáo đối với bị cáo, hoặc bị cáo đối với nguyên cáo, nếu không kể đến vụ việc đang tranh tụng, có điểm gì vừa lòng với đối phương không. Nhân hai câu hỏi này mà có thể nghe được những thứ mà mình không nghĩ tới, từ đó tìm được phương hướng cho việc đàm phán.”

Lúc đi ngang qua bản của tôi, Ogiwaga chỉ vào phòng tiếp khách, hỏi: “Cùng đi không?” Nghe thế, tôi vội vàng đứng dậy thì “bang” một tiếng, cái ghế xoay lại đập mạnh vào tường. Tôi nhăn mặt, cầm bút và sổ đi theo Ogiwara.

Cùng ngồi tiếp khách hàng xong thì đã mười một giờ rưỡi, hai người chúng tôi đi ăn trưa ở một tiệm gần đấy, nhưng cũng không nói gì đến vụ của Natsuko. Buổi chiều lại có hai lượt khách nữa, tôi cũng ngồi cùng khi tiếp khách, xen kẽ với việc đó, tôi tiếp tục xử lý hồ sơ. Đến sáu giờ, tôi xin phép Ogiwara đi có việc rồi nhằm hướng cửa Tây ga Shibuya. Đi bộ khoảng mười phút, tôi tới hội trường của buổi học nhóm, leo lên tầng ba mà không dùng thang máy. Thuê một căn phòng thuộc quyền quản lý của quận, buổi học nhóm về đề tài pháp lý doanh nghiệp này được bắt đầu từ sáu giờ rưỡi. Trong cuốn hướng dẫn mà hội luật sư gửi cho tôi có rất nhiều thông tin về việc mở các buổi học nhóm. Tôi có hỏi Ogiwara nên đi buổi nào thì anh ấy lắc đầu, báo là không nhớ mình đã từng đi học kiểu lớp này lúc nào nên không giúp được gì.

Khi tôi mở cánh cửa màu trắng ra, năm anh chàng đang mặc vest đồng loạt nhìn về phía này. Nghe tôi báo danh, anh chàng dáng người thấp đang đứng ở bên phải lên tiếng chào hỏi: “Tôi là Furuta, lúc trước có nhận được điện thoại của cô.” Rồi anh ta lần lượt giới thiệu các thành viên còn lại, xong bảo tôi: “Chút nữa mới bắt đầu, mời cô dùng ít bánh mì kẹp và cà phê.” Như được hướng dẫn, tôi tiến tới chiếc bàn ở góc phòng, đặt một nghìn yên phí tham dự lên đó, rồi lấy bánh mì kẹp và một lon cà phê. Ngồi xuống chiếc ghế còn trống, tôi mở lon cà phê ra, bóc giấy bọc bánh mì rồi bắt đầu ăn. Trong lúc đó, mọi người lần lượt đến.

Bên cạnh vang lên tiếng động, có người ngồi xuống. Quay mặt lại, tôi thấy một anh chàng dáng người vạm vỡ đang cười với mình. “Xin chào, tôi là Sakaguchi Hiroyuki.”

Tôi cũng giới thiệu tên mình. Sakaguchi vừa nhìn xuống đồng hồ đeo tay vừa mở lon cà phê. “Lần đầu tôi thấy có luật sư nữ tham gia buổi học nhóm này đấy. Luật sư Furuta có nói thế với cô không?”

“Anh ấy có nói.”

“Cô quan tâm đề vấn đề pháp lý doanh nghiệp sao?”

“Tháng này, tôi vừa trở thành luật sư tập sự nên chỉ đang ở giai đoạn tham gia các buổi học nhóm khác nhau xem thế nào thôi.”

“Thì ra là vậy. Văn phòng luật sư cô đang làm việc có nhiều vụ kiện về pháp lý doanh nghiệp không?”

“Tôi cũng không rõ làm nhưng có vẻ là không nhiều. Như vậy tôi có thể học thêm được nhiều kiến thức ở những buổi học nhóm như thế này.”

Sakaguchi cắn một miếng lớn bánh mì kẹp. “Xin lỗi nếu thất lễ, nhưng cho dù luật sư Ishida có tinh thông về pháp lý doanh nghiệp thì thực tế cũng không có đất dụng võ đúng không?”

Thấy vẻ mặt nghi hoặc của tôi, anh ta giải thích thêm: “Đáng tiếc thực tế là lãnh đạo các doanh nghiệp lớn chưa tiến bộ đến mức thuê phụ nữ làm cố vấn pháp lý. Mà các doanh nghiệp vừa và nhỏ thì lại càng bảo thủ hơn. Cho nên năng lực hay kinh nghiệm không có chỗ ở đây.”

Đúng thế, tôi quan sát anh ta, hoàn toàn đồng ý với luận điểm đó. Các giáo sư ở trường Luật, rồi giáo viên hướng dẫn thực tập toàn nói đến những lý tưởng, không ai dạy tôi thực tế nghiệt ngã như anh chàng Sakaguchi này.

“Có lẽ đúng là thế thật.” Tôi lẳng lặng trả lời.

Anh ta tròn mắt nhìn tôi rồi khôi phục lại bộ dạng nghiêm túc, nói tiếp: “Tôi cứ tưởng cô sẽ phản ứng chứ. Thật không ngờ cô lại thẳng thắn chấp nhận ý kiến của tôi.”

“Vì tôi đoán đó không phải là suy nghĩ của luật sư Sakaguchi về phụ nữ, anh chỉ đang nói cho tôi biết tình hình thực tế thôi.”

Trong mắt anh ta ánh lên một tia ôn hòa. “Thế tôi cũng phải nói cho cô biết là có rất nhiều lĩnh vực cần đến các luật sư nữ. Không những cần phải tăng số luật sư nữ thụ lý các vấn đề liên quan đến nhân quyền hay phân biệt giới tính mà còn rất nhiều người mong muốn điều đó xảy ra. Hơn nữa, trong các vụ ly hôn, cho dù là nguyên cáo hay bị cáo thì một bên chắc chắn là phụ nữ, cho nên không còn nghi ngờ gì nữa, các luật sư nữ sẽ có đất tung hoành trong lĩnh vực này.”

Tôi chỉ mong mình có thể gặp được những vụ kiện khiến mình say mê. Đúng lúc đó tiếng của Furuta vang lên: “Bắt đầu thôi nhỉ.” Tôi gần như tự động cầm bút lên, mở sổ ra chuẩn bị.

3

Tôi khoanh tay nhìn chằm chằm vào cánh cửa. Ogiwara bảo rằng từ lần thứ hai trở đi không cần phải hẹn, xuất hiện một cách bất ngờ cũng là một cách. Ba ngày sau, tôi lại đến căn hộ của Akio, nhưng anh ta không có nhà. Đến không báo trước thì chuyện này cũng hay xảy ra. Tôi viết lên mặt sau tấm danh thiếp rằng sẽ đến gặp anh ta trong thời gian tới để hỏi chuyện, rồi bỏ nó vào hộp thư. Ogiwara dặn nếu đối tượng không có ở nhà thì nên viết lời nhắn lên danh thiếp rồi để lại. Tôi cũng thử làm thế nhưng không biết có hiệu quả hay không.

Ra khỏi khu nhà, tôi suy nghĩ nên làm gì bây giờ. Hay là đến nhà bố mẹ anh ta nhỉ, tôi có đem theo đôi ủng trong túi đây. Ngẩng mặt lên nhìn trời, có vẻ sắp mưa, mới mười giờ sáng mà trời đã tối nhập nhoạng. Bất chợt tôi chú ý đến tấm biển gắn nơi bồn hoa trước khu nhà. Trên đó viết “Có phòng cho thuê”, phía dưới là tên và số điện thoại của văn phòng môi giới nhà đất. Tôi gọi đến số đó bằng điện thoại công cộng để hỏi địa chỉ, rồi đi thẳng đến. Đang đi trên đường thì trời bắt đầu mưa, tôi lấy chiếc ô gấp ra dùng. Dọc theo đường quốc lộ đến một góc có năm, sáu cửa hàng, tôi tìm tên trên biển rồi bước vào văn phòng môi giới nhà đất. Ở đây nhỏ bằng một nửa văn phòng luật của tôi, trong này chỉ có một người đàn ông đang đeo ống lót tay áo màu đen. Tôi lấy danh thiếp ra giới thiệu tên mình, người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi cũng giới thiệu mình tên là Yokoo[[10]]. Đây cũng là cái tên ghi ngoài biển nên tôi đoán ông ta là chủ ở đây. Ngồi xuống chiếc ghế ở góc phòng, tôi cảm ơn cốc trà ông ta đưa rồi hỏi ông ta có biết ai tên là Akio không.

Ông Yokoo ngồi đối diện phía bên kia, tay phải chống cằm, tay trái cầm danh thiếp của tôi. Ông ta đáp “Vâng, tôi có biết” như thể sắp sửa quyết tâm làm việc gì trọng đại lắm. Trả lời câu hỏi “Cô muốn tìm hiểu về việc gì?” của ông ta, tôi hỏi rằng có phải Akio đã mua căn hộ ở đây không.

