Sáng thứ Hai, người xem tụ tập đông đủ để chứng kiến màn cuối của vở kịch. Các vị bồi thẩm đã đến với những gương mặt nghiêm nghị, quyết tâm hoàn thành xong phần việc. Các luật sư khoác lên mình bộ com lê bảnh nhất, trông đầy sức sống, háo hức chờ màn luận tội. Bản thân bị cáo trông rất thư thái, tự tin. Thư ký và nhân viên tòa tất bật qua lại với nguồn năng lượng của mỗi sớm thứ Hai. Nhưng khi họ đã yên vị, lúc 9 giờ 10, cả phòng xử dường như nín thở chờ đợi. Mọi người đứng dậy khi Thẩm phán Gantry bước vào, áo chùng đen bay bay đằng sau. Ông nói, “Mời quý vị ngồi” mà không hề mỉm cười. Ông không vui. Và dường như rất mệt mỏi.
Ông đưa mắt khắp phòng xử, gật đầu với thư ký tòa, nhìn qua bồi thẩm đoàn, lướt mắt qua đám đông, đặc biệt lưu ý đến hàng ghế thứ ba, cánh phải. Nơi đó có Theodore Boone, đang nghỉ học, ít nhất là lúc này, ngồi kẹp giữa bố và ông bác. Thẩm phán nhìn Theodore, ánh mắt hai người giao nhau. Rồi ông nghiêng người gần sát với micro hơn. Ông hắng giọng, bắt đầu bài diễn thuyết không ai ngờ tới.
“Xin chào quý vị. Tại thời điểm này của phiên tòa xét xử ông Pete Duffy, chúng ta dự định sẽ nghe phần tranh tụng cuối cùng của các luật sư. Tuy nhiên, chuyện đó sẽ không xảy ra. Vì những lý do tôi chưa vội trình bày lúc này, tôi xin tuyên bố bãi phiên tòa vì đây là một vụ xử sai.”
Những tiếng thở gấp, những cú giật nẩy mình, những vẻ mặt ngơ ngác xuất hiện ở mọi góc phòng. Theodore quan sát Pete Duffy, kẻ đang há hốc mồm, hàm trễ xuống tận ngực trong lúc ngó sang Clifford Nance. Luật sư hai bên đều kinh ngạc, ai nấy đều bối rối cố hiểu điều họ vừa nghe được. Từ hàng trên cùng, ngay sau bàn bị cáo, Omar Cheepe quay xuống nhìn thẳng vào Theodore đang ngồi sau hai hàng ghế. Ông ta không chằm chằm, không hẳn là đe dọa, nhưng thời điểm đó nói lên tất cả - “Mi đã làm chuyện đó. Ta biết. Ta chưa xong chuyện với mi đâu.”
Các vị bồi thẩm không rõ chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo nên Thẩm phán Gantry đành phải giải thích. Ông quay sang nhìn họ, nói, “Thưa các vị thành viên bồi thẩm đoàn, tôi xin nói rõ, một vụ xử sai nghĩa là phiên tòa này kết thúc. Các cáo buộc đối với ông Pete Duffy bị bãi bỏ, nhưng chỉ tại thời điểm này. Các cáo buộc đó sẽ được đệ trình lại sau, và sẽ có một phiên tòa khác trong thời gian rất sớm, với một bồi thẩm đoàn khác. Trong phiên tòa hình sự, thẩm phán có toàn quyền quyết định tuyên bố bãi tòa nếu thẩm phán đó tin rằng đã có chuyện gì đó xảy ra có thể tác động đảo chiều đến phán quyết cuối cùng. Đó chính là trường hợp của vụ này. Tôi xin cảm ơn quý vị đã tận lòng. Quý vị đóng vai trò quan trọng đối với hệ thống tư pháp của chúng ta. Bây giờ quý vị được miễn nhiệm.”
Các vị bồi thẩm rất đỗi sửng sốt, nhưng một vài người bắt đầu vỡ lẽ rằng vai trò công dân của họ đến đây là hết. Một nhân viên chấp pháp dẫn họ ra ngoài bằng cửa bên. Họ đi rồi, Theodore nhìn và thầm ngưỡng mộ Thẩm phán Gantry. Trong lúc này, cậu, Theodore, quyết định mình muốn trở thành một thẩm phán vĩ đại, giống như người hùng của cậu đang ngồi kia trên ghế chủ tọa. Một vị thẩm phán hiểu ngọn nguồn về luật pháp, tin tưởng vào sự công bằng, và quan trọng hơn, một vị thẩm phán có thể đưa ra những quyết định khó khăn.
“Đã bảo rồi mà,” Ike thì thào. Ike đã đoan chắc tòa sẽ phải tuyên bố xử sai, hãng luật Boone cũng nghĩ vậy.
Bồi thẩm đoàn đã rời bước, nhưng những người còn lại không ai nhúc nhích. Họ bị sốc và muốn biết thêm thông tin. Jack Hogan và Clifford Nance từ từ đứng dậy cùng lúc, nhìn Thẩm phán Gantry. Chưa ai kịp cất được lời nào, ông đã nói, “Quý vị, lúc này tôi sẽ không giải thích hành động của mình. Ngày mai, 10 giờ sáng, ta sẽ họp tại văn phòng của tôi và tôi sẽ công bố lý do. Tôi muốn vụ án được đệ trình lại càng sớm càng tốt. Tôi có kế hoạch sẽ xử lại vào tuần thứ ba của tháng Sáu. Bị cáo tiếp tục được bảo lãnh tại ngoại, các quy định hạn chế không đổi. Bãi tòa.” Ông gõ búa lên mặt bàn, đứng dậy bỏ đi.
Khi thẩm phán và bồi thẩm đoàn đã đi khỏi, chẳng còn gì mấy mà chờ đợi.
Đám đông từ từ đứng dậy, hướng ra cửa.
“Về trường đi con,” ông Boone nghiêm nghị nói với Theodore.