Kẻ Ích Kỷ Lãng Mạn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mùa Thu

❊ ❊ ❊

 

Tháng Ba.

 

Đỏ mặt cũng giống như bất lực tình dục: chỉ cần nói về chuyện đó là đủ để khởi động nó.

 

***

 

Thứ Bảy.

 

Càng vô sỉ thì ta càng bị sự ngây thơ thu hút. Ta yêu những cô nàng vẫn tin vào những gì ta không còn tin nữa. Từ đó mới nảy sinh nét quyến rũ của những cô nàng Lolita: ta không chỉ khát khao tuổi thanh xuân của họ giống Dracula mà còn bú mút vẻ thơ ngây ở họ, rút kiệt những ảo tưởng trong họ, tái khám phá sự lạc quan. Sự ngây thơ là thuốc phiện của những kẻ chán nản.

 

***

 

Chủ nhật.

 

Đúng phút cuối, trước khi mọi thứ nổ tung, ai đó sẽ yêu và thế giới sẽ được cứu rỗi.

 

***

 

Thứ Hai.

 

Tuần này tôi tròn ba mươi sáu tuổi. Vậy là tôi được mời tám tuổi đã mười tám năm rồi. Cuốn nhật ký này cũng là một lời giã biệt thói vô ưu: chuyện về một gã chuyên làm những việc ngu ngốc mà không thể lấy cớ mình còn trẻ dại. Phải lòng Françoise là một ví dụ: hiện tôi tin chắc nàng vừa ngủ với Ludo vừa ngủ với tôi (lần nào tôi nhắc đến anh nàng cũng đổi chủ đề ngay: theo tôi, đó là vì nàng đang phân vân giữa hai người chúng tôi). Yêu cái cô nàng tâm thần phân liệt này đúng là hành động ngu xuẩn nhưng không yêu nàng lại là chuyện bất khả. Tôi cần được đau khổ đôi chút; điều đó giúp tôi trẻ lại. Quá tuổi băm, người đang ông đang yêu sẽ trở nên lố bịch, nhưng dù sao yêu cũng đỡ mệt mỏi hơn việc tối nào cũng tập thể dục ở Câu lạc bộ Ritz Health. Vả lại, để đôi lứa xứng đôi, lúc nào tôi cũng có thể kín đáo gặp lại một cô tình nhân cũ hòng trả đũa nàng…

 

***

 

Thứ Ba.

 

René Girard nghĩ rằng nói dối thì lãng mạn còn sự thật thì mang tính tiểu thuyết[1]. Nhưng tôi lại tin vào điều ngược lại: nói dối thì mang tính tiểu thuyết (tiểu thuyết là nghệ thuật không nói sự thật, nghệ thuật chối từ tính tàn bạo của sự thẳng thắn, là sự tống tiền lòng chân thành, là nền độc tài của tính chân thực) còn sự thật thì lãng mạn (chẳng có gì giàu chất thơ và chất trữ tình hơn sự sáng suốt, trong việc đơn giản là nói ra điều ta thực sự nghĩ có tồn tại một lòng can đảm ghê gớm).

 

[1] Tác giả nhắc tới cuốn sách nổi tiếng của René Girard: Mensonge romantique et vérité romanesque (lời nói dối lãng mạn và sự thật mang tính tiểu thuyết).

 

***

 

Thứ Năm.

 

Ludo cảm thấy tội lỗi vì cứ hai kỳ cuối tuần mới được gặp các con một lần. Tôi tìm cách trấn an anh:

 

- Các ông bố được sinh ra là để vắng mặt mà. Đúng là vậy đấy: vai trò của một ông bố là biến mất trước khi bị thay thế.

 

Tôi không chắc mình đã trấn an được anh… Về phần Françoise, chúng tôi luôn tránh đề cập đến chủ đề này. Tôi quá sợ đùng một cái sẽ mất cả hai người họ.

 

***

 

Thứ Sáu.

 

Tôi cùng Françoise chuồn sang Amsterdam ăn loại bánh trộn cần sa space cake. Ở bảo tàng Van Gogh, triểu lãm “Van Gogh và Gauguin” cho khán giả biết về tình bạn sóng gió của họ. Chúng ta đều hay chuyện: sau thời gian cộng tác trong ngôi nhà màu vàng ở Arles, họ đã cãi nhau kịch liệt, trong cuộc cãi vã ấy, Van Gogh đã cắt một mẩu tai của mình sau khi dùng một cái dao cạo đe dọa Gauguin. Thế nhưng một nhà phê bình người Anh lại vừa dựng lên một giả thuyết mới: Chính Gauguin mới là người đã cắt tai Van Gogh lúc cuộc cãi vã nổ ra! Cũng như Mike Tyson và Evander Hollyfield vậy! Vậy là toàn bộ quan niệm của chúng ta về người nghệ sĩ bị nguyền rủa thế là tan tành. Cần phải xét lại giáo lý Cơ đốc thống khổ vốn cho rằng muốn trở thành thiên tài thì phải tự hủy hoại bản thân. Phải ngược lại thì mới đúng: khi ta là thiên tài, những người khác sẽ hủy hoại ta (đây là điều mà Antonin Artaud đã thấy mãi từ năm 1947: “Van Gogh kẻ tự sát của xã hội”).

 

***

 

Thứ Bảy.

 

Amsterdam là thủ đô thực sự của thế giới phóng-phóng (giải phóng – phóng đãng) bởi ở đây gái đĩ phơi mình sau cửa kính còn ma túy được mua bán thoải mái. Tên cũ của New York là New Amsterdam. Đám máy bay lượn lờ phía trên thành phố thật gần và bất giác tôi dõi theo đường bay của chúng bằng con mắt ngờ vực. Tình dục dưới tác dụng của món cần sa skunk khiến những cơn co thắt tăng gấp ba lần: suốt cái đêm không ngủ trong phòng khách sạn Ambassade, mồi hôi nhễ nhại, chúng tôi sưu tầm những cơn cự khoái đỉnh nhất của đời mình. Yêu đương trong tình trạng tóc tai ướt đẫm, muốn muốn nữa muốn thêm nữa, hơi nước đọng lại trên cửa sổ. Thậm chí hàng xóm cũng phải đập vào tường: yên lặng! Hẳn họ sẵn sàng hắt cho chúng tôi một xô nước để giường chúng tôi ngừng cọt kẹt. Tôi biết mình sẽ chẳng bao giờ được cực khoái như thế nữa; tôi hy vọng Françoise cũng nghĩ giống tôi.

 

***

 

Chủ nhật.

 

Đêm qua, đêm trắng thứ hai liên tiếp ở Yab Yum (Singel 295), nhà thổ sang trọng nhất châu Âu. Tôi rất thích khi người phụ nữ của tôi yêu tôi hơn các phụ nữ khác. Tôi nhìn họ hôn nhau ngấu nghiến, xát xà phòng cho nhau trong bồn tắm, bôi kem lên ngực cho nhau, làm tình bằng tay với nhau, còn tôi thì phóng tinh lên lưng họ. Họ bật ra những tiếng kêu khàn khàn và chúng tôi liên tục làm đi làm lại nhiều lần như thế. Chủ nghĩa hoan lạc thật khiến người ta kiệt sức. Nghĩ đến việc báo cho Houellebecq hay rằng anh không cần đến Pattaya nữa; các cô nàng Amsterdam rất khéo léo duyên dáng. Châm ngôn của họ nhại hãng Nike: “Just do me”.

