[1] Nguyên văn tiếng Pháp là ‘Voyage au bout de la night’, tác giả mượn tên tác phẩm nổi tiếng của nhà văn Céline ‘Voyage au bout de la nuit’ (Hành trình đến tận cùng đêm tối), nhưng thay chữ “nuit” bằng chữ “night” trong tiếng Anh. (Mọi chú thích không ghi gì thêm đều của người dịch.)

Thứ Hai.
Anh tưởng tôi có điều gì đó để nói ư? Anh tưởng tôi từng trải nghiệm điều gì đó trọng đại ư? Có lẽ là không đâu, có lẽ là không đâu. Tôi chỉ là một gã đàn ông. Tôi cũng có một câu chuyện như bao kẻ khác. Lúc tập trên máy chạy bộ trong suốt một giờ đồng hồ, tôi có cảm giác như mình là một ẩn dụ.
***
Thứ Ba.
Tôi đã chán ngấy mấy bài báo đả kích. Chẳng có gì khiến người ta mệt mỏi hơn những kẻ viết thời luận được trả lương chỉ để càu nhàu, những kẻ noi gương anh thợ mỏ Xô viết Stakhanov[2] về khoản nghiến răng ken két. Các tạp chí đầy rẫy những nhà báo viết gì hưởng nấy ít nhiều có danh tiếng, những kẻ sẵn sàng nổi cơn thịnh nộ theo đơn đặt hàng. Có thể thấy ảnh họ ở góc trái phía trên trang báo. Họ nhíu mày hòng nhấn mạnh vẻ tức tối của mình. Họ đưa ra ý kiến cá nhân về mọi thứ, dưới góc nhìn độc đáo vờ vịt (mà trên thực tế là sao chép lại của các đồng nghiệp); họ khua môi múa mép ồn ào, ái ái ái, ta sẽ thấy những gì ta phải thấy.
[2] Trong một cuộc thi do đoàn thanh niên Xô viết Komsomol tổ chức, Alekseї Grigorievitch Stakhanov (1905-1977) đã khai thác được số lượng than gấp mười bốn lần so với mức thông thường và được lấy làm gương cho các công nhân khác noi theo.
Ấy vậy mà lại tới lượt tôi rồi. Tuần nào tôi cũng phải thù ghét, thứ Sáu-thứ Bảy-Chủ nhật nào tôi cũng phải kêu ca. Các tuần của tôi được sử dụng để moi ra một cớ gì đấy mà càu nhàu. Tôi sắp trở thành một lão già quạu quọ được trả thù lao ở tuổi ba mươi tư mất rồi. Hay trở thành một Jean Dutourd non trẻ (không ngậm tẩu). Nhưng không, đã quyết định rồi nhé: tôi chẳng chịu đâu, tôi thích công bố nhật ký của mình hơn cơ,cuốn sổ tay nrv[3] ấy.
[3] Tên một ban nhạc rock của Pháp chuyên hát những bài bỉ bôi cuộc sống, xã hội, con người và cả bản thân họ, viết tắt của ba từ “nul, relou, vicelard” nghĩa là “vô dụng, cáu kỉnh, trụy lạc”.
***
Thứ Tư.
Có một điều rất công bằng: phụ nữ đạt cực khoái mạnh hơn chúng ta, nhưng lại hiếm khi hơn.
***
Thứ Năm.
Thị hiếu của người giàu ngày càng trở nên tồi tệ, không phải thế sao? Tiền bạc và hàng nghìn bộ váy đắt tiền, chiếc du thuyền bẩn thỉu, những bồn tắm lắp vòi nước bằng vàng khối của nó. Giờ thì người nghèo còn lịch lãm hơn cả người giàu. Những thương hiệu thời trang mới như Zara hay H&M khiến các cô nàng đỏm dáng nhưng cháy túi trở nên khêu gợi gấp nghìn lần những cô ả bội tiền. Đỉnh cao của sự tầm thường chính là tiền, bởi ai cũng thèm khát nó. Bà gác cổng chỗ tôi ở nom còn sang hơn cả Ivana Trump. Điều khiến tôi ghê tởm nhất trần đời ư? Đó là mùi da thuộc trên những chiếc ô tô sang trọng của Anh. Còn gì khiến người ra buồn nôn hơn một chiếc Rolls-Royce, một chiếc Bentley hay một chiếc Jaguar? Đến cuối cuốn sách này tôi sẽ giải thích tại sao.
Hiện tại, điều hay ho nhất nhằm phát triển lịch sử điện ảnh hẳn là quay một bộ phim con heo trong đó các nam diễn viên vừa làm tình vừa tự nhủ “Anh yêu em” thay vì “Thấy cái đó chưa hả, đồ chó cái”. Dường như chuyện này xảy đến rồi đấy, trong đời thường.
***
Thứ Bảy.
Tôi trải qua cuộc khủng hoảng tuổi năm mươi vào năm ba mươi tuổi.
***
Chủ nhật.
Tôi đang ở nhà Edouard Baer, tại Formentera, anh là thiên tài đích thực duy nhất tôi quen biết, anh đã thuê một ngôi biệt thự trên bãi biển. Buổi sáng trong xanh, cháy nắng đến tận cổ. Khó mà tắm nổi vì có quá nhiều tảo, chưa kể tôi còn bị một con sứa chích vào chân nữa. Chúng tôi liên tục say xỉn hết với rượu gin Kas lại đến Marquès de Càceres. Chúng tôi gặp Ellen von Unwerth, Anicée Alvina, Maïwenn Le Besco cùng con gái là Shana Besson, Bernard Zekri và Christophe Tison ở kênh Canal+, những cô diễn viên mỗi đêm ngủ ở một nhà khác, những nhà sản xuất đưa chúng tôi đi tắm bùn bằng tàu thủy, và rồi trong buổi dạ tiệc nơi Bob Farrell (ca sĩ hát bài Những khúc dồi nhỏ) bật lại mười lần CD mới nhất của mình: “Anh muốn phệt em/ Hệt như mùa hè năm ngoái/ Phía sau những mỏm đá”, một mỹ nhân đầy vẻ khinh bạc có tên Françoise xuất hiện, nàng diện váy dài màu tím hoa cà, tấm lưng trần tựa Mireille Dare, rực vàng như bãi biển. Đúng là nghẹt thở. Nàng không trò chuyện với tôi; thế nhưng, kỳ nghỉ của tôi có thành công được thì đó là nhờ có nàng.
