Trương Hằng nhìn Spider-Man chẳng hề có chút tự giác của một siêu anh hùng, đã nhanh như chớp trốn mất dạng, khóe miệng không khỏi giật giật, cuối cùng vẫn lên tiếng: "Không cần truy kích, mang 1 hào Nemesis về là đủ rồi."
"Thật sự không cần truy kích sao? Rõ ràng là cơ hội tốt như vậy mà." Nguyệt Hoa số hai nghi hoặc hỏi.
"Xe cảnh sát đều bị họ ta lật nhào hết cả rồi, nếu còn tiếp tục đánh nữa, thì không chỉ có một mình Spider-Man là đối thủ đâu." Trương Hằng lắc đầu nói, "Bây giờ Spider-Man đã là một thành viên của Liên Minh Báo Thù, chẳng lẽ ngươi cho rằng hắn không có cách nào liên lạc với những thành viên Báo Thù khác sao?"
"Huống hồ, Spider-Man tuy mạnh, nhưng nếu ta thật sự muốn giết hắn, thì không cần đến ba giây là xong việc." Trương Hằng cười lạnh nói, "Chỉ là giết hắn chẳng có ích lợi gì, ngược lại sẽ kinh động đến Liên Minh Báo Thù, thậm chí toàn bộ nước Mỹ. Đến lúc đó, người người cảm thấy bất an, họ ta về sau muốn thu hoạch vật phẩm khác sẽ càng khó khăn hơn."
...
Thế là, ở cách đó mười mấy cây số, hai tên Nemesis lập tức dừng bước, không truy đuổi Spider-Man đã trốn thoát, mà đi đến chỗ Nemesis 1 hào đang bị bọc thành bánh chưng, đem hắn từ trong kén lớn thả ra, sau đó cùng nhau giữ im lặng, bắt đầu trở về căn cứ.
"Vậy mà không có đuổi theo!" Pack có chút thất vọng nhìn ba con quái vật đang rời đi ở đằng xa. Theo nguyên tắc của cậu, tội phạm đều phải chịu sự trừng phạt của pháp luật. Việc bỏ chạy trước đó chỉ là muốn dẫn hai tên quái vật kia vào bẫy mình đã giăng sẵn. Bây giờ thấy đối phương vậy mà không quay đầu lại mà rời đi, cậu dứt khoát cắn răng, không lùi mà tiến tới, lặng lẽ đi theo.
"Tiểu tử thối, ta xem trên camera giám sát đường phố Lệ Rừng Phổ thấy ngươi, bên ngươi xảy ra chuyện gì? Vì sao đến cả FBI cũng bị kinh động?" Ngay lúc Pack đang bám sát phía sau đối phương, máy truyền tin của cậu vang lên giọng điệu hờ hững quen thuộc của Iron Man.
"Tony tiên sinh, tôi đang truy đuổi tội phạm." Pack đu lên một tòa nhà cao tầng, nhìn về phía xa ba tên quái vật đang không ngừng nhảy vọt, trong mắt lóe lên một tia ngưng trọng, "Tình huống thương vong không cao, nhưng đối phương đã tập kích xe cảnh sát!"
"Cho nên ngươi liền chạy đi trừ gian diệt ác sao?" Trong máy bộ đàm truyền ra giọng điệu không nhịn được, "Tiểu tử thối, ngươi nghe kỹ cho ta, tập kích xe cảnh sát vốn là chuyện cảnh sát và FBI phải đau đầu giải quyết. Việc ngươi cần làm bây giờ không phải là cưỡng ép ra mặt, mà là giống như những đứa trẻ trạc tuổi ngươi khác, học tập và học tập. Không phải với cái công phu mèo quào của ngươi mà có thể đánh bại được mấy tên tội phạm đâu."
"Ách, tôi e là phải từ chối rồi." Pack lắc đầu bất đắc dĩ nói, "Năng lực càng lớn, trách nhiệm càng cao, tôi phải ngăn cản bọn họ, nếu không tương lai sẽ có càng nhiều người gặp tai ương!" Nói xong, Pack liền quả quyết ngắt liên lạc.
