Sau sự kiện tại Thương Thành, chớp mắt đã qua một tuần.
Hôm nay đã là ngày ba mươi tháng Tư, khi tiếng chuông điểm nửa đêm vang lên, vòng sơ loại của Đỉnh Phong Tranh Bá Chiến cũng sẽ chính thức bắt đầu.
Trải qua một tuần này, cấp độ của bốn thành viên Địa Ngục Tiền Tuyến đều đã có sự cải thiện. Hiện tại Phong Bất Giác đã trở thành người có cấp độ cao nhất, hắn đã ba mươi bốn cấp, hơn nữa kinh nghiệm đã quá nửa. Còn Tự Vũ, Bi Linh, Tiểu Thán ba người, vẫn đều là ba mươi cấp.
Thực ra... nếu Giác ca dốc toàn lực đi luyện cấp, dựa vào ưu thế thông quan một kịch bản là có thể nhận bốn mươi phần trăm kinh nghiệm như hắn, muốn công phá vị trí đứng đầu bảng xếp hạng cũng không phải chuyện khó khăn gì.
Nhưng rõ ràng hắn không định làm như vậy...
Trước hết, hắn không muốn kéo giãn khoảng cách cấp độ quá lớn với các đồng đội trong hội, bởi vì như vậy sẽ làm tăng độ khó của kịch bản đội, cũng chẳng có lợi ích gì cho việc tăng trưởng chuyên tinh của bản thân.
Thứ hai, sau khi nhóm dẫn đầu trong game cơ bản đã vượt qua cột mốc ba mươi cấp, thứ hạng trên bảng xếp hạng cấp độ đã duy trì trạng thái vô cùng ổn định. Nếu trên bảng xếp hạng cấp độ có một người nào đó đột nhiên thăng tiến vượt bậc, vượt qua mọi chướng ngại vật, một đường xông lên phía trước, thì rất dễ dàng bị bại lộ... Thứ này dù có ẩn danh cũng vô dụng, chỉ cần bạn xếp hàng vào phó bản đội, là sẽ gặp người, chỉ cần gặp người, người ta sẽ nhìn thấy cấp độ của bạn. Trong toàn bộ Kinh Dị Công Viên, hiện tại những người đạt đến ba mươi sáu cấp chỉ đếm trên đầu ngón tay, những người quanh mức ba mươi lăm cũng phần lớn đều là người chơi chuyên nghiệp trực thuộc các studio, nếu Giác ca không kiểm soát cấp độ của mình, ngày hắn nổi tiếng cũng không còn xa nữa...
Tất nhiên, còn một lý do nữa khiến Phong Bất Giác nhiều lần từ bỏ phần thưởng kinh nghiệm - hắn muốn rút được trang bị cấp Tinh Lương.
"Máy Nghiền Ma Đạo Kiểu 0" tuyệt đối là một vực thẳm tội ác, ngoại trừ ba kiện trang bị đã bỏ vào rạng sáng ngày hai mươi bốn, trong bảy ngày gần đây, nó lại nuốt mất mười kiện vật phẩm cấp Tinh Lương. Trong mười kiện vật phẩm này, có tám kiện là rút được từ phần thưởng thêm, còn hai kiện là những món đồ gà mờ giá rẻ mà Phong Bất Giác săn được trong nhà đấu giá.
Lần chế tạo thứ hai, Giác ca cũng bỏ ba kiện trang bị vào, kết quả thất bại.
Lần này, tỉ lệ thành công của máy đã được tích lũy lên tới 6.01%...
Còn trong lần chế tạo thứ ba, kẻ ngây thơ nào đó đã tự nhủ với bản thân - "Quá tam ba bận", thế là hắn cắn răng dậm chân, bỏ bốn kiện trang bị vào, kết quả... vẫn thất bại...
Lúc này, tỉ lệ thành công của máy đã tích lũy tới 10.01%...
Đến lần chế tạo thứ tư, tâm lý của Phong Bất Giác cũng chẳng khác gì những con bạc ngồi trước máy đánh bạc, đã thua mấy chục vạn mà vẫn còn chơi.
Thế là, lại ba kiện, tiếp tục thất bại...
