Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Crystal cựa quậy trên giường, thỉnh thoảng liếc nhìn những người lạ mặt vừa đến tìm cô. Đặc vụ Gray bảo anh ta ở FBI, Martinez thì đến từ Sở Cảnh sát Chicago, còn người phụ nữ kia vẫn chưa nói cô ấy từ đâu đến. Phải chăng cô ta là bạn gái của anh chàng đặc vụ FBI? Có vẻ đúng là vậy rồi. Nhìn họ cố tình lẩn tránh ánh mắt nhau lộ liễu chưa kìa. Cả những lúc họ cùng gật đầu khi điều tra viên phát biểu nhưng lại chủ động làm lơ nhau nữa. Đúng, hai người này chắc chắn là đã “lên giường” với nhau, không còn nghi ngờ gì nữa.

Cô chỉ ước gì họ đi cho nhanh. Sáng nay cô vừa mới tiếp khách, chuyện mà dăm ba ngày mới xảy ra một lần. Bọn đàn ông thường chỉ thích hành sự lén lút trong đêm tối mỗi khi phải trả tiền để được quan hệ. Tờ hai chục đô ban sáng vẫn còn nằm trong túi. Một khi cảnh sát rời khỏi, cô có thể xuống dưới lầu và đến chỗ RT mua một cục đá để hít, xem như là khởi đầu tốt cho ngày mới.

Dạ dày cô sôi sục. Có lẽ cô nên kiếm gì đó để lót dạ. Lần cuối cùng cô ăn là khi nào ấy nhỉ?

Không, phải mua đá trước. Sau đó cô sẽ cố tìm thêm một khách hàng buổi sớm. Ai biết được? Có thể hôm nay cô sẽ gặp may. Sau đó chắc chắn cô sẽ có ít tiền để mua đồ ăn sáng.

Cô ấy lại không tập trung lắng nghe rồi, điều tra viên và Martinez cảm thấy nản chí.

“Xin lỗi, gì cơ?” Cô hỏi.

“Lần cuối cùng cô gặp Krista là khi nào?”

Krista. Cô nhớ Krista vô cùng. Người bạn này chính là lý do khiến cho cuộc đời của cô bớt khắc nghiệt hơn. Có những lúc Krista đã thật sự khiến cô mỉm cười. Họ luôn đi đôi với nhau, Krista và Crystal. Ai cũng cười mỗi khi hai người giới thiệu tên của mình, cứ như đó là một trò đùa rất dí dỏm. Nhìn hai con nghiện crack[1] Krysta với Crystal kìa. RT từng nói hai người nên chuyển sang sử dụng meth thay cho crack. Như vậy thì họ có thể trêu là Krista và Crystal đang chơi crystal[2]. Ha-ha, cuộc sống này vốn dĩ toàn là những trò trêu ngươi, chẳng phải sao.

“Tôi không biết.” Cô nói. “Một tuần trước, có lẽ vậy? Hoặc là hơn thế?”

“Cô chỉ mới thông báo chuyện cô ấy mất tích bốn ngày trước.” Martinez nói.

“Phải, vậy chắc có lẽ là hơn một tuần trước. Vì tôi nhớ cô ấy đã mất tích được khoảng bốn hay năm ngày gì đó trước khi tôi thông báo.”

“Sao cô lại chờ lâu đến như vậy mới thông báo?” Đặc vụ Gray hỏi.

Crystal bắt đầu cảm thấy như có kiến bò dưới cổ. Chỉ một ngày thiếu crack là cảm giác này sẽ xuất hiện. Ngày hôm trước thật là sống dở chết dở. Cô có đúng một khách hàng và hắn ta chỉ muốn được BJ[3]. Hắn không boa cho cô đồng nào, chỉ để lại mười đô la sau khi xong chuyện. RT đã bảo anh ta sẽ đuổi theo gã ấy để đòi thêm tiền nhưng rốt cuộc chẳng làm gì cả. Có một tên ma cô bên cạnh để làm gì nếu hắn chẳng giúp đỡ mình khi có chuyện chứ?

“Tôi cũng không biết nữa.” Cô nhún vai. “Trước đó cô ấy cũng từng bỏ đi mà. Krista lúc nào cũng biến mất như vậy. Có những khách hàng đến đón cô ấy đi suốt một hai ngày, cô ấy luôn gặp được những khách hàng thượng lưu.”

Bởi vì Krista xinh đẹp, không giống như cô. Răng của cô ấy vẫn còn tốt, và cô ấy trông đầy đặn hơn.

