Ike đã ngồi sẵn ở bàn làm việc với một cốc cà phê nghi ngút và một chiếc bánh quế cuộn to bự phủ một lớp kem dày ít nhất hai xăng ti mét. Trông thật ngon, nhưng Theodore đã ăn ngũ cốc trộn rồi. Hơn nữa, cậu không ham hố gì vụ ăn uống. “Cháu ổn chứ?” Ike hỏi ngay khi Theodore ghé mông vào mép ghế.
“Chắc ổn. Cháu cần phải nói chuyện riêng với ai đó, một người cháu tin cậy, một người hiểu biết về luật.”
“Cháu đã giết người à? Hay cướp nhà băng?”
“Không.”
“Trông cháu căng thẳng kinh lên được,” Ike vừa nói vừa cắn một miếng bánh quế rõ to, nhét nhồm nhoàm vào miệng.
“Là vụ Duffy, Ike ạ. Có lẽ cháu biết chút gì đó liên quan đến việc ông Duffy có tội hay không.”
Ike vẫn tiếp tục nhai, khuỷu tay chống lên bàn. Mắt ông nheo nheo, các nếp nhăn ríu vào nhau trong lúc ông chú mục vào Theodore. “Tiếp đi.”
“Ngoài kia có một nhân chứng, một người không ai biết đến, đã nhìn thấy đôi điều vào thời điểm xảy ra vụ án.”
“Và cháu biết người đó là ai?”
“Vâng, và cũng đã hứa sẽ không nói ra.”
“Làm thế quái nào cháu biết được gã này?”
“Thông qua một đứa bạn ở trường. Cháu không thể kể gì thêm với bác, Ike. Cháu đã hứa rồi.”
Ike nuốt miếng bánh một cách khó nhọc rồi vớ lấy chiếc cốc hớp một ngụm cà phê đầy miệng. Mắt ông không hề rời khỏi Theodore. Ông không ngạc nhiên. Thằng cháu ông biết nhiều luật sư, nhân viên tòa án, thẩm phán, và cảnh sát nhiều hơn bất cứ ai trong thành, phố này.
“Và bất kể điều gì người nhân chứng vô danh này nhìn thấy ngoài kia sẽ có ảnh hưởng lớn đến phiên xử, đúng vậy không?” Ike hỏi.
“Vâng.”
“Nhân chứng đã gặp cảnh sát hay luật sư hay bất kỳ ai liên quan đến vụ xử chưa?”
“Chưa.”
“Nhân chứng không muốn xuất hiện vào lúc này?”
“Vâng.”
“Nhân chứng lo sợ điều gì sao?”
“Vâng.”
“Việc thẩm vấn người này sẽ giúp kết tội ông Duffy, hay giúp ông ta trắng án?”
“Kết tội, tất nhiên rồi.”
“Cháu đã nói chuyện với người này chưa?”
“Rồi ạ.”
“Và cháu tin người ta?”
“Vâng. Anh ta nói thật đấy ạ.”
Lại một hơi cà phê dài nữa. Một vệt cà phê vương trên môi. Mắt Ike như muốn chọc thủng Theodore.
Ike tiếp tục. “Hôm nay là thứ Năm, ngày xét xử thứ ba. Theo những gì ta nghe được, Thẩm phán Gantry quyết tâm kết thúc vụ xử trong tuần này, cho dù phải làm việc cả thứ Bảy. Nghĩa là vụ xử có lẽ đã được nửa đường.”
Theodore gật đầu. Ông bác lại ngoạm một miếng to đùng nữa, nhai trệu trạo. Một phút trôi qua.
Ike cuối cùng cũng nuốt miếng bánh rồi nói, “Vậy rõ ràng vấn đề là có thể hoặc nên làm gì, nếu được, với nhân chứng này tại thời điểm này của phiên tòa?” “Chính thế ạ,” Theodore thừa nhận.
“Phải, và từ những gì ta biết, Jack Hogan cần vài điều ngạc nhiên. Bên nguyên đã khởi tố một vụ yếu thế, và họ ngày càng yếu thế.”