Tỉ lệ thành công đã lên tới 13.01%, nhưng sự kiên nhẫn của Phong Bất Giác đã gần bằng không... Tuy nhiên, hắn cũng không hề phát điên.
Nói cũng thật khéo, so với trước kia, trong bảy ngày gần đây, xác suất Giác ca rút được trang bị cấp Tinh Lương đã tăng lên đáng kể, mặc dù thỉnh thoảng vẫn sẽ nhận được những thứ như đá và gậy bóng chày đồ chơi, nhưng trong phần lớn trường hợp, chỉ cần hắn chọn rút trang bị, ít nhất cũng xuất hiện những món đồ trên cấp Phổ Thông. Có lẽ điều này cũng có chút liên quan đến cấp độ, dù sao hắn cũng đã hơn ba mươi cấp rồi, phần thưởng "Ngẫu nhiên rút một kiện trang bị tương ứng với cấp độ" chắc chắn không thể đưa cho hắn một đống phân, rồi còn ghi chú trong đó bảo đây là một đống "phân thánh" (holy_crap, tiếng lóng, nghĩa tương tự "ôi vãi", chữ nghĩa có thể dịch là "phân thánh") được.
Chỉ tiếc là... chất lượng vật phẩm rút ra đã tăng lên, nhưng những thứ thực sự có giá trị thì một món cũng chưa rút được, cơ bản đều là những thứ đồ gà mờ, bỏ vào nhà đấu giá thì đúng là chỉ tổ bù lỗ tiền phí thủ tục. Dù không cho vào máy nghiền, tám chín phần mười cũng sẽ bị bán vào cửa hàng. Vì vậy Giác ca mới ném chúng vào trong máy.
Qua đó có thể thấy, Phong Bất Giác cũng không phải là một con bạc thuần túy, ít nhất hắn vẫn chưa mất đi lý trí, nếu không đã sớm lột hết những trang bị tốt trên người ra mà ném vào máy rồi.
So với Giác ca, trong mười ngày này, biểu hiện của những người chơi khác mới xứng đáng gọi là "điên rồ".
Cùng với việc ngày diễn ra Đỉnh Phong Tranh Bá càng lúc càng đến gần, các hiệu ứng liên đới khác nhau ập tới như sóng dữ.
Trước hết hãy nói về diễn đàn...
Trong thời gian này, số lượng bài viết trên diễn đàn đã đón nhận đợt cao điểm thứ hai kể từ khi mở cửa công khai. Những bài viết có tiêu đề kiểu như "Làm thế nào để nhanh chóng cày lên ba mươi cấp trong vòng xx ngày (xx ở đây có thể là mười ngày, tám ngày, một tuần, kẻ gan dạ thậm chí dám viết là năm ngày)" xuất hiện đầy rẫy, hơn nữa bài nào cũng rất hot.
Phản hồi trong các bài viết cũng rất thú vị, ví dụ như có một gã chạy đi khắp các bài viết tương tự để giành lầu hai, rồi sao chép dán một câu: "Các vị ở lầu dưới, dành thời gian luyện cấp để xem bài hướng dẫn này, các người đã thấy hối hận rồi chứ."
Ngoài ra, những bài viết có tiêu đề kiểu như "Ý kiến của tôi về thể thức Tranh Bá Chiến", "Khoảng thời gian nào trong tháng Năm xếp hàng ít gặp người chơi chuyên nghiệp" cũng có thể đổi lấy lượng lượt xem khổng lồ. Nói thật, xem mấy loại bài viết này mới là lãng phí thời gian thực sự... Nếu như dựa vào việc nghiên cứu thể thức mà có thể thăng cấp, thì bóng đá nước nhà đã sớm là khách quen của World Cup rồi.
Còn số khác, chính là các bài hướng dẫn thuần túy, ví dụ như "Lựa chọn vũ khí và phối hợp kỹ năng cho người chơi hệ Bắn súng", "Bàn về sự mạnh mẽ của lối đánh bỉ ổi chuyên tinh Triệu hồi" vân vân, trình độ của loại bài viết này không đồng đều, có liên quan đến trình độ chơi game và khả năng diễn đạt của người đăng bài. Có những người chơi rất giỏi, nhưng chưa chắc đã viết ra được bài hướng dẫn hay, có những người viết nghe rất hoa mỹ, ra dáng ra vẻ, nhưng do trình độ có hạn, bài hướng dẫn của họ chưa chắc đã chính xác.
