
Chủ nhật.
Rất nhiều độc giả muốn biết xem liệu tôi có nói dối không, và nói dối vào thời điểm nào, ở đâu, vào giờ nào, với ai? Họ không hiểu rằng viết nhật ký dưới tên thật không bắt buộc phải nói sự thật. Đó không phải kiểu “nói dối-thật” của Aragon, mà là sự thật dối trá của người viết nhật ký. Trước đây, người ta đối lập nhật ký với tiểu thuyết. Nếu nhật ký là sự tiết lộ thì tiểu thuyết là sự bịa đặt. Bởi từ nay trở về sau, ngay cả tiểu thuyết cũng trở thành tự truyện nên tôi đã quyết định tạo ra một cuốn nhật ký có tính cách tiểu thuyết. Kể chuyện cuộc đời mình dưới tên thật của mình khiến mọi thứ trở nên buồn tẻ bởi có rất nhiều thứ quá đơn giản: ta biết rõ mặt tác giả, ta biết ai đang nói, ta thấy mọi thứ - quá dễ dàng, vả lại biết bao thiên tài đã làm điều này (và cả những nghệ sĩ hết thời nữa chứ). Việc sử dụng một cái tên khác khiến khi đọc cuốn nhật ký này người ta cảm thấy mình đang chơi trò trốn tìm. Như vậy, “Kẻ ích kỷ lãng mạn” có thể được định nghĩa như sau: đó là một trò chơi với ngôi thứ nhất số ít[1]. “Thứ Hai Không Phải Tôi Thứ Ba Không Phải Tôi Thứ Tư Không Phải Tôi...” (để tỏ lòng tôn kính Gombrowicz).
[1] Nguyên văn tiếng Pháp: “c’est un jeu avec le je”: “jeu” có nghĩa là “trò chơi” và “je” có nghĩa là “tôi” (ngôi thứ nhất số ít), hai từ này phát âm giống nhau.
***
Thứ Hai.
Thảm họa thứ nhất khó lòng tránh nổi: Trái Đất sẽ tiêu vong. Điều tuyệt đối chắc chắn thứ hai: tôi cũng sẽ tiêu vong. Câu hỏi trong ngày: ai sẽ biến mất trước? Trái Đất hay tôi? Tôi thích đó là Trái Đất hơn, vì với tôi như vậy cũng bằng thế kia. Nếu phải ngoẻo thì ít ra cũng được ngoẻo cùng lúc với những người khác. Tôi hy vọng đến ngày tận thế, bởi chứng tự mê bản chân. Có lẽ gã đàn ông nào cũng như tôi mà thôi, điều này hẳn sẽ giải chích vì sao họ lại tìm đủ cách phát động Ngày Tận Thế: để không phải chết đơn độc.
***
Thứ Ba.
Cuộc đời tôi là một cuốn tiểu thuyết dựa trên những sự kiện có thật.
***
Thứ Tư.
Tôi đang nói chuyện với Elisabeth Quin về những lần mất trí gần đây nhất của mình.
- Từ bảy giờ tối ngày thứ Bảy đến nửa đêm ngày Chủ nhật tuần trước tôi bị mất trí, tôi nói với nàng. Và nàng bật lại tôi cứ như Louis Jouvet trong Drôle de drame vậy:
- Mất trí à? Thế thì thật rắc rối.
***
Thứ Năm.
Tôi yêu nỗi bất hạnh của tôi; nó đồng hành với tôi. Đôi lúc, khi nhất thời thấy hạnh phúc, tôi cảm thấy thứ gì đó như thể sự thiếu vắng nỗi đau. Ta luôn nhanh chóng trở nên nghiện ngập nỗi u sầu của chính mình.
***
Thứ Sáu.
Gặp Françoise, cô gái đẹp nhất Formentera, ở sàn nhảy Castel, đang ngồi ở cầu thang. Nàng chìa bụng nàng cho tôi xem, phẳng lì và rám nắng, rồi từ chối hôn tôi. Buổi tối tuyệt nhất tuần.
***
Thứ Bảy.
Giờ đây, tôi muốn được chung thủy với cả đống phụ nữ. Tôi muốn dán lại tất cả các mẩu vụn. Nhìn chung ta nói thế khi ta muốn hàn gắn. Nhưng với tôi thì đừng hòng có chuyện hàn gắn với Claire: tôi ấy mà, tôi thực sự muốn tìm được nhiều mẩu vụn của nàng ở những phụ nữ khác để dán chúng lại với nhau. Tôi sẽ làm một bức tranh ghép hình Claire bằng các mẩu vụn của mọi phụ nữ khác.
***
Chủ nhật.
Đêm qua, lúc 4h59 sáng, thò đầu qua cửa sổ một chiếc ô tô chạy từ Nice đến Cannes, trong gió xuân nóng ấm, và hương bách, hương ô liu, hương thông tuyết và hương thông tán,
Dường như tôi đã thấy mặt trăng lướt đi.
Trên biển Địa Trung Hải.
Cảm giác nhẹ nhõm đến khó tin kể từ lúc tôi đánh mất điện thoại di động ở Village, hộp đêm của Juan-les-Pins. Từ giờ trở đi chẳng ai có thể nháy chuông cho tôi được nữa. Tự do thực thụ đó là khi không ai tiếp cận được bạn! Điều duy nhất khiến tôi nuối tiếc là số điện thoại của Marine Delterme, người có tên trong bộ nhớ điện thoại. Thật may cho gã nào vớ được điện thoại của tôi... Chuyện xảy ra đúng hôm sinh nhật Jean-Al ở Pétasseland, nơi được chúng tôi đặt lại tên thành “Xúc-xích-Vùng-Morteau-Land”; ở đó tôi khám phá ra món vodka-táo và nước hoa Chất độc Thôi miên, và Ngài Rudi đã để tôi bật Daft Punk (High life, bài số 8 trên đĩa CD). Thành công rực rỡ: rất nhiều những kính vàng, sơ mi phanh ngực và quần lót khe hồng thò ra từ những quần cạp trễ. Nắm lấy mic một cô nàng Jennifer Lopez nào đó mang tên Anissa tóm tắt thời kỳ của mình:
- Thảy đều là đĩ bợm!
Nếu thế hệ trẻ này là tương lai thì ô yề, ngày tận thế sẽ chẳng còn bao lâu nữa.
***
Thứ Hai.
Quá dễ đổ trước ngoại hình. Quá dễ say trước sự quyến rũ. Tôi là nạn nhân của sắc đẹp phụ nữ giống như thể trên đời tồn tại những nạn nhân của thời trang. Tôi khẳng định mình vô tội. Chẳng phải lỗi của tôi nếu tôi hời hợt và thay đổi như chong chóng. Điều mà các bạn gọi là “khốn kiếp” thì tôi, trái lại gọi là “beauty victim”[2].
[2] Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là “nạn nhân của cái đẹp”.
***
Thứ Ba.
Khai mạc Liên hoan Phim Paris. Bên cạnh tôi, sau buổi chiếu, ngồi trên bậc thềm rạp Gaumont Marignan là một cô nàng tóc vàng mảnh dẻ với đôi mắt to ngơ ngác đang buồn bã nhìn điện thoại di động của mình từ nửa tiếng đồng hồ nay. Cảnh tượng ấy khiến tôi sầu não ghê gớm. Tôi thầm tưởng tượng nàng đang đợi một cú điện thoại không chịu tới, hoặc nàng đang bấm lướt qua tên của những người tình trong quá khứ, hiện tại và tương lai, và tim nàng đập mạnh dưới cái xu chiêng lụa, hoặc nàng đang đọc lại đến lần thứ năm mươi mốt tin nhắn lãng mạn của người đàn ông của đời nàng... Nàng chẳng làm gì khác ngoài việc vừa thở dài vừa mân mê chiếc điện thoại với vẻ căng thẳng. Tôi quả là thi sĩ! Tới một lúc, không chịu nổi nữa, tôi lại gần hỏi xem nàng có ổn không, thế là nàng nhiếc mắng tồi:
- Khốn kiếp! Anh làm tôi thua rồi! Suýt nữa thì tôi phá được kỷ lục của chính mình trong trò Tetris!
Đúng vậy bởi cô nàng đắm say bí ẩn kia trên thực tế lại là nữ vô địch trò chơi điện tử trên điện thoại di động. (Lưu ý: cũng bình thường thôi khi tôi tự làm một bộ phim, trong một liên hoan phim nào đó.)
Muộn hơn một chút, tại Renoma Gallery, Clotilde Courau không tới.
***
Thứ Tư.
Người ta từng kể tôi nghe một giai thoại khá vui nhộn: một anh bạn đồng tính thuộc giới thượng lưu hiện đang phiêu lưu tình ái với một bác sĩ phụ khoa và buổi dạ hội nào ở Paris cũng đưa anh chàng bác sĩ đó theo. Ở đâu anh cũng giới thiệu người tình của mình như sau:
- Tôi sẽ không đi chơi nữa nếu không có bác sĩ phụ khoa của tôi!
***
Thứ Năm.
Để nói thêm những gì mình nghĩ về các hiểu lầm và nguy hiểm của nhật ký, tôi muốn dẫn ra đây trích đoạn từ cuốn Sa đọa của Camus: “Các tác giả của những lời tự thú thường viết để không phải tự thú, để chẳng phải nói gì về những điều họ biết. Khi họ bảo mình đang thú nhận thì đó là lúc cần phải cảnh giác, họ sẽ hóa trang cho xác chết. Tin tôi đi, tôi thành thợ rồi mà.” Cảm giác kỳ lạ đúng thời điểm Guy Georges rốt cuộc cũng thú nhận các tội ác của hắn trước tòa Đại hình Paris. Chúng ta những muốn các nhà văn ai nấy đều phải là Guy Georges, bị đẩy vào tận phòng tuyến của họ cho tới khi khai ra mọi chuyện. “Đúng vậy, chính tôi làm việc đó, đúng vậy, đúng vậy, đúng vậy, chính tôi, xin lỗi, tôi sẽ không bao giờ nói dối nữa, tôi xin hứa.” Nhưng các nhà văn là những tên tội phạm chẳng bao giờ chịu thú nhận.
