Lặng thinh, bởi kinh ngạc, bởi sợ hãi, bởi vô vọng. Trước tốc độ áp đảo này, các người chơi cảm thấy bản thân bất lực hoàn toàn.
Nhưng, cuối cùng vẫn có người sẽ phản ứng. Ví dụ, những người không bao giờ lùi bước.
Dựa vào sự đơn thuần và một bầu nhiệt huyết đó, họ có thể không suy nghĩ, không màng hậu quả mà hành động.
"Thiên Mã..." Thiên Mã Hành Không lao lên phía trước, lần nữa tung ra Lưu Tinh Quyền.
"Tránh ra!"
Tiếng hét lớn này không phải đến từ J1-Khoái Đạc, mà là do Túy Ngọa Trướng Nhiên hét lên. Chỉ thấy hắn bước nhanh tới, tung một chưởng mạnh, oanh bay Thiên Mã Hành Không ra ngoài.
Keng——
Tiếng kim loại va chạm, tia lửa bắn tung tóe.
Trong tích tắc điện quang hỏa thạch này, đoản kiếm của Khoái Đạc đã đâm vào cổ tay sắt của Túy Ngọa Trướng Nhiên. Nếu Thiên Mã Hành Không không bị đẩy ra, thì nhát kiếm này, e là đã đâm xuyên tim hắn rồi.
"Được, ngươi rất nhanh." Khoái Đạc nhìn Túy Ngọa Trướng Nhiên nói, "Vậy thì... ta sẽ chậm lại một chút."
Câu nói này của hắn, nghe qua thì có chút khó hiểu. Nhưng khi hắn bắt tay vào hành động, Túy Ngọa Trướng Nhiên lập tức thấu hiểu được sự "chậm" này đáng sợ tới nhường nào.
Đoản kiếm, vung tới với một tốc độ chậm hơn lúc nãy rất nhiều.
Kiếm phong chưa tới, Túy Ngọa Trướng Nhiên đã có thể cảm nhận được sức mạnh của đòn đánh này, hắn thậm chí đã nhìn thấy dáng vẻ mình ngã trên mặt đất rên rỉ đau đớn...
"Chuyện gì vậy..." Trong mắt Túy Ngọa Trướng Nhiên, thanh kiếm đó ngày càng chậm, tốc độ gần như ngừng lại, thế nhưng áp lực mang lại lại ngày càng nặng nề, tựa như tên đã lên cung, chực chờ khai hỏa.
Nếu phải ví von, đòn tấn công hiện tại của Khoái Đạc. Cũng giống như dùng dây thun bắn người, hắn kéo dây thun càng chậm, càng dài. Thì khi dây thun bật ngược lại, tốc độ sẽ càng nhanh, lực đạo càng lớn... Cũng chỉ có cao thủ như Túy Ngọa Trướng Nhiên, mới có thể nhìn ra sự hiểm nguy trong đó.
Quả nhiên, trong một sát na ngắn tới mức gần như không thể bắt kịp, đòn tấn công của Khoái Đạc đã thực sự bùng nổ.
Gió rít vang dội, hàn quang lóe lên! Chỉ nghe keng, keng, keng, keng, keng, keng sáu tiếng vang lên, đòn đánh "chậm chạp" kia, tựa như tia chớp tách thành sáu nhát kiếm. Mà trên đôi bàn tay sắt của Túy Ngọa Trướng Nhiên, cũng xuất hiện thêm sáu vết chém.
"Vậy mà có thể đỡ được à..." Khoái Đạc lẩm bẩm. Trong mắt hắn, Túy Ngọa Trướng Nhiên đã là cực kỳ đáng nể rồi, theo tính toán của hắn, sáu nhát kiếm này vốn dĩ nên để lại sáu cái lỗ trên người đối phương, chứ không phải là sáu vết thương không đau không ngứa.
"Vậy thử hai thanh kiếm xem sao." Khoái Đạc lại nói thêm một câu.
Tiếng chưa dứt, thanh đoản kiếm thứ hai của hắn đã tuốt vỏ.
Khi đối mặt với đối thủ mạnh hơn mình rất nhiều, phe yếu thế thường luôn ở trạng thái tập trung cao độ tới cực hạn, cho nên Túy Ngọa Trướng Nhiên gần như đã quên mất... Khoái Đạc từ đầu tới giờ vẫn chỉ dùng một tay.
Keng keng keng——
Lại là một chuỗi âm thanh đả kích. Như ngọc rơi trên mâm bạc.
Kiếm ảnh trùng trùng, tia lửa văng tung tóe. Dẫu là cánh tay bằng sắt, cũng không chịu nổi sự chém chặt nặng nề hàng trăm lần trong thời gian ngắn như vậy.
