
Thứ Năm.
Khai trương Stringfellows ở đúng chỗ Niel’s trước đây: vẫn giống trước, chỉ trừ việc là không có quần áo. Với Pink Platinum, Hustler và Stringfellows, Paris đã tìm lại được danh tiếng thời tiền chiến của mình: thành phố của các phụ nữ trần nhồng nhộng giơ chân giơ cẳng lên. Tất cả chúng ta đều là những fellow du string[2]! Tôi mắc nghiện những cơ thể bóng loáng, những bộ ngực chĩa ra, những cặp mông nhẵn nhụi, những cái miệng hồng, những cái lưng ong ưỡn cong mồ hôi nhỏ giọt dọc xương sống và Tôi Ngưỡng Mộ Dior[3]. Tôi dọn đến ở trong một clip R&B. Dối lừa bằng ánh mắt là cách chung thủy dễ chịu nhất.
[2] Tiếng Anh trộn tiếng Pháp trong nguyên bản, nghĩa là “những kẻ theo đuổi quần lọt khe”.
[3] J’adore (Tôi ngưỡng mộ) là tên một loại nước hoa của Dior.
***
Thứ Bảy.
“Tôi là một kẻ sáng tạo dính dáng vào chiến lược thương mại.” Gã trai kool nhất quả đất tên là Tom Ford. Để mỗi khoảnh khắc trong đời bạn trở nên hoàn hảo, hãy nghĩ đến điều hẳn Tom Ford sẽ làm nếu là bạn. Không, hẳn anh sẽ không mặc giống bạn. Không, hẳn anh sẽ không cất lời chào tên quái vật đó. Không, hẳn anh sẽ không bao giờ mỉm cười với ai đó khác ngoài Karl Lagerfeld. Không, hẳn anh sẽ không đọc bài báo này, bởi chắc anh đang trên sa mạc New Mexico vừa liếc mắt đọc qua Wall Paper vừa ngáp, người diện cả cây đen, lưng dựa vào bức tường trắng ngôi biệt thự anh ở, nơi anh sẽ tổ chức một bữa tiệc mời rất ít người, trong đó, những người ta thường thấy trong các cuốn sách của Bruce Weber sẽ làm cho nhau cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ hài lòng.
***
Chủ nhật.
Đâu là vấn đề của tôi trong suốt bốn mươi năm cuộc đời sắp tới? Cố gắng sống hạnh phúc mà không cần là Tom Ford.
***
Thứ Hai.
Sự tỉnh giấc khó chịu: Françoise lại ngủ lang còn tôi thì không sao hoàn toàn mặc kệ nổi. Tôi ăn trưa với Jean-Paul Enthoven, ông chủ xuất bản kiêm bạn tôi.
- Anh ổn chứ? Trông cái mặt anh kìa.
- Nghĩa là... Tôi khá là muốn tự sát rồi đấy.
- Thế thì sách của anh sẽ in ầm ầm ngay. Mấy quyển sổ ghi chép của anh sẽ được tôn thờ, hệt như tác phẩm của Brautigan hay Sylvia Plath.
- Cảm ơn...
- Vấn đề của tự sát là người ta không còn sống để mà tận hưởng nó được nữa.
Và đây chính là cách anh giúp tôi thoát khỏi ý nghĩ đó. Như vậy, có thể cho rằng hôm ấy, Jean-Paul Enthoven đã vô tình cứu mạng tôi.
***
Thứ Ba.
Val Pacino cho tôi nếm thử món cocktail mới được anh đặt cho cái tên “Ma túy lỏng”. Một phần ba vodka, một phần ba Get 27, một phần ba Perrier. Get 27 lấy đi vị đắng của vodka, bọt của Perrier đẩy rượu đi vào máu nhanh hơn. Ba cốc nuốt vội biến bạn thành một người máy hoạt nghiệm.
***
Thứ Tư.
Do nốc hàng lít ma túy lỏng trong lễ hội VSD nên tôi khó mà tường thuật được cho bạn lễ hội đó. Như thường lệ, tạp chí này lại nảy ra ý tưởng thảm thương là yêu cầu tôi “hâm nóng bầu không khí”, nghĩa là để tôi lên xoay đống đĩa từ lúc hai mươi ba giờ đến nửa đêm hòng phá bĩnh việc siêu sao Ava Gardner lên sân khấu ở VIP Room. Tôi vừa chán nản chơi hết The Supremes đến The Stooges vừa rống lên những lời tục tĩu trong bài hát yêu thích của tôi (tối nay tôi lên cơn thèm khát tình dục kể từ lúc Marc Dorcel giới thiệu Mélanie Coste với tôi còn Patrick Besson tán tỉnh người phụ nữ của tôi). Các màn hình tinh thể lỏng chiếu ảnh một buổi chụp hình mặc bikini của Estelle Desanges, vây quanh là những cô nàng người Hungary đã được phẫu thuật mở thùy não. Tôi thích những gì diễn ra trên màn hình ấy hơn là những gì diễn ra trong căn phòng này. Công chúng huýt sáo mỗi lần chờ tôi thay đĩa, mà chính những khoảng trống ấy tạo nên thương hiệu cho tôi: thương hiệu Dufresne’s touch[4], chứ sao nữa. Cái cách phá tan một khuynh hướng mà không phải dẹp sạch đường băng ấy, cái cách chỉ riêng mình tôi có ấy. Bí quyết của tôi ư? Dễ lắm: tôi cứ việc nhét bất kỳ cái đĩa nào vào, mọi người sẽ không chịu về nhà chừng nào quán bar vẫn mở cửa. Một gã điên rồ tặng tôi một trò chơi mới: “Libertin’Art” (kiểu như Trivial Pursuit dành cho những người thích trao đổi bạn tình). Tôi vội vã về nhà để bắt đầu một cuộc chơi mới: “Đối tác của bạn và bạn, người nọ bịt mắt cho người kia, rồi cả hai cùng nhau đi tìm những mùi hương khác nhau tỏa ra từ cơ thể mỗi người”, thẻ bài số 46 nói vậy. Trò Scrabble sắp trở nên lỗi thời rồi.
[4] Tiếng Anh trong nguyên bản, có thể hiểu là “phong cách của Dufresne”.
***
Thứ Sáu.
Trong dạ tiệc của Jean-No ở Pulp, tôi hỏi anh ban nhạc phong cách punk tuyệt vời đang hát La Musique của Nicoletta theo kiểu trash metal kia tên là gì.
- Ai thèm quan tâm chứ, anh đáp lời tôi.
Tôi khuyên bạn nên nghe nhóm nhạc xuất chúng này: nhóm Ai Thèm Quan Tâm Chứ.
***
Chủ nhật.
Điều kỳ quặc nhất ở nước ngoài chính là vẻ đầy nghiêm túc của các phóng viên khi hỏi tôi về ý nghĩa cuộc sống. Họ nhầm tôi với Eric-Emmanuel Schmitt hay sao chứ?
***
Thứ Hai.
Những thời điểm tôi cảm thấy thoải mái: khi tôi vừa nghe nhạc vừa ngắm mây qua cửa sổ máy bay, hoặc khi tôi say không còn biết trời đất gì nữa rồi được một cô gái tôi chẳng hề quen biết cởi quần áo cho, hoặc khi tôi bơi trong một bể bơi dưới ánh mặt trời, hoặc khi tôi và Françoise thực hiện tư thế 69, hoặc khi tôi vừa đọc nhật ký của Barnabooth[5] in trong tủ sách “L’Imaginaire[6]” vừa uống rhum vani của nhà hàng Madoudou.
[5] Barnabooth là nhân vật trong tác phẩm của nhà văn, nhà thơ, cây viết tiểu luận người Pháp Valery Larbaud (1881-1957).
[6] Tủ sách L’Imaginaire của nhà xuất bản Gallimard.
***
Thứ Ba.
Điều mà tôi không sao chịu nổi vào thời điểm này là việc mọi người nghe mãi nhạc nền phim Amélie Poulain. Tiếng accordéon ấy khiến rôi nhớ lại những bữa tiệc người ta chỉ uống thứ rượu vang đỏ dây bẩn, ai cũng dính rượu vang khô quanh môi, rồi thì tóc tai tã tượi và chẳng có lấy một cô gái nào khả dĩ làm tình được. Lúc nào cũng có một gã nghệ sĩ hết thời bám chặt lấy bạn mà nói với bạn về cuốn sách gã đang viết rồi phả hơi thở nặng mùi vào mũi bạn. Tôi đang trở thành kẻ bị ám ảnh: tôi không chịu nổi những nơi sặc mùi râu quai nón lún phún nữa, “thế nếu chúng ta vừa tranh luận linh tinh đến tối muộn trong một quán rượu vừa nghe Négresses Vertes thì sao” làm tôi muốn ói mửa, chẳng biết dùng từ nào khác. Tiếng accordéon ấy khiến tôi nhớ lại bao đêm tôi đã bỏ ra vì muốn cải tạo thế giới trong khi chính tôi mới là người được cải tạo.
***
Thứ Tư.
Tôi ở Barcelona được mười lăm phút đồng hồ rồi và tôi đang uống cốc gin chanh đầu tiên mắt dán chặt vào những cô em mười tám xứ Catalan. Tôi thích thầm phân loại trong đầu: cô này có vẻ khả dĩ đấy, cô kia thì không, cô này được, khả dĩ, bất khả, khả thi, bất khả, cực kỳ cực kỳ dễ thương, cực kỳ cực kỳ xấu gái... Điều mà cánh phụ nữ không hiểu, đó là đàn ông dành cả đời mình để so sánh họ với nhau. Cô này tôi tin mình có thể, cô kia thì ít chắc chắn hơn... Điều này đối với họ có phải là sỉ nhục không? Có lẽ. Nhưng còn có gì nhục hơn thân phận đàn ông nữa đây. Cuối cùng, một kỳ quan bước tới với cặp mông nhỏ và bộ ngực ranh mãnh đồ sộ, vấn đề là nàng làm tôi nghĩ đến Françoise, cứt thật, nàng thực sự giống Françoise, cứ phụ nữ nào khiến anh thích thú thì đều đạo hình ảnh của em hết. Không ai giữ thái độ phân biệt chủng tộc kinh khủng hơn một gã đàn ông đang yêu: gã chỉ quan tâm đến một người duy nhất còn tất cả những người khác đều có thể chết đi. Lừa dối người phụ nữ của mình chẳng khác gì lừa dối chính bản thân mình.
***
Thứ Tư (vẫn thứ Tư).
Thật tuyệt khi không còn phải đổi tiền nữa. Với đồng euro, bạn cảm thấy như đang ở nhà mình tại đất nước xa lạ này. Bạn không nói tiếng Tây Ban Nha, nhưng bạn ăn mặc hệt như người bản xứ. Toàn cầu hóa đồng nghĩa với việc vừa cảm thấy nơi nào cũng là nhà vừa cảm thấy lạ nước lạ cái. Các chuyến du lịch trở nên tuyệt vời dưới chế độ toàn cầu hóa, dĩ nhiên với điều kiện bạn là kẻ phát cuồng vì đồng euro và hoàn toàn hời hợt. Tôi du lịch vòng quanh thế giới nhưng tôi chẳng thấy gì hết bởi chẳng có gì để mà thấy cả. Đất nước nào cũng giống đất nước tôi. Tôi bay từ chỗ y hệt này tới chỗ y chang khác. Người dân mặc quần áo y chang nhau để đi đến những cửa hàng cũng y chang nhau. Hệ quả tích cực duy nhất của sự đồng nhất này: cả thế giới chỗ nào cũng là nhà tôi, và vì ra đi rồi cũng giống như ở lại, nên tốt hơn cả là ra đi.
***
Thứ Năm.
Hoan hô Choke, cuốn tiểu thuyết mới của Chuck Palahniuk (tác giả Fight Club), trong đó anh viết:
- Màn thổi kèn dù là tồi tệ nhất vẫn cứ hơn đứt việc được hít ngửi bông hồng đẹp nhất hay ngắm cảnh mặt trời lặn tuyệt vời nhất.
Dù sao tôi cũng không còn xung năng tính dục nữa. Tôi không muốn làm tình nữa, tôi thích tà lưa tán tỉnh hơn. Tôi cai rồi: dùng bao cao su thì chẳng còn gì là thú vị; không dùng bao cao su thì lo phát khiếp cả lên (trong cả hai trường hợp tôi đều không cương cứng nổi). Tôi không hiểu nổi cái thứ bậc ngu ngốc ấy trong đầu đám đàn ông: cứ như thể làm tình là cao cấp hơn tán tỉnh vậy. Tôi thì tôi thích điều ngược lại: làm tình làm sao khêu gợi được bằng nhảy một điệu slow. Một bàn tay lùa lên mái tóc còn đẹp hơn việc phóng tinh vào quả bóng cao su Durex. Một bờ môi hôn lên mí mắt, một ngón tay trong miệng hoặc một cái lưỡi liếm trên ngón tay còn dễ chịu hơn bao quy đầu trong tai. Thẳng thắn mà nói thì như vậy đúng hay không đúng?
***
Thứ Sáu.
Ăn tối trong khu phố Barrio Chino ở nhà hàng Casa Leopoldo, một quán ăn rẻ tiền nổi tiếng từng được André Pieyre de Mandiargues nhắc tới trong La Marge. Vásquez Montalbán, Juan Carlos và José Luis de Villalonga là những khách quen của quán này. Món giăm bông Jabugo đúng là độc nhất vô nhị, tôi ních thoải mái các món rán nhẫy mỡ và chúng tôi nghĩ ra một khuynh hướng mới: “Rậm lông” (theo đám bạn đầy nam tính của tôi thì phong cách Demis Roussos sẽ là mốt trở lại: tuyệt đối phải để râu và lông ngực mọc lên, giữa cằm và dương vật phải là cả một khu rừng, nếu họ nói đúng thì hè này của tôi coi như tan thành mây khói, tôi sẽ mang dáng vẻ gì đây khi cơ thể mình trơn bóng nhẵn nhụi như vậy?). Sau đó, họ đưa tôi đến một lễ hội nhạc techno ở Bảo tàng Nghệ thuật Đương đại Barcelona (công trình kiến trúc tuyệt đẹp, MACBA, do Richard Meier vẽ):
- Rồi cậu sẽ thấy, đó là một lễ hội Barcelona điển hình: chẳng ai khiêu vũ cả, ai cũng chỉ chực nhìn người vừa tới.
- Ồ thế ư, tôi trả lời. Vậy thì cũng cùng nguyên tắc với các lễ hội Paris điển hình rồi.
***
Thứ Bảy.
Truyền hình sóng điện từ tìm cách quyến rũ tôi: Lescure và Farrugia gọi điện cho tôi. Ardisson khuyên tôi nên từ chối. Nếu đồng ý, tôi sẽ còn đáng ghét hơn nữa và như vậy là bị ghét nhiều hơn nữa. Tôi đồng ý vì thói tò mò thích khoái cảm đau và sức hấp dẫn của lương bổng.
***
Chủ nhật.
Để đạt được quyền lực, phải làm cho mọi người tin rằng bạn rất yếu.
***
Thứ Hai.
Tôi ủng hộ việc thiết kế một “Thẻ Dành Cho Người Nghèo” được trình ra tại lối vào các cửa hàng như Zara, Mango, H&M, Kookaï, NafNaf, Gap, vv. Chỉ những phụ nữ sở hữu thẻ này (chỉ dành cho người chứng minh được mình kiếm được ít hơn 1500 euro chưa trừ thuế mỗi tháng) mới có quyền vào các cửa hàng quần áo giá rẻ. Như vậy người giàu sẽ buộc phải mua bikini của hãng Chanel với giá 2000 euro một bộ (việc làm này mang lại 33% thuế giá trị gia tăng đóng góp cho các bệnh viện, nhà trẻ...) Tôi cũng ủng hộ việc cấm bán hàng hạ giá cho Christine Orban và Paris Hilton.
***
Thứ Ba.
Tối hôm đó, hút đến liều thứ bảy, tôi ngờ rằng vậy là quá lắm rồi nhưng đã quá muộn mà tôi thì quá say không hãm lại được nữa. Từ đó mới nảy sinh nỗi hoang mang âu lo khủng khiếp khiến tôi phải ghi vào cuốn sổ Muji điều này: “Mẹ kiếp, mình đang ở đâu chứ? Ánh đèn nê ông phản chiếu trên lớp bi tum rải đường. Chắc chắn mình đang ở một thành phố. Nhưng thành phố nào mới được chứ? Và ở nước nào mới được chứ? Mình muốn quay về tổ quốc nếu đúng là mình có một tổ quốc.”
