-----
CÂU CHUYỆN VỀ CƠN MƯA XUYÊN QUA HÀNG THẾ KỶ
“Nhà văn là kẻ không bao giờ trở thành người lớn được.”
Martin AMIS,
“TRẢI NGHIỆM”, 2000

Thứ Hai.
Phụ nữ luôn muốn biến người tình của mình thành chồng, để rồi chính điều đó lại quay ngược trở lại thiến mất họ. Đàn ông cũng chẳng tốt đẹp gì hơn: họ biến tình nhân thành người giúp việc và biến những cô nàng quyến rũ thành mấy bà mẹ đầu tắt mặt tối vì gia đình. Do sợ vấp phải đau khổ trong tình yêu nên hết sức vô thức, đàn ông và phụ nữ cùng tìm cách biến nỗi đau khổ ấy thành sự buồn chán. Nhưng buồn chán cũng là một kiểu đau khổ. Người ta thường nói, trong một cặp đôi luôn có một người đau khổ và một người buồn chán: tôi nghĩ rằng tốt hơn hết nên làm người đau khổ, bởi người đau khổ thì không buồn chán trong khi người buồn chán thì phải chịu cả tình trạng đau khổ.
***
Thứ Ba.
Claire đã gọi cho tôi! Claire đã gọi cho tôi! Claire đã gọi cho tôi! Tinh thần tôi kiệt quệ lắm rồi, đúng là một ả đàn bà ra đàn bà. Tôi khó mà tỏ ra thờ ơ được. Cảm xúc của tôi phập phồng trên mạng điện thoại SFR. Năm nay, mùa hè của tôi bắt đầu ngày 19 tháng Chín. Lúc mười giờ tối, nhiệt độ vẫn vượt quá 20°C. Tôi cùng nàng ăn tối trong một con hẻm sáng ánh đèn. Thực đơn gồm có: xúp lưỡi, ngón tay trong miệng, gậy trong quần. Ai đó có thể nói tôi biết tại sao ở các nhà hàng, bồi bàn lại luôn xuất hiện đúng lúc tôi cần phải làm vài việc riêng tư với cô gái ngồi đối diện mình được không? Sau bữa tối, chúng tôi tản bộ trên những con phố Paris lát đá, gió nhẹ mơn man, mặt mũi tôi hơi đỏ gay chút xíu và để cuộc trò chuyện bớt khoảng trống, tôi đã cầu hôn nàng. Tôi mới ngu làm sao!
***
Thứ Tư.
Tôi đã không gọi lại cho Claire. Tôi đã không gọi lại cho Claire. Tôi đã không gọi lại cho Claire. Mẹ kiếp làm thế nào để yêu được một người phụ nữ nhỉ?
***
Thứ Năm.
Sinh nhật tôi ở Cabaret. Khi không có bạn bè người ta thường tổ chức sinh nhật trong một hộp đêm. Chủ đề: Bali, hiển nhiên rồi. Chỗ nào cũng thấy những cô nàng ma nơ canh người Nga, Didier Porte hẳn sẽ bình phẩm về họ thế này: “trò sưu tầm tem còn liên quan đến cái tủ quần áo nhiều hơn là ngành công nghiệp đồ may sẵn”. Dĩ nhiên tôi không quen biết họ, họ ngồi cùng bàn với một tay bán lẻ hêrôin đần độn. Cái tay bịp bợm ấy, làm người ta cứ tưởng mình đang ở Miami cùng Octave Parango vậy. Tôi đã lao tâm khổ tứ suốt ba mươi lăm năm nay để đám phụ nữ ngu ngốc ấy nhìn thấy tôi, nhưng vì tôi chẳng phải ông chủ một hãng người mẫu cũng chẳng phải một DJ, và vì tôi không cao 1 m 90 với cơ bắp cuồn cuộn dưới chiếc áo phông màu đen bó sát người cổ chữ V, nên tôi bước qua tầm ngắm của họ như Người đàn ông không bóng. Trông vẻ ngoài của đám đàn ông thật kỳ cục, vàng hoe, khuyên tai đeo khắp nơi (trừ ở tai), tóc dài cuốn theo phong cách “người từ Ibiza[1]”, vẻ mặt găngxtơ quá đà theo kiểu phim của Abel Ferrara. Tôi cảm giác như mình đang không ở Paris. Elisabeth Quin kết luận, vẻ cao ngạo: “Cabaret được thừa hưởng đặc tính ngoài trái đất; nơi đây là Liechtenstein lúc về đêm.” Từ giờ tới lúc được như thế thì chỗ này đông đến mức người ta ngỡ như mình đang ở trong một cái hộp cá xạc đin, người nọ ép sát vào người kia, và giữa bầu không khí dính dáp mồ hôi, các cô nàng thờ ơ rốt cuộc cũng vô tình đứng nép vào bạn trong tư thế mát xa cơ thể đè lên cơ thể. Franck nảy ra ý tưởng hay ho là thay thế loại nhạc house bằng thể loại hip-hop vốn có tác dụng làm giảm khoảng cách bằng cách hâm nóng thân nhiệt. Một cô nàng nghiện rượu liều lĩnh hôn tôi, tôi kinh tởm quay đầu đi: khiếp hãi trước những cái hôn sặc mùi sâm banh. Tôi thà một thân một mình ra về còn hơn. Tôi sẽ vẫn phải thủ dâm mười hai lần trước khi chìm được vào giấc ngủ. Lần tới, trước khi thọc lưỡi vào miệng cô nào đó, tôi phải nghĩ đến chuyện kiểm tra xem có đúng là cô ta chỉ uống vodka thôi hay không.
[1] Nhan đề bài hát của Sandy Marton.
***
Thứ Sáu.
Anh đã từng nếm trải nhiều chuyện khủng khiếp, từng chịu đựng khổ đau, từng làm ăn vất vả, từng thất bại thảm hại, từng thua cuộc và bị làm nhục, từng bị đẩy vào cảnh đê hèn, từng bị đá và bị đẩy ra ngoài lề xã hội, nhưng chưa bao giờ, chưa bao giờ lại có điều gì đòi hỏi ở anh nhiều nỗ lực như việc không gọi điện cho em. Claire ạ, sẽ chẳng bao giờ có ai hiểu được việc đơn giản là KHÔNG GỌI ĐIỆN CHO EM lại khó khăn với anh đến nhường nào. Ngừng yêu, việc đó còn tệ hơn cả việc ngừng uống rượu.
***
Thứ Bảy.
Thế nhưng tôi đâu có kiếm tìm hạnh phúc, mà chỉ kiếm tìm một sự hài hòa đan xen những cơn ngất ngây cực khoái mà thôi.
Ludo đi bộ đến nhà tôi. Tối chủ nhật nào anh cũng cãi lộn với vợ vì suốt bốn mươi tám tiếng đồng hồ trước đó anh đã chán ngán đến tận cổ rồi. Thế là chúng tôi vừa cùng nhau than vãn, vừa nghe album mới nhất của Etienne Daho, người hát đi hát lại không biết mệt mỏi trên nền nhạc tuyệt hay của Carly Simon chuyện “Học cách thôi sống cô độc”. Liệu một người phụ nữ có quyền giam hãm một người đàn ông với cái cớ là họ đã có con với nhau không? Liệu đàn ông đương đại có hoàn toàn đi đời? Làm sao bạn có thể muốn anh ta kiểm soát được tương lai thế giới khi mà anh ta đã bất lực ngay trong việc kiểm soát chính cơ thể mình chứ?
***
Thứ Hai.
Đúng thời điểm bắt đầu viết câu này thì tôi thành thực nghĩ mình có điều thú vị cần nói, thế rồi giờ chỉ được có thế này thôi.
***
Thứ Ba.
Bầu trời bẩn thỉu. Pénélope thấy chán giữa hai lần cực khoái. Nàng không giãi bày điều đó để làm tôi phát ghen, thế nhưng điều đó lại khiến tôi vô cùng căng thẳng. Nàng bảo nàng chán ngấy lũ đàn ông không cắt bao quy đầu rồi (“Họ lên đỉnh quá nhanh, vả lại toàn bộ cái đám da vô dụng giống như quả bóng làm bằng ruột già xẹp lép ấy thật đáng tởm”). Nàng kể tôi nghe tường tận đêm yêu đương đầu tiên của mình với một gã đàn ông đã có vợ vào hôm kia. “Đêm đầu tiên bao giờ cũng khiến người ta bối rối, nhưng gã đó lại chất chứa đủ xấu xa để làm em phát cuồng và đồng thời cũng đủ rụt rè để biến em thành mụ đàn bà hư hỏng nhất. Thường thì các đêm đầu tiên vẫn luôn hỏng bét, nhưng đêm đó, đêm đó, em cam đoan với anh là đêm đó... có điều gã ta chưa cắt bao quy đầu!” Tôi coi nàng như một đứa con gái nhơ nhớp (dù sao từ này cũng có vẻ hợp với tên nàng)[2].
[2] Nguyên bản dùng từ “salope” (có thể hiểu là “điếm”), vần với “Pénélope”.
Có lẽ tôi sắp chết. Và có lẽ tôi có thể bỏ từ “có lẽ” trong lời khẳng định ở câu trước đi.
***
Thứ Năm.
Ăn trưa với một Ludo tràn trề năng lượng. Có vẻ anh đã tìm ra giải pháp cho mọi vấn đề của mình.
- Điều tớ cần là một quản gia. Tớ tin chắc như vậy.
- Một quản gia á?
- Ừ: một gã mặc đồng phục, sống ở ngay nhà ta, sáng sáng, gã mang đồ ăn đến tận giường cho ta cùng với các tin tức mới mẻ, tình hình thời tiết, lịch làm việc trong ngày, mọi thứ kiểu thế. Tối tối, khi từ nơi làm việc trở về, ta bảo gã: “Thực ra thì tôi quên nói với anh rằng tối nay sẽ có mười sáu người tới nhà ta dùng bữa”, nhưng gã không hề phản đối, gã lo liệu mọi việc. Một quản gia, đó là những gì chúng ta cần, tớ cam đoan với cậu đấy!
- Cậu muốn một quản gia bên cạnh cô vợ cậu á?