***
Thứ Hai.
Tôi rất muốn biết Bridget Jones sẽ có bộ mặt như thế nào, cái cô nàng bị Philippe Sollers đầu độc triết học Socrate ấy. Tôi nói thế vì tôi vừa đến đảo Ré, nơi tôi chờ được tình cờ bắt gặp tác giả cuốn Đam mê cố định bất cứ lúc nào. Trời thì đẹp tôi lại chỉ có một mình, tôi tin chắc mình sẽ đến tán tỉnh mấy cô nàng quyến rũ ở Buckingham, sàn nhảy nơi góc phố. Ai nấy đều nói “le Book” vì đó là một hòn đảo văn chương.
***
Thứ Ba.
Thật kinh khủng khi người dân đảo Ré ai nấy đều hạnh phúc đến vậy. Với họ dường như mọi việc đều dễ dàng: chỉ cần một cốc rượu vang Rosé des Dunes, chục con hàu sữa một chiếc thuyền buồm, một biệt thự tám phòng ngủ nơi tất tật trẻ con đều mặc đồ Cyrillus, thế là sẽ có hạnh phúc ngay. Đảo Ré là một viên sỏi dẹt chất đầy những gia đình đông đúc lúc nào cũng mỉm cười. Đối với những con người này, cần phải nghĩ một trò chơi truyền hình mới: “Ai muốn mất bạc triệu?”
Ở đây, tất cả mọi người cùng tên là Geoffroy. Như thế thực là tiện. Cứ ra bãi biển và kêu lên “Geoffroy” mà xem, tất cả sẽ quay đầu lại, trừ Olivier Cohen và Geneviève Brisac, điều này cho phép ta cất được lời chào họ khi đi ngang qua. Xin chào tất cả! Tôi là Oscar Dufresne, nhà văn hợp mốt, kẻ ích kỷ lãng mạn, người tử tế loạn thần kinh. Tôi ngắm những cô nàng tóc vàng đi xe đạp. Tôi thích món tôm hùm nướng, cần sa bất hợp pháp, bánh rán rắc cát, những bộ ngực lớn tẩm mơ, nỗi bất hạnh của con người. Tối qua chúng tôi đã chơi trò thú nhận để xem ai có gu âm nhạc đáng xấu hổ nhất:
Tôi: - Đôi khi tớ mê mẩn Fleetwood Mac... (mắt cụp xuống)
Ludo: - Ờ... thi thoảng tớ có nghe Cabrel... (ánh mắt lẩn tránh)
Vợ anh: - Lenny Kravitz có mấy bài hay phết... ngồi trên xe mà nghe thì cũng không tới nỗi tồi lắm, phải không? (mặt cúi gằm)
Đúng lúc ấy, cô cháu gái của Ludo bước vào phòng và giúp mọi người đi đến thống nhất:
- Đĩa Lorie của cháu đâu rồi??
***
Thứ Tư.
Sau khi Boris Vian đã viết “Ta sẽ tới khạc lên mộ các ngươi”, hẳn tôi sẽ viết: “Ta sẽ xơi tất cả lũ con gái của các ngươi.”
***
Thứ Năm.
Mồm miệng đắng nghét. Đảo Ré, cái tên mới ngu ngốc làm sao. Ré là một nốt nhạc nghe thật phô. Ở đây, trẻ con suốt ngày nói “tuyệt vời” để tự thuyết phục mình rằng cuộc sống của chúng không mục rữa. Không phải ngẫu nhiên nếu bọn trẻ nhà nghèo thấy mọi thứ đều “chết người” thay vì “tuyệt vời”: chúng sáng suốt hơn. Tôi lưu lại nhà những người bạn cánh tả nghèo rớt mùng tơi. Tôi vẫn chưa xuất chiêu kể từ lúc đến đây. Thật ra thì cái hộp đêm nơi góc phố có tên “le Bouc[4]” chẳng qua là vì mùi của nó.
[4] Con dê đực, đọc giống “Book” (nghĩa là “sách” trong tiếng Anh). Tiếng Pháp có thành ngữ “Puer comme un bouc” nghĩa là “Hết sức hôi thối”.
Tôi cô đơn đến phát điên trong gia đình này, cái gia đình khiến tôi nhớ ra là mình đã quên lập gia đình.
***
Thứ Sáu.
Biển, gió, mặt trời[5]: thật không thể tách ba yếu tố ấy ra khỏi nhau được. Mũi tôi bị tróc da còn tóc thì xoăn tít. Kỳ nghỉ làm tôi mệt lử. Đó là kiểu kỳ nghỉ khiến người ta ước được đi nghỉ tiếp. Tối qua, rốt cuộc tôi cũng thấy Sollers và Kristeva ăn tối ở nhà hàng Cá Voi Xanh, một nhà hàng hợp mốt. Tôi đã ôm hôn Philippe và bắt tay Julia. Liệu tôi có trở thành gay không?
[5] Nhại câu “Sea, Sex and Sun” trong bài hát cùng tên của Serge Gainsbourg.
***
Thứ Bảy.
