Kinh Dị Nhạc Viên

Lượt đọc: 667 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 397
Cảm Ơn

❊ ❊ ❊

"Ừm... kiểu rút lui như Batman thế này..." Phong Bất Giác lẩm bẩm.

"Hắn chỉ là dịch chuyển tức thời thôi." Arthas tiếp lời.

"Nói mới nhớ..." Phong Bất Giác dời tầm mắt lên người Arthas, "Rốt cuộc ngươi... là cái gì?"

"Xét về mặt sinh lý, hiện tại ta là một con mèo đực." Arthas trả lời.

"Có khả năng nào... trong một số tình huống đặc biệt, ngươi sẽ biến thành một ngự tỷ dáng người bốc lửa, không chút e dè không nhỉ?" Phong Bất Giác thăm dò hỏi.

"Hừ." Arthas dùng một tiếng cười lạnh để đáp lại.

Phong Bất Giác nhún vai: "Được rồi... vậy bản thể của ngươi rốt cuộc là gì?"

"Ta là một sinh vật thuần năng lượng xuyên chiều." Arthas đáp, "Giống như linh hồn của loài người các ngươi... nhưng cấu tạo thì khác biệt."

"Ừm... xin hỏi quý danh của các hạ?" Phong Bất Giác hỏi.

"Ngươi không cần biết." Arthas nói, "Chẳng phải ngươi đã đặt cho con mèo này một cái tên rồi sao, vậy cứ dùng cái tên đó đi."

"Vậy... ta nên gọi ngươi là ông Arthas hay bà Arthas đây?" Phong Bất Giác hỏi.

"Không cần xưng hô cụ thể đâu." Arthas đáp.

Phong Bất Giác gật đầu, "Ồ... được rồi, Arthas, ngươi có thể giải thích một chút không, những thứ... rõ ràng mang tính chất cái bẫy mà ngươi đã để lại cho đến nay là thế nào?"

"Tất nhiên là đùa nghịch rồi." Arthas vừa liếm móng vuốt vừa đáp.

"Ừm..." Khóe mắt Phong Bất Giác giật giật hai cái, "Đã nói rõ ràng với nhau rồi, vậy ta có một đề nghị... sau này ngươi trực tiếp sử dụng bồn cầu được không?"

"Đúng vậy... cát vệ sinh cho mèo quả thực không thoải mái lắm..." Arthas đáp.

"Đúng đúng." Phong Bất Giác gật đầu đồng ý.

"Còn nữa, chuyện tắm rửa sau này ta cũng tự lo." Arthas nói tiếp.

"Ồ, đối với ta mà nói lại là tin tốt đấy." Phong Bất Giác cười nói.

"Hạt cho mèo ta cũng không muốn ăn nữa, nếu ngươi thích... thì cứ xử lý nó như đồ ăn vặt đi." Arthas tiếp lời, "Ta thấy trình độ nấu nướng của ngươi khá ổn, từ ngày mai trở đi, mỗi bữa hãy chuẩn bị cơm nước cho ta theo tiêu chuẩn nấu cho khách. Một ngày ta phải ăn bảy bữa, ăn ít chia nhiều lần, ngươi tự sắp xếp tình hình đi."

Quả nhiên, nó bắt đầu được đằng chân lân đằng đầu...

"Này! Ta là chủ nhân đấy nhé! Cái thái độ đối xử với hạ nhân này của ngươi là ý gì hả!" Phong Bất Giác khó chịu nói.

"Chúng ta đã không thể quay về mối quan hệ chủ nhân và thú cưng được nữa rồi." Arthas duỗi móng trước ra, nhảy lên ghế sofa, lười biếng lật người một cái, "Ngươi phải chịu trách nhiệm về việc này đấy."

"Vốn dĩ ngươi cũng có làm tròn nghĩa vụ thú cưng gì đâu... bây giờ chẳng qua là được nước làm tới thôi mà!" Phong Bất Giác nói, "Mà này, mục đích ngươi lẻn vào nhà ta rốt cuộc là gì?"

