
Thứ Hai.
“Còn đây là chuyện vừa xảy đến với tiểu thuyết: độc giả không còn muốn đọc một câu chuyện tưởng tượng trăm phần trăm nữa. Họ kiếm tìm hình mẫu, kiếm tìm căn nguyên. Họ muốn những thứ được viết phải gắn liền với một cái gì có thực.” VS. Naipaul, trả lời phỏng vấn báo Le Monde. Tôi rất khoái khi có một tác giả từng đạt giải Nobel nhắc lại những gì tôi vẫn nói.
***
Thứ Ba.
Khi hút cần sa, Ludo trở thành một người khôn ngoan. Mỗi lần tôi hỏi anh một câu có tính chất cốt tử, anh lại quấn một điếu mới.
- Vợ tớ lừa dối tớ để ngủ với cậu.
- Tớ sẽ quấn một điếu khác.
- Chúa đâu có tồn tại.
- Tớ sẽ quấn một điếu khác.
- Cuộc sống có ý nghĩa gì chứ?
- Tớ sẽ quấn một điếu khác.
- Pháp đúng là vô dụng trong bóng đá.
- Tớ sẽ quấn một điếu khác.
Đó là câu-nói-giải-quyết-được-mọi-vấn-đề.
***
Thứ Năm.
Mục đích của tôi: tìm ra một chốn không tưởng không nực cười.
***
Thứ Sáu.
Paris Match (tờ báo) nói hay nói đẹp cho “Match TV” (chi nhánh). Tôi muốn chứng kiến cảnh dân chủ hóa truyền hình đến chết đi được. Ngày nào cũng có một kênh truyền hình mới được thành lập với hai mươi chương trình, mỗi chương trình sử dụng đến mười nhà báo xã luận, hay nói cách khác là ngày nào cũng có hai trăm việc làm được tạo ra dành cho những gã tiểu yêu trẻ ranh xuất sắc hơn tôi. Thật tai hại khi đến với lĩnh vực truyền hình đúng lúc nó không còn là một câu lạc bộ tư nhân nữa. Tôi chỉ còn việc leo lên sóng điện từ mà được lên truyền hình đã trở thành chuyện thường ngày ở huyện chẳng khác gì trong bóng đá có Giải Hạng nhất.
***
Thứ Bảy.
Câu hỏi rất hay của Pilot le Hot ở nhà hàng Coupole:
- Bánh mì là thân xác đức Ki tô, rượu vang là máu đức Ki tô, thế còn pho mát Boursin thì sao?
***
Chủ nhật.
Tôi mơ được trở thành một cái bu mê răng. Một gã bị lẳng đi rồi lại quay về đập vào giữa mặt kẻ đã ném.
***
Thứ Hai.
Françoise: - Em thật quá ư tử tế, em rất muốn làm tình với chính mình.
Chẳng ai phản đối cả. Nàng còn nói:
- Với ngoại hình của em và danh tiếng của anh, chúng ta sẽ chối bỏ thế giới.
***
Thứ Ba.
Tôi hạ cánh xuống Barcelona đúng thời điểm ở đó đang chuẩn bị kỷ niệm 150 năm ngày sinh Antoni Gaudí. Tôi cảm thấy cái lễ tưởng nhớ này rồi cũng sẽ khiến người Barcelona bực bội hệt như lễ tưởng nhớ Hugo ở Pháp mà thôi. Nhưng Gaudí xứng đáng được bỏ công bỏ sức hơn thế: ông chẳng khác nào Ferdinand Cheval của xứ Catalan và ông tổ của Hans Ruedi Giger đã thuyết phục thành công giới nhà giàu Tây Ban Nha đầu tư tài chính cho những ảo mộng hoang đường của mình. Thành phố tràn ngập những tòa nhà hình chằn tinh có vẻ như đang thở. Chúng chẳng đẹp cũng chẳng xấu, chỉ đơn giản là buồn cười. Hẳn là khác thường lắm khi sống trong giấc mơ của một kẻ điên. Tại sao các kiến trúc sư ngày nay lại có vẻ nhàm chán đến vậy khi đứng cạnh ông? Tôi ngấy lắm rồi những bức tường thẳng đơ, tôi muốn sống trong một ngôi nhà hình miếng bánh tẩm gia vị cơ.
***
Thứ Tư.
Ở Tây Ban Nha, lúc nào tôi cũng cảm thấy khó khăn khi phải làm quen với việc nói “hola” thay vì nói “hello”. Ghép cái nọ với cái kia, tôi nói “héla” hoặc “hollo” với mấy người đối thoại đang sững sờ. Họ cũng bị mắc cái thói phát âm “v” thành “b”. Đôi lúc điều đó tạo điều kiện cho những nhầm lẫn đầy thi vị: do cách phát âm như vậy, mấy người thuộc bán đảo Tây-Bồ thường nói “libre”[1] thay vì nói “livre”[2] - thật là một biểu tượng đẹp đẽ. Còn “je demande à voir”[3] thành “je demande à boire”[4], nghe lại còn nồng ấm hơn nữa.
[1] Tiếng Pháp trong nguyên bản có nghĩa là “tự do”.
[2] Tiếng Pháp trong nguyên bản có nghĩa là “sách”.
[3] Tiếng Pháp trong nguyên bản có nghĩa là “tôi muốn được xem”.
[4] Tiếng Pháp trong nguyên bản có nghĩa là “tôi muốn được uống”.
***
Thứ Năm.
Khu phố cảng Barrio Chino là một nơi chốn nguy hiểm cũ nay đã trở thành cạm bẫy đối với du khách Bỉ. Từ giờ trở đi, tất cả những nơi ô uế của tầng lớp tư sản thượng lưu đều có tên là Born. Chúng tôi ăn tối ở đó trong nhà hàng Cocotte (passeig del Born) trước khi uống 36 gin-Kas ở Borneo, Gimlet, Suborn và Miramelindo. Nếu ghi lại hết những địa chỉ của tôi xuất hiện từ đầu cuốn sách này, hẳn bạn cũng sẽ sành điệu như tôi cho mà xem. Chỉ có điều thế này: chắc bạn thích vui vầy Noel với cô vợ xấu xí và đám con mụn nhọt của mình hơn rồi mới mò đến La Plagne trên một chiếc F2 thuê theo tuần. Tôi tôn trọng lựa chọn của bạn.
***
Thứ Sáu.
Chỉ nỗi cô đơn mới cho phép ta cảm nhận được xung động của một thành phố dâng lên trong ta. Barcelona đã đặt ra lệnh giới nghiêm từ mười giờ đêm dành cho những người trên hai mươi hai tuổi. Miệng ngậm đầy Pata Negra (món giăm bông lợn chân đen ở đây ngon hơn ở Paris nhiều vì tôi là kẻ học đòi làm sang), tôi đi xuôi khu Ramblas, dưới những hàng cây nghiêng nghiêng. Ramblas chính là đại lộ Croisette của Cannes nằm vuông góc với biển. Thay vì đi dọc Địa Trung Hải, ta bước thẳng về phía nó, ta ngắm nó trực diện, với cảm giác đang lấy đà phi từ quán bar này sang quán bar khác để lao về phía làn nước tối sẫm, cứ thẳng tuột cho tới cú chìm nghỉm tối hậu. Trong những con hẻm xung quanh quảng trường Reial, đường cứ lúc lên lúc xuống, thành phố bắt đầu rung rung dưới chân tôi, những bức tường xáp lại gần nhau còn những viên đá lát đường khiến mắt cá chân tôi vặn vẹo. Tôi đếm mấy cái chai được xếp thành hàng phía sau nhân viên quầy bar ở quán Schilling (số 23 phố Ferran) để tỏ vẻ. Tôi ra vẻ cực kỳ quan tâm đến những gì diễn ra trên tường. “Điên rồ: một con ruồi vừa đậu lên! Khó tin: nó đã bay đi!” Trước kia tôi không hay biết rằng đến một ngày, mình sẽ thấy say mê đến vậy khi nghe một bản remix của Moby.
***
Thứ Bảy.
Khi nồng độ cồn trong người bạn đạt đến một mức nào đó thì hết thảy mọi người đều đáng ước ao, kể cả một chiếc ghế đẩu. Như vậy Barcelona sẽ là thành phố nơi tôi phải lòng một chiếc ghế đẩu. Còn ai khác có thể chịu nổi trọng lượng của tôi lâu như vậy chứ? Còn ai khác để tôi nằm lên trên mà ngủ suốt hai tiếng đồng hồ không hề rên rỉ như vậy chứ?
***
Chủ nhật.