Thay vì làm tình, tôi đọc thư từ của Flaubert. “Tôi phát ngốt lên được mỗi lần nhìn đám đông những kẻ trưởng giả. Tôi không còn đủ trẻ trung lẫn lành mạnh cho mấy cảnh tượng như vậy nữa” (thư gửi Amélie Bosquet, ngày 26 tháng Mười năm 1863). Tôi đã chọn một làng đánh cá nhỏ để được yên tĩnh: Ars-en-Ré. Là như vậy nếu không tính Lionel Jospin (Thủ tướng Pháp), người đã tới cách đây hai ngày cùng vợ mình là Sylviane. Họ đi chợ với đám nhiếp ảnh gia của báo Paris Match theo sau, nhưng cơn bực bội trong tôi nhanh chóng tan biến: tôi ấy mà, nhật ký của tôi được đăng trên cả tạp chí VS [6] nhé. Thậm chí còn chẳng thèm ganh tỵ.
[6] Viết tắt của “Vendredi-Samedi-Dimanche” nghĩa là “Thứ Sáu-Thứ Bảy-Chủ Nhật”.
***
Chủ nhật.
Sáng hôm qua, nhận được bưu thiếp của Claire: “Oscar yêu quý, em không yêu anh đâu. Em không yêu anh đâu. Em không yêu anh đâu. Em không yêu anh đâu. Em không yêu anh đâu.” Đó là bức thư tình hay nhất mà tôi từng nhận được.
***
Thứ Hai.
Lionel Jospin ăn tối ở hiên quán Cà phê Thương mại của Ars-en-Ré. Ông buộc áo pull trên vai. Bán đảo Ré (tôi nhớ có một cây cầu nối đảo với La Rochelle kể từ ngày Bức tường Berlin sụp đổ) là đế chế của áo pull buộc trên vai. Cư dân lạ lùng của đảo rất sợ gió. Nên con trai để tóc ngắn và đi giày Dockside đi biển do Sebago thiết kế chắc hẳn từng rất hợp mốt vào cái năm họ mua chiếc thuyền buồm của mình. Còn con gái thì có mông rất bự và mặc quần lót của họ thường lộ ra dưới chiếc quần dài màu xanh lính thủy. Một Thủ tướng theo Đảng Xã hội làm gì trên một hòn đảo sặc mùi đảng Liên minh vì nền Dân chủ Pháp[7] cơ chứ?
[7] Liên minh vì nền Dân chủ Pháp thuộc phe trung hữu còn Đảng Xã hội lại thuộc phe trung tả.
***
Thứ Ba.
Đã hàng tuần nay tôi mân mê hộp bao cao su để trong túi. Nó vẫn còn được bọc trong lớp giấy bóng kính xenlôphan. Mấy cái bao cao su của tôi mặc một cái bao cao su khác! Mỗi sáng, tôi cô đơn thiếp đi, cố kìm nén không gửi tin nhắn cho Claire.
***
Thứ Tư.
Kinh tởm quá! Tôi cứ ngỡ thoát rồi cơ vậy mà gã vẫn bám theo tôi: gã diễn viên kịch câm quái ác cải trang thành Toutankhamon trên đại lộ Saint-Germain đứng trong cảng Saint-Martin ấy! Chiến công duy nhất của gã là đứng cả ngày không nhúc nhích. Gã nhìn chằm chằm về phía trước như một kẻ canh ngựa (bước ra từ tiểu thuyết của Christian Jacq). Người qua đường ném tiền xu cho gã. Tôi đang sống trong một thế giới vội vã tới nỗi người ta sẵn sàng trả tiền cho cảnh tượng bất động. Từ sâu thẳm đáy lòng, tôi ngưỡng mộ gã đàn ông mặc trang phục Ai Cập kia, kẻ chấp nhận hóa thành xác ướp sống, ngay dưới ánh mặt trời gay gắt, chỉ để nói với du khách rằng: các người cử động quá nhiều.
***
Thứ Năm.
Tối qua ở Bastion, hôn hít mấy cô nàng đi cắm trại bị hết thuốc khử mùi. Nách họ có lông. Họ hôn hít lẫn nhau và vã hết cả mồ hôi. Đó là buổi dạ tiệc chủ đề “áo phông đẫm ướt”. Tôi buộc họ dùng lưỡi liếm láp cho nhau. Tôi cương cứng tới nỗi có cảm giác như dương vật mình hết sức bự (nhưng thực chất là do quần jean tôi mặc bị co lại sau khi giặt). Lẽ ra tôi phải đưa họ về nhưng tôi lại quá đỗi xấu hổ với cái ô tô đắt tiền của mình. Tiếc thật, tôi tin chắc rằng ở trong lều, hẳn là họ có làm những chuyện tập thể mà đám người lịch lãm tử tế luôn chán ghét phải làm. Tán tỉnh là hành động tiếp nối cuộc đấu tranh giai cấp thông qua những phương tiện khác. Cũng giống Houellebecq, tôi là một người mác-xít theo lối tính dục. Thế nên ở Neuilly-sur-Atlantique cũng tồn tại hiện tượng hòa hợp xã hội với điều kiện phải mặc áo phông có hình Queen và chân tay co giật theo bài Lucky Star của Superfunk. (Tất cả mọi nỗ lực tôi phô bày để cưa sừng làm nghé.)
***
Thứ Sáu.