“Vâng, tôi có dẫn anh ta và cô vợ chưa cưới, tên là Natsuko thì phải, đi xem nhà. Bán đất cũng là bên tôi làm.”

“Bán ư?”

“Vâng. Nhưng nếu cho phép tôi nói thì tôi cũng hoàn toàn bị lừa đấy. Cái đó ấy mà, tôi nghe báo là hai cụ thân sinh không có ý định tranh chấp nữa. Tôi nghĩ đã giải quyết xong rồi, tại sao còn thuê luật sư đến đây nữa nhỉ?”

Có vẻ như Yokoo đang hiểu lầm sang chuyện gì đó. Tôi giải thích sự việc rồi đề nghị ông ta nói lại những việc mà mình biết. Với ánh mắt xa xăm, ông ta kể lại: “Đúng vậy, đầu tiên là cô ấy đến một mình hồi năm ngoái. Cũng hiếm gặp nên tôi nhớ kĩ lắm. Tôi giới thiệu căn hộ xong, cô ấy rất thích, bảo là lần tới sẽ dẫn chồng sắp cưới đến xem. Sang đến năm nay, cô ấy và anh Akio cùng đến, quyết định mua luôn. Tôi biết mà, phụ nữ mà muốn thì đàn ông dù có khó khăn cũng cố gắng thỏa mãn. Đó là khi còn yêu nhau ấy. Nhưng cái này khác với áo quần hay túi xách, khó khăn không chỉ một chút thôi đâu. Sau khi xem nhà xong, tôi dẫn hai người về văn phòng này để thảo luận việc thanh toán. Anh Akio bảo mình là nhà nông, không có nhiều tiền mặt trong tay. Thế là cô gái kia bảo nhiều đất như thế, anh nhờ bố mẹ bán đi một góc là có tiền thôi. Lúc đó vẻ mặt anh Akio rất khó xử. Tôi mới đề nghị là anh chị về bàn kĩ với gia đình đã, rồi họ ra về.”

Ghé sát mặt vào cuốn lịch để bàn, ông ta dò ngón tay trên đó, kể tiếp: “Sau đó khoảng hai tuần, vào ngày Hai mươi tư tháng Một. Tôi hay chú ý đến ngày tháng lắm, làm cái nghề này rất nhạy cảm với ngày tháng. Rồi, ngày Hai mươi tư, anh Akio và cô gái kia cùng đến. Anh Akio có đất do bố mẹ để lại, cho nên muốn bán số đất ấy đi lấy tiền mua căn hộ. Tôi đã xem giấy chứng nhận quyền sở hữu, tất nhiên là đồ thật. Thế là tôi bắt đầu rao bán, tìm được người muốn mua miếng đất đó. Sau đó, tôi làm các thủ tục cần thiết, mọi việc kết thúc êm đẹp. Đất thì về với người mua, còn anh chị Akio thì chuyển vào căn hộ mới.”

Một lần nữa ông ta đưa mặt vào gần cuốn lịch, nói tiếp: “Vào ngày Hai mươi bảy tháng Hai, người mua đất dẫn theo nhân viên trắc địa đi xem miếng đất. Thế rồi có người đàn ông tới hỏi các anh đang làm gì trên đất của tôi. Người đã mua đất rút giấy tờ từ trong ngực ra, nói đi nói lại thì mới vỡ lẽ người đó là bố của anh Akio. Sau này mọi việc mới sáng tỏ, thì ra anh Akio giấu bố mẹ tự mình thay tên người đăng ký quyền sở hữu một phần đất của gia đình. Giấy chứng nhận quyền sở hữu đất và con dấu tuy là vật quan trọng nhưng cũng chỉ ở trong nhà, làm con thì tất nhiên là biết nên anh Akio cũng dễ dàng lấy được. Tiếp đó anh ta giả chữ ký của bố mình để đi đổi tên người đăng ký, rồi đem đến chỗ tôi. Cái này mới là điểm chính, có nghĩa là giấy tờ mà tôi nhận là đúng quy cách, cho nên không có sai lầm gì ở phía tôi mà tôi chính là người bị hại đấy.”

“Thế miếng đất đó sao rồi ạ?”

“Bố con nói chuyện với nhau rồi quyết định từ bỏ miếng đất đó. Thì đó, nếu mà thật sự muốn lấy lại miếng đất thì kẻ làm giả mạo giấy tờ là anh Akio làm sao tránh được liên quan. Sau khi tính toán thiệt hơn thì cũng chỉ có thể từ bỏ miếng đất thôi.”

“Thế là miếng đất vẫn thuộc sở hữu của người đã mua đất còn căn hộ thì đứng tên của anh Akio phải không ạ?”

“Tôi đoán là vậy, nếu như căn hộ chưa sang tên cho cô gái kia.”

“Họ có dự định như vậy thật sao?”

“Tôi cũng chỉ nghe được một chút thôi.” Yokoo nhún vai. “Hai người đó đã kết hôn rồi phải không? Chưa sao? Ngày Hai mươi tư tháng Hai, tôi có dẫn khách đi xem nhà ở chung cư đó thì tình cờ gặp cô gái kia ở trước cửa. Cô ấy hỏi nếu được nhượng quyền sở hữu căn hộ từ người mà mình chưa kết hôn thì thủ tục cứ tiến hành bình thường có được không.”

“Đó là ngày Hai mươi tư tháng Hai phải không ạ?”

“Vâng?” Ông ta dời mắt xuống cuốn lịch, lấy tay dò trên đó rồi ngẩng đầu lên: “Đúng thế, là ngày Hai mươi tư tháng Hai, không sai được.”

“Nếu thế trước khi hai cụ thân sinh biết việc bán đất thì có khả năng căn hộ đã sang tên cho cô Natsuko rồi nhỉ.”

Nghỉ ngơi một lúc rồi ông ta phá lên cười. “Đúng thế nhỉ, cũng tiếc thật đấy, cô gái ấy. Nếu mà sự việc vỡ lở trễ hơn một chút thì đã có thể lấy căn hộ làm của riêng rồi.”

“Việc tự ý đổi tên người đăng ký sở hữu mà không có sự đồng ý của người đứng tên có liên quan đến cô Natsuko phải không nhỉ?”

“Ừm...” Yokoo lắc đầu. “Cái này nói sao nhỉ, tôi cũng không biết.”

Tôi sắp xếp lại trong đầu chuyện mà Yokoo kể. Có phải Natsuko đã lên kế hoạch không nhỉ? Akio nói rằng vì Natsuko muốn ra ở riêng nên mới mua căn hộ này. Có khả năng là Natsuko đã... gợi ý. Nếu Natsuko không bảo là muốn có căn hộ thì Akio đã không mua. Nhưng mà việc tự ý bán đất kiểu gì cũng sẽ bị lộ. Người mua đất không lý gì mua rồi chỉ để đó. Có bị lộ cũng không sao cả nhỉ? Vì lúc đó đã mua căn hộ rồi, xem xét tình hình thì bố mẹ của Akio cũng chỉ còn cách từ bỏ miếng đất thôi. Có lẽ cô ấy đã đoán trước được sự việc. Nếu vậy tại sao khi tôi tìm tới hỏi chuyện thì cả bà Katsue và ông Akimitsu đều không đề cập gì đến chuyện này?

Chú ý tới ánh mắt lén quan sát sắc mặt tôi của Yokoo, tôi tiếp tục hỏi thêm một vài câu nhưng ông ta không có quan hệ cá nhân gì với Akio và Natsuko ngoài việc môi giới đất đai nên tôi cũng không thu được thêm mấy thông tin. Tôi nói lời cảm ơn rồi rời khỏi văn phòng môi giới nhà đất sau ba mươi phút trò chuyện. Đi dọc theo đường quốc lộ, tôi dừng chân ở vạch sang đường. Ồ, mưa tạnh rồi. Nhìn về bên trái, tôi thấy cánh đồng trải dài tít tấp, các ngôi nhà chỉ nhỏ như con kiến. Chuyển mắt sang bên phải, tôi lại thấy các tòa nhà cao nối liền nhau. Đây là điểm giao thoa giữa hai cảnh tượng hoàn toàn khác nhau. Theo như lời của Yokoo thì các gia đình xung quanh đây bán đất mà trở nên giàu có. Ông ta đảm bảo rằng chỉ cần lấy tiền đó làm vốn để kinh doanh thì có thể ăn sung mặc sướng ba đời cũng không hết.

Tôi nhớ lại câu hỏi của Ogiwara rằng Natsuko làm gì để sống. Hay là mình bất ngờ tới thăm Natsuko nhỉ? Tôi không đi về hướng nhà Nishioka nữa mà xoay người đi về phía ga tàu, đúng lúc tấm biến văn phòng môi giới nhà đất của Yokoo đập vào mắt, tôi nhớ lại lời khuyên của Ogiwara. Bước nhanh trở lại, tôi đẩy cửa vào, Yokoo rất ngạc nhiên khi lại thấy tôi.

“Xin lỗi,” tôi cúi đầu chào, “có hai câu tôi quên hỏi ạ. Chú có điều gì không vừa lòng với anh Akio hay cô Natsuko không?”

