Kẻ Ích Kỷ Lãng Mạn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mùa Hè

❊ ❊ ❊

“Cuộc sống làm tổn hại đến cách thể hiện chính bản thân cuộc sống. Nếu từng trải qua một tình yêu lớn trong đời, tôi sẽ không bao giờ có thể kể lại được.”

 

                                                                                  Fernando PESSOA.

 

 

Chủ Nhật.

 

Tôi cảm thấy mình đang phải lòng một cách hèn mạt. Tôi không quen biết em vậy mà mọi chuyện cứ như thể tôi nhận ra em vậy.

 

***

 

Thứ Hai.

 

Giai đoạn thúc đẩy quá trình tư sản phóng đãng hóa: hôm qua tôi ăn trưa ở khách sạn Cap Eden Roc Bernard-Henri Lévy và Arielle Dombasle, họ yêu nhau thắm thiết tới nỗi chuyện ấy gây bực bội kinh khủng. Bên bể bơi, chúng tôi nhai hạt điều rau ráu, để đống lạc lại cho mấy tỷ phú người Mỹ cùng có tên là Jerry. Arielle xinh đẹp thông báo với chúng tôi rằng nàng sẽ ủng hộ đảng cộng sản trong cuộc bầu cử tới bởi Robert[1] yêu giọng nói của nàng (logic). Tôi thực lòng nghĩ, chúng tôi là hai người cộng sản duy nhất ở Eden Roc này. Chúng tôi cùng Bernard uống nước cốt đào và bàn về những cuộc chiến đã bị quên lãng. Làm như vậy thật thoải mái: lúc nào cũng thoải mái hơn nhiều so với nói chuyện về CAC 40[2]. Liệu một ngày nào đó tôi có thể yêu một ai đó cũng lâu như ông không?

 

[1] Tức Robert Hue (1946) chính trị gia người Pháp, từng là bí thư rồi chủ tịch Đảng Cộng sản Pháp.

 

[2] Chỉ số chứng khoán chính của sàn giao dịch Paris.

 

***

 

Thứ Ba.

 

Ngày nào chúng tôi cũng gọi cho nhau. Tôi nhờ người mang hoa đến cho Françoise ở nhà mẹ nàng cùng bốn khổ thơ của Larbaud:

 

“Anh trao em tất cả tâm hồn mình:

 

Vô dụng bất tài chán chường uể oải

 

Kiêu hãnh mong manh, nhiệt tình bải hoải,

 

Tỉnh ngộ rồi mà chẳng được là bao.

 

 

Anh biết em chẳng đáng bị thế đâu;

 

Nhưng liệu anh được yêu có xứng?

 

Anh biết em nghĩ mình khôn ngoan lắm;

 

Em cũng biết anh nghĩ mình thật chán chường.

 

 

Anh đã đo hứng thú yêu đương;

 

Em đã cảm nhận nếm trải tất cả:

 

Em không tin anh buồn nản vật vã,

 

Anh không tin em vui sướng hân hoan.

 

 

Bí mật gì đâu tình nghĩa đôi ta:

 

Nên hãy cứ nghiêm túc hoặc dễ dãi

 

Đừng quên rằng trên trái đất tồn tại

 

Chỉ toàn những kẻ xa lạ không đâu.”

 

Thế này thì hơi too much nhưng dù sao nàng cũng đã gọi lại cho tôi. Françoise đã nghỉ việc và không tìm việc nữa. Nàng rất tuyệt vọng, chỉ thích mèo và sách, chỉ quan tâm chăm sóc cơ thể mình, không gặp ai và không muốn có con. Người phụ nữ lý tưởng ư? Trước khi gặp tôi, nàng từng muốn ngỏm củ tỏi. “Ngỏm củ tỏi” là động từ nàng thường xuyên sử dụng nhất: “em suýt ngủm củ tỏi”, “em sắp ngỏm củ tỏi”, “em nghĩ mình sắp ngỏm củ tỏi”, vv… Nhưng nàng cũng sử dụng cả động từ “qua đời” và tính từ “ti tiện”. Tôi chưa gặp ai kỳ cục đến vậy. Nàng nói nhanh như gió, kiểu nói cứ giật giật, đứt khúc, vì nàng là con út trong một gia đình đông con, hồi còn nhỏ, nàng phải nói thật nhanh nếu không trong chẳng ai trong bàn ăn nghe nàng cả… Tôi càng nói càng nhớ nàng thì điều đó càng trở nên xác thực. Tôi tin mình muốn hy sinh cả cuộc đời này để ngăn không cho nàng ngỏm củ tỏi.

 

***

 

Thứ Tư.

 

Ăn trưa với Arnaud Montebourg ở căn tin tòa nhà Quốc hội. Ở đó không ai buồn bắt tay ông kể từ khi ông tìm người ký vào văn bản ủng hộ việc buộc tội Tổng thống nước Cộng hòa. Tôi không hiểu tại sao các nghị sĩ lại không ồ ạt ký vào nghị quyết của ông. Ông đã trở thành kẻ mắc dịch hạch, đơn giản chỉ vì yêu cầu được biết sự thật. Thế nhưng ông đâu có độc ác đến vậy. Chẳng hạn, ông thậm chí còn không tẩy chay Danone: ông uống nước Evian! Lúc phải thanh toán thì có chút do dự… Ông có thanh toán bằng tiền mặt không? Rút ra một tập à? Ờ thì không, ông đành để Stéphane Simon và Thierry Le Vallois mời mình. Tham nhũng, hệt như những kẻ khác!

 

***

 

Thứ Năm.

 

Francoise, em là sự kiện quan trọng nhất kể từ sau sự kiện loài người đặt chân lên mặt trăng. Em không cho phép anh không được yêu em. Anh không thể làm khác được. Em đã không để anh đi sượt qua em. Tình yêu cũng giống như vậy: đó là khi ta cảm thấy rằng bỏ lỡ ai đấy sẽ chẳng khác gì bỏ lỡ cả đời mình. Tình yêu đó là khi ta thôi ngần ngại. Khi tất cả những phụ nữ khác đều trở nên tẻ nhạt. Anh nuối tiếc em trước cả khi quen biết em. (Anh ghi vào đây tất cả những điều anh không dám nói với em, không dám làm với em.)

 

***

 

Thứ Sáu.

 

Nàng đã rời bỏ Paris nên cũng rời bỏ luôn cả tôi nữa. “Bạn đang yêu. Cho thuê đến tháng Tám.” Làm thế nào để làm hỏng mùa hè? Bằng cách yêu vào tháng Bảy.

 

***

 

Thứ Bảy.

 

Trên phố đi bộ Saleya ở Nice, những cô nàng trang điểm lòe loẹt đang vừa nhấm nháp món rượu anít vừa ngắm những cái bóng nằm dài. Patrick Besson tỏa sáng khi Florence Godfernaux mỉm cười. Những cô nàng mang tên Natacha trên đại lộ Lối đi Người Anh dùng tôi làm lưới bảo vệ. Village của Juan-les-Pins đang trên đà trở thành hộp đêm đẹp nhất châu Âu. 1500 “bad girl” của Donna Summer, bầu không khí khó tả mà vì vậy tôi không có ý định miêu tả. Tôi chỉ muốn nói với bạn rằng món cocktail tự làm có tên là Cunni, và nếu bạn hỏi người phục vụ quầy bar trong đó có gì, anh ta sẽ trả lời:

 

- Có nước cốt bộ phận sinh dục nữ.

 

Buổi sáng, mặt trời nhô lên phía trên trận đại ẩu đả trong bãi đỗ xe Siesta; thật khó mà biết được điều gì khiến tôi hoảng loạn nhất: những cú vụt gậy bóng chày, rượu Absolut táo nuốt vội hay nhu cầu phải có Françoise?

 

***

 

Chủ Nhật.

 

Giờ đây tôi đi chơi không phải để gặp gỡ mọi người nữa mà để ghi lại các câu nói. Việc đó trở thành một vấn đề. Những con người bằng xương bằng thịt không còn hấp dẫn tôi bằng những ngôn từ trí tuệ. Bỏ ra cả một tuần dài để tìm Câu nói của Tuần. Đến phút cuối, Guillaume Dustan trao câu đó cho tôi khi tôi hỏi anh có chung thủy với chồng mình không.

 

- Dĩ nhiên là không rồi.

 

- Nhưng anh ấy có biết là anh lừa dối anh ấy không?

 

- Tôi không nói quá nhiều về chuyện đó vì nó khiến anh ấy đau khổ… nhưng tôi phải làm chuyện đó vì nó khiến tôi cương cứng.

 

***

 

Thứ Hai.

 

Khi không yêu, ta thường nhìn ngắm đám con gái với thái độ tò mò: ta tìm người con gái mà ta yêu giữa những người con gái khác, ta bị ám ảnh bởi người con gái ta đã thân quen, ta có cảm giác lúc nào cũng chạm mặt nàng. Có phải Casanova thường nói “sự mới mẻ là bạo chúa của tâm hồn chúng ta” không? Không, bạo chúa chính là em.

 

Tôi muốn cứu rỗi Françoise nhưng chính nàng mới là người cứu rỗi tôi. Tôi đã gặp được cô gái ích kỷ duy nhất khiến được tôi trở nên vị tha.

 

***

 

Thứ Ba.

 

Trong lúc Ludo chịu đau khổ ở Formentera trong căn ngục gia đình nhỏ bé của mình thì tôi vừa cô đơn trầm uất ở Ibiza vừa lật giở từng trang số Tạp chí Văn học dũng cảm mang nhan đề “Ngợi ca sự buồn chán”. Trong đó tôi tìm được cái này, trích từ Ngược lại của Huysmans: “Dù anh định làm gì đi nữa, một nỗi buồn chán mênh mông vẫn bóp nghẹt anh. Anh lại thấy mình trên đường, vỡ mộng, cô đơn, rũ rượi đến cùng cực.” Tôi từng sợ sẽ không bao giờ yêu được nữa; hiện tại tôi lại sợ sẽ yêu tới hết đời. Một cô gái mà tôi thậm chí còn chưa hôn!