***
Thứ Sáu.
Tối qua Dominique Noguez, nói lời chào từ biệt ở buổi họp của tạp chí “Xưởng viết Tiểu thuyết”:
- Tôi về đây, tôi còn phải hoàn thành cuốn tiểu thuyết của tôi nữa.
- Cả tôi nữa, tôi trả lời, tôi cũng phải về đây: tôi còn phải bắt đầu cuốn tiếu thuyết của tôi nữa.
***
Thứ Bảy.
Nếu tôi đồng ý lên hình thì người ta bảo tôi được các phương tiện truyền thông đưa tin nhiều quá. Nếu tôi từ chối lên hình thì người ta lại bảo tôi cứ tưởng mình là siêu sao. Và khi nào mà tôi tự sát thì tôi tin chắc rằng người ta sẽ lên án tôi tội cố tình marketing bản thân.
***
Chủ nhật.
Các nhà xuất bản không đọc sách: họ chỉ xuất bản chúng.
Các nhà phê bình không đọc sách: họ chỉ giở lướt qua chúng.
Các độc giả không đọc sách: họ chỉ mua chúng.
Kết luận: chẳng ai đọc sách cả, trừ các nhà văn.
***
Thứ Hai.
Khi Ludo về nhà, anh luôn có ai đó để mà áp vào. Tôi không có được sự xa xỉ ấy. Tôi tự hỏi liệu có phải người độc thân chỉ tán tỉnh tà lưa kẻ khác để thi thoảng có thể sử dụng động từ “ấp vào” không.
***
Thứ Ba.
Khủng hoảng trầm trọng chủ nghĩa lãng mạn ở Patrick Williams (phó tổng biên tập tạp chí Technikart): chúng tôi đều nhất trí thừa nhận rằng làm tình lúc đang yêu thì dễ chịu hơn nhiều. Đàn ông cũng như phụ nữ: chúng ta thích tình dục đan xen cảm xúc hơn. Phải có một chút bối rối, một chút duyên dáng, một chút ma thuật, nếu không tình dục chỉ còn là bài tập thể dục mà thôi. Chắc hẳn điều đó giải thích tại sao chúng ta lại uống nhiều rượu như vậy. Thường thì tôi làm tình khỉ đã say quắc cần câu, chỉ vì muốn tìm lại cảm giác yêu đương ngất ngây. Nếu con tim không đập thì ít nhất cái đầu cũng phải quay chứ.
***
Thứ Tư.
Tối qua, vừa chỉ chiếc Audi TT của mình cho một cô nàng ngon nghẻ, Guillaume Rappeneau vừa chém gió:
- Anh đã mua một chiếc ô tô mới để chở bọn gái gú về nhà anh... Em làm gì đêm nay?
***
Thứ Năm.
Một câu trong tuần nữa: “Tôi thà bị coi là một tên Ba Tư gốc Mông Cổ còn hơn bị coi là một tên Mông Cổ” (Thierry Ardisson).
***
Thứ Sáu.
Ở Vienne, trên đại lộ vành đai Ring nơi tọa lạc những cung điện vắng hoe, người ta không còn nhảy điệu valse nữa. Thuở sinh thời thì bị phỉ nhổ đầy người, giờ đây Freud có hẳn một công viên mang tên mình. Tôi muốn sửa câu thơ nổi tiếng của Heinrich Heine: “Ich weiB genau was es bedeuten soll, daB ich so traurig bin”. Các bạn đừng lo, đây sẽ là trò chơi chữ bằng tiếng Đức duy nhất của tôi.
***
Thứ Bảy.
Jean-Pierre Roueyrou kỷ niệm sinh nhật lần thứ năm mươi tại nhà hát lớn Montpellier. Đông đảo bạn bè ông đã đến dự trong trang phục áo smoking và váy dạ hội, trong đó có Pierre Combescot, rạng ngời trong trang phục Con Đầm Pích mải mê kiếm tìm phương pháp đặt vòng tránh thai đã mất. Corti bật những chiếc đĩa hát dành cho lễ hội ngày xưa. Giờ thì tôi đã đủ già để cảm thấy nhớ tiếc Scatola, Distrito, Cholmes và Etoiles... Ngày nay người ta khiêu vũ ở Dune và Villa Rouge nhiều hơn. Ở Montpellier người ta nhảy valse nhiều hơn ở Vienne, điều ấy không ngăn nổi một anh bạn của Benoît Duteurtre bỏ đi câu cá. Tôi dẫn mộc cô nàng tóc nâu đi thăm thú hậu trường, nàng cứ nhắc đi nhắc lại với tôi, thay vì tìm cách quyến rũ tôi :
- Nhưng em ba mươi chín tuổi rồi, anh có nghe em nói không? Sao anh vẫn tà lưa em, em BA MƯƠI CHÍN TUỔI rồi đấy!
Dù sao với những gì đang có trong mũi thì tôi cũng chẳng còn gì ở trong quần nữa.
***
Chủ nhật.
Ở Palavas-les-Flots, mặt trời tỏa rạng trên những chiếc pizza. Giai cấp vô sản địa phương bôi kem chống nắng bóng nhẫy người để chơi bóng chuyền bãi biển. Người nghèo lúc nào cũng sexy hơn người giàu mà, tôi nói có sai đâu (tôi đây cũng chính là một bằng chứng sinh động cho nhận định ấy). Tôi khao khát một cô nàng tóc nâu lông lá rậm rạp. Đống đài ghetto-blaster đang đồng loạt phát bài Lady của Modjo như thể bài hát đó vừa ra lò vậy. Người ta vừa cởi những đôi dép cao su ra để ăn lũ vẹm nhiễm phóng xạ. Một tuyến cáp treo cũ kỹ giúp ta qua được con kênh để đi từ Sòng bạc đến quán kem Ý. Các nhà hàng nằm nép sát vào nhau quay lưng lại với biển. Chao ôi! Đây đâu phải bức ảnh trên nhật báo Midi libre. Qua tấm chắn gió phía sau xe, tôi đã thấy quá khứ lùi xa còn tình yêu của tôi thì co hẹp lại.
***
Thứ Hai.
Ngực của các cô gái trẻ săn chắc không khác gì được bơm Silicon. Tôi không ngừng nhắc đi nhắc lại với Camilla, cô nàng tóc vàng nhuộm nâu, rằng nàng quá trẻ so với tôi. Nàng rên rỉ:
- Sao chứ? Anh thích hàng ôi hơn à?
Trên thực tế, tuổi tác không phải thứ khiến tôi phiền lòng (mười bảy tuổi), mà là cái giá phải trả cho tuổi tác (một chiếc đồng hồ đeo tay Chanel). Nàng có cái tật kỳ lạ là luôn đòi quà dù lúc đó không phải sinh nhật nàng mà cũng chẳng phải ngày 24 tháng Chạp. Tiếc thật, suýt chút nữa thì tôi tin nàng chân thành bởi tôi mới là kẻ đóng kịch. Tôi cứ mãi mộng tưởng những tình cảm cổ lỗ, thay vì rít lên như tất cả mọi người (làm nhanh dễ hỏng). Franck và Olivier ở Japan Bar sẽ còn cười nhạo tôi thế này:
- Phụ nữ ấy hả, Oscar chỉ ngủ với họ trên giấy mà thôi!
Đạt cực khoái trong latex, dù có mỏng đến mấy, dù có là trong một cái miệng xinh đẹp, thì vẫn cứ là cực khoái trong latex.
***
Thứ Ba.
Trước đây, khi mỗi lần tôi uống ba cốc, câu cú hay ho cứ tự động trào ra. Còn bây giờ, khi mỗi lần uống ba cốc, tôi lại chép lại những gì các bạn đang đọc đây.
***
Thứ Tư.
Claire gọi cho tôi lúc sáu giờ sáng để chửi rủa tôi. Tôi vừa bình tĩnh để nàng xả cơn giận dữ vừa cười khẩy như một con linh cẩu trên đồng cỏ châu Phi lúc hừng đông. Rồi tôi điềm nhiên trả lời rằng giữa nàng và tôi có một khác biệt lớn: nàng chửi rủa tôi vì nàng yêu tôi, trong khi tôi bày tỏ thái độ lịch thiệp vì tôi không yêu nàng nữa. Khi nàng cúp máy đánh cộp một cái, tôi như ngừng thở vì biết chắc rằng lần này, suốt đời chúng tôi sẽ chẳng bao giờ còn nói chuyện với nhau nữa.
***
Thứ Năm.
Thường thì tôi muốn để cho những câu trích dẫn yêu thích của mình tự đối đáp với nhau. Chẳng hạn, với tôi, câu hỏi trứ danh của Aragon, “Ai là người mà họ tưởng là tôi?” dường như đã nhận được lời đáp trả hết sức logic trong câu châm ngôn không kém phần nổi tiếng của Cocteau: “Điều người ta oán trách bạn, hãy vun trồng nó: đó chính là bạn.” Bài học rút ra: chính bạn là người mà họ tưởng là bạn. Vô ích thôi khi cứ lo lắng về hình ảnh thảm hại mà ta tạo cho chính bản thân mình, bởi hình ảnh ấy lúc nào chẳng đúng. Thà cứ phát triển cật lực theo hướng của mình còn hơn là đi ngược lại với cái hướng đó. Liệu Aragon và Cocteau có nói chuyện này với nhau khi họ còn sống không nhỉ? Có quan trọng gì đâu. Vì giờ đây họ đang tranh luận trong tư cách người chết. Thư viện là gì nếu không phải nơi đối thoại của những cái xác? Cuộc tranh luận có thể còn kéo dài... Kafka, chẳng hạn, sẽ còn đi xa hơn Cocteau với câu cách ngôn hùng hồn của mình: “Trong cuộc chiến giữa bạn và thế giới, hãy ủng hộ thế giới.”
***
Thứ Sáu.