 

***

 

Thứ Ba

 

Françoise: - Điều khiến em thích nhất ở anh ấy à? Đó là anh là một cậu bé.

 

Tôi: - Anh thật may mắn quá! Ở tuổi ba mươi sáu anh lại được gặp đúng một cô nàng thích tình dục trẻ em!

 

***

 

Thứ Tư.

 

Tôi nhận thấy các tập tục đêm hôm có sự thay đổi: trước đây muốn dùng ma túy thì phải có lý do, giờ lại phải viện cớ để không phải dùng ma túy. Tay tài xế taxi ở Amsterdam vừa hít ma túy vừa lái xe. Hắn đề nghị tôi một liều hết 60 euro. Lúc đèn đỏ, chúng tôi cùng hít thứ bột đó, rồi hắn bật radio hết cỡ, và tôi hiểu chuyến đi này sẽ còn hủy hoại sức khỏe của tôi nữa đây.

 

***

 

Thứ Năm.

 

Đính chính: cách đây một tháng, tôi vẫn đinh ninh rằng chỗ náu thân yên bình cuối cùng trên hành tinh này có tên gọi là Thụy Sĩ. Thế nhưng một vụ giết chóc vừa xảy ra ở Zoug: mười lăm người chết (trong đó có ba bộ trưởng) chỉ trong vòng vài phút.

 

Nếu ngay Thụy Sĩ cũng không còn là nơi an toàn nữa, thì tình hình trở nên thật đơn giản: chẳng ai còn được yên ổn, chẳng ở bất cứ đâu nữa. Từ nay, mỗi máy bay, mỗi xe tải, mỗi xe máy, mỗi thùng rác, mỗi một con người mặc áo bu dông đều có thể trở thành một quả bom. Không thể đi dạo trên những con phố của một thành phố mà không phải sống trong cảm giác cuồng ám bất tận. Bất kỳ thứ gì bất kỳ ai cũng có thể nổ tung giữa mặt bạn vào bất kỳ thời điểm nào. Lạ thay, mối đe dọa thường trực này lại chẳng có gì khiến người ta suy sụp: ngược lại, nó mang đến cho thuyết hư vô tinh thần của tôi lời biện minh xác thực. Trạng thái tinh thần chúng ta nên có vào lúc này: chủ nghĩa hoan lạc tận thế. Trước niềm tin chắc chắn rằng rồi bầu trời sẽ đổ sụp xuống đầu chúng ta, phản ứng lành mạnh nhất là tận hưởng cuộc sống ngay lập tức. Salman Rushdie có lý: sống xa hoa là cách sống tốt nhất để chống lại những tay cực hữu toàn tập. Kể từ sau ngày 11, chúng ta không việc gì phải để cái gì sang ngày hôm sau nữa, bởi chúng ta không biết liệu có ngày hôm sau hay không.

 

***

 

Thứ Sáu.

 

Có một lời giải thích hiển nhiên dành cho tình trạng gia tăng số lượng quân đánh bom cảm tử: chứng hoang tưởng tự đại của những kẻ tự sát. Bản thân tôi, tôi chẳng bao giờ hiểu nổi những kẻ trầm cảm tự tay kết liễu đời mình. Đến mực tự bắn súng vào đầu mà vẫn phải kéo theo càng nhiều người chết theo mình càng tốt thì đó đúng là cái logic tự mê bản thân của kẻ thích tự sát.

 

***

 

Thứ Bảy.

 

Sao tôi lại thích được yêu đến thế nhỉ? Bởi Chúa không tồn tại. Nếu tôi tin vào Người, có lẽ tình yêu của Người sẽ là đủ đối với tôi. Một vài kẻ vô thần bù đắp sự thiếu vắng của Chúa bằng cách trở thành những Don Juan. Nhưng liệu người ta có thể thay thế tình yêu của Chúa bằng tình yêu của phụ nữ được không?

 

***

 

Chủ nhật.

 

Hãy là chính mình, OK, nhưng là chính mình nào?

 

Tôi là bao nhiêu?

 

Và kẻ nào là tôi?

 

Tôi không biết mình là ai, nhưng tôi biết điều mình không muốn là: một người cô độc.

 

Một người cô độc thì chẳng là người nào cả.

 

***

 

Thứ Hai

 

Tôi không biết mình là ai, nhưng tôi biết điều mình muốn làm: một nhà văn không biết mình là ai.

 

***

 

Thứ Bai

 

Thế nếu tâm lý khủng bố dẫn đến hậu quả bất ngờ chấm dứt mọi thành phố, thì sao? Suy cho cùng, người chăn dê, dù là người Afghanistan hay Ardèche đi chăng nữa, thì cũng đều có vẻ là mục tiêu ít có nguy cơ hơn cán bộ năng động của khu La Défense[2]. Ta biết rằng với công nghệ truyền thông mới (máy tính không dây, điện thoại di dộng, e-mail di động), việc tự nhốt kín mình trong một văn phòng nhớp nhúa đã trở nên hoàn toàn vô ích: từ nay, điều đó thậm chí còn rất mạo hiểm. Các khu dân cư lớn thường là những khối lúc nhúc dễ bị nghiền nát, những đống người hẳn tốt hơn cả là nên phân tán khắp thiên nhiên. Chốn không tưởng của Allais[3] có lẽ rốt cuộc cũng trở thành hiện thực: nhờ vào việc làm từ xa, các thành phố sẽ sớm chuyển ra định cư ở nông thôn.

 

[2] Khu văn phòng lớn gồm nhiều tòa nhà cao tầng nằm ở cực Tây thành phố Paris.

 

[3] Alphonse Allais (1854 – 1905), nhà văn, nhà trào phúng người Pháp, vẫn hay được coi là tác giả của câu văn nổi tiếng: “Lẽ ra người ta phải xây các thành phố ở nông thôn, nơi ấy không khí mới trong lành làm sao”; tuy nhiên cũng có nhiều thuyết cho rằng tác giả câu văn trên là người khác.

 

***

 

Thứ Tư.

 

Điều dễ chịu trong các chuyến du hành ở nước ngoài là được trở thành trẻ con. Người ta quan tâm chăm sóc tôi như quan tâm chăm sóc một đứa trẻ nít. Mọi thứ được sắp xếp để tôi lại là đứa bé năm tuổi một lần nữa; cách cư xử của tôi vì thế mà bị ảnh hưởng (thất thường, cợt nhả, thô thiển, vô ơn, chậm trễ, láu cá vv…). Tôi đi khắp thế giới, từ bữa tiệc này đến bữa tiệc khác. Công cuộc sàn nhảy trái đất đã trở nên trọn vẹn. Các câu lạc bộ khiêu vũ có mặt ở mọi quốc gia. Đó là hiện tượng san bằng thông qua quán bar. Nỗi cô đơn lờ nhờ của tôi là hiện thân của người đàn ông thế giới mới, cá thể ngập chìm trong vodka và BPM. Khi ở xa nhà mình, tôi chỉ tiếc nuối em. Tôi chẳng có xứ sở nào khác ngoài em. Françoise không muốn theo tôi sang Đức: điều đó càng củng cố những nghi ngờ trong tôi. Tôi sẽ phản bội nàng vì buộc phải làm vậy, vì căm hận và vì muốn trả thù.

