-----
SỰ YÊN LẶNG TINH KHIẾT CỦA LÀN NƯỚC LUNG LINH
Những con tim nhạy cảm thủy chung,
Trách móc chi thứ tình yêu hời hợt,
Thôi bỏ đi những than vãn cay độc:
Đổi thay lẽ nào là tội ác tày trời?
Nếu ái tình mang trên mình đôi cánh
Thì chẳng phải để bay lượn đó sao?
Thì chẳng phải để bay lượn đó sao?
Thì chẳng phải để bay lượn đó sao?
BEAUMARCHAIS,
Đám cưới Figaro (Jean RENOIR dùng làm đề từ cho
bộ phim Luật chơi).

Thứ Sáu.
Người ta trở nên nổi tiếng để có thể tán gái dễ dàng hơn, vậy mà sự nổi tiếng lại chính là thứ khiến các cô nàng rụt rè, làm họ co cứng lại và tạo ra một thứ giống như rào cản khó lòng vượt qua giữa họ và bạn, và sự nổi tiếng chỉ thu hút những đứa con gái hãnh tiến, những cô nàng độc ác đầy toan tính, những cô nàng ghen tuông cau có, những cục dồi hung hãn, những cô nàng điên rồ nhiều mặc cảm. Cuốn tiểu thuyết mới đây của tôi đứng đầu danh sách bán chạy. Hồi còn vô danh, tôi không dám tiếp cận ai. Nhưng giờ đây khi tôi đã nổi tiếng, lại chẳng có ai dám tiếp cận tôi. Tôi nhận thấy rằng sự nổi tiếng thu hẹp, bó buộc, rút ngắn cuộc sống: đó là ngục tù. Chẳng còn những cử động tự do, những hành động vô tư nữa. Cần phải tự giống như mình. Chỉ còn được là chính mình. Rất nhiều nhân vật nổi tiếng ra nước ngoài sống bởi họ chán ngấy chuyện phải đóng vai diễn của chính mình, chán ngấy chuyện phải trở nên phù hợp với hình ảnh của mình. Nổi tiếng cũng có nghĩa là bị hạn chế.
***
Thứ Bảy.
Pénélope có một cái điện thoại biết rung, tôi tự nhủ sẽ phải tặng nàng một cái dương vật giả vừa rung đồng thời biết đổ chuông mới được.
***
Chủ nhật.
Chẳng phải vận tới nhiều kế mới khiến nổi mọi người phải lòng bạn đâu: chỉ cần vờ như là mình lờ phắt họ đi thôi. Một mẹo chắc chắn thành công. Phụ nữ hay nam giới thì cũng vậy cả thôi: họ phát điên lên vì những người phớt lờ họ. Tôi yêu Claire bởi nàng thậm chí còn chẳng thèm giả vờ: nàng thực sự kệ thây tôi. Hay đúng hơn là tôi nên nói: nàng phớt lờ tôi một cách đắm đuối. Tình yêu là thế: là làm cho người mà ta khao khát nhất trần đời tin rằng ta dửng dưng với người ấy. Tình yêu là đóng vở hài kịch thờ ơ, là giấu nhẹm đi những tiếng tim đập, là nói ngược tất cả những gì ta cảm thấy. Về cơ bản, tình yêu là một sự lừa bịp.
***
Thứ Hai.
Tôi là ma cà rồng: tôi tước đoạt mạng sống của những người khác rồi làm nó tin rằng nó chính là mạng sống của tôi. Tôi hút máu các sự tồn tại. Tôi viết cuốn nhật ký này vì được ủy quyền. Phải nhanh chóng đăng ký cho tôi vào một bệnh viện cai nghiện tình dục. Không phải vì nỗi đau đớn trong tôi nực cười mà nó không có thật. Tôi đau đớn và tôi gây đau đớnChẳng điều gì khiến tôi bình tâm. Sự hoảng loạn ấy không có lúc ngơi nghỉ, trừ lúc ngồi trên ghế sau một chiếc taxi, tôi vừa hít mùi da bọc ghế của tuổi trẻ tôi vừa khe khẽ hát “Love Is All Around” của Troggs.
***
Thứ Ba.
Lễ trao giải The Best tại khách sạn George V. Gunter Sachs đang tranh luận với Régine, người đã (may thay) hứa tối đó sẽ không tát ai cả. Tân Hoa hậu nước Pháp quá ư rạng rỡ: cần phải báo nàng hay rằng mọi chuyện thế là xong rồi, nàng đã được chọn, nàng không còn buộc phải mỉm cười như một đứa con gái đần độn nữa. Alexandre Zouari cũng ở đó: mỗi lần thấy anh ta ở đâu đó là tôi lại có cảm giác như mình đang trong phim Jet Set. Anh tham gia đóng phim này kể từ khi tôi quen anh. Cần phải nói rằng bữa tối nay được tổ chức bởi tác giả của một cuốn sách đặt theo tên ông: Massimo Gargia, thường được bạn bè thân thiết gọi bằng biệt danh “vợ của Greta Garbo[1]”. Stéphane Bern cười khẩy:
[1] Nữ diễn viên nổi tiếng tài danh và xinh đẹp người Thụy Điển (chơi chữ: massimo và greatgreta, gargia và garbo, những từ có cùng nghĩa hoặc khác giống ngữ pháp).
- Ông ta đã mời một Valentino giả, một Liz Taylor giả nhưng lại còn tệ hơn nữa là mời Gina Lollobrigida thật!
Ursula Andress trao cho tôi tấm bằng lịch thiệp. Tôi vờ tỏ ra mình rất ngạc nhiên dù tôi thấy phần thưởng này là hoàn toàn xứng đáng. Carole Bouquet đỏ bừng mặt xấu hổ vì thấy mình bị mắc vào một bữa tiệc như vậy. Ai đó nói với tôi:
- Cô ấy gây kích thích y hệt một chiếc máy giặt vậy.
Thật ngu ngốc. Ở chế độ giũ nước thì một chiếc máy giặt có thể tạo nhiều khoái cảm lắm ấy chứ. Jean-Jacques Schuhl và Ingrid Caven đang ăn tối cùng bàn với tôi (liệu rốt cuộc tôi có được hiện diện trong cuốn tiểu thuyết sắp tới của họ không?). Massimo Gargia giới thiệu với chúng tôi một cô nàng tóc nâu hấp dẫn:
- Nina. Diễn viên. Người Ý. Hai mươi hai tuổi. Mới.
Nàng thường đứng dậy khỏi bàn. Hoặc nàng dùng ma túy, hoặc bàng quang nàng quá nhỏ.
Béatrice Dalle không che giấu hình xăm của mình nữa. Nàng vẫn nhớ tôi (tôi từng phỏng vấn nàng cho tạp chí VSD). Tôi hỏi nàng thế nào: “tệ”, nàng đáp. Tôi rất thích những người dùng các cách nói lịch sự để kêu cứu. Christine Deviers-Joncour nói với tôi là nàng rất thích đóng kịch.
- Như Bernard Tapie ấy à?
Phù, nàng đã không nghĩ tới điều đó. Nàng sẽ suy nghĩ. Lần đầu tiên Frédéric Taddeï không quay phim ai. Buồn sao: ta có thể nói bất cứ điều gì, làm bất cứ điều gì ta muốn mà không bị phát tán ở bất cứ đâu! Tôi sẽ chẳng nói gì thú vị nữa nếu không ai ghi lại. Vả lại tôi tin rằng nếu người ta tắt hết máy quay thì thế giới cũng sẽ trở nên câm lặng.
***
Thứ Tư.
Để Nina không ở lì luôn nhà tôi, tôi bảo nàng rằng giường của tôi bị gài mìn.
- Anh thề đấy, nó sẽ nổ tung vào lúc bốn giờ sáng, EM PHẢI ĐI GẤP THÔI!
Chiêu này phát huy tác dụng: nàng đã chuồn mất. Ngay khi nàng đi, tôi đã thấy tiếc mùi nước hoa của nàng. Nàng có khả năng hôn lưỡi cực sâu, lưỡi nàng căng hết cả ra trên răng tôi. Tôi tiếc cả cái cách nàng vừa rên vừa lấy chăn chùi vào bộ ngực giả của mình, cứ như thể nàng đang khen ngợi vậy:
- Oscar, you are so selfish[2]…
[2] Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là: “Oscar, anh thật là ích kỷ”
Tôi là một kẻ bệnh hoạn thực thụ. Sẽ thật tốt biết bao nếu ĐÚNG LÀ cái giường của tôi nổ tung vào lúc bốn giờ sáng.
***
Thứ Năm.
Tôi là một con cóc. Tôi có khả năng sống dưới nước. Đó là một tin nhắn tôi vừa nhận được trên chiếc Nokia. Tin nhắn kia dễ thương hơn:
- Những con đường của Chúa là bất khả xâm phạm, ngược lại với em. Linda.
Tôi rất muốn yêu nhưng điều đó không phải cứ muốn là được. Phải chăng tôi đã quá già?
***
Thứ Sáu.
Tôi tìm kiếm lý do để ta thán nhưng không tìm thấy. Điều đó lại cho tôi có được một lý do để ta thán.
***
Thứ Bảy.
Tôi luôn suy sụp trơ trọi trong các đêm giao thừa. Tất cả những gia đình đoàn tụ đều toát lên mùi thông. Ông già Noel là một thứ rác thải sinh hoạt.
***
Chủ nhật.
Một mình ở quán bar, kẻ cô đơn không gia đình gọi một ly vodka. Nhân viên quầy bar trả lời:
- Tốt hơn là anh nên uống một ly mojito. Sẽ nhanh hết hơn.
Ngay cả một nhân viên quầy bar quèn cũng coi thường sự suy sụp của anh ta.
- Cậu đừng lo: cốc của tôi sẽ hết trong mười phút tới.
***
Thứ Hai.