Trời mưa, trời đẹp, trời mưa, trời đẹp. Thượng đế chơi trò thay đổi với thời tiết, cũng như tôi chơi trò thay đổi với phụ nữ. Tôi cấm các bạn chế giễu đấy. Tôi đã viết đoạn thơ bốn câu này và đề nghị các bạn thật độ lượng khi đọc.
Anh có ham muốn tột cùng được ăn tươi nuốt sống em
Anh có ham muốn tột cùng được ngay ngày mai cưới em
Anh có ham muốn tột cùng được làm chuyện ấy với em
Anh có ham muốn tột cùng được hỏi cưới em.
Tôi biết, đây mới chỉ là khởi đầu tác phẩm và nó vẫn chưa hề hoàn thiện, nhưng dù sao nó cũng gần thành thể thơ mười hai âm tiết[3].
[3] Tức là thể thơ alexandrin rất thông dụng trong văn chương Pháp.
***
Chủ nhật.
Tôi chỉ thích đọc, viết và làm tình. Vì thế với tôi một căn hộ nhỏ là đủ để sống, với điều kiện nó có một giá sách, một máy vi tính và một cái giường.
***
Thứ Hai.
Lạnh thấu xương: tháng Mười một kéo dài sáu tháng. Trong khi tôi tiêu phí thời gian lên án hiệu ứng nhà kính! Chắc giờ tôi phải quay lại mà ước mong sao cho hành tinh nóng lên thôi... Tháng Mười một năm 2000, 180 quốc gia nhóm họp ở La Haye để hạn chế việc thải khí CO2 vào bầu khí quyển và từ đó chúng ta cứ đóng băng thế này! Vậy đấy, đây là một sáng kiến dành cho chương trình vận động tranh cử của Lionel Jospin: “Năm 2002 hãy bỏ phiếu cho tôi và số lượng ô tô sẽ tăng lên để trời có thể ấm nóng cả năm ròng hơn nữa, mực nước biển sẽ dâng cao tới tám mét thành thử các bãi biển sẽ xáp lại gần Paris hơn.”
***
Thứ Ba.
Hôm qua tôi đã khóc khi nghe Ain’t no sunshine when she's gone/ It’s not warm when she’s away[4] của Bill Withers. Cái lạnh kinh người của Paris như nhân lên gấp đôi kỷ nguyên băng giá trong tim tôi. Tôi biết rằng viết như vậy thì thật ngu ngốc, rằng hình ảnh gia trưởng vô cảm của tôi thế là bị bóc mẽ, nhưng tôi còn có thể làm gì chứ? Trên thế giới cô đơn này, nước mắt của kẻ độc thân trước bộ hiệu chỉnh dàn hi-fi dường như là chút hy vọng le lói.
[4] Tiếng Anh trong nguyên bản: Chẳng còn chút ánh dương khi nàng bỏ đi/ Chẳng còn chút ấm áp khi nàng rời xa.
***
Thứ Tư.
Xuất hiện thoáng qua trên truyền hình lúc tối muộn (để quảng bá cho một cuốn sách), tôi đang định làm người bình thường. Sự nổi tiếng là tình trạng nô lệ xa xỉ, là nhà tù lộ thiên. Ta dạo chơi trên phố và tất cả mọi người đều dõi theo ta. Khi tôi gặp mọi người, họ vờ như không nhận ra tôi và rồi, lúc tôi đi xa được vài mét, họ thì thào sau lưng tôi:
- Anh có thấy không? Đó chính là gã khốn Oscar Dufresne đấy!
- Ôi chao, nom gã gầy gò quá!
- Gã có vẻ sa sút!
- Dù vậy gã vẫn có vẻ vênh vang!
- Tôi thì tôi thích gã lắm...
- Im đi, Eglantine!
Mỗi chi tiết nhỏ xíu, mỗi thay đổi bên ngoài đều ngay lập tức bị đem ra mổ xẻ.
- Tóc gã nhờn quá!
- Gã cạo râu thật cẩu thả!
- Gã vẫn mặc chiếc sơ mi như khi ở nhà Fogiel!
- Dễ hiểu thôi: gã đâu có ngủ ở nhà gã!
- Tôi thì tôi thích gã lắm...
- Im đi, Eglantine!
Tôi có cảm giác lúc nào mình cũng bị người khác quay phim. Mồ hôi tôi vã ra như tắm. Quá nhiều ánh mắt dòm ngó khuôn mặt tôi. Và không chỉ có mắt tôi bị quầng.
***
Thứ Năm.
Quá khứ đã qua và tương lai còn chưa biết: chúng ta nghẹt thở trong hiện tại vĩnh cửu của sự hưởng thụ.
***
Thứ Sáu.
Mục đích của đời tôi là trở thành Tom Jones ngồi trên xe limousine có điều hòa. Da mặt căng mịn, đầu phủ đầy những miếng cấy tóc và nước da siêu rám nắng, bị giằng xé và kích thích cực độ. Tôi sẽ làm được thế, rồi các bạn xem. Và ngày hôm đó, uể oải trên bảng ghế bọc da trắng, một tay cầm chai Bollinger cỡ bự, tay kia ôm một em gái gọi người Lituanie, tôi gần như tin chắc rằng tôi sẽ lại tìm ra cách ta thán số phận mình.
***
Thứ Bảy.
Thực ra thì có phải hai tuần nữa là đến Liên hoan phim Cannes không? Ở đó sẽ có cả đống limousine có điều hòa, chẳng đúng sao? Khi người ta biến được ước mơ của mình thành hiện thực một cách dễ dàng như vậy, thì đó là vì những ước mơ ấy quá ư tầm thường.
***
Chủ nhật.
“Chưa bao giờ lại có một kẻ nghèo khó có thể viết nổi các cuốn tiểu thuyết của Henry James.”
James Joyce bảo vệ tôi.
***
Thứ Hai.
Tôi làm tất cả những gì tôi làm (các bài báo, các cuốn sách, các chương trình thời luận trên truyền hình hoặc đài phát thanh) chẳng qua là do hèn nhát. Bất lực không thể chối từ. Sợ bị lãng quên nếu người ta không còn thấy cái mặt mình ở khắp nơi khắp chốn nữa. Mọi người đều nghĩ rằng ta trở thành “người của công chúng” vì ta kiêu ngạo, tự mê bản thân và vĩ cuồng, trong khi mọi chuyện lại trái ngược hoàn toàn: ta muốn nổi tiếng khi ta sợ sệt, e dè và yếu đuối.
***
Thứ Ba.
Ludo nhạo báng mấy cái nỗi đau tư sản phóng đãng của tôi.
- Ái chà... Sự lo lắng của người độc thân ở tuổi ba mươi lăm ấy mà...
- Thế còn cậu, Ludo? Sao cậu không viết về hạnh phúc tuyệt vời của mình khi được làm người cha trong gia đình và được được kết hôn với một phụ nữ hoàn hảo?
- Dù là viết gì đi nữa thì cũng ích lợi gì chứ? Kiệt tác đời tớ chính là các con tớ rồi. Chẳng bao giờ có cuốn sách, đĩa nhạc hay bộ phim nào sánh được với vẻ đẹp của chúng cả. Chẳng bao giờ có bức họa nào mang đến cho tớ nhiều ngạc nhiên như vậy. Ngày con bé lớn nhà tớ lớn lên chui khỏi bụng mẹ (cậu thấy vần không – nếu mà tớ muốn thì Faulkner cũng phải chịu chua thôi), tớ hiểu ra rằng nghệ thuật chỉ còn là thứ nực cười nếu so với bí ẩn kỳ lạ của một đứa trẻ người còn đỏ hỏn nhỏ dãi dóc tùm lum lên bà mẹ đang rớt nước mắt của nó. Từ đó, ngày nào tớ cũng coi đời mình như một tác phẩm khó hiểu và kỳ diệu. Đôi khi cũng có những đoạn dài lê thê, những lặp lại và hỏng hóc về gu cảm nhận. Diễn viên chính cảm thấy mệt mỏi, khung cảnh trở nên buồn bã u ám. Phong cách thường xuyên có những thiếu sót. Nhưng thế vẫn tốt hơn cả Picasso, Proust, Fellini và The Beatles hợp lại.
- Thực ra, Péguy từng nói, người cha trong gia đình là kẻ phiêu lưu thời hiện đại, thế mà cậu lại bảo rằng đó là gã dandy cuối cùng.
- Cậu biết không, Oscar, bấy lâu nay tớ thèm được như cậu nhưng giờ cậu lại làm tớ thương hại đấy.
- Cảm ơn anh bạn duy nhất của tớ.
Đây chính là điểm chúng tôi không sao hiểu nổi nhau. Qua cửa sổ, tôi thấy họ bước vào vườn Luxembourg, những ông bố trẻ tay đẩy xe nôi ấy, nom họ thật suy sụp, mệt mỏi, quá tải với lũ nhóc con ồn ào, buộc phải tỏ ra nhẫn nại và nặn những cái bánh cát trong khi sức cùng lực kiệt lắm rồi... Khi nào thì họ phát rồ nhỉ? Khi nào thì họ chịu thừa nhận là mình chẳng có gì để làm với cái cuộc sống tã bỉm xe nôi chết tiệt đó nhỉ?
***
Thứ Tư.
Tôi đã lập ra danh sách các cô gái tôi thích. Françoise dẫn đầu nhờ vẻ quyến rũ loạn thần kinh. Chỉ một thiếu sót duy nhất: nàng cóc thèm ngó ngàng đến tôi. Theo như tôi biết, từ chối ngủ với tôi không phải bằng chứng của sự thông minh!
***
Thứ Năm.
Có hai nơi mà tất cả những ai ở đó vỗ tay đều rất ngốc: rạp chiếu bóng và lúc máy bay hạ cánh.
***
Thứ Sáu.
Câu nói Trong Tuần: “Nàng nửa là ma nơ canh, nửa là Mein Kampf[5]” (của Edouard Baer).
[5] Tên tiếng Đức (nghĩa là “Cuộc tranh đấu của tôi”) của cuốn sách do Adolf Hitler viết.
***
Thứ Bảy.