 

***

 

Thứ Năm.

 

Nhân tiện bàn đến thủ đô lớn bị đe dọa, giờ thì tôi đang ở Berlin rồi đây. Ở đó, người ta có thói quen bị hủy hoại: tận thế là chuyện thường ngày. Tuy nhiên tôi rất hài lòng vì đã hạ cánh xuống đúng đường băng dành cho việc này, nghĩa là đường nằm ngang. Sau đó, tôi lang thang giữa những công trường mênh mông, như nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết mới nhất của Robbe-Griller – không may là tôi chẳng có em gái bé bỏng nào mà kích thích bằng cách quất roi (dù sao… đối với tôi, tờ rơi của SM Fetish Erotic Party thuộc Club Léger vô cùng đậm chất Tiểu thuyết Mới).

 

***

 

Thứ Sáu.

 

Cuốn tiểu thuyết đầu tiên của Scott Fitzgerald (bị tờ Scribner’s từ chối đăng vào tháng Tám, rồi vào tháng Mười năm 1918, sau đó hai năm mới được xuất bản dưới nhan đề Phía khuất của Thiên đường) có tên là Kẻ ích kỷ lãng mạn. Dĩ nhiên, ông nói về tôi. Nhưng ngoài thế ra, tôi còn là một kẻ bị ám ảnh đa cảm, một tên khốn biết yêu nữa. Một gã đểu cáng say mê điều tuyệt đối, một người thô lỗ dịu dàng, một kẻ trọng nam khinh nữ với trái tim cô đơn, một kẻ hoan lạc hưởng thụ theo Thiên chúa giáo. Cảm ơn Francis vì đã nghĩ ra nhan đề cho cuốn sách này.

 

***

 

Thứ Bảy.

 

Tối qua tôi là DJ ở Pogo Club, Berlin: Cách tôi chọn nhạc không được ủng hộ vì tôi đã tự tạo ra những nguy cơ to lớn, trộn The Beatles với Donna Summer, ACDC với Jennifer Lopez, Nirvana với Elton John và James Brown với ban nhạc Bauhaus (tuy nhiên lựa chọn sau cùng này là nhất thiết vì những lý do thuộc phương diện nghệ thuật và lịch sử). Những người đến đây rất cố chấp, họ ghét sự pha trộn. Nếu đã thích nhạc disco thì họ sẽ từ tối nhạc rock; nếu thích nhảy trên nền nhạc house, họ sẽ gào lên phản đối khi nghe thấy nhạc rap. Đám người tự nhận mình là “tâm hồn cởi mở” này thực ra mang nặng đầu óc phân biệt đối xử trong âm nhạc. Say túy lúy và bị đám đông la ó, nhưng tôi vẫn chẳng ngại gì mà không tiến hành một cuộc khủng bố thẳng tay bằng cách bật bài hát mới nhất của Michael Jackson: You rock my world. Rồi ở quán Bob Bar, mấy cô nàng siêu mẫu người Ba Lan đã an ủi được tôi bằng cách chơi nhóm. Họ hôn lưỡi với nhau trong khi tôi trườn một viên đá lạnh lên ngực họ. Ba chúng tôi ngủ chung với nhau. Một cách dễ chịu để kiểm chứng sức mạnh tình yêu của tôi dành cho Françoise. Nhưng tôi biết rõ mình không còn được tự do nữa, và tôi không thấy tiếc điều đó.

 

***

 

Chủ nhật.

 

Tôi tán thành lời viện cớ này của Paul Valéry: “Tôi xuất bản để thôi phải sửa chữa”.

 

***

 

Thứ Hai.

 

Tôi không còn nhìn cuộc sống đôi lứa như một nhà ngục nữa mà như một bến cảng tàu muốn neo đậu thì phải đăng ký.

 

***

 

Thứ Ba.

 

Liệu phụ nữa có trở nên buồn bã khi tiếp xúc với tôi không? Françoise u sầu hơn tôi vô cùng! Nỗi buồn trong tôi mang tính thẩm mỹ còn nỗi buồn trong nàng đầy vẻ thể xác. Tóm lại: tôi ổn hơn nàng nhiều. Tôi thích được là một kẻ trầm cảm ám muội nhưng so với nàng, tôi quả thực chỉ là một “thằng bé”. Yêu phải một phụ nữ loại thần kinh là hình phạt dành cho những kẻ chuyên đi quyến rũ.

 

***

 

Thứ Tư.

 

Ta học hỏi qua những sai lầm của mình; chính vì vậy thành công làm ta trở nên ngu ngốc.

 

***

 

Thứ Năm.

 

Cuộc cãi vã vợ chồng thực sự đầu tiên với Françoise. Chúng tôi kết thúc bằng việc chia tay nhau. Nàng xổ ra cả đống câu không thể vãn hồi: nàng không yêu tôi nữa, tôi đã lừa dối nàng, “giữa hai ta thế là hết, em bỏ anh”. Tất cả là do tôi đỏ mặt khi kể chuyện Berlin. Tôi vừa sập cửa vừa gợi ý nàng nên quay lại với Ludo. Nàng hét lên rằng nàng không chờ tôi cho phép. Tôi ngủ ở khách sạn K, nhưng không ngủ được.

 

***

 

Thứ Sáu.

 

Tan nát trái tim vì một cô nàng điên rồ còn tốt hơn là ru rú ở nhà một mình chửi rủa cái ti vi. Nhưng tệ nhất là khi ta có thể làm cả hai việc ấy.

 

***

 

Thứ Bảy.

 

Françoise được sinh là để dành cho tôi. Đây có phải một câu chuẩn không nhỉ? “Nàng được sinh ra là để dành cho tôi” điều đó có nghĩa là gì? Cần phải phân tích. Tôi cho rằng nàng nằm ở chính giữa tình dục và nỗi buồn. Nàng cự kỳ khêu gợi, điều này rất quan trọng (một phụ nữ cần phải kích thích chúng ta, tất cả mọi người cần phải cương cứng khi nhìn thấy người phụ nữ ấy, nàng cần phải làm chúng ta khoái cảm bằng miệng và mông đít nàng, vv…) nhưng nàng cũng rất buồn rầu, lo lắng, mất ngủ và chính vì thế mà tôi gục (chẳng lúc nào tôi được thỏa thuê vì thế, ngay cả sau khi làm tôi rên lên nàng vẫn hết sức bí hiểm, phức tạp và dằn vặt). Tôi từng cần một phụ nữ biết làm người khác cương cứng và khó nắm bắt. Một cô nàng xinh đẹp ngốc nghếch sâu sắc, một ả gái trầm cảm, một Kylie de Beauvoir[4]. (Tôi mới viết đoạn trên đây là lúc đêm đã rất muộn vì đương nhiên hôm qua chúng tôi đã dàn hòa trong một cơn điên loạn những lời tuyên bố nọ kia, khóc lóc, vuốt ve và hứa hẹn…)

 

[4] Có lẽ tác giả muốn trộn tên ca sĩ khêu gợi Kylie Minogue và nữ triết gia Simone de Beauvoir.