"Uy, uy!" Lúc này, ở cách đó mấy chục cây số, Tony đối với micro kêu vài tiếng, sau đó mới lắc đầu, gương mặt lạnh lùng lớn tiếng kêu lên, "Kiểm tra tính năng áo giáp, ta phải ra ngoài một chuyến!"
...
Rất nhanh, Pack đã theo dõi đối phương đến biên giới thành phố, xa hơn nữa là biển cả. Khu Hoàng Hậu phía nam nhất là bờ biển Đông của nước Mỹ, nơi có Đại Tây Dương mênh mông vô bờ.
"Đối phương muốn xuống biển sao?" Pack thấp giọng thì thào, nhìn đối phương nhảy xuống biển, biến mất trong làn nước. Lần này Pack thật sự hoàn toàn choáng váng. Ở giữa những tòa nhà cao tầng, cậu còn có thể dựa vào sự nhanh nhẹn của mình để di chuyển, như cá gặp nước. Nhưng một khi xuống nước thật, vậy thì cậu hoàn toàn mù tịt.
Bất quá, tinh thần trọng nghĩa vẫn không ngừng thôi thúc cậu. Cậu nhìn ba gã khổng lồ đang bơi về phía xa, cắn răng, chuẩn bị xuống nước đuổi theo. Nhưng đột nhiên, một thân ảnh xuất hiện trên sân thượng nơi cậu đang đứng.
"Peter Pack."
Trong lòng Pack kinh hãi, hắn chưa từng để lộ thân phận, vậy mà đối phương vừa mở miệng đã gọi đúng tên, quả thực là cơn ác mộng tồi tệ nhất. Nếu thân phận bại lộ, e rằng thím và bạn bè của hắn sẽ phải hứng chịu đòn chí mạng từ đám tội phạm kia!
Nghĩ đến đây, Pack lạnh toát cả sống lưng, vội ngước nhìn đối phương, nhưng trước mặt hắn lại là một gã đàn ông phương Đông xa lạ!
Ban đầu Trương Hằng chỉ định thu hồi ba vật thí nghiệm, nào ngờ lại thấy Pack lén lút theo sau lưng mình qua màn ảnh của ba tên Nemesis. Lần này, Trương Hằng không thể ngồi yên được nữa. Hắn chưa đủ sức đối đầu với toàn bộ giới siêu anh hùng, nếu Spider-Man tìm ra nơi ở của hắn, kế hoạch xâm chiếm thế giới Marvel và cướp đoạt tài nguyên coi như chưa ra quân đã bại.
Vậy nên, để giữ bí mật và tránh rắc rối, hắn quyết định đích thân ra tay!
Lúc này, Trương Hằng bình tĩnh nhìn Spider-Man đang cố nén nỗi hoảng sợ, lạnh lùng nói: "Ta vốn không muốn giết ngươi."
"Ngươi là ai?" Pack cảnh giác nhìn Trương Hằng, toàn thân căng như dây đàn. Từ người Trương Hằng tỏa ra một luồng nguy cơ khiến hắn nghẹt thở, dù hắn vốn chẳng sợ trời, chẳng sợ đất!
Cảm giác này, hắn chỉ từng trải qua trên người Hulk, kẻ mạnh hơn hắn rất nhiều!
"Ta là ai quan trọng sao?" Trương Hằng chẳng buồn phí lời, chậm rãi tiến lên một bước, tinh thần lực cuồng bạo lập tức bùng nổ, ập thẳng vào Pack: "Thằng nhãi ranh, Iron Man không dạy ngươi phải biết lượng sức mình à!"
Pack cảm thấy một luồng nguy cơ vô hình ập đến, giác quan nhện nhạy bén khiến toàn thân hắn giật nảy, cơ bắp căng cứng. Không cần suy nghĩ, hắn lập tức bật nhảy, nhưng chưa kịp vọt đi xa, một sức mạnh khủng khiếp đã giáng xuống người hắn, hất văng hắn ra!