Để chạy trốn nỗi hoang mang của kẻ cô đơn đúng vào lúc giao thừa, tôi đến khách sạn đẹp nhất thế giới: The Datai, ở Langkawi, một hòn đảo nhỏ phía Tây Bắc Malaysia, ngay phía dưới Thái Lan. Đó là vài ngôi biệt thự xinh đẹp nằm rải rác trên một bãi biển cát trắng, bao quanh là một khu rừng kỳ hoa dị thảo nơi lũ khỉ rú lên những tiếng bắt chước các bộ phim Tarzan. Ở đây mọi thứ đều tỏa mùi tuyệt diệu, trừ các du khách; thực tế thì đó không phải khách sạn đẹp nhất hành tinh mà là khách sạn rách rưới nhất. Tháng trước, Jodie Foster đã đi qua đây, cả Phil Collins nữa. Thậm chí Chirac cũng đã tới đây (bí mật hơn khi tới Royal Palm trên đảo Maurice). Thế mà vừa mới nằm dài bên bể bơi thì tôi thấy ai chứ? Noel Gallagher, thành viên ban nhạc Oasis! Vị hôn thê mới của anh nom giống như Meg Ryan. Noel Gallagher đi dép xỏ ngón! Dù sao cũng thật đáng để nói khi chạy trốn đêm giao thừa để tới đầu kia thế giới và gặp gỡ ông già Noel.
***
Thứ Ba.
Tôi đã ngủ hơn mười sáu tiếng. Khi trời nóng, du khách đi tắm biển cho mát, nhưng phải làm gì lúc mà nhiệt độ biển chẳng khác gì nhiệt độ một cái bồn tắm? Chính Elisabeth Quin, vị thầy tinh thần của tôi, đã khuyên tôi đến thiên đường này, cũng nhờ cô mà tôi vừa nhận ra rằng cứ ra sức bảo vệ nền điện ảnh châu Á nên cuối cùng mắt cô cũng xếch lên. Bạn có biết điều đó gợi cho cô suy nghĩ gì không?
- Tôi thà xếch mắt còn hơn là lệch da.
Trong lúc nhấm nháp bữa trưa Indonesia của mình trên bãi biển, tôi vừa mỉm cười vừa nghĩ đến sự hiện diện về mặt tinh thần của cô. Hai tuần sau câu trả lời lý tưởng mới xuất hiện trong tôi:
- Còn tôi thì không phải nazi, mà là nasi goreng[3].
[3] Trong câu “Je prétère être bridée que ridée” (dịch sát nghĩa: “Tôi thà bị mắt xếch còn hơn là bị da nhăn nheo”, Elisabeth Quin chơi chữ bằng cách bỏ chữ “b” ở từ “bridée” đi để có từ “ridée”. Trong câu trả lời của mình, Oscar cũng chơi chữ bằng cách sử dụng từ đồng âm “nazi” (phát xít) với “nasi” trong “nasi goreng” (tên một món cơm rang đặc biệt của người Malaysia).
Những con chim mềm và vàng ruộm đang mổ mổ vào đĩa của tôi.
***
Thứ Tư.
Khi tôi nằm xuống thì da tôi trắng, lúc tỉnh dậy thì da tôi đỏ au. Tôi nằm rất lâu dưới ánh mặt trời để đọc sách và giết lũ côn trùng chạy loăng quăng trên thân mình tôi (kiến đỏ, dã tràng, nhện tí hon, lá rụng hay trên thực tế chính là lũ bướm sống, và những vật thể bay không xác định khác). Noel Gallagher đã đi. Tiếc quá, tôi chưa kịp hỏi ý anh là gì khi hát: “BabyyyyYou’re gonna be the one that saves meee/ and after aaaall/ “You’re my wonderwaaaall”. Nói “Em là bức tường của những giấc mơ sẽ cứu vớt đời anh” thì có nghĩa gì nhỉ? Một tiếng sau, nhờ một trong số những sự trùng hợp khiến cuộc sống trở nên kỳ diệu, tôi tìm được câu trả lời trong cuốn tiểu thuyết của Patrick Besson, Dễ u sầu: “Anh ta không yêu phụ nữ, anh ta tin tưởng họ. Anh ta chắc chắn rằng một trong số họ - một trong số hàng tỷ - sẽ cứu vớt đời anh ta. Anh ta muốn gặp người ấy trước khi chết.”
***
Thứ Năm.
Khi đọc các báo Pháp tôi được biết rằng tên mã để nhận va li đựng tiền ngân hàng của Alfred Sirven là Oscar. Chỉ cần gọi điện đến Elf và nói “tôi cần dịch vụ của Oscar” là đủ để có ngay một món tiền kếch sù từ Genève. Tôi sướng phổng cả mũi khi tên mình được dùng làm password. Nhưng nên nhớ là nếu bạn gọi cho tôi mà đòi gặp Oscar thì tôi sẽ chẳng gửi cho bạn một xu nào đâu! Dù... Nghĩ kỹ lại thì nếu bạn là một cô gái trẻ trung xinh đẹp, bạn đừng ngần ngại viết cho tôi và có lẽ bạn sẽ được quyền sử dụng “dịch vụ của Oscar”………… (Tôi không hiểu tại sao lúc nào cũng chỉ được dùng dấu ba chấm khi mà ta có thể để mười hai chấm để nhấn mạnh hơn nữa những ẩn ý lổn nhổn bên trong.)
***
Thứ Sáu.
Vẫn không bị bắt làm con tin tại đất nước đạo Hồi này. Thế nào rồi điều đó cũng khiến người ta bị tổn thương mà xem.
***
Thứ Bảy.
Tôi yêu cái tên của nguyên thủ quốc gia Malaysia: Salahuddin Abdul Aziz Shah Alhaj Ibni Ahmarhum Sultan Hishamuddin Alam Shah Alhaj. “Xin chào tên anh là gì?” Vị nguyên thủ đó, hẳn ông ta chẳng thường xuyên đến tán gái ở hộp đêm.
***
Chủ nhật.
Tuần tới, tôi sẽ kể cho bạn nghe chuyện Kuala Lumpur về đêm ……………….
***
Thứ Hai.
Nếu New York là thành phố đứng thẳng thì Kuala Lumpur là thành phố phát quang. Với, trong tủ kính, một viên kim cương cỡ bự như Tháp đôi Petronas[4] (hai tòa nhà chọc trời cao nhất thế giới). Những trung tâm thương mại khổng lồ tung đồ của Prada, Gucci, Chanel, Hermès ra khắp vùng Viễn Đông: từ giờ đại lộ Montaigne có thể đi vòng quanh hành tinh. Ở Wind cũng như ở Ra City Bar, người ta hát rất rởm nhạc Céline Dion thật. Ở đây, karaoke vẫn chưa lỗi mốt. Tôi uống một ly Singha để tưởng nhớ Phuket. Bên ngoài, một tấm áp phích L’Oréal khổng lồ che kín một tòa nhà: Virginie Ledoyen cao ba mươi mét. Bạn có biết người ta nói “vì tôi đáng giá như vậy” thế nào trong tiếng Malaysia không? “Kerana diriku begitu berharga”. Tôi sẽ đưa ai đến khách sạn Regent? Cô hầu bàn của Back Room hay ả điếm của Liquid Club? Chẳng ai cả: tối nay, tôi quay về với một cô nàng người Pháp không tệ chút nào tên là Delphine Vallette. Tôi cảm thấy mình như Guillaume Canet trong The Beach, không có Leonardo Di-Caprio để chôm mất cô nàng đồng hương xinh đẹp của tôi.
[4] Tác giả có ý nói đến một truyện ngắn của Scott Fitzgerald mang tên tiếng Pháp là ‘Un diamond gros comme le Ritz’ (Một viên kim cương bự như khách sạn Ritz).
***
Thứ Ba.
Việc trở về Paris sau khi đã ở Kuala Lumpur giống như trở về quá khứ cách đây vài thế kỷ đúng lúc phần còn lại của thế giới đã bước sang thiên niên kỷ mới. Tôi phải chịu đựng cái gọi là “sao chép” múi giờ. Thậm chí tôi còn chẳng biết nên nói chào buổi sáng hay chào buổi tối nữa. Để đơn giản hóa cuộc sống, tôi nói “chúc năm mới tốt lành”. Mọi người đều có vẻ hài lòng; sau đó tôi có thể ngủ bên bàn ăn, và gặp lại sự yên lặng tinh khiết của làn nước lung linh.
***
Thứ Tư.
Cái năm mới này, tôi không hề cảm thấy. Kubrick đã kể chúng ta nghe về nó theo chiều dài, theo chiều rộng và Kỹ thuật Màu: ở đó sẽ có những con khỉ, một hòn sỏi đen trên Mặt trăng, những trạm quỹ đạo nhảy điệu valse, một chiếc máy vi tính nổi điên và một đoạn kết khó hiểu[5]. Hẳn tôi sẽ cảm thấy dễ chịu hơn nếu chúng ta một phát sang hẳn năm 4001 (nếu không ai KHẨN TRƯƠNG thay đổi lịch thì gần như chắc chắn là sẽ CHẲNG CÓ AI TRONG CHÚNG TA được thấy năm 4001).
[5] Ý nói đến bộ phim ‘2001: A Space Odyssey’ của Stanley Kubrick.
***
Thứ Năm.
Tôi lại được mời đến dự một bữa tối xa hoa ở khách sạn Alsace, phố Mỹ Thuật, trong buổi dạ hội của một Oscar khác (Oscar Wilde), người đã qua đời ngay chính tại đây. Tôi thay đồ trong căn phòng nơi ông từ trần rồi bước xuống trong cái áo choàng mặc sau tắm để dùng bữa tối. Tôi cho các nhiếp ảnh gia một hình ảnh thị giác để bán. Những bữa tối miễn phí mới tuyệt hảo làm sao. Ngay khi ai đó trở nên giàu có anh ta sẽ chẳng phải tiêu pha gì nữa. Anh ta chỉ việc lang thang từ tiệc búp phê miễn phí này sang bữa tối được tài trợ khác. Người ta đặc biệt không muốn tiền của người giàu bị tiêu pha bởi như thế thì quá ư đơn giản. Người ta nhận ra một người giàu ở nhà hàng bởi đó là người duy nhất không thanh toán hóa đơn (hoặc bởi anh ta được cô tùy viên báo chí mời để cô ta được đăng ảnh anh ta lên tờ Gala, hoặc bởi anh ta là người sở hữu nhà hàng).