Tay DJ Dilinger đánh vần từ New York: “Một đêm, một cái nĩa, một cái chai và một cái nút chai.” Barcelona thì lại có nghĩa là sáu cô y tá, một ả điếm mặc áo lót liền quần và một gã cơ bắp mặc xi líp đỏ (tại quán Row lúc hai giờ sáng). Anh đã già rồi hay chỉ đơn giản là phát điên vì em? Bây giờ, anh toàn về nhà đi ngủ đúng lúc bữa tiệc bắt đầu.
***
Thứ Hai.
Tôi sẽ không bao giờ là một tay chơi lừng lẫy được chừng nào tình yêu vẫn còn khiến tôi phấn khích.
***
Thứ Ba.
Như mọi kẻ quê mùa giàu có, chúng tôi bắt máy bay đi đón giao thừa ở đảo Maurice. Hãng hàng không Tự do chứ đùa à! Khách sạn Hoàng thân Maurice là một Kho Dự Trữ Dành Cho Người Giàu (viết tắt của RPR - Đảng Hiệp Sức Vì Nền Cộng Hòa) nằm ven bờ Ấn Độ Dương: trong cái thể loại nơi chốn ấy chỉ có mỗi một việc là người ta nhận ra rằng tiền chính là nhà ngục. Tại đó, người ta kiểm chứng được nguyên lý Droopy: đi tới một nơi xa lắc xa lơ, bắt một chiếc taxi, rồi một chiếc máy bay, rồi một lái xe 4x4 có lắp điều hòa để lẩn trốn những kẻ mà ta sẽ gặp lại bên bể bơi, những kẻ trắng bóc như viên thuốc Lexomil dưới ánh mặt trời trên bưu thiếp. Tôi vừa chui vào chiếc áo tắm và cô vợ chưa cưới của mình (nhưng không theo thứ tự này) thì chạm trán cô bạn Babette Djian, ngôi sao trong giới nữ biên tập viên thời trang (nàng chỉ làm việc với những người có họ kết thúc bằng chữ “o”: Numéro, Kenzo, Mondino...). Sự hiện diện của nàng khiến tôi an tâm về phong cách siêu đương đại[5] của mình: nếu nàng có mặt ở đây thì tức là đây là một khách sạn sành điệu, do vậy mà tôi cũng thế. Tôi chân thành hy vọng rằng nàng cũng tự nhủ điều tương tự.
[5] Tiếng Pháp là hypitude, một khuynh hướng sống mới của thanh niên hiện đại với điều kiện đáp ứng được những tiêu chí như sở hữu máy ảnh Reflex, có vấn đề về thị giác và phải đeo kính Ray Ban có giá 425 euro, mê mẩn Facebook và có xấp xỉ một nghìn bạn trên trang mạng xã hội này, coi Twitter là thứ bỏ đi vì không hiểu nó có tác dụng gì, sử dụng Macbook chỉ để tạo ra các bức ảnh kiểu Andy Warhol bằng webcam, không nghe các ban nhạc đình đám nhiều fan mà chỉ thích nghe ban nhạc nào mình là fan duy nhất...
***
Thứ Năm.
Trời mưa. Tôi không nói ra điều này để làm hài lòng các bạn mà thực tế đang là như vậy. Mưa rơi lên cát. Mưa rơi lên Benjamin Castaldi, người vừa mới tới (lũ trẻ ranh trong bể bơi hát “Lofteurs up and down” chỉ để khiến anh phát rồ, nhưng anh thật chuyên nghiệp, anh vẫn giữ được bình tĩnh. Là tôi hẳn tôi đã dìm chúng chết ngoéo rồi). Khách sạn Hoàng thân Maurice nằm bên bờ Đông của đảo. Thế là tốt: bờ Bắc mang tên mũi Bất Hạnh và thẳng thắn mà nói, dưới mưa gió, nói thế là quá thừa. Ích lợi duy nhất của cái khí hậu chó chết này là người ta chẳng còn việc gì khác mà làm ngoài làm tình.
***
Thứ Sáu.
Mỗi lần tới Maurice, tôi lại nhớ đến bà vú em người Maurice của mình, bà Olga, biệt danh Tiga. Giờ bà ở đâu với những bài hát của bà, nụ cười hở răng của bà, khí chất hồ hởi của bà, những tình nhân rạng rỡ của bà và những món ăn đầy gia vị của bà? Bà đã trở về quê hương ư? Không, bà đã kết hôn với một người đàn ông Pháp và sống ở vùng ngoại ô Paris. Tại đó, bà nuôi dạy các con mình sau khi đã nuôi dạy tôi, chính tôi ấy.
***
Thứ Bảy.
Thử thách lớn lao hẳn là chịu đựng hơn một tuần không nghe Everything in its right place của Radiohead. Nếu có lúc nào tôi làm được chuyện đó thì ấy là nhờ những thứ rượu vang Nam Phi tuyệt hảo mang vị Madiran. Cứ mải miết đi đây đi đó, rốt cuộc tôi cũng trở thành kẻ sang trọng ăn chơi hết mực (tôi muốn nói là sang trọng ngang ngửa ca sĩ Eminem). Tôi tham gia tất cả những gì tôi ghét. Tôi chỉ trích cuộc sống của chính bản thân mình mà không thèm làm gì để thay đổi nó. Tôi căm thù những gì tôi thích. Bày tỏ rõ ràng một vấn đề chẳng giúp giải quyết được nó.
***
Chủ nhật.
Thi thoảng một chú cá mập con lại đến viếng thăm đám người tắm biển giàu có. Đó là con vật mang lại phước lành cho khách sạn: thậm chí giám đốc khách sạn còn đặt cho nó cái tên Johnny. “Tôi xin cam đoan là nó cũng ăn chay như quý vị thôi”, nguyên văn lời ông nói với một cô người mẫu vốn rõ ràng là chẳng hề có ý định đi kiểm chứng điều đó.
***
Thứ Hai.
Oscar Dufresne is a dirty job, but somebody’s got to do it[6].
[6] Tiếng Anh trong nguyên bản, có nghĩa là: “Oscar Dufresne là một nghề bẩn thỉu, nhưng có người vẫn phải làm nghề đó”.
***
Thứ Ba.
Dưới cơn mưa như trút trên đảo Maurice, côi không ngừng tự hỏi họ, mấy gã phiêu lưu ở Koh-Lanta sẽ làm gì nếu rơi vào hoàn cảnh của tôi. Tôi thì tôi chỉ tìm ra hai lựa chọn: hoặc là ngủ hoặc là tiêu tiền. Thế nên tôi làm cả hai việc. Tôi còn nhảy cả điệu sega nữa (tôi đã thấy khẩu hiệu “điệu sega còn mạnh hơn chính ta” trong một quán bar). Bên bể bơi, ngay khi tôi thấy người nào đó giống Claudia Schiffer thì ĐÓ CHÍNH LÀ Claudia Schiffer. Ở khách sạn Hoàng thân Maurice, chuyện cứ diễn ra như vậy đấy.
Vậy hãy nói xem, không phải anh cũng thấy Daniela Lumbroso ở đó đấy chứ?
Phải, vả lại đó chính là nàng.
Anh có thấy người giống hệt Karin Viard đang ăn trưa với các con không?
Trông nàng càng giống Karin Viard hơn bởi ĐÓ CHÍNH LÀ KarinViard.
Ta nhận ra cuộc sống hội hè thông qua việc những người giống với các ngôi sao lại chính là các ngôi sao đó: ngược lại với mấy cuộc thi tìm người giống ngôi sao.
Cuối cùng mặt trời cũng quay lại: vở diễn âm thanh và ánh sáng do Chúa Trời đạo diễn dưới cơn mưa axít hẳn là đạo tranh Gauguin.
***
Thứ Tư.
Nhưng ta làm gì ở đây cơ chứ? Về Paris thôi. “Có hai loại nhà văn: những con lợn bất tài và những con lợn hữu tài.” Marcel Reich-Ranicki là Bernard Pivot của Đức (cả ông nữa, ông cũng vừa về hưu).
***
Thứ Năm.
“Thường thì anh không xưng hô lịch thiệp
Nhưng mọi chuyện thật khác kể từ khi anh gặp em.
Những người khác anh xưng hô ngang vai phải lứa
Nhưng xưng hô lịch thiệp quả vẫn tốt hơn.”
(Dự án viết lời bài hát cho Marc Lavoine.)
***
Thứ Sáu.
Việc khiến tôi thư thái: nhìn những con bò đang nhìn tôi đi qua trên một đoàn tàu. (Những con bò nhìn những con tàu đi qua không biết rằng đó là hành động hai chiều.) Nước Pháp, đó là những thảo nguyên xanh rờn, những tán cây tròn xoe, những con bò màu be và những cột điện tín nằm hai bên đường sắt. Tôi đồng ý với người Mỹ: nước Pháp hẳn sẽ tốt đẹp hơn hẳn nếu không có người Pháp!