Sau lượt tấn công này, Túy Ngọa Trướng Nhiên gần như lộ ra thế sụp đổ, phần thân và mặt ngoài đùi đã xuất hiện hơn mười vết hở, có thể thấy hắn đã không thể phòng thủ hoàn toàn trước những nhát kiếm nhanh của đối thủ; một số đòn tấn công chém vào bộ phận không phải yếu hại, hắn cũng chỉ có thể dùng thân thể cứng rắn chống đỡ.
Lúc này, đột nhiên có một tia sáng lao tới.
Mũi tên này rất nhanh, hơn nữa lại không tiếng động, vị trí nhắm tới là thắt lưng phía sau của Khoái Đạc.
Binh! Khoái Đạc không thèm quay đầu lại, phản thủ xoay một đóa kiếm hoa. Đánh tan đòn tấn công đó, "Muốn giở lại chiêu cũ sao?"
Bằng——
[Vô Giới Thư Kích] lại lần nữa tập kích.
Nhưng phát súng này, lại bắn vào không trung.
"Súng đối với ta là vô dụng." J1-Khoái Đạc đã lùi tới cách điểm bắn vài mét, "Thứ như đạn dược, sau khi ra khỏi nòng, liền không thể thay đổi quỹ đạo được nữa. Ta chỉ cần nhanh hơn đạn một chút xíu thôi, là có thể né tránh."
Vù——
Một tia sáng đen lướt qua, Triệu Ảnh Vương lặng lẽ tới sau lưng đối phương, giơ "Ảnh Nhẫn" lên, chém chéo xuống... Nhưng, cũng rơi vào khoảng không.
"Năng lực dung hợp với triệu hoán vật này của ngươi, quả thật rất ưu tú." Vị trí của Khoái Đạc lại thay đổi, thứ không đổi là giọng điệu của hắn, "Vật chất màu đen bám trên tay phải ngươi, chắc là gọi là 'Ảnh Chi Thanh' nhỉ... Vừa có thể hóa thành đao nhẫn tác chiến, lại có thể khiến ngươi có được năng lực tiềm phục trong bóng tối để di chuyển cự ly ngắn, là một triệu hoán vật khá tốt nha..." Trong lúc hắn nói chuyện, thân hình lại phân làm hai, hai đạo ảnh nhanh đồng thời lao ra, men theo hai quỹ đạo giao chéo, sát hướng Triệu Ảnh Vương.
Lần này, không ai kịp phản ứng lại.
Triệu Ảnh Vương chỉ cảm thấy gió mát lướt qua mặt, sau đó, bản thân liền mất đi tri giác. Hắn ngơ ngác cúi đầu, phát hiện trên phần thân mình, đã bị chém ra một vết thương hình chữ X.
"Hừ... thật sự nên bỏ chạy mà..." Hắn cười khổ nói ra câu cuối cùng này, giây tiếp theo, cả người hắn liền tách làm bốn, tứ chi sụp đổ xuống, vương vãi trên mặt đất.
Máu và nội tạng trong thi thể, vậy mà lan tràn, chảy ra ngoài...
"Tránh ra!" Tiếng gầm của Phế Sài Thúc cuối cùng cũng vang lên.
Lúc này, bên chân Phế Sài Thúc, đã xuất hiện thêm một thứ... một cái nồi cơm điện đang mở nắp.
Vừa nãy khi Túy Ngọa Trướng Nhiên và Khoái Đạc triển khai kịch đấu, Phế Sài Thúc đã đang ấp ủ sát chiêu, giờ khắc này, hắn cuối cùng đã chuẩn bị xong xuôi.
[Tên: Ma Phong Ba]
[Thuộc tính kỹ năng thẻ: Kỹ năng đặc biệt, biến mất khi đạt được điều kiện tiêu hao thứ hai]
[Loại kỹ năng: Linh thuật]
[Hiệu quả: Dẫn dụ và phong ấn đối thủ vào một không gian kín nhỏ hẹp nào đó (khi sử dụng vui lòng tự chuẩn bị vật chứa phong ấn, và đảm bảo vật chứa đó có thể đóng lại nhanh chóng)]
[Tiêu hao: Toàn bộ linh lực hoặc toàn bộ sinh tồn giá (dù thế nào kỹ năng cũng sẽ kích hoạt thành công)]
[Điều kiện học: Cấp độ 35 trở lên, mở khóa linh thuật tinh thông]
[Ghi chú: Chiêu thức do võ thuật gia huyền thoại - thầy Võ Thái Đẩu sáng tạo ra. Được phát minh để đánh bại Ma vương Piccolo, là chiêu thức có thể phong ấn sức mạnh tà ác không thể chiến thắng.]