- Không: thay cho vị trí của cô ấy!
- Xin lỗi vì tớ thay đổi chủ đề, nhưng Pénélope kể là cô ta ăn nằm với một gã đã có vợ, dù sao đó cũng không phải là cậu chứ?
- Pénélope là ai nhỉ? Cô ta có quen tay quản gia nào không?
- Ái chà! Cậu đỏ mặt nhé! Đồ khốn!
***
Thứ Sáu.
Tôi càng kiếm được nhiều tiền thì cuộc sống của tôi càng bớt phong phú.
***
Thứ Bảy.
Lễ hội Nhân Đạo[3] ở La Courneuve. Không còn bùn dưới đất như ngày xưa nữa, nhưng mùi khét lẹt, những cô nàng vô sản xinh xắn và các nhóm nhạc dân gian Chilê (biểu hiện nhượng bộ chủ nghĩa tư bản duy nhất là họ chơi bài Titanic của Céline Dion bằng sáo) thì vẫn nguyên xi. Sự kiện đó khiến tôi phải bỏ qua giải golf Trophée Lancôme ở Saint-Nom-La-Bretèche. Cuối tuần này tôi phải chọn lựa giữa José Bové và Uma Thurman, người ít ria mép hơn nhưng lại toàn cầu hóa hơn. Tôi đã chọn xong xem mình sẽ đứng về phía nào. Dù sao tôi cũng nghĩ rằng hẳn sẽ rất thú vị nếu một ngày nào đó người ta lại đảo lại thế này: tổ chức Lễ hội Nhân Đạo ở sân golf Saint-Nom và giải golf Trophée Lancôme ở La Courneuve, chỉ để thử xem sao. Điều đó hẳn sẽ gây ra tình trạng chênh lệch có hiệu ứng đẹp nhất từ xưa tới nay. Inès Sastre đang ngốn ngấu một chiếc sandwich kẹp xúc xích ớt-khoai tây chiên còn Robert Hue thì mặc áo polo hiệu Ralph Lauren: chắc hẳn cuộc cách mạng sắp tới là như thế này đây.
[3] Tên gốc đầy đủ là ‘Fête de I’Humanité’, là sự kiện được tổ chức vào tháng Chín hằng năm bởi nhật báo L’Humanité (Nhân Đạo) của Pháp. Đây là dịp để Đảng Cộng sản Pháp và các nhóm cấp tiến khác biểu dương lực lượng. Ngoài các hoạt động chính trị, lễ hội còn bao gồm nhiều hoạt động vui chơi văn hóa thu hút đông đảo công chúng tham gia.
***
Chủ Nhật.
Tiếp tục Lễ hội Nhân Đạo. Tôi rất yêu mấy người cộng sản, bởi họ tiếp tục từ chối việc trở thành nô lệ. Bởi họ vừa đấu tranh chống toàn cầu hóa vừa hát Quốc tế ca. Những cô nàng nghèo rớt nhìn còn khêu gợi hơn cả mấy em lắm tiền nhiều của, tôi đã nhận thấy vậy: trông họ thật tự nhiên vì họ chẳng có tiền mà trở thành PEM (Gái Đẹp Bốc Lửa Diện Giày Cao Hở Gót). Họ thường mang tên Michèle hoặc Cécile, đi giày basket, người tỏa mùi hoắc hương, không bao giờ cạo lông mu, uống vang trắng, biết đến Nick Drake và không hề nhõng nhẽo trong đêm làm tình đầu tiên, với điều kiện đừng nói quá xấu về Fidel Castro trước mặt họ. Khắp La Courneuve rải rác những tấm áp phích trên đó có ghi “Chín-Ba[4], chúng ta tin tưởng” nhưng tôi, Oscar Dufresne, tôi quay ngoắt mặt đi. Tôi không được quên mình thuộc phe Bảy-Năm[5], giống như Alain Mine.
[4] Số hiệu của tỉnh Seine-Saint-Denis vùng lle-de-France, Pháp, nói theo một cách thô tục.
[5] Số hiệu của nội đô Paris, vùng ll-de-France, Pháp.
Sáng nay Pénélope gọi cho tôi để thông báo với tôi là nàng sắp lấy chồng và yêu cầu tôi đừng có rêu rao tên nàng trong nhật ký nữa. Vì thế tôi quyết định từ nay trở đi sẽ gọi nàng là Jeanne. Cái tên này nghe kém phần khêu gợi hơn nhưng là vì nàng muốn đấy nhé: nó sẽ dạy cho nàng biết muốn kiểm duyệt tự do thiêng liêng của người viết nhật ký nghĩa là như thế nào. Nếu một ngày nào đó mấy chuyện vớ vẩn của tôi kết thúc bằng việc được xuất bản thành sách thì tôi có thể đặt tên cuốn sách là “Jeanne và cậu chàng không lấy gì làm tuyệt hảo”.
***
Thứ Ba.
Ánh mắt hốt hoảng của đám con nghiện lúc ra khỏi toa lét, vẻ lo lắng thái quá của những người vừa hít xong nửa gam. Sao họ lại phung phí tiền của để rồi chuốc lấy sợ hãi như vậy nhỉ? Tôi cảm thấy xấu hổ khi thuộc về hiệp hội đáng thương những kẻ chơi đêm hốt hoảng. Thứ ngôn ngữ mã hóa của họ mỗi lần kiếm hàng: “Mày có lửa không? Mày có xăng không? Mình đi chuồng tiêu với nhau không? Mình cùng lên tiên tí nhé?” Tại sao tôi bao giờ cũng là bị hỏi mấy thứ đó nhỉ? Tôi có cảm giác cuốn sách này chẳng chấn chỉnh được gì.
***
Thứ Tư.
SỰ NGHIỆP MỘT NHÀ VĂN
Ở tuổi ba mươi, người ta bảo bạn thật “xuất chúng”.
Ở tuổi bốn mươi, người ta bảo bạn thật “tài năng”.
Ở tuổi năm mươi, người ta bảo bạn có ”tài”.
Ở tuổi sáu mươi, người ta bảo bạn là một người “đã từng”.
Ở tuổi bảy mươi, người ta bảo bạn “còn chưa chết à?”
***
Thứ Năm.
Sinh nhật Emmanuelle Gaume ở Monkey: tay DJ hip- hop hét vào micro “Đừng bỏ cuộc chơi!” rồi cả gan mở một tràng nhạc từ đầu thế kỷ: Billy Jean của Michael Jackson, tiếp đến là Celebration của Kool and the Gane. Giờ thì chúng tôi đã đủ già để cảm thấy hoài nhớ đống đĩa nhạc vốn khiến chúng tôi chán ghét cách đây mười năm. Hãy tôn trọng DJ như tôn trọng Claude M’Barali, tức MC Solaar, người luôn cực kỳ thực tế. Mủi lòng trước tuổi thanh xuân của mình, phải chăng nhờ thế mà người ta nhận ra đâu là những lão già lẫn cẫn, chẳng đúng sao?
***
Thứ Sáu.
Jeanne nép sát vào người tôi để tôi cảm thấy rõ ngực nàng trong lúc nàng giới thiệu tôi với chồng mình. Nôn mửa lúc này có lẽ sẽ rất lãng mạn. Chẳng hạn: một gã nôn mửa trong đám cưới người tình cũ (nhất là khi gã ngờ rằng nàng kết hôn để chọc tức Ludo, anh bạn thân cũng đã kết hôn của gã).
Thế là tôi nghĩ tới Claire. Người Mỹ thường nói “nice to meet you[6]” Tôi thì hẳn là phải nói “sad to leave you[7]”.
[6] Tiếng Anh trong nguyên bản: “rất vui được gặp em”.
[7] Tiếng Anh trong nguyên bản: “thật buồn vì phải rời xa em.”
***
Thứ Bảy.
Mọi lời tỏ tình của tôi đều được phát ra hoặc quá sớm hoặc quá muộn. Bởi tôi chỉ nói “anh yêu em” để quyến rũ hoặc trấn an.
***
Chủ nhật.
Tôi chấm dứt với Jeanne. Hôm cưới nàng, nàng rỉ tai tôi lời giả dối ngọt ngào này, lời giả dối đẹp đẽ và tàn bạo một cách ngây thơ: “Thật tiếc vì em lại hạnh phúc như vậy... với anh, hẳn em sẽ bất hạnh lắm.” Tôi đứng chết lặng. Chúa ơi, tôi thật hèn hạ, nhu nhược, thấp kém. Tôi chán ngấy khi là chính mình rồi. Tôi xin cá yêu đương là chuyện bất khả. Nếu thắng, tôi sẽ chẳng được gì. Nếu thua, tôi sẽ mất tất. Một ngày nào đó, một người chú giải sách cổ sẽ viết một cuốn sách về “Vụ cược của Dufresne”. Đó sẽ là cuốn tiểu luận có số lượng in hạn chế.
***
Thứ Hai.
Tàu cao tốc Thalys băng qua vùng ngoại ô nước Bỉ dưới bầu trời ướt sũng. Vô vàn những khu vườn giống nhau và song song với nhau nhìn ra đường sắt. Những con người kia, làm thế nào mà họ chịu nổi cuộc sống này trong khi tất cả họ, ai cũng xem chương trình “Những người nổi tiếng” trên truyền hình? Tôi cảm thấy trìu mến vô hạn với nhưng người họ Deschiens[8] ở Wallonie. Lẽ ra tôi phải xuống khỏi con tàu này, bấm chuông cửa nhà những người Bỉ đó và nói với họ: “đứng trên khía cạnh tài chính, tôi coi thường các vị” để họ giết tôi một phát chết tươi luôn.
[8] Trong tiếng Pháp, cái họ này có nghĩa là “Lũ Chó”.