 

***

 

Thứ Tư.

 

Françoise không trả lời đống tin nhắn trữ tình của tôi. Để thay đổi không khí, tôi bắt tàu đến gặp Ludo ở Formentera. Ở đó có môn thể thao mới: đánh rắm trong hộp đêm. Không bị thấy cũng không bị nhận ra nhờ tiếng nhạc house đinh tai nhức óc, trò chơi này được tiến hành như sau: lại gần một cô em có gương mặt xinh xắn – một cô người mẫu ngây thơ quyến rũ mặc áo hai dây chẳng hạn – rồi quay mông về phía nàng và thả một phát trống vào giữa mặt nàng trước khi vừa chuồn đi vừa cười rúc rích. Cái môn thể thao này có vẻ hơi giống việc phục thù, thực sự chẳng có gì mà vui cả. Nhưng ta đang ở Baléares chứ đâu phải ở Collège le France[3]!

 

[3] Trường học mở tại Paris, nơi các giáo sư nổi tiếng giảng bài cho công chúng nghe.

 

***

 

Thứ Năm.

 

Quay về Ibiza.

 

Giá như cuộc sống có thể giống đêm hôm qua ở hộp đêm Đặc Quyền… Dạ hội “Phục Sinh” thật xứng với tên gọi của nó… Ngược lại, cũng phải liều lắm mới dám gọi hộp đêm lớn nhất thế giới là “Đặc Quyền” (Fabrice Emaer đến phải trở mình trong mộ mất!)… Chỉ có những cô nàng xinh đẹp mười tám tuổi cùng với Carl Cox tóc bạch kim… Trước đó, tôi vừa chờ người bán ma túy ở Mar Y Sol, quán bar Sénéquier địa phương, vừa nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống những cô nàng mang tên Loana… Erick Morillo vừa tung ra bộ sưu tập Subliminal Sessions vol.1 ở Pacha… Divino đã trở thành hộp đêm múa thoát y với những cô nàng khờ khạo thừa thãi… Tôi mặc chiếc áo phông mới mua ở bến cảng có in dòng chữ: “Gái ngoan lên thiên đường, Gái hư đến Ibiza”… Từng chầu cocktail chupito vẫn tiếp nối nhau… Tôi những muốn dừng hình ảnh đó lại, không bước ra khỏi khoảnh khắc này nữa… Tại sao không hộp đêm nào tên là Cứu Rỗi? Buổi sáng, cùng với Ludo, chúng tôi chăm chú quan sát bầu trời ửng hồng đang tiếc nuối vì phải chuyển sang xanh lơ. Biển sao chép lại đúng màu của trời. Màu biển tựa như màu rượu vang trong tác phẩm của Homère. Đám máy bay thu bánh xe lại vào bụng ngay phía trên đầu chúng tôi trước khi đổi hướng về phía châu Phi (bên phải) hoặc về phía châu Âu (bên trái). Tôi rất muốn làm tình với bất kỳ cô gái nào đó để quên đi Françoise, nhưng cũng sẽ chẳng có ích gì đâu. Mọi thứ lăn lộn hết cả: những đất nước, những tháng năm và những cơ thể. Tôi cần có một cái la bàn; thế lỡ đó là nàng thì sao?

 

***

 

Thứ Sáu.

 

Bạn có biết trong tiếng Tây Ban Nha “dương vật giả” là gì không? Là “consolador”. Thật quyến rũ, chẳng phải sao? Nghe vừa giống như “consoler”[4] vừa giống như “consolider”[5], hai từ có khả năng miêu tả khá đúng lợi ích của công vụ này.

 

[4] Tiếng Pháp, nghĩa là “an ủi”.

 

[5] Tiếng Pháp, nghĩa là “củng cố”.

 

***

 

Thứ Bảy.

 

- Thế là xong: tớ ly dị rồi!

 

Thật khó mà biết được Ludo đang khóc vì vui hay cười vì buồn bã.

 

- Kết thúc rồi. Cuộc hôn nhân của tớ không sống qua nổi cuộc khủng hoảng bảy năm.

 

Mọi thứ sụp đổ; tôi vốn coi anh là người bạn vững vàng nhất của mình, nhưng ngày nay ta còn biết tin ai? Ngay cả những người cưới nhau cũng ly dị thì chúng ta biết đi đâu đây? Ludo bị đuổi khỏi Formentera: vợ anh đã tìm thấy “Ludo giả” mà anh ta tạo ra trên giường nhờ vào sự trợ giúp của một cái gối ôm và hai cái gối đầu để có thể chuồn đi chơi lúc giữa đêm hôm trước. (Chắc chắn bạn đã nghe nói đến chuyện đó; việc anh ta chia tay vợ được báo chí đăng tải rùm beng: trang bìa các tạp chí Voici và Paris Match, sáu trang VSD, phỏng vấn trên tờ Gala…)

 

- Trên bến cảng cô ấy quẳng tớ khỏi xe không một lời từ biệt. Con phà đưa tớ đi cùng đống vali cứng ngắc ních đầy áo phông bẩn. Nước mắt tớ trộn lẫn sương mù: má tớ đầy muối là muối. Khuôn mặt khốn kiếp của tớ là một đầm lầy mặn chát.

 

- Chuyện gì không ổn thế?

 

- Thì cuộc đời. Đầu óc tớ để ở đâu ấy và cô ấy biết điều đó. Cần phải bỏ đi hoặc nhảy sông tự tử.

 

- Tớ không biết nữa, bất hạnh ủ bệnh từ lâu rồi. Khi người ta chia tay nhau dưới ánh mặt trời, đó là lúc họ thực sự không chịu nổi nhau nữa. Bọn tớ quả là điên vì cứ muốn vĩnh cửu hóa tình cảm của mình: đống tình cảm ấy cũng phù du hệt như chúng ta mà thôi. Mọi thứ đều kết thúc nhưng chúng ta không chịu thừa nhận điều đó.

 

Đớn đau mang lại cảm hứng cho anh.

 

- Cậu cảm thấy thế nào?

 

- Tầm thường. Xấu xa. Cậu biết không: cô ấy mang bầu được sáu tháng rồi!

 

- Khoan đã, tớ buồn nôn quá.

 

- Cậu nói xem, đám độc giả sẽ phát cuồng lên vì cuốn nhật ký của cậu mất!

 

- Ôi cậu biết mà, độc giả của tớ, họ cũng như mọi người thôi: họ giở ra đọc trên bãi biển hay trên tàu điện ngầm, rồi họ làm như thể mọi chuyện ổn thỏa lắm, nhưng sâu thẳm trong lòng họ lại biết rất rõ tớ nói cái gì. Chúng ta trốn chạy cảm giác cô đơn thay vì thừa nhận rằng chúng ta không có lựa chọn nào khác.

 

***

 

Chủ Nhật.

 

Đàn ông có gia đình thường thu hút hơn đàn ông độc thân. Người ta cứ nghĩ họ là những kẻ cổ lỗ bên cạnh bà vợ già và lũ con không ngừng kêu gào, thế nhưng ở họ còn tồn tại nhiều mâu thuẫn giằng xé, nhiều cuộc chiến ác liệt, nhiều đấu tranh nội tâm hơn tất cả Oscar Dufresne trên trái đất này.

 

***

 

Thứ Hai.

 

Phụ nữ thường nghi ngờ các phụ nữ khác mà coi thường mọi thứ, theo tôi, là đối thủ cạnh tranh ghê gớm nhất của họ: nỗi cô đơn. Ludo đã chán ngấy chuyện phải sống với ai đó rồi (“tớ có cảm giác toàn bộ trái đất vui vẻ lắm, trừ tớ”), tôi thì tôi lại chán ngấy chuyện không được sống với bất kỳ ai. Hai chúng tôi buồn bã chẳng kém gì nhau. Tôi tâm sự với anh:

 

- Cậu biết không, có lẽ tớ đã gặp được một người…

 

- Ái chà! Tớ đã đoán ngay mà, đồ hay ra vẻ bí mật! Tớ cứ đợi cậu thổ lộ mãi đấy! Cậu biết tại sao người ta nhận ra cậu đang yêu không?

 

- Không…

 

- Cậu trở nên khó chịu, vô cùng khó chịu! Mặt với chẳng mũi! Thế đấy là ai vậy?

 

- Cậu không biết nàng đâu… Tên nàng là Françoise.

 

- Không phải thế chứ!?

 

Nghĩa là anh có biết nàng.

 

***

 

Thứ Ba.

 

Trên đường từ sân bay tới thành phố Ibiza, người ta giăng đầy những tấm áp phích khổ lớn thông báo sắp có những bữa tiệc lớn ở Pacha, Space và Amnesia. Quảng cáo cho các hộp đêm còn vượt mặt cả quảng cáo hàng hóa sử dụng ban ngày. Ở đây, hộp đêm đã trở thành sản phẩm tiêu dùng hàng loạt. Sau Chủ nghĩa Tư bản sẽ là Chủ nghĩa Câu lạc bộ! Đó là thế giới ngày mai, tôn giáo của chủ nghĩa hoan lạc, sàn nhảy giống như công viên giải trí đặng quên đi thân phận nô lệ trong suốt quãng thời gian còn lại của năm. Khi nào thì các tờ rơi được phát ở siêu thị Auchan? David Guetta đã vươn lên đứng đầu tất cả các quầy đắt đỏ nhất. Tại sao không phải Carl Cox nhảy lên đứng trên đống thùng bột giặt Ariel mà thông báo về buổi dạ tiệc bọt xà phòng sắp tới của mình? Đống máy bay thuê riêng của người Đức và người Anh xâm chiếm hết cả mấy đường băng để trốn chạy các vấn đề của chính họ: ngoại hình xấu xí, ánh mặt trời gay gắt chiếu trên vầng trán hói, cái bụng phệ đầy bia, các đội tuyển bóng đá quốc gia chơi dở.

 

***

 

Thứ Tư.