Kết luận: hãy cẩn trọng với liều thứ bảy. Nó khiến bạn thành người theo chủ nghĩa chủ quyền.
***
Thứ Tư.
Alain Finkielkraut ghét nhạc tại các quán bar, thứ âm thanh liên tằng ấy ngăn không cho ta nói chuyện, suy nghĩ, tồn tại. Ông có lý, nhưng ta có thể hiểu lợi ích của kiểu âm nghịch tai như vậy: âm nhạc mạnh tới nỗi (chẳng hạn ở quán bar Fabrique hay Sanz Sans) không ai nghe thấy người bên cạnh nói gì. Thế là cơ hội duy nhất ta có để được người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh thấu hiểu không phải là hét vào tai nàng mà là trực tiếp ôm vai nàng, cắn cổ nàng, hét vào miệng nàng. Âm nhạc đinh tai nhức óc trong các quán rượu cho phép ta bỏ qua giai đoạn tán tỉnh để chuyển thẳng đến giai đoạn gần gũi thể xác, một mức độ giao tiếp khác.
***
Thứ Năm.
Điều tốt nhất là kẻ thù của điều tốt. Điều tệ nhất là kẻ thù của điều tốt hơn cả. Kẻ bất tài là kẻ thù của người thiên tài. Kẻ hư hỏng là kẻ thù của người tuyệt vời. Thứ phân rác là kẻ thù của hàng siêu sao. Wao. Ta học được ối điều nếu ta chịu suy nghĩ chút xíu.
***
Thứ Sáu.
Tại sao cuộc đời và tác phẩm của tôi lại gắn kết chặt chẽ với nhau ư? Bởi tôi tiến hành thí nghiệm trên chính bản thân mình, như một nhà bác học điên, rồi sau đó mới tường thuật lại những thí nghiệm đó thông qua việc viết lách. Tôi là con chuột bạch của chính tôi.
***
Thứ Bảy.
Cảnh ghen tuông mới của Françoise. Nếu thực là người vô liêm sỉ thì hẳn tôi sẽ không đỏ mặt thường xuyên như vậy. Nàng phủ nhận sạch trơn trò chơi hai mặt với Ludo. Tôi không tin nàng, dù nàng đóng kịch giỏi hơn tôi. Tôi oán trách những câu chuyện tình, bởi chúng sao mà dễ đoán đến vậy.
***
Chủ nhật.
Một đám đông tràn xuống sàn khiêu vũ, thế nên tôi lánh vào khoang VIP. Nhưng khoang VIP cũng chật cứng người, thế nên người ta tìm cho tôi một góc còn riêng tư hơn nữa ở trên tầng, nhưng góc riêng tư ấy nhanh chóng trở nên chật như nêm, thế nên ông chủ kéo tôi vào văn phòng tuyệt đối cá nhân của ông ta. Sau đó, tôi chỉ phải trở về nhà mình. Kết quả của lập luận VIP (càng lúc càng ít người, càng ngày càng được chọn lựa kỹ lưỡng), nơi chốn cuối cùng của chốn sang trọng có điều hòa, chính là tu viện. Khoang VIP lý tưởng là một xà lim giữa sa mạc.
***
Thứ Hai.
Khai trương nhà hàng Bon số 2 do Philippe Starck vẽ (phố Ngày 4 tháng Chín, quận II Paris). Phía trên quầy bar là bảng niêm yết giá chứng khoán. Nhân viên quầy bar, một gã nghiện hói đầu tên Xavier phục vụ chúng tôi món rượu bourbon pha va ni và một cốc vodka Mexico bên trong có một con tằm được nuôi bằng cần sa. Sau vài chầu, Guillaume Rappeneau phun ra:
- Muốn làm gì tôi thì làm đi!
Các buồng vệ sinh đều lát đá trắng. Tôi gặp Ả điếm Vô danh trong cầu thang. Nàng bảo tôi:
- Em sẽ hôn anh ở những chỗ nặng mùi.
Laurent Taïeb là Big Bon. Anh hứa sắp tới sẽ mở một StarckHôtel giống khách sạn Mondrian ở Paris. Tôi sẽ được một phòng hạng sang suốt năm. Tôi sẽ sống trong một giấc mơ đóng băng, ảo ảnh của một giấc mơ khác. Đến năm 2005 bạn sẽ còn căm thù tôi hơn nữa.
***
Thứ Ba.
Mọi người thường nói với tôi: “Ngoài đời anh dễ thương hơn trên ti vi gấp vạn lần” và những lời leng keng khác. Vậy là sai; tôi xin dành điều đó cho Jacques Chirac. Ở đâu mà tôi chẳng dễ thương. Chỉ đơn giản là tôi vờ như mình độc ác để không ai làm phiền tôi cả. Trong tôi diễn ra cuộc tranh cãi giữa bộ mặt hãm tài và con người lãng mạn, và thường thì con người lãng mạn (con người khờ khạo, con người ướt át, con người ngây thơ, con người lịch thiệp và con người lạc quan) rốt cuộc luôn giành phần thắng.
***
Thứ Tư.
Tôi xem một phim tài liệu về Hugh Hefner. Người sáng lập ra tạp chí Playboy sống cùng sáu bà vợ ở Hollywood. Những thứ cực đoan luôn tương ngộ nhau: khi ta là biểu tượng của tự do tình dục, sự suy đồi cùng cực, sự khiêu dâm tuyệt đối, ta lại phải đối mặt với cả một bầy tì thiếp - và như vậy, ta trở thành kẻ theo đạo Hồi. Lý tưởng hơn cả là sống như Hefner đến năm năm mươi tuổi, sau đó thì dừng lại (bằng cách kết hôn hoặc tự sát - cũng như nhau cả). Bởi còn gì u sầu hơn một tay chơi bảy mươi lăm tuổi nữa? Hugh Hefner chỉnh sửa tóc giả và dùng Viagra. Chính vì thế mà Đức Allah thật vĩ đại.
***
Thứ Năm.
Thủ dâm tức là tình dục đồng giới với chính bản thân mình.
***
Thứ Sáu.
Trao đổi bạn tình không phải chủ nghĩa cộng sản mà là chủ nghĩa tự do tình dục cực điểm. Chính vì thế mà Françoise phản đối chuyện này. Ta đi tới một câu lạc bộ để đổi người phụ nữ hôm qua lấy người phụ nữ ngày mai. Sắp tới, tất cả các hộp đêm đều trở thành nơi trao đổi bạn tình, đổi chác sẽ thay thế tình yêu. Trong cuốn nhật ký này, tôi sẽ viết: “Thứ Hai. Tôi đã đổi Pauline lấy Gisèle. Thứ Ba. Tôi đã đổi Gisèle lấy Noémie. Thứ Tư. Tôi đã đổi Noémie lấy Pénélope.” Người ta sẽ trưng ra (như ở quán bar Bon số 2) bảng niêm yết giá tình dục của các cô gái. “Tối nay, Pénélope tăng thêm ba điểm: nàng đã đánh son môi. Noémie sụt sáu điểm vì bị tăng sáu cân. Gisèle vẫn giậm chân tại chỗ với đôi bàn chân quá khổ.” Giải phóng tình dục không phải hành động vô chính phủ mà là hành động hết sức tự do: ở điểm này, tôi nghĩ giống như tác giả cuốn Plateforme.
***
Thứ Bảy.
Du lịch Casablanca cùng Françoise dưới mưa gió. Không còn Saint-Exupéry ở khách sạn Excelsior, cũng chẳng còn Humphrey Bogart quyến rũ những phụ nữ đã có chồng trong các khách sạn thiết kế theo phong cách Art Déco. Có một thành phố vô chính phủ và ồn ào, nơi người ta bấm còi inh ỏi dưới bầu trời màu trắng. Có bể bơi trên mái khách sạn Sheraton. Có mái đua, quán bar, nhà hàng và các cô nàng răng trắng. Có Le Petit Rocher, một kiểu quán bar Phật giáo Buddha bar Maroc, nơi đám thanh niên nhà giàu vừa mơ về nước Mỹ vừa bày tỏ lòng căm thù Israel. Có những kẻ bịp bợm đi BMW từng xem “Loft 2” trên truyền hình. Không tài nào thoát khỏi cô nàng lẳng lơ Marlène: nàng đã trở thành ngôi sao nhờ truyền hình vệ tinh. Trong cửa hàng rượu vang ở chợ trung tâm, người ta chỉ bàn tán về nàng: kẻ cuồng dâm ấy đã giành phần thắng đúng mười phút sau khi bước chân vào show truyền hình Big Brother. Suốt khoảng thời gian đó, các trận đánh bom vẫn tiếp tục.
***
Chủ nhật.
Ở Zurich, một người hâm mộ nhận ra James Joyce trong một quán cà phê.
- Liệu tôi có thể hôn tay người đã viết ra Ulysses được không?
Joyce đã trả lời:
- Không, vì bàn tay ấy còn làm nhiều thứ khác nữa.
***
Thứ Hai.
Richard Durn chẳng có gì đặc biệt cả: hắn bắt chước Erostrate, kẻ từng đốt đền Artémis ở Ephèse để được trở nên bất tử (đây là một trong Bảy Kỳ quan của thế giới và chuyện xảy ra vào năm 356 trước Công nguyên). Cũng như Erostrate, Richard Durn đã giết nhiều người hòng thoát khỏi tình trạng vô danh. Nhật ký của hắn, được Le Monde đăng lên, giống với thứ mà hẳn là tôi sẽ viết nếu mọi người đều không hay biết cái mặt tôi. “Thế lỡ tôi không tồn tại thì sao?[7]” hẳn hắn có thể ca lên như vậy giống Joe Dassin nếu hắn là kẻ tự mê bản thân. Đó là một trong những lần đầu tiên tại Pháp, khát khao nổi tiếng tạo ra các vụ giết người. Nên nhớ Erostrate đã bị kết án chết thiêu và việc nhắc đến tên ông ta bị cấm dưới mọi hình thức, nếu không sẽ bị tử hình. Tôi gợi ý với các bạn đừng bao giờ nhắc đến tên của... hắn tên gì ấy nhỉ?
[7] Bài hát của Joe Dassin có tên là “Et si tu n’existais pas”, tạm dịch “Nếu em không tồn tại”.
***
Thứ Ba.
Bệnh tật, cháy túi, trên đại lộ Jean-Jaurès, lúc nói lời chào tôi, Guillaume Dustan giơ cánh tay lên và ra dấu chữ V chiến thắng.
***
Thứ Tư.
“Tôi là gã đàn ông đêm đêm vừa đi khắp các con phố trong các thành phố để tìm kiếm các cô gái vừa cầu trời khẩn Phật cho mình đừng tìm ra.” Nhật ký của Archibald Olson Barnabooth kể lại cuộc đời một thanh niên giàu có, ở châu Âu, cách nay đúng một thế kỷ. Nếu không tính đến phong cách thì thật hấp dẫn khi so sánh cuốn nhật ký đó với nhật ký của tôi: mọi thứ đã thay đổi rất nhiều (đồng nhất các nền văn hóa, rút ngắn khoảng cách về mặt kỹ thuật, giải phóng các tập quán...), đồng thời cũng không đến mức nhiều như thế (vẫn là những bất công và mất cân bằng xã hội ấy, vẫn là những tác phẩm ấy trưng bày trong những bảo tàng ấy, vẫn là những nhà thờ ấy, cái đẹp ấy, đám đàn bà lẳng lơ ấy, một vài cảnh tượng vẫn chưa bị bóp méo...). Barnabooth từng đến Ý, Đức, Nga và Anh những năm đầu thế kỷ XX. Oscar Dufresne theo dấu chân ông, cách sau đó ba cuộc thế chiến, và cũng hành xử dễ dãi tương tự, u buồn ngất ngây tương tự, với những mâu thuẫn ái tình tương tự... thế lỡ thời gian không tồn tại?
***
Thứ Năm.
Trong lúc bạn đọc mấy thứ này, Hugh Hefner đang mặc pyjama sống giữa những cô nàng bú mút da căng mịn môi bơm collagen tiêu xài tiền của ông và nuôi hy vọng kiếm chác được chút mẩu nổi tiếng từ ông. Trong lúc bạn đọc mấy thứ này, ông đang lang thang giữa các bể bơi cạn nước và mấy cái bồn tắm mát xa nguội ngắt nhà mình. Trong lúc bạn đọc mấy thứ này, ông đang đón tiếp đám sao đã về hưu đến dự các buổi chiếu riêng tư tại một phòng chiếu bóng lỗi mốt. Trên màn hình diễu qua tuổi thanh xuân của họ. Tôi rất thích có được bằng chứng chứng tỏ Hugh Hefner và Tom Ford không hề hạnh phúc.
***
Thứ Sáu.
Billy Wilder: “Khi trầm cảm, tôi đóng hài kịch. Khi rất hạnh phúc, tôi đóng bi kịch.”
***
Thứ Bảy.
Cái lợi của việc làm nhà phê bình (so với việc làm nghệ sĩ) là ta có thể ẩn náu trong thực tại của những người khác. Phim của một người khác, chương trình truyền hình của một người khác, sách của một người khác, đĩa nhạc của một người khác thảy đều là những sự trốn chạy hòng tránh việc phải nghĩ đến bản thân mình. Nhà phê bình không thích sống. Nhà phê bình không có ký ức cá nhân: ký ức của các nghệ sĩ đã thay thế chúng. Tác phẩm của những người khác bảo vệ nhà phê bình khỏi sự tồn tại. Nghệ thuật thay thế cho cuộc sống mà anh ta không có. Càng ngày càng có nhiều cư dân trên hành tinh này sống như vậy trong thế giới tuyệt diệu của các nhà phê bình: cái thế giới nơi mọi vấn đề đều biến mất, nơi nỗi buồn khởi phát từ một bản tình ca, nơi các nhân vật lịch thiệp nhưng là hư cấu chịu đau khổ thay chúng ta.
***
Chủ nhật.
Không bao giờ được gặp những người mà ta ghét, bởi sau đó thế nào ta cũng đem lòng yêu mến họ.
***
Thứ Hai.
Tôi chịu trách nhiệm trước thất bại của Robert Hue trong chiến dịch tranh cử tổng thống vì đã rút lui khỏi chính trường. Một cách rũ nợ rất tài! Dân chủ đã trở thành một ảo ảnh quang học, một cuộc chạy đua mị dân. Cam kết đứng về phía các nhà cộng sản canh tân là hành động bộc phát lãng mạn điên cuồng cuối cùng của tôi. Thế là hết, người ta sẽ không trưng dụng tôi nữa: chính trị là điều bất khả. Tôi cảm thấy thoải mái hơn khi theo chủ nghĩa hư vô vốn dễ chịu hơn nhiều. Tôi không còn tin vào bất cứ điều gì hay bất cứ ai nữa. Tôi chán ngấy kết quả của vòng đấu cuộc bầu cử tổng thống rồi. Tôi chối bỏ mọi hy vọng, mọi khát khao thay đổi, mọi giấc mơ cách mạng, mọi nhu cầu không tưởng. Tôi cảm thấy hối tiếc vì đã tin vào tiến bộ. Từ nay tôi sẽ coi mình là kẻ cá nhân chủ nghĩa. Tôi sẽ chỉ bỏ phiếu cho Đảng Ích Kỷ Pháp. Tôi sẽ theo chủ nghĩa khoái lạc và suy đồi để không còn bị nực cười và thất vọng nữa. Giờ tôi hài lòng chờ đợi ngày tận thế bằng cách tận hưởng những đặc quyền đặc lợi của mình thay vì muốn sẻ chia chúng. Sao lại phải lãng phí thời gian quan tâm đến đau khổ của người khác? Tôi thờ ơ với bất hạnh của kẻ ngoài lề xã hội. Tôi chỉ cần nghĩ tới việc khác là đủ: Françoise, nghệ thuật, mặt trời, lỗ đít, tài khoản ngân hàng của tôi, một bài thơ, biển, ma túy. Những thứ còn lại không liên quan đến tôi nữa. Đừng thốt lên từ “lạc quan” trước mặt tôi nữa. Còn về đống đơn kiến nghị, hãy cứ gửi chúng cho những kẻ ngu đần. Đây là lần cuối cùng trong đời tôi bộc lộ quan điểm chính trị của mình.