Đó là vào thời kỳ Bruxelles không còn được Bruxelles nữa. Tôi quấn khăn choàng mưa quanh cổ. Tôi ngủ ở khách sạn Amigo, gần Grand-Place. MTV phát Spinning around, clip mới của Kylie Minogue, môi bóng láng, gò má nhô cao, quần soóc kim tuyến ngắn cũn cỡn, mông mẩy, xăng đan gót nhọn, móng tay sơn, lưỡi thè ra, lông mi giả khiến tôi phát cuồng. Sau tất cả những chuyện này, bạn còn muốn tôi giữ bình tĩnh ư? Tối nay tôi sẽ lại đi chơi, nốc rượu một mình, nhòm ngó thèm muốn, nói dối, mơ màng, hôn hít, mân mê sờ soạng, có lẽ đạt cực khoái, và chắc chắn là sẽ hối tiếc.
***
Thứ Ba.
Ghi nhận về Bruxelles ban đêm: thoạt tiên tôi bắt đầu bằng việc uống bia trắng và ăn một con cá bơn lá mít vùng Ostende. Rồi tôi không sao cưỡng lại được mong muốn đái lên Manneken Pis (vốn đã tè lên chúng ta suốt bốn trăm năm nay). Nói là làm: một phiên bản nhái kiểu của Bỉ của người đi tè bị tè lên. Sau vài chuyện rắc rối với đám hiến binh, tôi đã hạ cánh xuống một quán bar đầy rẫy những kẻ nghiện rượu có tên Archiduc, rồi lần lượt đến các quán bar Homo Erectus, Pablo Discobar, Living Room... Bruxelles là thành phố còn thời thượng hơn cả Paris. Muộn hơn một chút ở đại lộ Louise, đám nữ sinh có vẻ là người Nga công khai bán đấu giá thân xác, và ở Moda Moda, một vài công chức châu Âu nhỏ sáp nến vào núm vú hệt như trong một bài báo của Eric Dahan.
***
Thứ Tư.
Người Bỉ thường nói “biết” thay vì nói “có thể”. “Tôi không biết làm chuyện đó” có nghĩa là “tôi không thể làm chuyện đó”. Như vậy, đối với họ, một kẻ bất lực chỉ đơn giản là một kẻ vô tri.
***
Thứ Năm.
Tôi đã hiểu một điều. Để tà lưa, cần phải kháng cự được với chuyện nói “không”. Phần lớn các tay quyến rũ đại tài chẳng có gì hơn những gã trai trung bình. Chỉ đơn giản là họ chấp nhận bị đẩy bắn ra rồi bắt đầu lại từ đầu. Phụ nữ không bao giờ nói “có” trong lần bị tán tỉnh đầu tiên. Khi một người phụ nữ cho bạn nếm mùi thất bại, hãy tránh xa nàng trong vòng năm phút (thời gian đủ để nàng tiếc nuối bạn), rồi quay trở lại, thử vận may lần nữa, lần nữa rồi lại lần nữa. Tất cả các tay chơi trứ danh đều không có tí xíu tự ái nào, chỉ có tính dễ dãi khó lòng chịu nổi của kẻ đần độn mà thôi. Đối với họ, khi câu trả lời là không, thì đó không bao giờ là không cả. Cứ kiên trì rồi họ cũng sẽ hôn được đám phụ nữ ấy.
***
Thứ Sáu.
Chẳng ai buộc phải trở nên nổi tiếng. Không nên phàn nàn vì mình nổi tiếng khi mình đã vất vả cả đời để được như vậy. Tôi nóng lòng trở nên nổi tiếng để có thể than vãn chuyện mình đã làm tất cả để nổi tiếng.
***
Thứ Bảy.
Trong chương trình của Queen, tôi nêu ra một câu hỏi mà hẳn là Jeanne cũng sẽ tự vấn mình:
- Ngủ với bao nhiêu gã đàn ông mỗi tháng trở lên thì người ta trở thành con đĩ nhỉ?
***
Chủ nhật.
Tôi cảm thấy cực kỳ thoải mái trong giới động vật, ngành Dây sống, phân ngành Xương sống, lớp Có vú, phân lớp Có nhau, bộ Linh trưởng, phân bộ Khỉ, tiểu phân bộ Khỉ mũi dưới, trên họ Linh trưởng không đuôi, họ Người, loài Người.
***
Thứ Hai.
- Em hoàn toàn cởi mở kể từ ngày cưới chồng mà không có hôn thú!
Pénélope, à quên, Jeanne gọi điện để đề xuất với tôi một thỏa ước. Nếu tôi tìm được cho nàng một gã da đen đẹp trai, nàng sẽ sẵn lòng làm tình với gã trước mặt tôi. Vì thế, tôi tranh thủ trang viết này để đăng tải một mẩu quảng cáo nhỏ: nếu bạn là một anh chàng da đen tuyệt vời có thân hình lực lưỡng và “cởi mở”, hãy liên lạc với tôi; bạn sẽ có nguy cơ được chọn tham gia một đêm ái ân với một thiếu phụ ở khách sạn Plaza-Athénée (bạn đừng lo, tôi sẽ không tham gia đâu, tôi sẽ chỉ thanh toán hóa đơn và ngồi trong xó tự hỏi mình làm gì ở đó mà thôi).
***
Thứ Ba.
Đọc được một tin vắn đáng buồn trên nhật báo Parisien: người ta tìm thấy một bộ xương phụ nữ trong một căn hộ. Dựa vào ngày tháng trên tờ nhật báo đặt cạnh xác chết thì người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi này đã qua đời được hơn một năm nay. Không ai cảm thấy lo lắng cả: chị ta không gia đình, không láng giềng, không bè bạn. Người độc thân sống trong cảnh thật nguy hiểm: nếu bây giờ tôi chết bất đắc kỳ tử, ai sẽ là người nhận ra điều đó? Hẳn một năm nữa, người ta sẽ tìm ra xác tôi dưới một chồng tạp chí về giới thượng lưu cũ rích... Việc xác định ngày chết của tôi hẳn sẽ không cần phải nhờ đến Carbon 14 mà chỉ cần dựa vào số của tờ Voici.
Yêu cũng đồng nghĩa với ngạc nhiên. Khi ngạc nhiên biến mất thì mọi chuyện coi như chấm dứt. Trong tình yêu, có tới 90% tò mò trong khi chỉ có 10% sợ khi chết bị bỏ rơi như một thứ rác rưởi già queo.
***
Thứ Tư.
Tà lưa trong các hộp đêm là việc làm dài hơi nhơ nhớp[9].
[9] Ở đây tác giả chơi chữ. Nguyên văn tiếng Pháp là “longue haleine tertide” có nghĩa đen là “hơi thở dài bốc mùi”.
Tối hôm ấy, lúc tôi đang một tay cầm cốc vodka, một tay nắm tay nàng và dùng những lời có cánh bày tỏ với nàng ngọn lửa tình cháy bỏng trong tôi thì nàng, một cô ả cuồng nhiệt người Ba Lan, Eva, quẳng cho tôi lời nhận xét sáng suốt này:
- Em vô cùng mong muốn anh nói với em những điều lãng mạn như vậy nhưng là khi anh uống nước lọc cơ!
Có khó gì đâu: tôi dốc sạch cốc vodka của mình vào gạt tàn và gọi một chai nước khoáng. Lưỡi nàng ram ráp hệt như lưỡi mèo. Tôi thích khung xương khuôn mặt nàng, thích gò má nhô cao như trên một cái đầu lâu của nàng.
***
Thứ Năm.
“Để một thứ trở nên thú vị thì chỉ cần ngắm nó thật lâu là đủ.” Gustave Flaubert. Tôi thường xuyên nhận thấy điều đó: không có cảm hứng, chỉ có sự chờ đợi mà thôi.
Thời gian này tôi ăn chơi quá nhiều nên chẳng viết lách được gì cả.
***
Thứ Sáu.
Tối nay Les Bains kỷ niệm hai mươi năm ngày thành lập. May thay sự kiện đó rơi đúng vào Tuần lễ Thời trang! Thử tưởng tượng sinh nhật họ trùng với Tuần lễ Nhàm chán mà xem!
***
Thứ Bảy.
Như mọi dịp cuối tuần khác, Ludo gọi đến cầu cứu tôi (Rõ ràng Pénélope không được tự do nữa.) (Tôi lý luận như một ả tình nhân già cau có.) Tôi nghe thấy đằng sau anh có tiếng động cơ ô tô thể thao rú lên.
- Brừmmmmmm!
- Cậu xem Công thức 1 à?
- Brừmmmmmm! Không, con gái tớ bật ti vi đấy và nó đang xem kênh Xe cộ vì tối qua tớ với Quý Bà cùng vừa xem trộm mấy phim XXX vừa hút cần sa.
- Các cậu đã làm chuyện ấy chứ?
- Không, Hélène ngủ thiếp đi còn tớ thủ dâm dưới đống chăn nệm, thứ Sáu nào chẳng thế.
- Hôn nhân thật là hay ho.
***
Chủ nhật.
Huyễn tưởng lớn nhất của tôi là gì ư? Là tìm thấy trong chính con người mình sức mạnh chấp nhận sự đơn điệu.
***
Thứ Hai.
Tôi từng yêu nàng bởi nàng liên tục mắc chứng viêm bọng đái. Claire bảo nàng bị dị ứng vùng kín khi ngồi lên xe máy của tôi. Tôi từng yêu nàng cũng bởi lần đầu tiên tôi gặp nàng, nàng đã di ngay đầu mẩu thuốc lá của mình vào cốc rượu tôi đang uống mà chẳng thèm xin lỗi. Và cũng bởi nàng đứng dậy khỏi tràng kỷ để kín đáo đi vào phòng tắm bơm thêm huyết thanh sinh lý vào kính áp tròng. Và cũng bởi nàng đeo niềng răng hồi còn nhỏ. Tôi từng yêu nàng bởi mỗi lần gặp nàng là tóc nàng lại mang một màu mới: khi thì đỏ hung, khi thì nâu, vàng, tím... Tôi từng yêu nàng vì những trò đỏng đảnh của nàng, những khiếm khuyết của nàng, những tật xấu của nàng. Giờ thì tôi không thích những cô nàng xinh đẹp xuẩn ngốc nữa: tôi thích những cô nàng vụng về hơn.
***
Thứ Ba.