"Chủ yếu là giám sát." Đôi tai Arthas cử động, trong con ngươi lóe lên một tia khác lạ, "Khi cần thiết... cũng có thể bảo vệ ngươi." Nó lại ngáp một cái, "Hừ... nhưng mà ngươi cũng thật sự rất đáng yêu đấy, bình thường nhìn có vẻ lạnh lùng, nhưng thực ra lại rất có lòng trắc ẩn. Ta chỉ cần làm nũng một chút là thuận lợi được thu nhận rồi... Hừ... sau này xuống địa ngục mà không ai cần ngươi, thì hãy đến làm thú cưng của ta đi, chị đây sẽ yêu thương ngươi thật tốt..."

"Ngươi có tin là ta bỏ độc vào cơm canh để tiêu diệt ngươi không..." Phong Bất Giác nheo mắt, lạnh lùng đáp.

Arthas nhấc một cái móng trước lên, "Ngươi có tin là ta có thể dùng cái đệm thịt đáng yêu này nghiền nát đầu gối của ngươi không?"

"Không tin." Phong Bất Giác đáp.

Một luồng kình phong không tiếng động quét qua...

Giác ca quay đầu nhìn lại. Trên tường phòng khách, xuất hiện một dấu chân mèo khổng lồ. Lớp sơn trên tường không hề bong tróc, cũng không phát ra tiếng động lớn, nhưng vết lõm đó lại cực kỳ rõ rệt, cảm giác giống như dấu tay ấn thật mạnh vào đất nặn vậy.

Phập một tiếng. Giác ca quỳ xuống luôn, "Tại hạ sai rồi, đại vương xin bớt giận..."

Arthas dùng móng trước âu yếm xoa đầu Phong Bất Giác, "Thế mới đúng chứ..." Nó khựng lại một chút, "Ồ, còn một chuyện nữa, về sự tồn tại của ta và Ngũ Địch..."

"Tại hạ nhất định giữ kín như bưng." Phong Bất Giác cướp lời.

"Ừm. Thật thông minh." Arthas ngáp một cái, "Ta muốn nghỉ ngơi đây, ngươi đừng có đến làm phiền ta... ha... một ngày mèo phải ngủ rất lâu... phiền thật... meo meo..." Khi nó nói đến mấy chữ cuối cùng, đã khép mắt lại rồi.

---❊ ❖ ❊---

Trưa ngày hai mươi hai tháng năm,

Phong Bất Giác vừa bưng bữa trưa cho nữ vương Arthas xong, bộ đàm ở cửa liền vang lên, anh đi tới nhấn nút trả lời, khuôn mặt Vương Thán Chi hiển thị trên màn hình.

"Là tớ." Tiểu Thán nói.

"Lên đây đi." Phong Bất Giác đáp một tiếng, đồng thời nhấn nút công tắc trên bộ đàm.

Chưa đầy hai phút, Tiểu Thán đã đến trước cửa nhà Giác ca.

Phong Bất Giác mở thẳng cửa, để đối phương vào.

"Ừm... Giác ca... Arthas đang nằm trên bàn ăn cơm của anh kìa..." Tiểu Thán vừa vào nhà đã phát hiện ra cảnh tượng kỳ lạ này.

"Hừ... tại tớ yêu động vật ấy mà." Phong Bất Giác cười gượng.

"Ơ? Tại sao trên tường lại có dấu chân mèo to thế kia?" Tiểu Thán lại nói.

"Ồ... mấy hôm trước tớ nổi hứng, muốn trang trí phòng một chút, nhưng không chú ý làm hỏng tường, nên tớ quyết định mở rộng diện tích hư hại, làm thành như bây giờ luôn." Trong hai phút đối phương lên lầu, Phong Bất Giác đã nghĩ ra cái cớ này, anh nói rất ra vẻ, cũng rất phù hợp với tính cách của mình, không hề gây ra chút nghi ngờ nào.

"À..." Tiểu Thán đáp.

"Nói đi..." Phong Bất Giác nhanh chóng đổi chủ đề, "Cậu chọn đúng giờ cơm mà đến tìm tớ, chắc không phải đến để chực ăn một bữa của tớ đấy chứ?" Vừa nói, anh vừa chỉ chỉ về phía ghế sofa.

Hai người ăn ý không tồi, cũng không nói nhiều lời, cùng nhau đi tới ngồi xuống.

"Ừm... chắc là anh cũng đã đoán ra tớ muốn nói gì rồi đúng không..." Tiểu Thán nói.

