Sương mù trong thị trấn mỏng hơn nhiều so với trên đường cái, nhưng vẫn bao phủ mịt mù.
Vừa xuống xe, Phong Bất Giác đã bị một luồng không khí ẩm lạnh bao vây.
"Tầm nhìn được cải thiện lên tới hai mươi mét, nhưng nhiệt độ chỉ khoảng hai độ, độ ẩm thì cao đến mức quá đáng..." Giác ca còn chưa đóng cửa xe đã bắt đầu nhớ máy lạnh trong xe rồi, "Nếu kịch bản này tính toán thể lực dựa trên cảm nhận thực tế của nhân vật... trong 'cả ngày' này, mình chắc chắn phải uống nước, ăn uống và nghỉ ngơi điều độ... nếu không chắc chắn sẽ kiệt sức."
Trong lúc suy nghĩ những vấn đề này, Phong Bất Giác đã rời khỏi xe, đi về phía một trạm xăng cách đó mười mấy mét.
Lý do anh không thử tự sửa xe có hai: một là, anh không biết sửa; hai là, anh cảm thấy vụ chết máy này là do hệ thống sắp đặt, không thể sửa xong trong thời gian ngắn được.
Thế nên...
Anh quyết định đi tìm dân chuyên nghiệp để được giúp đỡ.
"Trạm xăng xây ngay cửa trấn, cũng tiện thật." Phong Bất Giác bước nhanh về phía trạm xăng đó, thầm nghĩ, "Với cái kiểu quen thuộc của thế giới game mà nói, chỗ này chắc hẳn sẽ có nhiệm vụ phụ gì đó nhỉ..." Đại não của Giác ca không lúc nào ngừng nghỉ, anh lập tức tưởng tượng ra một đoạn cốt truyện có khả năng xảy ra, "Ví dụ như... ông chủ trạm xăng nói, muốn sửa chiếc xe này của tôi, tổng cộng cần bốn loại linh kiện a, b, c, d, mà ông ta chỉ có hai loại; do nhân viên trạm xăng quá ít nên ông ta đưa ra nhiệm vụ, bắt tôi tự đi đến điểm e và điểm f trong trấn để mua... Còn khi tôi tìm thấy ông chủ ở điểm e và điểm f, họ lại bắt tôi giúp thu thập bốn thứ g, h, i, j, nếu không thì không bán linh kiện cho tôi... Mà bốn thứ đó lại nằm rải rác ở bốn khu vực k, l, m, n của thị trấn, trong mỗi khu vực lại có tiểu Boss tương ứng cần phải đánh bại..."
Ngay khi Giác ca đang dùng "logic kiểu Zelda" của mình để suy đoán cốt truyện tiếp theo, thì bỗng nhiên...
"Mau quay về đi."
Trong lúc mơ hồ, anh nghe thấy tiếng nói...
Đó là giọng của một người phụ nữ, nghe có vẻ hư ảo, xa xăm, nhưng giọng điệu vô cùng kiên định.
"Ai?" Giác ca phản ứng thần tốc, quay ngoắt đầu lại, nhưng ngay cả bóng ma cũng không thấy.
"Men theo đường lộ, quay trở lại đầu kia của cây cầu đi! Tranh thủ lúc còn kịp..." Vài giây sau, âm thanh đó lại một lần nữa phiêu diêu truyền tới từ trong làn sương mù phía xa, nhưng vẫn chỉ nghe thấy tiếng mà không thấy người.
"Xì... bà tưởng tôi không muốn à..." Phong Bất Giác thầm mắng trong lòng, "Nếu nhiệm vụ chính là [Trốn thoát khỏi thị trấn Otaku], thì không cần bà nói tôi cũng sẽ đi ra ngoài."
Nghĩ thì nghĩ vậy, anh cũng không phớt lờ âm thanh đó: "Cô là ai?" Anh hét về hướng phát ra âm thanh, "Tại sao lại bảo tôi ra ngoài? Tại sao nói bây giờ vẫn còn kịp..."
Ầm ầm——
Đúng lúc này, một tiếng sụp đổ dữ dội truyền tới từ phía cây cầu lớn, tức khắc nhấn chìm tiếng hét của Giác ca.
"Ừm..." Khóe miệng Phong Bất Giác giật giật hai cái, "Thì ra là vậy..."
Tuy rằng kiểu triển khai theo lối mòn này đã rõ ràng không thể rõ ràng hơn, nhưng với tư cách là một người làm việc cẩn trọng, Giác ca vẫn chọn cách đích thân tới đó xác nhận tình hình.
Anh chạy chậm theo hướng mình vừa tới, đi ngang qua chiếc xe chết máy, ra khỏi cửa trấn, quay lại đường lộ, rồi chạy thêm mấy chục mét nữa.
Tiếp đó... cây cầu gãy nát liền xuất hiện trước mặt anh.
Đoạn đứt gãy rộng khoảng tám mét, rõ ràng không phải khoảng cách mà con người bình thường có thể nhảy qua; có lẽ tìm một cái thang dài hơn mười mét bắc lên trên, người ta có thể đi qua, nhưng trong thị trấn này có tìm được loại đạo cụ đó không thì vẫn là ẩn số...