Điều kỳ lạ: đứng trên quan điểm chính trị, tôi đồng ý với Daniel Cohn-Bendit về Liên bang châu Âu, với Jacques Attali về chính phủ thế giới, với Viviane Forrester về nỗi kinh hoàng kinh tế, với Ralph Nader về ý thức tiêu dùng của công dân, với Gébé về Năm 01, với Michel Houellebecq về tư nhân hóa thế giới. Tôi đồng ý với tất cả những người vốn không đồng ý nổi với nhau.
***
Thứ Năm.
Và nếu như chẳng có chuyện gì xảy ra vào thứ Năm cả thì bạn còn muốn tôi kể vể ngày đó cho bạn nghe không?
***
Thứ Sáu.
Bordeaux về đêm. Người ta từng bảo tôi rằng đây là một thành phố u sầu chỉ toàn những kẻ buôn nô lệ trở thành tư sản, người dân ở đây ai nấy đều có vẻ ngoài trông giống Chaban-Delmas. Thật là vớ vẩn: Bordeaux là “auch city”, là chốn náo nhiệt bậc nhất. Kè Paludate, đó chính là Bãi biển Miami trên sông Garonne: những quán bar nhạc điện tử, những hộp đêm nhạc Latinh, những ánh đèn nê ông nhấp nháy như là trên Ocean Drive, những vụ tắc nghẽn vì đám ô tô bấm còi inh ỏi và gái điếm say như chết lúc bốn giờ sáng. Lydie Violet kêu lên:
- Đám đàn ông ở đây thật chả khác gì một lũ trẻ sơ sinh! Thậm chí bọn họ còn chưa trưởng thành nữa: đúng là chúng ta đang ở giữa vườn trẻ!
Tôi phản bác rằng người đàn ông lý tưởng là một dứa trẻ sơ sinh có dương vật cỡ bự. Ở quán Pachanga, cô hầu bàn với bộ ngực cực khủng - bản sao của Vanessa Demouy - trèo lên quầy bar để ưỡn ẹo. Mọi đứa trẻ sơ sinh giống đực đều há hốc mồm, chờ được bú. Tôi đang ngỡ như mình phải lòng cô ả từ mười phút nay thì đột nhiên một gã gia trưởng người Bordeaux đến nạt nộ tôi:
- Dừng ngay việc thị dâm vợ tao lại.
- Những phụ nữ như vợ mày phải bị cấm vào đây mới đúng.
Vì trông gã chẳng có vẻ gì đùa cợt nên tôi xuề xòa:
- Suy cho cùng thì ý tôi là không kết hôn với anh mới đúng.
Đám bạn bè gã ngăn gã nhảy vào dùng răng cắn đứt cổ tôi. Cái gã khốn ấy hất cốc caipirinha tôi đang uống vào áo sơ mi của tôi. Tôi thây kệ: người tôi cũng bết bát mồ hôi vì nóng rồi.
***
Thứ Bảy.
Bordeaux về đêm (tiếp). Trong tiệc cocktail của Alain Juppé ở Tòa thị chính, món gan béo được đám thực khách quý tộc ngốn ngấu trong vòng có mười phút. Không gì thảm hại hơn một đám cường hào tỉnh lỵ tự hoàn thuế cho mình trong tiệc buýp phê của thị trưởng. Những viên chức bụng phệ, những công chức về hưu mặc đồ hóa trang, những quý bà bị bỏ rơi, những bà bá tước vòng đeo đầy người... Toàn bộ các thành viên Rotary[10] và những bà vợ đóng vai nhà tổ chức các cuộc thi khiêu vũ của họ đấu đá nhau như một bầy nhặt giẻ rách chỉ vì ba con sò và một lát giăm bông Bayonne. Rất lâu sau đó, tại dạ tiệc Tiếng thét ở Nautilius, rồi ở White Garden, tôi đã nhớ về Paris Pékin (trên phố Merci), một quán bar thuộc khu Bordeaux cổ nơi hệ thống điều hòa còn nhiều điều phải bàn cãi, và về nhà hàng của cha Ouvrard, nơi tôi đặc biệt chỉ ăn rượu. Tiếp đó là phân phối cực khoái miễn phí ở khách sạn Majestic với một cô nàng tóc nâu chua loét có nước da sẫm (người Mỹ thường gọi là “cô em tóc nâu” nhưng tôi thì tôi thích gọi thế này hơn: một quả đào).
[10] Một hiệp hội tập hợp hơn 33.800 câu lạc bộ dịch vụ có mặt tại hơn 170 quốc gia, hoạt động với mục đích chính trị thúc đẩy hòa bình thế giới. Khẩu hiệu đầu tiên của hiệp hội này là “Phục vụ là trên hết” và một khẩu hiệu khác là “Ai phục vụ tốt nhất sẽ được tận hưởng tốt nhất”.
***
Chủ nhật.
Bài học: một phụ nữ thì được, chứ ba phụ nữ thì thiệt hại ơi chào mi.
***
Thứ Hai.
Cuộc gặp gỡ bất ngờ trên không. Trò chuyện trên một chiếc Airbus cùng Yann Moix, thiên tài trẻ tuổi (phát âm “Jean Thiên tài” như trong bài hát của Bowie). Cả hai chúng tôi cùng đang công du như những hành khách-người đại diện-người chào hàng mấy cuốn sách nho nhỏ của mình.
Tôi: - Ồ nói xem anh đã nhìn thấy cô tiếp viên chưa? Đây là một cái máy bay...
Moix: - Tôi chỉ dán mắt vào mỗi cô ấy.
Tôi: - Tôi rất muốn hôn môi cô ấy.
Moix: - Thế thì hơi thiển cận anh bạn già ạ. Cần phải hôn môi cô ấy nhưng cũng cần phải siết tay cô ấy, nghe tai cô ấy, ngửi mũi cô ấy, cắn răng cô ấy, giẫm lên chân cô ấy, sờ mông cô ấy, nhìn vào mắt cô ấy, liếm lưỡi cô ấy.
Tôi: - Anh quên điều quan trọng nhất rồi, đó là “cào móng tay cô ấy”.
(Điều thuận lợi khi tôi viết nhật ký là tôi luôn là người được đưa ra câu chốt hạ.)
***
Thứ Ba.
Tối qua, tiệc cocktail Kẻ ích kỷ nhằm vinh danh Richard Avedon ở đại sứ quán Mỹ. Tôi đến đúng giờ, nghĩa là sớm hơn so với các khách mời của Nicole Wizniak. Điều kỳ quặc: ở nhà ngài đại sứ không có bánh sô cô la cacao nhân hạnh nhân hiệu Ferrero Roche d’Or! Jean-Jacques Schuhl dẫn tôi ra lối vào để chiêm ngưỡng tranh vẽ cờ nước Mỹ của Jasper Johns. Tôi hôn tay Ingrid Caven (cuốn tiểu thuyết mới đây nhất của Jean-Jacques Schuhl cũng chính là vợ ông[11]), chụt Jacqueline de Ribes, thơm Justine Lévy và chạm môi Inès de la Fressange. Bernard Frank nói tốt cho Fitzgerald còn Pierre Bénichou nói xấu Vialatte. Tôi nói xấu Pierre-Jean Rémy với vợ ông và nói tốt cho bản thân mình với Alain Robbe-Grillet. Tôi dừng lại ở đây để không quá biến mình thành một con mụ chuyên viết thời luận giới thượng lưu. Những khách mời duy nhất ích kỷ hơn tôi (vì vậy mà hành động cũng mạnh dạn hơn cả) là hai con chó của ngài đại sứ nằm bẹp trên thảm.
[11] ‘Ingrid Caven’, cuốn tiểu thuyết được Jean-Jacques Schuhl viết và đặt theo đúng tên vợ mình là nữ ca sĩ nổi tiếng người Đức đã giành giải Goncourt năm 2000.
Sau đó, tại quán bar Plaza, Thierry phục vụ cocktail thể rắn (jelly shot) pha vodka. Có thể nói đó là món sushi dành cho những người nghiện rượu. Ngon nhất là B52: ngửi như mùi kẹo chip hình cá sấu Haribo thơm hương Bailey’s/ KalhuaGrand Marnier, tất cả chỉ mất một euro. Tôi giải thích với Sandra (biệt danh “Ả điếm Vô danh” cho đến tận cuối cuốn sách này) lý do vì sao tôi ghét động tác liếm láp (vì tôi rất sợ đám lông mắc vào răng sau đó). Với lối nói thẳng tưng quen thuộc, nàng trả lời tôi:
- Anh có thể nhào vô, cô nhỏ của em giống hệt như Kojak[12]!
[12] Nhân vật nam chính trong serie phim truyền hình Mỹ cùng tên, nổi tiếng với đầu cạo trọc, hay hút xì gà và ngậm kẹo mút.
Đời tôi là thế đấy, nó chính là thế đấy, và tôi sẽ chẳng đổi nó lấy bất cứ điều gì đâu. (Dù sao thì tôi cũng làm gì có quyền lựa chọn.)
***
Thứ Năm.
Tối qua, sau bữa tiệc VSD ở VIP Room, chúng tôi đã hạ cánh xuống một quán bar của những năm 40 với các cô nàng 8X (thế còn tốt hơn là trường hợp ngược lại). Chúng tôi thảy đều dùng chất kích thích như Richard Virenque trong cuộc đua xe đạp ở đèo Tourmalet. Tôi rống lên:
- Mình lên đỉnh rồi!
Bên cạnh tôi, vì chúng tôi đứng rất sát nhau, một cô nàng búp bê tóc nâu ánh vàng vô tình chạm gối vào tôi. Tôi bèn lịch sự lưu ý cô nàng:
- Hãy ngưng ngay lại kiểu tiếp xúc gian lận này với một tạo vật yếu đuối giống đực có thể hiểu đây giống như một sự mời mọc…
Và bạn có biết cô nàng yêu kiều trơ trẽn ấy bật lại tôi thế nào không?
- Anh chỉ việc đi chơi với những kẻ què cụt là xong!
Phụ nữ vốn đã mạnh mẽ hơn chúng ta rồi, thêm vào đó, nếu họ mà hài hước nữa thì chúng ta đúng là đi tong.
***
Thứ Sáu.
Thông điệp gửi đến các nhà công nghiệp và các chính khách trên toàn thế giới: cảm ơn vì đã bỏ mặc hành tinh trong tình trạng mà các vị đã thấy khi bước vào.