Trên bãi biển Conche, tôi ngồi chiếu tướng hồi lâu bộ ngực đồ sộ trắng muốt của Sandrine Kiberlain trong lúc Vincent Lindon chơi bóng đá với lũ trẻ năm tuổi (và bị thua). Da nàng nom rất nhợt nhạt, nàng có dáng vẻ phụ nữ Anh. Thế lỡ họ có lý thì sao? Trông họ dường như rất hòa hợp. Gia đình, ta chẳng hề thù ghét mi[8], hẳn Chimène sẽ trả lời André Gide như vậy. Trên bãi biển này, các ông chồng nhìn ngắm hết thảy, trừ vợ mình. Và thật khốn kiếp, điều ấy khiến tôi lại nghĩ đến Claire, người mẹ của gia đình, người mà tôi không mong muốn. Một phụ nữ độc thân bất hạnh có hai con và mái tóc đỏ hung, bộ ngực đồ sộ trắng muốt (từ đó mà nảy sinh cái liên tưởng ấy), những chiếc túi xách tay sặc sỡ, những đôi giày kỳ cục, một giọng nói the thé. Erin Brokovich của riêng mình tôi. Càng ngày các phụ nữ hai con chuyên đá đàn ông trông càng trẻ. Tôi có cảm giác mình vẫn chưa tỉnh ngộ. Gia đình, ta chẳng hề có được mi.
[8] Tác giả nhại câu của André Gide (1869-1951) trong ‘Bọn làm bạc giả’: Gia đình, ta căm ghét mi.
***
Thứ Bảy.
Báo động: sứa xâm chiếm Trousse-Chemise[9] (bãi biển có cái tên đầy khêu gợi nhưng thực tế lại rất đáng thất vọng), ở Formentera cũng có sứa. Mùa hè này, đó là năm của sứa mà không có Kaprisky. Thế là đã quyết, tôi sẽ trở lại Paris. Vĩnh biệt, đảo của những thứ nhân ba. Trước khi đi, tôi bước chân trần trên cát ngắm nhìn những ngôi sao băng. Tôi cảm thấy uể oải, mệt lử, mang tầm vũ trụ.
[9] Có thể hiểu là Quần nịt phồng-Áo sơ mi.
Cuộc sống tựa như ngày cuối tuần dài đằng đẵng nằm uống whisky pha Coca và nghe Barry White.
***
Chủ nhật.
Viết nhật ký cũng là cách hùng hồn tuyên bố rằng cuộc sống của mình rất lý thú. Mọi chuyện xảy đến với tôi đều liên quan tới toàn thế giới. Còn mốt thời trang? Đó chính là nơi tôi ở.
***
Thứ Hai.
Paris trống rỗng y như đầu Jean-Claude Narcy khi màn hình nhắc lời của anh ta tắt ngóm.
***
Thứ Ba.
Thierry Ardisson gọi điện. Anh vừa từ Hy Lạp trở về, mười ngày qua anh ở đó với vợ và các con. Tôi bảo anh ta rằng tôi ghét Hy Lạp: trời thì nóng tới 50°C còn thức ăn thì hết sức bẩn thỉu với đám ong vò vẽ bên trong. Anh ta vặn lại tôi: “Đúng thế đấy nhưng ở đó, chẳng ai biết tôi cả!” Thế là đột nhiên tôi hiểu ra vấn đề: chính nó đây, sức mạnh của Ardisson, anh ta đi nghỉ ở nước ngoài để lại được làm một người thường. Hè nào anh ta cũng thực hiện một chuyến thực tập về sự vô danh. Anh ta xếp hàng ở quán ăn, đánh mất hành lý ở sân bay: lại khám phá ra thế nào là sống một cuộc sống khốn kiếp. Cuộc sống của người xem truyền hình.
***
Thứ Tư.
Tôi nghe nói đến một nơi có 1,5 triệu thanh niên tới từ khắp nơi trên thế giới, trong đó 80.000 là người Pháp tuổi từ mười sáu đến ba mươi lăm, và 130 điểm gặp gỡ bằng ba mươi hai thứ tiếng. Sự kiện này có tên là JMJ[10] diễn ra ở Rome, một vũ hội khổng lồ để tìm chồng cho con gái của giới quý tộc! Tôi quyết định sẽ đến đó. Tôi mặc quần soóc bằng len phớt và bộ quần phục giống nam tước Baden- Powell. Trông tôi đẹp trai hệt như giáo hoàng; vậy nên tới thăm ông ấy thôi.
[10] Journée Mondiale de la Jeunesse: Ngày Thanh niên Thế giới.
***
Thứ Năm.
Rome, thành phố hoang vắng. Dân chúng đã trốn đi cả để nhường cho cho người hành hương. Cuộc sống êm dịu giờ được thay bằng không khí trống trải ở thành Rome[11]. Các con phố màu cam dán chi chít áp phích có hình Berlusconi khoe răng. Trên xe buýt số 714, mọi thứ đều có vẻ bình thường cho tới khi hành khách vừa cất lời hát vang những bài thánh ca vừa vỗ tay, hệt như Patrick Bouchitey trong phim Cuộc sống là dòng sông dài tĩnh. Những Ngày Thanh niên Thế giới: một bầu không khí cuồng tín theo kiểu trẻ ngoan, với cờ quạt và ba lô ven bờ sông Tibre. Đi theo đám đông, tôi đến được nơi diễn ra một buổi hòa nhạc miễn phí của Angelo Branduardi trên quảng trường San Giovanno in Laterano. Đây chắc chắn là thử thách mà Chúa gửi xuống cho tôi. Tôi mon men lại gần mấy cô nàng non tơ đang vui vẻ nhảy nhót:
[11] Trong nguyên bản tiếng Pháp, tác giả dùng từ “la dolce vita” (cuộc sống êm dịu) và “vacance romaine" (không khí trống trải ở thành Rome), nếu chỉ xét về cách phát âm thì đây là tên của hai bộ phim kinh điển mà bộ phim thứ hai đã được chiếu ở Việt Nam với tên gọi “Kỳ nghỉ ở thành Rome” (trong tiếng Pháp, “vacance” số ít có nghĩa là “sự trống trải” còn số nhiều thì có nghĩa là “kỳ nghỉ”, cách phát âm từ này dù ở số ít hay số nhiều cũng đều như nhau), ở đây tác giả vừa chơi chữ về mặt ngữ âm, ngữ nghĩa, vừa chơi chữ trong cách dùng tên các bộ phim nổi tiếng.