***
Thứ Tư.
Các câu lạc bộ thoát y vũ mới đáng thất vọng tới nỗi tôi phải đề nghị họ tạo lập một hợp đồng khoán việc bằng cách liên kết với những quán bar có tiếp viên nữ: hẳn điều đó sẽ giống như “công thức Hippo-ciné”[8] trong tình dục: Stringfellows + Baron, Pink Platinium + Japan Bar... Phần đầu buổi tối: một quả bom tình dục làm bạn cương cứng. Phần thứ hai của buổi tối: một ả điếm kết liễu đời bạn bằng tay trong một khuê phòng. Dục vọng trong các nhà thổ thì lại khác: ta biết rằng mọi cô gái đều đồng ý nên ta hoàn toàn khách quan. Chỉ duy nhất sức hấp dẫn ở tôi quyết định mọi chuyện, chứ không phải mục tiêu dục vọng của tôi. Kết luận: những lần duy nhất trong đời tôi có cơ hội thỏa mãn dục vọng của mình (tôi muốn nói là với tư cách một khách hàng chọn lựa một loại hoa quả trên giá bày ngoài chợ) là những lần tôi đến nhà thổ. Những lần duy nhất tôi được chọn lựa. Những lần duy nhất trong đời tôi biết thế nào là quyền năng mà cánh đàn ông từng có trước khi chủ nghĩa nữ quyền ập đến.
[8] Công thức kết hợp giữa nhà hàng và rạp chiếu phim.
Thời gian vừa rồi, chính tôi mới là người hay về muộn hơn. Françoise lánh xa và cơ hội cuối cùng dành cho tôi cũng theo chân nàng. Bản tính nhu nhược của tôi khiến nàng phát ngấy. Tôi đã đánh mất sức mạnh đấu tranh. Tôi yêu nàng nhưng chẳng làm được gì để trấn an nàng cả. Tôi biết rằng chính nàng mới là người thống trị. Những oán trách của nàng là cách nàng dùng để đòi hỏi tôi bảo bọc nàng. Nàng đã chọn sai người, đã nhầm lẫn về khả năng của tôi. Cả hai chúng tôi đều nhầm lẫn bởi chúng tôi cùng dối lừa nhau ngay lúc đầu. Không lâu nữa nàng sẽ từ bỏ tôi, tôi cảm thấy thế. Đối với nàng, đây là cách duy nhất để đánh tan nỗi sợ hãi rằng tôi sẽ từ bỏ nàng: chủ động cắt đứt.
***
Thứ Năm.
Jacques Braustein, bàn về cuốn tiểu thuyết Bố đã từng yêu của Anna Gavalda:
- Thà trải nghiệm những chuyên u buồn còn hơn không được trải nghiệm những chuyện vui vẻ.
***
Thứ Sáu.
Chúng tôi lên đường để mình được tới thăm nhà người Hy Lạp. Ở Athènes, mọi thứ đều bắt đầu lúc nửa đêm nhưng chúng tôi đã quá mệt để có thể tới bar Bee (Quảng trường Monastiras) hay bar Gouronakia (phố Skoufa). Thế nên tôi ngồi đung đưa trên một chiếc ghế bành hình tròn treo lơ lửng trên trần quán bar Frame (phố Kleomenous) và lần đầu tiên trong đời chối bỏ việc giám sát quá trình câu lạc bộ hóa thế giới.
***
Thứ Bảy.
Britney Spears theo tôi đến tận Hydra. Không thể thoát khỏi bài hát mới đây nhất của nàng, ngay cả khi đã nằm tít dưới đáy vực, sau một tiếng đồng hồ ngồi “cá heo bay” (tiếng Hy Lạp nghĩa là xe lướt nước đệm khí). Tôi tha thứ cho nàng: việc các em gái tuổi teen trên toàn thế giới bắt chước nàng mặc những chiếc áo phông cũn cỡn đúng ra là rất tích cực. Khung cảnh cũng vì thế mà đã dễ chịu hơn.
***
Chủ nhật.
Bởi vào thời đó, cái rốn đã trở thành chốn không tưởng duy nhất. Chỉ có điều: nó bị đâm nham nhở.
***
Thứ Hai.
Vào một lúc nào đó, tôi bỗng trở nên hợm mình bourge tới nỗi ghét tất cả những cuốn sách mà trong đó không thấy xuất hiện các từ “lắp đít”, “dương vật”, “LSD”, “đĩ thõa khốn kiếp”, “đưa tôi cái ống tiêm”, vv. Giờ thì tôi là một kẻ nổi loạn trash-hardcore-neopunk thực thụ, tôi cũng giống như Virginie Despentes: tôi thích những từ “hạnh phúc”, “trẻ con”, “tình yêu”, “chân thành” hơn.
***
Thứ Ba.
Biểu tình của đám nhà giàu ăn chơi ở Trocadéro: tất cả các ngôi sao Pháp đều tập hợp lại phía sau các ba ri e và hát vang bài quốc ca La Marseillaise. Trước khi tới đó, tôi đã lo sợ điều tệ nhất: một cuộc cách mạng người của công chúng nơi những kẻ ưu việt lại một lần nữa vô tình lên tiếng ủng hộ Le Pen bằng cách dũng cảm công bố mình đứng về phía những người tử tế chống lại những kẻ độc ác. Nhưng Edouard Baer và Atmen Khélif đã cho thấy các thành kiến cuồng ám của tôi là sai lầm: “Lá cờ tam tài Pháp thuộc về tất cả chúng ta, La Marseillaise thuộc về tất cả chúng ta, hãy tự hào về những biểu tượng ấy, những biểu tượng mà đảng cực hữu độc quyền sở hữu quá lâu rồi.” Hẳn hay ho lắm đây khi các hộp đêm có thêm trò sành điệu mới là hát rống lên bài quốc ca. Hẳn sẽ hay ho lắm đây khi tay DJ có thể rên rỉ “Nước Pháp muôn năm!” mà không có vẻ gì là một nghệ sĩ hết thời hay phát xít. Suỵt, tôi lại nói đến chính trị rồi, mà tôi thì đã tự hứa sẽ ngừng lại.
***
Thứ Tư.
Từ Hydra quay về, toàn thân rám nắng và lại yêu nhau nồng thắm. Françoise nhận ra chúng tôi đã không chụp bức ảnh nào ở đó. Cũng chẳng sao; như vậy chúng tôi sẽ buộc phải giữ lại mọi hình ảnh trong tâm trí: những con lừa thay thế những chiếc ô tô, những quán ăn nhỏ trên bến cảng nơi người ta chỉ phục vụ bánh mì nóng sốt, một du thuyền Úc rất lớn mang tên Hãy bảo vệ tôi khỏi điều tôi muốn, ngôi nhà trống hoác của Leonard Cohen, phòng ngủ của gia đình Kennedy ở khách sạn Orloff, ánh mặt trời, dầu ô liu, kem chống nắng trên cặp vú em, vang Hy Lạp, biển trời hòa làm một. Những con ong khổng lồ bằng nhựa treo lơ lửng trên trần quán bar khiến chúng tôi cười suốt nửa tiếng đồng hồ không dứt (dưới tác động của món bánh trộn cần sa space cake). Trở về Pirée thưởng thức món cá tráp nướng ở nhà hàng Jimmy and the Fish (ở Mikrolimano). Với nỗi lo sợ thường trực rằng mình quá hạnh phúc và hãi hùng rằng một ngày nào đó mọi chuyện có thể chấm dứt. Chiếc máy ảnh tốt nhất của chúng ta có tên là ký ức.
***
Thứ Năm.
Gustave Flaubert, khi không thể viết, vào tháng Mười một năm 1862: “Tôi ngu ngốc và rỗng tuếch như một cái hũ không chứa bia.”
***
Thứ Sáu.
Nhà văn đúng là như vậy khi không viết: một cái hũ không chứa bia, một cây bút không chứa mực, một cái ô tô không chứa xăng. Một món đồ vô dụng và cồng kềnh, một công cụ chẳng dùng để làm gì nhưng dù sao vẫn phải bảo trì. Chẳng có gì u uất hơn một nhà văn đang cơn bí. Anh ta thật nhu nhược và tự phụ, anh ta chỉ biết ngủ quên trên vinh quang, anh ta chỉ còn được chia ở thời quá khứ chưa hoàn thành. Gary và Nourissier từng viết nhiều điều xé lòng về chủ đề này. Nhân nhắc đến Nourissier, tôi xin được đổi chủ đề: tôi từng đọc thấy trên tạp chí Nova magazine rằng bệnh Parkinson có thể chữa khỏi nhờ MDMA[9]! Nếu thông tin này được xác nhận, chúng ta sẽ được tham dự những buổi gặp gỡ thú vị ở quán Drouant[10]! Với Nourissier chịu tác dụng của thuốc kích thích, có lẽ tôi thậm chí còn có cơ giành được cả giải Goncourt ấy chứ!
[9] Một loại thuốc kích thích.
[10] Nơi diễn ra lễ trao giải Goncourt.
***
Thứ Bảy.
Đời tôi được chia làm hai giai đoạn: cho tới năm hai mươi tuổi thì tôi chẳng còn nhớ gì; sau đó là một giai đoạn mà tôi thà quên đi còn hơn.
***
Chủ nhật.
Đây là lần đầu tiên tâm can tôi không còn bị thời gian làm cho hoang mang nữa. Tôi cảm giác như lần này tình yêu sẽ được củng cố cùng với độ dài thời gian. Chỉ duy sự vắng mặt của hoang mang mới khiến tôi hoang mang.
***
Thứ Hai.
Nói với nàng của Almodovar ư? Một thứ mê lô nơi hai người đàn ông đồng tính bị kìm nén sinh lý làm tình với nhau thông qua một cô vũ nữ hôn mê. Ludo và tôi à? Tôi thích cảnh phim câm total-body-fucking đen trắng: một người đàn ông cao mười xen ti mét đi vào bộ phận sinh dục của một người phụ nữ đang ngủ. Ngay cả Fellini cũng chưa từng dám làm thế! Còn lại, tôi thấy dường như Almodovar có vẻ mệt mỏi. Tôi cảm giác rằng cả đám tư sản phóng đãng sẽ mua băng gốc với bản unplugged của đĩa Cucurucucu Paloma do Caetano Veloso đạo diễn. Dù sao thì mỗi lần đi xem phim cùng Françoise, tôi lại thích ngắm gương mặt nhìn nghiêng của nàng hơn màn ảnh. Em khiến anh phải quay đầu - về phía em. Em làm anh mắc chứng vẹo cổ: bộ phim phải thực sự rất xuất sắc thì mới xứng tầm với em. Anh ngắm em xem bộ phim. Nếu em cười, anh cũng sẽ thấy bộ phim hài hước. Nếu em khóc, anh sẽ thấy bộ phim cảm động. Còn nếu em ngáp, anh sẽ lăn ra ngủ.
***
Thứ Ba.
Ăn tối ở Đại lộ với Thierry Ardisson: thật thư thái khi cả phòng dõi theo ai đó khác ngoài tôi. Người đàn ông mặc đồ đen kể:
- Marie-France Brière từng cảnh báo tôi: “Thierry, anh sẽ trở nên thú vị trên truyền hình vào cái ngày mà anh ở đó như thể đang ở quán ăn.” Mười lăm năm sau, tôi trở nên thú vị trên truyền hình nhưng tôi lại thấy mình chả là cái quái gì ở quán ăn cả!
***
Thứ Tư.
Thế mà tôi lại cứ ngỡ mình là của độc với cái “máy ảnh mang tên ký ức” cơ đấy! Proust đã từng nói điều tương tự (hay hơn một chút) cách đây một thế kỷ: “Có những thú vui như là những bức ảnh. Lúc này, thứ mà ta chụp cùng người ta yêu mến chỉ là một tấm phim âm bản, rồi sau đó ta tráng phim ra khi đã về tới nhà, khi đã gặp lại căn phòng kín tối bưng với cửa vào vẫn “bị bít lại” chừng nào ta còn nhìn thấy người” (Dưới bóng những cô gái tuổi hoa). Mẹ kiếp, khi La Bruyère bảo rằng “mọi chứ đều được nói cả rồi” thì tôi tin chắc là ai đó đã phát ngôn câu này trước cả ông.
***
Thứ Năm.
Đời là gì? Là một cơn bão não dài dằng dặc hòng giải quyết câu hỏi này.
***
Thứ Sáu.
Amsterdam bị sốc trước vụ ám sát Pim Fortuyn, người đàn ông đồng tính thuộc đảng cực hữu. Ông ủng hộ biện pháp trợ tử và ủng hộ cả việc đóng cửa biên giới cũng như từ bỏ đống euro. Người đàn ông hói đầu đi xe Jaguar cùng hai con chó của mình này thường thực hiện nghi thức chào quân sự và hô vang “At your service[11]!”. Cái chết của ông sẽ biến ông thành một thứ tôn giáo cho dù ông ta chỉ nguy hiểm thôi. Hẳn Le Pen sẽ phải tổ chức vụ ám sát chính mình nếu muốn Đảng Mặt trận Quốc gia làm điều tương tự với các quyền lập pháp. Sau buổi hội thảo của mình, tôi nằm dài ăn tối trên một tấm nệm ở nhà hàng Supper Club. Sau đó tôi đi xuống tầng hầm (sàn nhảy): trước tiên người ta ăn, rồi sau đó là bị ăn. Tôi mê mẩn khẩu hiệu quảng cáo của Soul Kitchen (câu lạc bộ R&B ở Amsterdam): “Chúng tôi chơi loại nhạc có từ thời Michael Jackson vẫn còn là người da-đen.” Tôi giả định rằng Pim Fortuyn chưa đến Soul Kitchen. Mà dù sao thì ông cũng sẽ chẳng đến được nữa.
[11] Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là: “Xin được phục vụ!”.
***
Thứ Bảy.
Trên chiếc máy bay đưa tôi quay trở lại Paris, một nữ tiếp viên của hãng Hàng không Pháp nhận ra tôi:
- Anh là nhà văn, đúng không ạ?
- Vâng... (đỏ mặt vì hài lòng).
- Tôi xin lỗi nhưng... anh tên là gì ạ?
- Oscar Dufresne... (trắng bệch vì thất vọng).
- Tôi nhớ rồi! Tôi từng thấy anh trên chương trình của Fogiel!
- Vâng, tôi đến đó cách đây lâu lắm rồi... (xanh lét vì giận dữ).
- Thật tiếc, tôi chưa đọc cái gì anh viết cả.
Vậy đấy, đây là cách một kẻ tiểu nhân tự phụ thấy mình bị hạ nhục, thấy mình bị đặt lại vào đúng vị trí của mình như thể trước đó anh ta đã huênh hoang gì ấy trong khi anh ta thậm chí còn chưa nhấn chuông gọi tiếp viên.
***
Chủ nhật.
Người ta trách cứ tôi là một thứ ma trơi, một kẻ thay đổi như chong chóng, một gã xứ Basque động có cái gì mới là hớn hết cả lên, một nạn nhân của thói phù du. Thảy đều chính xác cả. Nhưng hẳn tôi sẽ chẳng viết được gì nếu không như vậy. Bởi tôi viết để biết điều mình nghĩ.
***
Thứ Hai.
Nỗi sợ hãi cô đơn và sợ hãi cái chết là hai nguyên nhân khiến tôi phải ra ngoài đi chơi mỗi tối. Điều nực cười là Ludo lại cam đoan với tôi rằng đó cũng là hai động lực duy nhất khiến anh sinh con đẻ cái. Vậy là trò chơi bar thâu đêm và sinh sản có cùng nguồn cội: thà chọn đời sống cùng bầy đàn hơn là chết trong cô đơn.
***
Thứ Ba.