 

***

 

Chủ nhật.

 

Françoise: một nàng O lẽ ra phải đọc Dominique Aury. Không chỉ Mẹ và Gái điếm mà cả Trí thức và Gái điếm. Tôi muốn đạt những cơn cực khoái, và rồi cả đau khổ nữa. Tôi không biết với người khác thì sao, nhưng với tôi tình yêu là thế này: đó là khi tình dục trở nên quyến rũ tới nỗi ta không thể làm chuyện ấy với bất kỳ ai khác được nữa. Khi nỗi ám ảnh di cư từ cái lỗ kín lên đến não bộ.

 

***

 

Thứ Hai.

 

Được hỏi: “Tại sao ông viết?” Beckett trả lời: “Chỉ giỏi làm việc đó” (câu trả lời khiêm nhường một cách giả tạo). García Márquez nói: “Để bạn bè yêu tôi” (tôi thích câu này hơn). Còn tôi: “Vì tôi đã chán ngấy cảnh không viết lách gì rồi”.

 

***

 

Thứ Ba.

 

Chúng ta cứ tưởng đã biết những gì mình muốn. Thế nhưng những khao khát của chúng ta không thuộc về chúng ta nữa. Quảng cáo làm cho chúng ta muốn những điều mà chúng ta không thực sự muốn. Và rốt cuộc, chúng ta sống một cuộc đời khác chứ không phải cuộc đời của chúng ta.

 

***

 

Thứ Tư.

 

Vấn đề mới trong những đêm Paris: trước sự đe dọa của bệnh than, người ta ngày càng đề phòng bột trắng. Ngày xưa người ta hít nó không chút ngần ngại, chỉ cần nhắm nghiền mắt rồi hít sâu vào là đủ. Giờ thì người ta quan tâm tìm hiểu thông tin về nguồn gốc xuất xứ của nó hơn một chút. Thiệt hại do chủ nghĩa khủng bố gây ra lan đến tận các nhà xí của những hộp đêm sành điệu.

 

***

 

Thứ Năm

 

Market vừa được khai trương: đây là nhà hàng đầu tiên có tên gọi siêu tự do như vậy (chưa kể nó còn nằm dưới sự bảo trợ của Christie’s, một công ty chuyên bán hàng đấu giá). Ta không hiểu José Bové ăn bữa đêm thế nào trong một tòa nhà mang cái tên thế này… Ngay cả đồ ăn thức uống cũng mang tính toàn cầu: Jean-Georges, tay đầu bếp hạng sang được ngợi ca hết lời ở New York và Luân Đôn, đề nghị một thực đơn pha trộn giữa kiểu Á và kiểu Périgord. Cùng Thierry Ardisson và Philippe Fatien, chúng tôi nhấm nháp đủ các món thập cẩm toàn cầu hóa giữa khung cảnh rất được tiết chế, ánh sáng dìu dịu do Christian Liaigre thiết kế. Rồi chúng tôi bỏ lên tận Mathis Bar nhập hội với Pierre Palamde, Jean-Marie Bigard, Annie Girardot, Claude Brasseur, Raphaël Mezrahi và Frédéric Taddeï. Rồi tất cả ngồi chồng chất lên nhau trong chiếc Mini Austin mới của Philippe, giống hệt cảnh anh em nhà Marx trong một khoang tàu thủy chở khách. Cứt thật, trở thành ngôi sao để làm gì chứ nếu chỉ để kết thúc buổi tối như một nhóm sinh viên say bét nhè?

 

Thấy tôi đến nhà Françoise, Palmade thì nhầm với vẻ buồn rầu:

 

- Tôi ấy mà, giữa tự do và hạnh phúc, tôi chọn tự do.

 

***

 

Thứ Sáu.

 

Bossuet khẳng định rằng ham muốn là một cử động con lắc đi từ trạng thái thèm khát đến chán ngấy và từ chán ngấy đến thèm khát. Thật khó mà tin lời vị linh mục từ chối phụ nữ này. Với tư cách một kẻ ích kỷ lãng mạn, tôi sẽ thay thế chán ngấy bằng sợ hãi (sợ ưu phiền, sợ mất em, sợ đau đớn, sợ phải chết một mình và bị bỏ rơi, sợ bị cầm tù). Tình yêu đích thực dao động từ thèm khát đến sợ hãi và từ sợ hãi đến thèm khát.

 

***

 

Thứ Bảy.

 

Người tình lý tưởng là một kẻ mắc chứng ám ảnh dạng nhẹ: trái tim anh ta mới là thứ cương cứng.

 

***

 

Thứ Hai.

 

Càng say thì bạn càng tưởng mình quyến rũ khôn cưỡng nhưng thực ra bạn lại kém quyến rũ khôn cưỡng đi. Bạn ngỡ mình là một tay lướt sóng lưỡng tính, kiểu như Keanu Reeves trong Point Break, còn các cô nàng lại thấy một gã mặt đỏ tía tai to lớn, kiểu như Paul Préboist trong Linh mục của tôi ở nhà những người theo chủ nghĩa khỏa thân.

 

***

 

Thứ Ba.

 

Françoise nhận thấy tôi trẻ hơn tuổi thật những mười năm. Chắc chắn ở đâu đó phải có một bức chân dung vẻ tôi già đi thay vào chỗ của tôi. Cuốn sách này chăng?

 

***

 

Thứ Tư.

 

Câu nói Trong tuần được Piere-Louis Rozynès phát ngôn hết sức dè dặt bằng giọng mềm mỏng vào tối hôm qua, ở quán Closerie des Lilas:

 

- Tôi buồn chán tới nỗi nghĩ rằng mình sẽ bắt đầu chơi golf.

 

***

 

Thứ Năm.

 

Tôi đi Cracovie mà không có Françoise. Bài thử nghiệm lòng chung thủy mới, có sự đồng ý của nàng. Nàng đã phát hiện ra tôi là một diễn viên tồi, nhất quyết không có khả năng nói dối nàng. Ở Cracovie, có cả thảy một trăm nhà thờ và sáu trăm quán bar. Tôi sẽ chỉ cầu nguyện khi có cốc vodka của tôi.

 

***

 

Thứ Sáu.

 

Sau vài chục chầu Zubrowska dốc cạn, tôi cảm thấy nhớ nàng nhiều hơn. Vẻ đẹp kiểu barốc và xlavơ của những con phố nhỏ lát đá ở Kazimier (khu phố Do Thái) lúc màn đêm buông xuống. Những hầm rượu Trung cổ thắp nến: quán Alchemia, quán Singer. Người Ba Lan thích uống trong bóng tối. Bước đi loạng choạng trong khung cảnh thế này là thứ xa xỉ thực sự ở Châu Ân. Tôi ngủ tại Sofitel, khách sạn này giống hệt trụ sở của Đảng Cộng sản Pháp ở quảng trưởng Colonel-Fabien. Ở tất cả các nước Đông Âu, chủ nghĩa tư bản hẳn đã chuyển đến những tòa nhà cộng sản cũ kỹ. Ecstasy đã thay thế vị trí của Stasi[5]! Căn phòng hạng sang suite tôi ở có màu cam và màu hạt dẻ (thiết kế vô tình giống đồ Prada) nhìn ra sông Vistule (xịn hơn sông Arno nhiều). Kênh phim khiêu dâm mất tiền đồng hành cùng tôi những ngày thiếu vắng em. Tôi vừa ngủ vừa tưởng tượng ra em với ba gã diễn viên đóng phim khiêu dâm hạng nặng người Đức ở trên lưng.