Cuối đời mình, François Mitterrand trở thành kẻ không thể chịu nổi. Ông tâm sự với Roger Hanin là muốn kéo sập tháp Eiffel. Ông nháy mắt với Maurice Papon khiến Georges-Marc Benamou lộn ruột. Trước mặt Elkabbach, ông cãi lộn với người thân, coi thường bè bạn, gay gắt chỉ trích kẻ thù. Tôi muốn kết thúc như thế: già nua, không thể chịu nổi, có quyền lực, được sách vở và những kẻ xu nịnh vây quanh, ông bắn vào đám xe cứu thương để tránh việc người ta đặt ông nằm lên một trong mấy cái xe đó quá nhanh.
***
Chủ nhật.
Đến một tuổi nào đó, người ta sẽ chắc chắn được về mọi thứ. Tình yêu ư? “nó chỉ kéo dài ba năm”. Lòng thủy chung ư? “đây đâu phải một khái niệm con người”. Cái chết ư? “tự do duy nhất”. Người ta an tâm với những câu từ có sẵn. Đến một tuổi nào đó, cái cớ nào viện ra để ngừng suy nghĩ cũng tốt hết.
***
Thứ Hai.
Cần phải rời nước Pháp. Một nhà khoa học đã giải thích cặn kẽ cho tôi hiểu tại sao trong sáu tháng cuối năm chỉ có năm ngày nắng. Cực Bắc đang tan chảy. Nên đại dương nhiều nước hơn: muối được phân chia khác hẳn đi. Thế mà muối lại quyết định dòng chảy của Gulf Stream. Đừng hỏi tôi chuyện đó diễn ra thế nào, tôi chẳng hiểu gì đâu. Nhưng thực tế đáng buồn vậy đấy. Gulf Stream, hải lưu ấm vốn mang lại cho chúng ta khí hậu ôn hòa và tránh cho nước Pháp khí hậu địa cực, đang đổi hướng. Trong các thập niên tới, Paris sẽ trở thành nơi nóng chẳng kém gì Montréal. Khí hậu khủng khiếp mà chúng ta từng nếm trải hồi năm 2001 không phải sự thay đổi tạm thời. Không ai nói với bạn đâu, nhưng sắp đóng băng hết cả rồi. Mùa đông nước Pháp sẽ ngày càng khắc nghiệt. Chúng ta mải mê kiếm tìm sự tiện nghi, mải mê sản xuất quá nhiều và gây ô nhiễm tới mức thiên nhiên nổi dậy trả thù. Chắc sắp tới Noé sẽ phải đeo bao tay, đi pa tanh trượt bảng và râu mọc nhũ đá mất.
***
Thứ Ba.
Những cô nàng tóc vàng mắt màu hạt dẻ/ Chẳng bao giờ đem lại điều gì suôn sẻ.
***
Thứ Tư.
Françoise Hardy coi tử vi cho tôi: tôi thuộc cung Xử Nữ, cung mọc Song Tử. Xử Nữ có nghĩa là điên rồ, nghiêm túc, chăm chỉ, tỉ mẩn, chín chắn, u buồn, khó sống. Song Tử có nghĩa là tò mò, tài tử, ôm đồm, cởi mở, nhanh nhẹn, căng thẳng, khó sống. Như vậy tôi là người vừa có đầu óc phê phán và nhu cầu kiểm soát của Xử Nữ, vừa có tính lăng xăng và năng động của Song Tử. Tôi ngờ là Françoise đã bới lông tìm vết từng cuốn sách của tôi thì mới phát hiện ra chứng tâm thần phân lập trong tôi giỏi như vậy.
***
Thứ Năm.
Ari Boulogne viết cho Alain Delon. Tôi muốn trả lời ông: “Ari thân mến, anh kêu cứu không khí đấy à? Anh gào thét trong bóng tối đấy à? Anh không biết mình là ai, mình từ đâu tới, tại sao mình lại sống à? Và anh nghĩ chỉ mình mình như thế? An tâm đi. Ai cũng thế cả thôi.” Chắc chắn tuổi thơ của Ari là một cơn ác mộng. Nhưng phần lớn những câu hỏi anh tự vấn mình thì chẳng ai có khả năng trả lời hết. Có bố cũng không thay đổi được gì.
***
Thứ Sáu.
Cuối tuần ở Genève tham gia Hội chợ Sách. Ta chờ được thấy những ngân hàng chất đầy tiền bẩn, những cửa hàng đồng hồ và sô cô la. Ta chứng kiến một thành phố sục sôi không khí lễ hội, nằm trong tay mafia Nga và các hoàng tử Ả rập. Sắp tới, Ibiza và Miami có thể đi mặc lại quần áo rồi đấy. Ở đây, ai cũng hôn lưỡi như trong clip You are my high. Ở Genève, Bill Clinton từng ăn món nhúng pho mát tại quán Armures (trong khu phố cổ). Còn Oscar Dufresne từng uống một chai bia giữa bầu ngực Martine, tại quán bar Hy Vọng.
***
Thứ Bảy.
Câu lạc bộ hóa thế giới (phần tiếp theo). Có quán bar còn hay ho hơn Hy Vọng: quán Văn Phòng Thứ Hai (phố Stand) và Baroque (quảng trường Fursterie). Nằm dưới sự quản lý của Janine, quán Baroque là nơi tập trung của đám trẻ nhà giàu Genève. Nghĩa là bọn con gái dâm dục nhất hành tinh, bị lũ con trai thợ kim hoàn ngáp ngắn ngáp dài quyến rũ. Ở đó, người ta uống vodka pha với Red Bull (chất kích thích bị cấm ở Pháp), người ra gào rú khi DJ chuyển sang nhạc Shaggy, và để nói lời chào buổi tối, người ta hôn nhau ba cái trước khi lên đường đi đến Velvet trên chiếc BMW Z8. Ở đó, các cô gái Rumani chỉ đeo một sợi dây chuyền vàng giữa ngực và tự xưng là Nikita hoặc Adriana. Còn Daniela Lumbroso của Genève thì tự xưng là Irma Danon! Thật tiếc vì tôi tẩy chay nhãn hiệu này! Thề với các bạn là tôi không bịa ra đâu. Nàng là hoạt náo viên cho mười ba chương trình mỗi tuần, bạn có thể kiểm tra điều đó.
***
Chủ nhật.
Câu nói Trong Tuần: “Nàng một nửa là thời trang, một nửa là phát xít[6]” (Czerkinsky).
[6] Tác giả chơi chữ giữa “fashion” (thời trang) và “facho” (phát xít).
***
Thứ Hai.
Sáng sớm Thụy Sĩ, sương mù khó mà tan đi phía trên hồ nước. Bị làn gió nhẹ làm chệch hướng, tia nước bắn vào người qua đường và đám du thuyền. Tôi say sưa ranh mãnh ngắm nghía những ngọn đồi tàn úa. Đột nhiên, một dòng nắng ùa xuống tạo thành chiếc cầu vồng trong màn mưa bụi nhân tạo. Sắc màu đã chữa khỏi cơn đau đầu cho tôi. Xin cảm ơn Thượng Đế.
***
Thứ Năm.
Cần phải giải thích điều gì hơn: ăn bữa tối là một con cá ngừ đã ăn thịt con cá thu, hay là một con cá thu đã ăn thịt con cá ngừ?
***
Thứ Sáu.
Cửa kính hiệu Sonia Rykiel biểu trưng cho thời đại của chúng ta: ở đó có trưng bày cuốn tiểu luận chống các thương hiệu của Naomi Klein mang tên No Logo, cuốn sách được đặt giữa một cái túi và một cái thắt lưng bên trên in các chữ cái viết tắt.
***
Thứ Bảy.
Ở Cannes, cảnh sát đứng gác khắp các ngả đường để ngăn chặn đám khách không mời mà tới xộc vào các bữa tiệc nơi dân nhà giàu vi phạm đủ mọi thứ luật lệ quy định của nền Cộng hòa. Năm nay, tại Liên hoan Phim, chủ đề chung cho tất cả các buổi dạ hội là gì ư? Bệnh cúm vận smoking. Phải hắt xì hơi thật nhiều thì mới được coi trọng. Không có nước mắt thì nước mũi phải chảy vậy.
***
Thứ Hai.
Điều đầu tiên tôi thấy khi đến Cannes là một vũng máu. Tôi bước xuống taxi và bì bõm lội trong cái đám huyết cầu tố đó: Rõ ràng đêm qua trên phố Croisette đã xảy ra một vụ ẩu đả giữa những người dân thường. Như thường lệ, thay vì tấn công người giàu, người nghèo lại thích giết chóc lẫn nhau hơn. Miễn là chuyện đó kéo dài! Trong căn phòng sang trọng của tôi ở khách sạn Martinez, người ta tặng tôi một chai Taittinger nhưng tôi lại thích mang nó xuống quầy bar hơn. Ở đó, tôi là người ít nổi tiếng nhất: Guillaume Durand, Alexandra Kazan, Edouard Baer, Lou Doillon, Michel Denisot, Mathieu Kassovitz, Jamel Debbouze...
- Anh có đến chỗ Coppola không?
- Xem phim ấy hả?
- Ồ không, bữa tiệc ấy...