***
Thứ Sáu.
Tôi là Don Juan của báo chí về người nổi tiếng, Casanova của tập đoàn Prisma. Vấn đề của tôi là tôi phải lòng ngay khi tôi say khướt. Danh sách các cô nàng mà tôi say mê thời gian này: Louise, Caroline, Alexandra, Laetitia, Léa, Nicole, Eva, Sabine, Nina, Elena. “Sao cứ phải hiếm khi yêu để yêu được nhiều cơ chứ?” Albert Camus từng hỏi trong cuốn Huyền thoại Sisyphe.
***
Thứ Bảy.
Over Side, 92, phố Cherche-Midi, là câu lạc bộ mới kiểu trao đổi bạn tình rất thời thượng. Một kiểu giống như sàn nhảy Castel ở thiên niên kỷ thứ III. Các cô gái còn rất trẻ và dễ thương, các chàng trai thì khoảng ba mươi mốt tuổi (tuy nhiên hôm nay là ngày 13). Giống như một hộp đêm rất chảnh vậy, điểm khác biệt: thay vì đi khiêu vũ thì mọi người tới đó để làm tình. Lịch thiệp khi không mảnh vải che thân là việc còn khó khăn hơn ấy chứ. Thierry Ardisson đã tìm được từ rất chuẩn:
- Ở thế kỷ 21, các sàn khiêu vũ sẽ được thay thế bởi các sàn làm tình.
***
Chủ nhật.
Độc giả hỏi tôi tại sao Oscar Dufresne lại nổi tiếng. Anh ta làm gì trong cuộc sống? Chỉ viết sách thôi ư? Anh ta lấy đâu ra bút danh NB (lúa mì mới)? Tại sao người qua đường lại xin anh ta chữ ký? Tôi bèn trả lời rằng trong thế giới mới mẻ này người ta có thể giàu lên trong một sớm một chiều và nổi tiếng vì danh tiếng của họ. Tôi không cần phải thanh minh bởi tôi là hiện thân của sự bất công.
***
Thứ Hai.
Tình yêu làm thời tiết thay đổi. Trời mưa, bạn thấy u buồn, bạn ngồi xem lướt qua từng cái tên trên máy điện thoại di động của mình. Đột nhiên bạn dừng lại ở tên của người phụ nữ mà bạn từng nghĩ đến, và hấp! bạn nhấn nút xanh lá cây và nói vào hộp thư thoại của nàng: “anh đang nghĩ tới em”, thế là bất chợt mặt trời lóe sáng phía sau những đám mây, chim chóc cất tiếng hót vang dưới mưa và bạn trở nên hoàn toàn ngây thơ ngốc nghếch, bạn vừa phác một điệu nhảy vừa mỉm cười như Gene Kelly (mà còn cười đẹp hơn), quanh bạn người qua lại rất sửng sốt... Trời có thể lạnh -12 độ C nhưng bạn chết được vì nóng bởi bạn nghe thấy giọng nàng trên máy trả lời tự động.
***
Thứ Ba.
Một gã ngăn tôi lại trên phố để nói với tôi là tôi đã viết ra những thứ thật xinh xẻo. Tôi cảm ơn gã và đi dược vài bước thì tôi suy nghĩ rồi tự nhủ rằng toàn bộ vấn đề của tôi nằm ở đó: nếu tôi đã viết ra những thứ thật xinh thì bao giờ tôi mới viết ra những thứ thật đẹp?
***
Thứ Tư.
Tất cả mọi người đều phát cuồng lên vì Thomas Pynchon với những thứ khó mà đọc nổi. Giả dối! Tôi lại nghĩ đến ba kiểu người mà Holden Caulfield gặp trong Bắt trẻ đồng xanh của JDSalinger (một người Mỹ sống khép mình khác): có các “bastard”, các “jerk” và các “phony”. Nhân loại chia thành ba loại này: những gã khốn nạn, những gã xuẩn ngốc và những gã giả danh. Ta cũng có thể gộp lại. Tôi tin chắc là Salinger dõi theo chúng ta, và ông thường xuyên được cười bò ra trong căn lều của mình ở Cornish, Massachusetts. Salinger chính là Tượng người Hưởng quân lộc của chúng ta [6].
[6] Nguyên văn ‘Statue du Commandeur’ là một nhân vật trong vở kịch ‘Don Juan’, khi còn sống là một ông chồng bị cắm sừng và bị Don Juan giết chết, sau đó đứng hóa đá chế nhạo chiến thắng mà Don Juan ngỡ là mình đã giành được.
***
Thứ Năm.
Chẳng có cớ gì vin vào hòng bán tống bán tháo các ấn bản của tờ Le Monde, Ali, người bán báo trên phố Buci, hét lên:
- Henri IV bị Ravaillac ám sát!
Thế là bất thình lình mọi người đổ xô về phía anh ta và chồng báo nhanh chóng vơi mất.
***
Thứ Sáu.
Trong chương trình nhạc hội của vũ trường Queen có một vài từ viết tắt mới thịnh hành:
DVD = Décolletés Vertigineux Dior (Áo khoét cổ Chóng mặt Dior)
RP = Rasé de Près (Cạo thật sát)
RATP = Regard Aussi Transparent que Profond (Ánh mắt vừa Trong vừa Sâu)
DA = Demain After (Ngày Kia)
BDB = Bar Du Bas (Quán Bar Phía Dưới)
***
Thứ Bảy.
Sinh nhật Thierry Ardisson ở Chandelles (câu lạc bộ trao đổi bạn tình nóng như cái lò thiêu hòng khiến các nữ khách hàng nhanh chóng cởi đồ). Tôi nhắm một em tóc vàng lòe loẹt khủng khiếp.
- Em tên gì?
- Elsa. Viết như Zelda nhưng bỏ chữ ‘z’ ở đầu đi và thay chữ “d” bằng chữ “s”.
- Just call me Scott[7]. Em có biết là anh sẽ ăn thịt em không?
[7] Ý nhắc đến cặp vợ chồng nhà văn Scott Fitzgerald và Zelda.
- Em hy vọng thế...
- Câu lạc bộ Chandelles cũng giống như thành Rome cổ xưa nhưng không lãng mạn bằng.[8]
[8] Nguyên văn: “c’est comme la Rome antique mais c’est pas romantique”, tác giả chơi chữ giữa “Rome” và “romantique” (lãng mạn).
- Em mặc juýp đến đây vì như thế cho vào dễ hơn, Elsa nói. Có ai có “kẹo cao su” không nhỉ? (kẹo cao su, mật hiệu của “bao sao su”).
Nàng cầm tay tôi và dẫn tôi đến cuối hành lang. Một lúc (khó chịu) sau:
- Có chuyện gì vậy? Anh bất lực à?
- Không: anh đang yêu.
***
Chủ nhật.
“Giờ đây, tất cả những cô nàng thắp sáng đời tôi đều đã tắt.” Tôi nổi giận vì câu nói trong tuần không thuộc về tôi mà thuộc về Moix.
***
Thứ Hai.
Tôi quyết định tạo ra một phản thái độ chạy theo thời thượng, nó sẽ xây dựng nền móng cho một thái độ chạy theo thời thượng mới. Tôi khai trương một tuần lễ đặc biệt: “Nước Pháp sâu sắc”. Hôm nay chẳng hạn, tôi đã làm một ly ở Balto, một quán rượu ám khói ở cửa ô Clignancourt. Thậm chí tôi còn chơi trò xếp rận Morpion[9] nhưng chẳng thắng gì cả. Nghĩ đến việc sáng lập một giải thưởng văn học mới cho năm tới: Giải Balto. Khi bước đi, tôi cẩn thận để tờ Le Parisien thòi ra khỏi túi quần. Ở ki ốt sách báo, tôi mua Djiha [10] cuốn mới nhất trong xê ri SAS [11].
[9] Nguyên văn tiếng Pháp “j’ai gratté un Morpion”, Morpion vừa là tên trò chơi xếp rận vừa có nghĩa là “rận ở chỗ kín”, “gratter un Morpion” còn có thể dịch là “gãi rận ở chỗ kín”.
[10] Tiếng Ả rập, nghĩa là “Thánh Chiến”.
[11] Xê ri tiểu thuyết trinh thám gợi tình nổi tiếng của nhà văn, nhà báo, nhà xuất bản người Pháp Gérard de Villiers.
***
Thứ Ba.
Vợ Ludo, người đã bỏ anh sau một cuộc cãi vã, cuối cùng cũng quay về nhà. Ludo rất bực tức: bởi tôi đã giúp anh tái khám phá những vui thú của cảnh độc thân. Điều này thì ta biết quá rõ rồi: tìm được một cô thì mất tới mười cô. Thế là tôi bèn cùng Ann Scott, cái cô nàng bị quyến rũ bởi khái niệm phản sang trọng rất sang trọng của tôi, đi nếm món kebab ngon tuyệt ở Ga Bắc. Tôi dùng xốt trắng, nàng dùng xốt ớt harissa. Tôi rất thích phụ nữ dùng harissa. Họ khiến tôi cảm động. Ann Scott dùng món này ba lần liền và chính mắt tôi đã rơm rớm òa khóc.
***
Thứ Tư.
Xê ri SAS thực sự rất tuyệt vời. De Viliiers hẳn xứng đáng với Giải Balto. Ngoài đó ra, dạ hội của những cô nàng gái già được tổ chức ở Trung tâm Tây Ban Nha tại Belleville. Tôi đã mặc quần dài màu trắng và đi bốt cũng màu trắng nốt. Tay DJ chọn chơi bài Il tape sur les bambous của Philippe Lavil. Nhảy slow với một nữ chuyên gia thẩm mỹ từ Garches đến trên nền nhạc bài L’Été indien. Bị la ó ở vũ trường Malibu, tôi bèn rời phòng đúng lúc người ta đang chơi bài Confidence pour confidence của Jean Schuiteiss (1981).
***
Thứ Năm.