 

Tôi xin tóm tắt cuộc trò chuyện đêm trước giữa chúng tôi. Cách đây vài tháng, Ludo từng phiêu lưu tình ái với Françoise. Họ không yêu nhau nhưng mỗi tuần lại làm tình với nhau một lần, có vẻ rất ăn ý; tôi yêu cầu anh không đi vào chi tiết.

 

- Cô ta là một kẻ điên rồ, một kẻ có biệt tài khiến người khác phát cáu, một kẻ dở hơi. Phải cảnh giác, anh bạn già ạ.

 

Nếu anh muốn làm tôi thấy ghê tởm thì anh thất bại rồi. Nàng càng điên thì tôi càng thích. Anh tiếp tục nhấn nhá:

 

- Đó là một kẻ bệnh hoạn! Cô ta chẳng làm gì suốt ngày trời và có cả đống tình nhân! Cô ta còn bị trầm cảm nữa. Rất khêu gợi, rất thông minh, nhưng rồ dại toàn tập.

 

Nghe tất tật những gì anh nói tôi càng thấy nàng quyến rũ hơn. Tôi trích dẫn Duras: “Anh thích em: quả là sự kiện trọng đại.” Phải lên cơn yêu đương thì tôi mới đi trích dẫn Hiroshima tình yêu của tôi ở Ibiza như thế này!

 

- Tớ đã thấy ngay rằng Françoise sinh ra là để dành cho tớ. Đó là kiểu phụ nữ lo sợ, cả ngày cãi lộn với cậu rồi mới làm tình như một nữ thần, đúng không? Thế càng hay. Tất cả trừ đôi mắt động vật!!

 

***

 

Thứ Năm.

 

Rốt cuộc Françoise cũng gọi lại cho tôi để giải thích tại sao nàng đã không gọi lại cho tôi: vì tôi nổi tiếng dối trá, chơi bời, gái gú, dễ thay lòng đổi dạ… Mẹ nàng khuyên nàng trốn chạy khỏi tôi. Tôi bảo nàng rằng về phần mình, tôi không oán giận nàng vì đã ngủ với Ludo, vì nàng bị điên, cuồng loạn và thường xuyên cặp kè với đám đàn ông có vợ đâu. Nàng trả lời nàng làm những gì nàng thích và cũng may vì tôi không trách cứ quá khứ của nàng đấy. Nàng thây kệ quá khứ của tôi.

 

Thật tuyệt: chúng tôi cãi cọ trước cả khi chạm vào người nhau. Tôi tìm cách làm dịu tình hình:

 

- Nghe này, chuyện trở nên thực sự nghiêm trọng rồi đấy. Anh thích em, quả là sự kiện trọng đại.

 

- Ok, được rồi, em cũng đã từng học Duras.

 

- Anh không kiểm soát được gì nữa!

 

- Em cũng vậy.

 

Và thế là cú điện thoại ấy trở thành cú điện thoại thú vị nhất đời tôi. Nàng cam đoan với tôi rằng nàng cũng đang trong tâm trạng lo lắng u uẩn và tình cảm sướt mướt. Tôi xúc động chết đi được khi rốt cuộc cũng hấp dẫn được cái người hấp dẫn tôi. Một phút sau tôi có mặt ở sân bay. Tôi bay.

 

***

 

Thứ Sáu.

 

Không đủ can đảm kể lại ngày thứ Sáu. Vở diễn quá thống thiết, tôi say muốn chết, van vỉ Françoise về cùng tôi, với tay lái taxi làm nhân chứng cho sự suy tàn của tôi… Một chuyên gia cưa cẩm phải lòng, như thế thì khác nào một tên đao phủ của các trái tim bị biến thành nạn nhân của sự tra tấn. Françoise là hình phạt tối cao dành cho tôi: nàng trả thù cho tất cả các cô gái khác.

 

Mất mười cô cũng được một cô.

 

***

 

Thứ Bảy.

 

Ừ phải, tôi lại phải tổ chức một bữa tiệc nữa. Nó diễn ra ở Quán Rượu Mới, câu lạc bộ nơi Jacques Garcia lột xác, bỏ lại Đế chế thứ II để bước vào Kỷ nguyên thứ III. Quán bar mở cửa cho tất cả mọi người (thật không may tôi lại là người phải trả tiền). Guillaume Dustan quên mang đống đĩa của mình tới; lẽ ra anh phải hạn chế dùng hêrôin nếu thực sự muốn trở thành DJ chuyên nghiệp. Thậm chí đến Pattrick Eudeline còn sạch thuốc hơn anh! Tôi cho rằng chúng tôi khá vui vẻ trong bữa tối, dù thức ăn chưa được ngon nghẻ lắm. Nhưng ai lại đến Quán để ăn cơ chứ? Chắc chắn không phải Thierry Ardisson hay tôi rồi! Julien Baer thận trọng ngồi trên gác để theo dõi người vào và chặn không cho người ra. Một phòng mới vừa mở cửa: Ghế Dài (tên như vậy vì người ta có thể nằm dài trong đó trên những tấm nệm). Thật buồn cười khi ngồi ở đó ngắm một ông hàn (Jean-Marie Rouart) và một ủy viên Hội đồng Nhà nước (Marc Lambron) nằm phơi bụng giữa các vũ nữ thuộc vũ đoàn Crazy và các phát thanh viên chương trình dự báo thời tiết trong tương lai. Tiếc là chẳng ai cởi quần áo cả. Marie Gillain đã cảm ơn tôi vì hôm trước tôi khen tặng nàng nhưng lúc nào trước mặt nàng tôi chẳng đực mặt ra như vậy (may là ánh sáng dìu dịu đã che đi mấy cơn đỏ mặt vô duyên của tôi). Tôi đang định nhắn tin cho nàng từ bàn của tôi sang bàn của nàng thì Jean-Yves Le Fur vỗ vào vai tôi:

 

- Lấy máy di động của tớ mà gửi tin nhắn, sẽ ngon ăn hơn nhiều…

 

Bạn có biết vì sao Lou Doillon ngày càng xinh đẹp hơn không? Thì bởi nàng ngày càng thông minh hơn (thực ra là nàng già đi chứ sao). Những trò mà tôi không có thời gian làm: ngủ với Hélène Fillières và Pierre Bénichou, bàn về mùa tiểu thuyết năm nay cùng Pierre Assouline và Marc-Edouard Nabe, khiêu vũ với Inès de la Fressange và Arno Klarsfeld. Nhưng buổi dạ hội cũng đáng công đáng sức: dù sao tôi cũng đã đi tè với Vincent Cassel! (Tiếp đó thì… Françoise mặc một chiếc váy đen níu hờ ở cổ. Tôi xấu hổ vì hôm trước đã say khướt, còn Ludo quanh quẩn bên nàng, tôi thà vờ như không nhớ những gì xảy ra tiếp theo còn hơn: tôi mắc chứng quên có chọn lựa.)

 

***

 

Chủ nhật.

 

Cuốn nhật ký này là thứ phản-Loft Story. Tôi ủng hộ trò lật tẩy đời tư, đúng vậy, dĩ nhiên là vậy, dĩ nhiên là vậy, bởi những cuộc phiêu lưu được bịa ra, như Dave Eggers nói, khiến ta cảm thấy như là “đang lái ô tô trong trang phục thằng hề”. Nhưng sự thật đời tôi lại được nhìn qua lăng kính dối trá, qua cái rây công việc, qua cái lọc viết lách. Xin lỗi nếu tôi không được khiêm tốn: tôi nghĩ mình có thể dễ dàng bị quay phim trong một căn phòng kín bưng suốt bảy mươi ngày trời với một đống gái lẳng, nhưng đừng hòng có kẻ nào trong số đám người thuộc cái chương trình khốn kiếp ấy viết được nhật ký như tôi. Họ cứ đến mà xem! Kenza, tôi đợi anh! Dường như Boris Vian đã tóm tắt tính hữu ích của văn chương trong bài tựa cho cuốn Bọt ngày (ngày 10 tháng Ba năm 1946): “Câu chuyện này hoàn toàn có thật, vì tôi đã tưởng tượng ra nó.”

 

***

 

Thứ Hai.

 

Tối qua, Tom Ford tung ra sản phẩm nước hoa mới dành cho phái nữ của Yves Saint Laurent: “Khỏa thân”. Để tổ chức sự kiện này, ông đã thuê cung điện Brongniart (Sàn Giao dịch Chứng khoán Paris cũ) và đặt ngay chính giữa một bể cá chứa đầy đàn ông cùng phụ nữ trần như nhộng hôn hít vuốt ve nhau. Tám trăm khách mời khiêu vũ dẻo hơn hẳn sau khi tận mục sở thị cảnh đó. Có thể thấy rõ bầu không khí phấn khích: Eva Herzigova mỉm cười nhiều tới mức giả tạo, tay DJ lần lượt mở Walk this way của Aerosmith rồi đến Voulez-vous coucher avec moi ce soir[6] của Patti Labelle. Lần đầu tiên trong đời Françoise uống vodka. Nàng đã khám phá ra lợi ích của rượu: nàng cưa cẩm tất cả mọi người. Tôi cảm giác mình như ở trong một bộ phim khoa học viễn tưởng đúng đắn về mặt điều khiển học. Vào năm 2060, các thị trường tài chính sẽ trở thành một cuộc truy hoan khổng lồ bên trong một cái lồng kính… Nhưng chẳng phải bây giờ cũng đã có chuyện ấy rồi sao? Tôi ngờ Tom Ford là một người máy, một người gắn các thiết bị máy móc Classe XB28 do công ty BioTek Inc sản xuất như trong phim AI., bộ phim dở ẹc mà Steven Spielberg thuồng từ Kubrick. Tôi định tận dụng thời cơ này, rỉ tai Françoise:

 

- Anh yêu em, khi nào thì chúng mình làm tình được?

 

[6] Tiếng Pháp trong nguyên bản, nghĩa là “Em muốn ngủ với tôi đêm nay không”.

 

Nàng siết chặt bàn tay tôi. Siết chặt cánh tay tôi. Siết chặt khủy tay tôi, bắp tay tôi, vai tôi, cằm tôi. Miệng nàng vươn tới áp lên miệng tôi. Tôi trở nên mù, câm, điếc. Sinh ra trên đời chỉ để cho giây phút này.