“Cô có biết những khách hàng đó là ai không?” Người phụ nữ đó bắt đầu hỏi rồi. Tên của cô ta là gì nhỉ? Zoe à. Đôi mắt của cô ta nhìn quái đản quá. Họ đang đào sâu vào Crystal, cố gắng khai quật mọi bí mật của cô. Cô nhìn sang chỗ khác. Chúa ơi, cô cần một cục đá ngay lúc này.

“Không.” Cô nói.

“Vậy ai mới biết?”

“Chẳng ai biết cả,” chắc chắn là RT biết, nhưng hắn sẽ giết cô mất nếu cô nói cho họ biết tên hắn. “Có tiến triển gì không? Vụ án ấy? Các anh có nghĩ sẽ tìm ra cô ấy không?”

Crystal biết quá rõ. Loại con gái mạt hạng như họ mà đã biến mất thì chẳng bao giờ quay trở lại. Chỉ có diễn viên Julia Roberts là có thể mất tích một tuần rồi tái xuất với một tủ quần áo mới cùng người tình tỷ phú bên cạnh mà thôi. Còn một cô gái như Crystal mà biến mất thì chắc chắn là đang nằm trong một con mương tại nơi xó xỉnh nào đó.

Nhưng Krista thì không. Crystal luôn cho rằng người bạn của cô sẽ không chung chịu một số phận như thế. Ở một khía cạnh nào đó, Krista cũng gần như Julia Roberts vậy. Cô ấy có một thứ ánh sáng, một thứ... vầng hào quang. Cứ như cô ấy sinh ra không phải để sống như thế này.

“Tôi e là mình có tin xấu dành cho cô.” Martinez nói. “Krista đã chết!”

Ý nghĩ đầu tiên vụt qua trong tâm trí của Crystal là tám mươi đô la mà Krista đã giấu RT. Tám mươi đô la mà Crystal đã thề sẽ không bao giờ động vào. Đó là số tiền mà Krista đã dành dụm để rời khỏi Chicago làm lại cuộc đời. Là quỹ khẩn cấp của cô ấy. Và bây giờ nó đã là của Crystal, cô có thể dùng nó để mua bốn cục đá... không, ba cục đá và một bữa sáng ngon lành và...

Nghĩ đến đây, cô bỗng bật khóc. Ba kẻ lạ mặt kia hẳn là tưởng cô đang khóc thương cho cái chết của người bạn, nhưng không. Cô đang khóc cho chính bản thân mình.

Người đặc vụ và điều tra viên đang trở nên bồn chồn, bọn họ đúng là phiền phức. Nhưng người phụ nữ, Zoe, đang khom xuống và nhìn vào mắt của Crystal. Tia nhìn gay gắt của cô ta như có tác dụng thôi miên Crystal, nó khiến cô chuyển dần từ nức nở sang thút thít.

“Tôi rất tiếc về chuyện của bạn cô,” Zoe nói. “Có một người đàn ông đã giết cô ấy.”

Crystal gật đầu. Dĩ nhiên cô biết đó là đàn ông rồi.

“Chúng tôi đang truy tìm hắn ta,” Zoe nói. “Chúng tôi muốn bắt được hắn trước khi hắn làm hại thêm ai khác, và chúng tôi có thể nhờ đến sự trợ giúp của cô. Nhưng tôi cần cô tập trung. Cô có thể tập trung được không, Crystal?”

Có lẽ người phụ nữ này đến từ bên công tác xã hội. Cô ấy khiến Crystal nhớ đến một nhân viên công tác xã hội mà cô đã gặp qua một lần. Cô ấy cũng có cái nhìn tương tự cái nhìn giống như cô ấy rất muốn giúp đỡ nhưng biết là chẳng có cách nào để giúp những người như Crystal. Chẳng có gì gọi là thương hại, buồn bã hay khinh thường trong ánh mắt đó. Chỉ có sự thấu hiểu mà thôi.

“Được chứ!” Crystal khịt mũi.

“Có phải Krista cũng đập đá không?” Zoe hỏi.

Bùm. Người phụ nữ này không hề vòng vo chút nào. Crystal không hỏi lý do vì sao cô ấy biết chuyện đó. Crack thường để lại dấu vết dù không quá rõ rệt. Một số người rất giỏi che giấu, nhưng chắc chắn là Crystal không nằm trong số đó.

“Cũng đôi lúc,” cô nói. “Không nhiều bằng tôi.”

“Krista là người như thế nào?”

“Cô ấy... tốt. Cô có biết không? Lũ con gái đứng đường có những đứa tính tình rất xấu. Nhưng Krista không bao giờ như vậy. Cô ấy hòa thuận với hầu hết tất cả mọi người, thậm chí là những đứa xấu tính.”