- Em có muốn ký hợp đồng sống chung với anh không?
Oái. Hớ rồi.
- Ờ thì ý anh là em có muốn lấy anh rồi không dùng bảo vệ theo lời Giáo hoàng mà đẻ liền cho anh tám đứa con không?
Không ai trả lời. Tôi nằn nì:
- Thậm chí anh còn có thể cho em xem bộ sưu tập váy Xcôtlen kích thích cơ thể của anh và giúp em được giảm giá khăn Hermès tới 30%.
Thất bại. Tôi kết thúc buổi tối bằng việc xem phim thanh tra Derrick lồng tiếng Ý trong phòng khách sạn. Liệu tôi có phải con chiên lạc loài?
***
Thứ Sáu.
Tôi thấy thật thất vọng: trong Những Ngày Thanh niên Thế giới, tôi gặp rất ít cô cậu cận thị mặt đầy trứng cá chân đi xăng đan. Vẻ ngoài thường gặp là mũ rơm và khăn buộc chít trên đầu màu vàng. Dĩ nhiên tôi cũng bắt gặp một tu sĩ đi tông chơi thứ nhạc rock quỷ ám (nếu có thể nói vậy), nhưng đó chỉ là trường hợp ngoại lệ. Đáng ngạc nhiên hơn cả là những cô nàng có vẻ ngoài giống Monica Belluci nghêu ngao hát: “Em thật đầy ân sủng và ngập tràn tììình yêu,” những tạo vật hẳn do quỷ Satan phái đến để reo rắc rối loạn đêm hôm. (May thay, người ta đã dựng sẵn 300 phòng xưng tội lưu động phòng trường hợp xuất hiện các tội đồ thế này.) Họ tên là Sophia và Martina. Tôi hẹn gặp họ trong buổi lễ tưởng niệm Khổ hình của Chúa, nội dung lần này là khổ hình bị đánh bằng roi tại lễ ban thánh thể:
- Cầu Chúa ban phước lành cho tất cả phụ nữ. Đây là thân thể tôi dâng hiến cho các nàng và vạn triệu sinh linh. Quả vậy, xin các nàng, hãy lấy bánh mì Ý của tôi và tất cả hãy ăn nó.
Đến đây thì một điều kỳ lạ xảy ra. Hành vi báng bổ tệ hại này khiến đầu óc tôi quay cuồng. Mắt tôi mờ đi, tôi nghe thấy tiếng chuông vang lên, thế là tôi tự hỏi: đó là sự thần khải được trông mong mỏi mòn hay tôi đã hoàn toàn say khướt?
***
Thứ Bảy.
Lúc này tôi không nghe thấy giọng nói thánh thần mà nghe thấy chuông điện thoại di động. Tôi tỉnh giấc với cái miệng nề nề. Tôi sẽ đi xem xét các cơ ngơi Pháp: cung điện Farnèse được trùng tu toàn bộ, biệt thự Médicis có màu ngà. Có lẽ chính tôi mới là người cần sơn trát lại mặt tiền. Thế lỡ Blaise Pascal thắng cược thì sao[12]? Tôi cực kỳ muốn tin vào cái gì đó. Tôi đã bỏ qua bữa đại tiệc của Những Ngày Thanh niên Thế giới để lượn lờ khắp các câu lạc bộ thành Rome: Wave (phố Labicana), Radio Londra (ở Monte Testaccio) và đặc biệt là Alibi (cùng địa chỉ) một hộp đêm đầy nhóc những kẻ ngoại đạo đồng tính mà khó khăn lắm tôi mới đưa trở lại con đường ngay thẳng nổi. Thậm chí tôi còn gào lên với một gã ăn mặc giả gái cứ liếc mắt đưa tình với tôi:
[12] Đây là một điển tích nổi tiếng. Blaise Pascal (1623-1662) đánh cược là Chúa có tồn tại.
- Vade retro Santanas[13]! đồ nghịch đạo báng bổ! đi mà cúi mình trước Chúa của mày ấy!
[13] Xéo đi đồ quỷ Satan! (Tiếng latinh)
Nhưng ả đàn ông đó lại chỉ muốn mở tung khóa quần tôi, thế nên tôi trở về đi ngủ.
***
Chủ nhật.
Chúa là tình yêu. Người sẽ tha thứ cho mọi hành vi xúc xiểm của tôi. Vài ngày ở Rome giúp tôi hiểu được nghĩa đích thực của cụm “lang thang như một linh hồn đau khổ”. Tôi ngưỡng mộ những đổ nát, những người anh em đồng loại của tôi.
***
Thứ Hai.
Tôi mặc quần nhung kẻ màu tím đi dạo. Rồi một ngày, toàn thể nhân loại sẽ mặc quần nhung kẻ màu tím. Chính Ludo đã nói với tôi như vậy. Ludo là anh bạn có lý trí lành mạnh của tôi (đã kết hôn, có một con gái, sở hữu một chiếc Renault Espace). Chúng tôi vẫn thường xuyên cùng nhau say xỉn: tôi thì là để quên đi việc mình không có con, còn anh thì là để quên đi việc mình có một đứa. (Và cả hai cùng là để quên đi việc mình mặc quần nhung giữa mùa hè.)
***
Thứ Ba.