 

***

 

Thứ Ba.

 

Người ta thường nhắc đến những câu đầu, những “chữ đầu” trứ danh: “Suốt một thời gian dài tôi từng đi ngủ sớm” (Về phía nhà Swann[7]); “Hôm nay mẹ mất” (Người xa lạ[8]); “Chuyện đã bắt đầu như thế” (Hành trình đến tận cùng đêm tối[9]). Nhưng liệu người ta có thuộc lòng những câu cuối? Đôi khi phần kết của một cuốn sách nói lên nhiều điều hơn phần mở đầu. Theo đúng thứ tự trên đây nhé: “Ký ức về một hình ảnh nào đó chỉ là sự nuối tiếc một khoảnh khắc nào đó; và những ngôi nhà, những nẻo đường, những đại lộ, đều là thoảng qua, than ôi, tựa như những tháng năm” (Về phía nhà Swann); “Để mọi thứ được hoàn thành, để cảm thấy bớt cô đơn, tôi chỉ còn việc mong sao có nhiều khán giả hiện diện vào ngày tôi bị hành quyết và họ sẽ chào đón tôi bằng những tiếng kêu gào hận thù” (Người xa lạ); “Anh gọi về với mình mọi con xuồng trên sông, và toàn bộ thành phố, và bầu trời và vùng nông thôn và chúng tôi, tất cả những gì anh mang theo, cả sông Seine nữa, tất cả, thôi đừng nói tới nữa” (Hành trình đến tận cùng đêm tối). Ta hãy mau chóng khái quát hóa từ ba ví dụ này: các kiệt tác thường dễ mở đầu hơn kết thúc, bởi các câu kết luôn dài gấp năm lần các câu đầu. Thiên tài luôn khởi đầu đột ngột nhưng lại kết thúc đầy u hoài (như tình yêu).

 

[7] Tập đầu bộ tiểu thuyết ‘Đi tìm thời gian đã mất’ của Marcel Proust.

 

[8] Tiểu thuyết của Albert Camus.

 

[9] Tiểu thuyết của Céline.

 

***

 

Thứ Tư.

 

Khi mà chúng tôi vẫn chưa làm tình (hôm kia, thất bại toàn tập đến nỗi khó xử, dương vật của tôi chỉ to đúng bằng cái xúc xích Knacki Herta, điều khiến nàng thấy mình bị xúc phạm và khiến tôi ê chề, thế nhưng chưa bao giờ tôi có được thứ gì quyến rũ tới vậy trên giường của mình… nếu không cảm thấy gì trước nàng thì hẳn tôi đã cương cứng như một con lừa rồi, nhưng tầm mức quan trọng quá lớn làm tôi đánh mất hết mọi khả năng hệt như Henri Leconte trong trận chung kết Roland Garros), trong cơn bốc đồng tôi đề nghị Françoise đi Los Angeles. Trước sự ngạc nhiên khôn tả của tôi, nàng chấp thuận. Mười hai tiếng sau, trước cửa khách sạn Mondrian, trong lúc tôi tuyệt vọng tìm cách đuổi theo một chiếc taxi chạy ngang qua thì Elisabeth Quin làm nàng bật cười:

 

- Ở LA., người ta tắm nắng chứ không gọi taxi[10].

 

[10] Elisabeth Quin chơi chữ bằng cách dùng hai động từ “hâler” (tắm nắng) và “héler” (gọi taxi).

 

Tiếp đó là những giọt nước mắt hạnh phúc trong phòng ngủ màu trắng. Bất chấp nỗi sỉ nhục đêm hôm trước và đặc biệt là nỗi sợ hãi yêu đương cùng tình trạng chênh lệch múi giờ, cơ thể tôi vẫn bắt đầu hoạt động trở lại. Khi tôi nghĩ ra rằng suốt ba mươi lăm năm rồi mình hoàn toàn làm tình mà không khóc lóc.

 

***

 

Thứ Năm.

 

Ở New York vừa khai trương cửa hàng Man Ray giống hệt ở Paris. Ở Sofia tôi biết một quán mang tên Dali’s. Và tôi trọ ở khách sạn Mondrian tại Los Angeles. Chỉ còn thiếu mỗi việc tôi chạy xe Citroën Picasso nữa thôi! Ta tự hỏi nghệ thuật hiện đại được dùng để làm gì? Thì nó được dùng để đặt tên cho những nơi chốn hợp thời. Nghệ thuật được dùng để làm cho người ta trở nên nổi tiếng mà không cần phải xuất hiện ở chương trình truyền hình thực tế. Nghệ thuật mang lại sự nổi tiếng + nội dung: đủ lý tưởng để đặt tên cho một nhà hàng. Nghệ sĩ là người nổi tiếng vì cái gì đó. Tôi nói thế nhưng hẳn sẽ không ngạc nhiên gì nếu ít lâu nữa người ta mở cả đống cà phê Steevie và bar Loana.

 

***

 

Thứ Sáu.

 

Tại quán bar Sky trong khách sạn Mondrian cũng như tại quán Backflip trong khách sạn Phoenix ở San Francisco, người ta rất hay nói “Oh my God” trước khi cắm sâu dương vật giả trong các phòng ở tầng trên. Các khách sạn thời thượng thật tiện lợi: lúc nào cũng có cả đống người đẹp đẽ quanh bể bơi, điều đó tránh cho ta việc phải đi ra ngoài. Chỉ cần xuống quán là đủ để vơ được những cô nàng khiêu gợi ngốc nghếch và cocktail watermelon-Martinis, rồi sau đó lết về phòng. Hơi lo lắng ngại ngùng ư? Françoise đã tặng tôi mấy viên an thần Effexor 50 mg, tôi nhai đống thuốc ấy như nhai lạc vậy.

 

***

 

Thứ Bảy.

 

San Francisco là New York trên sườn dốc. Tôi đưa Françoise đi thăm khu phố Haight-Ashbury. Chúng tôi mua quần áo hippie cho Sophie, con gái của Ludo. Tôi tặng nàng mấy cái đĩa vynil nhạc Jefferson Airplane. Nàng tặng tôi một bộ vest jean để tôi “cải trang thành thanh niên”. Chiếc xe đi thuê đỗ sai quy định bị phạt. Trong ngăn kéo tủ ở nhà tôi vẫn còn một biên bản phạt vi cảnh khác. Thi thoảng tôi nín thở ngắm nó một lúc. Tôi phải thuê lộng kiếng cho nó mới được.

 

***

 

Thứ Hai.

 

Backflip, San Francisco, ba giờ sáng (lúc này Paris đang là giữa trưa). Tôi không bị dị ứng gì với nguyên tắc của tay DJ đi dép tông nhưng ban đầu mọi chuyện dù sao cũng gây cảm giác rất kỳ cục. Ta hãy thống nhất rằng đã mang cái vẻ ngoài lôi thôi rách rưới thế kia thì gã buộc lòng phải làm sao mà chọn nhạc hay hơn gấp ba lần đi. Cô gái nào trông cũng giống Cameron Diaz. Lũ con trai thì đạo đức giả hết mức, ăn mặc xấu tệ hại, tầm thường, khiêu vũ dở ẹc… Đó là vì ở San Francisco bọn đẹp trai đều đồng tính cả và Backflip là một trong những quán bar hiếm hoi dành cho dân dị giới tình dục. Vả lại, ngay cả ở đây, đám con gái cũng khiêu vũ với nhau. Không khí sặc mùi Ăn Chơi Lesbian ở các cô nàng tóc vàng chuyên nghề cổ vũ. Ta có cảm giác như họ tỏ ra khêu gợi trước hết là để tránh làm tình. Ở đây, hơn bất cứ nơi nào khác, đàn ông dường như là một tạo vật chẳng ai cần đến.

 

***

 

Thứ Ba.

 

Ở nước Mỹ cái thiếu vắng là sự nghi ngờ. Đó là khiếm khuyết lớn nhất của những đất nước chiến thắng. Ở đây lúc nào người ta cũng đóng vai kẻ chiến thắng và tối nào người ta cũng ăn mừng chiến thắng mà không cảm thấy tội lỗi. Sau vài ngày ở Mỹ, bất kỳ thanh niên châu Âu nào cũng sẽ thấy mình trở nên thật già nua. Tôi thấy nhớ nỗi lo lắng, nhớ những nghi vấn hiện sinh, nhớ sự xét lại hiện tượng tha hóa theo hướng hoan lạc. Quá nhiều nụ cười! Vẻ mặt hân hoan của họ nghiền nát tâm hồn tôi. Tôi những muốn xúi giục những vụ khủng bố vào kênh MTV. Françoise cũng đồng ý như vậy (chuyện cực hiếm đấy).

 

***

 

Thứ Tư.

 

Chỉ khi ở châu Mỹ tôi mới cảm thấy mình là người châu Âu.

 

***

 

Thứ Năm.

 

Tại sao lại là nàng mà không phải là một cô gái khác? Tại sao lại chối từ hàng nghìn bầu ngực để chấp nhận chỉ một cặp? Tại sao lại bỏ rơi hàng trăm bộ phận kín chỉ vì một bộ phận kín duy nhất? Bên bể bơi khách sạn Standard nằm trên đại lộ Hoàng Hôn, trong lúc Françoise ra ngoài mua sắm, tôi đã tìm ra câu trả lời: vì khi vắng nàng tôi mắc chứng ung thư. Trong tình yêu, ta tự biến mình thành tù nhân bởi bản năng sống.

 

***

 

Thứ Sáu.