“Cháu tưởng bác không quan tâm đến vụ này.”
“Ta có bạn bè, Theodore ạ. Những nguồn tin.”
Ike đứng bật dậy, đi đến tít cuối phòng nơi có vài chiếc giá cũ bày đầy sách luật. Ông lướt ngón tay dọc theo vài gáy sách, rồi lôi một cuốn ra khỏi giá, bắt đầu lật tìm trang. Ông quay trở lại bàn, ngồi xuống, đặt cuốn sách trước mặt, vẫn tìm kiếm cái gì đó chỉ mình ông biết. Cuối cùng, sau một lúc yên lặng khá dài, ông lên tiếng, “Đây rồi. Theo quy định về tiến trình xét xử, thẩm phán trong phiên tòa hình sự có quyền tuyên bố đây là vụ xử sai nếu có điều gì đó bất cập xảy ra. Sách đưa ra vài ví dụ đây: Một kẻ nào đó có lợi trong kết quả của vụ xử liên lạc với bồi thẩm, nhân chứng quan trọng bị ốm hoặc không thể đến thẩm vấn vì lý do nào đó; vật chứng quan trọng biến mất. Đại loại vậy.”
Theodore đã biết điều này. “Nó có bao gồm nhân chứng bất ngờ không?” cậu hỏi.
“Không được nhắc cụ thể, nhưng đây là một quy định khá bao quát cho phép thẩm phán làm bất cứ điều gì ông ta cho là đúng đắn. Có thể lý lẽ rằng nhân chứng quan trọng vắng mặt sẽ dẫn tới một vụ xử sai.”
“Sau khi thẩm phán tuyên bố vậy thì sao ạ?”
“Các lời buộc tội không bị bãi bỏ. Chỉ là sắp xếp một phiên tòa khác thôi.” “Khi nào ạ?”
“Tùy vào vị thẩm phán, nhưng trong trường hợp này, ta nghĩ ông Gantry sẽ không đợi lâu đâu. Một đôi tháng. Đủ thời gian để nhân chứng bí mật này sẵn sàng hợp tác.”
Ý nghĩ của Theodore chạy như đua đến nỗi cậu không quyết định được phải nói gì tiếp.
Ike nói, “Vậy nên, Theodore, vấn đề là, cháu phải làm sao thuyết phục được Thẩm phán Gantry tuyên bố đây là vụ xử sai trước khi bồi thẩm đoàn ra quyết định? Trước khi bồi thẩm đoàn kết luận ông Duffy không có tội, trong khi thực tế ông ta có tội?”
“Cháu chẳng biết nữa. Vì thế mới tìm đến bác, Ike. Cháu cần bác giúp.”
Eke đẩy cuốn sách sang bên và ngoạm thêm một miếng bánh quế. Ông vừa nhai vừa rà lại câu chuyện. “Giờ thế này,” ông vẫn không ngừng nhai. “Cháu cứ đến trường. Ta sẽ ghé qua tòa xem xem thế nào. Ta sẽ nghiên cứu thêm, có thể nói với một hai người bạn. Sẽ không nhắc đến tên cháu. Tin ta đi, Theodore, ta luôn bảo vệ cháu. Giờ ăn trưa cháu gọi cho ta được không?”
“Hẳn rồi ạ.”
“Phắn thôi.”
Theodore ra đến cửa, Ike nói, “Sao cháu không nói với bố mẹ?”
“Bác nghĩ cháu nên sao?”
“Giờ thì chưa. Có lẽ để sau.”
“Họ rất nguyên tắc, Ike, bác biết mà. Họ là công chức của tòa án, và họ có thể sẽ buộc cháu nói hết những gì cháu biết. Phức tạp lắm.”
“Theodore, nó quá phức tạp đối với một cậu bé mười ba.”
“Cháu cũng cho là vậy.”
“Nhớ gọi cho ta nhé.”
“Vâng, Ike, cảm ơn bác ạ.”