Dù nói tình huống chiến đấu vô cùng kịch liệt, nhưng những biến cố liên tiếp vừa rồi, cũng chỉ là chuyện xảy ra trong vòng hai phút mà thôi. Trong hai phút này, Phế Sài Thúc mấy lần muốn xông lên giúp đỡ, nhưng cuối cùng đều nhịn xuống.
Qua quan sát, hắn cũng ý thức được, cho dù hắn và Túy Ngọa Trướng Nhiên cùng lên, cũng không chiếm được chút lợi lộc gì. Trừ khi có thể thắng được Khoái Đạc về tốc độ hoặc ngang bằng với hắn, nếu không thì dù có bao nhiêu người cùng lên cũng không có ý nghĩa gì, ngược lại còn gây cản trở lẫn nhau, tốn công vô ích.
Những nỗ lực của Triệu Ảnh Vương và những người khác cũng đã chứng minh điểm này, đối mặt với một đối thủ còn nhanh hơn cả đạn, hơn nữa về mặt sức mạnh cũng không hề thua kém Túy Ngọa Trướng Nhiên, mười người bọn họ căn bản là không đủ trình.
Muốn giành chiến thắng, chỉ có thể dựa vào "kỹ năng".
Vì vậy, Phế Sài Thúc cuối cùng vẫn lấy ra chiêu thức vốn chuẩn bị dùng trên người Lute——Ma Phong Ba.
Lời giải thích của kỹ năng này, nhìn có chút quái dị, thực ra rất dễ hiểu.
Thiết lập của Ma Phong Ba trong "Dragon Ball" là: Sau khi người sử dụng phát động chiêu này, liền sẽ tử vong. Nhưng cũng có ngoại lệ, ví dụ như Thiên Tân Phạn từng dùng lên Ma vương Piccolo, hơn nữa sau khi dùng xong cũng không chết...
Trong Kinh Dị Nhạc Viên, kỹ năng này liền hơi khác một chút. Đầu tiên, trong phần giải thích đã viết rõ, "dù thế nào kỹ năng cũng sẽ kích hoạt thành công", nghĩa là, tỷ lệ thành công khi phát động chiêu này không liên quan tới cấp độ tinh thông. Thứ hai, hai loại điều kiện tiêu hao đó... toàn bộ linh lực hoặc toàn bộ sinh tồn giá, chính là báo trước cho hai kết quả sau khi kỹ năng này phát động thành công.
Loại thứ nhất, tự nhiên là cạn kiệt linh lực; mà loại thứ hai, chính là tử vong sau khi phát động, hơn nữa kỹ năng sẽ vì vậy mà biến mất.
Loại kỹ năng mang tính đánh cược này, nếu rơi vào tay Phong Bất Giác, thì kết quả không cần nói cũng biết, ước chừng hắn cũng chỉ có thể dùng một lần thôi...
Nhưng Phế Sài Thúc, trước kia ngược lại từng thành công sử dụng một lần, hơn nữa kích hoạt là điều kiện tiêu hao thứ nhất. Bản thân hắn cũng không ngờ tới, lại có thể thành công dùng kỹ năng này, phong ấn một Boss kịch bản vô cùng mạnh mẽ...
Thấy đến đây mọi người hẳn đã hiểu, Phế Sài Thúc thân là một người chơi cá nhân, tại sao thực lực lại mạnh mẽ như vậy... Bởi vì trong phòng chứa đồ ở không gian đăng nhập, hắn có một NPC cấp Boss trấn giữ, những lợi ích có thể nhận được từ đó, không thể nói trong vài câu là hết. Nơi này tạm thời không nhắc tới, vẫn là đem tầm mắt quay lại trong trận chiến thôi.
Chỉ thấy, Phế Sài Thúc đứng tấn tứ bình đại mã, mở rộng vai, hai tay cùng xuất, mười ngón tay dang rộng. Một luồng ánh sáng màu xanh lục đột nhiên sáng lên xung quanh hai tay hắn, ngay sau đó, một chùm sáng màu xanh lục thô bạo, liền tựa như du long, lao về phía J1-Khoái Đạc.
"Nếu ta chết, các ngươi nhất định phải nhanh chóng đóng chặt nồi cơm điện lại!" Phế Sài Thúc gầm lên, "Vì thi thể sẽ không hóa thành ánh sáng trắng, vậy vật phẩm đi kèm chắc chắn cũng không, nhất định phải chú ý!"
Nhưng... lời hắn chưa dứt, J1-Khoái Đạc lại đột nhiên xuất hiện ở vị trí cách trước người Phế Sài Thúc chỉ một tấc, "Ngươi nghĩ nhiều quá rồi."