 

Ở cửa hàng Fred Segal, tôi đã thấy Wynona Ryder mua cho mình (tự trả tiền lấy!) một chiếc váy đen có hình chiếc lá cần sa in sau lưng. Trên mái Standard Downtown có một bể bơi khiêu vũ lộ thiên hằng đêm nằm giữa những tòa tháp sáng chói, những cầu thang ngoài chạy dọc các mặt tiền nom giống như những bong bóng ánh sáng, những văn phòng trống trải sáng bừng dưới ánh đèn nê ông trắng, một bộ phim kung-fu được chiếu trên tòa nhà đối diện, DJ là một cô gái châu Á mảnh dẻ mặc quần soóc ngắn và đi xăng đan cao gót, tôi uống một cốc gin pha Seven Up, tôi cảm giác như mình là Tyler Durden (nhân vật chính trong phim Fight Club, người chiến đấu chống lại chính bản thân mình), bể bơi đầy những “cô nàng khêu gợi ngu ngốc nghiện ngập” vừa kêu gào chói tai vừa nhảy ùm xuống làn nước xanh lơ, Françoise bị một gã nghiện rượu da rám nắng cằm vuông gọi là “em gái nóng bỏng”, các màn hình tinh thể lỏng đang chiếu những tay lướt sóng ở Paradise Cove trượt trên ngọn sóng, đám người khiêu vũ vỗ tay hoan hô mỗi lần có một chiếc trực thăng bay qua. Đôi khi tôi tự nhủ mình thật may vì được sống.

 

***

 

Thứ Bảy.

 

Mọi bất hạnh của tôi đều xuất phát từ việc tôi quá thường xuyên phải nghe bài Tình yêu với em của Michel Polnareff (1965) hồi còn ở trong bụng mẹ. Bà nghe đi nghe lại không biết chán bài này, ru cái bào thai là tôi đang trong tình trạng lơ lửng không trọng lực:

 

“Có những ngôn từ ta có thể ngẫm nghĩ

 

Nhưng không thể nói ra ngoài xã hội

 

Anh thì anh kệ thây xã hội

 

Kệ thây thói đạo đức mạo xưng

 

Anh chỉ đơn giản là muốn làm tình với em.”

 

Tôi sẽ trở thành ai nhỉ nếu mẹ hay nghe Yves Duteil?

 

***

 

Chủ nhật.

 

“Hôm nay rất tệ, mỗi ngày sẽ càng tệ hơn – cho đến khi điều tệ nhất xảy đến”. Đôi khi tôi muốn bảo với Schopenhauer là ông hãy ngậm cái miệng lắm điều của mình lại đi.

 

***

 

Thứ Hai.

 

Sáng nay, Jean-Geores, một anh bạn chuyên rao giảng với người khác những bài học đạo đức mà anh chẳng bao giờ áp dụng cho bản thân mình, gọi điện cho tôi để quở trách:

 

- Ngừng ngay việc viết về chính mình đi, thật ngu ngốc, anh chỉ gây đau khổ cho người thân của anh mà thôi!

 

Có lẽ anh có lý. Tôi quyết định nghe lời anh. Tôi sẽ ngừng kể chuyện đời mình nữa.

 

***

 

Thứ Ba.

 

Những con chằn phun lửa. Robin Lục Lâm đã quyết định cầm cây giáo lớn đối mặt với chúng. Bỗng nhiên, Công chúa bay qua cửa sổ lâu đài (tôi quên không nói là trên lưng nàng mọc ra đôi cánh). Nhưng đám cây cối đã quờ những bàn tay khổng lồ lên túm lấy nàng. Harry Potter chọn đúng lúc này để can thiệp:

 

- Salamalekounga! Cậu vừa thốt lên vừa chĩa cái Tuốc nơ vít thần của mình ra.

 

Thế là bầu trời rạch ra và Léon Zitrone (thực ra đó chính là Chúa cải trang) đáp lại:

 

- Thưa Quý Bà, thưa Quý Cô, thưa Quý Ông, xin chào buổi tóóóóói.

 

Thế là Robin Lục Lâm chết chìm dưới một tấn chất lỏng pho mát Coulommiers. Đám tiên nữ và yêu tinh khóc lóc thảm thiết, đột nhiên, chàng hồi sinh và đuổi kịp Công chúa đang chấn động quay cuồng, nói qua loa vậy thôi. Chín tháng sau, họ có với nhau rất nhiều con.

 

***

 

Thứ Tư.

 

Thật tiếc, tôi nghĩ mình không đủ trí tưởng tượng (hoặc tài năng) để bịa chuyện. Xin lỗi Jean-Georges, tôi đã làm những gì có thể nhưng tôi thích quay trở lại với món “tự truyện hư cấu hướng về tương lai” của mình hơn (Michel Houellebecq gọi công việc của tôi như vậy, nhưng cá nhân mà nói, tôi thích gọi nó là “tự thân phá hoại trước công chúng” hơn).

 

***

 

Thứ Năm.

 

Tôi nhận thấy mình không còn oán trách bố mình nữa kể từ khi tôi cũng làm những chuyện xuẩn ngốc hệt như ông. Giá mà ông báo trước cho tôi! (Hẳn ông đã thử tìm cách nhưng tôi không nghe thấy tiếng ông.)

 

***

 

Thứ Sáu.

 

Ta mà cãi nhau với Françoise thì sau đó sẽ phải làm tình như điên với nàng, lần nào cũng như lần nào. Thế nên đôi khi tôi cũng gây ra vài vụ hục hặc giả tạo, chỉ vì niềm vui hòa giải mà thôi.

 

***

 

Thứ Bảy.

 

Theo lời mời của Jean-Baptiste Blanc và Lionel Aracil, tôi đưa Françoise đến Gordes xem lễ trao Giải Văn học Sade, người nhận được giải lần này là Catherine Millet. Chúng tôi ăn trưa thật dễ chịu ở quán Mas de Tourteron, nơi Guillaume Dustan phát biểu Câu nói Trong tuần: “Tôi muốn hữu khuynh cùng anh”. Đến tối, chúng tôi đi thăm các phòng tra tấn trong lâu đài Lacoste. Cô nàng Chloë des Lysses quỷ quái kia đã lợi dụng lúc tôi quay lưng đi để trần truồng tạo dáng trước ống kính máy ảnh của chồng mình (vậy ra hôn nhân cũng có chút hữu dụng). Tiếp theo là dạ hội phong cách gothic ở Mas de la Gacholle, với một tay DJ cực “ngầu”, không ngần ngại chơi The Cure trộn với Taxi Girl. Tóm lại, có thể nói buổi lễ chứa đựng rất nhiều cái mà Jérôme Béglé gọi là “darrieussecq[11]” (có nghĩa là những cô gái biến mình thành lợn cái).

 

[11] Ở đây tác giả chơi chữ, có ý mỉa mai nhà văn Marie Darrieussecq (1969), bà rất thành công với tiểu thuyết ‘Truisme’ trong đó người kể chuyện dần biến thành lợn cái.

 

***

 

Chủ nhật.

 

Ta đến được chốn tận cùng thế giới ở trạng trại-nhà trọ Castellas, vào lúc Gianni, một nhà thơ hát rong người Sardaigne, chơi acmonica được đàn cừu đệm cho. Vậy là tôi ngưỡng mộ hoàng hôn trên dãy Alpilles. Oải hương thơm mùi truông trảng Địa Trung Hải và ngược lại. Mọi con vật đều đến ăn tối với Françoise: chúng tôi cứ ngỡ như mình đang ở trong bộ phim Babe. Tôi tin chắc Giono đã nhắc đến làng Sivergues ở một trong những cuốn tiểu thuyết điền viên của mình. Bạn hãy tự xoay xở để tìm ra con đường bí mật dẫn đến nơi có khung cảnh đẹp nhất xứ Provence. Một ngọn đồi vừa xanh tươi vừa khô cằn, nơi ánh mặt trời bị đám cây ô liu sum suê chặn lại. Gió ghé thăm từng tán cây và làm mát những cái gáy. Có lẽ đó là nơi hiếu khách nhất hành tinh. Cần phải đóng một tấm biển lên thân cây: “Nơi đây Oscar Dufresne từng quá thể hạnh phúc.”

 

***

 

Thứ Hai.

 

Anh đi vào toa lét ngay sau nàng. Chính nhờ thế mà anh biết được bữa trưa nàng đã ăn măng tây trong khi nàng khẳng định với anh là nàng ngủ suốt ngày trời. Người phụ nữ không chung thủy thú nhận mình đã ăn trưa ở Ritz với Ludo. Nàng bị chính nước tiểu của mình phản bội!

 

***

 

Thứ Ba.

 

Sự nổi tiếng cực độ ngăn không cho người ta sống. Một ngôi sao thì không thể đi dạo được nữa, không thể ăn tối ở quán ngoài trời được nữa, không thể đi chợ được nữa, không thể đọc sách trên ghế băng được nữa, không thể khiêu vũ như một kẻ động kinh ở Queen được nữa, không thể ôm hôn bất kỳ ai được nữa, tóm lại, mọi hoạt động lành mạnh và bình thường đều trở nên bất khả chỉ vì sự nổi danh. Ơn Chúa, tôi chưa đến mức ấy. Những người muốn nổi tiếng một cách tồi tệ trên thực tế là những người đang tự sát. Chính vì vậy xã hội mới ngưỡng mộ họ đến thế.

 

***

 

Thứ Tư.

 

Trong Những Quý Cô ở Rochefort, nhân vật Delphine (do Catherie Deneuve thủ vai) nhận ra chính mình trong bức chân dung do một người xa lạ vẽ. Bức tranh giống nàng mang tên “Người nữ Lý tưởng”. Quay sang một gã đần, cô nàng hét lên:

 

- Hẳn tay họa sỹ này yêu tôi lắm, vì anh ta đã tạo ra tôi.

 

Thông qua phản ứng trác tuyệt này, Jacques Demy đã nắn chỉnh lại sự kết tinh Stendhal. Tình yêu nghĩa là tạo ra con người mà ta yêu trước khi quen biết con người ấy. Đó chính xác là những gì tôi cảm thấy đối với Françoise. Tôi nhìn thấy nàng lần đầu tiên cách đây một năm. Tôi cứ nghĩ sau đó sẽ lãng quên nàng, thế nhưng nàng vẫn còn ngự trị trong tôi, khiến những câu chuyện giữa tôi và Claire, Pénélope hay bất cứ cô gái nào khác đều trở nên bất khả. Khi gặp lại nàng, chỉ trong nháy mắt tôi đã hiểu ra rằng bấy lâu nay nàng đã là người nữ lý tưởng của tôi, rằng nàng choán hết chỗ, và tôi không thể sống nổi chừng nào còn chạy trốn nàng. Nàng hiện hữu trước cả tôi, thế nhưng tôi đã tạo ra nàng. Quả vậy, mọi mối tình đều tự tạo ra nó. Chẳng điều gì mang nhiều tính nghệ thuật hơn tình yêu; đó là một ngụ ngôn của các nhà văn, các nhạc sĩ, các họa sĩ, các nhà điện ảnh. Có lẽ chính vì vậy mà nghệ sĩ có khả năng là những tình nhân ngon lành nhất.