***
Thứ Bảy.
Thể loại văn học tự truyện không phải một cuộc vui, trừ phi phải là tín đồ của thói loạn dâm khoái đau. Đó là nghệ thuật-hình thể: mỗi câu viết ra là thêm một lần xỏ khuyên, mỗi đoạn văn đều giống một hình xăm trổ lên vai.
***
Chủ nhật.
Ở Paris trời mưa, cũng như ở đảo Maurice, nhưng kém tới 30°C. Thế là người ta có lý do để nuối tiếc Giáng sinh nhiệt đới, tiếng mưa rơi trên mái nhà, tiếng cóc kêu mỗi đêm trên ao, món tôm rồng nướng than, vẻ mặt của Gérald de Roquemaurel, ông chủ tập đoàn Hachette, khi ông đọc cuốn sách này và phát hiện thấy mình đã bị nhận ra trên bãi biển và tình yêu, lúc nào cũng là tình yêu, vốn có lý trong mọi chuyện bởi nó cho phép ta tung hê xã hội thường xuyên hết mức.
***
Thứ Hai.
Tôi đã tìm được hạnh phúc đúng lúc định từ bỏ việc tìm kiếm nó.
***
Thứ Ba.
Tối qua khai trương Pink Platinum, quán bar múa cột của Cathy và David Guetta. Chúng tôi xuất hiện đúng chín giờ để không bỏ lỡ một cô nàng trần truồng nào hết. Bất hạnh thay, vào giờ đó, quán bar vẫn chưa mở cửa: một gã to lớn khỏe mạnh đang đẩy qua đẩy lại cái máy hút bụi gợi ý chúng tôi quay lại sau. Cùng với vài anh bạn phóng túng, chúng tôi rút lui đến quán Bindi, ở đó, Ả điếm Vô danh nghĩ ra một động từ mới khi đe dọa gã bồ của nàng bằng một cái bánh mì cán kẹp pho mát cầm trên tay phải:
- Em bánh mì cán anh ra bây giờ đây này.
Khi chúng tôi quay lại Pink Platinum, chỗ đó đã chật cứng: không còn một cái bàn trống nào nữa. Trong vòng một tiếng đồng hồ, nơi này chuyển từ trạng thái khép mình sang đầy ự. Nhưng luôn có một Chúa Trời dành cho các khách VIP: David Guetta đột nhiên nhớ ra rằng chúng tôi từng lần đầu chụp ảnh chung cho tạp chí Vogue Đàn ông năm 1991. Rốt cuộc, chúng tôi cũng vào được chốn thiên đường. Thiên đường, đó là gì? Những gã trai đeo cà vạt ngồi một chỗ ngắm các cô nàng trần truồng đứng đó. Chính vì để trải nghiệm mấy thứ này mà tất thảy mọi người đều làm việc. Thậm chí có cả những tên ngu xuẩn lao máy bay Boeing vào các tòa nhà với hy vọng được xem màn biểu diễn đó sau khi chết! Tôi liếc mắt nhìn quanh, đến lúc nhận ra Elodie Bouchez được vây trong vây ngoài, Jean-Edouard của trò Loft (càng ngày càng bớt nổi tiếng, sau mỗi giây mỗi phút), Bettina Rheims đang chụp ảnh, Romain Duris, Fabien Barthez, Claude Challe cải trang thành Casimir, rồi Gérard Miller, rồi Linda Hardy. Người ta tự hỏi Linda Hardy dạo này bị làm sao: nàng có mặt ở Pink Platinum nhưng không phải trên sân khấu. Mấy cô vũ nữ múa cột người Anh diễu qua và cởi bỏ phần trên (một ưu đãi dành cho Sarah) nhưng vẫn mặc quần lọt khe để khán giả có thể nhét những tờ 20 euro vào. Năm 2002, con sói trong phim hoạt Hình của Tex Avery mặc một bộ đồ Armani và vừa uống vodka vừa vung vãi những tờ giấy bạc 20 euro vì nó không biết rằng thứ đó tương đương với 131 franc 20 xăng tim. Đến một lúc, Françoise đòi nhảy điệu lap-dance với một cô nàng xinh đẹp nhưng cô này giải thích với nàng rằng cô không làm việc ở đó. Nàng hành động thật ngốc nghếch nhưng đâu phải lỗi của nàng nếu các nữ khách hàng ăn mặc như những vũ nữ chuyên nghiệp!
***
Thứ Tư.
Ả điếm Vô danh đã tìm được một gã bồ không bao giờ biết hài lòng và luôn tung hê tất cả mọi người. Gã tên là Valéry và tự nhận mình là Mặt sẹo[7]. Từ đó mới nảy sinh cái biệt danh này mà tôi nghĩ ra cho gã: “Val Pacino”. Tôi những tưởng gã sẽ bắn tôi nhưng cuối cùng chúng tôi lại thành bạn của nhau.
[7] Tên một bộ phim nổi tiếng của đạo diễn Brian de Palma do nam tài tử Al Pacino thủ vai chính.
***
Thứ Năm.
Tối hôm trước, đang dùng bữa ở nhà Dominique, tay người Nga xuất chúng trên phố Bréa, thì đột nhiên tôi nhận thấy mình là một gã khoái tình dục trẻ con đáng ghê tởm thể hiện qua cách ăn uống, bởi vì tôi ăn những quả trứng cá con bé xíu.
***
Thứ Sáu.
Châm ngôn của Claude Chabrol trong một lần trả lời phỏng vấn: “Tôi thích thân phận ký sinh béo nẫn hơn thân phận kẻ nổi loạn trơ xương.” Tuy nhiên ông quên mất hạng mục nghề nghiệp xã hội mà tôi thuộc về: những kẻ ký sinh trơ xương.
***
Thứ Bảy.
Tiền thuê nhà lần này của tôi cao tới nỗi tôi cứ tưởng đang trả bằng franc chứ không phải euro.
***
Chủ nhật.
Sáng nay, mặt trời đã vượt qua những thanh chắn ri đô để đặt lên ngực em nụ hôn dát vàng, thế nên anh cũng bắt chước mặt trời.
***
Thứ Hai.
Một trang web mới vừa được lập: wwwmyposteritycom. Trang web này cho phép bạn đăng tải diễn biến cuộc sống của bạn, nhật ký của bạn, những bài thơ, truyện ngắn, tiểu thuyết của bạn, ảnh ọt, kỷ niệm ấu thơ, công thức nấu ăn, dưới dạng văn bản, ảnh, video, trong khoảng không gian-thời gian có thể kéo dài tới một trăm hai mươi lăm năm. Người ta đã khởi đầu bằng việc dân chủ hóa sự nổi tiếng với “Loft Story” và “Star Academy”: giờ thì hứa hẹn cho phép tất cả cùng có cơ hội lưu danh hậu thế. Lưu danh hậu thế là một sự nổi tiếng tồn tại cả sau khi chết. Thể loại tự truyện, ra đời cùng Socrate: “Hãy tự hiểu chính mình” ngày nay, với “myposteritycom” đã dẫn đến một câu ngạn ngữ tóm tắt thời đại chúng ta chính xác hơn: “Những người khác, hãy thấu hiểu tôi”. Liệu sắp tới có xuất hiện những sáu tỷ Christine Angot không?
***
Thứ Tư.
Đối thoại với Thierry Ardisson:
- Cậu đã đặt chỗ ở Ngôi nhà Trứng cá chưa?
- Rồi, lúc chín giờ tối.
- Cậu đi xe qua đón tôi à?
- Ừ.
- Gọi cho tôi lúc nào cậu tới bên dưới để tôi xuống nhé?
- Được thôi.
- Mẹ kiếp, bữa tối này đúng là lợi thấy mồ.
***
Thứ Năm.
- Em sắp hai mươi tuổi mất rồi, khủng khiếp quá đi!
Lolita Pille là một cô bé trơ trẽn sẽ còn trở nên đáng bực hơn nữa khi cuốn tiểu thuyết đầu tay của cô nàng thành công bất ngờ.
***
Thứ Sáu.