Bạn mở báo ra và bạn bắt đầu cảm thấy Oscar Dufresne vuột khỏi tầm tay bạn. Anh ta viết gần như là bất cứ cái gì về bản thân mình và bạn không kịp chỉnh đầu ngắm bởi bạn bị lụt dưới một đống từ “Oscar” và “Dufresne”. Chúng hiện diện khắp nơi và thuộc về tất cả mọi người: họ cần phải lôi chúng ra mọi nơi mọi lúc. Bạn bị kể ra và đó là lỗi của bạn. Bạn là một thí dụ, một phản thí dụ, một mục tiêu cho mọi chế giễu cay nghiệt, một thứ bung xung, một triệu chứng, một biểu tượng, một căn bệnh, một dị tật, một ngôi sao chổi, một sản phẩm, một nhãn mác, tóm lại, bạn là mọi thứ trừ là một con người. Bạn thắng rồi đấy: những người mà với họ bạn chẳng có việc quái gì để làm toàn nói những lời dối trá về ai đó mang tên bạn nhưng lại không phải là bạn. Youpi! Bạn nổi tiếng cả với những kẻ vô danh.
***
Thứ Tư.
Khi căng thẳng thần kinh ở tuổi ba mươi ba, tôi chẳng nói cho bất cứ ai biết cả: tôi đã viết một cuốn sách, nghĩa là rốt cuộc tôi nói cho cả thế giới biết chuyện ấy.
***
Thứ Năm.
Ở Paris, đám ô tô chạy nhanh còn chạy chậm hơn cả chiếc xe máy chạy chậm của tôi.
***
Thứ Sáu.
Đối thoại dễ thương giữa bạn bè với nhau:
- Lâu lắm rồi tôi không nhận được tin gì của V.
- Thế hả? Anh có nghĩ cô ấy đã chết không?
- Không, bởi nếu thế chúng ta phải đọc được tin trên tờ Le Figaro chứ...
***
Thứ Bảy.
Chúng tôi nghỉ cuối tuần ở khách sạn Costes để tỏ thái độ xem thường Liên hoan Phim Cannes. Tôi rất thích ở lại Paris mà không phải ở nhà mình. Ở quầy lễ tân có bán nước hoa Costes, dầu gội Costes, nến Costes, album nhạc Costes (của tay DJ Stéphane Pompougnac), xà phòng Costes, sữa tắm Costes, đây đâu còn là khách sạn nữa mà là một cửa hàng tạp phẩm! Tôi những muốn bảo họ: “Này những người anh em trẻ tuổi, thế thì hơi ít đấy[12]!” Người ta chờ đợi “Costes Tạp chí” (tờ nguyệt san đăng tải mọi chuyện ngồi lê đôi mách của khách sạn: Jamel ăn trưa với ai, Palmade có chào Patricia Kaas không, tên của cô ả ngồi gần lò sưởi là gì, làm thế nào để khiến Emma cười ở nhà hàng, nên gọi món măng tây đánh kem hay trộn giấm, mấy giờ thì Dominique Farrugia tới, mấy giờ thì Arno Klarsfeld đi, vv.), “Costes Truyền hình” (kênh truyền hình cáp phát lại trực tiếp tất cả những gì diễn ra 24/24 giờ trong các phòng ngủ cũng như trong bể bơi dưới tầng hầm, nhất là trong nhà tắm hơi, quan trọng là trong nhà tắm hơi, với những cô người mẫu khỏa thân mồ hôi chảy ròng ròng), “Costes Tiểu thuyết” (tôi rất muốn được chấp bút viết cái này mà chẳng cần ký tên thật nếu thù lao là quyền được ở các phòng hạng sang), “Costes Phim” (thể loại phim X, dĩ nhiên rồi), “Costes Ô tô” (chiếc mui trần Napoléon III đầu tiên, số lượng có hạn, do Garcia thiết kế), sao mà chẳng ai nghĩ đến việc này sớm hơn nhỉ? Lao động thôi nào các chàng trai! Phải suy tàn trước cả khi suy tàn chứ.
[12] Tác giả nhại theo câu thoại “C’est un peu court, jeune homme” trong vở kịch nổi tiếng Cyrano de Bergerac của Edmond Rostand (1868-1918).
***
Chủ nhật.
Jérôme Béglé sáng tác một bài hát đình đám còn ngu ngốc hơn cả bài hát đình đám của Bratisla Boys: “Bao cao su cuối cùng” (hát trên nền nhạc của ban nhạc Europe: “Sự đếm ngược cuối cùng”). Hè này, ý tưởng về một bài hát gợi nhắc đến “bao cao su cuối cùng” hẳn phải quyến rũ hàng triệu bạn trẻ. Hiện thì chẳng nhà sản xuất đĩa nhạc nào có vẻ quan tâm đến dự án đó. Hay nói thế nào nhỉ, họ “cao chạy xa bay” à?
***
Thứ Hai.
Tôi trốn chạy lâu tới mức giờ tôi chẳng nhớ nổi mình trốn chạy cái gì nữa.
***
Thứ Ba.
Đã đến lúc tôi phải thú nhận một điều rất nghiêm trọng. Hồi lên mười, tôi hoàn toàn là kẻ mắc chứng khoái cảm tình dục với trẻ con. Tôi thèm phát điên lên được những cô bé ngực nhỏ đang nhú dưới lần áo phông mác Fruit of the Loom. Tôi bị kích thích khủng khiếp bởi gương mặt ngây thơ của chúng và bộ bikini nhỏ nhắn chúng mặc trên bãi biển Guéthary. Tôi yêu say đắm cái mông hồng hồng nhỏ nhắn của chúng, cái mông khiến tôi lạc vào cõi mơ. Tôi từng sống trong một bức ảnh của Larry Clark và tôi tận hưởng bức ảnh ấy từng giây một. Bóng chuyền bãi biển quả là vui làm sao! Tôi tranh thủ được rất nhiều từ môn thể thao đó để mân mê sờ soạng cái bụng phẳng của chúng, để cắn cặp mông nhỏ xíu của chúng. Tôi thích được bơi dựa vào cơ thể chưa phát triển hết ở chúng. Tôi cầm lấy tay chúng rồi nhảy nhót trên cát, bị ám ảnh bởi hai đầu gối chúng đầy vết trầy xước tím bầm và hai hốc xương đòn rất dễ rám nắng của chúng. Hồi mười tuổi, tôi là Marc Dutroux hoàn toàn hợp pháp, bởi các cô nàng Lolita cũng cùng trang lứa với tôi. Hỡi các nam độc giả dưới mười hai tuổi, các bạn không biết mình may mắn thế nào đâu! Hãy nhanh chóng trở thành Humbert Humbert đi chừng nào các bạn vẫn có quyền làm thế!
***
Thứ Tư.
Tôi muốn phân tán các hoạt động của mình đến mức rốt cuộc mọi người phải tin rằng có một người trùng tên với tôi. Chứng tâm thần phân lập ở tôi không xuất phát từ thói lãng tử mà xuất phát từ ước mơ có khả năng phân thân.
***
Thứ Năm.
Tôi vừa trải qua một buổi chiều ngọt ngào tại nhà tù dành cho phụ nữ ở Fleury-Mérogis. Tôi là gã trai duy nhất giữa toàn bộ đám nữ tù nhân ấy! Nhưng tôi thật sự thất vọng kinh khủng, chẳng nữ tù nhân nào chịu hãm hiếp tôi cả và rồi đến cuối buổi chiều thì tôi được trả về với tự do của mình... Trước đó tôi cứ tưởng tượng ra rằng họ sẽ giam hãm tôi, bắt tôi làm con tin, buộc tôi phải thỏa mãn dục vọng của hàng trăm người phụ nữ cuồng dâm, đột ngột cả đống người lao vào cùng làm tình với tôi! Nhưng ngược lại, tôi được các nữ hoạt náo viên của Radio Meuf (đài phát thanh nội bộ của nhà tù) chào đón một cách tử tế nhất quả đất. Aude, Nawel, Yousra, Gilda, Zabou và tất cả các “lofteuse của Fleury”[13] mà tôi đã quên tên, cảm ơn các bạn vì khoảnh khắc siêu thoát này (cho phép tôi nói vậy). Tôi xin hứa sẽ thôi phàn nàn về tự do của bản thân mình. Tôi xin thề sẽ không bao giờ lải nhải mình là tù nhân của hệ thống nữa. Chừng nào còn chưa bị nhốt vào một cái khám rộng có sáu mét vuông thì chừng đó người ta vẫn không biết làm tù nhân của hệ thống nghĩa là thế nào.
[13] Ý chỉ các nữ tù nhân trong nhà tù Fleury, liên tưởng đến trò chơi truyền hình ‘Loft Story’.
***
Thứ Sáu.
Hôm nay tôi đã liệt kê những gì thế giới đề xuất với tôi. Chẳng có gì to tát cả. Nhưng thế giới với tôi vậy là đủ[14].
[14] Tác giả nói ngược lại với tên của một bài hát trong phim ‘007’ “The world is not enough”, nghĩa là “Thế giới không đủ”.
***
Thứ Bảy.
Một đêm nọ, tôi mơ thấy mình ở Stringfellows, và như thế tốt hơn ngoài đời rất nhiều vì ba lý do sau:
1/ Khiêu vũ không mất hai mươi euro; 2/ vũ nữ muốn tôi liếm láp toàn thân nàng; 3/ tóc tôi không bốc mùi thuốc lá khi tôi tỉnh giấc.
***
Chủ nhật.
You must eat or you must die[15], Jim Harrison nói vậy. Nhưng phải làm gì bây giờ nếu ta chẳng lúc nào cảm thấy đói?
[15] Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là “Bạn phải ăn hoặc bạn phải chết”.
***
Thứ Hai.
Tôi vẫn thường nói rằng ta không thể làm cho một chiếc máy bay chuyển hướng được nếu không trèo lên đó. Vấn đề nằm ở chỗ một khi lên rồi ta lại có thể thay đổi ý kiến và an tọa ở khoang Hạng Nhất. Một cốc sâm banh cô tiếp viên hàng không tặng cho và thế là mấy tên không tặc ảo nhanh chóng biến thành đám thương gia bụng phệ tử tế.
***
Thứ Ba.
Chương trình đang rất ăn khách của truyền hình Mỹ lại mang tên “The Osbournes” trên kênh MTV. Nó hé mở một thể loại mới: thể loại “Truyền hình Thực tế về những người Nổi tiếng”. Ở đó, ta có thể gặp Ozzy Osbourne, ca sĩ của ban nhạc Black Sabbah, sống cùng gia đình và bị các máy quay bám gót 24/24. Người ta theo dõi lúc anh nấu nướng cùng vợ hoặc chân trần giẫm vào đĩa thức ăn của con chó. Trên sân khấu, trong các buổi biểu diễn của anh, người ta đã quen với việc thấy anh dùng răng ngoạm đầu một con dơi sống. Anh rất điềm tĩnh: hiện tại, hành động bạo lực duy nhất của anh là sự bình thường. Tại sao chương trình đó lại ăn khách đến vậy? Bởi lẽ khán giả muốn được xem cả cảnh hậu trường lẫn sự buồn chán. Phần lớn các ngôi sao thích che giấu bản thân để người ta không biết cuộc sống của họ tệ hại tới đâu. May thay người ta vẫn sẽ luôn tìm được vài kẻ thích phô trương chấp nhận biến đời mình thành chương trình truyền hình. Có lẽ sắp tới, mỗi nhân vật nổi tiếng đều sẽ trở thành một kênh truyền hình. Tôi mơ đến ngày được bấm điều khiển chuyển từ kênh Chirac TV sang Ben Laden Channel, Canal Zidane, De Niro Tivi, Clara Morgane XXX, và dĩ nhiên là cả Oscar Dufresne Live nữa. Một ngày nào đó cuốn nhật ký này sẽ là chương trình truyền hình yêu thích của bạn. Tôi đã có sẵn câu khẩu hiệu để lăng xê chương trình ấy: “Tôi sống vì các bạn.”
***
Thứ Tư.
Giải Roland Garros đã khai mạc trong bầu không khí thờ ơ nói chung. Mười lăm năm trở lại đây tôi không còn biết đến tên các tay vợt tham gia giải nữa. Tôi vẫn chỉ dừng lại ở những cái tên như Vilas, Borg, Mc Enroe, Wilander và Noah. Dù sao tôi cũng đâu còn đặt chân tới Central; cùng lắm thì tôi cũng chỉ đến ăn trưa miễn phí ở Village. Cũng giống như Liên hoan Phim Cannes: chẳng ai đến đó để xem phim cả. Ở Roland Garros, thi thoảng, một thanh niên ham hố bất thần xuất hiện, thực sự quan tâm đến trận đấu. Những cậu bé mới mẻ ấy thật khiến người ta vui. Ta nhận ra họ qua việc họ hỏi tỷ số. Họ mang đến đôi chút tươi mát, giữa vị lê và vị pho mát.
***
Thứ Năm.
Không còn những chuyến du lịch khả dĩ nữa. Thế giới đầy rẫy các du khách rồi. Xem phong cảnh qua truyền hình còn thích hơn trên thực tế. Cũng giống như giải Roland Garros hay giải Bóng đá Thế giới vậy: phát sóng lại còn có nhiều tác động hơn xem tận mắt. Tất cả các chuyến du lịch đều đáng thất vọng, chỉ trừ những chuyến mà người đi không phải ra khỏi nhà.
***
Thứ Sáu.
Bạn biết câu đùa rồi đấy: nhờ đâu bạn nhận ra một người đàn ông Bỉ trong một cuộc truy hoan? Đó là người đàn ông duy nhất làm tình với vợ mình. Chà chà, vì đã thử nghiệm cái đó rồi, tôi phải nói rằng mình có một cách tiếp cận trò trao đổi bạn tình khá là Bỉ. Tôi chẳng thể làm gì khác vì Françoise luôn là cô nàng hay ho nhất hộp đêm!
***
Thứ Bảy.
“Sự tồn tại của con người chỉ trở thành một nỗi đau thực thụ, trở thành địa ngục khi hai thời kỳ, hai nền văn hóa, hai tôn giáo giao thoa với nhau. (...) Đôi khi có cả một thế hệ thấy mình bị kẹt giữa hai thời kỳ, hai lối sống; đến mức mà thế hệ đó đánh mất toàn bộ khái niệm về sự rõ ràng, toàn bộ kỹ năng sống, toàn bộ cảm giác an toàn và vô tội.” Khi viết những dòng này trong Sói đồng hoang năm 1927, Hermann Hesse vẫn chưa biết rằng Thế Chiến II sẽ khiến ông trở thành người nói đúng. Ông cũng không biết rằng mình đang miêu tả thời kỳ đầu thế kỷ 21. Kỳ lạ thật, tôi thấy lạnh cả sống lưng. Hẳn trong nhà tôi có gió lùa.
***
Chủ nhật.
Khiếu hài hước của Ả điếm Vô danh:
- Gã bồ của em cơ bắp đến nỗi em chỉ đồng ý làm tình với gã khi đã được gây mê!
***
Thứ Hai.
Tôi hạ cánh ở Vilnius (Lituanie), cùng sân bay với mọi nơi khác trên trái đất. Thế giới thật giống nhau. Ta đi ngang qua thế giới theo chiều thẳng, trên những thang cuốn sáng ánh đèn nê ông kêu lách cách. Du lịch cũng giống như nghe một đĩa nhạc bị xước. Sống ư? Ngày nào chả giống như ngày hôm trước. Ta đã biết “điều nhàm mắt” rồi đấy: già đi có nghĩa là dấn thân vào “điều nhàm sống”. Đó là một cuốn nhật ký ảo nơi ta cứ đọc đi đọc lại mãi cùng một đoạn.
***
Thứ Ba.
Tôi hạ cánh ở Helsinki (Phần Lan), cùng sân bay với mọi nơi khác trên trái đất. Thế giới thật giống nhau. Ta đi ngang qua thế giới theo chiều thẳng, trên những thang cuốn sáng ánh đèn nê ông kêu lách cách. Du lịch cũng giống như nghe một đĩa nhạc bị xước. Sống ư? Ngày nào chả giống như ngày hôm trước. Ta đã biết “điều nhàm mắt” rồi đấy: già đi có nghĩa là dấn thân vào “điều nhàm sống”. Đó là một cuốn nhật ký ảo nơi ta cứ đọc đi đọc lại mãi cùng một đoạn.
***
Thứ Tư.