Đang ngồi trước quầy, Yokoo hếch cằm lên như không nghe rõ, tôi liền lặp lại câu hỏi. Suy nghĩ một chút, ông ta trả lời: “Họ đều là những khách hàng đáng mến. Có lúc tôi cũng hoảng loạn nghĩ mình bị kéo vào vụ lừa đảo, nhưng rồi kết cục tôi để mọi việc thuận theo tự nhiên. Tôi cũng chẳng có gì không vừa lòng cả.”

“Thế ạ? Chú cho tôi hỏi thêm một câu nữa, vậy có lúc nào chú thấy có cảm tình với họ không?”

Mím môi nghĩ lại một lúc, ông ta mới nói: “Chỉ có chút chuyện nhỏ không đáng nói thôi, có được không? Vậy à, thì đó, tôi nghĩ là cô gái kia lấn át hết phần bạn trai, nhưng mà này, tôi đã từng thấy cô ấy nhường nhịn, chăm sóc anh ta đấy. Vào cái ngày hai người đó đến chỗ này, vợ tôi có mua bánh daifuku[[11]] đến nên mời họ cùng ăn. Thế là cô gái kia mới xắn nửa cái bánh của mình cho vào đĩa của anh bạn trai. Anh kia thì bộ dạng cứ như quen với điều đó rồi, chẳng nói cảm ơn gì cả, điềm nhiên ăn luôn, thêm cả phần của mình nữa là một cái rưỡi. Ăn xong thì bên mép của anh ta dính chút bột trắng, vậy là cô gái ấy vừa cười vừa lấy khăn tay của mình ra lau giúp. Lúc nhìn thấy thế, tôi rất có cảm tình. Cũng chẳng phải chuyện gì to tát.”

Cặp đôi sắp cưới sống trong hạnh phúc... Khi đó có lẽ họ không nghĩ rằng sau này chia tay lại gặp rắc rối đẽn mức phải nhờ luật sư can thiệp. Có quá nhiều người khi yêu đều quên mất điều cơ bản rằng cảm xúc con người rồi sẽ thay đổi. Thời cấp ba và đại học, tôi cũng có người có thể gọi là bạn trai, nhưng tôi chưa bao giờ quên điều cơ bản này. Vượt qua những bỡ ngỡ khi mới yêu nhau, sau đó tôi phó thác tất cả cho vận mệnh. Nếu là duyên thì chẳng cần cố gắng cũng có thể tiếp tục, nếu đã định phải kết thúc thì có vùng vẫy thế nào cũng chia tay thôi. Thực tế tôi chia tay với bạn trai rất bình lặng, kết thúc êm đẹp.

Tôi nói lời cảm ơn Yokoo rồi đi về phía nhà ga, lên tàu điện và xuống ở ga Kasai, nhằm hướng khu nhà trọ mà Natsuko đang sống. Xuyên qua con phố buôn bán dài, tôi tiến vào khu dân cư, phía trước hiện lên tòa nhà trọ hai tầng. Tôi ấn chuông cửa căn phòng số 201 nhưng Natsuko không có ở nhà. Cho danh thiếp vào hộp thư, tôi dùng điện thoại công cộng trước cửa hàng bán gạo bên kia đường gọi vào điện thoại cố định trong phòng Natsuko nhưng không có ai nghe máy. Không còn cách nào khác, tôi vào cửa hàng gạo hỏi thăm thử về Natsuko. Cô gái bán hàng tỏ vẻ rất khó chịu nhưng cũng chỉ cho tôi quán rượu nơi đã bắt gặp Natsuko mấy lần. Dọc theo con đường quay lại khu phố buôn bán, tôi thử tưởng tượng ra dáng vẻ Akio và Natsuko như trong câu chuyện lúc cuối ông Yokoo đã kể. Lúc vẽ lên trong đầu dáng vẻ Natsuko ân cần chăm sóc Akio, tôi giật mình đứng lại. Một chiếc xe đạp đi với tốc độ cao sượt qua người, tôi đặt tay lên ngực, thở phào một hơi, suýt nữa bị tông rồi. Trong lúc suy nghĩ, tôi đã tới lối vào khu phố buôn bán lúc nào không hay. Đeo lại túi xách, lúc định cất bước tiếp, chân tôi như đóng đinh trước một tủ kính trưng bày vì thấy ảnh của Natsuko. Trong tủ kính có năm tấm ảnh, trong đó có một tấm chụp Natsuko đang ngồi, khuôn mặt tao nhã, đứng phía sau là Akio[[12]]. Tôi lập tức xoay người nhìn lên tấm biển để tên cửa hàng, rồi đẩy cửa bước vào studio ảnh Ozawa. Tiếng chuông báo hiệu vang lên, cánh cửa trắng phía cuối cửa hàng mở ra, một người đàn ông mặc áo vest xanh đen, quần trắng, xuất hiện.

Tôi tự giới thiệu rồi nói mình muốn hỏi thăm về tấm ảnh trưng bày trong tủ kính thì được mời ngồi. Ông chủ bảo là mình nhớ rất rõ Akio và Natsuko. Nheo mắt lại, ông ta kể: “Cô gái có thái độ tích cực hơn, thường là như vậy, phần lớn các cô gái, để chuẩn bị cho buổi chụp hình thì nào là mua quần áo, đi làm tóc, trang điểm, còn các anh chỉ chọn bộ được nhất trong tủ mà mặc thôi. Đúng rồi, họ cãi nhau vì mái tóc của chàng trai, cái này cũng là việc thường xảy ra. Cô gái tức giận bảo là tóc anh dài như vậy sao ngày hôm qua không tranh thủ đi cắt đi, có vẻ như chàng trai không thích đi làm tóc lắm. Cũng là việc hay gặp thôi nhưng mà chắc cô đang thắc mắc tại sao tôi lại nhớ kĩ đúng không. Là vì cô gái đã bật khóc, điều đó gây ấn tượng với tôi. Việc chụp ảnh đối với con trai và con gái mang ý nghĩa khác nhau, cho nên tôi cũng quen nhìn các cặp đôi cãi nhau trước khi chụp, nhưng mà đây là lần đầu tiên có cô gái bật khóc đấy. Cô gái kia nói rằng chàng trai không coi trọng mình nên mới tùy tiện như vậy đến chụp hình, thế là anh chàng kia xin lỗi rồi dỗ dành mãi mới thôi, cũng vất vả phết. Lúc đó tôi cũng không có lịch hẹn chụp hình tiếp theo nên không vấn đề gì, chờ họ giải quyết xong.”

Lúc nghe tôi nhận xét rằng anh chàng kia cũng mệt mỏi quá nhỉ, ông chủ hiệu phá lên cười không dứt. “Ương bướng như vậy không phải là rất dễ thương sao, đó cũng là một kiểu cãi yêu mà. Cô gái khóc cũng chỉ vì cho rằng mình không được xem trọng, chứ chẳng phải có ý xấu gì phải không nào? Chụp hình xong, hai người lại vui vẻ dắt tay nhau ra về.

Mỗi lần nghe kể về tình cảm hài hòa giữa Natsuko và Akio, tôi lại cảm thán cho sự thất thường trong quan hệ giữa người và người. Tôi đặt câu hỏi: “Chú có điều gì không vừa lòng với một trong hai người đó không?”

“Có chứ.” Ông ta trả lời ngay lập tức. “Tháng trước cô gái đến đây một mình, bảo muốn lấy ảnh của một mình mình thôi. Thỉnh thoảng tôi cũng nhận được yêu cầu kiểu như Vậy, ví dụ để làm di ảnh nên trong bức ảnh gia đình, chỉ cắt mỗi người nào đó ra thôi. Nhưng nếu thế thì chỉ cần phần đầu thôi.” Ông ta đặt tay ước lượng từ xương đòn gánh trở lên mặt. “Nhưng mà cô gái kia lại muốn ảnh toàn thân của một mình mình. Tôi có hỏi là dùng để làm gì nhưng cô ta cứ khăng khăng bảo là muốn như vậy. Trong tấm ảnh này, phần hình của cô gái và chàng trai trùng khớp nhau nhiều nên tiền phí chỉnh sửa khá cao. Tôi giải thích cho cô ta, bảo là nếu mà cắt ra thì thế nào trông cũng không tự nhiên, thà rằng cô ấy chụp riêng một tấm khác thì hơn. Thế là cô ta phừng phừng giận dữ.”

“Nổi giận thật sao ạ?”

“Vâng, cô ấy rất kích động. Thật khủng khiếp mà.”

“Rồi sao nữa ạ?”

“Tôi cứ để cô ấy một mình rồi cô ấy cũng bình tĩnh lại, cũng mất khoảng hai mươi phút đấy. Cô ấy bảo là mình rất thích bộ váy áo mặc khi chụp, mà giờ nó bị dính vết nước tương nên không mặc được nữa. Vì thế nên muốn lấy tấm ảnh của một mình mình thôi. Tôi mới nói rằng nếu cô ta muốn cắt hình của mình ra thì tốn năm mươi nghìn yên, trả trước toàn bộ. Ngay lập tức cô ta im lặng.”

“Cái gì?” Tôi ngạc nhiên thốt lên.

