Hồng Hoang Chi Thạch Cơ

Lượt đọc: 3453 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Vương Giả Của Một Thời Đại

❊ ❊ ❊

Tại Linh Sơn, cây Bồ Đề đâm chồi nảy lộc, âm thanh vang vọng như măng mọc sau mưa, xuyên thấu qua đất đá, chấn động trong tâm trí chư Phật, chư Bồ Tát, tựa như từng thế giới mới đang nảy mầm...

Chư Phật, chư Bồ Tát nhìn gốc Bồ Đề Tổ thụ với những nhánh non lá biếc không ngừng bung nở, sững sờ không nói nên lời.

Như Lai cung kính hành lễ trước Trí Tuệ Tổ Bồ Đề, mỉm cười xướng một bài kệ: "Nhất hoa nhất thế giới, nhất diệp nhất Như Lai."

Như Lai chỉ tay xuống dưới, tòa Thập Nhị Phẩm Công Đức Kim Liên dưới chân nâng người bay thẳng khỏi Linh Sơn, xé rách hư không mà đi.

Chư Phật, chư Bồ Tát bàng hoàng hoàn hồn, ngoái nhìn lại, chỉ thấy hoa sen trong Bát Bảo Công Đức Trì vẫn đung đưa, nhưng lại không hề nở rộ.

Chư Phật, chư Bồ Tát nhìn nhau, chẳng rõ chân ý của Như Lai, càng không hiểu bản ý của Sư tôn.

Quy Linh, Ô Vân cùng nhau xé không bay đi.

Dược Sư do dự giây lát, gật đầu với Di Lặc, rồi bước chân rời khỏi Linh Sơn, phá không đuổi theo Phật quang.

Nhiên Đăng hạ mi, Di Lặc không động, những chư Phật, chư Bồ Tát còn lại đều không có tư cách tham dự vào cuộc này.

Linh Sơn tịch mịch, chỉ còn những cành lá Bồ Đề mới nhú vẫn không ngừng đâm chồi nảy lộc, từng tiếng vang phá vỡ chướng ngại, vươn thẳng lên không trung.

Thiên địa nguyên khí điên cuồng ùa về phía trung tâm Thiên Phạt, chủ nhân của Thiên Phạt cũng đang lớn dần lên một cách điên cuồng. Mỗi một bước chân hạ xuống đều kéo theo sức mạnh hủy diệt của lôi đình tăng lên gấp bội. Thân hình của Ngài trở thành nguồn gốc của vạn vật hắc ám, dưới chân Ngài biến thành trung tâm của thiên địa. Mỗi nhịp thở của Thiên Phạt Thần Vực đều đang mở rộng. Chân Ngài giẫm lên không trung tầng trời thứ ba mươi ba, nhưng cái đầu đã chạm đến tầng trời thứ ba mươi lăm, to lớn đến mức kinh người, thật tựa như thủ cấp của trời, con mắt Thiên Phạt cao cao tại thượng và lạnh lẽo.

Đôi chân Ngài vừa đen vừa thô, lại có hàng ức vạn lôi đình vây quanh, chân là cột chống trời, bàn chân là chân trời, mỗi bước dậm xuống đều khiến trời sập đất lở. Những kẻ bị Ngài giẫm dưới chân đều là loài kiến hôi.

Kẻ bị Ngài giẫm dưới chân, đều là bọ ngựa chọi xe, kiến càng lay cây.

Minh Nguyệt ẩn khuất, Kim Liên héo tàn, nhưng ánh trăng và kim quang thỉnh thoảng lại xé toạc bóng đêm, ánh lên vẻ sáng ngời, như thanh kiếm sắc bén rạch ngang trời cao. Các nàng chưa từng từ bỏ, càng chưa từng lùi bước.

Dẫu cho Thiên Phạt có nặng nề thêm lớp lớp.

Sinh linh càng mạnh mẽ, Thiên Phạt dẫn tới lại càng cường đại, các nàng sớm đã có chuẩn bị tâm lý.

Vì nàng chống đỡ một phương trời.

Đây là lựa chọn của các nàng, đã chọn thì sẽ không dao động, càng không hối hận.

Một người là Thái Âm Chi Chủ, Cửu Thiên Nguyệt Thần, kẻ tĩnh tu Thái Âm Đại Đạo bốn vạn năm, giữ tâm tĩnh lặng như nước, chưa từng lay chuyển.

Một người là Thượng Cổ Thần Vương, Thiên Đình Chi Chủ đương triều, Tiên Tôn Thần Vương cổ xưa nhất giữa thiên địa.

Trời muốn phạt các nàng, thì phải bỏ ra sức mạnh ít nhất mười vạn năm.

Một người thiện thủ, một người thiện công lại kiêm thiện thủ.

Hai người phụ nữ đứng trên đỉnh cao nhất của thiên địa lần đầu tiên liên thủ, liền đẩy Thiên Phạt lên đến tầng trời thứ ba mươi lăm vẫn chưa đủ.

Minh Nguyệt tầng trời thứ chín, Dao Trì tầng trời thứ ba mươi ba không ngừng cung cấp linh lực cho các nàng.

Còn có Pháp chỉ Thạch Cơ đang nâng trong lòng bàn tay, đang tranh đoạt thiên địa nguyên khí với Thiên Đạo.

Thạch Cơ nhắm mắt, tĩnh nghỉ, cũng là tĩnh tu.

Cú giẫm Thiên Phạt kia, nàng có thể tiếp được, có thể không, đã không còn quan trọng. Hiện tại nàng cần tích lũy sức mạnh cho đợt Thiên Phạt đáng sợ hơn, không chỉ cho chính nàng, mà còn cho cả các nàng.

Nàng không ra tay giúp đỡ, cũng không nói lời thừa thãi, nàng tin tưởng các nàng.

Các nàng cũng tin tưởng nàng.

Đây là sự tin tưởng không cần lời nói.

Lôi phạt trên đầu nàng dẫu có thanh thế to lớn đến đâu, đáng sợ thế nào, nàng cũng tin rằng mình an toàn, bởi vì các nàng đang ở trên đầu nàng.

Sự ngưỡng mộ trong khoảnh khắc đó của Phượng Tổ có lẽ cũng bắt nguồn từ đây. Các nàng liên thủ, được liên thủ với các nàng, nàng chỉ cảm thấy vui mừng, sẽ không làm nhục thân phận Phượng Tổ của nàng, nếu không thể, thì chỉ thấy vô cùng tiếc nuối.

Thực ra ở một khía cạnh nào đó, họ giống nhau đến nhường nào, dù sinh ra ở những thời đại khác nhau, lại thưởng thức lẫn nhau.

Phượng Tổ thời Thái Cổ, Tây Vương Mẫu thời Thượng Cổ, Cửu Thiên Nguyệt Thần thời Thượng Cổ trung hậu kỳ, Thạch Cơ thời Trung Cổ.

Người nào lại chẳng phải là vương giả của một thời đại.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:321
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.