Ăn tối ở Kamukera, một nhà hàng châu Phi tuyệt vời, chủ nhân là Ketty, cựu vũ nữ trong các chương trình biểu diễn của danh ca người Pháp Claude François. Chúng tôi tưởng nhớ Claude. Chúng tôi rời khỏi đó trong tâm trạng xúc động sâu sắc. Bị chủ nghĩa sang trọng kiểu mới ép buộc, chúng tôi làm tình trên nhạc nền phim Midnight Express của Giorgio Moroder.
***
Thứ Sáu.
Hẳn là tôi sẽ “cầm được chân tôi”[12] một cách dữ dội khi làm tình với Tanis. Trong khi chờ tới lúc ấy, tôi chỉ biết e thẹn cầm lấy tay nàng.
[12] Nguyên văn tiếng Pháp “je prends bien salement mon pied”, nghĩa đen là “cầm được chân tôi một cách dữ dội” còn nghĩa bóng là “đạt được cực khoái”.
***
Thứ Bảy.
Gặp một em BNP[13] (Belle Nympho Plantureuse = Quý cô Cuồng dâm Phốp Pháp Xinh đẹp), mộc em ANPE[14] (Adolescente Niçoise Plutôt Excitée = Thiếu nữ Nice Khá là Cuồng nhiệt), một em VISA[15] (Vicieusc Indonésienne Sans A priori = Cô nàng Indonesia Hư hỏng Không Định kiến), một em AXA[16] (Actrice X Accro = Nữ diễn viên Nghiện Sex), một em BIC[17] (Belle Idiote Chaude = Người đẹp Ngu ngốc Nóng bỏng), một em RDRG[18] (Routarde Dévergondée Rapidement Gobeuse = Cô nàng Bụi bặm Phóng túng Cả tin) và một em SNCF[19] (Sainte Nitouche Cherchant la Fesse = Cô nàng Giả nai Lúc nào cũng Tìm Mông). Tôi tà lưa các nàng vèo vèo, tôi chơi trò đường tắt. Chúng ta chả đang sống trong một thế giới viết tắt đó sao. Rồi dạ tiệc dược sĩ ở phòng Khánh tiết của thành phố Nogent-le-Rotrou. Một cô nàng Manuela nào đó lấy mình làm gạc băng bó cho tâm trạng u uất của tôi. Khi đến nhà nàng, thì chỉ lúc ở trong nàng tôi mới cảm thấy như được ở nhà mình. Lúc tỉnh giấc, tôi nhận ra nàng rất xấu xí: người ta gọi cực khoái là cái chết bé nhỏ bởi chẳng bao giờ nên tỉnh giấc khi đã lên đỉnh. Là vậy đấy: có những ngày chúng ta làm tình và có những ngày tình rũ bỏ chúng ta.
[13] Tên viết tắt của Ngân hàng Quốc gia Paris.
[14] Tên viết tắt của Trung tâm Việc làm Quốc gia.
[15] Tên viết tắt của Hiệp hội Dịch vụ thẻ Visa Quốc tế.
[16] Tên viết tắt của tập đoàn bảo hiểm hàng đầu châu Âu.
[17] Tên viết tắt của một nhãn hiệu bút bi nổi tiếng.
[18] Tên viết tắt của một tập đoàn bất động sản lớn.
[19] Tên viết tắt của Công ty Đường sắt Quốc gia Pháp.
***
Chủ nhật.
Không phải tôi nhớ Claire mà là tôi cảm thấy nỗi nhớ Claire kể từ lúc tôi không nhớ nàng. Nỗi nhớ chẳng là gì khác ngoài một sự trống rỗng quá liều. Điều tôi oán trách ở cuộc sống nói chung là sự tồn tại của tôi nói riêng. Tôi từng muốn tỏ ra thật tự tin với tuần lễ sang trọng phản sang trọng của mình và tôi nhận thấy rằng phản hư vô cũng vẫn còn là hư vô.
***
Thứ Hai.
Montréal chính là New York nói tiếng Pháp. Một tổ kiến siêu hiện đại, siêu thời trang, cực kỳ cool và hoàn toàn nằm dưới lòng đất theo đúng nghĩa đen (lạnh -20 độ C vậy nên người ta sống dưới lòng đất). Québec chính là nước Pháp trong vòng mười năm tới. Ngay cả âm giọng buồn cười của người bản địa cũng nhanh chóng bị lãng quên, và lối sống gia trưởng của người Paris ngạo mạn cũng bị biến thành mặc cảm tự ti. Rõ ràng là người Canada nói tiếng Pháp đang tạo ra làn sóng kháng cự thông minh có một không hai trước hiện tượng Mỹ hóa. Họ giữ lại những gì họ thích trên châu lục này (sự nhanh nhẹn, tính hiệu quả và công nghệ) và loại bỏ mọi thứ còn lại (tính dễ mua chuộc, từ ngữ vay mượn của tiếng Anh và Roch Voisine).
***
Thứ Ba.
Tôi uống vài ly porto ở Sofa (451 phố Rachel West), quanh tôi là những phụ nữ trẻ trung có nguy cơ bị cúm ở rốn. Ngoài kia trời lạnh cắt da cắt thịt vậy mà các cô nàng này không chịu từ chối đám áo phông ngắn cũn cỡn. Một lúc nữa, khi thiếp đi trong phòng suite của mình ở khách sạn Nữ hoàng Elizabeth, hẳn tôi sẽ mơ thấy những cái rốn hắt xì hơi (Tôi sẽ cố phanh lại trên bãi cỏ nhà Maurice G. Dantec: hàm lượng chất dưỡng thần THC quá ư cao.)
***
Thứ Tư.
Ở đây các cô nàng phụ trách châm thuốc cho khách đươc gọi là “chim gõ kiến”. Lúc nào cũng vẫn là nỗi đau ấy: nhìn trực diện cái đẹp mà cái đẹp ấy lại chẳng thèm nhìn mình. Tiếc sao, đám tuyết kia không tan chảy. Cách tốt nhất để thoát khỏi một cô gái đẹp là ngủ với cô nàng. Người Québec có lý: các cô nàng phụ trách châm thuốc cho khách gõ vào mặt chúng ta; vấn đề là ta lại phát điên lên vì cái sự gõ vào mặt mang tên ham muốn[20] ấy.
[20] Tác giả ám chỉ đến ‘A Streetcar Named Desire’ (Chuyến tàu mang tên dục vọng), một vở kịch của Tennessee Williams được công diễn lần đầu năm 1947 đem lại giải Pulitzer cho ông.
Jules Renard, người trong cuốn Nhật ký của mình nói mọi thứ về mọi thứ, đã tìm được một cách diễn đạt rất hay để miêu tả những trái tim dễ rung động như trái tim tôi. Ngày 31 tháng Năm năm 1892, ông viết: “Một trái tim hai mươi lăm bộ đồ ăn”. Ông quên không chỉ rõ xem liệu có nhiều bát đĩa bị vỡ khi dọn bàn hay không.
***
Thứ Sáu.
Ăn tối ở Continental với Isabelle Maréchal, một MC truyền hình kế tục Christine Bravo có vẻ ngoài của Ophélie Winter và trí óc của Anne Sinclair. Nàng duyên dáng, nhưng lại làm việc quá nhiều thành ra không theo nổi chúng tôi, Herby, Felipe và tôi, đi thanh tra một vòng qua các quán Sofa, rồi Living và Jai Bar nơi chúng tôi say lử đử lúc đồng hồ điểm ba giờ sáng (một trong những thiếu sót hiếm hoi của Québec là quy định ban đêm ở đây được soạn dựa theo luật Anh quốc). Sau khi đi cua gái tập thể, chúng tôi chuồn đi mà chẳng vớ được em tóc vàng nào mua vui cả. Chúng tôi đã uống đến say nhừ! (Tôi đang cố luyện tiếng Québec: tiếng Pháp thời thiên niên kỷ thứ ba rất giống với thứ tiếng lóng trong tương lai mà Anthony Burgess tạo ra trong cuốn Orange mécanique).
***
Thứ Bảy.
Bí mật của tôi ư? Tôi giả vờ viết lách và, theo cái đà ấy, tôi viết lách thật.
***
Chủ nhật.
Claire viết cho tôi: “Em sẽ đợi anh suốt đời với điều kiện anh phải gọi ngay lại cho em.” Nhưng quá muộn rồi, tôi thích được hồi tưởng nỗi đau của chúng tôi hơn, thích được giữ nguyên niềm đắm say bất khả của chúng tôi hơn là biến nó thành một tình yêu không thành. Giờ đây tôi đang nhắm đến người phụ nữ ngày mai. Chính vì vậy mà tôi thường xuyên đổi phụ nữ: tôi không kiếm tìm những người phụ nữ mới mà tôi kiếm tìm người phụ nữ cuối cùng. Tôi biết rằng ở đâu đó, có một người phụ nữ mà tôi chưa biết đã đang đợi tôi rồi[21].
[21] Tác giả ám chỉ đến Anna Gavalda với tập truyện ngắn “Je voudrais que quelqu’un m’attende quelque part” (Giá đâu đó có người đợi tôi).
***
Thứ Hai.
Hai mươi năm sau, lại rơi vào tình trạng mà những bài hát của Elton John từng khiến tôi rơi vào hồi tôi mười lăm tuổi. Friends, Border song, Tiny dancer, Skyline pigeon, Mona Lisas and Mad Hatters, Levon, grey Seal, I need you to turn to, This song has no title, Goodbye yellow brick road, Sixty years on, Michelle’s song, Into the old man’s shoes, We all fall in love sometimes, Pinky: những giai điệu đẹp nhất đời tôi. Bất cứ độc giả nào không biết đến những sáng tác của Elton John vào những năm 70 và coi ông như một kẻ béo lùn đeo cặp kính nực cười của làng show-biz Anh thì xin mời đóng ngay sách này lại. Hồi ấy, một mình trong căn phòng với những bức tường căng vải xanh lơ hoặc xanh lá, tôi ngồi hàng giờ ngắm đống đĩa nhạc của mẹ tôi quay trên máy - chúng không bị vấp nhiều như bây giờ - và tôi cảm thấy ấm lòng, và tôi cảm thấy vừa hạnh phúc vừa bất hạnh, cảm thấy yêu tất cả các cô gái trường cấp ba Montaigne... Tôi là kẻ lãng mạn bị ám ảnh tình dục. Điều đó không phải là không thể bởi tôi tồn tại, và bởi tôi thường chân trần ngồi khóc trên giường mình.