“Cô ta cắn chặt môi, vẻ mặt đầy bất mãn, tôi nghĩ thế, rồi hét lên là quá đắt. Sau đó cô ta bắt đầu mặc cả.” Ông ta gật đầu trước vẻ mặt muốn hỏi lại của tôi. “Thật hiếm thấy.”

Tôi hỏi xem hai bên có thỏa thuận được giá cả không thì ông ta đưa tay lên trước mặt lắc lắc. “Tôi nói rằng phương châm của cửa hiệu chúng tôi là không giảm giả nên không được, có nói gì cũng vô ích. Cô ta cũng khá là kiên trì nhưng cuối cùng đành bỏ cuộc ra về. Nói thật là tôi thở phào nhẹ nhõm.”

Tiếp theo tôi hỏi rằng ông ta có cảm tình với điều gì hay không. Lần này ông ta cũng lập tức gật đầu: “Tôi tức quá nên bảo với cô ta rằng sẽ bỏ tấm ảnh trưng bày trong tủ kính đi. Nghe thế, cô ta lập tức ra phía ngoài, ngắm nghía chán chê bức ảnh trong tủ. Sau đó cô ta quay trở lại nói là bức ảnh chụp đẹp lắm, mong tôi vẫn trưng bày nó như thế. Điều này làm tôi thấy thú vị. Kỳ lạ đúng không? Khách hàng tức giận rồi mặc cả này nọ cũng được xem là lạ rồi. Nhưng cô ta không chỉ như vậy, tôi nghĩ chắc là cô ta bị đá rồi nên mới thế, thường thì nếu gặp trường hợp đó, người ta sẽ bảo là bỏ tấm ảnh đi. Thì bức ảnh lưu giữ kỷ niệm lúc hạnh phúc bên nhau, giờ nhìn lại sẽ đau lòng đúng không? Nhưng mà cô gái ấy lại chống tay lên hông đứng trước cửa hiệu, bình phẩm rằng trong ảnh trông chân hơi to. Có vẻ như cô ta rất tự tin với phần chân từ đầu gối trở xuống của mình. Cô ta kể là khi ngồi trên tàu điện, hầu hết đàn ông đều bị thu hút bởi chân của mình. Thế là tôi thấy buồn cười quá, cười ra tiếng đó. Cô gái kia chắc chắn là khách hàng khó ưa, nhưng mà không hiểu sao lại thấy đáng yêu.”

Tôi ra khỏi cửa hiệu chụp ảnh, một lần nữa ngắm nhìn Natsuko trong bức ảnh. Cô ấy mặc váy ngắn, hai chân nghiêng về một bên. Thật không hiểu tại sao cặp chân này lại thu hút đàn ông, tuy không phải là thô nhưng cũng có nhiều cặp chân trông thon thả hơn thế. Natsuko rốt cuộc là loại phụ nữ nào đây, càng đi hỏi chuyện các nơi tôi càng bối rối. Cô ấy bảo là muốn cắt hình của mình trong bức ảnh chụp chung với người yêu cũ ra, rồi vì chi phí cao mà mặc cả, sau đó còn khoe rằng mình tự hào về đôi chân với ông chủ cửa hiệu chụp ảnh vừa mới cãi nhau xong. Thật sự tôi ngày càng không hiểu Natsuko.

Tôi tiến vào khu phố buôn bán, theo như chỉ dẫn rẽ phải ở góc đường có tiệm gà nướng. Lối đi nhỏ đến mức chỉ có một người đi được, hai bên nối dài các bảng hiệu ghi tên quán rượu. Cửa tiệm mà tôi tìm là cái thứ tư kể từ ngoài vào. Quán đang đóng cửa, phía trong cửa sổ kính tối om. Tôi thử gọi với vào nhưng không ai trả lời. Tôi nhìn đồng hồ, nghĩ rằng giờ trưa này đến quán rượu thật không phải lúc, bỗng nghe tiếng động phía sau lưng. Cửa quán đối diện mở ra, một người phụ nữ đứng dựa vào đó, sắc mặt không tốt lắm. Trước khi tôi cất tiếng, người đó đã nói: “Nếu tìm Kyoko-chan thì thử đi theo lối đó vào trong xem, có lẽ cô ấy đang hút thuốc bên miệng giếng đó.”

Theo như hướng dẫn, tôi đi sâu vào trong, đến chỗ đường giao nhau thì quan sát hai bên. Ở phía trước của đường bên phải có một miệng giếng đào trên nắp có bơm. Bên cạnh cái giếng đó có một miếng đất trống nhỏ được lát xi măng. Ở đấy tôi thấy một người phụ nữ đang ngồi trên một cái bệ bên rãnh nước. Tới gần, tôi cất tiếng gọi hỏi xem cô ta có phải là Kyoko không. Cô ta vẫn ngậm thuốc lá trong miệng, ngẩng lên nhìn tôi và gật đầu. Tôi tự giới thiệu, ngay khi nói ra tên Natsuko, cô ta có vẻ quan tâm và cất tiếng hỏi: “Nat-chan bị bắt rồi sao?” Giọng nói trầm khàn như của đàn ông.

“Tại sao cô lại nghĩ như vậy?” Tôi hỏi lại.

“Luật sư xuất hiện không phải là chuyện thường đúng không. Dù lừa đảo kết hôn cũng hiếm khi bị bắt nhưng lúc đó tôi nghĩ lẽ nào cô ta thất bại rồi cũng nên.” Cô ta cất tiếng cười khô khốc, chỉ vào cái bệ bên cạnh. “Thôi, ngồi đi.”

Tôi trải khăn tay lên chiếc bệ bên trái Kyoko rồi ngồi xuống. Nước chảy tong tỏng từ chiếc bơm trên nắp miệng giếng. Tôi thắc mắc lời Kyoko vừa nói nên lập tức lên tiếng: “Cô Natsuko đang thực hiện hành vi lừa đảo thông qua kết hôn sao?”

Kyoko quan sát tôi với vẻ dò xét rồi đáp: “Làm gì có chuyện đó.” Nụ cười nhếch mép hiện trên mặt.

Natsuko là kẻ lừa đảo thông qua kết hôn? Người bị hại là Akio? Thật vậy không nhỉ? Mà điều này cũng không thể phủ định được. Có người kể rằng cô ấy có rất nhiều bạn trai, rồi vụ tự ý bán đất, thay đổi tên chủ sở hữu căn hộ nữa chứ. Có lẽ đây không chỉ đơn giản là giải quyết việc chia tay nữa rồi. Bất chợt, chiếc váy hoa hướng dương hiện lên trong đầu tôi. Một Natsuko không thích tôi cũng mặc một cái váy giống mình nên xé nát cái váy của tôi. Tôi có biết gì về Natsuko của hiện tại không? Không gì hết. Ương bướng, dễ nổi nóng, thích nói dối về nguồn gốc của mình, tất cả những điều đó đều là do người khác kể cho tôi. Nhưng đó có lẽ chưa phải là toàn bộ con người Natsuko. Tôi có nên tìm hiểu toàn bộ về Natsuko không? Với tư cách là luật sư, e rằng tôi nên biết nhỉ. Tôi đang suy nghĩ nên hỏi thế nào thì có một đứa trẻ tiến đến gần miệng giếng. Đó là một cô bé gái khoảng năm, sáu tuổi, mặc áo thun màu hồng, tay cầm que kem.

Kyoko lên tiếng nói chuyện với cô bé: “Hana-chan, đang ăn cái gì ngon thế nhỉ! Được bạn của mẹ con cho phải không? Chú ấy tốt nhỉ, nếu trở thành bố của con thì hay biết mấy, nhưng mà khó đấy, chú ấy có vợ rồi mà.”

Cô bé không có biểu cảm gì, chăm chú nhìn Kyoko, rồi quay lưng bước về phía lối đi bên phải. Kyoko đưa mắt nhìn theo bóng lưng cô bé, mở miệng nói: “Câu cửa miệng của Nat-chan là “Tôi không phải loại đàn bà kết thúc cuộc đời ở đây”. Cứ lúc nào uống say là tuôn ra, đây cũng chỉ nghe cho có vậy thôi. Nhưng mà hết lần này đến lần khác đều mở miệng ra nói, chẳng phải là muốn tự cảnh cáo bản thân sao.”

“Cô có biết anh Akio không?”

“Chưa thấy dẫn đến quán, nhưng mà cũng có nghe Nat-chan kể. Tôi trêu cô ta là chẳng phải cô bảo cô không phải loại đàn bà kết thúc cuộc đời ở đây, sao giờ lại thu xếp muốn làm dâu nhà nông vậy. Thế là cô ta cáu đến sưng sỉa mặt mày lên, tuyên bố mình chả kết hôn đâu, không những thế còn có cách lấy được căn hộ nữa.”

“Thế cô ấy có nói làm cách nào mà lấy được căn hộ cho dù không kết hôn không?”

“Chẳng thấy nói gì cả.”

“... Vậy à?”

“Gần đây không thấy Nat-chan đến quán nữa, cô ta sao rồi? Cô có biết không? Căn hộ đó về tay cô ta rồi à?”

