Choang ——
Thất Sát kịp thời thu tay về, bàn tay được bao bọc dưới găng tay xích thép vững vàng bắt lấy đoản kiếm tay áo.
"Trò nghịch ngợm đến đây là kết thúc rồi..." Trong mắt Thất Sát, một ánh nhìn lạnh băng truyền tới, dường như đang tuyên bố... anh ta sắp nghiêm túc rồi.
Tiểu Thán dùng lực ở cổ tay, tự bẻ gãy đoản kiếm tay áo, thoát khỏi sự khống chế của đối thủ, rồi vung tay ném ra móng vuốt, chém tới.
Bộp ——
Đây là âm thanh nắm đấm nện vào da thịt.
Nhưng nghe thì lại giống như một chiếc ô tô đang chạy đâm sầm vào một con bò hơn.
Tiểu Thán vừa mới giơ tay lên, nắm đấm của Thất Sát đã nện vào trước ngực cậu.
Chiêu quyền này đến sau mà tới trước, nhanh như chớp.
Một ngụm máu tươi lớn phun ra từ miệng Vương Thán Chi, thân hình cậu bay ngược ra sau.
Giờ phút này, mỗi một người đang theo dõi trận đấu này đều rơi vào trầm mặc, họ nín thở tập trung nhìn vào màn hình, dư vị lại cú đánh đáng sợ kia.
Cú đấm này của Thất Sát không phải kỹ năng, anh ta chỉ mở ra Hồn Ý của mình—— "Chí Quyền".
Hiệu quả của Hồn Ý này vô cùng đơn giản trực tiếp, chính là có thể giúp anh ta tung ra "cú đấm mạnh nhất mà bản thân có thể đánh ra", tạm thời có thể coi là phiên bản yếu hơn của "Hiệu suất cực hạn" từ Tự Vũ.
Tất nhiên, hiệu quả yếu đi thì tiêu hao cũng ít hơn. Tiêu hao tinh thần lực sau khi Thất Sát mở trạng thái "Chí Quyền" tất nhiên không cao như Tự Vũ.
Một đợt gió chiều lướt qua hoang mạc...
Tiểu Thán ngã xuống đất, giá trị sinh tồn còn 36%, xương sườn gãy cắt vào nội tạng, khiến cậu bị đính kèm trạng thái "Chảy máu" không thể dùng băng gạc để giải trừ.
Cú đánh vừa rồi gần như đã đập nát khả năng chiến thắng của cậu.
Ở khoảnh khắc bị đánh trúng, hơi thở và máu huyết của Tiểu Thán đều đông cứng như băng tuyết. Trong mắt cậu, giây phút đó, thời gian như ngưng đọng... Cậu thậm chí không cảm thấy đau đớn, chỉ thấy cảnh vật trong tầm mắt khựng lại, tiếp đó, liền nhẹ bẫng bay ngược ra sau... Khi hoàn hồn lại thì đã nằm trên mặt đất, cơn đau lan tỏa khắp toàn thân lúc này mới từng đợt ập đến.
Nỗi sợ hãi... thật quá đỗi quen thuộc, cậu dường như đã từng trải qua chuyện này. Đó là vào rất lâu về trước... cậu cũng từng ngã xuống đất như thế này, bất lực nhìn một bóng lưng cao lớn bước về phía mình.
Cảm giác tựa như đã từng quen biết, mơ hồ mà cũng lại rõ ràng đến thế...
---❊ ❖ ❊---
Mười năm trước, thành phố S.
Trong một con hẻm nhỏ, bốn tên tiểu lưu manh tầm hai mươi tuổi đang vây đánh một học sinh cấp hai có thể hình gầy yếu hơn chúng rất nhiều.
Ở một góc con hẻm cụt này, còn đang co rúm một cậu bé khác mặc đồng phục cấp hai. Đó là một đứa trẻ có thân hình hơi mập, mặt đầy tàn nhang. Vẻ mặt cậu ta tràn đầy sợ hãi và rụt rè, dù biết bạo lực trước mắt là vì mình mà ra, nhưng lại không dám nói lấy nửa lời.
"Xì... hình như không còn phản ứng gì nữa rồi." Một tên trong đám lưu manh nói.
Tên khác tiếp lời, "Rõ ràng chỉ là một thằng nhóc cấp hai, vậy mà cũng dám lo chuyện bao đồng của ông đây?"
Thiếu niên bị vây đánh lúc này đang nằm nghiêng trên mặt đất, đã bị đánh đến mức không thể động đậy, nhưng cậu vẫn chưa hoàn toàn ngất đi.
Bốn tên thấy vậy liền dừng tay chân, lần lượt lấy thuốc lá ra châm.
"Này... thằng béo." Một tên lưu manh quay đầu nói với cậu bé ở góc tường. "Mày quen nó à?"
"Không... không quen." Thằng béo nhút nhát trả lời.
"Ha!" Tên kia nghe vậy lại hung hăng đạp một cái vào người thiếu niên trên mặt đất, "Con mẹ nó! Não có vấn đề à, tưởng mình là anh hùng hả? Ha ha ha..."
"Phù..." Đồng bọn bên cạnh hắn nhả một ngụm khói nói. "Tao chỉ mới nghe thấy anh hùng cứu mỹ nhân, chưa từng thấy anh hùng cứu lợn bao giờ."
Lời vừa dứt, cả bốn tên cười rộ lên.
Vài giây sau, một tên trong đó nhổ nước bọt xuống đất, một chân giẫm lên đầu thiếu niên đang nằm trên đất, "Thằng nhóc, mày cũng thật có gan đấy. Vậy mà thật sự dám xông tới..." Hắn dùng ngón tay kẹp điếu thuốc chỉ vào thằng béo ở góc tường, "Thằng nhóc đó là tự nguyện làm cây ATM của bọn tao, liên quan cái rắm gì đến mày chứ!"