Tôi hạ cánh ở Luân Đôn (Vương quốc Anh), cùng sân bay với mọi nơi khác trên trái đất. Thế giới thật giống nhau. Ta đi ngang qua thế giới theo chiều thẳng, trên những thang cuốn sáng ánh đèn nê ông kêu lách cách. Du lịch cũng giống như nghe một đĩa nhạc bị xước. Sống ư? Ngày nào chả giống như ngày hôm trước. Ta đã biết “điều nhàm mắt” rồi đấy: già đi có nghĩa là dấn thân vào “điều nhàm sống”, Đó là một cuốn nhật ký ảo nơi ta cứ đọc đi đọc lại mãi cùng một đoạn.
***
Thứ Năm.
Lạy Chúa tôi: từ ba ngày nay tôi bỗng trở thành Jack Nicholson trong phim Shining, cứ cóp đi cóp lại đúng một câu như thế[16]. Vậy mà vào thời Kubrick, phím “copy-paste” vẫn còn chưa tồn tại. Thật đúng là một nhà tiên tri! Một nhà văn cứ nhắc đi nhắc lại cùng một đoạn giống nhau hẳn sẽ là một nhà hiền triết. Mọi bất hạnh của chúng ta đều phát xuất từ việc chúng ta từ chối nhắc lại chính mình. Cứ như là có nhiều chân lý ấy.
[16] Nhân vật Jack Nicholson đóng trong ‘Shinning’ cứ cóp đi cóp lại câu: “All work and no play makes Jack a dull boy”.
***
Thứ Bảy.
Ăn tối với Vincent McDoom luôn là một trải nghiệm ngoài trái đất, nhất là khi Motorola tặng bạn một cái di động trông giống như một khẩu súng ngắn bắn tia laser. Vincent McDoom nói với tôi về con mèo cái của anh, tên nó là Charlie và nó chỉ hiểu mỗi tiếng Anh. Điều đó làm tôi nhớ đến Françoise Lacroix, người vẫn thường bảo “con mèo cái của tôi bị chột mắt!”. Bữa tối của Nobu thật Quý Tộc Kiểu Mới khiếp lên được. Toàn bộ giới show-biz Pháp đều đến và được tặng mộc chiếc điện thoại di động mới (rất đẹp nhưng luôn luôn hỏng hóc): Michel Blanc, Marc Lavoine, Nicole Garcia, Clotilde Courau, Laurent Ruquier, Jean-Charles de Castelbajac... Vài ngày sau, ở Korova, người ta đưa cho tôi chiếc đồng hồ đeo tay mới hiệu Raymond Weil, rồi ở sàn nhảy Castel là kính râm Silhouette. Trước đây tôi từng là một kẻ chuyên chầu đĩa[17]; giờ thì cái đĩa lại năn nỉ tôi tạo dáng chụp ảnh lúc đang liếm láp nó. Dựa vào đâu ta nhận ra được rằng ta đã bước vào Đẳng Cấp PCF (Người Biến Chất Đến Cùng)? Cả năm trời ngày nào cũng là Giáng sinh, ta được đầu tư tài chính như một tay đua Công thức 1, với cùng một nguy cơ: kết cuộc trong tình trạng bị thiêu sống.
[17] Tiếng Pháp trong nguyên bản là “pique-assiette”, nghĩa là “kẻ ăn chực”, ở đây dịch sát nghĩa đen vì ngay sau đó tác giả sử dụng lại từ “assiette” như một kiểu chơi chữ.
***
Chủ nhật.
Mọi năng khiếu tôi có khi còn nhỏ: đỏ mặt theo yêu cầu, nín thở hai phút dưới nước, chảy máu mũi dễ dàng, làm một bên mắt lác... Tôi rất quan tâm đến cuốn sổ này, bởi tôi là tác giả trung thực, là nhân vật chính, là độc giả duy nhất của nó.
***
Thứ Hai.
Để ngăn cản tôi viết lách, hệ thống đã tìm được chiêu trò mới: lăng xê quảng cáo tôi trên truyền hình. Ý tưởng rất đơn giản: dùng những ồn ã trên các phương tiện thông tin đại chúng đổi lấy sự im hơi lặng tiếng trong văn học của tôi. Cho tôi quyền nói là cách tốt nhất để bắt tôi câm họng. Hoan hô, tôi xin nghiêng mình khuất phục (trong im lặng).
***
Thứ Ba.
Lolita Pille là bằng chứng cho thấy khoản tiền tác quyền trả trước không chờ số năm.
***
Thứ Tư.
Françoise không ngừng nhắc nhở tôi rằng tôi không yêu nàng. Cũng logic thôi: khi tôi không yêu họ, họ lại tưởng tôi yêu họ. Giờ tình thế lại đảo ngược.
***
Thứ Năm.
Tôi rất thích đoạn điệp khúc trong bài hát mới của Eminem: Now this looks like a job for me/ So everybody just follow me/ Cause we need a little controversy/ Cause it feels so empty without me[18].
[18] Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là: “Giờ điều đó giống như một nghề dành cho tôi/ Nên mọi người chỉ việc đi theo tôi/ Bởi chúng ta cần tranh cãi đôi chút/ Bởi không có tôi cảm giác thật trống rỗng.
Eminem, liệu có phải là Oscar Dufresne của Mỹ? Tôi thích sự ngay thẳng của kẻ khạc nhổ vào đĩa xúp này, anh dám viết một bài hát phân tích tại sao anh viết một bài hát. Tóm lại, anh coi chúng ta là một lũ ngốc, giải thích với chúng ta rằng chúng ta hẳn sẽ tệ lắm lên nếu thiếu anh, rằng anh chế nhạo chúng ta và rằng chính vì vậy mà chúng ta ngưỡng mộ anh. Ngày xưa các ngôi sao nhạc rock nổi dậy rất chân thành, ngày nay họ lại nổi dậy rất vô liêm sỉ. Sự sáng suốt đã thay thế cơn điên giận. Sự sáng suốt là hình thức nổi dậy mới. Một nỗi căm thù bất động, một tấm gương vỡ nát.
***
Thứ Sáu.
Chúng ta hãy bàn tiếp về sự sáng suốt, bởi dường như nó đã trở thành phẩm chất tối cao, giá trị tột cùng của thế hệ tôi. Trên thực tế, những người anh em thân mến của tôi ạ, sự sáng suốt không bảo vệ được ta khỏi thực tế. Việc lý thuyết hóa nỗi bất hạnh của nó không ngăn được nó xảy ra. Người sành sỏi bao giờ cũng đáng giá hơn những người khác. Chẳng hạn, sự bi quan tình ái của tôi không giúp tôi bớt sợ đau khổ đi là bao. Biết được tại sao ta buồn khiến ta bớt ngu ngốc hơn, nhưng lại chẳng khiến ta bớt buồn đi chút nào. Chúng ta tiến lên trong cuộc đời này bằng chính cách ấy, mang trên mình toàn bộ các vấn đề chưa được giải quyết. Chúng ta ngỡ mình là thiên tài bởi chúng ta biết rằng mình không hề thiên tài. Chưa bao giờ có thế hệ nào lại tự hào phô ra sự ngu xuẩn của mình, lại khoe khoang những thất bại và sự phù phiếm của mình, lại, rốt cuộc, hài lòng về chính mình như thế này. Việc tôn thờ sự sáng suốt luôn dẫn đến tình trạng bất lực; đó là một thứ thông minh vô ích. Chưa bao giờ trái đất lại mang trên mình một thế hệ thanh niên nhẫn nhục như vậy. Tôi dành thời gian lý thuyết hóa các thảm họa chính trị và tình cảm của tôi. Nhận biết sự bất lực của bản thân thì giúp ta tiến bộ được gì chứ? Sự sáng suốt không làm tôi thay đổi.
***
Thứ Bảy.
Với tất cả các nhà phê bình bị tôi làm cho thất vọng, tôi muốn được cả quyết nói rằng tôi đồng tình với họ. Cả tôi nữa, tôi cũng thích sách của mình phải hay hơn.
***
Chủ nhật.
Ardisson đã khiêu vũ với Muriel Robin tại hôm sinh nhật Michèle Laroque ở nhà hàng Régine. Và sau đây là tin tức buổi tiệc. Ở cấp độ nổi tiếng, sinh nhật Laroque cũng giống như dạ tiệc Motorola, chỉ khác là phải tặng quà thay vì được nhận quà.
***
Thứ Hai.
Xét cho cùng, chúng ta cũng nên tự hào về đội tuyển bóng đá Pháp. Hôm thì thiên tài, hôm khác lại cực kém cỏi, đội tuyển chính là hiện thân rất cụ thể cho đất nước chúng ta. Chúng ta vĩ đại cả trong thành công lẫn thất bại. Lửng lơ con cá mại cờ không phải chuyên môn của chúng ta.
***
Thứ Ba.
Françoise cạnh tranh với Eminem. Tối qua, hoảng sợ trước chứng tâm thần theo chu kỳ của tôi, nàng đã giáng cho tôi cú này: “Anh có biết điều gì làm anh thoải mái không? Chẳng gì cả.”
***
Thứ Tư.
Tại sao tôi lại yêu người phụ nữ này? Bởi nàng là lựa chọn toàn diện.
***
Thứ Năm.
Một câu câu nói thực sự ngu ngốc ư? “Ta không thay đổi một đội tuyển giành chiến thắng”. Chính câu ngạn ngữ này đã làm đội tuyển bóng đá quốc gia Pháp bị thua. Roger Lemerre hẳn đã lặp lại điều ngu ngốc ấy trong đầu trong khi nhìn tuyển các cựu binh của ông suy sụp. Cuộc sống không lúc nào thôi vận động. Mọi thứ đều thay đổi; thế giới biến chuyển nhanh hết mức. Phải liên tục xem xét mọi thứ, sửa đổi mọi thứ, làm cho mọi thứ trở nên thích hợp. Người sống sót sẽ là tắc kè hoa, là Fregoli, là Barbapapa, là những người theo thuyết Darwin! Một đội tuyển chiến thắng luôn có ý định ngủ quên trên vinh quang thay vì biến mình thành một đội tuyển tái chiến thắng. Tôi đề xuất hủy bỏ câu ngạn ngữ lười biếng ấy và thay nó bằng câu: “Hãy lập tức biến tôi thành một đội tuyển chiến thắng.”
***
Thứ Bảy.
Với truyền hình, ta trở thành một ngôi sao quốc gia, với cuốn sách bán chạy, ta trở thành một kẻ vô danh quốc tế. Tôi lại một lần nữa trở thành khách mời tại xứ sở ngàn lẻ một bộ ria mép: Thổ Nhĩ Kỳ đã lọt được vào vòng tứ kết vẫn không ngừng dịch các tác phẩm của tôi. Ở nơi tận cùng châu Âu, bên bờ Istanbul, tôi chiêm ngưỡng châu Á tỏa sáng, từ phía bên kia dòng nước, phía sau những cô nàng tóc nâu mắt đen răng trắng. Trên đại lộ Bagdad (Champs-Elysées của châu Á), các cô gái Thổ Nhĩ Kỳ biết cách ăn mặc sexy trong khi chẳng có kênh phim khiêu dâm nào ở khách sạn Ciragan. Dù vậy, các nàng cũng không nên ăn quá nhiều thịt băm keftas, nếu không các nàng sẽ nhanh chóng phình ra như eo biển Marmara.
***
Chủ nhật.
Trên bờ châu Á mặt tiền của các ngôi nhà bằng gỗ có từ thế kỷ 17 cứ hồng rực suốt ngày trời; ở đây người ra tắm từ sáng tới tối trong ánh hoàng hôn; cuộc sống là một buổi hoàng hôn vĩnh cửu. Constantinople ư? bức tranh phản ánh những thói ngông cuồng của chúng ta. Laila, Reina, Angélique-Buz: các vũ trường lộ thiên nằm xếp hàng dọc theo vịnh Bosphore. Nhờ vậy ta có thể vừa khiêu vũ vừa ngắm nhìn các tàu chở hàng và du thuyền đi qua nhau. Đám tàu bè du thuyền ấy dùng tia laser làm đèn chiếu, biển hắt thứ ánh sáng đó về phía mặt trăng vàng, khối cầu đa giác được Chúa sắp đặt. Tôi là một cái cây Giáng sinh còn Françoise là vòng hoa trang trí. (Đoạn văn tuôn trào trong tình trạng say rượu.)
***
Thứ Hai.
Tình yêu giống như trò tàu lượn siêu tốc: ban đầu thì trồi lên, sau đó đột nhiên lại sụt xuống, rồi lại trồi lên, rồi lại sụt xuống, để đến cuối cùng người ta nôn mửa vào nó!
***
Thứ Ba.
Trước trận Thổ Nhĩ Kỳ-Sénégal, ta nghe thấy tiếng các thầy tu đạo Hồi hát: cuộc đối đầu diễn ra giữa cả các đạo sĩ và thầy cả đạo Hồi. Sau bàn thắng vàng, thành phố biến thành nhà hát kịch màu đỏ, một biển người hoan hỉ nổi bật trên nền thảm họa lạm phát. Dưới bầu trời trong trẻo, những nụ cười tỏa rạng nên thể thao dù sao cũng có ích lợi gì đó: lại trở thành các vị sultan trong một đêm bất tận. Mặt trăng lưỡi liềm cùng một ngôi sao trắng trên nền trời tím: đêm nay, ngay cả bầu trời cũng bắt chước màu cờ Thổ Nhĩ Kỳ.
***
Thứ Tư.
Giải thưởng văn học de Sade 2002 được trao cho Alain Robbe-Grillet ở lâu đài Castelas thuộc làng Sivergues, dưới dạng mộc con lật đật mang nhiều gợi ý do Fabrice Hybert thiết kế. Một bữa tiệc thịt lợn được bày ra, trong khi Marie Morel vừa bị quất roi vừa nghe Pierrot lunaire của Schönberg. Trước đây, ban giám khảo gồm Pierre Bourgeade, Guillaume Dustan, Catherine Millet, Emmanuel Pierrat, Chantal Thomas và cái mặt tôi đã bị ông chủ lâu đài Lacoste là Pierre Cardin từ chối không cho phép vào, thế mà Jeanne de Berg lại hứa sẽ không trừng phạt ai cả. Kệ thây cái lão quý tộc buồn thảm ấy! Thay vào đó, hội đồng tỉnh Vaucluse đã cho chúng tôi đi thăm lâu đài Saumane nơi Hầu tước Thần thánh[19] trải qua tuổi thơ ấu. Nơi chốn công cộng lại được ưa thích hơn cái đống tư dinh đổ nát.
[19] Biệt danh của nhà văn người Pháp Donatien Alphonse François de Sade (1740-1814) – tác giả văn học khiêu dâm ái tình đầu tiên thời hiện đại. Lionel Aracil và Frédéric Beigbeder lập ra giải thưởng văn học de Sade vào năm 2001 để tưởng nhớ nhà văn này.
***.
Thứ Sáu.
Ăn tối ở Luân Đôn với Fred và Farid, các nhà quảng cáo sáng tạo bậc nhất thế giới (Giải Sư tử vàng ở Cannes năm nay với phim Xbox tóm tắt toàn bộ quá trình sống từ lúc sinh ra tới lúc chết đi trong vòng ba mươi giây). Chúng tôi nói về chuyện dùng xì căng đan tạo tiếng vang: làm thế nào để sử dụng được nó như một thứ vũ khí, nhắm trúng vào nó, tổ chức sắp xếp nó? Họ đã mổ xẻ Robbie Williams trong một clip. Tôi đã phơi mình trần trụi trên truyền hình. Lần tới phải làm gì đây? Ném bánh kem vào mặt Elizabeth II à? Ban nhạc Prodigy đã cho chúng tôi phần đầu câu trả lời: chỉ cần ca ngợi thuốc ngủ Rohypnol là đủ. Đĩa đơn mới ra của họ, Baby’s got a temper, vừa bị BBC kiểm duyệt. Lại còn mạnh hơn cả Eminem nữa chứ! Nhưng bậc thầy của tất cả chúng ta phải là Salman Rushdie: chọn các thầy tu đao Hồi thay cho PR (Public relations), đúng là phải rất bạo gan.
***
Thứ Bảy.
Theo tiên đề của Bruno Masure: “Truyền hình làm người ta phát điên nhưng tôi tự chữa khỏi được”, tôi sẽ sửa đổi thêm chút xíu: truyền hình làm người ta phát điên với điều kiện không làm gì khác nữa. Cách hay ho để tự chữa khỏi là phân thân mình ra. Sự phân thân của tôi là vấn đề sống còn.