Tôi không nói gì, chỉ lắng lặng nhìn ngón chân sơn đỏ lộ ra ngoài dép sandal của Kyoko. Lắng nghe âm thanh nước rỉ ra từ cái bơm trên nắp miệng giếng, một lúc sau tôi mới cất tiếng hỏi: “Có phải từ đầu cô ấy đã không có ý định kết hôn với anh Akio không?”

“Nat-chan có nói thế. Vì cũng không thiếu các anh chàng giàu có hơn gã Nishioka kia mà.”

“Có phải cô ấy qua lại với người đàn ông khác trong khi hẹn hò với anh Akio?”

Điếu thuốc đang đưa lên môi chợt dừng lại, Kyoko nhìn tôi chằm chằm rồi phá lên cười, đến nỗi lưng cong lại, rung lên từng hồi. Tôi mang tâm trạng buồn chán, ngồi chờ Kyoko ngừng cười, nhưng thấy cô ta mãi không thôi cười, nên để không lãng phí thời gian tôi liền lấy sổ tay và bút từ trong túi ra. Lật giở sổ tay, tôi xem lại các ghi chép trước đây của mình. Cuối cùng tiếng cười cũng bắt đầu nhỏ dần, Kyoko hít một hơi thật sâu, bảo “Chán nhỉ, lại thêm nếp nhăn rồi đây này,” và đưa ngón tay lên chỉ vào nơi đuôi mắt. Ho khan hai tiếng rồi Kyoko mới nói tiếp:

“Nat-chan ấy mà, có tài năng thiên bẩm đấy, là loại tài năng có thể khiến đàn ông nhìn thấy ước mơ của mình. Cái này cô có ghi lại không đó? Quan trọng lắm. Cho nên cô ta không cần phải đẹp rực rỡ, thậm chí không cần làm việc cũng có thể ung dung hưởng thụ, tất cả đều nhờ vào cái tài năng đó. Cô bày ra vẻ mặt này là sao? Đang khó chịu hay đang mông lung không hiểu? Là mông lung không hiểu à? Được rồi, nghe cho kĩ đây này! Trên đời này có một loại người bẩm sinh đã là kẻ lừa đảo. Nat-chan cũng là loại đó. Chắc cô nghĩ kẻ lừa đảo sẽ bị ghét bỏ đúng không? Sai rồi, là được yêu thương đó. Nếu không có khả năng đặc biệt khiến người người yêu mến thì làm sao lừa được họ. Để tôi kể cho mà nghe, cô ta đến ngồi cạnh một người đàn ông bên quầy bar, tôi đang nghĩ không biết cô ta sẽ nói chuyện gì thì nghe cô ta hỏi anh ta nếu trúng số một triệu yên thì sẽ làm gì. Anh chàng kia liền bảo sẽ đi du lịch nước ngoài, thế là câu chuyện tiếp tục theo kiểu đi đâu rồi lúc nào, vân vân. .. dần dần vẽ ra viễn cảnh trong mơ. Cũng vui đó chứ. Thực tế là anh ta chẳng trúng số, thậm chí chắc chả bao giờ mua xổ số, thế mà lại trái qua hai tiếng đồng hồ vui vẻ bên nhau. Khi ra về, cứ thử bảo là tháng sau mình không có tiền để trả tiền nhà xem, thế nào anh chàng chẳng lẳng lặng đem hết tiền trong túi ra đưa cho. Ngày hôm sau, cô ta lại ngồi cạnh một anh chàng khác bên quầy bar, rồi cũng chuyện trò rằng nếu trúng số một triệu yên, anh sẽ làm gì.”

Tôi ngẩng mặt lên quan sát Kyoko, cô ta vứt điếu thuốc đang hút dở xuống cái rãnh bên cạnh, sau đó lập tức rút một điếu khác ra rồi mới tiếp tục: “Cái hay của Nat-chan là sau khi khiến đàn ông kể về giấc mơ của mình, cô ta cũng tâm sự về ước mơ của bản thân. Cũng đa dạng phong phú lắm, tùy theo gã kia như thế nào mà thay đổi. Ví dụ á? Ừm, đúng rồi, có lần cô ta bảo là muốn học trung cấp kế toán. Thế là xin phép anh kia trích năm mươi nghìn trong số tiền trúng số một triệu đó làm học phí. Khéo quá còn gì! Bởi vì chẳng biết từ lúc nào câu chuyện đã lái theo hướng tương lai của hai người.” Sau đó Kyoko kể thêm mấy ví dụ nữa để chứng minh cho khả năng lừa đảo của Natsuko. Còn tôi thì nhờ cô ta cố nhớ lại tên những người đàn ông đã từng qua lại với Natsuko và ghi lại trong sổ tay, tất cả có mười cái tên bao gồm cả biệt danh. Gấp sổ tay lại, tôi đặt câu hỏi: “Cô ghét Natsuko ở điểm nào?”

Cô ta dùng bàn tay phải đang kẹp điếu thuốc gãi bắp chân. “Là không chịu trả tiền. Những hôm ngồi cùng anh này anh kia thì tất nhiên anh ta trả tiền cho, còn những hôm cô ta đến một mình, ăn uống xong chỉ bảo chị cứ ghi sổ cho em. Đến hết tháng, tôi đòi tiền thì cô ta toàn lấy cớ kiểu như hôm nay em quên đem ví, mấy tháng sau cũng không trả, thế mà lại khoe khoang là mua áo quần ở Ginza này nọ.” Đột nhiên Kyoko ngồi thẳng lưng lên, bức xúc kể: “Thế vẫn còn tử tế chán. Tôi nhớ ra rồi. Năm ngoái, nhân giải đấu bóng chày, cô ta rủ rê cá độ, tập hợp tiền của khách hàng quán tôi, cá xem Giants hay Hankyu[[13]] thắng. Đáng lẽ ra tôi nên ngăn chuyện này lại. Lúc đó tôi cứ nghĩ chỉ là thu tiền rồi phân phát lại mà thôi nên để Nat-chan, kẻ hám tiền đó, làm cũng không sao. Tôi sao? Tôi không tham gia cá độ. Thế rồi Hankyu thắng. Mấy vị khách báo lại với tôi rằng không liên lạc được với Nat-chan. Chuyện này mà trở nên rắc rối thì khách không đến quán nữa mất. Cô ta ôm tiền trốn rồi cũng nên. Tôi đành phải thông báo cho các cửa hiệu trong khu phố rằng nếu thấy bóng dáng cô ta đâu thì báo cho tôi một tiếng. Là giăng sẵn lưới ấy mà. Rồi một ngày tôi nhận được điện thoại của cửa hiệu hóa mỹ phẩm bảo là cô ta đang ở đó, tôi liền nhờ người ta làm sao đó giữ chân cô ta lại, còn mình thì vội vàng liên lạc với mấy người khách đã tham gia cá cược. Cũng quá đột ngột nên chỉ gọi được có hai người, cùng nhau đến tiệm hóa mỹ phẩm chờ cô ta bước ra. Khi cô ta xuất hiện, tôi gọi thì cô ta nói sao biết không? “Ôi chao, lâu ngày quá!” Đúng là đồ mặt dày! Mọi người vây lại đòi cô ta phải trả tiền ngay cho những người thắng cược. Cô ta bảo là giờ không mang tiền theo, tôi liền bảo ra ngân hàng ngay góc phố rút tiền. Lúc này cô ta mới rơm rớm nước mắt kể lễ trong ngân hàng cũng không còn tiền, tiền của mọi người, cô ta đã tiêu hết rồi. Khóc lóc với tôi cũng vô dụng, lừa tiền của khách thì tôi không thể bỏ qua. Thế nào cũng phải nôn tiền ra, tôi bảo thế, còn nghĩ cách hộ nữa chứ, không phải mấy gã đàn ông đều sẵn sàng bỏ tiền cho cô ta sao. Lúc đó Nat-chan có vẻ chấp nhận nên tôi mới bảo vào quán cà phê ngồi một chút, cô ta cũng im lặng vào theo. Tôi bắt cô ta gọi từ điện thoại công cộng trong quán cho gã người tình, dĩ nhiên, chờ khoảng một tiếng thì gã kia đem tiền chạy đến. Hả? Không, không, không phải là gã Nishioka đâu, gã khác. Ừm, tên là... Kumada... Yoshiaki. Tôi nhận toàn bộ số tiền gã đó mang tới, rồi trả hết cho các vị khách trong quán.” Kyoko khẽ cười rồi tiếp: “Chuyện như vậy xảy ra, thường người ta không dám vác mặt đến nữa đúng không?”

“Vâng, đúng vậy. Chẳng lẽ cô ấy lại khác sao?”

“Chứ sao nữa, một tuần sau cô ta tới quán chào hỏi như thường: “Má, khỏe không má?” Cô ta đúng là ghê thật đấy.”

Đúng vậy, rất ghê gớm. Cô ấy ôm tiền cá độ bóng chày chạy mất, thất bại thì có đàn ông thu dọn cho, thế cũng đủ ngạc nhiên rồi. Nhưng mà mặt dày đến nỗi lại mò đến quán của Kyoko lần nữa thì khiển ai cũng phải chẹp lưỡi. Chắc là không có đâu nhưng tôi vẫn hỏi thử: “Có lúc nào Nat-chan làm cô cảm động không?”