 

[5] Bộ An ninh Quốc gia Đông Đức.

 

***

 

Thứ Bảy.

 

Cracovie về đêm, đó một bước nhảy vào không gian-thời gian. Ở Drukarnia (căn hộ được cải tạo thành sàn nhảy), những cô nàng tóc vàng uốn éo trên nền mấy đĩa nhạc cũ kỹ: Belfast của Boney M, Rock Lobster của B52’s. Tôi cũng nghe những bản y hệt thế hồi tôi bằng tuổi họ: mười lăm tuổi (ngoài ra tôi không hiểu làm thế nào những bộ ngực đồ sộ như vậy có thể trụ vững được). Thật đáng tiếc: tôi quá chung thủy nên không biết họ cạo lông mu như thế nào. Tôi phát hiện ra rằng, khi ta yêu, lòng chung thủy không còn là sự hy sinh nữa. Ta nhận ra một người đàn ông đang yêu thông qua lòng chung thủy không cố ý, không lấy thế làm đắc thắng của anh ta. Tình yêu là điều làm cho lòng chung thủy trở nên tự nhiên.

 

***

 

Chủ nhật.

 

Tôi thấy hài lòng khi được trở về vì tôi rất nhớ Françoise, nhưng cũng vì bây giờ tôi thấy tức chết đi được với chuyện trên phố chẳng ai nhận ra mình cả!

 

***

 

Thứ Hai.

 

Thông qua việc trao giải cho VS. Naipaul sau Cao Hành Kiện, người Thụy Điển đã lại một lần nữa chọn lựa một người lưu vong, một kẻ không quốc tịch, một gã mất gốc. Dấu hiệu của thời đại ư? Các tiểu thuyết gia vĩ đại nhất là những người dám chuyển đi khỏi nhà họ: tiểu thuyết gia người Trinidad và Tobago thì đến Luân Đôn ở, tiểu thuyết gia người Trung Quốc thì đến Bagnoler ở. Nhưng cả Naipaul lẫn Hành Kiện đều không thay đổi ngôn ngữ: Nabokov, Kundera, Joseph Conrad còn mạnh tay hơn. Bằng cách từ chối tiếng mẹ đẻ của mình, họ đã chuyển đến sống ở một tổ quốc mới: tổ quốc Văn Chương.

 

***

 

Thứ Ba.

 

Nói xấu bản thân là việc làm còn kiêu căng tự phụ hơn cả nói tốt. Ta hy vọng sẽ được cải chính, hoặc nếu không thì cũng làm cùn mòn những lời chỉ trích. Tôi thích những kẻ huênh hoang theo mặt tốt hơn là theo chiều lộn ngược.

 

***

 

Thứ Tư.

 

Sân bay Roissy để khởi hành đi Thổ Nhĩ Kỳ: lần này Françoise hạ cố đi cùng tôi (nàng chỉ khoái những đất nước ngập tràn ánh nắng). Một trong những lợi ích của các vụ khủng bố Trung tâm Thương mại Thế giới: tình trạng đặt vé quá tải chấm dứt. Trước ngày 11, hành khách có 50% xác suất không lên được chiếc máy bay anh ta đã đặt chỗ trước và đã trả tiền vé.

 

Giờ thì có cả đống chỗ. Ta không chắc sẽ tới được nơi cần tới mà vẫn sống sót, nhưng ít nhất thì cũng có ghế mà ngồi! Nếu dân đạo Hồi muốn hủy diệt sự ngu ngốc của chủ nghĩa tư bản man rợ, thì ở điểm này, họ đã thắng, và cả khách du lịch cũng vậy.

 

***

 

Thứ Năm.

 

Istanbul và San Francisco nghèo khổ; nơi đây thăng trầm cùng thủy triều vây quanh. Trên sân hiên khách sạn Pera Palas, tôi rất muốn vỗ tay. Khung cảnh này xứng đáng được khán giả đứng lên hoan nghênh, mà tôi nói gì vậy nhỉ, phải được hét lên cổ vũ chứ! Mặt trời là cái dĩa màu đỏ rụt rè lặn xuống biển, như thể nó thấy nước quá lạnh nên không thích chìm vào trong.

 

***

 

Thứ Sáu.

 

Hõi lũ phân biệt chủng tộc: chúng bay nghĩ rằng người Thổ Nhĩ Kỳ là những tên béo lùn đeo ria giống trong phim Midnight Express ư? Nghĩ thế là đã quên mất vẻ huy hoàng của Byzance, sau này Constantinople, rồi Istanbul. Bởi New York đang down, nên phải đi đến các nước theo đạo Hồi để tha hồ mà hoan hỉ (Oussama[6] thì sang Dubaï, còn Oscar thì sang Thổ Nhĩ Kỳ). Người Thổ giống người Ý, họ cao lớn, ăn mặc đẹp hơn bạn. Phụ nữ của họ thì tuyệt diệu (đó là những Monica Belluci không có Vincent Cassel bên cạnh!) 70% dân số dưới ba mươi lăm tuổi. Hộp đêm sành điệu của Istanbul vừa được khai trương: hộp đêm tên Buz, nằm trong khu phố Nisantasi. Ta chưa bao giờ thấy nơi nào tập trung nhiều bom nguyên tử đến vậy kể từ khi căn cứ Albion xây dựng xong[7]. (Tôi nói dưới sự kiểm soát của Françoise, vốn rất nghiêm ngặt).

 

[6] Ý muốn nói tới Bin Laden.

 

[7] Địa điểm ở Pháp chuyên dùng để phóng thử nghiệm tên lửa hạt nhân.

 

***

 

Thứ Bảy.

 

Những tòa tháp ở các giáo đường đạo Hồi, chúng chĩa thẳng lên trời như những tên lửa đất đối không đã được tháo kíp. Có phải đó là bằng chứng cho thấy đất nước này không nguy hiểm? Tiểu thuyết của tôi bán rất chạy ở đây. Chuyện về những hộp đêm, ma túy, tình trạng cắm sừng và suy đồi chứ sao! Tái bản những năm mươi lần!

 

***

 

Chủ nhật.

 

Mặt trăn tròn đầy trên mặt biển trống rỗng. Tôi tha thiết muốn cảm ơn nỗi bồn chồn trong mình. Không có nó, hẳn tôi sẽ chẳng làm gì hết; tôi nợ nó mọi chuyện. Từ nay tôi muốn đấu tranh cho sự nhẹ nhõm, chết vì một câu châm ngôn, sống cho đặc ân giản dị. Không tin mình hữu dụng mà chỉ tin mình vô song. Và bởi vì người ta vẫn coi tôi là một kẻ xa hoa ủy mị nên chẳng tội gì mà không làm đúng như thế. Từ nay, tôi quyết định sẽ không ai ngăn nổi đời tôi được dễ chịu nữa.

