Kinh Dị Nhạc Viên

Lượt đọc: 667 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 404
Thay Đổi Danh Hiệu

❊ ❊ ❊

"Danh hiệu của bạn đã được cập nhật thành——Kẻ Dẫn Hận"

Đây là câu nhắc nhở bằng giọng nói đầu tiên mà Phong Bất Giác nghe thấy sau khi trở lại không gian đăng nhập...

“Tại sao lại biến thành bộ dạng này chứ...” Phong Bất Giác nheo mắt nhìn danh hiệu mới của mình, khóe miệng giật giật, phiền muộn không thôi, “Vừa mới mò mẫm ra cách vận dụng cao cấp của dữ liệu... thì lập tức mất đi năng lực danh hiệu, nếu không có "Đấu Ma Giáng Lâm"... e rằng dù mình có luyện đến cấp tối đa cũng chưa chắc đạt tới cảnh giới đó...” Cậu nghĩ một lát, “Hơn nữa... nếu không có "Đấu Ma Giáng Lâm", trong trận chung kết mình sẽ nguy to mất...”

Cậu lập tức mở menu ra để kiểm tra năng lực danh hiệu mới.

"Tên: Lò Luyện Căm Hận"

"Loại năng lực đặc biệt: Bị động"

"Hiệu quả: Mỗi đòn tấn công bạn phải chịu đều sẽ giúp bạn hồi phục một lượng thể năng nhất định, đồng thời giảm thời gian hồi chiêu cho tất cả kỹ năng của bạn (hiệu quả nhận được tỷ lệ thuận với mức độ bị thương; người phát động tấn công bắt buộc phải có ác ý với bạn, thiên tai, tai nạn ngoài ý muốn hoặc tự làm bị thương bản thân không thể kích hoạt kỹ năng)"

"Ghi chú: Bị người khác nhắm tới chứng tỏ bạn có thực lực, hoặc là do bạn quá đáng ghét..."

“Cái này...” Phong Bất Giác thầm nghĩ, “Đối với những người chơi có nhiều kỹ năng chủ động mà nói, năng lực danh hiệu này đúng là thần kỹ.” Cậu liếc mắt nhìn qua cột kỹ năng, “Nhưng... trong chiến đấu mình chỉ thường dùng bốn kỹ năng. Trong đó "Linh Thức Tụ Thân Thuật" là kỹ năng tiêu hao duy trì, còn "Nguyệt Bộ" và "Lam Cước" vốn dĩ đã không có thời gian hồi chiêu. Cho nên chỉ có thể hưởng lợi từ một kỹ năng duy nhất là "Nam Đẩu Phi Long Quyền" mà thôi...”

Trong lúc Giác ca đang suy nghĩ những điều này, cậu đang đứng trước màn hình cảm ứng, tầm mắt dư quang dán chặt vào hộp thư, nhìn số lượng email tăng vọt... Cậu chẳng cần bấm vào xem cũng biết danh sách đen của mình sắp được mở rộng đáng kể...

Đúng lúc này, một cửa sổ yêu cầu liên lạc bật lên, Phong Bất Giác kết nối vào rồi nói: “Cậu cũng đánh xong rồi à?”

Phía bên kia truyền đến giọng nói của Vương Thán Chi: “Thật ra lúc cậu và Tự Hoài Thương đứng trên võ đài tạo dáng (pose), thì tớ đã ở trong cửa hàng rồi...”

“Hừ... nói như vậy, cậu cũng đã thấy màn trình diễn vô địch của bản đại gia rồi nhỉ.” Phong Bất Giác mặt dày nói.

“Vô địch chỗ nào chứ...” Tiểu Thán châm chọc, “Suýt nữa bị tiêu diệt có biết không? Hơn nữa còn liên tục bị đối phương vả mặt có phải không? Bảo ba mươi giây giải quyết kết quả thất bại, nói muốn xé xác người ta cũng chẳng xé nổi, cuối cùng vẫn nhờ vào sự tồn tại của Tiểu Kim Tỉnh mới thắng, cảm giác chỉ thắng được ‘một chút xíu’ thôi à!”

“Hừ...” Giác ca hừ lạnh một tiếng, “Cậu là kẻ nhờ vào độ sành điệu để hạ gục Thất Sát nên sẽ không hiểu được đâu.”

“Sao tớ chưa bao giờ nghe nói đến cái chỉ số kỳ quái đó vậy...”

“Ngay cả cái đó mà cũng không biết sao... Xem ra kẻ là người chiến thắng trong cuộc sống như cậu rốt cuộc vẫn quá vô tri. Khi cậu sám hối về cuộc đời trên giàn hỏa thiêu chắc sẽ để lại nhiều nuối tiếc lắm nhỉ...”

“Tại sao chủ đề đột nhiên lại chuyển sang nói về tớ thế! Hơn nữa hoàn toàn không có ý nghĩa gì cả! Chẳng qua chỉ là nguyền rủa kèm châm chọc thôi mà!”

“Bớt dài dòng đi! Sau những cảnh chiến đấu dài hơi và liên tục, việc xuất hiện tình trạng thiếu hụt ngân sách cũng là chuyện nằm trong dự kiến.” Phong Bất Giác đáp lại một cách đầy lý lẽ, “Mỗi khi đến lúc này, nhân vật chính phải gánh vác trọng trách chống đỡ nội dung cho các chương chuyển tiếp.”