Kyoko xoay đầu, vứt đầu mẩu thuốc lá xuống rãnh nước bên cạnh. Chờ mãi không thấy cô ta có dấu hiệu gì đáp lời nên tôi cho sổ và bút vào túi xách.

“Có lần cô ta tặng quà cho tôi.” Lời của Kyoko làm tôi ngẩng đầu lên. Cô ta nhìn xa xăm, kể lại: “Có một nghệ sĩ mà tôi rất thích, cũng khá nổi tiếng. Có lần tôi bảo với Nat-chan là lấy được tấm vé đi xem vở kịch của nghệ sĩ đó rất khó khăn, thế mà cô ấy đã nhớ. Hôm đó, tôi đang chuẩn bị đồ trong quán thì Nat-chan chạy ào vào, kêu to lên rằng: “Má, nhìn này”, trên tay là tấm vé.” Vẻ mặt của Kyoko dịu dàng hẳn đi. “Cô ta bảo đã xếp hàng mua vé từ tối hôm trước, rằng xem phim thì ngồi hàng ghế giữa trở về sau, chứ xem kịch mà không ngồi hàng đầu thì chả xem được gì, cho nên đã cố gắng xếp hàng đó. Cũng phải cả tháng nữa mới đến ngày công diễn nhưng mà thời gian đó vui lắm, hai chúng tôi cứ rộn ràng bàn nhau xem hôm đó mặc cái gì, buổi trưa nên ăn ở đâu. Nat-chan toàn tâm toàn ý, sôi nổi chuẩn bị nên tôi cũng hồ hởi lây. Tôi cứ nghĩ chỉ khi nào lấy lòng đàn ông để moi tiền thì cô ta mới nhiệt tình, không ngờ cả tôi cũng được cô ta đối xử như vậy nên rất cảm động. Mà thôi, ngay sau đó là đến vụ lừa tiền cá độ bóng chày, tôi cũng rõ hơn bản chất của cô ta.”

Cái gì nữa đây? Càng nghe Kyoko kể tôi càng không hiểu gì về con người của Natsuko. Nói lời cảm ơn Kyoko xong, tôi đứng dậy ra về.

4

Miyuki ngồi trên ghế, buồn bã nói: “Bố mẹ nào bị con cái từ bỏ quyền nhân thân cũng tủi thân quá nhỉ.”

Ogiwara không bình luận gì về nhận xét của Miyuki, đứng phía sau ghế của mình, hai tay chống lên hông, vừa nhìn ra ngoài cửa sổ vừa bắt đầu bài tập thả lỏng cơ cổ, vai quen thuộc, đầu nhẹ nhàng nghiêng sang trái rồi lại sang phải.

“Luật sư Tetsuko thấy sao?” Lần này Miyuki quay sang hỏi tôi.

“Ừm, đúng thế ạ.” Tôi vừa dọn dẹp hồ sơ vừa đáp. Vì văn phòng nhỏ nên tất cả nội dung nói chuyện trong gian tiếp khách đều bị Miyuki nghe hết, cho nên chị ấy thường phát biểu một chút cảm tưởng.

“Cô gặp được cô Natsuko chưa?” Ogiwara hỏi tôi.

“Vâng, cuối cùng hôm qua cũng gặp được rồi ạ.”

“Bản thân cô ta có thừa nhận mình lừa đảo không?” Vì đang xoay đầu giãn cơ nên giọng Ogiwaga nghe có vẻ nghèn nghẹn.

Ngày hôm qua, tôi đem các thông tin mình thu thập được đến hỏi Natsuko xem mức độ thật giả thế nào, nhưng cô ấy không thừa nhận bất cứ điều gì. “Cô ấy không thừa nhận ạ, chỉ nói là bản thân mình có nhiều bạn thôi. Khi tôi hỏi cô ấy là có phải tính lấy căn hộ về tay mà không có ý định kết hôn không thì cô ấy phủ nhận.”

“Cô Miyuki thấy thế nào?”

Miyuki xoay ghế về phía tôi, đáp: “Tôi không muốn nói họ hàng của luật sư Tetsuko không tốt đâu, nhưng theo như những gì tôi nghe được thì có cảm giác nghề nghiệp của cô ta là lừa tình thì phải. Và chuyện của anh Akio có vẻ như là vụ làm ăn thất bại của cô ta.”

Tôi không có ý kiến gì về lời bình luận của Miyuki mà quay mặt về phía Ogiwara đang chầm chậm xoay vai trái chờ đợi. Ogiwara có vẻ như rất tin tưởng mắt nhìn người của Miyuki nên nhiều lần hỏi xem chị ấy nghĩ thế nào. Những lúc ấy Miyuki liền phát biểu ý kiến giống như đang đợi được hỏi. Nếu đoán đúng, chị ấy sẽ rất sung sướng, nếu sai thì lại tỏ vẻ buồn bã, có vẻ như chị ấy thích thú với công việc ở đây.

Xoay xong vai trái, Ogiwara chuyển sang xoay vai bên phải. “Khách hàng chẳng phải đều nói sự thật cho luật sự biết đâu, nói dối cũng nhiều lắm. Chúng ta thường khuyên họ rằng hãy nói hết cho chúng tôi biết vì chúng tôi có trách nhiệm phải bảo mật thông tin, hơn nữa còn giúp ích cho quá trình kiện tụng, đa phần họ đều hợp tác. Khách hàng tìm đến luật sư khi bản thân bị cuốn vào vụ việc rắc rối nào đó, nhưng họ lại chỉ kể lại sự việc theo hướng mà họ mong muốn.”

“Vậy phải làm sao bây giờ ạ?” Tôi thật tâm muốn được chỉ dẫn.

“Như trước tôi đã nói đó, phải thu thập nhiều thông tin nhất có thể từ các đối tượng liên quan. Với vụ này, nếu chỉ hỏi nguyên cáo và bị cáo thì chẳng biết được gì phải không? Trong quá trình đi điều tra sẽ hé lộ manh mối, đến gần với sự thật hơn. Nói là hé lộ, chính là điểm quan trọng đó. Lúc tìm được manh mối cũng là lúc bắt đầu công việc của luật sư. Nhiều khi chỉ cần có manh mối đã giải quyết được vấn đề rồi.”

Tôi mở sổ tay ra, vừa nghe Ogiwara nói vừa xem các ghi chú thu được từ các đối tượng liên quan. Ban đầu tôi chỉ cho rằng đó là những vướng mắc khi nam nữ chia tay nhau, nhưng những manh mối thu được lại lái câu chuyện về hướng hoàn toàn khác, rằng nữ bậc thầy lừa đảo thất bại, không lấy được bất động sản vào tay. Giống như chị Miyuki đã nói, có thể là Natsuko sắp chuyển được tên chủ sở hữu căn hộ thành tên mình thì bị bố mẹ anh Akio phát hiện ra, nên muốn chia tay với Akio, kẻ đã không còn gì để lợi dụng. Chắc vì bị đòi tiền bồi thường nên cô ấy mới liên lạc với một luật sư họ hàng xa như tôi. Lý giải như thế có được không nhỉ?

Lúc tôi ngẩng đầu lên thì Ogiwara đang chậm rãi xoay hông. Phải một lúc sau mới xong động tác, anh ấy vươn mình một cái rồi ngồi xuống ghế, chống tay lên bàn rồi bắt đầu xoay cổ tay. “Cái chính là Akio biết sự thật đến đâu. Nếu biết được tâm ý của anh ta thì có thể tìm cách để anh ta rút lại yêu cầu bồi thường.”

“Rút lại yêu cầu ư, có thể sao?” Tôi thắc mắc. “Dù anh ta không biết cô ấy đã từng qua lại với nhiều người đàn ông, nhưng anh ta đã thật tâm chuẩn bị nhiều thứ cho cuộc sống vợ chồng sau này của hai người, kể cả việc mua nhà, nên chuyện đòi lại một phần tiền bỏ ra tôi nghĩ cũng là hợp lý. Nhưng con số một triệu yên thì không có căn cứ lắm, nên tôi tính tìm cách giảm số tiền ấy đi. Vấn đề thực tế là Natsuko không đủ khả năng chi trả vì cô ấy không có nghề nghiệp ổn định, chỉ có thủ đoạn lừa tiền đàn ông thôi.”

“Cô thử hỏi Akio những kỷ niệm vui vẻ giữa hai người xem sao!”

“Gợi lại... kỷ niệm ư?”

“Đúng thế. Thường những câu chuyện người ta mang đến văn phòng luật sư là bế tắc, là tan vỡ, cho nên nhiều khi người ta quên mất rằng ngày xưa đã từng hạnh phúc. Những cặp đôi cãi vã đòi ly hôn cũng thế, cũng có thời họ cho rằng người kia là bạn đời, khi mà họ tin rằng hạnh phúc đôi lứa sẽ kéo dài mãi mãi.”

Tôi chợt nhớ lại phán đoán của chị Miyuki về cuộc hôn nhân tan vỡ của Ogiwara nên liếc về phía chị ấy, cảm thấy hình như chị ấy đang rụt cổ lại.