 

***

 

Thứ Hai.

 

Tại sao lại viết về bản thân mình? Tự truyện là thứ quá nguy hiểm và tự mê, quá đớn đau đối với người thân, quá tục tĩu và vĩ cuồng… Có một lý do cho nạn dịch “tự thú trơ trẽn” (như Tanizaki nói), một lời giải thích mà giới phê bình chưa bao giờ chỉ ra được: hiện tượng này xuất phát từ truyền hình. Bởi tất cả các nhà văn đều đã bị “truyền thông hóa” nên ta không thể đọc họ như trước đây nữa. Ngay cả khi không muốn, độc giả vẫn buộc phải tìm kiếm tác giả sau các nhân vật, còn hơn cả Sainte-Beuve ở thời của ông. Ta có nỗ lực bằng giời để tin rằng mình đang đọc một tác phẩm hư cấu thì cũng chỉ tổ uổng công, ngày nay mỗi lần đọc sách văn học là một lần ta thực hành thói dòm ngó. Ta muốn khui ra cái ông nhà văn “thấy trên truyền hình” hay thấy ảnh trên báo chí trong cuốn tiểu thuyết của ông ta. Nếu các nghệ sĩ đều không ẩn náu như Salinger thì họ sẽ phải phô mình ra trong tác phẩm của chính mình, hoặc (dù không muốn), phải làm cái bóng cho nó. Chính vì vậy, dù cố làm khác đi, dù có cởi mở với trí tưởng tượng thì, bất chấp bản thân mình, khi đọc, tôi vẫn càng lúc càng khó chịu đựng nổi những cuốn sách có tác giả không phải nhân vật chính. Huống hồ người viết lại là tôi. Bởi không đủ can đảm biến mất, tôi phải phô mình cho đến khi nổ tung.

 

***

 

Thứ Ba.

 

Michel Houellebecq gọi điện cho tôi. Khi tôi hỏi anh có ổn không, ảnh trả lời (sau một hay hai phút yên lặng gì đó):

 

- Nhìn chung là không.

 

***

 

Thứ Tư.

 

Dạ hội VSD ở VIP (hay phải là điều ngược lại?). Lại một lần nữa tôi thành tay DJ hay nhất quả đất, nhưng công chúng vẫn ta thán:

 

- Tôi cho anh 10.000 euro nếu anh ngừng chơi Michael Jackson!

 

Thế thì tôi kết hợp Michael với Jackson vậy: Don’t stop til you get enough, Black or white, Billy Jean, The way you make me feel, Bad, Wanna be startin’ something, Beat it (tôi xin nói rõ là lời và nhạc của tất cả những bài kinh điển này đều do chính Michael Jackson sáng tác). Đám người nhảy nhót uốn lượn quằn quại nhưng rốt cuộc cũng nhượng bộ cho tiếng kèn kẹt của Frankenstein R&B. Những người mẫu ảo trưng ra thân thể mình trên các màn hình tinh thể lỏng. Tôi thấy mấy gã lén thủ dâm, bàn tay chọc vào trong quần jean 501. Khi cả sàn nhảy la ó tôi, Aziz của chuong trình Loft bèn dũng cảm bảo vệ tôi:

 

- Tôi yêu anh chân tình!

 

Đúng là tôi chắc chắn hơn Jean-Edouard. Tôi tự cho phép mình nhắc nhở Jean-Roch rằng ngày xưa VIP có tên là “78” và rằng thời ấy, Oscar Dufresne có tên là Alain Pacadis. Bạn có quen nhiều DJ bật Cerroune sau ACDC không? Ngay cải Joey Starr cũng không đấm gãy răng tôi! (Cần phải nói rằng tôi có hẳn một vệ sĩ là Tổng thống Chúa Trời).

 

***

 

Thứ Năm.

 

Cuộc đời là một thước phim dài từ khi sinh ra cho tới lúc chết đi. Thi thoảng, ta những muốn cắt bỏ đoạn này đoạn kia trong lúc dàn dựng.

 

***

 

Thứ Sáu

 

Françoise trông tệ hại tới nỗi có thể nói nàng đã được xì tút bằng hộp sơn. Từ giờ đời tôi có một mục đích: làm cho người phụ nữ ấy trở nên hạnh phúc. Còn rất nhiều việc phải làm. Nhưng mọi chuyện ổn cả: nàng đã ngừng xài Lexomil và giảm lượng thuốc ngủ xuống còn một nửa viên Stilnox mỗi đêm. Đôi khi, thậm chí tôi còn bắt gặp nàng đang vừa mỉm cười vô cớ vừa nhìn lên trần nhà. Tôi sống vì những khoảnh khắc đó, lúc mà tôi có thể tự nhủ: làm tốt lắm, Oscar.

 

***

 

Thứ Bảy.

 

Người ta gợi ý tôi dẫn một chương trình truyền hình trên sóng điện từ. Nhưng để làm gì chứ? Tôi vẫn nổi tiếng mà đâu cần làm thế.

 

***

 

Chủ nhật.

 

Cuộc đời tôi là một vở kịch câm trong đó viết lách là lối thoát duy nhất.

 

***

 

Thứ Hai.

 

Oh yề, thế là chiến tranh kết thúc, mọi việc lại được tiếp tục. Trong thế giới Paris về đêm, một làn sóng sử dụng Viagra mới đang trỗi dậy: viên thuốc màu xanh lơ lưu thông trong hòng mang lại nhiệt huyết cho những kẻ chơi đêm mệt mỏi. Thậm chí tôi còn có một anh bạn (tôi xin được ỉm tên anh bạn này đi để không làm anh ta có được danh tiếng quá tốt đẹp) xài thứ thuốc đó rồi mới đi đến Chandelles và sau khi nghiền nát một nửa số khách nữ trong câu lạc bộ đổi chác nhân tình nổi tiếng ấy dưới chân mình, đã kết thúc buổi dạ hội bằng cách đi tìm gái điếm bởi anh ta chưa cảm thấy thỏa thuê! Điều đó khiến tôi nhớ đến những tay đua xe đạp cứ tiếp tục đạp xe lúc đêm hôm giữa hai chặng trong cuộc đua Vòng quanh nước Pháp.

 

***

 

Thứ Năm.

 

Trước khi trở nên (hơi hơi) nổi tiếng, tôi là kẻ tương đối xấu xí. Danh tiếng làm tôi đẹp đẽ hơn.

 

***

 

Thứ Sáu.

 

Sau tôi lại cứ nghĩ mình muốn là người vô song cơ chứ! Tôi có muốn làm người vô song đâu; mọi người ai cũng vô song cả. Tôi muốn làm người bề trên. Tôi phải thừa nhận như thế mặc dù điều đó nghe thật thảm thiết. Tôi làm mình trở nên cồng kềnh, cái Tôi căng phồng trong tôi làm tôi căng phồng, nhưng tôi là một kẻ kiêu kỳ tự phụ. Phải thừa nhận điều này: mọi nhà văn đều kiêu căng tự phụ đến nực cười, ngay cả khi anh ta không nói gì về bản thân mình.