Ăn trưa với Robert Hue. Cứ nhìn vẻ mặt mấy người trong quán Lipp khi thấy chúng tôi đi cùng nhau mà xem! Tôi, nhà cách mạng của khu Saint-Germain-des-Prés, lại đi cụng ly với gã người lùn râu trắng muốn tăng lương tối thiểu lên mức 1.500 euro và tăng thuế đoàn kết đánh vào người giàu ISF lên gấp bốn lần! Đột nhiên, mối đe dọa trở nên rõ ràng. “Thế mà người ta cứ tưởng anh chỉ trích chủ nghĩa tư bản chỉ để đùa cợt!” Lúc bữa ăn kết thúc, tôi quay sang phía mấy bàn bên cạnh với con dao cắt bơ kẹp giữa hai hàm ràng. Vincent Lindon tỏ ra sững sờ còn Bruno Cremer lại phá lên cười. Tôi được phong làm công việc quảng cáo cho chiến dịch tranh cử tổng thống của Robert Hue. Tôi đang làm lại công việc cũ của mình: nhưng đó là vì một sự nghiệp cao cả: đánh bại Jacques Séguéla (người ủng hộ Jospin).
***
Thứ Bảy.
Trượt tuyết là phiên bản hiện đại của huyền thoại Sisyphe.
***
Chủ nhật.
Gallimard xuất bản đống sổ ghi chép của Montherlant. Rất nhiều tác phẩm lớn được tạo thành từ những mẩu rời rạc và chưa hoàn tất (thường là sau khi tác giả qua đời): Các tư tưởng của Pascal, Nhật ký của Jules Renard và Kafka, Những mảnh giấy dính của Perros, Cuốn sách về sự bất ổn của Pessoa, Thế giới như là ý chí và biểu tượng của Schopenhauer. Các tác giả nổi tiếng thường hay ho khi họ vứt tứ tung những ghi chép vội vã hơn là khi họ lao tâm khổ tứ miệt mài kể một câu chuyện. Tôi không nói thế để trấn an mình đâu. Dù sao thì cũng.
***
Thứ Hai.
Khi Victoire de Castellane tổ chức “Buổi khiêu vũ của vị hôn thê ma cà rồng” tại khách sạn Ritz, ta phải làm gì? Ta đánh son môi màu đen. Ta nhớ ra rằng Karl Lagerfeld từng đặt cho con người kỳ quặc ấy biệt danh “Vicky Siêu Bùng Nổ” hồi nàng còn chưa làm việc cho hãng Dior. Ta bàn tán bình phẩm về việc Yves Saint Laurent nghỉ hưu.
- Ở Pháp, người ta hâm mộ việc chôn cất người khác, nhất là khi mấy người khác đó chưa chết. Người ta chỉ yêu mến các nghệ sĩ lúc họ đã thôi làm việc hoặc thôi sống.
- Báo chí đưa tin về vụ YSL về vườn nhiều hơn về việc Pierre Bourdieu qua đời!
- Saint Laurent là Bernard Pivot của ngành thời trang: anh sẽ thấy ông ấy quay trở lại trong ba tháng nữa.
- Cái tay Pierre Bourdieu ấy là ai? Hắn làm việc cho LVMH hay PPR?
Rất ít khách mời cải trang thành ma cà rồng, thế nhưng ai cũng hút máu rất cả mọi người. Buổi dạ hội rất thành công nhưng chúng tôi chỉ ở lại đó có mười phút. Tôi thích làm tình ở Costes hơn giải phóng Ritz: tên tôi là Oscar Dufresne chứ đâu phải Ernest Hemingway.
***
Thứ Ba.
Trắc nghiệm sự nổi tiếng: đến nhà hàng của khách sạn Costes lúc mười một giờ đêm mà không đặt chỗ trước. Bước vào với dáng vẻ uể oải. Mỉm cười với Emma, nhân viên lễ tân, và nói: “Chào cô, chúng tôi có năm người.” Nếu nàng trả lời: “Rất tiếc, tối nay nhà hàng chúng tôi hết chỗ rồi”, thì đó là vì bạn chỉ là một kẻ vô danh mờ mịt. Nếu nàng hỏi: “Anh có đặt chỗ trước không ạ?”, thì đó là vì bạn đang bắt đầu có chút tiếng tăm. Nếu nàng bảo: “Em còn một bàn khách sắp dùng xong trong năm phút nữa”, thì đó là vì bạn mới được lên ti vi. Còn nếu nàng vừa thơm bạn vừa nói: “Chào Oscar, anh khỏe không? Em sẽ chỉ chỗ ngồi cho anh ngay đây” thì đó là vì bạn chính là tôi. Kệ bạn thôi.
***
Thứ Tư.
Một hôm tôi thấy Cerrone từ phía sau, tôi lại gần, anh quay lại, hóa ra đó là Catherine Lara! Tôi phải đi chiếu tia laser chữa cận thị mới được!
***
Thứ Năm.
Caroline, hai mươi hai tuổi:
- Năm mười tám tuổi, em chỉ toàn dành thời gian cho việc mơ mộng yêu đương. Năm hai mươi hai tuổi, đêm nào em cũng dành thời gian thực hành việc ấy. Em biết mình đúng là một con khốn bởi em thích tuổi hai mươi hai hơn.
***
Thứ Sáu.
Thật kỳ lạ khi cảm thấy suốt những câu chuyện nho nhỏ tôi kể này, bạn không hiện diện trong đó nhưng lại vẫn hiện diện ở đó. Bạn đồng hành cùng tôi khắp mọi nơi. Tôi trải nghiệm những điều này chỉ là để kể lại cho bạn. Nếu bạn không đọc, tôi cũng sẽ chẳng trải nghiệm nữa. Tôi viết để không bị mất trí nhớ; bạn giúp tôi ghi nhớ tất cả. Không có bạn, đời tôi còn vô nghĩa hơn.
***
Thứ Bảy.
Chẳng có gì dễ hơn việc trở thành nhà văn: chỉ cần trả lời “nhà văn” với tất cả những ai hỏi xem bạn làm nghề gì là đủ.
(Nghĩ cho kỹ thì dù sao cũng phải rất can đảm.)
***
Chủ nhật.
Tôi là một gã đồng tính nam chỉ toàn ngủ với đàn bà phụ nữ. Tôi thích sự mỉa mai không kèm chủ nghĩa vô sỉ, sự sáng suốt không kèm chủ nghĩa hư vô, lễ tiệc tùng không kèm cảm giác tội lỗi, lịch sự không kèm giả dối, rụt rè không kèm kiểu cách, rộng rãi không kèm thương hại, đêm hôm không kèm nỗi cô đơn, phố xá không kèm xe cộ, hạnh phúc không kèm sự nhàm chán và nước mắt không kèm lý do.
***
Thứ Hai.
Ludo kể tôi nghe cuộc sống phóng túng trụy lạc mới của anh:
- Tớ sắp bốn mươi rồi, điều đó có nghĩa là tớ không thể làm chuyện đó bảy lần liên tiếp được nữa, tớ phải nghỉ ngơi sau lần thứ năm.
(Bạn sẽ nhận thấy rằng tôi đang bớt nói về Françoise trong nhật ký này. Phải chăng là vì hạnh phúc thì không kể được? Hay đam mê ngày càng cùn nhụt?)
***
Thứ Ba.
Evodie, bạn gái Françoise, đã cho gã khách hàng trong Cabaret nếm một vố thất bại lịch sử. Một gã nhảy nhót hồi lâu trước mặt nàng rồi ghé vào tai trái nàng thủ thỉ:
- Anh hôn em được không?
- Không, cảm ơn.
- Thôi nào...
- Anh đừng có nằn nì: dù sao tôi cũng đang bị viêm phế quản.
- Không sao cả! Hệ miễn dịch của anh phải nói là cực kỳ phát triển, anh không dễ nhiễm bất kỳ căn bệnh nào hết.
- Tôi còn bị Sida và viêm lợi nữa!
***
Thứ Tư.
Trò Loto chọn ngẫu nhiên một người Pháp rồi biến người đó thành kẻ giàu có.
Truyền hình thực tế chọn ngẫu nhiên một người Pháp rồi biến người đó thành kẻ nổi tiếng.
Điều này khiến tôi nghĩ đến Marie-Antoinette: “Họ không còn bánh mì nữa ư? Hãy cho họ bánh xốp vậy!” Cần phải nhượng bộ thứ gì đó dưới áp lực của đám đông ngay khi đám đông nhận thấy có chuyện bất công quá đáng. Thế nên người ta phong tước cho một kẻ quê mùa. Gestapo hành động ngược lại, bọn họ rút thăm chọn một người để xử bắn làm gương. Nhưng cũng cùng mục đích cả thôi: để kìm nén lòng nhiệt tình sôi sục của đám đông, thì hoặc phải sử dụng củ cà rốt, hoặc phải sử dụng cây gậy. Nhưng cà rốt hay cây gậy thì cũng đều phải tiến hành truyền thông cho rầm rộ cả (bởi đầu tư thì cũng phải nhanh chóng khấu hao chứ, như sự nổi loạn ấy).