***
Chủ nhật.
Điều tôi ghét nhất ở người Anh là thái độ lịch sự thái quá của họ: họ chẳng khác gì người Nhật của châu Âu. Thay vì nói thẳng ra là “biến đi” thì họ lại tỏ vẻ tiếc nuối và thốt lên: “I’m awfully sorry Sir but I’m afraid it’s not going to be possible at the moment[20]”. Luôn có những thời điểm mà ở đó thái độ lịch sự quá đà trùng khít với thái độ coi thường toàn tập. Thà họ nói với tôi thế này còn hơn: “I’m awfully sorry Sir but I’m afraid you’re going to have to go fuck your mother, indeed[21].”
[20] Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là “Tôi lấy làm tiếc vô cùng thưa ngài nhưng tôi e là vào thời điểm này thì không thể được đâu ạ”.
[21] Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là “Tôi lấy làm tiếc vô cùng thưa ngài nhưng tôi e là ngài nên đi mà ấy mẹ ngài thì tốt hơn”.
***
Thứ Hai.
Viết một cuốn sách toàn dùng những từ thật đắt. Và bán nó với cái giá ngất ngưởng.
***
Thứ Năm.
Người ta bảo tôi: Angot viết có nhịp điệu. Có nghĩa viết ra điều xuẩn ngốc một lần thì là viết ra điều xuẩn ngốc. Viết ra điều xuẩn ngốc hai lần thì là một phép lặp. Và tiếp tục đến chục lần thì đúng là có nhịp điệu thật.
***
Thứ Sáu.
Tình bạn giữa những người đàn ông: liệu đó có phải một cuộc chọi gà? một sự quyến rũ ghen tuông? một sự cạnh tranh trá hình? một nỗi cô đơn theo nhóm? một tình yêu đồng giới theo lối Platon? một cuộc thi dương vật? Hay một bí ẩn xuất hiện, rồi biến mất, hết sức ngẫu nhiên và vô cớ?
***
Thứ Bảy.
Mối quan tâm chính của “Loft 2” liên quan đến trật tự ngữ nghĩa. Cần phải nói “ça comme” hay “comme aç”? Cuộc tranh luận trong cuốn từ điển Grévisse chưa ngã ngũ còn Viện Hàn lâm vẫn chưa lên tiếng bàn bạc vấn đề. Sao không nói là “aç comme” hay “ça ommc”? Nói lái câu mở đầu cuốn Voyage au bout de la nuit sẽ như thế nào? Ça a débuté comme aç”? Hay: “Ça a butédé comme ça”? Hay: “Aç a tédébu ça ommc”? Mẹ kiếp, “Loft 2” còn phức tạp hơn cả Oulipo[22]! Thảo nào mà nó chẳng có khán giả mấy: quá nhiều tính văn học.
[22] Nhóm văn học thành lập vào giữa thế kỷ XX, gồm các nhà văn như Raymond Queneau, Georges Perec, Italio Calvino…
***
Chủ nhật.
Pháp, mùa hè, đột nhiên, rắc một cái: chẳng có gì xảy ra trong suốt hai tháng. Tôi tự hào vì được sống tại một đất nước có khả năng ngừng sống từ mồng 1 tháng Bảy đến 31 tháng Tám. Phần thời gian còn lại trong năm, lại càng chẳng có gì xảy ra, nhưng người ta vờ như là có xảy ra một cái gì đó.
***
Thứ Hai.
Dựa vào đâu ta nhận được ra mình đang ở đảo Corse? Lúc bữa trưa kết thúc, dù đang ở Cabanon xanh ngắt (Saint-Cyprien) hay ở Maora Beach (Santa Manza), bạn vẫn được phục vụ món rượu mia. Đây là một loại rượu địa phương, dĩ nhiên rồi, ta uống nó không chút kiểu cách, không chút bóng gió xỏ xiên kiểu như “à phải, đây đúng là rựou mia rồi”. Vì mặt trời không cựa quậy nên tốt hơn cả là hãy bắt chước nó.
***
Thứ Ba.
Tối qua là sinh nhật của Via Notte, hộp đêm cuối cùng (gần Porto-Vecchio). Kết quả của hai năm câu lạc bộ hóa được toàn cầu hóa. Cả đời tôi đã chờ bữa tiệc này. Sáu nghìn người trong một trại ấp Mexico, như Làng Juan-les-Pins nhưng lộ thiên, Philippe Corti đi trực thăng tới, treo mình lơ lửng trên một sợi thừng chão, những cô gái đang tắm chạm lướt vào nhau trong bể bơi màu lục bảo, chỉ toàn là những Cécile Simeone mặc quần lọt khe dạ quang, những Laetitia Casta không đẻ con vừa cởi áo ngực vừa chớp chớp mắt và một trận tắm đẫm cocktail Caipiroska, đó là đỉnh điểm của đêm, thành Chén Thánh dạ tiệc, thành Walhalla điên cuồng rồi... Rốt cuộc tôi cũng có thể ngừng ra ngoài đi chơi.
***
Thứ Tư.
Pierre-Louis Rozynès có lý: không phải bàn cãi gì thêm nữa, Câu nói trong Tuần chắc chắn thuộc về Paul-Loup Sulitzer. “Tôi đang ở trong một cuốn tiểu thuyết dở ẹc mà cả tôi cũng có thể viết được.” Không thể hơn nổi.
***
Thứ Năm.
Hôm qua, một gã khùng phát xít mới đã bắn vào Jacques Chirac để được trở thành một gã khùng phát xít mới nổi tiếng. Lại một nạn nhân nữa của hội chứng Erostrate. Trong một bức thư điện tử, một tay Maxime Nào Đó viết “hãy xem ti vi ngày mai, tôi sẽ trở thành ngôi sao”. Nhiệm vụ của chúng ta là không để hắn hưởng niềm vui này: không được viết ra họ của hắn. Hervé Đáng Thương đã bắn một viên đạn cỡ nòng 22. Jean-Pierre Ngu Độn đã tì vũ khí lên vai. “Hu ra, rốt cuộc người ca cũng sắp nói đến mình!” Serge Còi Nhử Chim rú lên như vậy. Khẩu cạc bin của Philippe Xuẩn Ngốc đã xả đạn vào không khí.
***
Thứ Sáu.
Tôi thấy, trong Sa đọa của Camus, có một câu nói về Marc Bidon: “Để được nổi tiếng, nhìn chung chỉ cần giết bà gác cổng nhà mình là đủ.” Nữa là giết người gác cổng của điện Elysée.
***
Thứ Bảy.
Ăn trưa ở Sperone, tại nhà mấy chuyên gia quảng cáo lắm tiền, ngôi nhà xây bằng gỗ thông bá hương Canada của họ nổi bật trên nền vịnh màu ngọc lam. Chẳng việc gì phải gửi bưu thiếp cho họ: họ sống bên trong bưu thiếp rồi còn gì. Thật kỳ diệu khi đảo Corse vẫn còn nguyên vẹn bao cảnh đẹp, dù sao cũng là ở chỗ những người giàu: không có khách sạn bê tông khiến bờ biển biến dạng, cũng chẳng có các tấm áp phích “Bricorama” trong rừng cây bụi. Chính vì vậy mà mấy chuyên gia quảng cáo mới mê đắm Sperone: đó là nơi duy nhất họ không làm hỏng nổi. Quang cảnh tươi đẹp nơi đây giúp mắt họ thoát khỏi toàn bộ vẻ xấu xí mà họ tạo ra trong suốt phần thời gian còn lại của năm.
***
Chủ nhật.
Có vô cùng nhiều thứ hay ho trong Hai mươi năm trước, tuyển tập các bài thời luận của Bernard Frank (nhà xuất bản Grasset). Suốt mùa hè 2002, các Câu nói trong Tuần được viết từ mùa thu năm 1981: “Lời nguyện cầu của nhà văn là kỷ niệm”; từ mùa xuân năm 1982: “Không phải ngày nào cũng là Chateaubriand”; từ mùa thu năm 1982: “Sự sâu kín của chúng ta quá quý báu nên phải được đông đảo mọi người biết đến” (lời biện minh đáng yêu dành cho cuốn nhật ký này); từ mùa xuân năm 1984: “Nghịch lý của truyền hình: nó giúp ta làm quen với hàng xóm đồng thời cũng biến ta thành kẻ nực cười trong mắt họ”.
***
Thứ Hai.
Ở Via Notte, quán bar mở cửa, tôi thì không. Thật rối ren lộn xộn! Cuối cùng tôi cũng tìm được đỉnh điểm của đêm, và tôi đã nằm ngoài tình trạng gây hại. Françoise tự vấn:
- Sao chẳng có loại rượu nào không chứa calo?
Philippe Corti giới thiệu với chúng tôi anh bạn Canarelli của anh, người tổ chức buổi “chạm tay” của chúng tôi: ba mét vodka-dưa hấu (gấp ba lần mười “chầu” uống cạn). Jérôme Béglé nhận lời thách thức, rồi chẳng tài nào đứng dậy nổi nữa. Florence Godfernaux giết ong vò vẽ bằng tay không. Về phần mình, tôi khiêu vũ với một con ruồi cao ba mét. Câu hỏi duy nhất luôn khiến tôi trăn trở: Yvan Colonna có trốn trong VIP Room không?
***
Thứ Ba.
Sự sụt giảm của thị trường chứng khoán là tin hay tuyệt vời. Nó trừng phạt những kẻ hà tiện, những kẻ cứ muốn tiết kiệm tiền bạc. Nó tặng thưởng loài ve và làm khuynh gia bại sản loài kiến. Hãy nhanh chóng tiêu xài thả phanh tiền bạc của bạn! Bởi ngay cả những kẻ tiết kiệm cũng liên tục bị dính đòn.
***
Thứ Tư.
Red Bull là thức uống duy nhất mang tính báo hiệu: chưa gì nó đã bốc mùi buồn nôn. Hôm qua tôi thấy những cô nàng trẻ tuổi lẳng lơ tự hủy hoại bản thân bằng cái thứ Chivas trộn Red Bull: có Chúa biết rằng tôi ủng hộ sự lai tạp, thế nhưng ở đây người ta đã quá xa. Cho Red Bull vào rượu Régal! Thêm một lý do nữa để ở lại nhà: tôi không muốn chứng kiến cái thế giới mà tôi từng tin tưởng này sụp đổ.
***
Thứ Năm.
Mỗi lần ngốn ngấu món tôm hùm, tôi lại tự nhủ rằng thông qua sự luân hồi đầy đứng đắn của vạn vật, loài giáp xác có thể viết lên lò nướng barbecue: “Oscar đã giết tôi”.
***
Thứ Sáu.
Ai cũng ngưỡng mộ cụm từ “À thế à!” của tổng thống. Khi biết mình vừa thoát khỏi một vụ mưu sát, Jacques Chirac đã thốt lên: “À thế à!” Tôi tự hỏi các nhà xã luận chính trị sẽ viết gì nếu Chirac nói: “Ôi trời ơi ôi trời ơi!” hoặc “tôi chẳng hề hấn gì cả!” hoặc “Kinh quá!” hoặc “My life gặp nguy quá nhỉ!” hoặc “Úi chà!” Tôi thì cái cụm từ “À thế à!” ấy lại khiến tôi nhớ đến cụm từ “Bao nhiêu là nước, bao nhiêu là nước!” của Mac-Mahon.
***
Thứ Bảy.
Khi một thiếu nữ nói một thứ gì đó thật chết người thì nên hiểu rằng thứ đó rất hay ho. Khi một phụ nữ trên ba mươi tuổi nói một thứ gì đó thật chết người thì nên hiểu rằng thứ đó rất khó chịu. Như vậy, việc sử dụng từ “chết người” cho ta biết được tuổi của người phụ nữ đang trò chuyện với ta. Từ “chết người” là các bon 14 đối với phụ nữ hiện đại.
***
Chủ nhật.
Emmanuel Carrère vừa có được trải nghiệm phi thường với “văn chương trình diễn”. Anh đã gửi đi một bài viết sẽ xuất hiện vào ngày mai trên tờ Le Monde, bài viết này là thư anh viết cho bạn gái mình, trong đó anh đề nghị cô thực hiện một số hành động khiêu dâm trên chuyến tàu Paris-La Rochelle. Anh sử dụng một tờ nhật báo nổi tiếng để gợi hứng cho cô gái của mình. Cá nhân mà nói, tôi khá là vui khi biết mình đã làm “văn học trình diễn” ở đây từ hai năm nay rồi. Tôi rất nóng lòng muốn biết liệu chiêu bài của anh có thành công không.
***
Thứ Hai.
Truyện của Emmanuel Carrère nhan để L’Usage du monde là một kiệt tác. Trong ngôi nhà của tôi ở đảo Corse, tất cả các cô gái đều vâng lời anh răm rắp (đây đúng là hoàn cảnh thích hợp để nói vậy). Không may Sophie lại chẳng bắt chuyến tàu cao tốc Paris-La Rochelle! Tôi hy vọng cuộc hẹn hò bị bỏ lỡ ấy không gây ra cảnh uyên ương cãi cọ kiểu này:
- Sao cô lại không bắt tàu?
- Giá mà tôi biết được!
- Mẹ kiếp, tôi đã dự tính mọi thứ, trừ chuyện đó!
- Khốn nạn, anh đâu bị buộc phải kể mấy chuyện phang nhau của chúng ta lên mặt báo!
- Con đàn bà ngu xuẩn! Đó chính là văn học trình diễn đấy!
- Anh có biết tôi đặt cái thứ văn học trình diễn của anh ở đâu không hả?
***
Thứ Ba.
Mọi chuyện đểu ổn, nhưng địa ngục lại được lát bằng thể loại hư cấu tự truyện. Kể chuyện đời tư của mình trực tiếp trên mặt báo là trải nghiệm mạnh mẽ nhất có thể. Françoise chán ngấy khi cứ bị nhắc mãi tên ở đây rồi. Chúng tôi cãi cọ nhau không ngớt về chủ đề này. Tôi thiếu lý lẽ để bảo vệ cuốn nhật ký của mình. Nếu xuất sắc hơn, hẳn nó đã có thể tự bảo vệ...
***
Thứ Tư.
Quay về Paris để giả vờ làm việc. Thay vì để cho những đợt sóng dồi đu đưa để mà thiếp ngủ say sưa, chúng tôi lại bị đánh thức bởi tiếng còi ô tô inh ỏi. Tôi mặc áo sơ mi phanh ngực, Tom Ford đã cắt chiếc áo bó sát người này cho YSL. Giờ đây, sự nổi tiếng của tôi trọn vẹn không kém gì làn da rám nắng của tôi: thật đáng tiếc khi ta cứ mãi chung thủy! Sao lại để lãng phí biết bao cô nàng nóng bỏng ngu ngốc chứ! Hẳn là chỉ việc cúi người xuống mà nhặt họ lên, những cô nàng bé bỏng mơn mởn ấy, những cô nàng mắt nai chớp chớp liên hồi trước đống tiền của tôi ấy! Dưới tiết trời nóng nực này, mọi ý tưởng đều chạy ngược từ quần dài lên não bộ: thậm chí vã hết cả mồ hôi, chừng nào như vậy còn có ích cho điều gì đó, chẳng hạn lấp đầy các cái miệng! Tôi tự ép mình phải kiêng khem đúng lúc ai cũng phàm ăn cả. Mùa hè thật quá nguy hiểm đối với hạnh phúc, chính vì vậy mọi cặp đôi đều chia tay vào tháng Tám. Mùa hè là cuộc truy hoan thường niên do Chúa Trời tổ chức! Vào thời điểm ấy, Paris là Hòn đảo cám dỗ. Nhưng quan trọng gì đâu: tôi coi thường sự dễ dàng. Cánh đàn ông chung tình thường tặng cho người phụ nữ của mình một món quà đẹp đẽ: từ chối mọi phụ nữ khác. Chung tình là hành động hiến sinh đều đặn: tôi hiến sinh tên lửa, máy bay và đại bác lên bàn thờ tình yêu nguyên tử của chúng tôi. (Điều đó khiến tôi nhớ lại câu Hoàng thân de Ligne trả lời vợ: “Ngài có chung tình với em không? - Có, thường xuyên.”)
***
Thứ Năm.