***
Thứ Bảy.
Alléluia[13]. Claire đã viết cho tôi. Một trích dẫn từ Schopenhauer: “Tại sao lại ồn ào thế? Tại sao lại nỗ lực thế, giận dữ thế, lo lắng thế và khốn khổ thế? Chỉ là một chuyện đơn giản thôi mà, chỉ là chuyện mỗi Jeannot phải tìm được một Jeannette cho mình thôi mà.”
[13] Từ cảm thán diễn tả niềm vui hoặc sự bất ngờ trước một may mắn khó tin.
***
Chủ Nhật.
Lạy Chúa, xin Người hãy rủ lòng thương. Ngày mai tôi sẽ gặp lại nàng. Tôi tin mình từng luôn yêu nàng; tại sao lại không thể nói với nàng điều đó? Tôi chạy trốn người con gái khiến tôi vui, tôi sợ hãi những gì hấp dẫn tôi, tôi né tránh người con gái yêu tôi, tôi tà lưa những cô nàng kệ thây tôi.
***
Thứ Hai.
Claire có bầu. Nàng vừa thẳng thừng thông báo với tôi vừa chăm chú quan sát để xem tôi phản ứng thế nào. Tôi gắng sức vừa cười vừa lặp đi lặp lại “Em chắc chứ? Em chắc chứ?” nhưng nàng đã đoán được rằng tôi nghĩ “Có phải của anh không? Có phải của anh không?”; tôi định trấn an nàng, nhưng cứ như thể có dòng chữ in hoa “PHÁ THAI NGAY! ĐỒ ĐĨ” in trên vầng trán đỏ lựng của tôi. Tôi tin rằng cuộc đối thoại đàn ông-phụ nữ vẫn chưa sẵn sàng được tái lập. Trở ngại lớn nhất là phụ nữ đọc được chúng ta nghĩ gì trong khi chúng ta lại chẳng hề nghĩ những điều họ muốn. Nàng òa lên khóc và chửi tôi là thằng pê đê dù thế là sai: mọi chuyện hẳn sẽ chẳng xảy ra nếu đúng tôi là một thằng pê đê.
***
Thứ Ba .
Khi tôi bị sổ mũi, ai cũng tưởng là tôi hít ma túy. Người ta gọi đó là bị mang tiếng.
***
Thứ Tư.
Tôi lưỡng lự giữa việc giết Claire và cưới nàng. Kế hoạch phá thai dự kiến sẽ được tiến hành trong ba tuần tới. Thật rắc rối. Đúng vào lúc ngực nàng to lên thì nàng lại bắt đầu ghét tôi: thậm chí tôi còn chẳng hưởng thụ được vụ ấy. Ngực nàng và nỗi căm hờn của nàng đồng thời to lên gấp ba lần.
***
Thứ Năm.
Có những ngày cùng nhau, có những tháng không nhau.
***
Thứ Sáu.
Lại một vụ xì căng đan nữa liên quan đến việc sử dụng doping trong thể thao. Chán ngấy tính đạo đức giả rồi! Tôi ủng hộ việc sử dụng doping. Phần lớn các nhà văn phải dùng chất kích thích như rượu, cocain, amphêtamin; tại sao lại oán trách các vận động viên vì họ dùng thứ mà dân nghệ sĩ được phép dùng cơ chứ? Bạn có tưởng tượng được cảnh hội đồng giám khảo giải Goncourt cho phân tích mẫu nước tiểu của Jean-Jacques Schuhl để kiểm tra xem liệu ông có viết Ingrid Caven dưới tác dụng của các chất bị cấm hay không? Quá đủ cái chủ nghĩa thanh giáo chống lại các chất ma túy rồi. Tại sao con người lại sản xuất ra những sản phẩm gây kích thích nếu không phải là để sử dụng chúng? Tôi ủng hộ việc hợp pháp hóa toàn bộ và trọn vẹn tất cả các loại ma túy bao gồm cả ma túy gây nghiện nặng, đó là nhằm mục đích thế Bộ Y tế vào chỗ mafia.
***
Thứ Bảy.
Tôi có không ít bạn bè là găngxtơ đảo Corse. Điều khiến tôi buồn cười là họ đặt bom để đòi độc lập vậy mà ngay khi tôi nói với họ rằng “người ta sẽ cho các anh độc lập, người ta chẳng quan tâm đâu, và thế là hấp, các anh không còn là người Pháp nữa”, đúng lúc ấy họ chĩa ngay súng vào tôi và giải thích rằng tôi đã đi quá xa.
***
Chủ nhật.
Dù sao thì muộn nhất đến năm 2050 cũng sẽ là ngày tận thế. Với tốc độ này thì mười năm nữa thôi xăng trên hành tinh sẽ cạn sạch (và mười tỷ dân). Con người sẽ tuyệt diệt cũng như loài khủng long. Trí thông minh không làm nên hạnh phúc (tôi nói thế mà không hề có ý ca ngợi bản thân).
***
Thứ Hai.
Trong các hộp đêm, người ta uống để tà lưa cưa cẩm, và chiêu ấy rất hiệu quả: thể nào người ta cũng tiếp cận được toàn bộ đám phụ nữ bởi rượu khiến người ta chẳng còn biết rụt rè. Vấn đề là sau đó nó cũng làm mất luôn sự cương cứng. Chính phủ đã nhầm khi nói rằng “lạm dụng rượu là nguy hiểm đối với sức khỏe”: rượu giúp chúng ta tránh được bệnh Sida!
***
Thứ Ba.
4hl5 sáng; một lần nữa, thực tế nằm ngoài tầm với.
***
Thứ Tư.
Sau một buổi tối phi thường ở quán cà phê Flore, giải thưởng cùng tên đã được trao cho Nicolas Rey, Radiguet của những năm 2000. Anh hai mươi sáu tuổi và kết hợp được điều không thể kết hợp: Philippe Djian và Antoine Blondin. Sáng nào anh cũng nói lời vĩnh biệt tuổi thanh xuân để rồi tối nào cũng rượt đuổi theo nó. Cuốn tiểu thuyết có nhan đề Hồi ức ngắn ngủi của anh giống như đàn ông ngày nay: vừa lãng mạn vừa bệnh hoạn. Đặc biệt đó là một cuốn sách về tính bất khả của ngoại tình. Đại khái là khi bạn lừa phỉnh vợ mình thì có hai giải pháp: hoặc bạn ở lại và mọi chuyện sẽ không ổn, hoặc bạn ra đi và mọi chuyện sẽ không ổn.
***
Thứ Năm.
Trong lúc chúng tôi vừa bình thản trò chuyện thân mật vừa thị dâm mấy em xinh tươi từ trên một bầu trời quái ác nào đó rớt xuống thì Georges Wolinski quay sang phía tôi và tóm tắt mọi chuyện:
- Vợ tớ là người duy nhất tớ chịu đựng được hai tối liền.
***
Thứ Sáu.
Amélie Nothomb không tới mức quá xấu. Cô có đôi mắt xanh xám và đôi bàn tay trắng muốt tuyệt đẹp với những ngón tay dài thanh mảnh. Tôi hoàn toàn bị cô cuốn hút câm lặng vì sững sờ trước khả năng bịa chuyện duyên dáng của cô. Khi tôi nói với cô rằng nom cô giống như Christina Ricci, cô trả lời: “tôi biết”. Khi tôi hỏi cô có ổn không, cô trả lời: “tôi không biết”. Thế là cô trở nên rất đẹp.
***
Thứ Bảy.
Chúng tôi đang ở thành phố Brive-Cực-Vui-Vẻ[14]. Tôi vẫn còn phải lòng Amélie Nothomb (tôi nói chuyện với cô trong tình trạng miệng nhồm nhoàm gan béo). Chúng tôi định kết hôn với nhau, chỉ để mua một lâu đài rồi ai sống ở khu của người nấy và giao tiếp qua trung gian là những người hầu phòng cực kỳ dễ bảo.
[14] Brive-la-Gaillarde, một thành phố nằm ở phía Tây Nam nước Pháp, “gaillarde” trong tiếng Pháp là tính từ giống cái có nghĩa là vui vẻ.
Cô ấy: - Chúng ta có thể viết sách về nhau.
Tôi: - Cuốn của tôi sẽ hay hơn.
Cô ấy: - Phải, vì chủ đề của anh thú vị hơn.
Cô gái ấy là một bí ẩn. Tất cả những gì xảy đến với cô đều kỳ lạ. Chẳng hạn, một ngày nọ cô nhảy dù nhưng cái dù không mở; cô rơi xuống từ độ cao 300 mét và thoát khỏi vụ đó mà không hề xây xước gì. Cô giải thích với tôi rằng người cô làm từ cao su và, để chứng minh điều đó, cô bẻ ngoặt hai ngón tay cái 180 độ. (Dù sao thì tôi cũng tin lời cô: làm thế nào cô có thể chịu đựng nổi thành công của mình nếu cô không co giãn cơ chứ?)
***
Chủ nhật.
Ngược lại với Quý cô Nothomb, tôi không nhớ tuổi của mình. Ngoài cái chuyện tôi đã bay suốt từ năm một đến bốn tuổi. Bố tôi bế tôi trên tay và vừa bắt chước động cơ máy bay vừa chạy khắp căn hộ. Tôi bay trên những tấm thảm, lượn lách giữa đống tủ com mốt, lướt qua những bức tường màu trắng, đâm bổ xuống đất và bật lên bật xuống trên ghế xa lông. Chỉ khi bố tôi ra đi tôi mới hạ cánh.
***
Thứ Hai.
Chỉ những kẻ thực sự tự phụ mới chịu đựng nổi thành công. Bởi với họ đó là lẽ tự nhiên. Trong mắt họ, tình trạng vô danh mới chính là điều bất thường, khó hiểu, tục tĩu. Khi mà đột nhiên những việc họ làm bắt đầu suôn sẻ, họ cũng chẳng gây chuyện gì cả, họ chỉ nghĩ “à thế là xong, thế đâu phải quá sớm”. Tóm lại, cách duy nhất để không trở nên tự mãn một cách nực cười là lúc nào cũng tự mãn một cách nực cười.