Ầm!
Vách tường tòa nhà bị đục thủng, Pack lăn lóc đập vào hai bức tường, cuối cùng bị chặn lại ở bức tường thứ ba!
Pack cảm thấy xương cốt và cơ bắp toàn thân như muốn vỡ vụn, hắn gắng gượng bò dậy, quỳ rạp xuống đất ho sặc sụa, nhưng chỉ ho ra từng mảnh nội tạng, mùi máu tươi nồng nặc xộc vào mũi!
"Thằng nhãi ranh, ngươi từng là siêu anh hùng ta thích nhất trước khi có được sức mạnh này." Giọng Trương Hằng nhàn nhạt vang lên, Pack giật mình, khó khăn quay đầu lại, phát hiện đối phương đã đứng ngay cạnh mình từ lúc nào!
"Ta không phải thằng nhãi ranh!" Pack khàn giọng nói: "Ta chán ngấy cái lũ gọi ta là thằng nhãi ranh rồi!"
Nói rồi, hắn đột ngột ngẩng đầu: "Nếu ngươi gọi ta là thằng nhãi ranh, ngươi sẽ phải trả giá vì sự khinh địch của mình!" Nói đoạn, một luồng tơ nhện lớn phun thẳng vào Trương Hằng!
"Không biết lượng sức!" Hai mắt Trương Hằng đột nhiên ngưng tụ, luồng tơ nhện mang theo lực trùng kích lớn bị một bức tường vô hình chặn lại. Một giây sau, thân thể Pack lại bị hất văng ra!
Ầm!
Bức tường dày đặc cứng rắn như đậu phụ, lại bị thân thể Spider-Man đâm xuyên. Pack bay thẳng từ trên cao xuống, rồi nặng nề đập xuống mặt đường nhựa!
Pack cảm thấy trời đất quay cuồng, toàn thân mất hết tri giác, chỉ còn lại một chút ý thức cố gắng duy trì sự tỉnh táo.
Trương Hằng chậm rãi nhảy ra khỏi lỗ thủng trên tầng lầu, giữ tốc độ đều đều rơi xuống đất, rồi quan sát Pack đang hấp hối. Vô số suy nghĩ hiện lên trong đầu hắn.
"Không biết dùng siêu anh hùng để chế tạo Sinh Hóa Chiến Sĩ sẽ có sức mạnh gì nhỉ..." Trương Hằng trầm ngâm một lát, vừa định túm lấy Pack, thì bộ đàm đột nhiên vang lên giọng của Nguyệt Hoa Số Hai.
"Thưa chỉ huy, Iron Man đã xuất hiện cách phố Lệ Rừng Phổ năm cây số và đang di chuyển về phía này. Dự kiến nửa phút nữa sẽ đến hiện trường!"
"Iron Man cũng tới ư?" Trương Hằng nhíu mày, "Tiếc là hiện tại chưa phải lúc đánh rắn động cỏ. Đã vậy thì..." Vừa nói, một khung chiến cơ chim ưng từ bên cạnh Trương Hằng chậm rãi bay lên. Hắn nhanh tay nhặt lấy Spider-Man đã mất khả năng chiến đấu, dứt khoát chui vào Inland chiến cơ.
Một giây sau, chiến cơ chim ưng vút lên cao, thoáng chốc biến mất trên bầu trời New York...
Đến khi Trương Hằng mang theo Pack, kẻ đã bị đánh cho thừa sống thiếu chết, rời đi, Tony mới bay đến nơi giao chiến. Hắn nghiêm nghị nhìn cảnh đổ nát thê lương trên mấy tòa nhà cao tầng, trong ánh mắt thoáng hiện một nỗi sầu lo sâu sắc. Khi tín hiệu định vị của Pack biến mất, hắn hiểu rằng, có lẽ, cậu nhóc quật cường nhưng nội tâm hiền lành kia đã gặp chuyện chẳng lành...