Hình như Emmanuel de Brantes vừa bị Régine tát ở Saint-Tropez. Lễ phong tước thú vị. Cái tát của Régine có khác nào tấm huy chương, tấm bằng, thứ đảm bảo rằng người ta có khiếu hài hước. Ở quán cà phê Flore, cuối tháng Tám, khách quen đã quay lại: Chiara Mastroianni mỉm cười trước gương, Raphaël Enthoven xoa xoa cằm Carla Bruni, Jeremy Irons ôm siết vợ, André Téchiné ngồi lặng im, Caroline Cellier nhìn tôi. Sắp tới, cả tôi nữa, tôi cũng sẽ nổi tiếng, và tôi hy vọng Régine cũng sẽ tát tôi.
***
Thứ Tư.
Ăn tối với mẹ. Kể cho mẹ nghe về đảo Ré.
- Mẹ có tưởng tượng được không, là trên bãi biển, thay vì nói “đến giờ ăn chiều rồi” thì các bà mẹ lại gào lên gọi con mình: “Lancelot! Eloi[14]! It’s măm-măm’s time!”
[14] Tác giả có ý chế nhạo các ông bố bà mẹ ở đảo Ré hay đặt tên cho con mình theo tên các hiệp sĩ Bàn Tròn.
Hai mẹ con cùng bật cười. Rồi mẹ nhắc đến chủ đề tôi muốn tránh.
- Thế nào, con vẫn gặp cái cô Claire ấy chứ?
- Không mẹ ạ. Lúc nào bọn con cũng cãi vã. Bọn con cứ liên tục nói chia tay. Chúng ta chuyển qua chuyện khác thôi mẹ. Cô ấy điên lắm. Chẳng quan tâm đến gì cả. Con mặc kệ. Giữa chúng con kết thúc tuyệt đối rồi.
- Ồ... Con yêu con bé đến mức ấy cơ à...
Pénélope đang ở Cannes. Nàng gọi cho tôi để nói với tôi rằng nàng từng mòn mỏi đợi chờ tôi trên một bãi biển sặc sỡ màu sắc. Nàng nằm dài giữa hai cơ thể chảy mỡ đeo dây chuyền vàng quanh cổ nhấm nháp đồ ăn vặt. Nàng kể cho tôi nghe là ở Cannes, trẻ con không tên là Geoffroy hay Lancelot mà tên là Shanon hay Madison, và chúng uống bia từ khi còn rất nhỏ. (Như những gì tên nàng thể hiện, Pénélope là người mẫu nên nàng uống Coca Light.) Tôi thông báo với nàng rằng tôi đang viết nhật ký. Nàng bảo tôi là tôi phải đọc Bridget Jones mới được, tôi trả lời rằng tốt hơn cả là nàng nên đọc Nhật ký kẻ quyến rũ [15]. Ngay khi nàng trở về, tôi hứa sẽ tặng nàng một bữa QTKBB (Quan hệ tình dục không dùng biện pháp bảo vệ).
[15] Tác phẩm của triết gia Kierkergaard (1813-1855).
***
Thứ Sáu.
Tôi lê bước khắp Paris bỏ hoang. Vợ Ludo đã về, nên anh không thể đi cùng tôi trong màn đêm lung linh được nữa. Đời anh chỉ là một sự bất toại nguyện thật dài mang tên hạnh phúc. Cuộc tồn tại của anh quá giản đơn, còn tôi lại quá phức tạp. Tôi đã uổng công tìm kiếm trong sổ địa chỉ, uổng công gửi email đi khắp nơi trong thành phố, uổng công hạ mình gọi cho tất cả những kẻ ngốc mà chỉ chiếc điện thoại Nokia của tôi mới nhớ nổi tên, chẳng ăn thua gì. Tôi cô độc lang thang giữa dòng khách du lịch trước khi mắc cạn thảm hại trong một peep-show[16] được khử trùng bằng nước tẩy Javel nhằm làm tình với một gói giấy Kleenex. Và thế nhưng mà Ludo ganh tỵ với tự do của tôi lắm. Bạn bè tôi ai nấy đều than phiền, dù họ độc thân hay đã có đôi có lứa. Ludo và tôi hợp nhau ở một điểm. Tôi thì khẳng định:
[16] Xem trình diễn qua một khe cửa nhỏ, trong tiếng Pháp, từ này chủ yếu được dùng với nghĩa xem trình diễn một cảnh tình dục nóng bỏng.
- Đàn bà mới bao giờ cũng đáng yêu hơn nỗi cô đơn.
Còn anh thì tuyên bố:
- Đàn bà mới bao giờ cũng đáng yêu hơn vợ tôi.
Đó là lỗi tại Rousseau: “Ta chỉ hạnh phúc trước khi được hạnh phúc.” Tôi đã đánh dấu lại câu này trong tác phẩm Nàng Héloїse mới: tôi rất thích những câu mà mình chẳng hiểu.
***
Thứ Bảy.
Ta cứ ngỡ rằng càng già ta càng cứng rắn hơn nhưng nghĩ thế là sai: ngày nào ta cũng phải lòng, sau mỗi ánh mắt, qua mỗi tiếng cười trong suốt như pha lê mà trái tim không thôi nhung nhớ. Chỉ đơn giản là ta kìm chế vì quá biết mọi chuyện sẽ dẫn đến đâu. Rốt cuộc tôi cũng hiểu câu nói của Rousseau: hãy tưởng tượng rằng, ở đoạn cuối phim Bệnh nhân người Anh, Kristin Scott-Thomas không bị chết đói trong hang khi anh chàng điển trai kiểu ẽo ợt Ralph Fiennes tới cứu nàng. Thế thì sau đó họ sẽ làm gì? Đi dã ngoại trên sa mạc? Đi bộ qua các đụn cát? Làm bánh cát giữa sa mạc Sahara? Ta chỉ hạnh phúc trước khi được hạnh phúc; sau cả đống những chuyện chết tiệt.
***
Chủ nhật.
Tôi thực hiện quá nhiều QTKBB với chính bản thân mình.
***
Thứ Hai.