"Kiểu chơi này... không ổn lắm đâu nhỉ..." Giác ca nhìn thung lũng sâu dưới cầu, lẩm bẩm, "Nếu đây là con đường duy nhất kết nối thị trấn với thế giới bên ngoài, vậy thì chắc chắn mình không ra ngoài được rồi..."
"Không kịp nữa rồi." Bất chợt, giọng nói hư ảo của người phụ nữ kia lại vang lên.
Giác ca nhìn theo hướng phát ra âm thanh, cuối cùng cũng thấy một bóng người mờ ảo ở phía đối diện cây cầu gãy.
"Thị trấn này có vấn đề gì à?" Phong Bất Giác lập tức hét về phía đối phương.
Anh không lặp lại câu hỏi vừa rồi, bởi vì anh biết... dù là trong phim kinh dị hay game kinh dị, loại NPC cung cấp gợi ý này đều có vài đặc điểm rõ rệt: Một, chỉ nói một nửa, trả lời câu hỏi thì thích trả lời không vào trọng tâm; Hai, khi bạn đặt câu hỏi quan trọng, họ sẽ lập tức giả điếc, hoặc biến mất, nhưng khi bạn đặt những câu hỏi mơ hồ, vô nghĩa, họ lại nghe thấy được; Ba, chỉ khi bạn sắp chết hoặc thần trí không tỉnh táo họ mới lại gần bạn, còn khi bạn tỉnh táo, họ thậm chí không để bạn nhìn rõ diện mạo thật; Bốn, chỉ khi bạn bị hố, bị thương, rơi vào tuyệt cảnh, họ mới đưa ra sự giúp đỡ thực chất; Năm, họ thường có thể đưa ra những lời giải thích nghe có vẻ hợp lý và không thể kiểm chứng cho bốn hành vi trên.
Tổng kết lại... đây là một đám rất đáng đòn.
"Bây giờ, ngươi chỉ còn lại hai lựa chọn." Quả nhiên, bóng người đó phớt lờ câu hỏi của Giác ca, tự nói tiếp, "Thứ nhất, trở thành 'Bưu tá', thứ hai, trở thành một thành viên của 'họ'."
Dứt lời, còn chưa đợi Phong Bất Giác phản hồi, cái bóng của cô ta đã biến mất trong làn sương...
"Này~ này——" Phong Bất Giác cũng biết, đối phương tám chín phần là sẽ không để ý đến anh nữa, nên anh chỉ hét hai tiếng mang tính biểu tượng, rồi lập tức quay người, thở dài, "Haizz... vai trò của đoạn cốt truyện này, là ném cho mình mấy cái nghi vấn không thể giải đáp trong thời gian ngắn sao..." Nhưng giây tiếp theo, khóe miệng anh lại hiện lên ý cười, "Hừ... khá hợp khẩu vị của mình đấy..."
Anh vừa nghĩ vừa bước đi, tiếp tục tiến về phía thị trấn.
"Ừm... cho dù trạm xăng xây trong thị trấn này không cần mở cửa hai mươi tư giờ..." Giác ca nhìn bãi đỗ xe không một bóng người và cửa cuốn đã hạ xuống trước tiệm, bất đắc dĩ lẩm bẩm, "Nhưng mà đã tám rưỡi sáng rồi... vẫn cửa đóng then cài, không hợp lý lắm nhỉ..."
Nói thì nói vậy, nhưng anh cũng không thể thay đổi sự thật trước mắt...
"Nói cách khác... tìm người sửa xe hay gì đó... là mình nghĩ nhiều rồi." Giác ca sờ cằm suy tư, "Sắp đặt cốt truyện ở đây là cố định... vứt bỏ chiếc xe đã chết máy, trực tiếp tiến về phía mục tiêu."
Nghĩ tới đây, anh liền nhanh chóng quay người đi vài bước, tới trước tấm biển chỉ dẫn bên ngoài trạm xăng.
Thật ra lúc nãy anh đã chú ý tới tấm biển này rồi, tuy rằng hình vẽ và chữ viết bên trên đã bị dầu mỡ che phủ hơn phân nửa, nhưng vẫn lờ mờ có thể nhìn ra... đây hẳn là bản đồ của thị trấn Otaku.
"Đây không phải trùng hợp nhỉ..." Phong Bất Giác quan sát kỹ phần có thể nhìn thấy trên tấm biển chỉ dẫn, "Con đường từ cửa trấn đến 'Quảng trường trấn' về cơ bản còn khá rõ ràng, còn những nơi khác thì cơ bản đều không nhìn thấy..." Anh chỉ tốn mười mấy giây, dùng phương pháp ghi nhớ hình ảnh để khắc sâu hoa văn trên tấm biển vào trong ký ức, "Đây là đang bảo mình - 'Trước khi đến bưu cục, đừng có chạy lung tung' sao..."
"Hừ... cũng được... dù sao cũng phải đến nơi trước chín giờ sáng, thời gian cũng không quá dư dả. Nhỡ đâu dọc đường lại gặp phải chuyện quái gở gì đó, thì sự việc lại khó nói... Mình cứ đi theo dòng chính trước vậy." Giác ca vừa nói, vừa bước lên con đường chính ngay bên cạnh.