“Thiếu hụt ngân sách là lý do gì chứ! Đây đâu phải phim hoạt hình!” Tiểu Thán gào lên.

“Linh cảm cũng là một loại ngân sách đó đồ khốn! Đừng có coi thường tác giả! Cậu tưởng cảnh chiến đấu viết dễ lắm sao? Phải đắn đo từng chữ để miêu tả, vắt kiệt tâm trí để tưởng tượng bối cảnh, sứt đầu mẻ trán để tra cứu tài liệu; để giữ nhịp điệu mà phải chia nội dung mười lăm ngàn chữ thành ba chương chứ không phải sáu bảy chương để đăng. Kết quả vẫn bị cho là cập nhật quá chậm.” Phong Bất Giác nói, “Nếu để bản đại gia ta viết, chiến đấu thường thường đều được cô đọng lại trong một câu thôi... Ví dụ như ‘A dùng gạt tàn đập nát đầu B’ chẳng hạn; còn cảnh chiến tranh thường là dùng ‘Triệu quân sắt đạp Cửu Châu, ba ngàn quản lý đô thị bình thiên hạ’ loại câu mang tính tổng kết và tang thương như thế này để khái quát. Kẻ ngoại đạo như cậu sao có thể hiểu được dùng trí tưởng tượng để tạo ra những cảnh bạo lực phức tạp là việc khó khăn đến mức nào chứ!”

“Cậu công khai nói tốt cho tác giả như vậy là vì lo ngại cho một tình trạng nào đó sao...” Tiểu Thán nói, “Nói đi nói lại, cái loại nhảm nhí này đã kéo dài hai trăm chữ rồi, chắc cũng đủ rồi nhỉ...”

“Ơ~ đúng rồi, trận đấu của cậu thế nào rồi?” Phong Bất Giác đổi giọng, thản nhiên hỏi, “Kết thúc trận đấu nhanh như vậy, không lẽ là bị hạ gục trong tích tắc rồi à?”

“Cậu chuyển đề tài hơi bị nhanh đấy...” Tiểu Thán sững người một chút, đáp, “Ừm... thật ra là tớ mới là người hạ gục đối phương trong tích tắc.” Cậu dừng lại một chút, “Thôi đừng nói chuyện của tớ nữa... Cậu có biết tình cảnh hiện tại của mình không...”

“Tình cảnh gì?” Phong Bất Giác thậm chí còn dùng giọng điệu khá đắc ý đáp lại, “Chẳng qua là mức độ nổi tiếng của ID "Phong Bất Giác" lại leo lên tầm cao mới, đổ thêm dầu vào lửa...”

“Không không không... đó là hai chuyện khác nhau.” Tiểu Thán ngắt lời, “Nếu cậu không nói mấy câu thừa thãi trong trận chiến thì có lẽ là vậy, nhưng giờ thì... nhiên liệu cho ngọn lửa của cậu không còn là dầu nữa, mà là thứ gì đó giống khí ga đầm lầy...”

“Ồ. Tớ bị mọi người coi là ‘kẻ xấu’ rồi đúng không?” Phong Bất Giác tiếp lời.

“Nói là ‘Đại Ma Vương’ thì thích hợp hơn đấy...” Tiểu Thán nói.

“Hê hê... Ma vương thời nay rất nhiều kẻ là nam thần và ngự tỷ đấy.” Phong Bất Giác cười nói.

“Ừm... nhưng chắc chắn cậu là loại truyền thống nhất, giống như Baal (một trong tam ma đầu của Diablo, ác thần hủy diệt, tàn nhẫn, lạnh lùng, mạnh mẽ, không đẹp trai, không dễ thương) vậy...” Tiểu Thán đáp.

“Ồ, vậy sao...” Phong Bất Giác vẫn dùng giọng điệu rất bình tĩnh nói, “Hừ... không sao cả, trước trận đấu tớ đã đoán trước đại khái kết quả này rồi, cho nên trong trận đấu, tớ cứ thế đóng trọn vai kẻ ác đến cùng, lộng hành không kiêng nể, muốn làm gì thì làm.”

“Nếu như từ giây đầu tiên của trận đấu cậu giữ im lặng...” Tiểu Thán tiếp lời.

“Ha! Vậy thì còn gì thú vị nữa?” Phong Bất Giác ngắt lời cậu.

“Phải rồi...” Tiểu Thán cũng cười, “Đối với cậu mà nói, kiểu đó còn chán hơn là thua nhỉ...”

---❊ ❖ ❊---

Trong lúc Giác ca và Tiểu Thán đang tán gẫu, trên trang web chính thức của công ty Mộng, quy tắc của trận chung kết "Đỉnh Phong Tranh Bá Chiến" đã âm thầm được công bố...

Thời gian trận chung kết được ấn định vào một giờ sáng ngày ba mươi tháng Năm.

Năm mươi người chơi thoát vòng từ "Điệp Chi Chiến" sẽ được truyền tống vào cùng một kịch bản vào cùng một thời điểm.

Kịch bản này đương nhiên là kịch bản đặc chế của Đỉnh Phong Tranh Bá. Từ trước đến nay, trong bất kỳ kịch bản nào của trò chơi, số lượng người chơi chứa được cùng lúc nhiều nhất cũng chỉ là sáu người. Trường hợp đưa năm mươi người chơi vào cùng một kịch bản cùng một lúc, đây là lần đầu tiên.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:243
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tam Thiên Lưỡng Giác

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.