Hóa ra, thiếu niên bị đánh kia là nhìn thấy bốn tên lưu manh này đang tống tiền người khác nên mới có ý định chạy tới ngăn cản.
"Dô! Khoan đã, tao vừa mới phát hiện ra, giày của thằng nhóc này là hàng hiệu đấy." Một tên nói, "Đôi này phải hơn một ngàn tệ một đôi đấy."
"Để tao xem nào... không phải hàng giả đấy chứ?" Tên khác nói.
"Hừ... không giống." Tên kia nói, "Bọn mày nhìn thằng nhóc này trắng trẻo sạch sẽ xem, trên người ngoại trừ đồng phục thì toàn là hàng hiệu..." Hắn khựng lại một chút, cười lạnh, "Biết đâu là công tử bột nhà giàu nào đó thì sao?"
"Ồ, phú nhị đại à?" Tên khác nói.
"Hừ... vị tiểu thiếu gia này, chắc mày thấy mình cao thượng lắm đúng không?" Một tên lưu manh ngồi xổm xuống, túm lấy tóc thiếu niên, "Thứ tao khinh bỉ nhất chính là cái loại chó má đạo đức giả như mày." Hắn đứng dậy đi vài bước, tiện tay nhặt một thanh sắt gỉ sét.
"Này... mày đừng có gây ra án mạng đấy." Ngay cả đồng bọn của hắn cũng có chút hoảng sợ, dù sao thiếu niên kia cũng đã bị đánh đến mức sắp sốc rồi, nếu lại dùng vật cứng đập vào nữa thì sợ là sẽ xảy ra chuyện.
"Ha ha... yên tâm." Tên lưu manh đó cầm thanh sắt lên, đi về phía thiếu niên, cười lạnh nói, "Đẹp trai giàu có, mày thích làm anh hùng, thích nổi bật đúng không? Hôm nay anh đây sẽ hủy hoại khuôn mặt mày trước, để sau này mày không đẹp trai nổi nữa." Hắn vừa nói vừa giơ thanh sắt lên...
Năm phút sau...
Phong Bất Giác đang mặc đồng phục giống hệt Vương Thán Chi xuất hiện ở đầu hẻm. Miệng cậu ta còn lẩm bẩm, "A... lại bị giữ lại chép phạt rồi... Tiểu Thán chắc đã tự về rồi nhỉ..."
Cậu ta vừa lẩm bẩm vừa vô tình liếc mắt vào trong hẻm, cái liếc mắt này khiến toàn thân Phong Bất Giác như đông cứng lại.
Cậu nhìn thấy... bạn thân của mình là Vương Thán Chi đang cầm một thanh sắt, nện vào đầu một người trưởng thành.
Người trưởng thành kia nằm ngửa trên đất, chân phải đang co giật, run rẩy... nhưng hắn không phát ra bất kỳ âm thanh nào, có lẽ... là đã không còn phát ra tiếng được nữa rồi.
Trong con hẻm còn nằm ba người trưởng thành khác, mỗi một người đều máu me đầy mặt, nằm trên đất bất động. Tứ chi của bọn họ đều hiện ra những góc gập vô cùng quái dị, rõ ràng là đã gãy hoàn toàn...
"Này! Này!" Phong Bất Giác vừa hét vừa lao tới.
Tiểu Thán nghe tiếng liền ngẩng đầu nhìn về phía Giác ca.
Cảnh tượng đó, Phong Bất Giác đến tận bây giờ vẫn chưa quên... đó là một biểu cảm mà cậu chưa từng thấy trên mặt Vương Thán Chi.
Khuôn mặt đó bình thản, ảm đạm, như thể đã nhìn thấu hồng trần, nếm trải hết thảy tang thương, đây hoàn toàn không phải biểu cảm mà một thiếu niên nên có.
Những vệt máu bắn trên má vẫn chưa khô, nhưng cậu hoàn toàn không bận tâm... và không hề mang chút thương xót nào, cứ thế dùng thanh sắt giáng xuống đầu một kẻ hoàn toàn không có khả năng kháng cự lần này đến lần khác.
Phong Bất Giác nhìn rất rõ, lúc đó trong đồng tử của Vương Thán Chi... lộ ra một vệt dị mang màu đỏ...
---❊ ❖ ❊---
"Không ngờ lại bị ngươi ép phải dùng đến chiêu này..." Thất Sát đi về phía Tiểu Thán, "Đây vốn là lá bài tẩy chuẩn bị để dành cho Trận chiến Điệp đấy..." Anh ta thở hắt ra, "Đáng khen. Nhưng mà... ta vẫn phải nói một câu... trong phương diện đối kháng, ta tự nhận mình sẽ không thua bất cứ ai, cho nên... xin lỗi nhé!"
Anh ta giơ cánh tay lên, vung một cú đấm về phía Tiểu Thán đang nằm dưới đất.
Thế nhưng... cú đấm này lại đánh vào khoảng không.
"Hửm?" Thất Sát ngẩn người, "Còn có thể cử động sao..." Anh ta ngẩng đầu, tìm kiếm vị trí của đối thủ, "Hay nên nói là... vẫn chưa bỏ cuộc sao?"
"Ha ha..." Một tiếng cười lạnh, một tiếng cười lạnh quỷ dị, "Trong phương diện đối kháng tự nhận không thua bất cứ ai?" Giọng điệu của Tiểu Thán đã thay đổi, trở nên vô cùng ngông cuồng, "Chỉ dựa vào ngươi?"