Tôi hỏi Ogiwara: “Vậy tại sao bố mẹ anh Akio lại không nói với tôi về chuyện đất đai? Tôi nghĩ với cách nhìn của họ thì sẽ cho rằng cô Natsuko chính là nguyên nhân khiến con họ bán đi một phần đất đai của gia đình. Nếu thế khi tôi tự giới thiệu là luật sư của cô Natsuko thì bị đuổi thẳng cổ cũng có khả năng lắm.”

“Cô Miyuki thấy sao?” Ogiwara hơi cao giọng hỏi.

Miyuki xoay ghế lại, đáp với vẻ đắc ý: “Luật sư Tetsuko, đó chẳng phải là do sĩ diện sao. Đất đai là thứ chúng ta được thừa hưởng từ ông bà, rất là quý giá phải không nào? Tuy hiện giờ cũng có người thích ở chung cư, nhưng người xưa thì coi trọng đất đai hơn cả mạng của mình. Nhà đấy làm nông, hơn nữa diện tích của cánh đồng liên quan đến năng suất thu hoạch nên thực sự là vấn đề sống còn khi ảnh hưởng trực tiếp đến thu nhập. Đối với nhà nông thì đất đai không chỉ là tài sản mà còn là danh dự, là thứ căn bản nhất. Thế mà lại bị con cắt xén lén bán đi một phần thì khác nào bị dao đâm vào mặt, tổn thương trong lòng. Vết thương, nếu nông, người ta sẽ tung hê nói hết, nhưng nếu vết thương sâu quá thì chẳng ai muốn dụng đến, cho nên người ta mới không nói ra đấy. Câu chuyện theo hướng khách hàng mong muốn như luật sư Ogiwara nói lúc nãy có lẽ cũng không bao gồm phần tổn thương sĩ diện, đúng không nào?”

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Miyuki xoay người cầm ống nghe. Tôi nhìn về phía Ogiwara thì thấy anh ấy đang nhấc chồng hồ sơ lên vẻ như đang tìm gì đấy. Tôi liếc đồng hồ treo tường thì chỉ còn năm phút nữa là đến giờ hẹn ăn trưa với Sakaguchi nên xách túi lên chào tạm biệt Ogiwara và Miyuki.

Bước nhanh về phía nhà hàng đã hẹn trước, tôi nhớ lại tối hôm qua, Sakaguchi có gọi điện nói rằng có việc tới Shibuya nên nhân tiện mời tôi ăn trưa. Đi thang máy lên tầng sáu thì đã thấy một hàng dài người đang xếp trước nhà hàng kia. Tôi tiến vào nói tên Sakaguchi ra và được nhân viên dẫn tới bàn. Anh ta có vẻ chật vật trong chiếc ghế ở bàn dành cho hai người. Nói lời xin lỗi vì đến muộn, tôi ngồi xuống chiếc ghế đối điện. Khi tôi đang chọn món ăn trong thực đơn, Sakaguchi bỗng cất lời: “Hôm nay tôi mời nhé, chúc mừng sinh nhật cô!”

“A. Sao anh biết hôm nay là sinh nhật tôi?”

“Hôm trước ở buổi học nhóm, người ta bảo cô cho thông tin cá nhân để đưa lên mục giới thiệu người mới đúng không. Khi luật sư Ishida điền vào giấy, tôi có liếc thấy nên biết đó.” Anh ta cười to.

“Vậy à.”

“Tôi không giỏi việc chọn quà nên không chuẩn bị được gì, xin lỗi nhé. Nói là thay thế cũng hơi dở, nhưng mà quán này có mì Ý ngon lắm nên tôi muốn mời cô một bữa. Công việc dạo này có bận không?”

“Không đâu, tôi ổn mà.”

Gọi món xong, chúng tôi nói mấy chuyện linh tinh như là quê ở đâu, học trường đại học nào, mất mấy tiếng đi từ nhà đến chỗ làm, vân vân. Mì và sa lát được đem đến, vừa bắt đầu ăn tôi vừa hỏi Sakaguchi về công việc của anh ta. Anh ta kể cho tôi nghe về vụ tranh chấp giữa hai anh em ruột, vì nghĩa vụ bảo mật nên anh ta xin lỗi không nói rõ tên được. Bố chết, ông anh tiếp nhận vị trí giám đốc, ông em làm quản lý nhưng về đường hướng kinh doanh, hai người không hợp nhau nên ông em ra ngoài lập công ty khác. Tuy nhiên, tên công ty mà ông em thành lập và tên sản phẩm lại gần giống với cái của công ty cũ. Phía đối tác là như nhau, mà sản phẩm lại gần giống nhau, nên ông anh sợ là người tiêu dùng sẽ nhầm lẫn, vậy mới đến nhờ văn phòng luật nơi Sakaguchi đang làm việc nhờ tư vấn giúp.

Tôi hỏi: “Luật sư Sakaguchi có say mê với vụ án này không?”

Anh ta tròn mắt lẩm bẩm hai chữ “say mê”, rồi nhanh chóng làm mặt nghiêm túc đáp: “Không đến mức quên ăn quên ngủ, nhưng mà tôi cố hết sức mình giải quyết vụ việc. Sao? Không được à?”

Tôi lắc đầu, cho mì vào miệng.

“Làm luật sư ấy mà, nói thật là toàn tốn sức vào mấy vụ tranh chấp vô nghĩa. Tôi cứ nhủ là đừng có kéo luật pháp vào tranh cãi cá nhân, nhưng mà sự thật là nếu không có mấy vụ ấy, luật sư chúng ta đói nhăn răng. Gặp rắc rối à? Trong lòng ta thầm biết ơn nha.” Sakaguchi cầm nĩa cuốn mì rồi mở to miệng cho mì vào, còn tôi thì ngồi ngắm một Sakaguchi đang ăn ngon miệng.

5

Tôi hướng theo bóng dáng to cao của Akio mà bước. Đôi ủng không quen đi cọ vào ngón chân tôi đau buốt.

Lúc tôi ra đến cánh đồng thì Akio đã đi được năm phút rồi, ông Akimitsu chỉ cho tôi chỗ bán hàng không người bán nơi Akio đang ở. Lúc tôi đang nghi ngờ không biết mình có bị lạc đường không thì nhìn thấy bóng dáng từ đằng sau của Akio. Anh ta đứng trước một cửa tiệm nhỏ chỉ có giá hàng bằng gỗ và mái che ở trên. Khi nghe tiếng tôi gọi, anh ta quay phắt người lại, mắt tròn xoe, lập tức hỏi: “Một mình thôi à?” Trên khuôn mặt của anh ta không giấu nổi vẻ thất vọng. Lấy rau củ từ cái xe kéo gắn sau xe đạp ra đặt lên giá gỗ, anh ta hỏi thăm: “Nat-chan có khỏe không? Hình như cô ấy bị cảm, sổ mũi nếu kéo dài thì khó chịu lắm.”

“Cô ấy khỏi rồi thì phải.”

“Không muốn gặp tôi sao?”

Tôi lựa lời đáp: “Chắc là cô ấy thấy không gặp thì hay hơn.”

Akio chầm chậm lắc đầu, lấy bắp cải ra khỏi xe kéo để lên ngăn thứ hai của giá hàng. Xoay bắp cái một vòng rồi khẽ chỉnh lại, anh ta bỏ tay ra.

Tôi lên tiếng: “Cảm xúc có gì thay đổi không ạ?” Cái tay đang duỗi về phía xe kéo dừng lại. “Ý cô là cảm xúc của tôi ấy hả?”

Để hai tay lên thành xe kéo, anh ta lẳng lặng nhìn đống rau củ bên trong, không lên tiếng. Mười một ngày trước, khi tôi nói chuyện với Akio, anh ta bừng bừng tức giận, nhưng hôm nay trông anh ta có vẻ đã bình tĩnh lại. Ogiwara đã từng nói rằng thời gian có khi cũng là đồng minh tốt, chắc là chỉ việc này đây. Nhưng anh ấy cũng nhắc nhở rằng thời gian cũng có thể trở thành kẻ địch. Nếu vậy, tôi nhớ lại lời khuyên của anh ấy, rồi cất tiếng hỏi:

“Anh có thể kể cho tôi nghe về kỷ niệm đẹp của hai người được không?”

Akio nhìn tôi với vẻ bất ngờ. Đang lúc tôi tự hỏi phải chăng đường đột quá thì Akio chậm rãi kể lại:

“Tôi được Nat-chan dẫn đi chơi cùng, vui lắm. Cô ấy hỏi nếu tôi trúng số một triệu yên thì sẽ làm gì. Tôi bảo mình ước được lái mô tô đi một vòng Hokaido. Nếu đêm ngủ trong túi ngủ thì cũng không tốn lắm đâu, ước mơ này chẳng phải có thể thực hiện được ngay sao, cô ấy bảo vậy. Thế là tôi mới nhận ra rằng Hokaido hay lái mô tô chỉ là cái cớ, thật ra tôi muốn trốn đi. Tôi không có lựa chọn nào khác. Gia đình tôi làm nông, tôi lại là con trai một. Nhưng mà những gia đình làm nông xung quanh đều dần bỏ nghề, nào là kinh doanh nhà trọ, nào là đi làm công ăn lương. Tôi luôn có suy nghĩ rằng mình cứ như thế này thì có ổn không? Càng nghĩ tôi càng không biết phải làm sao, cũng không biết mình muốn gì. Cho nên tôi muốn thoát đi, thoát khỏi nơi đây, thoát khỏi trách nhiệm là con trai trưởng. Nhưng tôi biết tôi không thể làm như vậy.”

