Hầu tử đại náo Thiên Cung, chúng thượng tiên đại năng tại Dao Trì không một ai cử động, người tinh ý đều nhìn ra con khỉ này là bị thúc đẩy mà thành.
Bàn Đào là của Vương Mẫu, Kim Đan là của Lão Quân, người giúp hầu tử tiêu hóa lại cũng là Lão Quân, dù cho hầu tử có đạp đổ Bát Quái Lồ của Lão Quân, cũng chẳng thấy Lão Quân ra tay.
Việc này nếu nói không có khuất tất, ai mà tin chứ?
Còn việc tại sao Lão Quân trên thiên đình lại phải tốn hết tâm cơ thúc đẩy sinh ra một con hầu tử như vậy, cứ nhìn là biết.
Hầu tử đã đánh tới ngoài Lăng Tiêu Điện, thiên binh, một gậy quét ngang một mảng, thần tướng, một gậy một người, thế mà không có lấy một kẻ địch cản nổi một hiệp, mắt thấy hầu tử sắp phá vỡ cổng Thiên Cung, công nhập Lăng Tiêu Bảo Điện.
Một vị thần tôn tay cầm thư hùng song tiên quát lớn một tiếng, ngăn lại hầu tử, người tới chính là Cửu Thiên Ứng Nguyên Lôi Thần Phổ Hóa Thiên Tôn, Văn Trọng.
Văn Trọng lông mày sinh ba mắt, có thể phân biệt trung gian, trước khi Phong Thần, bái dưới môn hạ Kim Linh Thánh Mẫu của Tiệt Giáo, là nhân vật kiệt xuất trong hàng tam đại đệ tử của Tiệt Giáo.
Sau khi Phong Thần, chân linh thụ phong Lôi Bộ chính thần, thống lĩnh hai mươi bốn bộ chúng Lôi Bộ, là vị thượng vị thần có địa vị cao trọng trên thiên đình.
Mấy lần hầu tử phản thiên, Lý Thiên Vương chỉ điều động được chúng thần Lôi Bộ, lại không điều động nổi vị Lôi Bộ thần tôn này.
Hôm nay cũng là do hầu tử quá mức ngang ngược, thế mà muốn đánh vào Lăng Tiêu Bảo Điện, mới chọc giận vị đại lão thần tôn này.
Thần mục Văn Trọng đóng mở, song tiên vung vẩy, ẩn ẩn mang theo tiếng sấm, hầu tử bạo liệt, Kim Cô Bổng thế mạnh lực trầm, thế mà cũng không phá nổi vị "môn thần" này.
Nhưng Văn Trọng cũng không áp chế nổi hầu tử lúc này đang bộc phát chiến lực cực hạn.
Thiên Đế cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa, một câu: "Mau đi Tây Thiên thỉnh Như Lai Phật Tổ!" cuối cùng đã thốt ra.
Chúng tiên bừng tỉnh, hóa ra là nằm ở chỗ này.
Cùng lúc đó, Vương Mẫu cũng lên tiếng: "Hiển Thánh Chân Quân, ngươi hãy đi ngăn cản con hầu tử kia một chút."
Nhị Lang Thần chắp tay rời tiệc, ý của Vương Mẫu ông hiểu, bảo ông đi ngăn cản một chút, đừng để con hầu tử kia đánh vào Lăng Tiêu Bảo Điện.
Đây là bảo ông đi khống chế cục diện, chứ không phải đi sát địch.
Chúng tiên trong tiên cung đều là người thông minh, sao lại có đạo lý không nghe mà không hiểu chứ?
Dương Tiễn ra khỏi Dao Trì tiên cung, thẳng hướng Lăng Tiêu Thiên Cung, Hạo Thiên lại không đi theo, không biết là không thấy, hay là không muốn đi.
Nó đang đứng cạnh Tiểu Kiếm Ma cắn hạt sen, tâm không tạp niệm, rất mực ngoan ngoãn.
"Ra ngoài xem đi." Vương Mẫu đứng dậy rời ghế, mỉm cười nói, bà rất rõ tâm tư chúng tiên lúc này đã không còn ở đây, cho nên cũng rất tự nhiên mà thuận theo ý của chúng tiên.
Chúng tiên nghe vậy quả nhiên mừng rỡ, tề tựu đứng dậy đi theo Vương Mẫu ra khỏi Dao Trì tiên cung.
Trước Lăng Tiêu Cung, Dương Tiễn đã giao thủ với hầu tử, ngay khoảnh khắc Dương Tiễn ra tay, Văn Trọng rút thân lui về, đứng nơi cửa Lăng Tiêu Đại Điện, trở thành một vị môn thần.
Ông không muốn liên thủ với Dương Tiễn, thứ nhất là ngại thân phận, thứ hai là, ông là đệ tử Tiệt Giáo, Dương Tiễn là đệ tử Xiển Giáo, giữa họ tuy chưa chắc đã đao binh tương kiến, nhưng cũng sẽ không hoàn toàn xóa bỏ hiềm khích, quên đi cừu hận.
Lần này, Dương Tiễn và hầu tử đánh nhau cực kỳ kịch liệt, Tam Tiên Lưỡng Nhẫn Đao và Kim Cô Bổng va chạm dữ dội, tia lửa bắn tung, tiếng sấm nổ đinh tai, hư không nứt ra từng đạo hư ngân, đây hoàn toàn là cuộc đọ sức của sức mạnh.
Dù là Hộ Pháp Huyền Công hay Hộ Giáo Huyền Công, đều là pháp môn "dĩ lực chứng đạo", ưu điểm lớn nhất của loại pháp môn này chính là sự nâng cao và gia tăng sức mạnh, chú trọng lấy lực phục người.
Dương Tiễn - vị Huyền Môn Hộ Pháp này và hầu tử - vị tương lai Phật Môn Hộ Pháp mới ra lò kia, một trận chiến này suýt chút nữa lật tung nửa cái Thiên Cung, ngói lưu ly màu vàng trên đỉnh Lăng Tiêu Bảo Điện không biết đã vỡ bao nhiêu, phi diêm tẩu thú không biết đã rơi xuống Thiên Cung bao nhiêu, hoặc thành tro bụi, hoặc thành mảnh ngói vỡ. Vạn năm quang âm, những con thú trên mái hiên vốn dĩ ngồi ở nơi cao nhất của Thiên Đình mà hưởng vinh hoa này ít nhiều đều đã sinh ra linh tính, đáng tiếc, thời vận không may, khi kiếp số ập đến, thì cho dù là đang ở yên trên mái nhà của Thiên Đế, cũng khó mà bảo toàn được thân mình.
Cho đến khi một đạo Phật quang xé toạc chân trời, thiền xướng vang lên, dị hương ập tới, Công Đức Phật Luân như một vầng thái dương hoàng kim từ phương Tây mọc lên, một tôn Phật đà, lớn tựa Tu Di, cúi đầu rủ mắt, phổ độ chúng sinh, A Nan và Ca Diếp theo hầu hai bên Phật đà, dưới tòa Phật Tổ chỉ còn là hai người tí hon, Phật đà cao lớn bao nhiêu, thì họ lại nhỏ bé bấy nhiêu.
Như Lai pháp giá đông lai, Phật quang nhuộm Thiên Đình thành một cõi Phật quốc vàng kim.
Phật quang dừng bước tại Dao Trì tiên cung, chúng tiên nhân lẳng lặng nhìn theo, Phật quang không hề bước qua "Lôi Trì" lấy một bước.