Bertrand Delanoë đổ cát và trồng dăm ba cây cọ trên các bờ kè và ai cũng lấy làm ngây ngất. Hoan hô! Đó là bãi biển ở Paris. Ta nằm dài trên những chiếc ghế gấp bằng vải để hít thở bầu không khí ô nhiễm nhất châu Âu, bên bờ một con sông độc hại. Khi ấy tôi nhớ đến chuyện Chirac từng hứa sẽ xuống tắm ở đó! Nếu ông ta chịu giữ dù chỉ một trong số những lời hứa của mình, tôi rất mong đó sẽ là lời hứa này: lời hứa kỳ cục nhất. Tôi tưởng tượng ra cảnh Tổng thống mình mẩy ướt sũng và nhiễm đầy phóng xạ, với một vỏ bao cao su đã qua sử dụng dính trên mũi! Tôi nhớ là đã từng có một bể bơi lộ thiên tên là Deligny, và một bể khác ở quận XVI tên Molitor, hai cơ sở tắm gội này đều đã bị phá hủy mà chính quyền thành phố chẳng hề phản ứng gì cả. Kệ thôi, tôi hài lòng với bể bơi Polo hay còn là bãi biển của Toàn Paris. Nhưng cũng phải, thưa ngài Thị trưởng, điều còn thiếu trên bãi biển của ngài là một căn phòng VIP...
***
Thứ Sáu.
Tôi tạo dáng chụp ảnh cho trang bìa một tạp chí. Trong suốt khoảng thời gian tôi không viết lách gì. Tôi bị bắt cóc cũng nhiều như bị bắt chụp ảnh.
***
Thứ Bảy.
Lợi ích của các kỳ nghỉ, đối với một nhà phê bình văn học, đó là anh ta có được thời gian đọc các tác phẩm cũ, và từ đó phát hiện ra những điểm sáng giúp nâng cao trình độ của anh ta: “Tôi bị giam cầm trong hiện tại, như những vị anh hùng, như những kẻ say rượu; đôi khi bị lu mờ, quá khứ của tôi không còn phản chiếu trước mặt tôi cái bóng của chính nó mà chúng ta vẫn gọi là tương lai của mình nữa.” Văn của Proust, dĩ nhiên rồi. “Proust, dĩ nhiên rồi.” Có thể nói đó là khẩu hiệu của Vivagel! Có điều Proust không sản xuất các sản phẩm đông lạnh.
***
Chủ nhật.
Một hôm, kênh France 2 phát lại Thời gian tìm lại của Raoul Ruiz. Chính bộ phim này đã khiến tôi nảy sinh mong muốn tìm lại Proust. Với tất cả những ai còn ngập ngừng, ông chỉ ra rằng Proust đồng nghĩa với đám nhà giàu chuyên làm tình với gái đĩ và những gã đồng tính thượng lưu để cho người khác lấy roi quật mình. Và thế là Proust không còn đáng ghét tí nào nữa! Thậm chí có hẳn một nhân vật (Saint-Loup) lên tiếng giễu cợt những ai nói “cocain” là “coco”. Có nát óc suy nghĩ cũng chỉ tổ uổng công, tôi vẫn chẳng hiểu nổi vì sao lúc nào mình cũng bị so sánh với Bret Easton Ellis. Chính Proust mới là người lăng xê trào lưu chơi đêm không lành mạnh cơ mà.
***
Thứ Hai
Có một chuyện kỳ lạ xảy ra với Françoise: đây là lần đầu tiên càng ngày tôi càng yêu một ai đó.
***
Thứ Ba.
Mặt mũi rám nắng nên tối nào tôi cũng từ chối đi chơi. Tôi rất thích lừa dối Françoise, nhưng thiếu sót của các phụ nữ khác lại nằm ở chỗ họ không phải là nàng.
***
Thứ Tư.
Quay trở về Pelicano, ở Porto Ercole (Toscane ven biển). Mathilde và Roberto Agostinelli đùa nghịch dưới nước cùng Victoire de Castellane và Thomas Lenthal. Lee Radziwill bảo tôi: “Nice to meet you” mặc dù nàng đã biết tôi từ trước. Xin có nhận xét, thế vẫn còn tỗt hơn “Disgusted to meet you”. Biển mang màu hoa cà như chiếc áo tắm một mảnh của em gái Jackie O. Patrick Bruel hát đi hát lại bài Le Limier bên bể bơi mà không cần đến cây đàn ống Barbarie của mình. Dưới biển, không hề cố ý, Françoise đã tè lên người Patrice Chéreau: những bất ngờ trong cuộc sống sang trọng... “Delighted to meet you.”
***
Thứ Năm.
Ấn tượng khó chịu với việc xuất bản sách vở càng lúc càng giống một màn nhảy clakét, một màn trình diễn của mấy người làm trò ở chợ phiên, đi loanh quanh dăm ba vòng rồi mất tích.
***
Thứ Sáu.
Tôi cảm thấy mình đang trở nên hơi vật chất một chút khi bỗng nhận ra mình bắt đầu cương cứng lúc lật giở từng trang tạp chí Thế giới Nội thất.
***
Thứ Bảy.
Đau làm sao khi bỏ lỡ lễ hội Sonar ở Barcelona. Dường như có một thứ ma túy mới đã xuất hiện ở đó: “axit lỏng”. Ngược lại với những tấm giấy thấm bẩn thỉu hồi đầu những năm 1990, LSD lỏng gây ra cảm giác rất nhẹ nhàng và êm dịu. “Tôi cảm giác như bộ não của mình được tẩy sạch mọi loại chất bẩn, Emilio kể cho tôi nghe qua điện thoại. Như trong các bản chiếu thử 3D quảng cáo bột giặt vậy!” Cuối cùng có lẽ tôi đã đúng đắn khi bỏ lỡ lễ hội Sonar: tôi quá cần một loại bột giặt tẩy não.
***
Chủ nhật.
Tôi đang đọc các cuốn tiểu thuyết của tháng này: nhiều vô kể phân là phân. Điều đó khiến tôi nhớ lại những gì Pietro Citati từng nói trên chương trình “Bouillon de culture” trong lúc mắt cứ nhìn tôi chăm chú bằng vẻ thương hại: “Văn học mệt mỏi lắm rồi, nên nó đang phải nghỉ ngơi.” Thế lỡ cái người đẹp ngủ trong rừng ấy không bao giờ tỉnh giấc thì sao?
***
Thứ Hai.
Chắc chắn tôi sẽ ủng hộ không chút do dự đề xuất của Françoise de Panafieu về việc tái mở cửa các nhà thổ. Khi ta không thể giải quyết nổi một vấn đề, thì tốt hơn cả là biến nó thành một ngành công nghiệp. Dù sao trong cái thế giới trục lợi này ai cũng là đĩ cả: “Lots of money? Love story. Got no money? I’m sorry.”[23] (Cách ngôn của Night Flight ở Matxcơva.)
[23] Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là: “Nhiều tiền à? Chuyện tình. Không tiền à? Tôi rất tiếc.”
***
Thứ Ba.
Điều đó làm tôi nảy ra một ý. Đã có phụ nữ làm đĩ, đàn ông làm đĩ, tại sao lại không có các cặp đôi làm đĩ nhỉ? Ta sẽ thuê một cặp đôi cho dịp cuối tuần hoặc thuê suốt cả tuần. Ơ rê ka! Sao tôi không nghĩ ra sớm hơn chứ? Nhà tài trợ cho các kỳ nghỉ của tôi và Françoise là đây chứ đâu!
***
Thứ Tư.
“Đã đến ngày tận thế và tôi cảm thấy thật thoải mái”, ban nhạc REM hát, đây cũng là tóm tắt tình hình hiện tại. Khí hậu bất ổn, một làn mây nâu bao phủ châu Á, khắp nơi xảy ra hạn hán đan xen lũ lụt, mùa hè hệt như một mùa đông dài dằng dặc, bão táp tàn phá các thành phổ. Và dường như ai cũng thấy điều đó thật bình thường, các công ty tiếp tục sản xuất, các nhà máy tiếp tục hun khói hành tinh, tăng trưởng tiếp tục thống trị, ô nhiễm tiếp tục gia tăng. “It’s the end of the world and I feel fiiiiine”: Michael Stipe là triết gia đương đại vĩ đại nhất. Chúng ta khoan khoái chiêm ngưỡng sự hủy diệt chính mình. Con người bậc trung của thế kỷ 21 là gã công tử bột khắc kỷ hết sức tự hào về những chiến tích kiểu hư vô chủ nghĩa của mình. Trước đây, thái độ lịch thiệp này chỉ có ở một nhóm các nhà văn bi quan ưu tú (Leopardi, Schopenhauer, Amiel, Benjamin, Cioran, Jaccard, Rosset...). Kể từ nay, đám đông mới chính là người đòi hỏi sự hủy diệt chính mình bằng cách ăn tráng miệng hai lần. Tự tử tập thể khiến người ta rất đói.
***
Thứ Năm.
Một ngày nào đó, có lẽ sẽ có một nhà xuất bản vô thức gom toàn bộ đống thời luận này lại. Nhờ đó, ta sẽ được đọc lại mấy cuốn nhật ký với lòng khoan dung dành cho những kẻ khuyết tật tinh thần trứ danh, hoặc với thái độ nghiêm khắc tỷ lệ thuận với sự lười biếng của tôi.
***
Thứ Sáu.
Dominique Farrugia năn nỉ để lại được nêu tên ở đây. Rốt cuộc cũng có một lời ước dễ thỏa mãn. Để vào được nhật ký của tôi thì chỉ cần trao cho tôi một chương trình trên kênh Canal+ mà không bắt tôi phải ngủ cùng là đủ. Nhân tiện tôi phải ghi lại rằng cả tôi nữa, tôi cũng ngày càng được nêu tên nhiều hơn trong các tác phẩm mà anh em đồng nghiệp của tôi viết: trong Tại sao lại là Braxin? của Christine Angot, trong One Man Show của Nicolas Fargues, trong Nhật ký một kẻ nhàn rỗi của Roland Jaccard, trong Sự tự giao của Thomas Bouvatier, trong Làn da cứng của Elisabeth Quin. Thiếu mỗi việc là một nhà văn thôi, còn ít ra tôi cũng trở thành một nhân vật tiểu thuyết rồi.
***
Chủ nhật.
Do thiếu vắng các cuộc cách mạng, người ta bèn nổi dậy bằng những chi tiết nhỏ nhặt nhất. Chẳng hạn, tôi từ chối cài dây an toàn trên ô tô, đi xe máy không đội mũ bảo hiểm, hít cỏ trên máy bay, tè vào bể bơi nhà bạn bè - cách tôi đổ nước vào rượu của họ - đi xe buýt không mua vé, cười khẩy ngay khi nhìn thấy một tấm ảnh của Jean-Pierre Raffarin, vv. Sắp tới đây, đỉnh cao của sự lật đổ sẽ là qua đường không theo lối dành cho người đi bộ. Ta cứ tưởng rằng “tư sản phóng đãng” vừa có được lợi thế của sự tiện nghi tư sản vừa có được lợi thế của vẻ ngoài phóng đãng trong khi thực ra cùng lúc anh ta phải mang trên mình hai sự cam chịu này: nỗi xấu hổ vì giàu có cộng với vẻ nực cười của hành động nổi loạn.
***
Thứ Hai.
Trước khi phim khiêu dâm hiện đại bị cấm, hãy tận hưởng nó ngay. Tối qua, tôi đã làm tình với mấy cái đĩa DVD Nhật và Đức ghê tởm đến ngọt ngào. Khi ấy tôi nghĩ đến chuyện Dominique Baudis phàn nàn rằng thế hệ trẻ của chúng ta được giáo dục giới tính bằng cách xem mấy thứ đó... Mẹ kiếp, tôi hy vọng anh nói đúng!
***
Thứ Ba.
Môn giáo dục giới tính của tôi ở trường Trung học Montaigne: những cuốn phim dương bản mục rữa, một sơ đồ chằng chịt mũi tên, một cô giáo mặt đầy mụn mặc áo blu trắng phát âm các từ ghê gớm như “chim”, “dương vật”, “tử cung”, “dạ con”, “vòi trứng”. Tôi thích thà học như thế hệ trước (qua nhà thổ) hoặc như thế hệ sau (qua băng đĩa) còn hơn.
***
Thứ Tư.
Khoảng thời gian từ năm 1935 đến 1957, nghĩa là suốt hai mươi hai năm cuối đời mình, Valery Larbaud chỉ nói đúng một câu duy nhất: “Chào buổi tối mọi thứ dưới hạ giới”. Ông bị liệt nửa người sau vụ tai biến mạch máu não trên phố Cardinal-Lemoine vào tháng Mười một năm 1935. Ngồi trên ghế bành, ông nhắc đi nhắc lại không mệt mỏi “Chào buổi tối mọi thứ dưới hạ giới” với các vị khách hiếm hoi ghé thăm mình. (Những người viết tiểu sử về ông quy vụ tai biến vừa rồi cho chứng giang mai nhiễm phải sau nhiều lần viếng thăm các nhà thổ cùng với Léon-Paul Fargue.)
***
Thứ Năm.
“Chào buổi tối mọi thứ dưới hạ giới” ư? Nghĩ đến đây tôi lại nảy ra một ý nho nhỏ. Tôi nghĩ rằng Larbaud giả vờ bệnh tật. Thực ra, ông chẳng thấy có gì khác hay ho để nói. Ông từng viết nên những vần thơ đẹp nhất, những cuốn tiểu thuyết tuyệt diệu nhất về các phụ nữ trẻ, về Rome, về tình yêu và giới tỷ phú, ông từng đi du lịch, từng mệt mỏi, nên ông ngồi lại nhà mà thôi. Ông không nói năng lẩn thẩn chút nào: rất đơn giản, “Chào buổi tối mọi thứ dưới hạ giới” có vẻ như là câu nói tối hậu của ông, câu nói tóm lược tất cả, sự sống, cái chết, vẻ đẹp của thế giới, chim chóc, hoa lá rừng cây, lỗ đít, tiền bạc, sự trôi chảy của thời gian, vui sướng và đau khổ, và rồi một ngày nào đó bạn sẽ bị tước mất tất cả. Tôi thấy hành trình của Valery Larbaud giống như hành trình của một nhà văn hoàn hảo: phải viết vô vàn trang giấy suốt đời mình để tìm ra được một câu duy nhất, và đúng ngày tìm ra được câu ấy, không bao giờ phải phát ngôn bất kỳ câu nào khác nữa (cũng như Nicholson trong phim Shining). Do vậy, “Chào buổi tối mọi thứ dưới hạ giới” không phải câu nói trong tuần: đó là câu nói của một đời người.
***
Thứ Bảy.
Các cô phục vụ quán càng ngày càng trở nên ngon mắt hơn: điều đó đang trở thành vấn đề khó mà quản lý nổi. Một tối nọ, chúng tôi dùng bữa với các đồng nghiệp và cánh phụ nữ ngồi cùng bàn với chúng tôi tỏ thái độ không ưa gái xa hoa. Xin lỗi: họ tỏ thái độ không ưa nữ phục vụ, nhưng bạn đã tự sửa được rồi đấy thôi. Đúng lúc gọi món, tôi rất muốn yêu cầu cô nàng phục vụ mấy thứ không có trên thực đơn: một bú mút, hai phóng tinh, một cà phê và xin cho hóa đơn xin cảm ơn trước hẹn gặp lại rất hân hạnh được phục vụ dĩ nhiên là sẵn sàng phục vụ rồi không vấn đề gì hết. Ôi, giá mà trong đời thực tôi cũng can đảm như trong nhật ký...
***
Chủ nhật.
Thái độ nghiêm khắc của các nhà phê bình đối với công việc của tôi chắc chắn có thể được lý giải bằng việc người ta không muốn tặng quà cho một đứa trẻ hư hỏng.
***
Thứ Hai.