Cần phải quen với điều đó: ở đây, chẳng ai nói chuyện về điện ảnh hết; điều thú vị duy nhất là buổi tối người ta sẽ làm gì. Mối lo lắng nho nhỏ: vừa tới nhưng tôi đã bỏ lỡ tất cả. Đây là nguyên tắc của thể loại liên hoan này: bất mãn thường trực. Có hai câu mà suốt Liên hoan Phim Cannes ta sẽ thường xuyên được nghe: “Năm ngoái tốt hơn năm nay” và “ở chỗ khác còn tốt hơn”. Dù có ở đâu, dù có làm gì, bạn cũng sẽ luôn ở nơi tồi tệ: luôn có một điều gì đó tốt hơn ở nơi khácTừ đấy mới nảy sinh chứng nhiệt tình cuồng loạn thúc đẩy tất cả những ai tham gia liên hoan sống với cái điện thoại di động áp chặt vào tai. Ở Cannes, trong vòng mười lăm ngày, đám người nổi tiếng có tất cả những gì họ muốn (ma túy, đĩ điếm, khách sạn hạng sang, các bữa tối, du thuyền, trực thăng), chính vì thế họ mới cư xử như những đứa trẻ được nuông chiều và cảm thấy bứt rứt vì lo sợ bỏ lỡ gì đó. Ở đây, công cuộc kiếm tìm Chén Thánh chính là việc kiên quyết săn lùng cho bằng được một bữa tiệc kỳ cục hơn cái lễ hội người ta đang tham dự. Bỏ lỡ một buổi dạ hội còn tệ hơn cả chết chóc: như vậy chẳng khác gì bị tra tấn dã man. Ai bảo tôi rằng tôi đã đúng khi đến bữa tối của France Télévisions trên bãi biển Majestic? Trong hộp đêm của Canal +, liệu tôi có đúng không khi khiêu vũ với Axelle Laffont và Clotilde Courau thay vì khiêu vũ với Emmanuelle Béart và Charlotte Gainsbourg? Tại sao Pierre Lescure lại nhìn tôi chằm chằm như vậy: có phải mặt tôi giống hoạt náo viên truyền hình không? Liệu có cô gái nào đẹp hơn cái cô đang hôn hít tôi lúc này không? Liệu trong thành phố này, vào thời điểm tôi viết những dòng này, có điều gì đó thú vị hơn điều tôi đang làm không? Thế đấy: vừa mới tới thiên đường tôi đã đánh mất ngay lý trí; tôi đã bước vào địa ngục của giới show-biz.
***
Thứ Ba.
Thức dậy lúc giữa trưa trong tình trạng người ướt đẫm mồ hôi (điều hòa tắt còn tôi ngủ để cửa sổ mở), tôi mở cuốn tiểu thuyết mới nhất của JGBallard ra, ông miêu tả cái vườn thú nơi tôi đang ở chính xác không chê vào đâu được. Super-Cannes kể lại câu chuyện về một người đàn ông sống ở đây trên các ngọn đồi của Riviera, trong một biệt thự rộng lớn có bể bơi, có camera giám sát và có hàng rào điện bao quanh. Một ngày kia, người đàn ông ấy lấy súng của mình bắn chết mười người trước khi tự sát. Ballard đã hiểu được rằng cuộc sống nhân tạo kia là điều bất khả. Trang 302: “Liên hoan Phim trải dài một cây số rưỡi, từ khách sạn Martinez đến khu Cảng Cũ, nơi các giám đốc thương mại ngấu nghiến những đĩa hải sản, nhưng lại không rộng quá năm mươi mét. (...) Các đám đông đứng dưới những tán cọ vô tình trở thành các gương mặt được chọn lựa để đóng vai truyền thống. Nhưng họ lại vỗ tay và gào rú tự tin hơn nhiều so với các diễn viên đến để phô trương, bước xuống khỏi xe limousine với vẻ mặt tan nát của những tên tội phạm nổi tiếng bị lôi cả đống đến trước bồi thẩm đoàn.”
OK, tôi đang có mặt trong một chương trình thực tế nhập vai[7], một Disneyland suy đồi. Ballard là tác giả của Crash! và cũng là tác giả của Hội chợ tàn bạo, cái nhan đề tóm 1 tắt rất chuẩn Liên hoan. Điện ảnh được phát minh ra để trốn tránh thực tế. Điện ảnh là một lời nói dối tuyệt vời, một giấc mơ trong lúc thức, nó đã tạo ra nét quý phái cho riêng mình và giờ thì nét quý phái ấy lại e sợ cách mạng. Những người được ưu ái trong Liên hoan giấu mình sau hàng rào những người bảo vệ đeo tai nghe lạo xạo tiếng nói. Ở đây, ai cũng đua đòi học làm sang hết cỡ, có nghĩa là ai cũng mắc chứng cuồng ám toàn tập. Giờ thì tôi đã hiểu rõ hơn vũng máu chào đón tôi. Chính thực tế đang muốn rẽ một lối đi giữa gánh xiếc này.
[7] “Grandeur Nature”, một kiểu trò chơi mà trong đó, người tham gia hóa thân vào một nhân vật giữa lòng một thế giới ảo tưởng và tương tác với các nhân vật cùng chơi khác.
***
Thứ Tư.
Sáng nay, lúc rời khỏi buổi dạ hội Marc Dorcel, tôi leo lên một chiếc Ferrari và vừa đi dọc phố Croisette với vận tốc 240kmh vừa nghe Acrosmith. Ở bùng binh, tay lái xe say rượu bét nhè đánh vô lăng quá mạnh khiến chúng tôi quay ngoéo đầu xe 180 độ hai lần. Lũ con gái rú lên, lực ly tâm khiến bộ ngực bơm silicon của họ nảy ra khỏi những mẫu áo cổ trễ của John Gallino. May là tôi có cài dây an toàn! Sonia nôn ọe vì sợ hãi còn anh bạn tôi đột nhiên giảm tốc để xác lập lại hướng đi, sau đó chúng tôi lại lên đường với vận tốc 180kmh về phía mặt trời mọc.
***
Thứ Năm.
Hoang mang ở VIP Room: sau dải băng màu đỏ, chúng tôi uể oải ngồi trên mấy chiếc ghế dài bọc da trắng, thi nhau nốc vodka chuối, vuốt ve đùi mấy cô đào tương lai đang nhảy nhót trên bàn trên nền bài hát mới nhất của Modjo (Chillin'), đột nhiên lòng tôi ngập tràn nghi ngờ. THẾ LỠ VIP ROOM NẰM BÊN KIA DẢI BĂNG CHỨ KHÔNG PHẢI Ở ĐÂY THÌ SAO?
Sau đó, tôi tiếp cận một nữ minh tinh trẻ xinh như mộng và hỏi nàng:
- Em đến xem phim à?
Nàng đáp lời bằng giọng êm dịu:
- Không ạ. Em đến để gặp Jean-Roch.
***
Thứ Sáu.
Trên phố, đám tiện dân tấn công tôi, vây lấy tôi và quần thảo tôi:
- Anh là người nổi tiếng phải không?
- Anh quen những người nổi tiếng phải không?
- Anh lên ti vi đấy, anh tên là gì nhỉ?
- Diễn viên? Ca sĩ? Hoạt náo viên? Anh ký tặng tôi nhé?
- Thực ra thì ANH LÀ AI?
- Anh có vé vào dự dạ hội không? Anh có phù hiệu để vào xem buổi chiếu không?
Tôi thấy bạo lực nảy sinh từ những đám tiện dân khốn khổ là điều hoàn toàn dễ hiểu. Tầng lớp nổi tiếng đẹp đẽ đã tuyên chiến với công chúng qua những cặp kính đen, những chiếc Rolls-Royce, những tấm áp phích khổng lồ và những bức ảnh đăng trên trang bìa các tạp chí. Công chúng biết họ nhưng họ lại không biết ơn công chúng. Họ sống nhờ tình yêu của công chúng nhưng không hề yêu lại công chúng. Công chúng bị sỉ nhục. Liệu một ngày nào đó họ có trả thù? Có chứ: bằng cách vỗ tay cho anh chàng David trong “Loft Story”[8] nồng nhiệt hơn cho Nicole Kidman. Bởi làm thế nghĩa là công chúng tự vỗ tay chính mình. Từ nay về sau, thành công vang dội nhất dành được sự quan tâm của công chúng nghe nhìn sẽ là những thành công được tạo nên mà không hề có sự hiện diện của bất kỳ tác giả hay diễn viên nào. Làn gió e sợ lan khắp Croisette. Ở đó người ta chỉ bàn tán chuyện này (cũng như trên khắp đất nước): trong ngành công nghiệp giải trí, từ nay, lao động sẽ gặt hái được ít thành công hơn thất nghiệp.
[8] Chương trình truyền hình thực tế của Pháp phát trên kênh M6 với nguyên tắc tham gia như sau: mười hai người độc thân bị tách khỏi thế giới phải sống trong một căn gác xép nơi mọi căn phòng, trừ toa lét, đều được lắp camera quay hình họ 24/24 giờ để rồi được chiếu lại trên các kênh truyền hình trả tiền hoặc trên mạng Internet. Tên chương trình được lấy từ cụm từ Tiếng Anh ‘love story’ (câu chuyện tình yêu), thay ‘love’ (tình yêu) bằng ‘loft’ ( gác xép), đọc na ná nhau.
***
Chủ nhật.
Thế là tôi hiểu mình thích điều đó. Tôi cảm thấy điều đó thật thú vị. Tôi tận hưởng cảm giác bề trên và cảm giác được sống trong một cuốn tiểu thuyết hư cấu. Tôi muốn đời mình giống với một bộ phim. Tôi không đến vì nghệ thuật, tôi đến để gặp Marie Gillain, để đập tay Joey Starr, để khiêu vũ với Béatrice Dalle, để ăn tôm hùm xốt măng tây Mauritanie với Ariel Wizman và Francis Van Listenborg trên du thuyền Techniboat, để chạm cốc với Alain Chabat, để quỳ gối hít trộm ma túy trên bồn cầu nhà vệ sinh với... tất cả mọi người. Ánh đèn flash của đám paparazzi vuốt ve tôi. Mỗi lần nghe thấy tên mình vang lên phía sau những hàng rào bảo vệ (“Oscar!” “Oscar!”), chỗ ấy của tôi lại bắt đầu cương cứng. Đã đến lúc phải trở về Paris.
***
Thứ Ba.
Tôi rất thích mỗi lần bị coi là kẻ gian ngoan. Cần phải khôi phục lại tính từ cũ rích này. Tôi không phải tên vô lại, không phải đồ rác rưởi cũng không phải gã bất lương: tôi là một kẻ gian ngoan, cố đuổi theo cô nàng roller girl[9] chót đoàn. Chính Molière là người từng đập kiếm phong hiệp sĩ cho từ này khi miêu tả Don Juan là “kẻ gian ngoan vĩ đại nhất mà Trái Đất sản sinh ra”. Ai là người mạnh nhất? Dĩ nhiên là những kẻ gian ngoan rồi.