"À, tất nhiên rồi." Phong Bất Giác tiếp lời, "Sáng sớm hôm nay... trong đầu cậu bỗng dưng xuất hiện một vài chuyện cũ năm xưa đúng không."

"Ừm..." Tiểu Thán gật đầu.

Phong Bất Giác nói tiếp, "Chuyện này đã qua lâu như vậy rồi, chẳng lẽ cậu muốn đi đầu thú sao?" Anh dùng giọng điệu thờ ơ nói, "Cá nhân tớ cho rằng... cho dù cậu có thực sự đi đầu thú, cảnh sát cũng chỉ coi cậu là bị điên mà thôi. Rất rõ ràng, nhiều năm trước, chân tướng của vụ án này đã bị một loại bất khả kháng cực đoan nào đó che đậy mất rồi."

"Giác ca..." Tiểu Thán rất nghiêm túc nói, "Anh thấy... tớ làm vậy thực sự ổn không?" Cậu ngước mắt nhìn Phong Bất Giác, "Cho dù tớ có thể miễn trừ sự trừng phạt của pháp luật, nhưng... dẫu sao đó cũng là bốn mạng người." Ánh mắt cậu thay đổi, "Những năm này, anh chưa từng sợ tớ sao? Tớ chính là tay không giết..."

"Câu hỏi này cậu hỏi sai người rồi." Phong Bất Giác ngắt lời cậu, "Lương tâm của tớ đã cho mèo ăn rồi." Anh cố ý vô tình liếc nhìn Arthas, kẻ sau hoàn toàn phớt lờ anh, tiếp tục ăn cơm.

Phong Bất Giác cười cười, nói tiếp: "Nếu tớ thấy chuyện này có gì không thỏa đáng, thì cậu đã sớm bị bắt rồi... ngay thời điểm vụ án xảy ra tớ đã có thể báo cảnh sát." Anh gối hai tay ra sau đầu, "Tớ cũng chẳng phải người tốt lành gì, tớ cũng không thấy tiêu chuẩn đánh giá một người là 'tốt' hay 'xấu' là tuyệt đối. Bốn tên côn đồ hôm đó rốt cuộc là đáng chết hay không đáng chết... tớ hoàn toàn không có hứng thú đi truy cứu, vì tớ không quan tâm.

Tớ chỉ là khi đối mặt với lựa chọn, đã đưa ra một quyết định sẽ không khiến bản thân phải hối hận. Tớ quyết định giúp đỡ bạn mình hết sức có thể, chỉ đơn giản vậy thôi.

Còn về hậu quả mà quyết định này mang lại, tớ cũng đã chuẩn bị tâm lý từ sớm rồi... kết quả tệ nhất, chẳng qua là cả nhà cậu trốn ra nước ngoài, còn tớ bị cảnh sát triệu tập... hừ... nhưng dù là lời khai hay bằng chứng, tớ đều không để lại sơ hở gì, thêm việc lúc đó tớ còn là trẻ vị thành niên, căn bản sẽ không có chuyện gì đâu.

Còn cậu thì khác... dựa vào trạng thái tử vong của bốn người đó, nói cậu là 'phòng vệ chính đáng' sợ là cũng chẳng ai tin. Nếu thực sự có người tin, vậy cậu rất có thể sẽ bị bắt vào các cơ quan nghiên cứu khoa học để làm vật liệu nghiên cứu.

Tóm lại, tớ là sau khi cân nhắc nhiều mặt, mới đưa ra quyết định đó..."

"Cảm ơn." Tiểu Thán ngắt lời tường thuật của Phong Bất Giác, cậu biết, tiếp theo Giác ca sắp bắt đầu ba hoa khoác lác tự tâng bốc bản thân rồi.

"Cảm ơn cái gì?" Phong Bất Giác hỏi.

"Không biết..." Tiểu Thán đáp, "Bao nhiêu năm nay, tớ cũng không biết có bao nhiêu chuyện phải cảm ơn anh."

Lời cảm ơn của cậu rất chân thành, nhưng hồi đáp lại nhận được lại là...

"Ồ, chuyện này cậu không cần lo lắng." Phong Bất Giác nói, "Trí nhớ của tớ rất tốt, để tớ liệt kê cho cậu một danh sách nhé..." (Còn tiếp)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:243
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tam Thiên Lưỡng Giác

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.