Anh ta cầm cải bắp cải lên, sờ nắn như muốn phủi cái gì đi.

“Nat-chan bảo giờ cùng đi đi, rồi kéo tay tôi về hướng ga tàu. Cô ấy hỏi ra Bắc hay vào Nam, tôi bảo vào Nam. Lên chuyến tàu vừa đến ga, chúng tôi bắt đầu chuyến hành trình ngẫu hứng. Cái trò đọc tên biển hiệu nhìn thấy qua cửa sổ tàu điện nhàm chán cũng làm chúng tôi vui vẻ, cười đùa suốt cả quãng đường. Xuống ga Atami[[14]], vừa dạo bộ chúng tôi vừa tìm nhà nghỉ, bị mấy nơi từ chối nhưng chúng tôi vẫn thấy vui thích, thật là kỳ lạ. Cuối cùng cũng tìm được chỗ nghỉ, lúc tắm suối nước nóng, thành phố hiện ra lung linh trong làn hơi nước. Chúng tôi còn mua dây đeo chìa khóa đôi, cả konpeito[[15]] nữa. Cô có biết konpeito là gì không? Đó là những viên kẹo đường nho nhỏ có nhiều góc cạnh như gai, ngọt lắm. Nat-chan cười, bảo cô ấy như viên kẹo konpeito, lăn lộn trong nồi đun to, va chạm khắp nơi mà thành, trong quá trình đó sinh ra gai nhọn để bảo vệ bản thân. Vừa ăn konpeito, cô ấy vừa tâm sự với tôi, bảo rằng cứ cái đà này thì bao giờ tôi mới đi được đến nơi muốn đi. Rằng cuộc đời mình phải do mình quyết định. Rằng cô ấy thấy tôi quá hiền lành, chỉ để ý bố mẹ có gặp khó khăn không, có mệt mỏi, buồn khổ không, chỉ nghĩ cho bố mẹ mà từ bỏ những thứ mình muốn làm. Thế đấy, tôi bị nói như thế đấy.”

Có phải chỉ cần nói khích như thế là cô ấy đã thành công trong việc khiến anh ta giấu bố mẹ, tự ý bán đi một phần đất của gia đình không nhỉ? Nếu đúng là như vậy thì tôi thật ngả mũ trước khả năng của Natsuko.

Lần lượt sắp rau củ lên giá để hàng xong, Akio lấy bút ra ghi giá tiền từng loại lên tấm giấy dày hình chữ nhật. Còn tôi chỉ đứng nhìn động tác của anh ta, nghĩ thầm làm sao để anh ta rút lại yêu cầu đòi bồi thường một triệu yên đây. Đau đầu nhất là cái gọi là tiền bồi thường ấy là thứ không rõ ràng. Làm thế nào đo lường được sự tổn thương về tinh thần? Akio đòi một triệu yên, và Natsuko trả một triệu yên thì tổn thương đó được xoa dịu hay sao? Nếu thỏa thuận được thành năm trăm nghìn yên thì tổn thương đó giảm nhẹ một nửa sao? Ai cũng biết là không phải như thế.

“Có ai khác à?”

Nghe Akio hỏi, tôi ngẩng mặt lên. “Xin lỗi, anh có thể nhắc lại câu hỏi không?”

“Thì đó.” Anh ta chu môi hỏi một cách cộc lốc: “Nat-chan có người khác rồi à?”

Tôi thận trọng đáp: “Không có.”

“Tôi sẽ sửa những điểm chưa tốt của mình, cô nói lại với cô ấy như thế được không?”

Tôi quá bất ngờ. Chẳng lẽ... Akio không muốn tiền bồi thường mà muốn làm lành? Nếu đúng thế thì đối với tôi khác gì trò hề. Nếu là Miyuki, có lẽ chị ấy đã nhận ra sớm hơn. Ogiwara đã đoán được hay sao? Cho nên mới nhắc nhở tôi phải tìm hiểu tâm ý của Akio. Lẽ nào anh ấy biết Akio vẫn chưa nói thật lòng với tôi? Tại sao anh ta không thể từ bỏ được Natsuko, có phải vì đã có nhiều hồi ức vui vẻ? Chỉ là việc có tiếp nhận hay không thôi, nhưng nếu có thể tiếp nhận một cách dễ dàng thì cuộc sống đã đơn giản trôi qua.

Tôi cũng là người giỏi tiếp nhận và luôn cố gắng để được như vậy. Nhưng tôi vẫn chưa quen với tác dụng phụ của việc đó. Trong lúc tiếp nhận nhiều thứ sẽ đặt ra câu hỏi tại sao mình tồn tại. Cái đó chính là tác dụng phụ. Những lúc như vậy, thân thể và tâm trí tôi như bị đóng băng, không thể cử động được.

Một chiếc xe buýt chầm chậm lướt qua tôi. Akio dõi mắt theo chiếc xe đó. Một lúc sau, anh ta quay lại. “Nat-chan rất ghét xe buýt,” anh ta kể với giọng dịu dàng. “Cô ấy bảo là ghét bị trộn chung lại. Rằng giống người khác thật là nhàm chán, rằng muốn được đối xử đặc biệt. Muốn cô ấy ở lại làm vợ tôi có lẽ là yêu cầu quá đáng đúng không?”

Tôi không có câu trả lời nên chỉ xóc xóc lại chiếc túi đeo vai. Akio vươn tay lấy một mớ cải bó xôi ở ngăn trên cùng của giá hàng, nhìn chăm chú vào nó rồi nói: “Bố tôi bảo đừng có lúc nào cũng làm ra vẻ tiếc nuối nữa, bỏ đi thôi. Nhưng mà chẳng phải dễ dàng gì.”

Tôi chắc rằng Akio sẽ mãi sống như vậy, không thể rũ bỏ nhẹ nhàng như Natsuko được. Mà cũng chẳng ai làm được.

❀ ❀ ❀

[1] Trong tiếng Nhật, ghép chữ “chan” vào sau tên để gọi là một cách xưng hô thể hiện sự thân mật. Nat-chan là tên gọi thân mật của Natsuko.

[2] Đây là cách ghi năm của người Nhật theo các triều đại Nhật hoàng, năm Showa thứ 53 tương đương năm 1978.

[3] Một tỉnh thuộc miền Đông Bắc nước Nhật, cách Tokyo khoảng 250km.

[4] Tương đương với lớp Bảy.

[5] Một món nhắm của người Nhật, làm từ củ cải muối nhuộm màu vàng ruộm.

[6] Nguyên văn tiếng Anh là “Space Invaders game”. Ra mắt năm 1978 (năm hiện tại trong truyện) trên hệ máy thùng Taito, Space Invaders cho người chơi điều khiển một phi thuyền, ụ pháo, xe tăng hay bất cứ thứ gì mà chúng ta có thể tưởng tượng ra thông qua mô hình với kích cỡ chỉ tính bằng pixel của nó, chống lại hàng đàn sinh vật ngoài hành tinh dàn hàng ngang trên màn hình. Sau khi tiêu diệt hết chúng, người chơi sẽ qua màn và lặp lại công việc tương tự, cứ như vậy cho tới khi nào gameover.

[7] Một khu trung tâm ở Tokyo, nơi tập trung nhiều văn phòng.

[8] Một thành phố cảng thuộc tỉnh Kanagawa, tỉnh lân cận với Tokyo, nơi có cứ điểm hải quân của Mỹ.

[9] Một tỉnh nhiều đồi núi nằm ở phía tây bắc của Tokyo, cách Tokyo khoảng 200km, rất nổi tiếng về lúa gạo.

[10] Đọc là Yô-kô-ô.

[11] Một loại bánh truyền thống của Nhật, được bọc ngoài bằng lớp gạo nếp dẻo thơm, nhân có thể phong phú các loại như đậu đỏ, mè đen, dâu tây, kem sữa...

[12] Đây là một tấm ảnh cưới kinh điển kiểu Nhật, trong đó cô dâu ngồi trên một chiếc ghế, chú rể đứng phía sau, thường là trong trang phục kimono.

[13] Giants và Hankyu là hai đội bóng chày lớn nhất Nhật Bản, Giants của Tokyo và Hankyu của Osaka. Hai đội luôn cạnh tranh nhau, những trận đấu giữa hai đội luôn là những trận kinh điển.

[14] Thành phố du lịch, nổi tiếng với các suối nước nóng.

[15] Một loại kẹo cứng của Nhật Bản, hình dáng như bông hoa bằng giấy.

g trí hình đồ chơi chạy trôi bên trong[*]. Tôi là kẻ nghiện sưu tầm, có một bộ sưu tập đến hai trăm chiếc bút mà chỉ cần dốc ngược lại thì tấm phim bên trong sẽ di chuyển, khiến bức tranh thay đổi. Chiếc bút mà tôi dùng lúc đó có chiếc ô tô
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nozomi Katsura

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.