[9] Chỉ cô gái chơi môn roller derby, môn thể thao của Mỹ gồm một đội trượt trên một sân hình ô van nhằm vượt qua đối thủ trong một khoảng thời gian xác định mà không bị quẳng ngã xuống đất.
***
Thứ Tư.
Họ nói dối chúng ta! Các thành viên Viện Hàn lâm không phải những người bất tử: Jacques de Bourbon Busset vừa về chầu tiên tổ. Ông là người Pháp cuối cùng bảo vệ hạnh phúc lứa đôi và “tình yêu bền vững” (nhan đề một trong những tập Nhật ký của ông). Ông đã đi gặp Laurence của đời mình, trái tim của tác phẩm ông, tác phẩm của trái tim ông. Tôi khóc thương nhà văn ấy, người vốn tuyệt đối chống lại quan niệm bi quan của tôi về lứa đôi. Giờ thì tôi biết đối thoại cùng ai? Ai sẽ khẳng định với tôi rằng tình yêu là khả dĩ? Ai sẽ thề thốt với tôi rằng dưới hạ giới này ta cũng có thể hạnh phúc? Bourbon Busset, lão khủng long già râu xồm Công giáo, chẳng lẽ lão là kẻ lãng mạn cuối cùng?
***
Thứ Năm.
Luyến tiếc hộp đêm Baoli ở Cannes, nơi những cô nàng yểu điệu sáng bừng dưới ánh nến. Làn da màu kem của các cô gái càng lúc càng giống với quảng cáo Dior: mốt bây giờ là phải mồ hôi ánh vàng, giọt nhỏ tong tong, hai vai ẩm ướt, vầng trán lấm tấm. Chỉ còn thiếu mỗi vết nhựa đường trên những gò má giống như trong các tạp chí mà thôi! Chuyện kể rằng John Galliano, người vốn chê ảnh của Nick Knight quá sạch sẽ, đã yêu cầu bôi bùn lên cơ thể người mẫu mỗi lần chụp ảnh. Từ đó mới nảy sinh khuynh hướng những con người xoa trát xăng dầu. Bernard Arnault còn chờ gì nữa mà không gia nhập tập đoàn Total-Fina-Elf nhằm tung ra dòng mỹ phẩm mới được sản xuất từ dầu bẩn?
***
Thứ Sáu.
Từ nay ta chỉ còn được lựa chọn giữa thái độ vô liêm sỉ và chứng cuồng ám mà thôi. Một mặt là những kẻ nghĩ rằng kệ đời nó chứ, chừng nào còn sống thì còn phải lấy lại những gì đã đặt cược: các thương gia, các nhà tài chính, các hoạt náo viên truyền hình, các nhà quảng cáo, các nhà hoan lạc chủ nghĩa, các nhà hư vô chủ nghĩa. Mặc khác là những người sợ đến ngày tận thế và tìm cách bảo vệ tất cả những gì còn chưa bị phá hủy: các tiểu thuyết gia, các nhà hoạt động chống toàn cầu hóa, các nhà sinh thái, các nhà thơ, những kẻ rầy rà và những người hay càu nhàu. Từ ngày bức tường Berlin sụp đổ, tình trạng lưỡng phản này đã thay thế cho sự phân chia cánh tả/ cánh hữu. Chứng liệt phần nọ đánh đuổi chứng liệt phần kia. Ích kỷ chủ nghĩa hay lãng mạn chủ nghĩa thì cũng đều phải chọn phe cho mình.
***
Thứ Bảy.
Vì thuật ngữ “tự truyện hư cấu” đã bị những kẻ Tự Mê tầm thường cưỡng đoạt nên phải sáng tạo ra tên gọi “phản nhật ký” cho cơn hoang tưởng của Dufresne hòng tưởng nhớ Malraux (bậc thầy bịa chuyện tác giả của Phản hồi ức). Đó là một tấm gương méo mó mà tôi đã mang theo suốt dọc cái rốn của mình.
***
Thứ Hai.
Khi nữ diễn viên Maïween Le Besco mời bạn bè đến quán cà phê Nhà Ga để xem vở độc diễn tự truyện nàng vừa viết (mang tên “Đậu Xanh”), người ta đã lo sợ điều tồi tệ nhất. Trên đời này đâu tồn tại thử thách nào nhiều nguy cơ hơn việc trèo lên sân khấu mà bảo vệ kịch bản của riêng mình được viết dựa trên chính cuộc đời mình. Thế mà một thân một mình đứng diễn suốt tiếng rưỡi đồng hồ, nàng lại thanh toán được mọi thứ với mẹ mình, bố mình và em gái mình, lao đầu như con thiêu thân vào châm biếm sự nổi tiếng, tự phân tích bản thân kịch liệt, thú tội một cách trơ trẽn và chỉ trích tình trạng hôn nhân rổ rá cạp lại. Kịch bản của nàng mạnh mẽ và can đảm đến khó tin, còn nàng thì vừa khiến người ta rúng động, vừa khiến người ta bật cười và cảm kích, mỉa mai chua cay, sáng suốt, tàn bạo... Nàng chẳng khác nào Philippe Caubère của phái nữ. Cuối cùng, nàng cũng có quyền được đám đông xúc động rưng rưng chẳng kém gì mình đứng dậy vỗ tay hoan nghênh. Tôi là gã bạn tồi bởi tôi không biết trong nàng chứa đựng toàn bộ tài năng ấy. Bài học: khi không ai trao cho bạn cái vai bạn xứng đáng nhận được thì bạn nên tự mình viết nó ra.
***
Thứ Ba.
Tối qua, mệt mỏi vì giao hợp quá lâu, tôi bèn vờ như đã lên đỉnh để rút ngắn thời gian lao động khổ sai. Càng ngày đàn ông càng hay giả vờ trên giường. Đã đến lúc phụ nữ phải biết điều đó: chúng tôi cũng giả vờ cực khoái thường xuyên như họ vậy. Có nhiều cách thực hiện: bí mật rút bao cao su rỗng ra và làm cho đối phương tin rằng cái bao cao su đó đầy thứ chất nhớt dính, hoặc công khai rên lên thật to dù ta phóng tinh một cách thảm hại. Chủ nghĩa nữ quyền lại giành thêm một chiến thắng nữa: từ nay về sau, đàn ông và phụ nữ đã trở nên bình đẳng trong vở hài kịch nhục dục.
***
Thứ Tư.
“Tình yêu qua huyễn tưởng giá trị hơn nhiều tình yêu qua trải nghiệm. Đừng chuyển qua hành động, thế sẽ rất phấn khích.” Andy Warhol.
***
Thứ Năm.
Nhà phê bình văn học cũng giống như một kẻ quê mùa, khi nhận ra nhân vật nổi tiếng nào đó trong một bữa tiệc cocktail bèn chen lấn để lại gần anh ta, để được lên ảnh bên cạnh ngôi sao trên các tờ tạp chí. Cứ nói mãi về Joyce, Rimbaud, Céline và Proust, nhà phê bình hy vọng người ta sẽ coi mình ngang với họ. Nhà phê bình muốn chễm chệ chiếm vị trí trung tâm trên bức ảnh gia đình. Bất hạnh thay, chỉ sự phỉnh phờ của anh ta mới bị nhầm mà thôi.
***
Thứ Sáu.
Tối qua, vì tôi phàn nàn mãi về vẻ ngoài xấu xí của mình nên Jasmine đã quẳng cho tôi Câu nói Trong tuần:
- Chẳng có gì xấu xí hơn một gã đàn ông tự thấy mình bảnh trai.
***
Thứ Bảy.
Ở Bains, tôi ngồi cạnh Marie Gillain. Cái cổ mảnh mai của nàng, đôi mắt to của nàng, mắt cá chân nhỏ nhắn của nàng, hàm răng sáng bóng của nàng. Tôi đã mơ về chuyện này lâu đến nỗi dĩ nhiên là không có khả năng nói chuyện với nàng. Nàng siết chặt bàn tay tôi với vẻ lịch sự mà tôi cho là tinh tế. Tôi hạ một chai Absolut để lấy can đảm. Với Guillaume Rappeneau, Chayan Koy và Alé de Basseville (người hay mặc chiếc áo phông “Không ai biết tôi là les”), chúng tôi đứng cả lên phô tơi pha trò đùa cợt như mọi khi. Hẳn bốn người chúng tôi có IQ xấp xỉ 8. Và chúng tôi đã vùng vẫy như đám kền kền trong cái nhà hàng chỉ có thể lấy nữ phục vụ làm mồi nhậu này được hai mươi năm rồi! Bất hạnh thay, rượu chỉ càng khiến tôi thêm nhút nhát trước nàng Marie bé bỏng. Nàng không biết cách phát hiện ra chàng thi sĩ run rẩy đang giấu mình sau gã đàn ông tầm thường ồn ào. Sau nửa tiếng đồng hồ, nàng đứng dậy, bị tổn thương trước tất cả những gì tôi đã không nói với nàng.
***
Chủ nhật.
Alexandre Drubigny đề nghị tôi dẫn một chương trình trên kênh Canal +. Nếu tôi từ chối, chẳng qua đó là vì tôi sợ phải thực sự trở thành Oscar Dufresne.
***
Thứ Hai.
Francfort là New York của nước Đức: những tòa nhà chọc trời theo trường phái vị lai, những nhà hàng rộng thênh thang, chủ nghĩa tư bản hoang dã, gái điếm Thổ Nhĩ Kỳ và những kẻ nghiện ngập nằm chết trên vỉa hè. Tôi cảm thấy mình sẽ hài lòng khi ở đây. Vấn đề duy nhất: taxi Đức yêu cầu khách ngồi bằng ghế sau cũng phải cài dây an toàn.
***
Thứ Ba.
