Thiên Đạo Vô Cực Địa, Thiên Đạo pháp tắc chấn động, Thiên Đạo ý chí phục tô, lại bị lão nhân đè xuống, dưới Thiên Đạo, đã không còn bóng dáng lão nhân.
Chỉ để lại vạn cổ khô tịch.
Lấy thân hợp đạo, lấy thần trấn đạo.
Hạo Thiên thu hồi tầm mắt, vươn tay nhiếp lấy Hạo Thiên Kiếm, cầm kiếm vào Thiên Ngoại.
Lần này, Vương Mẫu không ngăn cản.
Tây Hoặc Quân ở Nam Thiên Môn tà mị cười một tiếng, vỗ vỗ trường đao bên hông, theo sát Thiên Đế mà đi.
Vạn Thọ Sơn Ngũ Trang Quán, Trấn Nguyên Tử khẽ xướng một tiếng đạo hiệu, nhẹ nhàng vung phất trần, tay cầm Địa Thư lên trời.
Lần này, Thanh Phong, Minh Nguyệt đi theo.
Bắc Minh Yêu Sư Cung, Côn Bằng Lão Tổ mở mắt, hàn quang lóe lên, đã không thấy bóng dáng Côn Bằng Lão Tổ đâu nữa.
Cửu U, một đạo huyết quang xông thẳng lên trời.
Thiên Nam, Hạo Nhiên Khí xông thẳng lên trời, đại năng Phượng Tộc Đại La Kim Tiên theo sau, trong đó còn có một thiếu nữ áo xanh.
Phượng Tổ đứng trên Phượng Hoàng Đài tiễn đưa.
Phương Tây, tăng nhân áo trắng lên Linh Sơn, vào Đại Lôi Âm Tự, chuông Phật ở Lôi Âm Tự vang lên, tiếng chuông truyền khắp cửu thiên thập địa, Như Lai dẫn theo Phật Đà Bồ Tát của Phật môn xuất sơn, hướng về Thần Ma Chiến Trường, mười phương miếu vũ đều có Phật hiệu hưởng ứng.
Thâm Ma Uyên, nhị tổ Ma Đạo Lão Ma mang theo chúng ma xuất uyên, giữa đất trời, vạn ma hưởng ứng.
Phương Đông, một tiếng rồng ngâm, vạn rồng hưởng ứng, Long Tộc xuất hải.
Kim Ngao Đảo, Vân Tiêu một kiếm xuất, vạn kiếm theo, Tiệt Giáo vạn tiên xuất đảo.
Kỳ Lân Nhai, Kỳ Lân lên trời.
Tổ Vu Điện, Cộng Công đạp trời.
Hình Thiên, Phong Bá, Tương Liễu, Cửu Phượng, Huyền Vũ, theo sau.
Vạn Yêu Tổ Đình, Chiêu Yêu Phiên dựng lên, hơn ba mươi vị đại năng Yêu Tộc, sáu đại Yêu Thần tề tụ, cùng Yêu Hoàng Hy Hoàng cùng tới Thần Ma Chiến Trường.
Nhân Đạo Tân Hỏa Điện, Tam Hoàng Tứ Tổ cùng nhân tộc thánh hiền rời khỏi nhân gian, tới Thần Ma Chiến Trường.
Đại năng Hồng Hoang thiên địa lũ lượt xuất sơn.
Ngọc Tuyền Sơn, Ngọc Đỉnh mang kiếm xuất quan.
Nhị Tiên Sơn, Hoàng Long bay vút lên trời.
Thiết Xa Sơn, Độ Ách phó chiến.
Kính Hồ, Quan Ngư phó chiến.
Quảng Hàn Phái, Thập Nhị Nguyệt phó chiến.
Quán Giang Khẩu, Dương Tiễn dẫn theo Hạo Thiên phó chiến.
Từng vị Đại La Kim Tiên lũ lượt phó chiến.
---❊ ❖ ❊---
Thái Dương Tinh Thái Dương Thần Cung, Tiểu Thái Dương Thần từ biệt tám vị ca ca, hóa cầu vồng hướng về Thiên Ngoại.
Thái Âm Tinh Quảng Hàn Cung, Nguyệt Thần Hằng Nga hướng về phía người đàn ông trong ánh trăng nói một tiếng: "Nghệ ca, bảo trọng!" Nguyệt Thần rời đi.
Linh hồn trong ánh trăng lại mở mắt ra, hắn đầu tiên là mờ mịt, tiếp đó gọi một tiếng "Nga muội..."
Trong Quảng Hàn Cung trống rỗng chỉ còn lại tiếng của một mình hắn.
Luân Hồi Vô Cực Địa, Hậu Thổ ngước mắt nhìn về phía cửu thiên, nàng khẽ gọi một tiếng: "Hậu Nghệ."
Tàn hồn Hậu Nghệ như cô hồn dã quỷ phiêu đãng trong Nguyệt Cung đã nghe thấy tiếng gọi của mẫu thân.
Hắn cũng đã tìm thấy con đường về nhà.
Một sợi tàn hồn rời Nguyệt Cung, xuống cửu trùng, nhập Cửu U.
Bàn Cổ Điện bị bụi phủ đã lâu được mở ra, trong Bàn Cổ Điện phong ấn ba vị Tổ Vu, Kim chi Tổ Vu Nhục Thu và Mộc chi Tổ Vu Cú Mang đồng thời mở mắt, chỉ có người đàn ông vĩ ngạn kia chưa tỉnh, cho đến khi Hậu Nghệ bước vào Bàn Cổ Điện, một nửa linh hồn còn lại sau nhiều lần luân hồi, lại được Hậu Thổ dùng tâm huyết Bàn Cổ ôn dưỡng, đã tỉnh lại. Hậu Nghệ bước về phía hắn, hắn không động đậy, cho đến khi Hậu Nghệ bước vào nhục thân hiện tại của hắn.
Vu Tộc thập tam Tổ Vu, Tiễn Thần Hậu Nghệ đã tỉnh.
Ba vị Tổ Vu, ngoại trừ Hậu Nghệ, họ đã biết chuyện gì xảy ra, cũng biết mình phải đi làm cái gì.
Nhục Thu và Cú Mang nói với Hậu Nghệ: "Hồng Hoang cần chúng ta, Phụ Thần cần chúng ta."
Ba vị đại Tổ Vu quỳ lạy trước huyết trì đã không còn trái tim Bàn Cổ và cũng đã sớm khô cạn.
Khoảnh khắc ba vị đại Tổ Vu bước ra khỏi Cửu U, giẫm lên Tam Thập Tam Trọng Thiên, không biết đã khiến bao nhiêu người chấn kinh.
Dưới Ngũ Hành Sơn, con khỉ bị mọi người lãng quên, nhìn từng đạo khí tức đáng sợ cực điểm xé gió mà đi, con khỉ bị chấn kinh đến mức hoài nghi nhân sinh, hắn chưa từng biết Hồng Hoang lại có nhiều cường giả đáng sợ đến vậy.
Đây là lần đầu tiên con khỉ cảm nhận được sự nhỏ bé của bản thân.
Còn có một loại cảm giác xấu hổ không có chỗ dung thân.
Nó nhảy nhót lung tung, thật sự đã diễn một màn khỉ làm trò.