 

***

 

Thứ Năm.

 

Paris dưới cơn mưa tháng Tám. Các nhà hàng cũng như mọi gương mặt đều khép kín. “Bạn đang một mình ở Paris?” quảng cáo cho các trang web hẹn hò tình dục lên tiếng hỏi. Đây là giai đoạn dối lừa hằng năm: tại các bãi tắm biển, những bà vợ làm tình với các nhà kinh doanh bãi biển trong khi mấy ông chồng Paris của họ tà lưa tán tỉnh những cô du khách Đan Mạch. Tôi muốn cảnh báo các nữ độc giả: đừng nghĩ rằng có thể chia các ông chồng thành hai loại, loại chung thủy và loại hay chim chuột. Trên thực tế chỉ có hai loại đàn ông như sau: những người lừa dối vợ mình mà không nói ra và những người có lừa dối vợ mình nhưng có nói ra. Hãy suy ngẫm cho kỹ điều đó khi bạn kiểm tra bộ nhớ một chiếc điện thoại di động bị bỏ quên. Chung thủy là chuyện bất khả, nhất là vào dịp hè. Bạn cũng nên tự hỏi ai là người vô đạo đức nhất: người lén lút phản bội bạn hay là người kể bạn nghe tất cả?

 

***

 

Thứ Sáu.

 

Để cân bằng mọi chuyện, cũng có một lời khuyên nhỏ như sau dành cho các nam độc giả của chúng ta: nếu bạn sở hữu một chiếc điện thoại di động, hãy vào mục “Nhật ký cuộc gọi” và chọn “xóa các cuộc gọi gần đây”. Hành động này sẽ tránh cho bạn vài chuyện phiền phức trong gia đình khi mùa tựu trường đến. Cũng đừng quên xóa tiệt những “tin nhắn” nho nhỏ trong bộ nhớ dạng số. Tiến bộ công nghệ tạo điều kiện cho con người lại gần với nhau nhưng cũng tạo điều kiện cho những dối lừa vợ chồng.

 

***

 

Thứ Bảy.

 

Câu nói Trong tuần thuộc về Jean-José Marchand, trong cuốn Kẻ mơ mộng (nhà xuất bản Rocher): “Tôi khát khao thứ gì đó vô cùng mơ hồ mà tôi không sao định nghĩa nổi và đó là một cuộc sống tự do.”

 

***

 

Chủ nhật.

 

Tại sao lại muốn cấm đoán chuyện nhân bản vô tính con người cơ chứ? Chuyện này từ lâu đã được logic của thế giới hiện tại cho phép: phá bỏ mối liên quan giữa giới tính và sinh sản, sự biến mất của những khác biệt ngoại hình do lai giống, sự đồng chất hóa các cơ thể thông qua phẫu thuật tạo hình. Huxley đã hạ gục Darwin bằng  một cú knock out có tính cách kỹ thuật: chọn lọc tự nhiên không còn nữa mà giờ là chọn lọc nhân tạo. Loài người đã hạ gục loài khỉ còn loài khỉ đã hạ gục loài khủng long. Kẻ nào sẽ hạ gục loài người ngoài chính hắn đây?

 

***

 

Thứ Hai.

 

Mọi điều Françoise nói đều mang đầy màu sắc nhục dục. Chẳng hạn, khi tôi hỏi tại sao nàng lại nhét mấy cái nút Quies vào tai khi đi ngủ thì nàng trả lời:

 

- Em thích có cái gì đó phồng lên trong tai em.

 

Cô nàng này là phiên bản “cái đẹp” của món pizza bốn loại pho mát: đó chỉ là cái đẹp, không gì khác ngoài cái đẹp, với một số công cụ bổ trợ cái đẹp đi kèm. Ngay cả tên nàng, rốt cuộc tôi cũng quen với nó.

 

***

 

Thứ Ba.

 

Quảng trường Thiên An Môn, một sinh viên đứng giữa đường chặn một đoàn xe tăng lại. Ở Gênes, chiếc xe Jeep đè nghiến lên người anh ta. Kết luận: nhìn chung, người cộng sản luôn mạnh hơn người tự do quá trớn.

 

***

 

Thứ Tư.

 

Audrey Diwan mơ bị mẹ mắng:

 

- Con ấy mà, dù sao thì tất cả những gì người ta nói với con đều đi vào bằng lỗ mũi này và chui ra bằng lỗ mũi kia!

 

***

 

Thứ Năm.

 

Tất cả các nhà văn có tài thấu thị ấy: Jules Verne, Kafka, Orwell, Huxley… Sẽ ra sao nhỉ nếu họ không dự cảm mà chỉ gây ảnh hưởng thôi? Sẽ ra sao nhỉ nếu đống tên lửa, tàu ngầm, xã hội giám sát, chủ nghĩa toàn trị, nhân bản vô tính tồn tại chỉ là để tuân thủ những kẻ mơ mộng giàu trí tưởng tượng và điên rồ đó thì sao? Trong lời nói đầu cuốn Chân dung Dorian Gray, Oscar Wilde khẳng định rằng “Thiên Nhiên bắt chước Nghệ Thuật”. Không phải là không thể có chuyện Lịch Sử cũng vậy.

 

***

 

Thứ Sáu.

 

Khách sạn Il Pellicano ở Porto Ercole (cách Rome 150 cây số về phía Tây Bắc) chính là Eden Roc của nước Ý. Charlie Chaplin từng khai trương khách sạn này năm 1969 (Ricardo, nhân viên quầy bar, bảo tôi thế). Françoise đi thang máy nằm ẩn trong đá để xuống đắm mình

 

trong nước trong

 

một vũng trong.

 

Phải tốn rất nhiều tiền để mua thứ mặt trời này, nhưng chúng tôi có bị lừa đảo gì đâu vì tên vùng này là Argentario[12]. Nó nằm trên mặt biển xứ Toscane, một bán đảo gần như hữu tình.

 

[12] Tên một thị xã thuộc vùng Toscane nước Ý, trong đó có yếu tố “argent” giống từ “bạc” của tiếng Pháp.

 

Tiền

 

Là nhà của họ

 

Nhưng họ lại

 

Đang ở tù.

 

Cách đó không xa, ở Tarquinia, năm 1953, Marguerite Duras từng chơi trò cá ngựa. Tôi kiên quyết ghi lại tất cả những nơi chúng tôi yêu nhau: chúng sẽ trở nên bất tử khi được in vào cuốn sách này. Khi tình yêu của chúng tôi chết, cuốn sách vẫn mãi mãi còn.

 

***

 

Thứ Bảy.

 

Tôi từng rất thời trang rồi lại trở nên cổ lỗ trong khoảng thời gian rất ngắn. Giờ thì chuyện đó tùy vào từng ngày: tôi cứ thay đổi luân phiên.

 

***

 

Chủ nhật.

 

Trong các bữa tối, thời điểm tôi thích hơn cả là lúc chúng tôi rời khỏi bàn, đám phụ nữ cởi giày ra để vừa nói xấu tôi vừa vuốt ve ngón chân.

 

***

 

Thứ Hai.

 

Tôi đã thấy Marie Gillain hôn Vincent Elbaz trên trang bìa tờ Voici. Nhưng cái gã đó, gã thì có gì hơn tôi chứ, ngoài việc gã nhiều tiền, nổi tiếng, đẹp trai, hài hước và cơ bắp ra?

 

***

 

Thứ Ba.

 

Thật khá là kỳ cục. Ludo phát hiện ra con gái mình kể từ ngày anh không ở với vợ nữa. Anh không thể vừa yêu mẹ lại vừa yêu con được sao?

 

- Dạo này, anh bảo tôi, bọn tớ hay đến Vườn Thích nghi Khí hậu, tớ bảo vệ con bé mỗi lần bọn oắt con thò lò mũi xanh giật cái xô của nó và tớ đỡ nó những lúc nó chơi cầu trượt. Tớ mua cho nó một cây kem va ni, nó ăn nhoe nhoét hết cả lên má. Về nhà, bố con tớ nhảy nhót trên nền bài hát mới nhất của Janet Jackson: All for you. Nó rất thích nhảy. Nó tự bật đĩa, và bọn tớ quay vòng vòng với cặp kính râm trễ xuống mũi. Sau mười lăm phút đồng hồ đóng vai những thầy tu đạo Hồi xoay tròn trong phòng khách, con bé ngất ngây như một kẻ say mèm, bước đi loạng choạng, vừa phá lên cười vừa kéo đuôi con mèo, và đó là một phần thưởng giống như thể ta gặp một thác nước trong veo sau cuốc đi dạo mùa hè dài dằng dặc.

 

- Nó kích động tài năng trong cậu.

 

- Khoan đã, chưa hết đâu. Nó còn đòi tớ thơm, và khi tớ hôn vào miệng nó, nó cảm ơn tớ rồi vừa cho tớ xem bộ phận giữa hai chân nó vừa nói “cái chim, cái chim”!!

 

- Không phải vì nó là con gái cậu thì nó không phải là phụ nữ như những người khác! Nếu tớ hiểu đúng, thì có phải cậu đang giải thích với tớ rằng cậu là một ông bố tuyệt vời đối với con gái cậu kể từ khi cậu không ở với mẹ nó nữa?

 

- Chính xác. Có một không hai. Tớ đã trở thành một ông bố vào cái ngày tớ rời bỏ bà mẹ!