***
Thứ Năm.
Ludo, lại là anh, càng lúc càng dữ tợn (anh đã chuyển thẳng từ thuần phục sang dữ tợn):
- Tớ chỉ còn làm tình qua đường hậu môn. Thậm chí tớ còn chẳng biết phụ nữ có âm đạo nữa đấy.
Tôi:
- Ít ra nhờ thế cậu cũng thôi không đẻ thêm con nữa...
***
Thứ Sáu.
Jean-François Jonvelle đã bị thần chết đón đường, cũng bất chợt y như những bức ảnh anh chụp. Anh chỉ dành tặng mạng sống của mình cho những khoảnh khắc bị đánh cắp; thần chết đã bắt chước anh, mang anh đi thật quá nhanh chóng. Một khối u được phát hiện hồi đầu tháng Giêng, một lời vĩnh biệt mười lăm ngày sau đó. Một sự biến mất chớp nhoáng như ánh đèn flash. Tôi giở từng trang cuốn sách mới đây nhất của bạn mình và thấy mọi thứ như mờ đi. Nước mắt của tôi khiến tác phẩm của Jonvelle trở nên giống với tác phẩm của David Hamilton. Bạn tưởng tôi khóc một người bạn ư? Không hề: tôi chỉ khóc vì sợ hãi mà thôi.
***
Thứ Bảy.
Tôi thật may: sự lười biếng của tôi khiến các tác phẩm tôi viết trở nên hiếm hoi. Cứ ba năm tôi mới cho ra mắt một cuốn tiểu thuyết. Mà sự hiếm hoi này lại khơi dậy trí tò mò. Trong giới văn chương, những kẻ lười biếng thường là những kẻ hay nhận được giải thưởng (JD. Salinger, Antoine Blondin, Bernard Frank, Albert Cossery...). Các nhà phê bình cảm ơn những người ấy vì những người ấy không làm họ chết chìm trong công việc.
***
Chủ nhật.
Một ngày nào đó chính tôi sẽ là kẻ bị lôi ra chỉnh cho một trận. Khi tôi là một lão già yên thân (giành giải Goncourt năm 2012, giành giải của Viện Hàn lâm Pháp năm 2024), sẽ có một thằng oắt con dùng tài năng tàn nhẫn của nó để chỉ trích tôi. Đến cái ngày ấy, tôi sẽ phải thật mạnh mẽ và kìm chế để khỏi chọc gậy bánh xe thằng nhóc vì nó sẽ là đứa con tinh thần của tôi.
***
Thứ Hai.
Một giáo sư đại học Grenoble cho in một cuốn sách đả kích trong đó ông bắn tỉa tất cả các tác giả thành công: “Văn chương không có dạ dày”[8]. Angot, Darrieussecq, Bobin, Sollers, Rolin, Toussaint, Delerm, hết thảy mọi người đều bị nhắc đến, kể cả gã đầy tớ của bạn! Chỉ một người duy nhất được chừa ra: Houellebecq. Houellebecq chết tiệt! Houellebecq chính là McGyver của văn chương: dù chuyện gì xảy đến chăng nữa, anh vẫn luôn né được êm đẹp.
[8] Ý nói đến cuốn “La Littérature sans l’estomac” của Pierre Jourde (1955), ngoài ra còn có cuốn “La Littérature à l’estomac” của Julien Gracq (1910- 2007).
***
Thứ Ba.
Một hôm, Jean Cau gặp Paul Léautaud, thần tượng của ông. Ngay lập tức, ông đề nghị hẹn gặp Léautaud:
- Tôi có thể gặp ông vào thứ Năm tới được không?
- Ồ không được đâu! Léautaud trả lời. Đến thứ Năm tôi sẽ chết.
Cau gặp Léautaud hôm thứ Tư, ngay hôm sau Léautaud chết.
Hai bài học được rút ra từ giai thoại có thật này:
1) các thiên tài luôn giữ lời;
2) không nên lên lịch hẹn quá tải.
***
Thứ Tư.
Hậu trường phim Bờ phải, bờ trái Rive droite, Rive gauche ở Asnières.
Thierry Ardisson (nói với Elisabeth Quin): - Anh thích bộ ngực nhỏ nhắn của em.
Elisabeth: - Đó cũng chính là điều em vẫn hay nghĩ: anh bị đồng tính.
***
Thứ Năm.
Bruno Gaccio, người chỉ trích World Companyéménis, làm việc cho Universal. Gérard Miller đã bị đuổi việc vì ít hơn vậy nhiều: tôi đã thấy Michel Drucker quở trách anh tại nhà Daphné Roulier vì tội “khạc nhổ vào món xúp vỗ béo chính anh ta”. Nhưng làm thế nào để chỉ trích nơi mình đang ở? “Khạc nhổ vào món xúp”, cũng như “sự biết ơn của cái bụng” hay “đừng cắn bàn tay đã nuôi nấng bạn” là những cụm từ mà các ông chủ tự nghĩ ra để ngăn người làm công ăn lương của họ quay lại phản đối họ. Thế nhưng dám chỉ trích người khác chưa phải là gì ghê gớm, dám chỉ trích nơi chốn ta thuộc về, nghĩa là chỉ trích chính bản thân ta và những người trên quyền ta mới thực kinh khủng. Chính vì vậy, tại đây và ngay lúc này, tôi không ngại gì khi hét ầm lên rằng: đả đảo Grasset! Tập đoàn Hachette khốn kiếp! Arnaud Lagardère chó chết! Waouh, mẹ kiếp, làm kẻ nổi loạn đích thực đúng là thoải mái chết đi được!
***
Thứ Sáu.
Sau cánh tả thượng lưu, tôi đã quyết định lăng xê cho phe cực tả Prada.
***
Thứ Bảy.
Tôi cứ ngỡ mình bị một tia nắng mặt trời đánh thức nhưng lúc đó mới bốn giờ sáng, đèn ngủ của tôi vẫn bật, em không nằm trên giưòng tôi còn màn hình ti vi phòng tôi toàn hình nhiễu sóng. Thoáng chút ngờ vực, tôi gọi đến nhà Ludo và gặp đúng phải em. Tôi gác máy trước khi cất lời: tôi không muốn em biết rằng bây giờ tôi đã có một bằng chứng. Không thể có chuyện đánh mất anh bạn thân nhất và người phụ nữ của mình chỉ với cái cớ là họ ngủ với nhau.
***
Chủ nhật
Ban đầu, cũng như Victor Hugo, tôi muốn trở thành Chateaubriand hoặc không gì cả. Thế rồi trong quá trình già đi, tôi chỉnh sửa tham vọng của mình. Tôi tự nhủ: “Trở thành Antoine Blondin hoặc không gì cả”. Năm sau đó, là “Trở thành Frédéric Dard hoặc không gì cả”. Tiếp nữa, “Trở thành Charles Bukowski hoặc không gì cả”, rồi “Trở thành Philippe Djian hoặc không gì cả”, còn bây giờ: “Trở thành Oscar Dufresne hoặc không gì cả”. Thà làm một kẻ vớ vẩn bất kỳ nào đó còn hơn không là gì cả.
***
Thứ Hai.
Kỳ nghỉ cuối tuần của chúng tôi ở Amsterdam ư? Chúng tôi xuống khỏi tàu, chúng tôi ăn ở một cửa hàng bánh ngọt, rồi đột nhiên trên tàu quay về chúng tôi cứ thức chong chong. Kỷ niệm duy nhất: thứ ma túy giành phần thắng trong giải Cúp Cần Sa có cái tên thật đẹp (VINH QUANG BÌNH MINH).
Tôi không hy sinh thân mình để chung thủy với em, tôi cũng chẳng đòi hỏi em phải làm thế.
***
Thứ Ba.
Tôi có đến ba câu nói trong tuần cạnh tranh với nhau nên bạn tự mình chọn nhé. Ba ứng cử viên là:
- Thằng bồ của tôi đang ở đằng kia, tôi phải ra đó chia tay hẳn mới được (của Evodie, Suresnes)
- Hôn em như một cái máy giặt, (của gã bồ của Evodie, quận VI Paris)
- Mai là ngày lễ Tình Nhân đấy, anh đừng quên đánh răng nhé. (của Ả điếm Vô danh, quận VI Paris)
***
Thứ Năm.
