Mì xào gà bị nguội hơn mọi lần, nhưng Theodore không để tâm. Nhà Boone dùng bữa trong khay, vừa ăn vừa xem ti vi trong phòng sinh hoạt nhỏ. Judge, vốn đã từ chối thức ăn cho chó ngay từ tuần đầu trở thành thành viên của nhà Theodore, cũng có một bát gần ti vi. Không có gì ảnh hưởng khẩu vị của nó.
“Sao con không ăn đi?” mẹ huơ huơ đũa hỏi.
“Con đang ăn mà.”
“Con có vẻ lơ đễnh” bố nhận xét. Bố thì dùng dĩa.
“Ừ, phải đấy,” mẹ cũng đồng tình. “Ở Nhà Tình thương có chuyện gì à?”
“Không, con chỉ đang nghĩ về Julio và gia đình cậu ấy, chắc họ phải khó khăn lắm.”
“Con thật là cậu bé đáng yêu, cưng ạ!” Giá mà bố mẹ biết được, Theodore nghĩ.
Trên ti vi, Perry Mason mặc đồ màu đen trắng đang ở giữa một vụ xử lớn và mấp mé thua. Chủ tọa chán ngán ông ta. Các vị bồi thẩm trông có vẻ nghi ngờ. Bên nguyên thì đầy tự tin. Đột nhiên, Perry nhìn vào đám đông khán phòng rồi gọi tên một nhân chứng bất ngờ. Nhân chứng bước tới bục, và bắt đầu kể một câu chuyện khác xa câu chuyện của bên nguyên. Câu chuyện mới hoàn toàn hợp lý. Nhân chứng bất ngờ được thẩm vấn chéo, và bồi thẩm đoàn nghiêng hẳn về phía thân chủ của Perry Mason.
Lại thêm một cái kết có hậu. Một chiến thắng của luật pháp.
“Làm gì có chuyện như vậy,” bà Boone lên tiếng. Đó là điều bà phải cố nhắc đi nhắc lại ít nhất ba lần mỗi tập phim. “Làm gì có chuyện nhân chứng bỗng đâu lù lù hiện ra như thế.”
Theodore tìm thấy cơ hội để mở màn. “Nhưng nếu có một nhân chứng đột nhiên xuất hiện thì sao ạ? Một nhân chứng then chốt giúp tìm ra sự thật. Một nhân chứng không ai biết đến.”
“Nếu không ai biết đến, việc gì người ta lại tìm đường đến tòa án?” ông Boone hỏi.
“Nếu anh ta chỉ mới xuất hiện thì sao?” Theodore đáp. “Nếu ai đó đã chứng kiến tận mắt vụ việc, nay mới đọc được tin về phiên tòa trên báo, hoặc ngó thấy trên truyền hình, và quyết định xuất hiện thì sao? Không ai biết về sự tồn tại của người đó. Không ai biết người đó đã chứng kiến tội ác. Vậy quan tòa sẽ làm gì?”
Rất hiếm khi Theodore có thể bắt bí được hai vị luật sư kia trong gia đình, dù chỉ là một chút. Bố mẹ cậu cùng nghĩ về câu hỏi cậu mới đặt ra. Đến đây có thể chắc chắn vài điều. Một, bố và mẹ đều sẽ có ý kiến riêng. Hai, không thể nào có chuyện họ sẽ đồng ý.
Mẹ cậu khai mào trước. “Bên nguyên không thể sử dụng một nhân chứng chưa từng được tiết lộ trước tòa và bên bị. Quy định không cho phép nhân chứng bất ngờ.”
“Nhưng,” đến lượt bố, gần như chặn lời và sẵn sàng khẩu chiến, “nếu bên nguyên không biết đến nhân chứng, thì làm sao công khai danh tính người ta đuợc. Một phiên xét xử cũng chỉ là để tìm đến sự thật. Từ chối cơ hội cho một nhân chứng trực tiếp được thẩm vấn thì cũng chẳng khác gì che giấu sự thật.”
“Quy định vẫn là quy định.”
“Nhưng quy định vẫn có thể được chủ tọa sửa đổi nếu cần.”
“Việc kết án không thể xây dựng trên sự cảm thông.”
“Anh không chắc thế đâu.”
Cãi qua cãi lại. Cãi tới cãi lui. Theodore chỉ yên lặng. Cậu định nhắc bố mẹ là cả hai đều không phải chuyên gia về luật hình sự, nhưng nhận xét như thế chỉ cùng lúc châm hai ngòi pháo. Những cuộc thảo luận kiểu này là bình thường trong nhà Boone, chính Theodore đã học được rất nhiều về luật qua các bữa tối, ở hàng hiên trước nhà, thậm chí cả những lúc ngồi ghế sau xe.
Chẳng hạn, cậu đã học được rằng, là luật sư, bố mẹ được coi là người của tòa án. Vì thế, họ có bốn phận hỗ trợ việc thực thi công lý. Nếu các luật sư khác vi phạm đạo đức nghề nghiệp, hay nếu cảnh sát không chấp hành luật, hoặc khi một thẩm phán đi chệch hướng, thì bố mẹ cậu phải có hành động hợp lý. Nhiều luật sư khác làm ngơ trước trách nhiệm này, theo đánh giá của bố mẹ, nhưng họ thì tuyệt đối không.
Theodore không dám kể về người anh họ của Julio. Ý thức trách nhiệm của hai người có thể sẽ đẩy họ đến gặp thẳng Thẩm phán Gantry. Người anh họ kia sẽ bị cảnh sát bắt đi, đưa ra tòa, qua thẩm vấn, rồi sẽ bị giam giữ vì tội nhập cư bất hợp pháp. Họ có thể bỏ tù anh ta, đại loại là một trại tập trung nào đó, rồi, theo thầy Mount, anh ta sẽ phải chờ vài tháng để rồi bị đưa về El Salvador.
Uy tín của Theodore sẽ sụp đổ. Cả một gia đình sẽ bị nguy hại.
Nhưng, một kẻ có tội sẽ bị kết án. Còn nếu không, Pete Duffy có thể tự do bước ra khỏi tòa. Ông ta sẽ rũ bỏ được tội danh giết người.
Theodore cố nuốt một miếng thịt gà nguội ngắt.
Cậu biết đêm nay mình sẽ khó mà ngủ được.