 

Lẽ ra tôi đã phải buồn ngủ rũ ra khi nghe lời ngợi ca khó chịu này của ông bố trong gia đình rổ rá cạp lại, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thấy khá ngưỡng mộ Ludo. Không phải ngày nào ta cũng được thấy cảnh gã bạn trai tốt nhất phải lòng chính cô con gái mới hai tuổi của gã. Lại đúng vào lúc chúng tôi không đề cập đến vấn đề gây bực bội: Françoise… Tôi không trách anh vì đã tán tỉnh nàng sau lưng tôi: nếu là anh hẳn tôi cũng sẽ làm như vậy. Nhưng sao anh lại có thể làm ngơ nàng đi khi nàng hiến dâng cho anh chứ? Chuyện tình của chúng tôi khiến nàng lại trở nên hấp dẫn trong mắt anh: hiệu ứng kinh điển của tình yêu tay ba. Tôi không chịu là kẻ thích sở hữu dù tôi ghen tuông như Hoạn Thư. Ai cũng vì bản thân mình thôi, còn Françoise thì tất cả mọi người! Chính nàng sẽ là người quyết định.

 

***

 

Thứ Tư.

 

Trên đời còn tồn tại một sự biến thái kỳ quặc hơn cả thói loạn luân và chứng nghiện tình dục trẻ em: thứ đó có tên là tình phụ tử. Tình phụ tử nghĩa là đẻ ra một đứa trẻ, rồi yêu nó mà không bao giờ ngủ với nó.

 

***

 

Thứ Năm.

 

Để tỏ lòng thành kính với Pauline Réage cũng như với ban nhạc Rita Mitsouko, tôi những muốn viết một cuốn tiểu thuyết nhan đề: “Chuyện về A”.

 

***

 

Thứ Sáu.

 

Càng ngày tôi càng nhận rõ tôi là hiện thân cho những gì mình chỉ trích. Không được trách tôi nhé: đó có lẽ là điều thú vị duy nhất ở tôi. Nếu tôi là tất cả những gì tôi căm ghét, thì đó là vì tôi cho rằng chỉ trích điều khác với bản chất của mình là việc quá ư dễ dàng.

 

***

 

Thứ Bảy.

 

Hè này, tôi đã đổi cuộc sống của mình lấy cuộc sống của Ludo. Giờ thì anh mới là người độc thân còn tôi là kẻ hôn nhân không giá thú. Liệu tôi có phải là Bourbon Busset đầu thai? Tôi tìm cách lừa gạt người khác, tôi vờ như mình là người tự do, nhưng bạn cảm thấy rõ rằng tôi không còn tin vào điều đó nữa, không tin vào vai diễn Don Juan ở quận VI nữa. Tim tôi bị cầm tù; tôi phải liên hệ với nhà xuất bản Harlequin để đề nghị họ xuất bản cuốn “Kẻ ích kỷ lãng mạn” mới được.

 

***

 

Chủ nhật.

 

Bí quyết để trở thành chủ nhân vũ trụ là nói thật nhỏ. Tiếng thì thầm sẽ thay đổi quan hệ của bạn với người khác. Một giọng nói nhẹ như gió thoảng khó nhận ra sẽ buộc người đối thoại với bạn phải yêu cầu bạn nhắc lại ba lần điều bạn vừa nói; dần dần, họ sẽ có vẻ gây hấn, thậm chí điếc đặc, trong khi bạn vẫn giữ trên môi nụ cười điềm tĩnh, vẻ mỉa mai uể oải và thái độ tử tế khinh khỉnh. Tiếng thì thầm vang lên thật lịch thiệp và thờ ơ. Được mấy cái người chẳng liên quan gì đến ta lắng nghe thì có ích gì cơ chứ? Dù sao âm nhạc cũng che đậy tất cả, và chúng ta đã có quá nhiều bạn bè rồi.

 

- Anh không nghe thấy tôi nói gì à? Điều đó đặt anh vào vị trí thấp kém.

 

Thật dễ chịu làm sao khi khiến người khác căng thẳng còn mình vẫn giữ được tâm trạng cực kỳ thoải mái! Tiếng lầm rầm dửng dưng và lời lẩm bẩm chán chường là hai bầu ngực của sự phát ngôn tinh túy.

 

***

 

Thứ Hai.

 

Anh tái mét trước cái giường trống hoác. Đêm qua em ngủ ở đâu? (câu hỏi của Nirvana, được Leadbelly lặp lại, là thứ câu hỏi nhất định không bao giờ nên đặt ra: dừng ngay tâm trạng nặng nề lại). Tôi thích “Không bao giờ giải thích, không bao giờ phàn” hơn dù phải khắc kỷ kiên cường lắm mới không hét lên đau đớn khi ta mù tịt việc hai mươi tư giờ qua người phụ nữ của đời ta đã ở đâu.

 

***

 

Thứ Ba.

 

Câu nói Trong tuần thuộc về anh bạn thế nhưng cũng lại là nhà xuất bản của tôi: Manuel Carcassonne, ở quán Lipp (vừa phát hiện ra những sai lệch vụn vặt của Houellebecq trên tờ Lire):

 

- Houellebecq là Cap d’Agde[13] ở Berchtesgaden.

 

[13] Tên một bãi tắm nổi tiếng ven Địa Trung Hải.

 

Điều này khiến Marc Lambron phải lên tiếng vặn lại:

 

- Không hề: Houellebecq là một đạo sĩ Celtic. Đó là Panoramix ở quán Chris và Manu!

 

Chúng ta sẽ xếp họ đồng hạng với nhau nếu các bạn muốn vậy.

 

***

 

Thứ Tư.

 

Ta viết truyện ngắn khi ta không có thời gian viết tiểu thuyết. Ta viết thời luận khi ta không có thời gian viết truyện ngắn. Và khi người ta thậm chí còn không có thời gian viết thời luận thì người ta viết nhật ký.

 

***

 

Thứ Năm.

 

Paris xứng đáng một buổi Lễ Mixa của Björk ở nhà nguyện Sainte-Chapelle. Tôi có mặt ở Palais[14] mà không có vé vào cửa. Nhờ một độc giả đồng thời là chủ một hãng đĩa, tôi đã vào đươc! Lần cuối cùng tôi đến đây là để ly dị. Lionel Jospin cũng ở đó: chuyển từ Trotski sang truyện ma trolls. Có cả Yves Simon và Stéphanie Chevrier, Elisabeth Quin và Zazie, Bertrand Cantat của ban Noir Désir và Alain Bashung của ban Alain Bashung. Đó sẽ là khoảnh khắc của bộ tộc Inuits. Tôi không ngừng đùa cợt về thuyết phiếm thần của Björk, và tình huống nực cười này: Cả-Paris được chào đón đến nhà nguyện này trong khi cô gái Băng Đảo Björk ấy chỉ tin vào tuyết. Nhưng ngay khi bước chân vào hầm mộ, giọng nói trẻ thơ trong cô bỗng toát ra một tình cảm nào đó giữa chốn linh thiêng này. “Âm nhạc, Malraux từng nói, đó là thứ tiếng động suy tưởng.” Thật vớ vẩn: đó đâu phải tiếng động và nó chẳng suy tưởng tới cái gì hết. Âm nhạc, đó là ma thuật than khóc. Tôi tin rằng Chúa không thù nghịch gì buổi hòa nhạc ngoại đạo này. Khi cô bé Etxkimô đi ngang qua hàng ghế của tôi, vừa đi vừa hát “All is full of love” theo lối a cappella, tôi không còn lòng dạ đâu mà cợt nhả nữa. Rất hiếm khi trong đời mình tôi cảm thấy được lại gần một phép màu đến thế. Phút cuối, tiếng vỗ tay vang lên rào rào. Björk không phải nhạc sĩ mà là cánh cửa nhận thức.

 

[14] Có lẽ là Palais de Justice, trụ sở của các cơ quan tư pháp Pháp.

 

***

 

Thứ Sáu.

 

VIP tái mở cửa ở Paris. Khách hàng phái nữ của họ vào mùa hè này trẻ ra đáng kể. Trước đây người ta đến đó để cưa cẩm em gái của mấy cô bạn thân, giờ thì người ta đến để cưa cẩm con gái họ.

 

- Anh không phải một trong những người tình cũ của mẹ em đấy chứ?

 

là câu hỏi làm nguội mọi nhiệt huyết.

 

- Nghe này, cách đây hai mươi năm mẹ em rất đẹp, nhưng em và mẹ em cùng có một thiếu sót như nhau: thật quá lắm mồm.

 

Dù sao tôi cũng không có nhiều động lực cho lắm: lừa dối Françoise vẫn chưa khiến tôi thấy phấn khích, dù tôi không thể chối từ được “cuộc sống bê tha” của mình (như nàng vẫn gọi).

 

***

 

Thứ Bảy.

 

Ăn tối ở Nobu, phố Marbeuf. Vấn đề thứ nhất: phiếu đặt chỗ của tôi bị mất. Vấn đề thứ hai: chẳng ai nhận ra tôi. Vấn đề thứ ba: ai cũng nhận ra Fabien Bathez và Linda Evangelista ở bàn bên cạnh. Vấn đề thứ tư: các nhân viên phục vụ mang dần từng món ra một, sau ba tiếng đồng hồ chờ đợi. Vấn đề thứ năm: những người khác ồn ào hơn chúng tôi. Điều đó tạo ra rất nhiều MPR (Vấn Đề-Rất Vấn Đề của Nhà Giàu). Dựa vào cái gì để người ta nhận ra mình đã trở nên giàu có? Vào chuyện lúc nào người ta cũng than phiền.

 

***

 

Chủ nhật.

 

Tình yêu khiến ta trở thành vô địch. Không thể cản bước nổi một người đàn ông đang yêu; đặc biệt đừng tìm cách ngáng bạc anh ta. Rốt cuộc tôi cũng đạt được mục đích của mình: tỉnh giấc, mỗi sáng, Vua Dầu Lửa.

 

***

 

Thứ Hai.

 

Lúc bắt đầu viết cuốn nhật ký này, tôi những muốn mình là Oscar Wilde, nhưng khi kết thúc nó, có lẽ tôi sẽ lại chỉ trở thành một thứ như kiểu Armistead Maupin dị giới tình dục.

