Ngay khi năm mươi người chơi bước vào kịch bản...
Trong thành, tại một con phố nọ.
Một nắp cống bị các vật chất mục rữa ký sinh bỗng nhiên lay động. Tiếp đó, một loại vật chất dạng bột màu trắng từ dưới đất trào lên.
Những "Cốt Sa" này ban đầu chỉ chảy tràn, nhưng rất nhanh đã diễn biến thành một màn "phun trào" thực sự. Chỉ chưa đầy vài giây, nắp cống đã bị hất văng, một cột cát phóng thẳng lên trời, trong bán kính vài chục mét cứ như thể vừa có một trận mưa cát trút xuống.
Nơi cát đi qua, bóng quỷ chập chờn... Chẳng bao lâu sau, những cái bóng đó chuyển từ hư thành thực, biến thành chín sinh vật (tử vật) kỳ dị.
"Quả là một nơi tử khí mịt mù..." Một cái đầu lâu khổng lồ bị dị hỏa bao bọc đang trôi nổi giữa không trung lầm bầm.
Nó tên là "Đoạt Linh", là tồn tại cao vị chỉ đứng sau Tứ Trụ Thần.
Bên cạnh Đoạt Linh còn có tám bóng quái khác, lần lượt là:
Chú Linh, ngoại hình là một nam giới gốc Latin; vóc dáng cao lớn vạm vỡ, mặc áo choàng vải nâu có mũ trùm; dung mạo không khác gì người bình thường, điểm khác biệt duy nhất là đôi mắt không có đồng tử, nhãn cầu như hổ phách, ánh sáng u ám lấp lánh.
Chiến Linh, ngoại hình nữ giới, nhưng chiều cao gần ba mét, toàn thân bao phủ dưới lớp giáp vảy sinh học kiên cố, sau lưng mọc một đôi cánh rồng.
Phóng Trục Ma, thân hình như dây leo thịt, cuộn xoắn chằng chịt, khó phân biệt tay chân; phần đầu là một khối thịt khổng lồ, không mũi không tai; đôi mắt là hai mắt kép to lớn; có một cái miệng rộng như chậu máu, bên trong còn thò ra hai hàm răng sắc nhọn so le.
Vô Hình Ma, trạng thái hiện tại là một tảng đá đen trôi nổi giữa không trung, thể tích khoảng ba mét khối, chất liệu giống như tinh thể, hình dáng bất quy tắc, trên bề mặt đá điểm xuyết những vân hoa màu xám trắng.
Thệ Huyết Ma, thân dài tám mét, mặt xanh nanh vàng; phần thân trên ba đầu sáu tay, dưới thắt lưng lại giống đuôi rắn. Toàn thân còn được bao phủ bởi lớp giáp xác như hồng ngọc, cả người tỏa ra sắc đỏ thẫm.
Sám Hối Giả. Người phụ nữ tóc nâu khoảng ba mươi tuổi, mặc một bộ giáp da bó sát, từng tấc da thịt lộ ra ngoài của cô ta đều chằng chịt vết khâu, hơn nữa mắt và miệng đều đã bị dây thép khâu kín.
Trảm Thủ Giả, nữ giới người da trắng khoảng hai mươi tuổi, tóc đỏ, vóc dáng thẳng tắp khỏe khoắn, mặc một bộ giáp mềm; khuôn mặt và cánh tay phải đều được bao phủ trong một loại giáp xương dị biệt giống kim loại.
Động Sát Giả, nam giới khổng lồ cao bốn mét, sở hữu lớp cơ bắp hoàn mỹ như thần linh. Làn da màu xanh thẫm, mái tóc dài màu trắng tết thành một bím rủ xuống sau lưng, như cái đuôi của một cự thú.
Chín con quái vật với hình thái khác nhau này chính là thuộc hạ dưới trướng Minh Uyên U Vương — Cửu Khôi Tử Linh.
"Đâu đâu cũng là tử linh du đãng..." Sám Hối Giả phát ra giọng nói khàn khàn, yếu ớt, hai mắt bị khâu kín dường như không hề ảnh hưởng đến khả năng quan sát của ả, "Có tới hàng triệu..."
"Còn có những thứ khác nữa... một đống vật bẩn thỉu." Động Sát Giả tiếp lời bằng chất giọng trầm đục, hùng hậu.
"Có cần quét sạch không?" Trảm Thủ Giả lập tức hỏi.
"Đừng vội." Đoạt Linh nói bằng giọng điệu của một kẻ lãnh đạo, "Ở đây dường như còn có vài thứ kỳ lạ..."
Chú Linh lúc này lên tiếng: "Là khách du lịch dị giới phải không..." Đôi mắt nó tỏa ánh sáng u ám đậm hơn, "Ừm... ta chưa từng thấy nhiều khách du lịch dị giới xuất hiện cùng lúc, cùng một nơi như vậy bao giờ."
"Hừ... dù sao cũng là rác rưởi, xử lý sạch là xong." Thệ Huyết Ma âm trầm nói.
Trong lúc chúng đang đối thoại, đột nhiên, ngay trên bầu trời đêm phía trên đầu chúng... lại xuất hiện một vạch trắng quỷ dị không chút báo trước, xung quanh vạch đó còn cuộn trào hư ảnh của dòng dữ liệu.