Bấy lâu nay tôi toàn đi ngủ trong tình trạng bạc nhược. Giờ thì tôi thậm chí chẳng còn thời gian mà trầm uất nữa. Tôi là ai? Một số người khẳng định rằng tôi tên là Oscar Dufresne; số khác lại nghĩ rằng tên thật của tôi là Frédéric Beigbeder. Đôi khi tôi khó mà nhận ra được mình qua cái tên. Quả vậy, tôi tin chắc Frédéric Beigbeder rất thích được là Oscar Dufresne nhưng không dám. Oscar Dufresne chính là Frédéric Beigbeder ở phiên bản xấu xa nhất; nếu không thì Frédéric Beigbeder tạo ra Oscar Dufresne để làm gì?
***
Thứ Ba.
Tôi hủy cuộc hẹn gặp Pénélope. Sẽ không có vụ QTKBB. Tôi thích lang thang trong các buổi dạ hội ban ngày hơn: lễ phát hành Zurban, tạp chí mới về đời sống thành phố, trực tuyến và trên giấy, ở Viện Thế giới Ả rập, và lễ ra mắt trang Amazonfr, trên những chiếc sà lan neo đậu dưới chân thư viện François Mitterrand. Hai dạ hội ảo nơi mà ngay cả bầu không khí cũng rất ảo. Tại đó tôi đã gặp các cư dân mạng giống như tôi, những người quen ở nhà một mình ngồi trước màn hình máy tính tới nỗi cảm thấy tách biệt giữa đám đông, mắt chăm chăm nhìn chiếc cốc cạn trên tay và chẳng còn kiếm tìm ai nữa cả. Những người đã quá quen đóng vai các âm binh hiện đại trong các tòa nhà trong suốt. Những người không thể quan tâm được đến bất kỳ ai. Cô đơn là hệ quả logic của chủ nghĩa cá nhân. Thói ích kỷ về mặt kinh tế đã trở thành một lối sống. Làm thế nào để trở nên nổi bật trong một cuộc trò chuyện trực diện khi mà ta đã quen với việc bắt người đối thoại đợi mười lăm phút rồi mới viết trả lời? Cái ảo là nơi trú ẩn của chúng ta khỏi cái thực.
***
Thứ Tư.
Ngày nào đêm nào tôi cũng nghĩ cách lãng quên Claire. Một công việc toàn thời gian. Buổi sáng, lúc thức giấc, tôi biết được ngay đâu là mối bận tâm của mình từ giờ đến tối. Công việc mới của tôi: lãng quên Claire. Một ngày kia, trong bữa trưa, Jean-Marie Périer giáng cho tôi một đòn:
- Khi anh biết tại sao mình yêu một ai đó, thì đó là lúc anh không yêu người ta.
Tôi chép lại câu này, mắt nhắm nghiền để kìm giữ những giọt nước mắt.
***
Thứ Năm.
Đêm điên cuồng ở quán cà phê Latina trên đại lộ Champs-Élysées, nơi hàng đống cô thư ký hóa trang thành Jennifer Lopez tự rưới cocktail Mojito lên ngực mình, còn đám vô lại cặn bã đeo đồng hồ dây mạ vàng so giày Adidas của chúng trên nền nhạc của Tito Puente. Đó không phải một quán bar mà là một nhà tắm hơi khiêu vũ. Một cô gái có vẻ còn trinh nắm lấy tay tôi và vừa mút mút hai ngón vừa thì thầm vào tai tôi bằng tiếng Tây Ban Nha. Thế là tôi cương cứng ngay tắp lự. Buổi dạ hội ấy giống như một thanh sô cô la Bounty: nó có vị của thiên đường[17]. Tôi thấy điều gì là quyến rũ nhất ở một người phụ nữ ư? Tuổi của nàng, khi nàng mười tám tuổi. Tiếp đó là cả đống các cuộc truy hoan trên những tấm lưng ưỡn cong mà tôi không thể kể ra được vì tôi đang hướng tới đối tượng công chúng gia đình.
[17] Slogan quảng cáo của loại sô cô la này.
***
Thứ Sáu.
Tôi quen khoảng ba trăm người vừa từ Bali về (Elisabeth Quin, Jean-Luc Delarue, Hubert Boukobza, Etienne Mougeotte, Jean-Luc Delarue, Elisabeth Quin, Hubert Boukobza...). Ở đó thì có gì diệu kỳ chứ? Những cây nấm gây ảo giác, những ngôi nhà rộng lớn có bể bơi, những bữa tiệc quay cuồng trên bãi biển, Jean-Luc Delarue, Elisabeth Quin, Hubert Boukobza... “Anh còn không thể tưởng tượng nổi ở đó đẹp thế nào đâu, những con tôm được nướng sống trên bếp ngoài trời, cát nóng bỏng chân, các chàng trai làm nội trợ trong khi anh nốc cho say trên ghế vải gập...” Tôi tự hỏi. Nếu cuộc sống ở đó hoàn hảo như vậy thì tại sao họ lại quay về?
***
Thứ Bảy.
Tôi rất thích những câu bắt đầu bằng cụm “tôi rất thích”. (Và tôi chứng minh rồi đấy.)
***
Chủ nhật.
Để lật đổ hòng đứng lên làm quan chủ, thì cần phải chủ quan.
***
Thứ Hai.
Tôi đứng trước gương luyện cách làm ra vẻ khúm núm kiểu truyền thông (bí quyết là phải cụp mắt xuống và nhướng mày lên cùng một lúc).
***
Thứ Ba.
Cú điện thoại lúc hoàng hôn. Ludo bị trầm uất vì vợ và con gái:
- Cứ phải làm tình mãi với một người đàn bà đã là chuyện nặng nề lắm rồi, chưa kể một con bé con suốt ngày rống lên ở phòng bên cạnh, cậu bảo tớ phải làm thế nào để thoát khỏi cảnh ngộ này cơ chứ?