 

***

 

Thứ Ba.

 

Ngày 11 tháng Chín năm 2001.

 

Tòa Tháp Đôi sụp đổ. Bể bơi buổi chiều.

 

***

 

Thứ Tư.

 

Marc-Edouard Nabe đọc được trên mạng mấy đoạn viết về Ngày Tận Thế theo thánh Jean. Ngày tận thế được truyền hình trực tiếp. Cần phải tránh né cuộc chiến đang bắt đầu này, nhưng chạy đi đâu chứ? Rimbaud từng chọn Abyssinie nhưng ngày nay Ethiopie lại trở nên bất ổn; Salinger ẩn náu ở Cornish nhưng Vermont vẫn nằm ở châu Mỹ; Syd Barrett lẩn trốn ở Cambridge nhưng lại trên một lãnh thổ đồng minh của Mỹ; Bobby Fischer giấu mình ở Nhật nhưng đất nước này lại bị những giáo phái nguy hiểm cướp phá; Gauguin định cư ở Tahiti nhưng kể từ đó nơi này lại bị nhiễm xạ; Houellebecq chuyển tới Ai Len nhưng một cuộc chiến tôn giáo khác vẫn dai dẳng diễn ra ở đây; vậy thì đi đâu bây giờ? Tôi chỉ thấy có Thụy Sĩ, như Balthus và Godard. Thụy Sĩ là nơi ẩn náu duy nhất chống lại được Ngày Tận Thế. Đã đến lúc phải mở tài khoản ở đó rồi.

 

Ta thường bị các thảm họa thôi miên. Một số phóng viên truyền hình sử dụng quá đà các tính từ: “phi thường”, “tuyệt vời”, “đáng kinh ngạc”, “hoành tráng”. Họ bộc lộ cơn khát sự kinh hoàng của mình; họ thích những hình ảnh chết chóc; nghề của họ là vậy. Và họ có lý: cái đó đẹp như Địa ngục của Dante, Vườn nhục hình của Octave Mirbeau hay các bức họa của Francis Bacon. Không việc gì phải xấu hổ khi bị cơn ác mộng này quyến rũ. JG. Ballard: “Bạo lực là thi ca của thế kỷ 21”.

 

***

 

Thứ Năm.

 

Một lối sống nào đó sẽ biến mất ở phương Tây. Từ nay chúng ta không còn được tự do như trước trong các phong trào của mình bởi chúng sẽ bị giám sát nhiều hơn. Giữa sự tự do và an ninh chúng ta buộc phải chọn một thứ. Chúng ta sẵn sàng chối bỏ điều gì trong hai điều ấy để không thường xuyên phải sợ muốn chết? Một ví dụ cụ thể: tại sao buồng lái trên các máy bay lại trở nên dễ tiếp cận đến vậy từ bốn mươi năm trở lại đây? Bởi mỗi chiếc Boeing hay Airbus đều chính là một vũ khí hủy diệt hàng loạt cực mạnh, nên lẽ ra, từ lâu rồi, người ta phải tuyển dụng nhân viên canh gác để bảo vệ phi hành đoàn và cấm tiệt mọi hành vi xâm nhập vào buồng lái. Mỗi tiếp viên phải có một vệ sĩ đi kèm! Các cửa vào buồng lái lẽ ra phải được bọc thép; vậy mà trong thực tế cái buồng lái đó lại chỉ được ngăn cách với khoang hành khách bằng một tấm ri đô! Thật phi lý và khó mà hiểu nổi khi không ai nghĩ tới chuyện này sớm hơn. Chống lại không tặc không phải công việc thuộc thẩm quyền của các cơ trưởng. Câu hỏi không còn là “Có phi công nào trên máy bay không?” mà là “Có ai bảo vệ được phi công không?”

 

***

 

Thứ Sáu.

 

Tối hôm xảy ra vụ khủng bố, chẳng có ma nào tại các hộp đêm. Nhưng ngay hôm sau, nơi nơi tiệc tùng. Suy luận thì rất đơn giản thôi: vì tất cả chúng ta đều sắp chết, tất cả chúng ta đều sắp bị chôn vùi bên dưới các khoang hành khách bốc cháy và thân máy bay tan chảy, nên thà vui chơi lần cuối còn hơn. Thế chiến thứ ba là một chất kích dục siêu mạnh. Lúc này, để cưa cẩm, tôi khuyên các bạn nên bắt đầu cuộc trò chuyện về chủ đề:

 

- Chúng ta chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa để sống. Bú liếm nhau một chút nhé? One last scream before the end[15] nhé?

 

[15] Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là “Tiếng thét cuối cùng trước ngày tận thế”.

 

***

 

Thứ Bảy.

 

Shan Sa vừa cho xuất bản cuốn tiểu thuyết mới nhất của mình. Nàng thốt lên khi biết tin vụ thảm họa ngày 11 tháng Chín:

 

- Họ không thể làm thế với tôi!

 

Đây là sự “ôi xui quá” của tuần này.

 

Tận Thế Ngay Lúc Này[16]. Anh thật may vì được gặp em đúng trước ngày tận thế. Chúng ta có thể chiêm ngưỡng cái ngày ấy từ cửa sổ nhà mình. Những đám mây nấm nguyên tử sẽ phản chiếu trong đôi mắt màu ngọc lục bảo của em. Chẳng mấy chốc nữa sẽ không còn không khí, không còn nước, chỉ còn đôi ta.

 

[16] Tên một bộ phim của Hollywood, ‘Apocalypse Now’.

 

***

 

Thứ Ba.

 

Người ta thường nói với phụ nữ sắc đẹp cũng giống như quyền lực đối với đàn ông: quân chủ bài dùng để quyến rũ của họ. Thế nhưng người ta lại không nói rằng một gương mặt đẹp cũng đồng nghĩa với một rào cản. Sắc đẹp thu hút những kẻ đần độn ngu si tầm thường xấu xí và khiến những người rụt rè thông minh dịu dàng khiếp đảm. Nó rất kém trong khoảng phân loại; chính vì vậy các cô gái đẹp luôn luôn cặp với những kẻ khốn nạn. Vẻ đẹp ngoại hình nên được so sánh với sự nổi tiếng hơn là với quyền lực: phù du như thế, lại còn giả tạo và đầy tính hủy diệt nữa, nó là tiêu chí tồi tệ nhất của một cuộc gặp gỡ.

 

***

 

Thứ Tư.

 

Tôi cười rú lên khi đọc Alain Minc và bài viết “Toàn cầu hóa hạnh phúc” của ông ta trên tờ Le Monde. Lẽ ra tay kinh tế học thảm hại đó phải đi theo sự nghiệp diễn hài mới đúng. Hắn khiến tôi nghĩ đến Pangloss, gã chột trong Candide, kẻ không ngừng nhắc đi nhắc lại rằng “Mọi thứ đều tốt đẹp tại thế giới tốt đẹp nhất có thể có”. Cá nhân tôi, tôi ủng hộ toàn cầu hóa. Ở đâu trên trái đất tôi cũng cảm thấy như đang ở nhà mình, tôi tin vào con người theo chủ nghĩa thế giới kiểu Hegel, tôi cũng ít nhiều thây kệ chủ quyền quốc gia, tôi là kẻ yêu nước ít nhất trong nhân loại. Điều đó không ngăn tôi nhận thấy rằng, hiện tại, toàn cầu hóa chẳng làm ai hạnh phúc hết, kể cả đám người giàu có.

 

***

 

Thứ Năm.

 

Càng ngày tôi càng nhận được nhiều lời đề nghị tình ái hơn kể từ khi khẳng định rằng trái tim mình đã bị cầm tù. Liệu có liên quan không? Dĩ nhiên rồi! Thảy đều là lũ gái lăng loàn! Nếu biết trước, hẳn tôi sẽ không bao giờ viết ra rằng tôi còn độc thân, hẳn ngay từ đầu tôi sẽ giới thiệu mình như một người đàn ông đã có gia đình, thưa các Quý Bà, để khiến các Quý Bà càng thêm phấn khích chứ sao!

 

***

 

Thứ Sáu.

 

Rất nhiều cuốn sách “không đến nỗi nào” trong mùa văn chương lần này. Có những kiệt tác và những đống phân khổng lồ, nhưng người ta lại sao lãng những cuốn sách “không đến nỗi nào”. Với một nhà phê bình thì như thế là tệ hại nhất: cuốn sách không dở cũng chẳng tuyệt, chỉ “không đến nỗi nào”, không viết quá đỉnh, không khiến độc giả quá say mê đặc biệt… Nhìn chung thì đó là cuốn sách người ta sẽ gác lại, cuốn sách mà một ngày nào đó người ta sẽ thích nói đến, nhưng luôn có một cuốn hay hơn, khẩn cấp hơn, hoặc một cuốn viết hỏng cần phải hạ sát, thành thử người ta gác cuốn “không đến nỗi nào” sang ngày hôm sau, rồi ngày hôm sau nữa, và cuối cùng, cuốn “không đến nỗi nào” ấy, người ta chẳng bao giờ bàn luận tới.

 

***

 

Thứ Bảy.

 

Ăn trưa với Ả điếm Vô danh.

 

- Tối qua em được trả rất đắt.

 

Nàng có nhiều câu diễn đạt kiểu này. “Tối qua em được trả rất đắt” không có nghĩa là nàng đòi thanh toán tiền cho một cuộc mây mưa: Ả điếm Vô Danh lúc nào chẳng miễn phí. Không, “tối qua em được trả rất đắt” chỉ có ý là hôm trước gã trai của nàng đã đi sâu vào nàng một cách hoang dại. Bạn muốn nói tiếng Ả điếm (ngôn ngữ sành điệu kiểu mới)? Trong tiếng Ả điếm, có những biến thể như sau được dùng để diễn đạt một đêm yêu đương thành công:

— Kẻ ích kỷ lãng mạn L'égoïste romantique ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hoi Ebook Free Nhà xuất bản: Văn học 2013
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Frédéric Beigbeder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.