***
Thứ Ba.
Ba câu cần nói khi muốn cắt đứt: “anh bỏ em”, “giữa đôi ta thế là hết” và “anh không yêu em nữa”. Chừng nào ba câu này còn chưa được nói ra thì chừng ấy mọi thứ đều có thể vãn hồi. Ta cứ cãi vã nhau bao nhiêu tùy thích, cứ rủa nhau bằng đủ thứ tên trên đời. Ngày mà ba câu này được nói ra mọi thứ mới thực sự chấm dứt; ba câu này tạo ra hiệu ứng cái ngàm[22]; không quay ngược trở lại nữa. Đó cũng giống như những từ khóa tạo ra một ngõ cụt: những “Vừng ơi đóng lại” trong tình yêu.
[22] Hiện tượng ngăn không cho một tiến trình quay ngược trở lại khi tiến trình ấy vượt qua ngưỡng nhất định nào dó.
***
Thứ Tư.
Có 6 tỷ dân trên hành tinh này, trong đó 3,5 tỷ là phụ nữ. Nếu ta ước lượng rằng cứ 1.000 phụ nữ thì có một cô nàng nóng bỏng (một ước lượng bi quan) thì điều này có nghĩa là có tới 3.500.000 phụ nữ vô cùng xinh đẹp trên Trái Đất mà vì họ bất kỳ gã đàn ông dị giới tính dục nào cũng sẵn sàng hy sinh cả cuộc đời. Trên 3,5 triệu tạo vật đẹp đẽ ấy, có khoảng một trăm là ngôi sao điện ảnh, một trăm là siêu mẫu, như vậy chúng ta còn tới 3.499.800 người đẹp mê ly vô danh. Để ngủ được với tất cả, tôi đã tính rằng cần phải làm tình mười lần một ngày trong vòng một nghìn năm. Nếu chúng ta chia con số này cho 2,5 tỷ gã trai đến kỳ động dục lúc nào cũng thèm khát một cô nàng quyến rũ xinh đẹp thì ta có tỷ lệ thỏa mãn tình dục là 3.499.800 chia cho 2.500.000 = chưa đến một cơ may trên một nghìn. Về mặt toán học, 999 trên 1.000 người trái đất bị sự chuyên chế về cái đẹp làm cho thất vọng: chẳng phải ngẫu nhiên khi người ta gọi phụ nữ là “những nàng nóng bỏng”[23] hay “những cô nàng bom tấn”. Các phụ nữ đẹp mê mẩn chính là những khẩu đại bác Grosses Bertha tràn đầy sức mạnh!
[23] Nguyên văn tiếng Pháp “canon” vừa có nghĩa là “nóng bỏng” vừa có nghĩa là “đại bác”.
***
Thứ Năm.
Tôi đạt được mọi thứ khi còn quá trẻ. Mọi người trách móc tôi, và cũng như giáo chủ người Ả rập trong quảng cáo xe Renault Clio, họ vỗ vai tôi:
- Còn non lắm con trai !
***
Thứ Sáu.
Lạy Chúa, con không xứng đáng đón nhận người, nhưng hãy nói chỉ một lời thôi và con sẽ nổi cáu.
***
Thứ Bảy.
Để khiến cô nàng người Lille Laetitia phát bực, tôi nói với nàng rằng tôi sẽ cưỡi lên một cô nàng khác mà vẫn nghĩ đến nàng. Nàng dịu dàng mỉm cười bởi bất chấp mọi nỗ lực của tôi, chẳng có gì trong tôi khiến nàng tức giận được cả. Và nàng nói với tôi bằng giọng ngọt như mía lùi:
- Em thích anh cưỡi lên cô nàng mà vẫn nghĩ tới em hơn là cưỡi lên em mà vẫn nghĩ tới cô nàng.
***
Chủ nhật.
Tôi kết thúc tuần lễ “Elegandy wasted”, như ban nhạc INXS từng nói trước khi ca sĩ chính của họ tự sát. Jean Eustache có lý: ta vừa kiếm tìm một bà mẹ vừa kiếm tìm một ả điếm. Nhưng phụ nữ cũng như chúng ta thôi: họ vừa muốn một ông bố vừa muốn một gã đĩ đực.
***
Thứ Hai.
Một điều rất khó chịu: chờ đợi một người phụ nữ đến một cuộc hẹn tại một nơi có lối qua lại (những ánh mắt đầy hy vọng dành cho những cô nàng xa lạ bước vào quán cà phê và nghĩa vụ cào cào lại mái tóc sau mỗi lần thất vọng mà vẫn phải giữ được vẻ phẩm cách). Một điều rất khó chịu khác: tại cũng nơi ấy, không có cuộc hẹn nào để chờ đợi. Điều duy nhất tệ hại hơn cả chuyện bị cho leo cây là không có ai làm cho bạn bị leo cây cả.
***
Thứ Ba.
Gặp Claire: thất vọng não nề. Trong ký ức của tôi, nàng từng đẹp hơn nhiều và tôi cũng từng yêu nàng; tôi từng tận hưởng từng giây. (Với nàng, mỗi giây đều kéo dài hơn bình thường. Mỗi giây đều là giây đầu tiên.) Vậy mà ở đây, xìiii, phép màu đã bốc hơi, sự quyến rũ không hoạt động nữa. Vì lười biếng, kiêu ngạo, sợ hãi đau đớn mà chúng tôi xa cách nhau và tình cảm của chúng tôi trở nên lỗi thời, không sao hồi sức được, rồi chỉ còn thấy một cô nàng tóc hung cuồng loạn có bộ ngực mềm nhão, quần áo tầm thường và trang điểm lòe loẹt. Chỉ có con bướm xăm trên bắp chân nàng là khiến tôi nhớ rằng đó chính là người vẫn khiến tôi phát điên lên vì thèm muốn cách đây vài tuần. Tôi nghĩ đến điều mà Paul-Jean Toulet đã viết trong cuốn Cô bạn Nane của tôi: “Bởi anh cũng biết sẽ là một sự báng bổ vụng về khi dùng lại một người phụ nữ sau thời gian dài gián đoạn; chẳng khác gì rượu Jurançon mà người ta bỏ lại tơ hơ sau khi đã uống sớm muộn cũng sẽ chỉ còn là thứ chất khoáng nhạt nhẽo vô vị.” Đây là một trong số những điều chính xác đến tàn nhẫn từng được viết ra về sự ngừng yêu, ngọn lửa đã trở nên nguội lạnh ấy, thứ rượu nho đã bị ô xi hóa ấy. Hồi kết của mọi sự kết tinh hóa[24] bao giờ cũng là báng bổ; một tội lỗi chết người vì có ý không làm điều tốt. Khi ta khinh thị ai đó mà ta từng yêu, thì đó là lúc ta đang nguyền rủa chính bản thân mình.
[24] Ám chỉ đến lý thuyết về tình yêu trong “De l’amour” của Stendhal: Tóm lại, chỉ cần nghĩ đến sự hoàn hảo là thấy ngay nó trong người ta yêu.
***
Thứ Tư.
Nàng hét lên với tôi:
- Anh sẽ chết trong cô đơn như một tên khốn!
Tôi bèn trả lời:
-Thế còn tốt hơn là chết trong cô đơn với một con khốn!
***
Thứ Năm.
Pénélope gọi lại cho tôi để nói với tôi rằng rốt cuộc nàng cũng được hạnh phúc, thứ Bảy tuần trước, từ 21h17 đến 21h42. Tôi van xin nàng đừng kể cho tôi. Tôi phản đối hạnh phúc. Lẽ ra cần phải tổ chức những cuộc biểu tình chống lại đám người hạnh phúc. Những cuộc diễu binh âm thầm nơi hết thảy những người bị trầm uất bước đi với vẻ mặt hờn dỗi và giương cao khẩu hiệu: “Nói không với niềm vui sống!”, “Hạnh phúc hãy dừng ngay lại!”, “Chủ nghĩa khoái lạc ư, không, cảm ơn!”
Lẽ ra tôi phải dàn hòa với Pénélope khi nàng lên cơn muốn tôi. Nàng thật quyến rũ và tinh nghịch. Nhưng tôi thấy ngực nàng không đủ to. Vả lại nàng còn ngủ với Ludo mà không thèm nói gì với tôi nữa chứ. Thật là khốn nạn: nếu nàng kể với tôi thì hẳn chuyện đó đã khiến tôi bị kích thích muốn chết rồi. Chuyện đó hẳn sẽ thay thế được cho bộ ngực của nàng!
***
Thứ Sáu.
Tối qua, anh bạn Guillaume Rappeneau của tôi đã trả lời một tên khốn hỏi anh địa chỉ email:
- Rappeneau@cútđimàlàmtìnhbằnglỗđítcom !
Tiếp đó là ẩu đả, là những vết máu bầm, là những bọc máu.
***
Thứ Bảy.
Ludo đang buồn.
- Sao cậu lại buồn?
- Tớ bỏ cô tình nhân của tớ rồi.
- Thế à? Cậu có tình nhân mới sao?
- À ừ, nếu không thì kết hôn mà để làm gì?
- Vậy tại sao cậu lại bỏ cô ấy?
- Vì cô ấy xức quá nhiều nước hoa.
- Này!?
- À ừ: lần nào về nhà tớ cũng cãi vã với vợ vì cái mùi nước hoa ấy, thế là tớ thà buông xuôi còn hơn.
Thưa các quý bà quý cô đang đọc những dòng tâm sự này của chúng tôi, nếu quý vị có một người tình đã kết hôn thì hãy rủ lòng thương vợ anh ta, đừng xức loại nước hoa thơm nức. Đừng dùng “Coco”, “Poison”, “Obsession” và nhất là “Rush”. Hãy tỏ ra nhân từ. Xin thay mặt các ông chồng và các bà vợ đó cảm ơn quý vị trước.