***
Thứ Ba.
Lúc ở quán Petrossian, Linda hỏi tôi:
- Anh có thể trở thành Game-Boy[15] của em được không?
[15] Máy chơi điện tử cầm tay do hãng Nitendo sản xuất năm 1989.
Tôi trả lời nàng:
- Với điều kiện em chơi bằng joystick[16] của anh.
[16] Tay cầm điều khiển trong các trò chơi điện tử.
Phần còn lại của cuộc trò chuyện mang tính chất riêng tư. (Đây là một cuốn nhật ký chứ không phải một peep-show.)
***
Thứ Tư.
Và tôi thì tin là thế giới được dành tặng riêng cho mình! Nhưng thế giới không được dành tặng: mà phải mua.
***
Thứ Năm.
Điều khó khăn nhất không phải là biết được tại sao sống, mà là thoát được khỏi câu hỏi này.
***
Thứ Sáu.
Ăn tối với Ludo tại quán Ami Louis, bàn bên cạnh là Vanessa Paradis và Johnny Depp.
Nhìn cặp đôi xinh đẹp ấy, Ludo, anh bạn đã kết hôn của tôi, lại càng thêm trầm uất:
- Nhưng họ làm cách nào chứ? Vợ tớ đau khổ vô cùng khi ở bên tớ... Điều khắc nghiệt nhất là đọc thấy nỗi hãi sợ trong mắt cô ấy.
- Nỗi hãi sợ á? Cậu bạo lực à?
- Không, nhưng tớ có cảm giác cô ấy thường xuyên lo sợ tớ bỏ đi. Điều đó gây căng thẳng lắm. Tớ mặc xác chuyện chúng tớ không làm tình với nhau nữa nhưng nỗi hãi sợ của cô ấy khiến tớ u sầu ghê gớm. Tớ cảm giác như mình là quái thú. Cậu, một kẻ độc thân, cậu không thể hiểu được đâu...
- Nhưng không phải do tớ độc thân thì tớ không khiến phụ nữ hãi sợ đâu, mà ngược lại: họ hãi sợ tự do của tớ, sự bẩn thỉu của tớ, sợ phải lòng tớ, sợ bị nhiễm nấm hoặc còn tệ hơn nữa: sợ chẳng cảm thấy cái gì sất. Và tớ tin là mình làm tình không thường xuyên bằng một người đàn ông đã kết hôn.
- Phải, với điều kiện người đàn ông ấy chung thủy!
- Cậu biết đấy, tớ tin mình thực sự bệnh hoạn về tình dục.
- Gì cơ? Cậu bị chứng loạn dâm khoái đau, thích làm tình với động vật ưa giao cấu với trẻ con sao?
- Không, còn đồi bại hơn cơ. Tớ muốn người ta yêu tớ. Còn Pénélope? Cậu vẫn gặp cô nàng chứ?
- Không, gặp nàng không còn kích thích được tớ nữa kể từ khi việc đó kích thích nàng quá nhiều.
***
Thứ Bảy.
Khi ta chết, nếu ngoan đạo, ta sẽ được đến Maї Taї (1370 đường Bandol ở Sanary-sur-Mer). Sàn nhảy ấy bao gồm ba cấp độ (một quán bar chơi nhạc Cuba, một hộp đêm chơi nhạc điện tử và một tầng chơi funky-soul). Tất cả các cô nàng ở đây đều ăn mặc lộng lẫy như trong những ảo ảnh tệ hại nhất của bạn. Đống cốc lúc nào cũng trong tình trạng vơi rỗng. Thiên đường, đó là nơi mà tay DJ bật được đúng đĩa nhạc bạn chờ đợi, và cứ như thế hàng thế kỷ, hàng thế kỷ. Chẳng hạn: ngay cả Ces soirées-là của Yannick cũng có thể hợp giơ với Belsunce Breakdown mà không hề trúc trắc. Chỉ sau khi chết thể loại nhạc phối hợp này mới trở nên khả dĩ. Ở lối vào, tay gác cổng da đen không yêu cầu bạn đi bằng lối chuộc tội mà bằng lối phòng thay đồ.
Bạn chỉ việc bắt chuyện với các cô nàng nữa mà thôi:
- Sau khi anh chết, anh hy vọng sẽ được tái sinh trong em.
Hoặc với các cậu chàng:
- Ở đây có sự thất thoát giống cái.
Rồi tận dụng khoảnh khắc vĩnh cửu ấy (nghĩa là vừa mỉm cười và nằm dài lên sàn vừa hôn lưỡi thật sâu với hàng đống cái miệng).
***
Chủ nhật.
Câu nói Trong tuần, như vẫn thường như vậy, là của Angelo Rinaldi: “Với một cuốn tiểu thuyết liệu người ta có làm được điều gì khác ngoài việc chuyển từ trạng thái vô danh sang trạng thái bị lãng quên?”
***
Thứ Hai.
Tóm tắt: tôi yêu Claire nhưng nàng không muốn gặp tôi nữa; Pénélope thèm khát tôi nhưng tôi không muốn gặp cô nàng nữa. Tôi ngao du rất nhiều kể từ khi cuốn sách mới nhất của tôi được dịch khắp nơi. Tôi lợi dụng các cô nàng ngưỡng mộ người nổi tiếng trong các hộp đêm. Tôi gieo cấy ít cay đắng để dùng làm vốn liếng. Thay vì thừa nhận mình may mắn, tôi tiêu phí thời gian cho việc ngồi than vãn. Tôi ghét tất cả những ai trông giống tôi dù nhìn gần hay nhìn từ xa. Thế giới trong mắt tôi thật đơn điệu, bởi lẽ tôi chỉ ghé thăm các sân bay và các vũ trường. Khắp nơi trên mặt đất vang lên cùng khúc ca ấy ở hậu cảnh. Toàn cầu hóa diễn ra trước hết trong âm nhạc. Trái đất đã trở thành sàn khiêu vũ. Cuốn nhật ký này nói về một sự kiện mới: vũ trường hóa thế giới. Một nghiên cứu mới đây cho hay vũ trường đã trở thành nơi giải trí hàng đầu của những người từ mười tám đến ba mươi tư tuổi nếu dựa trên lượng tiền bỏ ra (vượt xa rạp chiếu bóng, nhà hát, các buổi hòa nhạc... và sách).
***
Thứ Ba.
Claire đi phá thai mà chẳng thèm báo trước với tôi. Tôi đã thử gọi tới bệnh viện nhưng cô y tá trực ca không có quyền cho tôi tên tuổi bệnh nhân nữ. Không thể đến thăm nàng được: lúc mười lăm giờ ngày hôm nay, một phôi thai đã bị hút về hư không nơi nó chẳng nên ra khỏi làm gì. Làm sao tôi có thể dàn hòa với một phụ nữ sau khi đã bắt chuyện đó? Liệu có bình thường không khi gây biết bao đau khổ cho một người với cớ là ta quá yêu người ấy nên không muốn người ấy sinh con?
***
Thứ Tư.
Viết lách là chờ đợi: một nhà văn thường giống như một diễn viên điện ảnh giữa hai cảnh quay, ngồi trên ghế, chờ được diễn.
***
Thứ Năm.
Lille về đêm. Có Capucine, người nói:
- Em là một cái giường đệm: một phần ba là latex, một phần ba là sợi cước, một phần ba là cô tông.
Đó đúng là lần đầu tiên tôi gặp một cô gái tự hào vì mình là một cái giường. Nàng giải thích với tôi tại sao Roland Barthes lại không phải kẻ khờ khạo.
- Ông ấy nằm trong tình trạng nhiễu xạ ở cấp độ chủ quan.
May sao nàng lại mặc áo ba lỗ cổ khoét sâu! Có cả Samantha, cô gái bán hoa hồng thường đi quanh các nhà hàng. Cái tòa thiên nhiên xứ Lille ấy đúng là một nàng tiên váy xẻ. Chúng tôi đang ở Pirogue, một quán bar rhum chuyên phục vụ món cocktail Braxin caipirinha pha hỏng nhưng lại là nơi dù sao người ta cũng có thể đứng sát để cạ vào nhau. Sau đó chúng tôi sẽ đến Amnésia, hộp đêm techno với những bức tường gạch sáng ánh nến nơi dù không hề đồng tính, các cô gái vẫn hôn hít ngập miệng nhau. Một bầu không khí rất “quai xu chiêng bị tuột”. Tại sao tận mục sở thị giống cái làm chuyện đó với nhau lại khiến tôi phấn khích đến vậy? Bởi đó là cách duy nhất khiến tôi thấy mình là kẻ ngoài lề xã hội. Tiếp theo chúng tôi dạt tới Network. Tất cả những thành phố xa hoa nơi hẳn là tôi sẽ chỉ thăm mấy hầm rượu inh tai nhức óc ấy. Mọi người chỉ bàn tán về cuộc bỏ phiếu diễn ra tại Mum’s (một quán bar dành cho gay) để chọn “100 cái dương vật làm Lille chao đảo”. Thế mà vẫn tồn tại những người thích ngủ vào ban đêm, thích tham quan các công trình kỷ niệm, sống một cuộc đời.
***
Thứ Sáu.
Câu nói đùa tinh tế trong tuần: bạn có biết sự khác biệt giữa một phụ nữ đang hành kinh và một tên khủng bố không? Với tên khủng bố, chúng ta có thể thương lượng.
***
Thứ Bảy.