- Cậu không thể trách cứ con gái cậu tội khóc lóc. Khóc lóc là hành động đầu tiên của con người khi hiện diện trên Trái Đất.
- Chúa thật kém cỏi khi tạo ra mọi thứ. Lẽ ra trẻ con phải phá lên cười khi đến với thế giới chứ.
- Ồ không, chúng cũng giống cậu và tớ thôi: chúng thích được quay lại bụng mẹ hơn.
Anh thở dài. Ta không thể tưởng tượng nổi một người cha trầm uất cảm thấy khó khăn thế nào khi nghe con mình liên hồi kêu khóc. Dù sao tôi vẫn gắng sức an ủi anh:
- Đồng thời, nếu chết, ta sẽ không thể ca thán về cuộc sống nữa.
***
Thứ Tư.
Dưới tầng hầm nhà hàng Tanjia, thời gian càng trôi qua thì chuẩn mực càng kém đi. Ngày xưa, quan hệ nam nữ là: “Chào cô, cô thế nào, tôi thấy cô thật hết sức rạng rỡ, tôi có thể mời cô uống cái gì đó thật dễ chịu được không?” Giờ thì là: “Đứng dậy đi con đĩ để tao thấy quần lót của mày, cởi áo phông ra để tao mút vú mày.”
***
Thứ Năm.
Festival ở Deauville = cuộc đua giành giải quán quân cô đơn giữa đám đông. Bên hiên khách sạn Normandy, những con tôm hùm nhỏ chết chìm trong xốt mayonnaise và chẳng ai đến cứu chúng cả. Tôi ngồi giữa Christine Orban và Philippe Bouvard. Tôi lấy làm tiếc vì không ngồi ở bàn bên cạnh để được an tọa giữa Brian De Palma và Elli Medeiros. Sáng nay tôi đã xem Người đàn ông không bóng của Paul Verhoeven, làm lại của phim Người vô hình, song kịch bản cũng không rõ ràng hơn là mấy.
Tôi dùng thuốc rất chăm chỉ. Có lẽ vì thế mà sức khỏe của tôi ngày càng yếu đi, trong lúc chờ đợi, tôi chẳng biết mấy sản phẩm có thể khiến tôi cảm thấy chết chỉ là chuyện vặt.
***
Thứ Sáu.
Tối qua, gặp Clint Eastwood ở Trang trại Saint-Siméon. Ông đã đạo tên bài hát yêu thích của tôi, Chàng cao bồi không gian trở lại, tác giả Jamiroquai, để đặt cho bộ phim mới nhất của ông. Đâu đâu cũng thấy các minh tinh Mỹ: Donald Sutherland, Morgan Freeman, Tommy Lee Jones, André Halimi. Thậm chí trên bãi biển Deauville, tôi còn gặp cả Régine, người vẫn chưa tát tôi cái nào. Tất cả mọi người cùng quay phim tất cả mọi người bằng máy Sony DV. Ai sẽ có thời gian xem những cái băng cát xét này đây? Có lúc tôi từng ngỡ mình gặp cả Al Pacino, rồi tôi chỉnh lại kính: đó là Laurent Gerra mặc com lê đen. Chắc tôi cận nặng lắm rồi.
***
Thứ Bảy.
Vấn đề ở Deauville là ta có thể bị cảm lạnh ngay giữa khi đẹp trời. Ở đó lúc nào cũng có gió, mòng biển và những người sở hữu xe 4x4 khiến bạn chỉ muốn hắt hơi. Một số người bị cảm mạo mùa; còn tôi, tôi bị cảm Sân khấu. Có quá đông cô nàng tóc vàng xỉn vô duyên nhầm kính râm là bờm tóc. Theo Elisabeth Quin, có vụ quá liều PEM (Gái Đẹp Bốc Lửa Diện Giày Cao Hở Gót). Tôi thì tôi thích thế: các cô nàng ấy khiến tôi đổi ý, họ làm ra vẻ hiểu những câu nói đùa của tôi trong lúc chờ gặp một gã trai khác nổi tiếng hơn. Người Mỹ gọi giày hở gót là “Fuck Me Shoes[18]”; còn tôi, tôi trau giồi thái độ “Suck My Dick[19]”. Ở đây tôi quen tất cả mọi người trừ những người nổi tiếng. Clotilde Courau với ánh mắt yếu đuối, Monica Belluci ăn mặc đứng đắn, áo vest vải jean và Sandrine Kiberlain, mặc váy khoét cổ, cứ truy đuổi tôi mãi: sau khi ở đảo Ré, giờ cô bước ra từ khách sạn Normandy cùng chiếc xe nôi có bé Suzanne bên trong và cô vú em vô cùng nóng bỏng hình như tên là Marie-Douce. Khi nào tôi nổi tiếng, hẳn họ sẽ cất lời chào tôi nhưng tôi sẽ không trả lời đâu; luật chơi là thế mà.
[18] Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là “Giày Làm Tình Với Em Đi”.
[19] Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là “Mút Cậu Nhỏ Của Anh Đi”.
***
Chủ nhật.
Trong bữa trưa của Anne d’Ornano, thị trưởng Deauville, người ta thường ăn món dưa tây trộn ruồi. Tôi nghĩ đến Claire, cô bạn gái cũ của tôi, và đến Pénélope, cô bạn gái tương lai của tôi. Đàn ông bao giờ cũng ở giữa một cô bạn gái cũ và một cô bạn gái mới, bởi hiện tại không khiến họ bận tâm. Họ thích lướt đi giữa hoài cổ và hy vọng, giữa mất mát và ảo tưởng. Chúng ta luôn bị kẹt giữa hai cô nàng vắng mặt.