Tôi rất thích đất nước này, nơi tất cả các cô gái đều có bộ ngực đồ sộ. Ở Đức, Claudia Schiffer bị coi là kẻ ngực phẳng! Tôi muốn trở thành một cái máy vắt sữa. Liệu ai đó có thể bảo những cô nàng người Đức này ngừng cười với Oscar - cái máy vắt sữa người - được không?
Đức xanh rì như Pháp xanh lơ, Ý vàng ruộm, Tây Nha trắng sáng, Anh xám xịt và Thổ Nhĩ Kỳ màu hoa cà.
***
Thứ Tư.
Từ khi không còn là thủ đô nữa, Bonn trở nên khá buồn tẻ. Tôi ngồi u sầu dưới bóng những cây dẻ, uống hàng cốc bia lớn ven bờ sông Rhin. Mẹ kiếp, thêm vào đó nữa tình nhân duy nhất của tôi ở đây có tên “adult pay TV”[10]. Từ khách sạn Best Western, tôi gọi điện cho Françoise để chúc mừng sinh nhật nàng. Nàng rất kinh ngạc khi thấy tôi gọi: nàng đang đọc một trong các cuốn sách của tôi! Tôi đề nghị nàng sang gặp tôi bên Đức: nàng tống khứ tôi ngay lập tức, nhưng với thái độ rất tử tế, không hề bị sốc trước lời đề nghị nhiều tính chất hoa nguyệt như vậy... Tôi tắt kênh phim khiêu dâm và nhắm mắt lại; như vậy tôi sẽ nghĩ đến nàng mãnh liệt hơn.
[10] Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là, “truyền hình trả tiền dành cho người lớn”.
***
Thứ Năm.
Hambourg. Tôi khởi động buổi nói chuyện của mình bằng câu “Hello Hamburgers!”[11] theo lối thiện ý nhất. Tôi đã có một màn trình diễn nho nhỏ khá công phu: tôi bắt đầu bằng việc bảo vệ nền văn học đang có nguy cơ chết ngoéo trong một thế giới ồn ào và sống gấp, rồi tôi viện tác phẩm của mình ra với hy vọng cử tọa, thông qua liên tưởng, sẽ nhắm đó là văn học. Thế nên tôi thường xuyên được hoan nghênh như kẻ cứu rỗi nhân loại. Sau màn độc diễn của tôi, Ulf Poschardt mời tôi tới thăm các nơi chốn bê tha trụy lạc mang những cái tên tuyệt vời: Mojo, Nhà Điên, Câu lạc bộ Cá mập, Nơi Chuộc tội (!) và dĩ nhiên là kết thúc ở chốn Đây Rồi (đêm của tôi qua đi như một vài bài báo trên tờ Đây Này[12]). Ở đây có một cuốn sách mang đến bất hạnh: Thế hệ Golf, của Florian Illies. Chàng trai dễ thương (mà người ta từng giới thiệu với tôi) sinh năm 1971 này đã tả lại một thế hệ thanh niên bất lực, không thể đảm đương nổi dù một chút trách nhiệm nhỏ nhất. Chàng ta nói rằng chúng ta không chịu già đi và trốn tránh các mối quan hệ ổn định, rằng chúng ta chỉ sống để được giống với một chương trình quảng cáo, rằng đam mê lớn nhất của chúng ta là được thấy thị trường chứng khoán bùng nổ và chúng ta sống như cha anh mình, những người thuộc thế hệ 68 nhưng lại không chịu đứng lên làm cách mạng. “Chúng ta rỗng tuếch nhưng lại ăn vận rất đẹp” chàng ta viết. Anh chàng đểu giả người Đức ấy muốn tuyên chiến với tôi hay sao chứ? Tôi không chịu để lãnh thổ của mình bị một gã người Đức xâm chiếm thêm lần nữa đâu!
[11] Vừa có nghĩa là bánh hamburger và theo cách chuyển danh từ chỉ người dân của một thành phố trong tiếng Anh thì vừa có nghĩa là người Hambourg.
[12] Nguyên gốc trong bản tiếng Pháp là tờ ‘Voici’.
***
Thứ Sáu.
Munich. Thất bại toàn tập trước Irmi và Tanja. Làm thế nào để tà lưa được ở một đất nước nơi mà ta chẳng hề nổi tiếng? Cần phải làm gì để mua vui người khác ở bang Bavière? Tỏ ra tử tế ư? Quá ngọt ngào. Tỏ ra độc ác ư? Quá liều lĩnh. Chơi trò tảng lờ ư? Các cô nàng sẽ bỏ chạy hết. Alexis Tregarot gợi ý một giải pháp :
- Lúc nào ta cũng có thể nói dối.
Ở P1, hộp đêm thời thượng (một bãi đỗ xe được cải tạo thành máng uống nước), chúng tôi tiếp tục chủ đề này, người lâng lâng nhờ món gin-chanh.
- Thực ra, hoặc là ta uống, hoặc là ta làm tình.
- Anh có lý, tôi nghĩ tối nay ta sẽ uống.
Quả vậy, các phương kế tìm cách quyến rũ nhưng thảm bại cứ chất chồng: chẳng mấy chốc nữa chúng tôi sẽ có thể trở thành những kẻ cạnh tranh đáng tin cậy của Nicolas Người Làm vườn. Một vài ví dụ hay ho về những thất bại đáng nhớ:
Tanja: - Có lẽ em sẽ hôn anh sau.
Irma: - Xin lỗi, em chưa đủ say đâu.
Tanja: - Ông em là một gã phát xít khốn kiếp.
Irma: - Bố em là một tay nghiện rượu.
Tanja: - Mẹ em đã dùng dao đâm bố em.
Người Pháp có xu hướng quên đi rằng trong Thế Chiến II, người Đức cũng phải chịu đau khổ ngang ngửa họ. Cưa cẩm các em là con cháu thừa kế của một đất nước bị cạo nham nhở cách đây năm mươi lăm năm quả thật rất phức tạp.
Chúng tôi thất vọng tới nỗi mà đến một lúc, khi Tanja lấy một viên kẹo cao su, Franck đã thốt lên:
- Dấu hiệu tốt đấy!
Nhưng không, nàng chỉ muốn ăn kẹo cao su mà thôi. Một ngày nào đó, tôi sẽ viết một cuốn sách nhan đề: “LUÔN LUÔN TRẮNG TAY”.
***
Thứ Bảy.
Một mình ở Stuttgart trong một căn phòng có điều hòa, tinh thần tôi sa sút sau buổi nói chuyện trước những người cao tuổi. Rimbaud từng ở Stuttgart hai tháng, cách đây 126 năm. Sau đó, ông đã chọn châu Phi, và ta có thể hiểu tại sao.
***
Chủ nhật.
Khi gặp Birgitt, tôi bỗng lên cơn hen suyễn: gương mặt nàng làm tôi ngừng thở. Nàng nói với tôi về Johnny Cash. Nàng còn đẹp hơn cả nhà thờ Cologne. Kể từ hôm nay, mỗi lần nghe nói đến Johnny Cash, tôi sẽ lại nghĩ về nàng, “người hôn hít vĩ đại nhất châu Âu”. Nàng cho tôi địa chi email của nàng kèm một nụ hôn, tất cả chỉ có thế. Tôi rất thích những gì Bret Easton Ellis viết trong cuốn sổ lưu niệm của Literaturhaus:
- Càng nhìn kỹ thì bạn càng thấy rõ.
***
Thứ Hai.
Khi trời đẹp, Vienne trở thành Rome bên bờ Danube. Tôi đã nhìn thấy một con cáo lo lắng trong công viên, và một con cò đang cho con ăn. Những tòa nhà bằng đá cũ kỹ ở Spitelberg nom giống như những con vật to xác bị thương. Tôi chẳng cho ai ăn cả. Đám cây ở Grüner Prater sẽ sống lâu hơn tôi. Ở Volksgarten, tôi gọi một “Cơn Ác mộng của Bukowski”. Người Vienne rất có văn hóa và thân Pháp. Bằng chứng ư? Mỗi lần chạm cốc, họ luôn nói: “Proust[13]!”
[13] Với người Áo thì từ này có nghĩa là “trăm phần trăm” còn với người Pháp thì đây là tên của nhà văn nổi tiếng Marcel Proust.
***
Thứ Ba.
Hôm nay lần đầu tiên tôi đã ký tên cho người hâm mộ ở nước ngoài. Ảnh của tôi được dán trên các phố, trên cửa kính của các hiệu sách và trên trang nhất các nhật báo Đức. Tôi cảm thấy thật phi lý khi trở nên nổi tiếng tại một xứ sở nơi mà người dân không chung ngôn ngữ với mình. Tôi ký bằng tiếng Anh và nói: “Danke schön” 14], rồi: “Auf wiedersehen”[15], nhưng tôi chủ yếu nghĩ: “Entschuldigung,” [16]
[14] Tiếng Đức trong nguyên bản, nghĩa là: “Xin cảm ơn”.
[15] Tiếng Đức trong nguyên bản, nghĩa là: “Hẹn gặp lại”.
[16] Tiếng Đức trong nguyên bản, nghĩa là: “Tôi xin lỗi”.
Tôi cảm ơn nước Đức vì đất nước này đã khiến tôi muốn gọi cho Françoise. Có điều gì đó giữa bầu không khí trong lành, cảm hứng trữ tình từ những khu rừng Đức, làm tôi thấy phấn khích. Vẻ ngây thơ từng khiến chúng trở thành có tội ấy. Khi ta sống ở độ thứ hai, sẽ chẳng có sự lãng mạn. Mà không có sự lãng mạn: sẽ chẳng có tình yêu lẫn Hitler.
***
Thứ Tư.
Đôi khi, nếu không để ý, ta sẽ nhận ra đã ba giờ sáng và ta đang vừa chơi trò Space Invaders với những người xa lạ vừa nghe drum’n bass ở Zurich, nơi cỏ để hút thuộc loại cực mạnh (nhưng hợp pháp), và nơi mà, cứ tin tôi đi, không ai, đúng vậy, không ai chịu bú mút dương vật bạn vào một tối thứ Tư. Họ đã đi đâu mất rồi nhỉ, những người theo phong trào Dada?
***
Thứ Năm.