Vài giây sau, vạch trắng kia bị xé toạc ra. Từ bên trong thò ra một cánh tay. Tiếp đó là cái đầu của một người... rồi sau đó, cả thân người chen ra ngoài... cuối cùng, một bóng dáng nhanh nhẹn lao ra khỏi khe nứt, từ trên trời rơi xuống, rơi ngay giữa chín con yêu ma quỷ quái này.
Vị khách không mời mà đến này là một người phụ nữ. Chiều cao của cô ta gần một mét chín, tóc màu xanh lục. Thân phận của cô ta là một trong những Phái Sinh Giả của tổ chức Nguồn, tên là L2-Huyết Lan.
Lúc này, Huyết Lan đang dùng ánh mắt lạnh lùng quét nhìn chín con quái vật xung quanh, trong mắt cô ta, thứ cô ta nhìn thấy chỉ là từng nhóm ma trận dữ liệu đang chuyển động, phát ra ánh sáng trắng, và bản thân cô ta là một phần mở rộng của chương trình, có thể trực tiếp phân tích những dữ liệu này...
Nhận diện dữ liệu:
—— Phá vỡ tường lửa...
—— Tải xuống tư liệu...
—— Khởi động chiến lược phản chế...
Cơ sở dữ liệu nhận diện ngoại hình khởi động, đang tải xuống, ghi đè/chỉnh sửa/ghi đè/ghi đè.
"Tên: Đoạt Linh"
"Thế lực: Minh Uyên U Vương"
"Chủng tộc: Tử Linh"
"Cấp bậc: ???"
"Chiều cao: 0-139 centimet"
"Cân nặng: ???"
"Cách thức chiến đấu: ???"
"Kỹ năng sở hữu: ???"
"Mức độ nguy hiểm: Trung bình"
Nhận diện giọng nói: Đã thiết lập.
Vị trí hiện tại: Y-012.
Định vị theo dõi: Không thể khởi động.
Trạng thái điều khiển: Mất kiểm soát.
Tùy chọn điều khiển chiến thuật: Đang tính toán...
Trong "giao diện chiến thuật" của Huyết Lan, những gì cô ta nhìn thấy đại khái là cảnh tượng như vậy. Do cấp bậc của cô ta vẫn chỉ là cấp hai nên không thể phân tích hoàn toàn thông tin của đối phương, trong dữ liệu vẫn còn một phần phải thông qua chiến đấu thực tế hoặc thu thập tình báo mới có thể mở khóa.
"Ngươi là... thứ gì..." Động Sát Giả lại mở miệng, nhịp điệu nói chuyện của nó khá chậm, giọng điệu cũng có vẻ hơi vụng về.
"Không có hơi thở của sinh linh, cũng không có đặc điểm của kẻ đã chết." Chiến Linh bước lên nửa bước, "Thú vị... là kẻ địch sao? Nếu vậy thì tốt quá."
"Có thể cho biết ý định của ngươi không?" Đoạt Linh là tồn tại cấp bậc cao nhất trong Cửu Khôi, trí thông minh đương nhiên cũng cao nhất, hơn nữa nó biết sự tồn tại của Phái Sinh Giả, do đó đã đưa ra một câu hỏi mang tính xây dựng hơn.
Việc phân tích chín con tử linh trước mắt của Huyết Lan đã hoàn tất trước khi đối phương dứt lời, lúc này cô ta chỉ lạnh lùng đáp: "Sứ mệnh của ta không có bất kỳ lợi ích xung đột nào với các ngươi, cấp trên của ta cũng không hứng thú với mảnh đất này, chỉ cần các ngươi không can thiệp vào ta, mọi người đều an ổn."
Đoạt Linh hơi khựng lại, tiếp lời: "Xem ra... mục tiêu của ngươi là những khách du lịch dị giới?"
"Tò mò chẳng có ích lợi gì cho ngươi đâu." Huyết Lan đáp. Hai câu trả lời của cô ta đều không đưa ra thông tin thực chất nào, nhưng cũng không trực tiếp trở mặt với đối phương, dù sao hiện tại cô ta đang một mình đối mặt với chín nhóm dữ liệu có tính duy nhất, nếu thực sự động thủ, cô ta chỉ có nước bỏ chạy.
"Để ta chém ả đi!" Trảm Thủ Giả háo hức xen vào.
"Không..." Đoạt Linh nói, nó hơi khựng lại rồi nói tiếp, "Chúng ta đi..."
"Ngươi nói cái gì?" Tám khôi còn lại đều lộ vẻ không hiểu (nếu có khuôn mặt).
"Không cần nhiều lời..." Đoạt Linh nghiêm giọng. Với tư cách là thủ lĩnh, nó vẫn có uy quyền nhất định, lời này vừa ra, chúng linh không ai lên tiếng nữa.
"Chia nhau ra đi thanh trừng lũ rác rưởi trong thành đi." Vài giây sau, Đoạt Linh nói tiếp, "Nhưng cố gắng tránh xa khách du lịch dị giới, và cả..." nó nhìn về phía L2-Huyết Lan, "những sinh vật tương tự như ả." (Còn tiếp...)