***
Chủ nhật.
Trên thực tế, phá hỏng mọi thứ là việc rất dễ khi ta đang thoải mái với ai đó: chỉ cần nói với người ấy “anh yêu em” là đủ.
***
Thứ Hai.
Tôi gặp toàn những thanh niên ngu si đần độn không muốn “đau đầu căng thẳng”. Thế mà tôi, một kẻ tuổi tam tuần xấp xỉ tứ tuần, nếu suy nghĩ về điều đó, điều duy nhất tôi thích, thì chỉ là do tôi muốn được “đau đầu căng thẳng”: bóc trần cái tồi tệ khập khiễng trong cuộc sống khốn kiếp của tôi và tái dựng toàn bộ thế giới xung quanh. Cần phải “đau đầu căng thẳng” không ngừng nếu ta muốn tồn tại. Đau đầu căng thẳng để đập đầu vào tường. Ngày nay hẳn Descartes sẽ nói: “Tôi đau đầu căng thẳng vì vậy mà tôi hiện hữu.”
***
Thứ Ba.
Ludo đang chờ đứa con thứ hai chào đời! Anh thông báo cho tôi tin đó với vẻ mặt đưa đám, điều ấy có tác dụng khiến tôi phát điên lên:
- Vấn đề của hôn nhân là người ta ngủ với nhau mà không xài bao cao su. Mẹ kiếp, cậu đâu có bị ép phải tăng cường dân số cho hành tinh này!
- Nhưng hãy để tớ được yên, tớ hài lòng mà! Tớ thích sinh ra trẻ con.
Tôi sẵn sàng tin anh. Trước mặt tôi, anh luôn vờ như mình bất hạnh (để làm tôi vui) nhưng sâu thẳm đáy lòng anh lại rất hoan hỉ. Toàn bộ mấy chuyện con cái này khiến bản năng đàn ông trong anh được vuốt ve. Tôi thử phản công:
- Cậu từng thấy những ngón tay bé nhỏ chìa ra của chúng chưa: đó là những “Kẻ Xâm Lược”, chúng luồn vào giữa chúng ta, xâm nhập để chiếm chỗ của chúng ta!
- Cậu không hiểu đâu, khi cậu chính là người được những bàn tay bé nhỏ hướng về... Ôi khi ấy cậu trở nên yếu mềm, tớ thề với cậu đấy... Tương tự, đó là điều khiến tớ hưng phấn khi làm tình với vợ tớ...
- Thật thiếu lành mạnh! Ngày nay chẳng còn ai làm điều tương tự thế nữa cả!
- Cậu có biết câu chuyện cười về cái gã đến Lourdes và vợ gã không?
- Không.
- Ờ thì chẳng có điều kỳ diệu nào đâu: lúc nào gã cũng ở bên vợ.
Đây là điều tôi thích hơn cả ở Ludo: anh luôn kể câu chuyện cười nghe mãi mà không hiểu.
***
Thứ Tư.
Điều khiến tôi bực mình với vụ kiện Roland Dumas là vụ kiện này có nguy cơ khiến đôi giày Berluti của tôi trở nên lỗi mốt.
***
Thứ Năm.
Đó là thời kỳ tiền ồ ạt lưu thông tại các nước tư bản. Chỉ cần cúi người xuống là có thể vớ được tiền. May thay vẫn còn một vài người không chịu cúi người xuống.
***
Thứ Sáu.
Tối qua, Ann Scott tìm ra được một cách rất độc đáo để phớt lờ tôi:
- Thẳng thắn mà nói em thấy rất khó chịu khi anh bỏ năm cô gái vì em.
Có những ngày như thế đấy. Trước đây, nàng từng để lại tin nhắn trong hộp thư thoại của tôi và khi tôi gọi lại cho nàng thì nàng lại đang nhắn tin. Nàng đã đáp lại cuộc gọi của tôi nhưng khi ấy vì đang hẹn hò nên tôi tắt máy. Thế là nàng lại để lại số di động của mình vào hộp thư thoại của tôi. Khi tôi gọi lại cho nàng thì nàng lại một lần nữa tắt máy. Sau một tin nhắn khác, nàng đã trả lời tôi nhưng khi nàng gọi lại thì cuộc nói chuyện bị ngắt vì lúc ấy tôi đang đi qua đường hầm. Chúng tôi bấm mọi số trong thành phố. Chúng tôi bỏ lỡ nhau suốt ngày trời. Tôi thích nghĩ rằng chúng tôi đang rượt bắt nhau hơn.
***
Thứ Bảy.
Sao lúc làm tình mà không đeo bao cao su lại dễ chịu như vậy? Đó là bởi ta có thể gặp phải hai nguy cơ chính yếu: mang lại sự sống và cận kề cái chết.
***
Chủ nhật.
Khi ta ngủ với rất nhiều phụ nữ thì trên thực tế đó chẳng qua chỉ là một người mà thôi. Nàng chỉ thay đổi tên, thay đổi làn da, vóc dáng, giọng nói. Độ dài của mái tóc, vòng ngực, cách xén cạo lông vùng kín, màu sắc đồ lót nàng mặc có thể biến hóa. Nhưng ta vẫn luôn nói với nàng đúng những câu ta luôn làm với nàng đúng những hành động ấy, ta luôn hoàn thành đúng những động tác ấy theo đúng một thứ tự như sau “người em thơm quá... lại gần đây hơn đi, lại gần đây... anh sợ em... anh quá ư khát khao đôi môi em... hãy để anh liếm láp em, nhanh lên nào, anh không thể chịu nổi nữa... ôi cám ơn Chúa con thật quá ư may mắn... em khiến anh thỏa mãn quá chừng... anh cảm giác như mình đang mơ... chúng ta sẽ làm thế này suốt đêm nay, suốt cuộc đời này...”. Tất cả những ngôn từ ấy được lặp đi lặp lại hàng đêm với những phụ nữ khác nhau kèm theo ánh mắt ngất ngây của đứa trẻ đang mở một gói quà. Sự thay đổi bao giờ cũng kéo theo sự lặp lại .Và nghịch lý thay, cứ chung thủy với một phụ nữ duy nhất lại giúp ta có được sự đổi mới. Những anh chàng Don Juan thật quá thiếu trí tưởng tượng. Ta cứ ngỡ Casanova là người theo chủ nghĩa Stakhanov trong khi anh ta chỉ là gã lười biếng. Bởi có thay đổi người tình thì cũng uổng công thôi, ta vẫn mãi là gã đàn ông ấy, gã đàn ông lúc nào cũng chủ trương càng phải nỗ lực ít thì càng tốt. Chung thủy đòi hỏi nhiều tài năng hơn.
***
Thứ Hai.
Balthus[25] tội nghiệp: Charles Trenet[26] đã cướp mất ngày chết của ông. Hệt như Jean Cocteau đã bị Edith Piaf cướp mất ngày chết hồi năm 1963 vậy. Phải lưu ý không được chết cùng thời điểm với một ngôi sao ca nhạc. Bởi những cái chết ấy luôn giành hết về mình mọi sự quan tâm (của báo chí). Tôi không muốn ngoẻo vào đúng ngày chết của Johnny Hallyday.
[25] Balthasar Klosscowski (1908-2001) hay còn được gọi là Balthus là họa sĩ phái tượng trưng người Pháp gốc Ba Lan.
[26] Charles Trenet (1913-2001) là nhà thơ, nhạc sĩ và ca sĩ nổi tiếng người Pháp. Ông qua đời ngày 19 tháng Hai năm 2001, đúng một ngày sau khi Balthus qua đời.
***
Thứ Ba.
Tối qua, hành trình quanh mấy quán bar khách sạn trên phố de Rivoli, bắt đầu từ Crilion: Intercontinental, Costes, Vendôme, Ritz, Meurice, Régina. Rất ít người đi xuống tận Régina (chỉ có tôi, một mình, oanh liệt, tôi đã giành phần thắng, ờ mà thắng cái gì nhỉ?). Tiếp đó tôi để cho một ả gái điếm bú mút mình, ngay sau đấy cô này đã bị nôn mửa. Liệu có tồn tại một mối liên hệ nhân quả không? Chuyện đó diễn ra dưới tầng hầm của mộc quán bar có nhân viên nữ chuốc rượu trong quận VIII. Tôi vừa đạt cực khoái trong một cái bao cao su mà cô ta đã tinh tế dùng miệng mình gỡ ra. Cô ta đứng dậy để đi vào toa lét và tôi nghe thấy tiếng cô ta ho sù sụ phía sau cánh cửa trước khi kéo cần xả nước. Hẳn cô ta là nhân viên mới bởi cô ta hôn lưỡi rất dịu dàng. Tôi mặc lại quần áo, tiu nghỉu. Lẽ ra tôi đã có thể lấy lại tiền của mình từ túi xách của cô ta, con bé khốn khổ hẳn sẽ chẳng hay biết gì, tôi nghi cô ta còn say lướt khướt hơn cả tôi. Tôi thanh toán mấy chai sâm banh rồi bỏ đi mà không nói một lời từ biệt với cô ta (tôi nghĩ mình hơi trách giận cô ta vì cô ta dám nôn mửa ngay sau khi hôn hít tôi). Chúng ta là ai mà có thể đê tiện như vậy chứ? Những cá nhân lạc lối trên bề mặt trái đất. Trên chiếc taxi lúc bình minh ló dạng, radio đang phát bài “Còn lại gì từ những mối tình của chúng ta?” và tôi đã hơi khóc một chút, tôi nghĩ thế, tay tài xế cũng vậy (một fan của Trenet). Cả hai chúng tôi đều có vẻ nhạy cảm. Hai cá nhân lạc lối trong buổi rạng đông lạnh lẽo bên bờ sông Seine.
Tôi khóc nức nở vì tôi thực sự biết rằng cô gái kia đã mang lại cho tôi điều gì đó vô giá.
***
Thứ Tư.