 

***

 

Thứ Bảy.

 

Một tờ giấy, một cái bút và thế là Văn Chương ra đời. Điều sẽ luôn khiến tôi thấy ngẩn ngơ là người ta có thể làm những chuyện lớn lao chỉ bằng những phương tiện nhỏ nhoi. Hoàn toàn ngược lại với truyền hình.

 

***

 

Chủ nhật.

 

OK, tôi là một kẻ quàu quạu nhưng sâu thẳm trong tôi có một ả đĩ đang khóc lóc.

 

***

 

Thứ Hai.

 

Cần phải lướt qua tên mọi người trên màn hình điện thoại di dộng như lướt qua các món ăn trên thực đơn của một nhà hàng xa lộ, với cùng cảm giác ớn ngấy, cùng cảm giác chán ăn.

 

***

 

Thứ Ba

 

Ludo từng ngưỡng mộ Tanguy của Etiene Chatiliez. Thật là vô tiền khoáng hậu, tuy nhiên bộ phim cũng có giá trị vì đã xâm phạm một trong những điều cấm kỵ cuối cùng còn chưa bị sờ đến: rốt cuộc cũng có những bậc phụ huynh dám nói xấu con cái mình! Tanguy ngược lại với Poil de Carotte, chống lại Vipère au poing. Là Le Grand-chose[8]! Chúng ta hãy ngừng chỉ trích cha anh mình, đã đến lúc chúng ta phải quan tâm tới hậu thế. Hãy tưởng tượng ra một chiếc đi văng của bác sĩ phân tâm nơi một người cha trong gia đình nằm dài và nói xấu con cái. Freud bị Chatiliez hạ gục.

 

[8] Ở đây tác giả chơi chữ, có ý ám chỉ đến tiểu thuyết ‘Le Petit Chose’ của Alphonse Daudet. (Grand: Lớn, Petit: nhỏ)

 

 

***

 

 Thứ Tư.

 

Michel Houellebecq gọi điện cho tôi. Khi tôi hỏi anh có ổn không, anh đáp lời tôi (lại một lần nữa sau hai phút dài câm như hến):

 

- Lạ thay là có.

 

(Liệu anh có bắt đầu dùng Prozac[9] không?)

 

 [9] Một loại thuốc chống trầm cảm.

 

***

 

Thứ Năm.

 

Milan là thành phố Ý duy nhất không phải là một bảo tàng. Tôi đón nhận bầu không khí ấm áp. Tôi bước đi giữa những chiếc điện thoại di dộng. Các cô gái Ý có việc khác phải làm nên chẳng đoái hoài đến tôi. Quảng trường Dôme là một trong những kho báu hiếm hoi thoát khỏi các trận đánh bom của Mỹ hồi Thế chiến II. Ta tản bộ giữa Scala và tượng Verdi để rồi chứng kiến một cú sốc tân Gothic khó lòng tin nổi: sáng rực về đêm, il Duomo là một con nhím khổng lồ với đám gai tua tủa chọc lên bầu trời. Nhà thờ duy nhất giống một chú nhím biển, hoặc giống virus Sida. Nơi chốn thiêng liêng này khiến tôi nhớ đến giáo đường đạo Hồi màu xanh lơ ở Istanbul. Dù tôn giáo của bạn là gì, đức tin vẫn luôn khiến bạn muốn bắn những mũi tên về phía bầu trời. Như những ăng ten truyền hình vậy! Điều đó xác nhận điều mọi người vẫn biết: truyền hình đã thay thế Nhà thờ, và Madonna đang kế tục Đức Mẹ Maria Madonnina.

 

***

 

Thứ Sáu.

 

Sàn nhảy hóa thế giới, vẫn luôn là thế. Ở Plastic, hộp đêm sành điệu tại Milan, khách chỉ xuất hiện kể từ ba giờ sáng mà tôi thì quá già để chờ đợi họ. Tôi uống vodka tonic tì tì và nhai bim bim rau ráu cho càng khát. Vài gã nhà quê giống tôi vừa nhảy trong bóng tối vừa chờ bầu không khí nóng dần lên. Họ kiếm tìm tiếng ồn, đám đông, bóng tối trong khi những gì họ cần lẽ ra phải là yên tĩnh, cô đơn, ánh sáng. Ở đây cái gì cũng tròn: quầy bar, đống đĩa vinyl mà tay DJ giơ lên qua đầu, những chiếc ghế bành những năm 70, mấy cái đèn và tôi[10].

 

[10] Ở đây, tác giả chơi chữ, “rond” vừa có nghĩa là “tròn”, vừa có nghĩa là “say”.

 

***

 

Thứ Bảy.

 

Cũng như mọi năm. Ngày Không Mua Sắm chẳng được ai ủng hộ cả. Thế nhưng toàn bộ việc này chỉ là làm sao cho các nhà lãnh đạo của chúng ta nhận thức được một cách tượng trưng quyền lực của chúng ta trong tư cách người tiêu dùng, mỗi lần một năm. Ngoài ra, nếu vợ bạn yêu cầu bạn mua sắm với nàng, thì “Ngày không Mua Gì” sẽ là cái cớ lý tưởng để không mất đồng nào cho một chiều thứ Bảy.

 

- Không được em yêu ạ, anh không hà tiện đâu, chỉ là anh đang đấu tranh chống lại xã hội tiêu thụ thôi.

 

***

 

Chủ nhật.

 

Sau Silvio Berlusconi và Michael Bloomberg, sao không phải là Arnold Schwarzenegger thống đốc bang California nhỉ? Ngày nay, nhờ quảng cáo, người giàu đã có khả năng mua được quyền lực. May là Bernard Tapie đã sạt nghiệp!

 

***

 

Thứ Ba.

 

Ăn một suất sườn bò khủng cùng Guillaume Dustan. Tôi ngạc nhiên:

 

- Không phải anh ăn chay à?

 

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi:

 

- Không. Tôi đồng tính chứ không ăn chay.

 

***

 

Thứ Tư.

 

Còn có cả quá trình sàn nhảy hóa vẻ bề ngoài nữa. Ở Fashion Club tại Riga, con gái bắt buộc phải để tóc mái còn con trai phải có cơ ngực nở nang. Đến hộp đêm này thì không ai được quyền xấu. Có hai loại hộp đêm khiến người ta đau khổ: hộp đêm mà ở đó ai cũng xấu và hộp đêm mà ở đó ai cũng đẹp. Tôi từng nếm trải quá nhiều nỗi buồn cũng như hộp đêm nơi chỉ có toàn gái xấu. Nhưng thế đâu là gì so với nỗi bất hạnh ở những hộp đêm nơi chỉ toàn những cô nàng nóng bỏng. Cô nàng nào cũng có gương mặt hoàn hảo hệt nhau, làn da nhẵn mịn, đôi mắt cá chân lém lỉnh, cái rốn tinh nghịch, ai có thể làm ơn giáng cho tôi một cú ngất lịm đi được không?

 

***

 

Thứ Năm.