Quan trọng nhất là... trong một trò chơi có đặc sắc cá nhân cực kỳ rõ rệt như Kinh Dị Công Viên, việc học hỏi mô hình phát triển của người khác rốt cuộc là giúp ích hay là gây hiểu lầm, thì quả thực rất khó nói rõ ràng...
Nói tiếp đến phương diện trò chơi.
Nhiệt tình luyện cấp của người chơi các cấp bậc đều đang cao chưa từng có. Người chưa đến ba mươi cấp thì muốn nhanh chóng lấy được tư cách báo danh, người đã đến ba mươi cấp thì muốn thiết lập ưu thế cấp độ, tích lũy thực lực.
Trong tất cả các chế độ chơi, tỷ lệ xếp hàng của trò chơi Sát Lục trong thời gian gần đây tăng lên rõ rệt. Rất nhiều người chơi ngày thường không thích PK hoặc không giỏi PK, ví dụ như kiểu Tiểu Thán chẳng hạn... họ trong những ngày trước khi Tranh Bá Chiến bắt đầu, cũng đều dồn dập lao vào trào lưu "đấu với người", dần dần quen với không khí và tiết tấu chiến đấu.
Tình hình mua bán trong nhà đấu giá càng nóng bỏng chưa từng có... Hai mươi sáu ngày kể từ khi mở server đến nay, độ nổi tiếng, tầm ảnh hưởng xã hội, số lượng người chơi... của Kinh Dị Công Viên đều đang tăng trưởng ổn định. Đến trước thềm Tranh Bá Chiến, lại càng tăng vọt dữ dội. Mà việc tăng lên của ba chỉ số: số lượng người chơi, số người trực tuyến, thời gian trực tuyến, cũng đồng nghĩa với việc có nhiều kịch bản được tạo ra hơn, nhiều đạo cụ được mang ra từ kịch bản hơn... Cuối cùng những thứ này đều sẽ thể hiện trên số lượng giao dịch tại nhà đấu giá.
Đỉnh Phong Tranh Bá, với tư cách là đại sự kiện lần đầu tiên trong trò chơi, không nghi ngờ gì đã khiến đại đa số người chơi đều đổ xô vào tranh đoạt. Chờ sau này khi họ đã trở thành "người chơi cũ", liền có thể nói với đám người mới một câu: "Xì... nghĩ hồi đó, lúc lần đầu tiên diễn ra Đỉnh Phong Tranh Bá, ta thế này thế kia..." đó tuyệt đối là chuyện vô cùng nở mày nở mặt.
Ngược lại, nếu như bạn vào lúc đại sự kiện diễn ra, rõ ràng đã thân ở trong Kinh Dị Công Viên, nhưng lại chưa luyện đến ba mươi cấp, hoặc là đã vào vòng sơ loại, nhưng ngay cả năm mươi trận hoàn chỉnh cũng chưa đánh xong đã bị loại, thì sau này cũng chẳng có gì để bàn tán... không khỏi sẽ có một cảm giác: "Ta đã sớm thân ở trong giang hồ, nhưng trong giang hồ lại không có truyền thuyết về ta, ngươi nếu có đào sâu hỏi kỹ, cũng chỉ có thể hỏi ra nỗi sỉ nhục của ta mà thôi".
Tất nhiên, những trường hợp như Tự Vũ, Bi Linh thì được tính là ngoại lệ, họ là những người chơi giải trí thuần túy, hơn nữa đều thuộc cấp độ đại gia. Không chấp nhất với thắng thua, cũng không muốn dương danh lập vạn gì cả. Kiểu người này nếu không có hứng thú với cuộc thi, không tham gia thì cũng chẳng sao.
Nói xong về người chơi, cuối cùng, vẫn phải nói về tình hình phía công ty trò chơi...