Trốn chạy, luôn luôn, và bỏ chạy không mệt mỏi. Và rồi, một ngày kia, dừng lại nhìn thẳng vào mắt ai đó và nói với họ: em thực sự chính là người anh cần. Và tin chắc như thế. Hẳn sẽ đẹp biết bao, nếu ta không phá lên cười, nếu ta không lo sợ đôi chút, và nếu ta chấp nhận rủi ro, làm những chuyện nực cười, như tặng hoa vào một ngày không phải ngày 14 tháng Hai hoặc làm tình không trong tình trạng say xỉn.
***
Thứ Năm.
Khuynh hướng “tạp dề lính công binh” đang quay trở lại vô cùng mạnh mẽ do một bộ phim thời thượng mang tên Too much flesh, trong đó Elodie Bouchez phô ra vùng lông mu dày rậm của mình. Thế là đột nhiên trào lưu để lông ở các cô gái trẻ chơi đêm quay trở lại. Vĩnh biệt “vùng kín trọc lốc như đầu Kojak” giờ phải có “vùng kín rậm như râu Barry White” mới được!
***
Thứ Sáu.
Tôi chững lại về mặt tình cảm.
Ở châu Mỹ, những người ở vào hoàn cảnh của tôi thường nói:
- I am in a transitional stage[27].
[27] Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là: “Tôi đang trong giai đoạn quá độ”.
Nhưng liệu một ngày nào đó tôi có thoát ra khỏi hoàn cảnh này không? Có lẽ tôi đang trong giai đoạn quá độ sẽ kéo dài cả đời.
***
Thứ Bảy.
Khánh thành Pacha ở Bruxelles. Hộp đêm nổi tiếng của Ibiza mở thêm chi nhánh tại Bỉ (41 phố Ecuyer) với sự hiện diện của DJ Pippi. Ở đó tôi làm quen với một cô nàng Flo nào đấy đang uống mojito. Nàng dạy tôi vài câu thành ngữ hay ho. Chẳng hạn để chỉ một cô nàng nóng bỏng, người Bruxelles dùng từ “top-biche” còn để chỉ chuyện dạo chơi thì họ dùng từ “croûter”. Flo từ chối đến Jeux d’Hiver (khách sạn Ledoyen ở Bỉ):
- Ở đó mình có tìm được các top-biche không?
- Không, chỉ toàn péteuse thôi. (Tiếng địa phương dùng để chỉ những “kẻ tầm thường”.) Chỉ có mấy cô phục vụ bàn mà mấy cô này thì rất là bận rộn.
Tôi tiếp tục công việc thanh tra hiện tượng câu lạc bộ hóa thế giới. Tối nay phố phường thật trong trẻo, ánh sáng u buồn tựa như bị gió bào mòn. Tôi viết cuốn nhật ký này như để minh chứng cho các thế hệ tương lai: đây là cách chúng tôi sống đầu thế kỷ 21, đây là thời kỳ thú vị lúc chúng tôi phá tan tành khuôn khổ sống của các bạn. Chúng tôi sẽ kết thúc ở Fuse (203 phố Blaes), nơi tôi cảm thấy sâu thẳm trong mình trỗi dậy cảm giác sính ngoại châu Âu. Flo sẽ ăn một quả chuối. Điều đó có vẻ ngu ngốc nhưng một cô gái ăn một quả chuối, trong hộp đêm, lại tạo ra một bầu không khí vô cùng tuyệt. Một nữ tiếp viên sẽ chìa cho tôi một “ly” Blue Lemon. Tôi sẽ hỏi nàng:
- Blue Lemon là cái gì? và nàng sẽ mỉm cười đáp lời:
- Là cái gì đó màu xanh lơ.
***
Chủ nhật.
Tôi tin rốt cuộc mình cũng biết điều gì không ổn: tôi muốn làm anh hùng. Đứng thẳng trên mũi tàu Titanic và gào lên ta là Vua thế giới. Tôi muốn uống chất độc cần, chinh phục các đế chế, thay đổi bộ mặt của hệ mặt trời, lật đổ hãng Danone. Tôi muốn các sự kiện lịch sử xảy đến với mình và tôi chỉ phải sống qua một chuỗi những huyền thoại. Thế giới đã khép lại, tôi chẳng có quyền thống lĩnh.
***
Thứ Hai.
Công nghệ mới biến đổi ngôn ngữ càng lúc càng nhanh. Chỉ vài tháng với tin nhắn SMS mà tiếng Pháp đã phát triển hơn hẳn các thời kỳ của Louis-Ferdinand Céline, Raymond Queneau và Pierre Guyotat gộp lại.
- E SO*. MJ’ THA(`G XA^’W VA KHO’ CHJW LE’M
- NE^’W HEM THI’K SW DJEN RO KWA A THJ E FAJ PA?O A BWO^G E RA NA
- DWG THAY DOI JI NHE HEN GAB A LA’T NWA!
- TAO HEM BIT M NO’I JI NWA
- KO’ GA’J DJEP HEM?
- E KO’ KA? NGJ`N THW MU’N NO’J.
- MOJ CHJEN ON CHW?
Viện Hàn lâm còn chờ gì nữa mà không cập nhật ngay TW ĐJỂN của mình đi nhỉ?
***
Thứ Ba.
Giải thưởng Lớn dành cho Câu nói trong Tuần thuộc về Frédéric Botton:
- Khoảng trống trong tôi, là thủy tinh[28].
[28] Câu này tác giả nói ngược lại câu “ll est vide, mon verre” nghĩa là “Ly của tôi cạn rồi”.
Câu này được phát ngôn tại Mathis Bar và tôi tự nhủ là rõ ràng mình thích tất cả các Frédéric B. (Botton, Badré, Berthet...)
***
Thứ Tư.
Tôi lạc đường rồi nhưng chẳng ai nhận ra hết bởi tôi vẫn làm vẻ mặt phởn lắm. Tất cả những gì còn lại với tôi: khả năng ngất ngây. Nhà văn không phải một nghề mà là một cuộc kiếm tìm. Cần phải có khả năng nhìn những thứ bình thường với vẻ sửng sốt, và nhìn những thứ điên rồ mà vẫn giữ được bình tĩnh.
***
Thứ Năm.
Khiếm khuyết duy nhất của Anna Gavalda là tóc ngắn; còn đâu mọi thứ khác đều khiến tôi hài lòng. Chúng tôi so sánh cuộc sống của mình và vì thế mà không ăn hết thức ăn. Cô ấy uống Coca và ly dị. Tôi cũng từng hành xử tương tự khi ở tuổi cô ấy. Mọi người nhận ra chúng tôi ở Kambodgia nhưng dù vậy tôi vẫn sẽ thanh toán hóa đơn. Có một lúc, cô ấy tìm ra giải pháp cho mọi khát khao không được thỏa mãn của tôi:
- Đơn giản thôi, Oscar ạ, anh chỉ việc xài bromuya[29] là xong!
[29] Là chất có khả năng khiến người ta mất đi ham muốn tình dục, từng có lời đồn đại rằng chất này được hòa vào với rượu phát cho binh lính.
Thế là đời tôi hẳn sẽ trở thành kỳ nghĩa vụ quân sự dài hơi, thoát khỏi mọi đòi hỏi tình dục.
***
Thứ Sáu.
Câu hỏi duy nhất mà một người đàn ông độc thân tự đặt ra cho mình:
- Tối nay ta sẽ ngủ với ai?
Câu hỏi duy nhất mà một người đàn ông có gia đình tự đặt ra cho mình:
- Chiều nay ta sẽ ngủ với ai?
***
Thứ Bảy.
Một ngày kia, tôi ghé qua nhà Ludo để cổ vũ tinh thần anh trong bữa tiệc mừng sinh nhật con gái anh. Bọn trẻ gào rú tới nỗi chúng tôi phải chui vào phòng tắm để hút cỏ. Vấn đề nằm ở chỗ cô con gái hai tuổi của anh đã trông thấy chúng tôi và bằng mọi giá muốn được vào VIP Room chật hẹp đó với chúng tôi (những người đang ngồi trên bồn tắm than thở về thời trai trẻ đã tan thành mây khói của mình), thế là con bé phát cuồng lên, đập ầm ầm vào cánh cửa đóng kín và kêu gào xé tai, nhưng chúng tôi vẫn trụ vững. Tuy nhiên sau một hồi Ludo cũng phải hét lên:
- Bình tĩnh nào Sophie! Nếu con còn làm thế bố sẽ trả lại con cho mẹ con đấy!
Dựa vào cái gì mà một cá nhân tự cho mình quyền được làm mọi thứ với cái cớ là họ hai tuổi cơ chứ?
***
Chủ nhật.
Tôi đang trở nên quan trọng. Trong vòng một tuần, tôi đã đề xuất với Jean-Claude Trichet (Thống đốc Ngân hàng Pháp) từ bỏ mọi thứ để về xây một trang trại ở Larzac, tôi đã làm đổ một chai rượu vang lên người Marc Lambron, ăn trưa với Georges Moustaki và Kiraz (không cùng lúc), ăn tối với Alain Souchon và Bernard Frank (cũng không cùng lúc), hát rap với MC Solaar và Tina Kieffer (cùng lúc). Oscar Dufresne nói về mình ở ngôi thứ ba vì anh đã từng vô cùng giận dữ. Và chính vì vậy mà Oscar là người vĩ đại.
***
Thứ Hai.
Ta nhận ra một hộp đêm hay ho nhờ vào điều gì? Nhờ vào toa lét, khi bạn đưa ngón trỏ lên nút lấy giấy vệ sinh, ngón tay bạn sẽ trở nên trắng bệch và nếu sau đó bạn đưa ngón tay ấy lên răng, răng bạn sẽ chết lịm.
Điều đáng ngờ là khi bạn bắt đầu dành nhiều thời gian cho toa lét hơn là cho quầy bar. Ở một vài hộp đêm, tôi có thể miêu tả nhà vệ sinh của chúng chi tiết hơn là miêu tả sàn khiêu vũ.
- Tối qua quả là thành công mỹ mãn.
- Thế hả? Anh đã làm gì?
- Tôi ngồi trong toa lét suốt đêm để hít, uống rượu, hắt xì hơi và ợ hơi.
- À ừ, hiển nhiên là anh thì biết ăn chơi rồi.