 

Ở Matxcơva số người nghèo kiết xác chiếm 99% và số tỷ phú chiếm 1%. Tôi đã trải qua trọn một kỳ nghỉ cuối tuần với 1% nói trên. Ngạc nhiên phải không? Matxcơva đã thay đổi hình dạng triệt để trong những năm 1990. Ở Nga, những năm 00 tương ứng với những năm 20 ở Pháp và những năm 80 ở New York. Đồng nghĩa với những “người giàu mới nổi” của chúng ta, những “Người Nga Mới Nổi”, dễ nhận diện thông qua loại điện thoại di dộng họ dùng và mấy chiếc Mercedes 600 kính màu họ đi, không bao giờ ngủ cả. Cuộc đời họ chỉ là một kỳ lễ hội diễn ra từ những hộp đêm này đến các quán bar thoát y kia, từ chiếc limousine bọc thép này đến sòng bạc sặc mùi côcain khác. Matxcơva là một trong những thành phố đắt đỏ nhất thế giới (dù sao thì cũng quý giá nhất đối với trái tim tôi[11]). Tôi rất thích bảy tòa nhà cao tầng được xây theo phong cách gôtic-Stalin (giống như Bảy Kỳ Quan của thế giới), những mái vòm dát vàng của nhà thờ Annonciation và Quảng trưởng Đỏ dưới tuyết trắng: món bánh dâu phủ đầy đường kính. Dĩ nhiên, ngành công nghiệp sữa vốn mang tên “pho mát” đã bị thay thế bởi một cửa hàng “Danone” lớn: cơn ác mộng được điều hòa không khí kế tiếp cơn ác mộng chủ nghĩa Lênin. Không hận thù, người Matxcơva vẫn giữ lại một bức tượng Marx trước cửa nhà hát Bolchoï và lăng Lênin trên Quảng trường Đỏ, nơi tôi đang viết những dòng này. Tôi không quên chuyện hai mươi năm trước đây, chỉ một đoạn như thế này là đủ để tôi bị tống đi đày, cứ chân trần mà bước tới Sibérie.

 

[11] Ở đây tác giả chơi chữ, “cher” vừa có nghĩa là “đắt đỏ” vừa có nghĩa là “quý giá”.

 

***

 

Thứ Sáu.

 

Chủ nghĩa khổng lồ kiểu Nga: những cánh rừng bạch dương mênh mông và hàng triệu người chết mà chẳng ai buồn nhắc đến ở First, hộp đêm nhìn ra điện Kremlin rực ánh đèn. Khách sạn Metropol khiến tôi nghĩ đến tòa khách sạn trong phim Shining, chỉ thay Jack Nicholson và cái rìu của ông bằng đám gái đĩ và mấy cái băng cài tất của họ.

 

Françoise: - Em rất muốn anh hôn cô nàng kia trước mặt em, nhưng đừng có hôn lâu quá!

 

Tôi: - Anh không hôn cô ta đâu, anh chỉ hít hà cô ta thôi… Anh chẳng có lỗi gì nếu cô ta mới mười bảy tuổi… Em đừng lo, anh sẽ cho em mượn cô ta ngay sau đó …

 

Ở nhà hàng Pettovitch, Emmanuel Carrère đặt một chai vodka lên bàn. Tôi rất oán trách cử chỉ đó của anh vì ngày hôm sau làm tôi đau đầu. Cùng Maurice GDantec, chúng tôi nốc một đống bánh blinis cuộn trứng cá hồi. Thật bình thường khi tác giả cuốn Babylon Babies cảm thấy rất thoải mái ở Sodome và Gomorrhe. Antoine Gallimard dạy tiếng Nga cho tôi: “chiotte”[12] có nghĩa là “thanh toán” còn “chiasse”[13] có nghĩa là “ngay lập tức”.

 

[12] Tiếng Pháp trong nguyên bản, dùng ở số nhiều có nghĩa là “nhà xí”.

 

[13] Tiếng Pháp trong nguyên bản, có nghĩa là “ỉa chảy”.

 

- Chiotte chiasse! Anh kêu lên trước khi mời cả bàn, tôi rất cảm ơn anh vì điều đó. Olivier Rubinstein giải thích với tôi rằng có thể thăm thú Matxcơva bằng cách đi theo hành trình trong cuốn Nghệ nhân và Margarita của Boulgakov, hơi giống như thăm thú Dublin bằng cách tuân theo Ulysses của Joyce. Khi không còn tí tác dụng nào nữa (mà hẳn là cũng sẽ sớm thôi), tiểu thuyết vẫn có thể được sử dụng như cẩm nang hướng dẫn du lịch: chuyện đã là thế rồi. Tôi sẽ không kể phần tiếp theo để khỏi phải tố cáo ai hết, nhưng vì thương hại bạn, tôi vẫn phải nêu lên sự tồn tại của Café Pouchkine, Karma Bar, Safari Lodge và Night Flight. Nhất là sự tồn tại của Night Flight (trên đại lộ Tverskaya, tức Champs-Elysées của Matxcơva, chưa bao giờ thấy nhiều lính đánh thuê trắng muốt như thế: “Người Pháp thấy rằng tôi rất giống Carole Bouquet nhưng đẹp hơn, nhưng Carole Bouquet là ai nhỉ?”).

 

***

 

Thứ Bảy.

 

Dọc theo sông Moskova, con sông đầy bùn và nhẫn nhục, tôi nắm chặt tay em trong tay tôi. Khi hôn nhau ở nhiệt độ âm mười hai độ C, chúng ta rất có nguy cơ bị dính vào nhau mãi mãi. Tôi không hề ghét ý nghĩa này. Những mặt tiền nhà nhợt nhạt sáng lên trong đêm cuồng say – mỗi phút giây như in vào tâm trí tôi vĩnh viễn. “Tôi những muốn sống rồi chết ở Paris nếu không có Matxcơva”, Maïakovski từng viết. Tôi thì ngược lại. Trung bình mỗi tháng người Matxcơva kiếm được 400 đô la: làm thế nào mà họ mua được chiếc điện thoại cầm tay có gắn GSM? Đơn giản thôi: đêm đến tất cả họ đều lái taxi. Chúng tôi lang thang ven ao của Giáo trưởng. Mở đầu cuốn nghệ nhân và Margarita, đây chính là nơi Berlioz, nhân vật tổng biên tập to béo, gặp Quỷ Sứ, kẻ cho ông hay ông sẽ bị tàu điện cán rụng đầu. Nhưng dưới tiết trời giá rét căm căm này chẳng có ma quỷ nào xen vào giữa chúng tôi. Tôi hiểu tại sao Boulgakov lại đặt cốt truyện của mình vào bối cảnh mùa hè. Lúc quay lại khách sạn, tình dục trở thành vấn đề sống còn sinh học.

 

***

 

Chủ nhật.

 

Mùa đông nước Nga từng đánh bại Bonaparte và Hitler nhưng đánh bại chúng tôi thì không! Vì đang đọc nhật ký của Hervé Guibert trên máy bay quay về, nên có một lúc, tôi đã đóng kiệt tác ấy lại và nói với Dantec:

— Kẻ ích kỷ lãng mạn L'égoïste romantique ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hoi Ebook Free Nhà xuất bản: Văn học 2013
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Frédéric Beigbeder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.