Ngày không mua bán: phong trào RAP (Phản đối sự Tấn công của ngành Quảng cáo) kêu gọi các chiến binh của mình tham gia một cuộc biểu tình ngay trước cửa các cửa hàng lớn. Chúng tôi tuy không đông nhưng lại rất quyết tâm. Trời đổ mưa xuống cuộc nổi dậy của chúng tôi. Chúng tôi phân phát phiếu không mua hàng cho các khách hàng mặc áo mưa. Máy quay còn nhiều hơn cả người tham gia biểu tình. Tôi gào lên câu khẩu hiệu của Douglas Coupland (trong cuốn tiểu thuyết Thế hệ X của ông) : “I am not a target of the market!” (“Tôi không phải mục tiêu của thị trường.”) Tất cả những điều này có ích lợi gì không? Với tôi, dường như người tiêu dùng cũng bắt đầu nhận thức được đôi chút. Tóm lại giải pháp là như sau: hoặc người ta chấp nhận ngày tận thế sẽ xảy đến vào năm 2050 (và chẳng tội gì mà không ăn chơi nhảy múa từ nay tới lúc đó), hoặc người ta dừng mọi thứ lại để suy ngẫm (đây là điều không tưởng trong Năm 01 của Gébé). Tôi thì vẫn lưỡng lự giữa đôi ngả: phiên bản “phá hủy-hưởng thụ-ích kỷ” rõ ràng quyến rũ (xét về ngắn hạn) hơn là lựa chọn “lãng mạn-đạo đức-khắc khổ”. Vấn đề thực thụ nằm ở chỗ: làm thế nào để khiến sinh thái học trở nên quyến rũ? Bởi để thừa nhận mấy người theo thuyết hư vô có lý thì vẫn luôn có câu khẩu hiệu này của Keynes: “Xét về dài hạn, tất cả chúng ta đều sẽ chết.”
***
Chủ nhật.
Tôi nghĩ mình cần phải ngừng suy nghĩ. Tôi đã suy nghĩ kỹ trước khi đi đến kết luận này.
***
Thứ Hai.
Cứ ở mãi trong tình trạng đứng trên lưỡi dao cạo[17], thể nào rốt cuộc ta cũng bị cắt làm đôi.
[17] Nguyên văn trong tiếng Pháp “être sur le fil du rasoir”, nghĩa đen là “đứng trên lưỡi dao cạo”, nghĩa bóng là “ở trong tình trạng tạm bợ và nguy hiểm”.
***
Thứ Ba.
Thu hết can đảm - và cả chiếc điện thoại Nokia - vào hai tay, tôi gọi cho Claire. Thật không may, tôi gặp đúng con trai nàng. Cảm giác khó chịu khi tự nhiên phải đóng vai Cloclo và hát vang bài “Điện thoại khóc”.
- Nghe này, mẹ ở rất gần con đúng không? cần phải nói với mẹ là “mẹ ơi, có người muốn gặp mẹ”[18].
[18] Tác giả trích nguyên văn một câu trong bài “Điện thoại khóc” của Cloclo tức Claude François.
- A, bác Oscar ạ? Cháu chuyển máy cho mẹ nhé.
Tôi đang chuẩn bị tinh thần cất giọng hát đoạn điệp khúc:
“Điện thoạiiiiiiiiiiiiiii khócccccccccccccc” thì đột nhiên Claire giật phăng lấy máy:
- Có chuyện gì vậy? Anh quên cái gì à?
- Ừ: em đấy.
Nhưng điện thoại không khóc.
- Nghe này, em đang ở với người tình mới của em, vĩnh biệt anh.
- Khoan đã. Anh không thể sống thiếu em.
- Quá muộn rồi. Anh xéo đi! Bíp bíp.
Nàng nói hai tiếng bíp bíp và thế là tôi trở thành con sói đứng hú dưới ánh trăng. Điện thoại gầm gừ. Điện thoại lải nhải. Điện thoại gào rít. Điện thoại chèo kéo. Điện thoại kêu rên.
***
Thứ Tư.
Bậc thầy tư duy của thời đại chúng ta chính là Ponce Pilate. Kẻ hèn nhát trốn chạy trách nhiệm và phủi tay để khỏi phải đưa ra quyết định chính là các bạn. Tất cả chúng ta đều là Ponce Pilate, nhẫn nhục, quá tải, chán nản khi nghĩ đến chuyện nghi ngờ cái thế giới vượt quá tầm kiểm soát của mình này và những bí ẩn mà chúng ta thậm chí còn không thèm vờ như mình xử lý được nữa. Roland Barthes từng nói: “Ponce Pilate không phải một quý ông không nói không cũng chẳng nói có mà là một quý ông nói có.” Chúng ta cứ ngỡ mình sẽ lẩm nhẩm phản đối nhưng thực tế thì chúng ta chỉ im lặng đồng tình. Vả lại, chúng ta cũng hy vọng giữ được tay chân sạch sẽ.
***
Thứ Năm.
Ở Korova, nhà hàng của Jean-Luc Delastreet[19], Albert de Monaco đang ăn tối với Claire Nebout còn Cécile Simeone thì đang ăn tối với tôi. Chúng tôi chỉ tự làm mất thời gian của mình mà thôi: cả hai cô nàng ấy đều rất chung thủy với các chàng trai của họ. Ardisson nói rằng cần phải đổi tên nơi này thành La Redevance[20]. Đây là một nhà hàng công cộng! Tôi nhấm nháp món gà rưới Coca-Cola nướng (món ăn vừa ngon vừa ngu ngốc). Sandra (Ả điếm Vô danh: ban đầu đây là biệt danh tôi ghi lại trên điện thoại di động của mình; mỗi lần nàng gọi tôi là cụm “ả điếm vô danh” lại xuất hiện; thế rồi nó trở thành danh hiệu quý phái của nàng) kể rằng, hồi nàng còn phục vụ ở Bains, nàng luôn từ chối mọi khoản boa bằng tiền xu rồi kêu lên: “Ê này! Tôi không phải là cái ống đựng tiền!” Và thế là nàng luôn về nhà với chiếc quần lót nhét đầy những tờ giấy bạc 500 franc. Cô bạn thân Manu của nàng tì bộ ngực quý báu của mình lên đĩa ăn. Tôi ước sao mình được là chiếc đĩa ăn ấy. Jean-Yves Bouvier từ chối hôn lưỡi với tôi nhưng dù vậy vẫn trả tiền cho tôi mấy cốc gin tonic. Edouard Baer đã từ Ouarzazate (nơi anh quay bộ phim Astérix và Cléopâtre) về để rồi lại đi đến Mathis Bar (nơi người ta phục vụ nước thần của Astérix). Khi Cécile đứng dậy để quay về với chồng nàng thì đồng hồ điểm hai mươi ba giờ. Tôi liếm lên chỗ nàng đã ngồi trên ghế. Tôi ghen với những chiếc đĩa ăn, những chiếc ghế; tôi muốn được là một bộ tách trà, một chiếc ghế trên xe Mini Austin, một chiếc áo choàng sau tắm của khách sạn Lutetia. Tôi chỉ trích chủ nghĩa siêu tiêu dùng nhưng lại mơ được đầu thai thành các đồ vật.
[19] Thực ra đây là Jean-Luc Delarue, người dẫn chương trình truyền hình nổi tiếng của Pháp. “Rue” trong tiếng Pháp và “street” trong tiếng Anh đều có nghĩa là “phố”.
[20] Nghĩa là “Tiền thuế.”
***
Thứ Sáu.
Những đứa trẻ ranh ngu ngốc chết gí trong các cửa hàng vì PlayStation 2 và tập Harry Potter mới nhất. Tôi tin người ta có thể khẳng định rằng bức thông điệp của ngày không mua bán đã không đến được với thanh thiếu niên một cách trọn vẹn. Có quá nhiều việc phải làm để giúp những người trẻ trong độ tuổi từ mười lăm đến hai mươi tư trừ được tà ma.
***
Thứ Bảy.
Tôi oải quá nên chưa muốn kể cho bạn nghe những chuyến phiêu lưu huyền thoại của Oscar Dufresne trên Technitrain, con tàu đã chở bảy trăm kẻ ăn chơi đến Luân Đôn vào ngày 25 tháng Mười một năm 2000. Sẽ phải kiên nhẫn tới tận thứ Hai...
***
Chủ nhật.
Khi còn cách gương mặt một phụ nữ năm xăng ti mét thì mọi thứ đều tuyệt vời tới nỗi có lẽ ta sẽ nhảy vào mà hôn. Hẳn không bao giờ ta được nhúc nhích khỏi đó. Phần tiếp theo hẳn sẽ sứt mẻ đôi chút.
Lẽ ra tôi không bao giờ được ngả đầu vào Claire cái lần đầu tiên tôi được thấy thứ đó, da thịt trắng trẻo và tinh khiết của nàng trong đêm tối mùa xuân. Lẽ ra tôi phải giữ khoảng cách thiên thu.
***
Thứ Hai.
Tôi rất muốn nhớ về Night Trip: có vẻ như đó chính là bữa dạ tiệc của năm. Tôi có cảm giác mình đã phiêu du trên con tàu Eurostar ấy, con tàu được tạp chí Technikart và nhà xuất bản La Fabrique đặt riêng. Tôi tin mình còn nhớ hình ảnh một vài người mỉm cười: Yves Adrien đầu quấn chiếc khăn choàng của người Ấn thời hậu nguyên tử, Mazarine Pingeot đã từ chối điều gì đó từ rất sớm (từ chối viết bài cho tạp chí Elle chăng?), Jacno và chai rượu nho lậu pinard, Patrick Eudeline và Ann Scott (Romain Gary và Jean Seberg ngày nay). Dàn nhạc của Don Carlos đang hát bài La Bamba giữa hai lần thay DJ chơi nhạc downtempo. Sau đó thì đêm Luân Đôn trở nên mờ mịt trong trí nhớ của tôi, nhưng rõ ràng là có cuộc triển lãm được đặt tên đầy sáng suốt là Apocalypse, rồi một hộp đêm ba tầng phát vài đĩa nhạc hay ho cũ kỹ (When I’m with you của Sparks và To cut a long story short của Spandau Ballet), mấy chiếc gối dựa tôi nằm lăn lên mà uống, rồi Quetsch Le Moult bước ra cùng Guillaume Allary, và một biên tập viên mảng thời trang của tạp chí Jalouse bắt đầu vừa ôm hôn tôi vừa sờ soạng cục sướng của tôi, Quý ngài, rồi tôi thiếp đi trên một chiếc xe buýt và đã đến chuyến tàu trở về, rồi chẳng gì nữa hết, đầu óc rỗng tuếch, liệu đó có phải điều người ta vẫn gọi là “sự suy sụp” hay chỉ là đường hầm dưới biển Manche?