***
Thứ Ba.
Thành phần: 2 chai boocđô, 2 gam ma túy, 1 chai Absolut. Trộn tất cả vào bộ não và dạ dày của bạn. Nói bất kỳ điều gì với lũ ngu ngốc rồi trở về nhà để phát hiện ra rằng bạn không còn thuốc ngủ Stilnox. Đừng ngủ: cứ thức cả đêm mà nhìn ngắm trần nhà rồi nuối tiếc vì đã được sinh ra. (Thực đơn dành cho một tay Sisyphe[30] chơi đêm.)
[30] Nhân vật trong thần thoại Hy Lạp, con trai của Hellen và Énarété, người sáng lập ra thành Corinthe huyền thoại. Albert Camus từng coi Sisyphe là “vị anh hùng phi lý cuối cùng”.
***
Thứ Tư.
Arielle Dombasle tâm sự với tôi Bí mật Quyến rũ Tối cao. Câu nói giúp tán tỉnh bất kỳ tạo vật nào tại bất kỳ địa điểm nào, chỉ cần tạo vật ấy đang buồn chán và câm lặng. Sau khi phóng về phía nàng vài ánh mắt êm dịu thì chỉ cần tiến sát lại và thủ thỉ vào tai nàng:
- Em có vẻ như không ở đây nhưng lại chẳng có gì vuột được khỏi tầm mắt em cả.
Dường như chiêu này rất hiệu quả. Tôi không dám hỏi Arielle liệu đó có phải cách xoay xở của BHL[31] hay không!?... Nhưng tôi cũng thú nhận mình tin tưởng một cách tán thưởng vào phương pháp của Pierre Bénichou hơn:
[31] Bernard-Henri Lévy, tiểu thuyết gia, triết gia, đạo diễn ,diễn viên kiêm doanh nhân người Pháp, chồng của Arielle Dombasle.
- Thưa quý cô, cô nghĩ sao nếu chúng ta đi dạo một vòng bằng xe Mercedes?
***
Thứ Năm.
Gặp cô tiếp viên hàng không trên phố Công Chúa. Tôi gọi nàng như vậy bởi quả tình nàng có làm cái nghề cao quý này (trên Air France), nhưng cũng bởi kể từ một thời khắc nào đó, nàng có xu hướng nhầm nhọt Castel với một chiếc Boeing 747, và bắt đầu thực hiện các chỉ dẫn an toàn:
- Các lối thoát hiểm, được báo hiệu bằng một tấm biển đề từ “Exit” nằm ở hai bên cabin, phía trước, ở giữa, và đằng sau. Một vạch sáng dưới sàn sẽ chỉ cho quý vị đường dẫn đến các lối thoát hiểm này.
(Tôi có thể nói với các bạn rằng vào giờ đó, mọi người đều tập trung chăm chú hơn cả khi họ ngồi trên máy bay. Tất cả cùng lắng nghe nàng như thể đời họ phụ thuộc vào chuyện ấy.)
- Khi áp suất trong máy bay giảm, mặt nạ dưỡng khí sẽ tự động rơi xuống.
(Theo bản năng chúng tôi nhìn lên phía trần nhà. Rồi tôi tìm áo cứu hộ của mình dưới ghế, và ở lại đó cho tới tận sáng hôm sau.)
***
Thứ Sáu.
Grmblrblmmgrbbmmbl cuộc sống gbnmz grmblr Sự Vô Dụng.
***
Thứ bảy.
Khi Houellebecq viết tuyên ngôn lý thuyết của mình về thơ, anh đã đặt cho nó nhan đề “Hãy Sống”. Tôi tin rằng một ngày nào đó nếu có ai đó viết một thuyết gì đó về sự nổi tiếng thì hẳn người ấy phải đặt cho nó nhan đề: “Hãy Bình Thường”. Sự nổi tiếng là một tình trạng bất thường nhưng xã hội lại đòi hỏi các siêu sao phải tỏ ra bình thường. Thế là ta có thể nói rằng người nổi tiếng chỉ còn một mục đích: không “vênh vang”. Ta không còn nhận ra những người nổi tiếng qua khuôn mặt họ nữa (thường là cạo râu cẩu thả hoặc bị kính râm hay mũ trùm đầu che đi) mà qua sự thân tình thái quá của họ. Họ thể hiện sự thân tình một cách quá đáng, siết chặt tay bạn hàng giờ liền, vờ như quan tâm đến bạn... Thế là bạn tự nhủ: anh chàng này hẳn phải nổi tiếng lắm đây thì mới cố mà “tỏ ra bình thường” như thế. Người của công chúng là người bỏ hết thời gian để gắng sức làm cho sự nổi tiếng của mình được tha thứ. Ta nhận ra một kẻ ngu ngốc sặc mùi cá nhân hắn qua việc hắn tử tế với ta quá thể đáng, quan tâm đến cuộc sống thối rữa của ta, hỏi han ta một cách ân cần và vờ như lắng nghe những gì ta trả lời. Ngay khi một ngôi sao thực hiện chiêu bài ấy (nói rõ lâu và rõ chăm chú với một người chẳng mang lại cho anh ta điều gì), thì đó là để người đang nghe chuyện kể lại với mọi người rằng ngôi sao ấy “trong đời thực còn bội lần dễ thương hơn trên truyền hình” trong khi cú lừa này chỉ là bằng chứng cho thấy ngôi sao ấy còn “bội lần tính toán hơn một người bình thường” (người vô danh sẽ chẳng bao giờ được gặp lại ngôi sao ấy, sự tồn tại vô ích của anh ta sẽ ngay lập tức bị xóa phăng khỏi trí nhớ của ngôi sao năm phút sau cuộc trò chuyện khó quên kia, cuộc trò chuyện mà trong đó ngôi sao chẳng lắng nghe gì hết bởi còn quá bận tâm tới chuyện mỉm cười với cánh nhiếp ảnh). Theo quy tắc chung thì bạn nên cảnh giác với tất cả những người quan tâm đến bạn, nhất là khi người đó lại nổi tiếng. Tôi biết rõ điều này: tôi là loại vênh vang bẩm sinh mà.
***
Chủ nhật.
Marie Montuir nhìn tôi uống nốt cốc caipirinha thứ 42 ở quán Closerie.
- Anh uống ghê quá đấy, nàng trách móc tôi.
Nhưng tôi không để mình chao đảo. Tôi bật lại ngay tắp lự (và trịnh trọng giơ ngón tay lên):
- Em có vẻ vuột được khỏi tầm mắt nhưng lại chẳng có gì đang không ở đây em cả.
***
Thứ Hai.
“Xin chào. Nhà hàng chúng tôi hết phi lê đà điểu rồi”, cô phục vụ nhà hàng Farfalla (số 1, đại lộ Croisette, Cannes) tuyên bố bằng giọng thê thảm trong khi chúng tôi chỉ vừa mới ngồi xuống dùng bữa tối. Tôi nghĩ tất cả chúng tôi sẽ nhất trí trao cho cô nàng Giải thưởng Lớn dành cho Câu nói trong Tuần kèm lời Khen tặng của Ban Giám khảo.
***
Thứ Ba.
Tại quán bar Marché, tôi làm quen với Isabelle, một cô nàng tóc nâu trẻ trung thích một mình đi đến Phòng trà video hot Salon de la vidéo hot - có phải liên quan đến cái revue Hot video do Fabrice Castel lập ra? Ở Không gian Champerret (nàng từng tới đó năm lần). Trong lần tới đó gần đây nhất, nàng ngồi cả buổi chiều ở hàng đầu để dòm xem trình diễn thoát y.
Đôi khi, nàng kể, các buổi trình diễn thoát y chọn một gã trai trong đám khán giả rồi cởi đồ cho gã trên sân khấu, nhưng cái gã tội nghiệp ấy chẳng bao giờ cương cứng được cả.
Nàng cũng giải thích với tôi rằng có một gian cạo lông mu và rằng, khi nàng tới đó, anh chàng người Ý lẽ ra phải cạo lông mu cho nàng thì lại định liếm láp vùng kín của nàng. Vô cùng hoảng hốt, nàng quyết định phi vội về nhà. Cũng trong đêm ấy, nàng mơ thấy mình chìa ngực ra cho một gã đàn ông dùng dao đe dọa nàng nhưng lại không chịu cưỡng bức nàng. Nếu là chuyên gia phân tích, hẳn tôi đã có thể kiếm được cho mình một khoản kếch sù với toàn bộ các cô nàng hư hỏng mà tôi thu hút được.
***
Thứ Tư.
Tiệc cocktail ở nhà Jérôme Béglé, phóng viên Paris Match. PPDA vẫn luôn đi cùng cô nàng quyến rũ Claire Castillon (rất xinh đẹp với khuôn mặt luôn mỉm cười). Jean-Jacques Schuhl vẫn luôn đi cùng cây gậy của mình (như François Nourissier). François Weyergans vẫn đang sửa bản in thử của cuốn sách sắp tới. François Gibault vẫn luôn là ứng cử viên của Viện Hàn lâm. Emmanuelle Gaume không còn làm cho Canal + bao lâu nữa. Tiếp đó, gút lại buổi tối ở Saint-Ouen, trong bữa tiệc nhạc techno Kenzo thác loạn. Yves Adrien gọi tôi là “Con Người Khả Kính”; chúng tôi vừa nốc gin tonic vừa nói về đảo Seychelles và ngày tận thế. Cảm ơn Chúa, tối hôm đó, ngày tận thế không nhận được thiệp mời.
***
Thứ Năm.
Để miêu tả một cô gái rụt rè, ta thường nói rằng cô nàng có “một cái chổi trong lỗ đít”. Tôi chưa bao giờ hiểu được nghĩa của cách nói này. Tôi tin chắc rằng nếu thấy một cô gái với cái chổi trong lỗ đít, hẳn tôi sẽ chẳng hề thấy cô nàng rụt rè chút nào.
***
Thứ Sáu.
“Tôi là người các bạn đang nhìn nhưng chính các bạn mới là người mà các bạn trông thấy”. Jacques Rigaut vẫn luôn có lý.