Vào lúc 10 giờ, gia đình Boone có mặt ở nhà, và ngồi trước ti vi. Chó Judge ngủ trên ghế sofa, đầu gối lên lòng Theodore. Vụ án Duffy là tin tức duy nhất ở Strattenburg, nên cả hai đài truyền hình thành phố tối đó đều không đưa tin gì khác. Họ phát cảnh Pete Duffy bước vào phòng xử án, vây quanh là luật sư cùng các nhà tư vấn luật và mấy người khác mặc com lê đen mặt ngầu ngầu. Lại có một video khác, ghi từ trên máy bay, quay ngôi nhà của gia đình Duffy ở đường lăn bóng số sáu tại Waverly Creek. Một phóng viên đứng bên ngoài tòa án, bắn liên thanh nội dung tóm tắt các cuộc thẩm vấn tính đến nay. Thẩm phán Gantry đã có lệnh cấm tiết lộ thông tin của vụ án; nên không ai trong số luật sư, cảnh sát hay các nhân chứng được phát biểu cảm nghĩ hay bình luận gì.
Thẩm phán Gantry còn cấm quay camera trong phòng xử của ông. Đội quân báo chí đều phải ở ngoài.
Theodore không nói chuyện gì khác, bố mẹ cũng cùng chung mối nghi ngờ như cậu rằng Pete Duffy có tội. Tuy nhiên, chứng minh được điều đó xem ra rất nan giải.
Trong suốt chương trình quảng cáo, Theodore ho để đánh tiếng. Bố mẹ không để ý đến, cậu lại ho nhiều hơn, rồi bảo:
“Con rát họng quá.”
“Trông con xanh lắm,” bố nói.
“Có khi con bị ốm rồi”
“Con cảm thấy không khỏe.”
“Mắt con có đỏ không?”
“Hình như có.”
“Đau đầu?”
“Có ạ, nhưng không nặng lắm!”
“Buồn hắt hơi, nhảy mũi?”
“Có ạ.”
“Từ bao giờ hả con?” mẹ cậu hỏi.
“Con ốm rồi,” bố cậu nói. “Bố đề nghị mai con nghỉ học kẻo lây bệnh cho các bạn khác. Nhưng sẽ là một ý hay nếu thay vào đó con đến tòa theo dõi vụ xử Duffy.
Mẹ nghĩ sao?”
“Ờ, mẹ biết rồi,” mẹ trả lời. “Bị virus cúm bất ngờ tấn công rồi.”
“Có thể chỉ là một trong những triệu chứng khó chịu kéo dài hai mươi tư giờ và sẽ chấm dứt một cách kỳ diệu khi giờ học kết thúc,” bố thêm vào.
“Con cảm thấy không khỏe thật mà,” Theodore cố chống chế, biết là mưu đồ bị lộ nhưng cố níu kéo.
“Cứ uống một viên aspirin, có thể cả xi rô ho nữa,” bố khuyên. Woods Boone hiếm khi chịu đi bác sĩ khám, ông cho rằng hầu hết mọi người quá lãng phí tiền cho thuốc men.
“Con có thể ho lại cho bố mẹ nghe không, Cún cưng?” mẹ hỏi. Là một người mẹ, bà cũng hơi dễ cảm thông hơn mỗi khi cậu bảo không khỏe. Sự thật là Theodore có tiền sử giả ốm, đặc biệt những khi cậu có việc gì đó thú vị hơn việc đến trường.
Bố bắt đầu không nhịn được cười. “Phải, tiếng ho nghe có vẻ kém, Theodore ạ, so với tiêu chuẩn mọi lần của con.”
“Con chết mất,” Theodore tiếp tục cố không bật cười.
“Ừ, nhưng chết làm sao được” bố nói, “nếu ngày mai con xuất hiện ở phòng xử, Thẩm phán Gantry sẽ cho bắt con ngay về tội trốn học “Bố mẹ có biết luật sư giỏi nào không?” Theodore phản đòn. Mẹ phá lên cười, và cuối cùng, ông Woods coi đây là một màn tiếu lâm.
“Thôi nào, đi ngủ thôi” bố nhắc.
Theodore lê bước lên gác, cảm giác bại trận hoàn toàn, chó Judge lủi thủi theo sau. Vào giường, cậu mở laptop xem April có trên mạng không. Theodore thở phào khi thấy cô bé phản hồi,
APRILNPARIS: Chào Theodore. Cậu thế nào?
TBOOONEESQ: ổn. Cậu đang ở đâu?
APRILNPARIS: Ở nhà, trong phòng, cửa khóa.
TBOOONEESQ: Mẹ cậu đâu?
APRILNPARIS: Dưới nhà. Mẹ với mình không nói chuyện.
TBOOONEESQ: Cậu có đến trường không?
APRILNPARIS: Không, phiên xử kéo dài đến tận trưa. Mình mừng là nó đã kết thúc.
TBOOONEESQ: Lúc làm chứng, cậu thế nào?
APRILNPARIS: Khủng khiếp. Mình khóc, Theodore ạ. Mình không đừng được. Mình nói với thẩm phán là mình không muốn ở với mẹ, cũng không muốn sống với bố. Luật sư của mẹ hỏi mình. Luật sư của bố cũng hỏi. Thật kinh hãi. TBOOONEESQ: Mình rất tiếc.
APRILNPARIS: Mình không hiểu tại sao cậu lại muốn trở thành luật sư.
TBOOONEESQ: Để giúp những người như cậu. Đó là lý do. Đó là những gì người luật sư tốt phải làm. Cậu có ưa ông thẩm phán không?
APRILNPARIS: Mình chẳng ưa ai cả.
TBOOONEESQ: Mẹ nói là ông ấy tốt lắm. Ông ấy đã ra quyết định về việc chăm sóc cậu chưa?
APRILNPARIS: Chưa. Ông ấy bảo sẽ có quyết định trong vòng vài ngày.
Hiện giờ, mình tạm ở với mẹ, luật sư của mẹ cho rằng mình sẽ ở đây.
TBOOONEESQ: Có thể là như vậy. Cậu sẽ đến trường chứ?
APRILNPARIS: Ừ, cả tuần rồi mình chả đụng đến bài vở gì cả.
TBOOONEESQ: Mai sẽ gặp cậu sau.
APRILNPARIS: Theodore, cảm ơn cậu.