Quay trở về Paris. Pénélope gọi cho tôi:
- Em buồn các anh lắm...
- Ý em là Ludo và anh ấy hả?
- Em cứ tưởng hôn nhân được sử dụng để lừa phỉnh ai đó. Nhưng Ludo không muốn gặp em nữa còn anh lại đồng tính.
- Không, anh là người theo thuyết nữ quyền nhiều ẩn ức, chuyện khác hẳn đấy. Hoặc là một gã trọng nam khinh nữ đang yêu, nếu em muốn gọi như vậy.
- Anh thay phụ nữ như thay áo vì anh sợ bọn em. Này, lẽ ra anh phải làm tình với Ludo mới đúng, như vậy hai anh sẽ được giải tỏa. Còn em sẽ quay phim...
- Anh rất khoái lúc em tự vuốt ve mình trên điện thoại.
- Chồng em không thèm đụng vào người em nữa nên em phải tự làm thôi. Anh quá ngu ngốc. Anh chẳng bao giờ quan tâm đến người khác.
- Đúng. Thế nên làm tới đi, tiện thể anh đang nghe em nói đây, hãy làm cho anh quan tâm đi.
- Từ ngày em lấy chồng, chẳng còn ai thèm đến em nữa.
- Sai. Từ ngày em thuộc về một người khác, em lại kích thích anh. Em có lý: hẳn là anh bị đồng tính.
Chúng tôi đã làm tình tại khách sạn, tôi thì vừa làm vừa nghĩ đến Françoise, còn nàng thì nghĩ đến Ludo. Sau đó chúng tôi cãi nhau tóe lửa trước khi ai quay về với những bất hạnh của người nấy.
***
Thứ Sáu.
Bạn có cho phép tôi tường thuật lại một câu chuyện ngu ngốc trong cuộc sống hằng ngày của tôi không? Hôm ấy, tôi mua một cái quần jean Helmut Lang dính nhiều vết sơn (cái quần này đắt hơn bình thường vì nó có vẻ là loại quần jean cũ kinh tởm của đám thợ sơn các tòa nhà). Sau khi mặc được một tuần, tôi đưa nó cho bà giúp việc để bà đem giặt mà không báo trước với bà, thế là hôm sau, bà đến gặp tôi:
- Khó khăn lắm tôi mới giặt nổi cái quần của anh!
Cái quần của tôi đã sạch bong không tỳ vết! Bà đã kiên trì chà xát để làm biến mất những “vệt dầu nhỏ giọt” quý giá mà anh chàng Helmut yêu quý ấy tạo ra! Tôi suy sụp, nhưng tai nạn này đã dạy cho tôi một bài học: khi dân tư sản phóng đãng cải trang thành con nhà nghèo, họ phải tự đi mà giặt lấy quần áo. Làm sao mà bà giúp việc yêu quý của tôi hiểu được rằng mấy cái vết sơn ấy là đỉnh cao của sự xa hoa đối với những kẻ ngu ngốc? Làm sao mà bà biết được rằng không phải cứ có tiền là người ta có não?
***
Thứ Bảy.
Khi giường một người phụ nữ bị bỏ hoang thì điều đó có nghĩa là cô ấy đang hoảng. (Định lý của Pénélope).
***
Chủ nhật.
Có thời điểm, khoảng tầm giữa tuổi hai mươi và hai mươi lăm, ta chân thành nghĩ rằng mình sẽ không trở nên giống với những người khác. Tôi tin chắc bởi vậy mà tôi thích nhìn thanh niên trong lứa tuổi này khiêu vũ. Họ làm dịu lòng tôi, bởi họ tin mình tự do. Tôi yêu những lúc các chàng trai hôn các cô gái; dường như điều đó rất quan trọng với họ. Có lẽ họ không nhận ra mình đã bị nhốt trong một clip của Backstreet Boys. Ngày xưa tôi cũng như họ. Tim đập rộn ràng, tôi cũng vừa nhấm nhấm những lọn tóc tỏa mùi sạch sẽ vừa cảm thấy mình quyến rũ không cưỡng lại được.
***
Thứ Hai.
Patrick Duval xuất bản một cuốn sách về Issei Sagawa, gã ăn thịt người người Nhật, ở nhà xuất bản Stock. Ông phân tích rất kỹ lưỡng những động cơ rùng rợn của nhân vật này. Thomas Harris, tác giả của Hanniba [17], có thể về vườn được rồi. Nhưng ông bỏ qua một khía cạnh của vụ việc. Theo tôi, Sagawa đã chán ngấy những lời ngợi khen cũ rích, hắn muốn thay đổi vốn từ vựng. Hắn muốn rốt cuộc cũng có thể gào lên:
- Tao thích bộ ruột non và túi mật của mày. Mày có một tuyến tụy hoàn hảo. Tao phát điên lên với lá gan của mày. Mắt mày ngon lắm, mày biết không.
[17] Hannibal Lecter, nhân vật giết người hàng loạt trong tiểu thuyết của Thomas Harris.
***
Thứ Ba.
Ta có thể bỏ ra nhiều năm ròng tìm kiếm ai đó hoặc điều gì đó để cuối cùng nhận ra rằng trên thực tế, điều mà ta tìm kiếm chính là bản thân ta.
Người vô thần tìm kiếm điều gì đó mà anh ta không tìm thấy.
Người nghệ sĩ tìm thấy điều gì đó mà anh ta không tìm kiếm.
***
Thứ Tư.
Sự đối xứng kỳ lạ: Ludo không đủ can đảm rời bỏ vợ mình còn tôi không đủ can đảm cưới một cô vợ. Chúng tôi là hai mặt của cùng một tấm mề đay: đàn ông. Có hai điều mà đàn ông không thể làm: ra đi và ở lại.
***
Thứ Năm.
Tôi uống vì yếu đuối. Mọi người bước vào và ra khỏi đời tôi như bước vào và ra khỏi cánh cửa quay ở khách sạn Plaza Athénée. Tối nay khai trương Quán Rượu Mới (quảng trường Palais-Royal, quận 1 Paris). Một kỳ quan lưỡng lự giữa kiểu lều châu Phi và phong cách thiết kế vị lai. Chính xác là giống như Kubrick hồi ông quay bộ phim 2001, chuyếnn phiêu lưu vào không gian. Ông đã hiểu được rằng nhân loại là một lũ khỉ lang thang trên một sa mạc nhựa màu trắng.
***
Thứ Sáu.
Tôi định tiến hành một thí nghiệm mới với sự tham gia của Françoise: cưa cẩm mà không say khướt. Chuyện này đòi hỏi phải tập trung cao độ để không quá khô cứng. Rất khó để không đỏ mặt khi các ánh mắt giao nhau. Những khoảng im lặng bối rối kéo dài, những con mắt nhìn đi chỗ khác. Sợ phải quá chân thành. Lo phải yêu thực sự. Chúng tôi lên tiếng cùng một lúc:
- Xin lỗi vì ngắt lời em.
- Không, không, anh cứ nói đi.
- Không, em nói trước đi.
- Em không biết mình muốn nói gì nữa.
Hai thiếu niên. Vài tiếng nữa, mọi chuyện cũng sẽ tương tự trên điện thoại:
- Nào, em gác máy đi.
- Không, anh gác trước.
- Được rồi, chúng ta cùng đếm đến ba nhé.
Tôi vờ như mình có lựa chọn nhưng tôi tin chắc người ta không lựa chọn. Đàn ông hay phụ nữ: chẳng khác gì nhau; người ta được lựa chọn, vậy thôi, chỉ cần đợi tới lượt mình và không để cơ may vuột mất. Cuối cùng, lúc bữa ăn kết thúc, tôi gọi một chai vang hồng và uống hết sạch. Nhưng tôi không dám hôn nàng... Sợ bị hớ không cách nào cứu vãn. Tôi nhìn nàng đi xa dần, ngăn không cho mình chạy như bay theo ô tô của nàng. Lòng dạ ngập tràn những bướm bay, những bó lila và những dòng sông của niềm vui. Tôi đưa tay lên miệng, một giọt sương đọng trên mí mắt tôi. Tôi phục sinh.
***
Thứ Bảy.
Tôi đã trải qua một buổi chiều quyến rũ, không có gì trệch sở thích, với cô gái ấy, cô gái mà suốt từ đầu nhật ký đến giờ tôi gần như không gặp lại (Françoise là chiếc váy lưng trần của Formentera). Điều này giống như thể ai đó đặt một tấm mạng mỏng manh, buồn bã và nhẹ tênh lên trên thực tế. Điều tôi muốn, chỉ là được cảm thấy bụng mình quặn lên khi nghĩ đến ai đấy. Gặp một người phụ nữ nằm ngoài tầm với của mình và mình không muốn thoát khỏi nàng nữa. Françoise vừa biến mất thì tôi đã nghĩ: nàng đẹp không chịu nổi, tên nàng nghe thật thô thiển nhưng người nàng rất thơm, hẳn nàng đã gội đầu trước khi tới, tôi nhớ nàng quá, nàng thật rụt rè và khêu gợi, tôi yêu biết bao móng tay nàng, khuỷu tay tròn trịa của nàng, đôi bờ vai xương xương của nàng, chất giọng trầm đục và dồn dập như giọng Catherine Deneuve của nàng, nụ cười linh cẩu của nàng mỗi lần nàng nhắc đi nhắc lại với tôi rằng nàng không bao giờ mặc quần lót, đôi mắt nàng to tới nỗi nàng phải thường xuyên khép hờ (hẳn là mệt lắm nếu cứ phải mở lớn hết cỡ đôi mắt mênh mông nhường ấy, xám xanh như mắt mèo trong cơn giận dữ nhường ấy), tôi rất muốn biết nhãn hiệu nước hoa nàng dùng để có thể mua về mà hít hà những lúc nghĩ đến nàng… Ô là la… Không tới nỗi chán thế đâu, Oscar ạ. Rốt cuộc sẽ đến mùa hè mà, phải không? Mùa hè với cả đống hoóc môn và tình trạng ô nhiễm đỉnh điểm ấy?