***
Thứ Ba.
Tôi vừa ngắt cánh mấy bông cúc vừa nghĩ đến Claire:
- Nàng ngốc nghếch, hơi hơi, rất nhiều, cực nhiều, nhiều điên cuồng, không chút nào.
Tôi đau đớn biết bao: tôi không tài nào quên nàng được. Mỗi lần tôi gặp nàng thì trông nàng lại bớt hay ho đi một chút nhưng mỗi lần mà tôi không gặp nàng thì nàng lại hay ho lên rất nhiều. Nàng thô tục, ồn ã, điên rồ, cười quá to, ăn mặc lôi thôi, nàng là Marlène Jobert của kẻ tội nghiệp, là Nicole Kidman phẩy phẩy, nàng đi giày hở gót ngay giữa mùa đông, sở hữu một chiếc ô tô nực cười chất đầy ghế ngồi cho trẻ con, có hai đứa con với hai người đàn ông khác nhau, làm tình như một kẻ gàn dở, hai lần, ba lần, bốn lần liên tiếp mà vẫn không đủ với nàng, nàng hú hét và nàng còn nhét thêm cả các ngón tay vào, nàng là người không thể thỏa mãn được thế nhưng lại dễ chán chường, chẳng gì khiến nàng vui thích, Claire buồn rầu, tôi nhớ Claire, mỗi lần rời xa nàng là mỗi lần trong tôi trống rỗng. Ai đó đã đi qua cuộc đời tôi. Thật hiếm có ai đó đến với cuộc đời tôi.
***
Thứ Tư.
SMS là mốt giao tiếp mới hợp mốt. Ai cũng gửi tin nhắn soạn trên điện choại di động cho nhau. Vậy là ta lại quay về với những điện tín, những văn chương thư tín, với những mối quan hệ nguy hiểm. Chẳng hạn:
Em héo mòn vì anh.
Em nhớ đôi bàn tay anh.
Đôi môi anh khám phá thân thể em.
Ich liebe dich[21].
[21] Tiếng Đức trong nguyên bản, nghĩa là: Anh yêu em.
Em ướt mềm vì anh.
Em ở tuổi mà anh muốn, có cái tên mà anh muốn.
Hay chúng mình đến Couine nhỉ?
Được thôi, đồng ý rằng đó chưa phải là Choderlos de Laclos nhưng ta đang dần đi đúng con đường ấy. Sự nhanh chóng và kín đáo của những tin nhắn này khiến người ta phóng đại tình cảm của mình, khát khao của mình. Đã có một cô bạn thân than vãn vào hôm qua:
- Tôi chán ngấy những “SMS yêu đương” rồi!
***
Thứ Năm.
Cách mạng lớn lao ở Pháp, thế mà chẳng ai nhắc đến cả! Phương pháp ngừa thai bằng cách phẫu thuật thắt ống dẫn tinh cuối cùng cũng được Quốc hội cho phép. Điều này có nghĩa là sắp tới đây các binh đoàn ngày càng lớn mạnh của Oscar Dufresne sẽ có thể tự nguyện để mình bị tiêu diệt hòng thông dâm mà không cần phòng ngừa gì hay sợ có con cái. Ôi vui sao, ôi hạnh phúc sao: rốt cuộc những người ích kỷ cũng sắp được ngừng sinh sản. Khi nào thì phương pháp phẫu thuật thắt ống dẫn tinh mới được An sinh Xã hội bồi hoàn?
***
Thứ Sáu.
Valérie Lemercier nói:
- Tôi còn trẻ, tôi không muốn trải qua phần còn lại đời mình ngồi xem chương trình “Hãy chọn giá đúng”!
Đó là toàn bộ vấn đề của thế hệ chúng tôi: chúng tôi không muốn sống cuộc đời mà cha mẹ định sẵn cho chúng tôi. Chúng tôi cũng như họ: chúng tôi cũng muốn làm trái lời, nhưng chúng tôi quá lười biếng để có thể xuống đường cạy gạch lên mà ném[22].
[22] Ám chỉ tới phương thức đấu tranh trong phong trào sinh viên nổi dậy tháng Năm 1968.
***
Thứ Bảy.
Tôi đang ngồi bên Robbie Williams ở VIP Room. Anh mặc bộ đồ kẻ sọc ôm sát nom như chủ ngân hàng City de la City. Tin tốt lành: nếu bây giờ các ngôi sao nhạc rock ăn mặc như dân công sở hám tiền tham vọng, thì điều đó có nghĩa là rốt cuộc tôi cũng có thể đào cái tủ quần áo ngạo nghễ có lỗ những năm 80 của tôi lên để mình có thể được nom giống một ngôi sao.
***
Chủ nhật.
Tôi đã tìm ra cách để có thể được mân mê miễn phí các bộ ngực: bảo các bộ ngực ấy là đồ giả. Chị em cứ gọi là tự ái muốn chết. Thế là đột nhiên họ sẽ vén áo lên và yêu cầu ta sờ nắn để kiểm chứng. Đừng nhượng bộ tức thì; hãy tỏ ra thật chuyên nghiệp. Hãy nói:
- Ca phẫu thuật thành công đấy chứ nhỉ? Chẳng cảm thấy tí silicon nào.
- Không phải thế đâu! Đồ thật đấy! Sờ nữa mà xem!
Những màn thoát y miễn phí và những màn sờ ngực an toàn. Cảm ơn ai đây? Hãy cảm ơn Oscar!
***
Thứ Hai.
Sẽ tốt biết bao nếu hôm nay có chuyện gì đó xảy đến với tôi. Tôi tin rằng tất cả các bạn đều thoát khỏi trang viết này với tư cách người chiến thắng.
***
Thứ Ba.
Tôi đưa em gái một cô bạn đến Chen (nhà hàng Tàu ngon nhất Paris). Lúc xem thực đơn, cô nàng kêu lên:
- Nhưng sao có lắm thứ để chọn thế này, em sẽ bị căng thẳng về mặt quyết định mất!
Thanh niên ăn nói ngày càng kỳ quặc. Chẳng hạn tôi hoàn toàn không biết họ nói lái cụm: “một cách bất hợp hiến”[23] như thế nào. Bữa tối kết thúc chóng vánh vì chẳng có gì để nói. Từ khi yêu Claire, tôi luôn tự vệ quá đáng. Chính vì vậy mà tôi đánh mất nàng. Chừng nào còn tiếp cận phụ nữ với nỗi sợ tổn thương sâu đậm thì chừng đó tôi sẽ không phải lòng ai được. Đôi khi tôi tự nhủ chẳng ai phải lòng ai được nữa trong cái thế kỷ này. Có để làm gì đâu cơ chứ? Thế hệ vỏ bọc. Thế giới côn trùng. Đội quân mai rùa. Tình yêu: bao nhiêu sư đoàn?
[23] Từ mang nghĩa này trong tiếng Pháp được coi là từ có nhiều ký tự nhất của ngôn ngữ này.
***
Thứ Tư.
Strasbourg, đó là Amsterdam không cần sa bán tự do (nhưng rượu nho Alsace thì lại được phép). Tôi vừa nhấm nháp những chiếc bánh vắt vừa nghĩ về châu Âu. Bầu không khí say sưa tuyệt hảo giữa lòng thành phố gôtíc; mặt nước lấp lánh ánh bạc của con kênh phản chiếu những ngôi nhà gỗ trét và những chiếc ủng cao đến tận đùi mà các cô gái bán hoa người Estonia đi. Tại quán bar Living Room (11 phố Balayeurs), bầu không khí thật hào nhoáng trưởng giả. Tôi khe khẽ hát bài You are my high, ca khúc được yêu thích trong đêm băng giá. Cứ ngồi mà uống quá nhiều thì rất nguy hiểm: người ta chỉ có thể nhận ra hậu quả khi đứng lên. Lúc ấy không thể đi được, thế nên phải ngồi lại, và đó là khi mọi phiền muộn thực sự bắt đầu. Một lúc sau, tôi hạ cánh xuống quán bar Những viên phi công (tôi làm mất địa chỉ quán này rồi). Sao lúc nào cũng phải lựa chọn giữa các cô nàng tóc vàng, tóc nâu hoặc tóc hung chứ? Tôi muốn đi chơi với một em tóc hàng, một em tóc vâu và một em tóc nung cơ! Đã bảy giờ sáng; không thể cương cứng nổi. Đó là giờ những kẻ nghèo khổ bắt đầu làm việc.
***
Thứ Năm.
Một cô nàng người Mỹ ôm hôn tôi và chúng tôi vừa quấn lấy nhau trên giường cô nàng vừa nghe album của Avril Lavigne - hay nhất là bài số 3 và số 10, ngày nay người ta không quan tâm đến tên bài hát nữa mà quan tâm đến số thứ tự của nó để có thể đặt chế độ phát lại trên điều khiển từ xa - và cô nàng kể với tôi những lần sảy thai và chuyện cô nàng kết hôn với một tên khốn và tôi cắn đôi vai thơm mùi long diên hương cùng đôi cánh tay khúc khuỷu của cô nàng và vừa liếm láp cô nàng như thể cô nàng là một cây kem tôi vừa tự nhủ “cẩn thận đấy”, “take care” và tôi cứ nhắc đi nhắc lại với mình điều đó, và tôi tiếc biết bao vì đã không hỏi cô nàng số điện thoại. “Cẩn thận đấy.” Người Mỹ thường nói “take care” với tất cả mọi người, vậy mà tôi lại thấy nói như thế ý nhị chân tình hơn là nói “I love you”. Cẩn thận đấy bởi tôi sẽ chẳng bao giờ gặp lại em nữa đâu. Thật buồn làm sao những chuyện tình một đêm, nhưng cũng thật dễ chịu. Ta dám làm những hành động mà ta thường phải mất hàng tháng để thử. Ta phát ra những ngôn từ dâm dục bằng một thứ tiếng xa lạ: “Give me your pussy”, “Lick my balls”, “I want your ass”, “swallooooow!” Tính rụt rè biến mất trong thoáng chốc. Có lẽ tôi sẽ bớt hứng khởi hơn nếu biết ngày nào mình cũng được làm đi làm lại như thế.