Ôi nhưng nàng kìa, nàng đang bước vào và đưa mắt tìm tôi trong cái nhà hàng chật cứng những kẻ ngu xuẩn này, nàng đến muộn, trông nàng rất lo lắng, tôi trách nàng vì đã để tôi phải chờ đợi, cô đơn bên bàn mình giữa một nơi mù mịt khói thuốc, với xung quanh là những kẻ luôn khao khát được như người khác nhưng lực bất tòng tâm vừa cười khùng khục vừa tự hỏi tại sao Oscar lại chỉ có một mình bên bàn hắn, thật tội nghiệp, hắn đã bị cho leo cây, viết sách thì hữu ích quái gì chứ nếu chỉ để bị hạ nhục như vậy, nhưng vừa bước vào nàng đã được tha thứ ngay, tôi thích thú để khoảnh khắc ấy kéo dài, cái khoảnh khắc tôi có thể ngắm nhìn nàng mà nàng không hề hay biết, hóa ra khi không có tôi vẻ mặt nàng trông như vậy đấy, hoang mang và tập trung, nghiêm trọng và đầy nỗi bận tâm, anh sẽ chờ em hàng tiếng đồng hồ không chút đắn đo, anh yêu em cả vì thế nữa: em là người phụ nữ đầu tiên khiến anh phải dùng đến từ “đắn đo”. Làm sao có thể ghen được với ai đó xinh đẹp nhường ấy? Tất cả những kẻ thèm khát em đều là người bình thường. Anh không xứng là ngoại lệ. Tước bỏ của người khác quyền được tận hưởng một vẻ đẹp như vậy hẳn là thói ích kỷ quá đáng. Ta đâu được phép khóa nhốt những phép màu. Anh khẩn khoản xin em cứ mãi xinh đẹp như thế để anh có thể tiếp tục yêu em cho đến ngày cái chết tới.
***
Thứ Sáu.
Tôi ăn trưa xong với Jean-Roch ở Đại lộ là đâm bổ tới trụ sở Đảng Cộng sản Pháp để gặp Robert Hue. Một bản tóm tắt sơ qua cuộc sống bận rộn của tôi. Chắc chắn trong đó có một logic, nhưng là logic gì mới được? Là ta có thể làm người nổi tiếng của xã hội à? (Cập nhật nhãn mác cũ của “kẻ phản bội xã hội”.) Tôi rất thích tòa nhà của Oscar Niemeyer (cùng là Oscar với nhau người ta phải biết bênh vực nhau). Robert Hue giải thích với tôi làm thế nào mà người đàn ông từng góp tay quy hoạch thủ đô Brasilia này (ông vẫn còn sống: chín mươi tư tuổi) lại vẽ “miễn phí!” tòa nhà hình búa liềm đó ở Copacabana. Người ta đã tổ chức một cuộc triển lãm hồi cổ tác phẩm của ông ở Phòng Trưng bày Quốc gia Jeu de Paume trên quảng trường Concorde. Tất cả các kiến trúc sư đều là những kẻ điên cuồng hoang tưởng tự đại: Gaudí, Le Corbusier, Nouvel, Niemeyer. Đó là vì ngược lại với các chính khách, họ mau chóng đánh giá được hệ quả các hành động của mình.
***
Thứ Bảy.
Kafka đã thất bại trong mọi thứ (tình yêu, công việc, gia đình) để tác phẩm của ông được thành công. Tôi cảm thấy mình sẽ không có được lòng can đảm ấy. Tôi không muốn u buồn để trở nên vĩ đại. Tôi từ chối việc sống bất hạnh để viết ra những điều sâu sắc. Tôi mắc chứng thiếu trầm cảm. Thật khá là mỉa mai: để biện hộ cho tôi, các bạn tôi thường nói rằng tôi không phải người mà người ta vẫn nghĩ, rằng phía sau chiếc mặt nạ tên hề thượng lưu còn có một người nào đó khác. Một sự cô đơn, một nỗi đớn đau, một lời cầu cứu... Tôi rất biết ơn họ nhưng đôi lúc tôi tự hỏi: thế nếu sau chiếc mặt nạ chẳng có gì hết thì sao? Thế nếu tôi chính là kẻ chuyên lê la hộp đêm khoa chân múa tay tít mù đó, là tên hề rỗng tuếch đó, là con rối nực cười đó, và chỉ có vậy thôi, thì sao? Bởi tôi không hứng thú chuyện hy sinh, nên có lẽ tôi không phải nhà văn. Dù sao thì chừng nào tôi còn không tin mình là nhà văn thì chừng ấy chẳng có ai tin vào việc ấy cả.
***
Chủ nhật.
Ann Scott gọi điện cho tôi báo tin Sex Toy[9] đã qua đời ở tuổi ba mươi ba vì “tim ngừng hoạt động do dùng quá nhiều loại thuốc một lúc”. Giờ thì xong, nàng đã thực sự trở thành một SIÊU SAO.
[9] Tên nhân vật chính trong tiểu thuyết ‘Superstars’ (Siêu sao) của Ann Scott (1965).
***
Thứ Hai.
Thành công chẳng qua chỉ là một thất bại không thành công.
***
Thứ Ba.
Christine Orban ra mắt cuốn tiểu thuyết nhan đề Quần quần áo áo (nhà xuất bản Albin Michel). Hãy biết ơn nàng về lời nói đúng lúc đúng chỗ nàng nói với tôi:
- Liệu anh còn chỉ trích em nữa không[10]?
[10] Nguyên văn: “Vous allez encore me tailler un short?” có nghĩa đen là “Liệu anh có còn may quần soóc cho em nữa không?”
(Trong đầu tôi đã hiện lên tít báo: Súng súng ống ống)
***
Thứ Tư.
Điện ảnh là thứ ngược hẳn lại với sân khấu: các bộ phim phải được xem ngay lập tức, lúc chúng vừa ra lò, bởi sau đó ta sẽ thấy thất vọng (ai cũng nói với bạn về bộ phim đó, bạn thuộc nằm lòng những cảnh chính trong phim, các phương tiện truyền thông khiến bạn phát chán với các đoạn trích quảng cáo và lăng xê diễn viên, Patrick Besson đã kể cho bạn biết đoạn kết), trong khi đó những vở kịch phải được xem càng muộn càng tốt, chứ đừng bao giờ xem ngay lúc đầu (các buổi tổng duyệt rất kinh khủng, đó là lúc trông các diễn viên xấu xí nhất, cần phải để cho họ thời gian chạy khởi động, và tùy tình hình mà để cho tác giả chỉnh sửa vài câu thoại). Điện ảnh là thứ được tiêu thụ tức thì, trong khi sân khấu cần nhiều thời gian thì mới có thể ngon lành được, cũng như rượu vang vậy. Điện ảnh là một sản phẩm tươi sống rất nhanh bị thối rữa, trong khi sân khấu là một món phải ăn nguội mới ngon. Phải xem các bộ phim mới và những vở kịch cũ. Đó là định lý Giesbert-Beigbeder, được hoàn chỉnh trong một bữa tối tại nhà Jean-Luc Lagardère. Mẹ kiếp, thật là xấu hổ khi ai đó như tôi chưa gì đã nắm được quyền lực.
***
Thứ Năm.
Hãy nói về bữa tối đó. Chúng tôi được một nhà buôn vũ khí tập hợp lại tại nhà hàng Georges V nhằm vinh danh cuốn best-seller của một tay trí thức phản đối chiến tranh. Vẫn là chuyện con sâu làm rầu nồi canh nguồn dinh dưỡng của nó ư? Pascal Bruckner ra mặt chế nhạo động thái này qua cuốn Sự khốn cùng của thịnh vượng (nhà xuất bản Grasset) nhưng ông thì có làm gì khác không? Cuộc nổi dậy trong lòng hệ thống thật nực cười, song đó là cuộc nổi dậy duy nhất nơi ta có thể ăn tôm hùm Na Uy với trứng cá muối miễn phí, trong khi đó José Bové bị kết án sáu tháng tù giam vì tội đập phá một quán ăn McDonald’s. Christine Ockrent ngồi cạnh Laurent Fabius, đồng nghiệp của chồng nàng, người nàng phỏng vấn vào ngày Chủ nhật sau đó trên kênh France 3. Karl Zéro tỏ ra cao giá hòng bắt chước Duras và Godard. Các cuộc thăm dò của Chevènement khiến DSK hoảng sợ. Régis Debray không được mời (Régis Debray, nhà văn duy nhất không bao giờ đi chệch hướng: chẳng phải ông đã ủng hộ Che Guevara suốt bốn mươi năm nay đó sao?). Tôi thì càng ngày tôi càng nghĩ rằng làm cộng sản còn tốt hơn là làm tư sản phóng đãng.
***
Thứ Sáu.
Nhà thổ làm đảo lộn tương quan lực lượng: giờ đàn ông chính là người được quăng lưới.
***
Thứ Bảy.
Liệu em có sống sót nổi sau cơn khủng hoảng tuổi trung niên của anh không?