Và RT không đánh đập cô ấy nhiều bằng những lần hắn đánh đập tôi.

“Krista có đeo nhẫn không?”

“Đeo gì cơ?” Crystal hỏi.

“Chiếc nhẫn bạc, có đính một viên hồng ngọc nhỏ bên trên. Có thể là nhẫn giả.”

Crystal khịt khịt mũi. “Nếu có thì chắc cô ấy đã đem đi cầm từ lâu rồi, bằng không thì đã bị ai đó lấy đi.”

“Vậy hẳn là cô ấy mới có được chiếc nhẫn này gần đây thôi.”

“Thế thì tôi không biết.” Crystal nói.

“Bình thường Krista hay ăn mặc như thế nào?” Zoe hỏi.

“Quý cô à, cô hỏi câu lạ thật đấy. Đương nhiên là ăn mặc như một con điếm đập đá rồi.”

“Cô ấy có áo tay dài màu vàng hay váy ngắn màu nâu không?”

“Cô ấy không bao giờ mặc áo vàng đâu,” Crystal nói. “Cô ấy luôn nói mình không hợp với màu vàng. Krista cũng không có cái váy nào màu nâu cả.”

“Được rồi!” Zoe gật đầu. “Trung úy Martinez? Anh có muốn hỏi thêm gì nữa không? Còn anh thì sao, đặc vụ?” Cô ấy gọi đặc vụ mà nghe cứ như là thằng khốn vậy. Hai người này xảy ra chuyện gì thế nhỉ?

“Có!” Martinez nói. “Ai bán ma túy cho cô?”

“Tuy rằng tôi rất muốn hỗ trợ các anh, nhưng tôi sẽ không nói cho các anh biết đâu.”

“Thậm chí nếu như đó là người đã giết bạn cô sao?”

“Không phải đâu.”

“Có thể thuật lại cho chúng tôi nghe về cái lần cuối cùng cô gặp cô ấy được không?” Đặc vụ Gray nói.

“Lúc đó chúng tôi đang làm việc ngoài phố, sau đó tôi đi vào con hẻm cùng với một tên khách”, Crystal nói. “Lúc tôi quay lại thì cô ấy đã biến mất rồi.”

“Có ai nhìn thấy người đi cùng cô ấy không?”

“Không.”

“Đêm đó cô có thấy ai khả nghi không?”

Cô ấy khịt khịt mũi. “Chỗ tôi làm ấy à, ai ai trông cũng khả nghi cả.”

“Có ai nổi bật trong số họ không?”

“Có,” cô đột nhiên hồi tưởng lại. “Có một gã trông vô cùng đáng sợ lái một chiếc xe tồi tàn. Hắn làm đủ mọi cách để rủ cả bọn đi cùng, nhưng chẳng đứa nào dám.”

“Trông hắn như thế nào?” Tatum hỏi.

“Hắn xăm trổ khắp người. Từ mặt, tay, cho đến cổ,” Crystal vừa nói vừa nhớ lại đêm đó. “Và hắn ta nói chuyện nghe buồn cười lắm. Kiểu như, giọng hắn rất cao.”

“Cô có biết loại xe mà hắn đi không?” Martinez hỏi.

“Tôi không biết, chỉ nhớ là màu xanh dương, lớp sơn xe đã bị bong tróc.”

“Hắn có tìm cách rủ rê Krista đi cùng không?” Đặc vụ Gray hỏi.

“Có, nhưng cô ấy sẽ không đời nào đi chung với một gã như thế đâu.”

“Đêm đó cô làm việc ở đâu?” Người đặc vụ tiếp tục.

“Bên cạnh khu Brighton Park. Chúng tôi có một góc phố để đứng bắt khách.”

“Cô có thể cho tôi biết địa điểm chính xác được không?” Martinez hỏi.

Crystal hơi do dự. Góc phố này là địa bàn hoạt động chủ yếu của cô, tại đây cô luôn gặp được những khách hàng tốt nhất. Nếu nói cho Trung úy biết, ông ấy sẽ biết nơi để cử đội chống tệ nạn xã hội đến.

Làm như thể đây là một bí mật quốc gia không bằng. Ai chẳng biết địa điểm hoạt động của những con điếm khu Brighton Park.

“Được,” cô nói. “Tôi sẽ chỉ cho anh biết.”

❀ ❀ ❀

[1] Loại ma túy ở dạng tinh thể được chế biến từ cocain.

[2] Tên gọi khác của loại ma túy tổng hợp có chứa chất methamphetamine.

[3] Blow job: hành động quan hệ tình dục bằng miệng được thực hiện cho phái nam.

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.