Vào thời điểm đại chiến sắp tới gần, Mộng Công ty vẫn duy trì tác phong nhất quán của họ - "Dĩ bất biến ứng vạn biến". Ra dáng một bộ mặt đáng ghét của doanh nghiệp độc quyền bá khí lộ ra ngoài, khiến cho đám người hâm mộ vừa đau khổ lại vừa vui vẻ kia lặng lẽ dâng lên đôi đầu gối của mình.
Theo lý mà nói, trong giai đoạn này, các công ty trò chơi thông thường đều sẽ dùng một tư thế như "thừa nước đục thả câu", tung ra đủ loại chiến lược hút máu...
Ví dụ như, có thể đóng gói một đống vật phẩm đặc biệt, gán cho một cái tên sến súa nào đó như "Gói quà chuẩn bị Đỉnh Phong Tranh Bá", định một mức giá chín trăm chín mươi tám, dẫn dụ vài gã nhà quê cắn câu, để họ thỏa mãn cảm giác ưu việt gì đó.
Hay như, có thể tăng giá thẻ gấp đôi kinh nghiệm vốn đang bán chạy gần đây, hoặc đóng gói khuyến mãi các loại tương tự.
Còn có thể tung ra vài loại đạo cụ mới, như là thẻ kinh nghiệm năm lần, thẻ giảm độ khó kịch bản... mặc dù có khả năng phá hỏng sự cân bằng của trò chơi, nhưng chỉ cần gắn cho nó cái mác gọi là "bán giới hạn", là có thể danh chính ngôn thuận mà hút tiền giá cao. Thậm chí còn có thể "bán kèm", ví dụ như, ngươi mua một cái cabin trò chơi, ta tặng kèm một kiện đạo cụ ảo gì đó...
Những thủ đoạn này trong những năm tháng đã qua, từng được vô số gian thương sử dụng, có thể nói là "thử lần nào thắng lần đó". Với mức độ hot của Kinh Dị Công Viên hiện tại, hoàn toàn có thể làm theo cách đó, chắc chắn sẽ kiếm được một khoản lớn.
Nhưng Mộng Công ty, chính là đặc lập độc hành như vậy... chính là vững như thái sơn như vậy...
Vào thời điểm nước sôi lửa bỏng này, họ lại chẳng có lấy một chút động tĩnh gì.
Ngay cả tỷ giá giữa RMB và tiền trong trò chơi, cũng vẫn duy trì ổn định, chỉ là từ tỉ lệ một ăn hai nghìn thay đổi thành một ăn một nghìn chín trăm mà thôi. Sự dao động này cũng chẳng chênh lệch là bao so với mức dao động tự nhiên hàng tuần. Rõ ràng là, Mộng Công ty không hề có ý định "ngồi đất lên giá" (tăng giá vô lý) đối với tiền trong trò chơi. Thái độ này ngược lại còn kích thích thị trường, khiến cho người chơi có niềm tin lớn hơn đối với công ty trò chơi này. Nhiều người chơi trước nay chưa từng tiêu xài trong game cũng không kìm lòng được mà lũ lượt rút hầu bao.
Tuy nhiên... Mộng Công ty còn có một đặc điểm khác - Không kêu thì thôi, đã kêu là kinh người.
Quả nhiên, vào đúng ngày ba mươi tháng Tư, họ đã công bố một tin tức gây chấn động trên trang chủ...
Năm giờ chiều ngày hôm đó, quy tắc cụ thể của vòng sơ loại, vòng phục loại và vòng chung kết đã được ban bố, lần lượt được đặt tên là "Trận chiến của Sâu", "Trận chiến của Kén", "Trận chiến của Bướm", ba trận chiến này sẽ lần lượt quyết ra top ba nghìn, top một trăm, cũng như top năm mươi.
Sau ba trận chiến này, năm mươi người còn trụ lại, mới có tư cách tham gia vào "Đỉnh Phong Tranh Bá" thực sự.
Mà cùng với đống quy tắc thông báo này, còn có một dòng thông tin như sau: "Đến không giờ ngày một tháng Năm, tức thời điểm kết thúc đăng ký. Hệ thống sẽ chọn ra mười "người chơi đặc cách" từ tất cả những người chơi đã đăng ký, trực tiếp tiến vào Trận chiến của Bướm." (Còn tiếp.)