***
Chủ nhật.
Tôi ra ngoài kiếm tìm bất hạnh bởi tôi có quá nhiều hạnh phúc ở nhà rồi.
***
Thứ Hai.
Evodie khiến Françoise bật cười:
- Không không, là tớ thì tối nay tớ sẽ không đi hộp đêm trao đổi bạn tình: tớ vẫn chưa cạo lông.
***
Thứ Ba.
Trong xã hội tuyệt đối tự do, mọi người sẽ không còn hỏi nhau rằng bạn thế nào nữa mà hỏi:
- Bạn được bao nhiêu?
***
Thứ Tư.
Tôi đi qua mộr trạm dừng xe buýt dán hình quảng cáo L’Oréal. Đó là hình quảng cáo cho một loại dầu gội đầu mới: “Tóc rối tạo hiệu ứng nhảy vội khỏi giường”. Tôi không biết xã hội tiêu thụ đã đi tới mức đó rồi đấy: bán cho chúng ta một loại sản phẩm duy trì mái tóc bù xù. Sáng sáng, khi thức dậy, bạn đã có ngay kiểu đầu rất thời trang mà bạn không hề hay biết, kiểu như Jourdain trong lĩnh vực tóc tai. Không, hỡi con người bất hạnh, nhất thiết bạn không được chải đầu! Bạn sẽ làm hỏng kiệt tác đó mất! L’Oréal có mặt ở đó là để cứu điều kỳ diệu này: những lọn tóc chổng ngược tuyệt diệu, bộ lông nhím phong cách punk bất đắc dĩ, nhúm tóc đêm khuya, tươi mát làm sao, ngẫu hứng làm sao! Chiếc gối bạn nằm còn ngon lành hơn cả Zouari, Biguine và Dessanges cộng lại! Mỗi sáng nom bạn lại giống với Edouard Baer mà chẳng mất đồng nào. Tôi gợi ý rằng L’Oréal nên tiến xa hơn nữa: tung ra một dòng sản phẩm trang điểm có khả năng lưu giữ những vết chăn hằn trên má, một loại kem đánh răng “hơi thở tởm lợm” và một thứ bọt để không cạo râu. Bởi chúng ta thật xứng đáng với điều đó, mẹ kiếp!
***
Thứ Năm.
Cùng Bertrand Suchet, Bruno Richard và Voutch người muốn giấu tên thật của mình, chúng tôi quyết định thành lập “Câu lạc bộ Số Một nước Pháp”, một “hiệp hội những gã thành công” chuyên tổ chức các bữa tối hoành tráng và các buổi hội hè thô tục cùng đám Phụ nữ cuồng dâm nguyên tử. Chúng tôi tìm baseline (tiếng Pháp nghĩa là khẩu hiệu) cho cái giới được chọn lọc cực kỳ khắc khe này. Tôi xin đưa ra đây vài gợi ý thô mộc: các bạn làm ơn liên hệ với tôi nếu tìm ra những câu hay hơn, chúng tôi rất hứng chú.
CÂU LẠC BỘ SỐ MỘT NƯỚC PHÁP. Bạn không phải thành viên, và còn lâu mới là thành viên.
CÂU LẠC BỘ SỐ MỘT NƯỚC PHÁP. Họ mang trên mình thái độ thắng cuộc.
CÂU LẠC BỘ SỐ MỘT NƯỚC PHÁP. Lẽ ra đây có thể là câu lạc bộ mà Curd Jurgens tham gia, không may ông đã qua đời.
CÂU LẠC BỘ SỐ MỘT NƯỚC PHÁP. Tôi yêu tiền lắm, bạn thì không chắc?
CÃU LẠC BỘ SỐ MỘT NƯỚC PHÁP. Bạn không xứng tầm à? Họ thì có đấy.
CÂU LẠC BỘ SỐ MỘT NƯỚC PHÁP. Cái tay Belmondo ấy đúng là một diễn viên cừ.
CÂU LẠC BỘ SỐ MỘT NƯỚC PHÁP. Nếu chiến tranh xảy ra, bạn sẽ vui sướng vì được quen biết họ.
CÂU LẠC BỘ SỐ MỘT NƯỚC PHÁP. Vẫn còn hơn Đêm Trượt Băng nhiều.
CÂU LẠC BỘ SỐ MỘT NƯỚC PHÁP. Hãy ngừng hưởng thụ, tôi không nghe thấy Dick Rivers nữa.
CÂU LẠC BỘ SỐ MỘT NƯỚC PHÁP. Aaaa Aaaa uiuiui ọe! Tôi phải đi đến đó, tôi đỗ xe thành hai hàng mất rồi.
CÂU LẠC BỘ SỐ MỘT NƯỚC PHÁP. They are. Not you?[11]
[11] Tiếng an trong nguyên bản, nghĩa là “Họ có đấy. Bạn thì không à?”
CÂU LẠC BỘ SỐ MỘT NƯỚC PHÁP. Sự tầm thường không phải định mệnh.
***
Thứ Sáu.
Bọn ngu xuẩn rất thích được nịnh nọt, còn người thông minh thì rất thích bị chỉ trích.
***
Thứ Bảy.
Tối qua, kênh Jimmy phát một chương trình đặc biệt về Nirvana. Patrick Eudeline thật vĩ đại: như thường lệ, khán giả chẳng hiểu anh nói gì nhưng chính anh mới là người có lý. Kết thúc chương trình, lúc các nhà phê bình nhạc rock gợi lại vụ tự sát của Kurt Cobain, Laurence Romance và Philippe Manoeuvre đã phải kìm nén để khỏi khóc rống lên. Thật khó mà biết được họ khóc thương cái chết của một nhà sáng tác ca khúc nổi tiếng, khóc thương việc dòng rock’n roll biến mất hay khóc thương tuổi thanh xuân đã qua của họ.
Tôi thì điều khiến tôi ấn tượng nhất ở Kurt Cobain đó là anh sinh năm 1967. Tôi luôn thấy kinh ngạc khi thấy một gã có thể sinh sau tôi mà lại chết trước tôi.
***
Chủ nhật.
Thi thoảng tôi được thấy các thành phố giữa ban ngày ban mặt. Bấy lâu nay tôi cứ đi tìm một nơi khiến tôi có cảm giác như được ở nhà. Một nơi chúng tôi sẽ tới sống vào một ngày nào đó. Thế nên tôi chu du đây đó để thăm thú hành tinh, như đi xem các căn hộ cho thuê. Một vài nơi có thể là đích đến, gần như là lẽ sống, mang lại niềm tin vào một tương lai khả dĩ.
Một công viên ở Wiesbaden, nơi tôi từng ngắm bọn trẻ chơi đá bóng; ngồi trên cỏ thật ấm áp.
Mộrt nhà thờ ở Cracovie, sáng đèn lúc đêm xuống, tôi từng chụp ảnh nơi này.
Ngọn đồi nguyên sơ ở Sivergues, nơi bầy cừu tạo ra những khoảng trắng trên nền cỏ xanh mướt.
Quảng trường nhỏ ở Piran, Venise của Slovenia với những ngôi nhà màu hồng xen trắng, nơi từ đó ta có thể chiêm ngưỡng hình ảnh những con tàu phản chiếu lấp lánh trên mặt biển Adriatic.
Một khu vườn khác, công viên Cismigiu ở Bucarest, nơi tôi từng trò chuyện say sưa với một con mèo Rumani.
Hay khu vườn mùa hạ của Pierre Đại đế ở Saint- Péterbourg, nơi tôi ngồi uống bia trên ghế đá, giữa những mặt tiền Baroc của các tòa nhà quét vôi vàng khiến người ta tưởng rằng trời đang rất đẹp, và những quảng trường quá ư rộng lớn cùng con sông Neva đóng băng có thể đi bộ qua.
Một chuyến tàu cao tốc TGV đi về phía Nam, trên đó một cô bé hờn dỗi vừa thiếp ngủ trên vai tôi vừa ngậm ngón tay cái, lông mày nhíu lại.
Trăng tròn giữa lúc ban ngày, dựng trên mũi tên của tòa tháp truyền hình, giữa bầu trời mênh mông lạnh giá ở Riga.
Tôi chỉ yêu châu Âu mới mẻ. Thật lạ lùng làm sao khi gặp gỡ những người tự hào vì mình là người châu Âu.
Bảo tàng Rodin.
Một bữa tối ở Nga nơi ai đó hỏi: “Rốt cuộc thì ai thanh toán hóa đơn? Ai sẽ trả tiền nhỉ” và vị lãnh sự say mèm trả lời: “Nước Pháp.”
Tất cả những Chén Thánh đó tiếp thêm cho tôi lòng dũng cảm.