Đêm không ngủ, cảnh tượng kinh hoàng, chia cắt vĩnh viễn... Lần này, Françoise bỏ đi thực sự, tôi đã mất nàng. Tôi bị hủy hoại. Nàng phải lòng một cô gái chúng tôi cùng nhau tán tỉnh. Họ bí mật gặp nhau hàng tháng trời nay rồi và muốn ở cùng nhau. Thế mà tôi lại đi nghi ngờ Ludo chứ! Nàng nói với tôi bằng vẻ lạnh lùng kinh hoàng, như thể tôi đã thuộc về dĩ vãng. “Em chối từ anh cùng tất cả các gã thuộc giới tính của anh.” Suốt đêm, tôi tìm cách làm nàng đổi ý, tìm cách hoãn binh, tìm một cơ may khác. Nàng xin lỗi tôi qua điện thoại, qua tin nhắn rồi qua Internet, nhưng không phải trực diện. Nàng trở nên xa lạ với tôi. Tôi cảm thấy khó thở. Liệu chúng tôi có thể đi lướt qua nhau suốt năm nay không? Như thể chúng tôi sống trong hai thế giới song song? Có hai thời khắc mà khi đó các tình nhân nghẹt thở: lúc họ yêu và lúc họ không còn yêu nữa.
***
Thứ Ba.
Trong một thế giới khuyến khích việc các cá nhân cho mình là trung tâm như thể đó là phẩm hạnh chính yếu, thì hẳn nhiên đồng tính phải là chuẩn mực của tương lai. Và lúc ấy, tình dục khác giới mới là thứ đi ngược tự nhiên. Cần phải yêu người giống ta nhất. Chỉ bị chính bản thân mình hấp dẫn. Cả tôi cũng sẽ phải tuân theo điều đó mới được. Nhất định tôi phải cưới một gã cận thị cao lớn. Nhờ vậy tôi mới trở thành “kẻ ích kỷ lãng mạn” đích thực được.
Chào buổi tối mọi thứ dưới hạ giới.
Trong ba mươi năm nữa, tình dục khác giới sẽ trở thành thứ thiểu số, tai tiếng, không lành mạnh và gây sốc. Sẽ xảy ra các vụ tấn công kỳ thị người quan hệ khác giới trên đường phố. Ta sẽ thấy ghê tởm khi chứng kiến một gã đàn ông hôn lưỡi một phụ nữ trên ghế băng. Các ông bố đồng tính sẽ phải che mắt mấy đứa con thụ tinh trong ống nghiệm của mình. Thật kinh khủng làm sao khi hôn môi một cá thể khác mình đến thế! Những cặp đôi ấy, làm sao họ có nổi một cuộc sống cân bằng và bình thường khi họ cách xa nhau vời vợi như vậy? Chào buổi tối mọi thứ dưới hạ giới. Chào buổi tối mọi thứ dưới hạ giới. Chào buổi tối mọi thứ dưới hạ giới.
***
Thứ Tư.
Không ăn gì từ ba ngày nay. Tôi ngây người vì tiếng ồn. Nobu và Korova đã phá sản nhưng Cab và VIP vẫn luôn ở đó... Tôi đã gặp lại đám đông chơi đêm, những buổi tối thứ Hai ở Queen, những cô vũ nữ thoát y, những tay ăn chơi của quán bar Doobie’s... Mọi người vẫn ngồi ở chỗ của họ, vẫn những chốn ấy, như thể họ đợi tôi... Tôi cứ ngỡ mình cao cấp hơn, thật tội nghiệp tôi. Họ giữ ấm cho tôi, họ là gia đình thực thụ của tôi. Cuộc sống không Françoise đang bắt đầu và nó thật xấu xí. Cả đời mình tôi chưa bao giờ đau khổ đến thế, vậy mà tôi đã cảm nhận được cái việc sẽ xảy ra ấy: chúng tôi từng sống một cuộc sống bình thường, tôi đã đánh mất tính ngông cuồng của mình, tôi thật thiếu quyết đoán, nàng đã coi thường tôi. Tôi đã yêu nàng trước cả khi yêu nàng, và vẫn yêu nàng sau đó. Tôi đã không yêu nàng đủ trong lúc yêu nàng. Ta chỉ yêu người khác khi họ bỏ rơi ta hoặc vuột khỏi tầm tay ta. Lẽ ra tôi đã có thể yêu nàng mà không cần phải biết nàng hay chạm vào nàng, thậm chí cũng chẳng cần bước vào cuộc đời nàng. Tất cả là tại tôi: câu chuyện này kết thúc bởi tôi đã khơi mào nó vào một ngày nào đấy. Đó là câu chuyện của một gã đàn ông cô đơn tự hỏi mình là ai và mình làm cái quái gì ở đây. Anh ta ngỡ mình tự do, phải lòng một người, khám phá ra hạnh phúc, rồi hạnh phúc tan biến và anh ta nhận ra mình căm ghét tự do của chính mình. Ngay cả nhịp điệu đời tôi cũng thật nhàm chán.
“Chẳng có gì thay đổi cả, sự già nua của thế giới vẫn tăng dần trong tôi.” Valery Larbaud, Nhật ký của AO. Barnabooth.
Thế mà tôi lại coi nàng như một kẻ điên cơ chứ! Không phải vậy chút nào: Françoise rất cân bằng. Một phụ nữ không chịu nổi tôi là một phụ nữ rất cân bằng. Nàng không bỏ rơi tôi mà là làm tôi trống rỗng. Tôi quyết định sẽ chẳng bao giờ ích kỷ hay lãng mạn nữa. Tôi nghĩ mình sẽ là một gã say mèm đẹp trai.
***
Thứ Năm.
Điều em yêu cầu anh là bất khả. Anh chẳng bao giờ có thể thôi không yêu em nữa.
Thứ ma túy tồi tệ nhất chính là tình yêu. Em đã trả lại cho anh sự sống, khiến anh có cảm xúc trở lại. Dù đi đâu, anh cũng chỉ thấy khuôn miệng em tươi mát, đôi mắt anh nhòa đi khi thiếu vắng em. Chút ngây thơ sót lại làm đôi má anh ửng đỏ. Từ giờ cho tới lúc cuối đời, mỗi lần có ai đó nhắc đến tên em trước mặt anh, rất có thể ánh mắt anh lại mất hút đôi chút trong hư vô. Người khác hẳn sẽ nói: “hắn uống quá nhiều, hắn rất lơ đãng”, nhưng anh thì anh mặc kệ, anh sẽ ở rất xa, dựa người vào em, ở Los Angeles giữa đôi cánh tay em dát vàng, hoặc ở Porto Ercole lạc trong mái tóc em dài mằn mặn, ở Istanbul và Matxcơva và Amsterdam dựa vào bầu ngực em thơm mùi kem, trên thiên đường yêu đương qua lại, giấc mơ bất khả ấy, giấc mơ mà có một ngày, em sẽ lại đưa anh vào.
***
Thứ Sáu.
Tôi sẽ ngừng viết nhật ký bởi phần đời còn lại của tôi sẽ chẳng còn gì thú vị. Bạn có nhận ra Oscar Dufresne viết tắt là: OD. không? Tôi chán ngấy chính mình rồi. Tôi gần như Over-Dose[24], Outre-Dégoût[25]. Thường thì, để trọn vẹn trăm đường, giờ khi đã giàu có và nổi tiếng, vậy là gần như đẹp trai, tôi phải chấm dứt đời mình. Nhưng tôi thích sống hơn bởi như thế thì sẽ tiện hơn để có thể chứng kiến những chuyện xảy ra. Do đó, tôi chọn cách biến mất giữa lúc vinh quang nhất. Trong xã hội cảnh tượng, người vắng mặt luôn là người có lý. Bạn sẽ không được đọc Oscar Dufresne nữa, như vậy, bạn sẽ phải kiếm tìm anh ta khắp nơi. Bạn sẽ càng khát khao tôi hơn vì tôi bỏ trốn bạn. Tôi là người đầu tiên tự tử mà vẫn còn sống sau Isaac Albeniz (ông tổ của Cécilia Sarkozy, nhạc sĩ người Tây Ban Nha, người từng khiến dư luận tin rằng mình đã chết để được nghe chính những kẻ xấu xa nhất chuyên gièm pha mình đọc điếu văn ca ngợi mình). Oscar Dufresne ư? Cái xác sống văn học. Không cần phải giết Chirac, Bush hay Madonna thì mới đi vào được Lịch sử. Chỉ cần ẩn mình là đủ. Bạn đừng lo, tôi sẽ tiếp tục dõi theo bạn mà vẫn tuân thủ các khoảng cách an toàn. Hẳn sẽ có lúc chuyện đó làm người ta bực mình. Tới ngày tận thế, tôi hy vọng mình được xếp chỗ ở một lô hàng đầu.
[24] Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là “Quá-Liều”.
[25] Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là “Quá-Ngán”.
***
Thứ Bảy.
Thi thoảng, tôi nhìn qua cửa sổ khách sạn, và lần nào cũng thấy mặt trời nhô lên ở một thành phố khác. Chúc ngủ ngon mọi thứ dưới hạ giới. Đôi lúc, khi đã rất muộn, tôi cứ ngỡ điện thoại di động của mình rung trong túi áo vest, tôi lao tới, hy vọng đó là em, nhưng lại chỉ là những tiếng bass phát ra từ loa khiến điện thoại rung lên trong túi áo tôi... Tôi biết câu chuyện tình lỡ dở ấy là câu chuyện tình duy nhất tôi không bao giờ nuối tiếc. Ngay cả cho tới khi nằm viện, chờ lúc mình tắt thở với những ống dẫn moóc phin cắm đầy cánh tay, tôi vẫn sẽ tiếp tục nghĩ về câu chuyện ấy, tự hào vì đã được trải nghiệm nó.
***
Chủ nhật
Ta ngỡ rằng tình yêu có thể thay đổi con người nhưng giấc ngủ thôi miên ấy chỉ kéo dài một thời gian. Đối với tôi, tốt hơn cả là bị rời bỏ; được một lần tôi có vai diễn đẹp và người ta bèn đến tỏ ý xót thương tôi... Đôi lúc, tôi trở nên hào phóng, tôi tuyên bố rằng nếu em quay lại, tôi sẽ nói với em là “hãy cứ ở lại bên cô tình nhân của em, anh chỉ làm em đau mà thôi, em không cần anh nữa, anh thích em hạnh phúc mà không có anh” và những điều hão huyền vớ vẩn khác (tôi muốn mình phải là người bất hạnh hơn, và tôi không thể rời xa được chính mình). Những lúc khác, “các bạn trai” của Françoise đến nói xấu nàng và cô bạn gái của nàng với tôi. Khi họ thề thốt rằng rồi nàng sẽ chán ngấy cô ả đối thủ tầm thường của tôi, trái tim tan nát trong tôi rên lên như một cỗ máy xe hòm kiểu Anh.
- Anh tin thế à? Anh tin rằng nàng sẽ quay trở lại à? Dù cơ may chỉ là một phần một triệu, anh vẫn tin điều đó khả dĩ à? Ôi lạy Chúa tôi, tại sao tôi lại để nàng ra đi?!
Thế là họ quay mặt đi.
Trước những tràng nức nở thảm thiết của tôi.
***
Thứ Hai.
Ludo gặp tôi trong một phòng lounge và gây sự với tôi:
- Thế nào, có đúng là cậu dừng viết nhật ký không?
- À ừ thì... Tớ không còn lòng dạ nào nữa...
- Quân phản bội! Cậu còn chân thành hơn cả Bridget Jones kia mà, mẹ kiếp!
- Không: chỉ nam tính hơn thôi. Phải có một gã tận tụy trả lời cái cô ả làm tiền bé bỏng ấy. Phải có một gã nói với cô ả rằng chuyện đàn ông muốn ăn nằm với mọi loại đàn bà không ngăn cản việc anh ta đem lòng yêu ai đó, ơn Chúa, bởi đó là điều đẹp nhất trong một xã hội tan rã...
-... nhưng dù sao ta cũng muốn ăn nằm với tất cả bọn họ thật mà!
- À ừ.
- Cái điều này, tớ sẽ thấy rất thiếu vắng: tính vô sỉ của cậu.
- Đấy không phải tính vô sỉ mà là sự trung thực. Tớ có thể nói với cậu rằng cái tính đó khiến tớ gặp không ít chuyện chết tiệt. “Trung thực, mối bận tâm tốt đẹp của tôi...”
- Nào, thế cậu chắc là cậu sẽ dừng đấy à?
- Dừng viết nhật ký ấy hả? Không. Nhưng dừng xuất bản nó thì có. Giờ tớ đang nổi như cồn, tớ phải ẩn danh mới được. Tớ đã chạm tới sự phô bày quá mức rồi! Vả lại, như Marcel Dalio vẫn nói trong Luật chơi ấy: “Tôi mơ hồ nảy ra ý nghĩ rằng mình đã cười vừa đủ.”
- Cậu giỡn chắc! Chỉ là bởi cậu thích truyền hình hơn thôi! Cậu bỏ dở viết lách để chuyển sang hình ảnh! Cậu thoái vị! Cậu muốn người ta nhận ra cậu trên phố! Đồ vĩ cuồng! Quân đào ngũ!
- Ôi, giá mà chỉ có thế. Nhưng mọi chuyện còn nghiêm trọng hơn nhiều... Tớ quyết định rồi: tớ sẽ dừng đàn bà. Không Chúa trời, không tình nhân[26]! Nói với tớ đi... Đôi mắt cậu đẹp quá, cậu biết không... Tối nay cậu làm gì?
[26] Tác giả nhại khẩu hiệu “Ni Dieu, ni maitre” (Không Chúa trời, không ông chủ) của phái vô chính phủ.
- Nghe này Oscar, tớ rất muốn được quan hệ đồng tính với cậu nhưng với điều kiện: bọn mình không bao giờ ăn nằm cùng nhau.
- OK, thế cũng được. Nhưng cậu sẽ khiến tớ vui lòng hơn nếu cạo bỏ bộ râu quai nón lún phún nực cười kia đi: tớ thấy phát khiếp khi phải hôn một cái má lởm chởm.
- Không vấn đề gì. Ngược lại, tớ muốn chúng ta đi dạo tay trong tay trước mặt cánh săn ảnh trộm.
- Được, thế sẽ rất tốt cho hình ảnh của cậu. Này, lạ thật, cậu có ngửi thấy mùi đó không? Không à? Cậu không ngửi thấy mùi gì à?
***
Thứ Ba.
Đến thời điểm phải viết lời kết cho bản sử thi này, tôi còn lại gì nhỉ? Một cái mùi. Mùi da trên những chiếc ô tô Anh của bố tôi. Mùi hôi thối của sự xa xỉ từng khiến tôi lộn mửa. Jaguar, Daimler, Aston Martin, Bentley: tất cả chúng đều thối hoắc như nhau. Tôi còn nhớ mình từng cảm thấy ghê tởm thế nào đối với đống ghế sau màu be nặng mùi ấy. Tôi muốn làm hài lòng tay chơi luôn lái xe rất nhanh đó. Tức là làm hài lòng tất cả mọi phụ nữ, giống ông. Để được như vậy, tôi phải trở thành ai đó. Tôi phải được toàn thế giới yêu mến bởi người đàn ông ấy thuộc về toàn thế giới. Thế ông mới yêu tôi như những người khác được. Oscar Dufresne không phải một gã độc thân kiếm tìm tình yêu; đó là một cậu bé chờ đợi bố mình. Nỗi bất công văn chương lớn: mẹ mới là người nuôi dạy tôi nhưng tôi lại luôn viết về bố. Trong mọi gia đình, người vắng mặt luôn là người có lý, và ta chỉ viết về những bóng ma của mình mà thôi.
***
Thứ Hai ngày 9 tháng Chín năm 2002.
Nỗi buồn trong tôi nhiều tới mức đôi khi nó tràn bờ tựa nước sông Seine. Ánh đèn đường phản chiếu trên làn nước đen, biến con sông già nua ấy thành dải thiên hà.
Tôi nhận ra mọi điều mình đã mất và sẽ không tìm lại được nữa. Chiếc áo smoking tôi mặc bị dính bẩn. Tôi cạo cạo vết bẩn đó nhưng nó không chịu biến mất.
***
Nếu chẳng người nào thuộc về ai khác thì cũng sẽ chẳng người nào quan tâm săn sóc ai, và mãi mãi sẽ là mạnh ai nấy sống. Tôi lại cô đơn thêm lần nữa; tôi nâng kính xe màu đen lên rồi vùi mặt mình vào hai tay, trên ghế sau của chiếc limousine thầm lặng đang chạy về phía hồi kết của tôi.
Frédéric Beigbeder xin được cảm ơn Franck Maubert, Marc Dolisi và Jean-Marie Burn, không có họ hẳn sẽ không thể có cuốn sách này.
The end