***
Thứ Hai.
Như một gã ngốc, tôi đến lễ khai trương Nirvana Lounge (đại lộ Matignon) sớm những hai ngày và gặp đúng Claude Challe mắt dính đầy thạch cao; những công nhân mặc quần áo bảo hộ lao động đục thủng mấy bức tường nhà xí; đống ghế quay ngược chất trên bàn; tóm lại, đó không phải lễ hội thế kỷ. May thay chủ nhà tỏ ra thương hại tôi và đưa tôi đi thăm hộp đêm dưới lòng đất: một nơi tuyệt đẹp mang phong cách hậu những năm 1970, được nhồi nệm chần như nhà của Lenny Kravitz, với các thiết bị chỉnh âm gắn trên tường và một cái đĩa vinyl khổng lồ dùng làm sàn nhảy. Những chiếc ghế bành tròn xoe đặt quanh sàn nom giống như trong các tạp chí nội thất Phần Lan. Thứ ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa khiến người ta chỉ muốn nhảy vào đống gối dựa rồi nôn mửa lên mấy cô người mẫu phê thuốc. Như Kẻ Hủy Diệt, tôi rời nơi ấy và tự hứa: “I’ll be back[12].” (Thực tế thì tôi chưa bao giờ quay lại đó cả.)
[12] Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là “Tôi sẽ trở lại”.
***
Thứ Ba.
Bữa tối của Alain Chabat ở Bains: anh cố tình đến muộn cùng Ophélie. Để phạt anh, Kad và tôi vờ như không nhận ra anh nhưng anh cóc thèm quan tâm, vì anh đã có mười bốn triệu bạn mới. Từ khi có được hàm răng bình thường, Joey Starr trở thành tay DJ tuyệt cú: anh vừa chơi Michael Jackson vừa hát rống lên trong micro (cứ như tôi đang ở VIP Room vậy). Tôi hét lên: “Michael!” nhưng Françoise năn nỉ tôi dừng lại vì có nguy cơ anh nghe thành “Câm ngay!”[13] rồi ra đập tôi vỡ mặt lắm. Jamel Debbouze đội một cái mũ ngu ngốc nhưng cô nàng tóc nâu to lớn ngồi bên tay phải anh không thấy khó chịu. Tôi nghĩ thậm chí cô nàng vẫn cứ thích anh ngay cả khi anh mang một cái máy nghiền rau trên đầu. Về phần mình, Farrugia không tới bởi anh còn quá nhiều bánh mì trên sàn[14] và sẽ chẳng hợp lý chút nào nếu dùng vodka để lau rửa cái sàn ấy.
[13] “Michael” có thể nghe hao hao “Ta gueule”, một cách nói khá thô tục.
[14] Nguyên văn tiếng Pháp: “avoir du pain sur la planche”, nghĩa đen là “có bánh mì trên sàn”, nghĩa bóng là “có quá nhiều việc lặt vặt phải làm”.
***
Thứ Tư.
Sao tôi lại chẳng xem bữa tiệc do Elle tổ chức ra gì nhỉ? Bởi tôi quá già để có thể chơi bời ba đêm liên tiếp, bạn muốn tôi chết ngoéo hay sao chứ? Tôi thà đọc Đó là vinh quang, Pierre-François ạ!, tuyển tập các bài báo của Matzneff in ở nhà xuất bản Table Ronde còn hơn. Tôi đã tìm thấy trong đó câu khẩu hiệu cho mình: “Càng là nghệ sĩ lớn thì anh càng bị những ám ảnh trong mình cầm tù ghê gớm hơn.”
***
Thứ Năm.
Lại thế nữa rồi! Đúng là một màn quay cuồng: tối nay khai trương WAGG (Whisky à Go Go cũ) được trang trí nội thất lại hoàn toàn, với lối vào mới không phải từ phố Seine nữa mà từ phố Mazarine, dưới nhà hàng Alcazar. Có thể nói nơi này hơi giống một hộp đêm tỉnh lẻ cho dân đồng tính nam (hầm rượu mái vòm, ánh sáng xanh lơ khiến mặt mũi nom thật nhợt nhạt, khách hàng “dễ thương”, bầu không khí “trẻ ngoan”). Không được “người của công chúng” cho lắm. Nhờ vào điều gì ta có thể nhận ra một buổi tối không được “người của công chúng” cho lắm? Đó là khi tôi là gã trai nổi tiếng nhất.
***
Thứ Sáu.
Tôi đã tìm ra giải pháp để sống ngoài xã hội khi bị cận thị: lúc nào cũng mỉm cười. Như thế trông ta sẽ giống một kẻ ngốc nhưng ít ra ta cũng không gây oán chuốc thù.
***
Thứ Bảy.
Lẽ ra tất cả những người giàu có đều phải bầu cho Đảng Cộng sản để xóa bỏ mặc cảm tội lỗi. Người ta thấy những gã tỷ phú Cộng sản thật lố lăng nhưng tôi thì thấy họ đỡ tục tĩu hơn những gã tỷ phú lúc nào cũng phàn nàn vì phải đóng quá nhiều thuế.
***
Chủ nhật.
“Biến huyễn tưởng thành hiện thực là giết chết hy vọng”, Françoise nói. Mà Françoise thì luôn luôn có lý. Tôi muốn diễn lại bộ phim Jules và Jim[15] bằng cách tổ chức “cuộc sống tay ba” với Ludo và nàng. Nhưng phải giữ lại một vài huyễn tưởng chưa được thỏa mãn để không kết thúc trong tình trạng chán chê và buồn nản. Hãy ngợi ca những khát khao chứa được lấp đầy của chúng ta, hãy yêu quý những giấc mơ không thể đạt tới của chúng ta: sự thèm muốn giữ cho chúng ta sống.
[15] Bộ phim rất nổi tiếng của François Truffaut.
***
Thứ Hai.
Ăn tối tại nhà hàng của Olivier Castel: nhà hàng Compères (phố Léopold-Robert, Paris, quận XIV). Tôi hỏi tin tức anh trai Guillaume của anh.
- Ờ thì... Anh ấy đang ở nước gì đó nằm giữa Ấn Độ và Pakistan,... đó là nước... Chậc, tôi quên béng tên rồi... tên quái gì mà bốc khói ấy...
- Afghan à? Hay Iran?
- Không! Cachemire!
- Thế anh có hun khói mấy cái áo len chui đầu của anh không?
- À ờ thì khi không còn gì để hun nữa...
***
Thứ Ba.
Bữa tiệc của Stéphane Marais, phố Công Chúa. Chúng tôi chơi bời quá nhiều, điều đó đang trở nên đáng lo ngại. Nhưng tôi không muốn bỏ lỡ cơ hội được chơi môn thể thao mình yêu thích: vờ như không nhận ra những người mình đã nhận ra. Trừ khi Dominique Issermann giới thiệu Linda Evangelista với tôi. Tôi hỏi nàng liệu nàng có thấy chán khi bị cả đống đèn flash chĩa vào mặt từ năm mười sáu tuổi đến nay không. Nàng không hề cười trước câu hỏi của tôi: vì nàng không nghe thấy à? Tối nay tôi hiếu chiến quá, bởi tôi nghĩ đến Jean-François Jonvelle, người từng ngồi trên đúng chiếc ghế bành này ở bữa tiệc lần trước của Stéphane Marais. Giờ thì anh đang ngồi ở đâu? Bên phía tay phải của Sieff ư? Tôi những mong anh đang nằm dài dưới một Thiên Thần Khiêu Khích, mông đặt trên một đám mây êm dịu, tiêu cự dài trên nền in đen trắng đối lập. Victoire de Castellane phanh chiếc áo sơ mi Eric Bergère tôi đang mặc ra để đính vào bộ ngực nhẵn nhụi của tôi mấy cái bánh nướng, tôi để mặc nàng làm vậy. Gérald Marie hỏi tôi số điện thoại: sự nghiệp người mẫu đang mở ra với tôi sao? Một ngày nào đó, tôi sẽ đạt được mục đích: trở thành một hình tượng. Frédéric Sanchez bật Rock it của Herbie Hancock, và phải cần đến ba người mới giữ được cho tôi khỏi nhảy điệu smurf trong xô đá.
***
Thứ Tư.
Những trao đổi ngắn trong đêm: “Tôi rất thích cô em này nhưng nàng đã chẳng ăn gì kể từ năm 1997 rồi.” “Em muốn lướt ván trên tinh dịch của anh à?” “You’re so you[16]!” “Tôi không biết liệu anh có nhận ra không nhưng anh vừa làm phí mất mười giây đời tôi đấy.” “Tôn giáo duy nhất của tôi là chính tôi.”