Luật Sư Nhí

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi
Chương Hai Mươi

❊ ❊ ❊

Theodore đang xem phim trên truyền hình cáp trong phòng thì điện thoại di động trong túi cậu rung chuông. Lúc đó là 8 giờ 35, tối thứ Bảy, cuộc gọi từ Nhà Tình thương. Cậu trượt mở điện thoại, “Alô.”

Giọng của Julio không lẫn vào đâu được, “Theodore à?”

“Ừ, mình đây, gì vậy?” Theodore tắt tiếng ti vi. Bố cậu đang ở bên phòng sách đọc tiểu thuyết còn mẹ thì đã lên phòng ngủ trên gác, vừa nhấm nháp trà vừa đọc tài liệu luật.

“Mình vừa nói chuyện với Bobby,” Julio nói, “Ôi trời, anh ấy sợ. Hôm nay cảnh sát lượn quanh Quarry, kiểm tra giấy tờ, tìm hiểu xem có rắc rối gì không. Họ đã bắt hai thanh niên Guatemala, cả hai đều nhập cư bất hợp pháp. Bobby tưởng họ đang tìm anh ấy.”

Theodore vừa đi về phòng sách vừa nói.

“Julio nghe này, nếu cảnh sát có tìm Bobby thì cũng không liên quan gì đến phiên tòa xử vụ giết người. Mình có thể hứa với cậu như vậy.” Theodore đứng cạnh bố, lúc này ông đã gập sách để theo dõi cuộc điện thoại.

“Họ đến chỗ ở của anh ấy, nhưng lúc đó anh ấy đang trốn dưới phố.”

“Cậu đã nói chuyện đó với anh ấy chưa, Julio? Cậu đã nói với anh ấy những gì tụi mình trao đổi ở sân bóng hôm nay chưa?”

“Rồi.”

“Vậy anh ấy bảo sao?”

“Ngay lúc này thì anh ấy quá hoảng sợ. Anh ấy không hiểu mọi việc ở đây thế nào. Cứ nhìn thấy cảnh sát là anh ấy lại nghĩ đến chuyện xấu. Cậu hiểu không? Anh ấy chỉ nghĩ đến vào tù, mất việc, mất tiền, nghĩ đến việc bị đuổi về nước.”

“Julio, cậu nghe mình đã này” Theodore nói, chau mày với bố. “Anh ấy sẽ không phải lo chuyện cảnh sát nữa. Chỉ cần tin tưởng vào mình và bố mẹ mình, anh ấy sẽ được an toàn. Cậu đã giải thích như vậy chưa?”

“Rồi.”

“Anh ấy có hiểu ra không?”

“Mình chả biết nữa, Theodore. Nhưng anh ấy muốn nói chuyện với cậu.”

“Tốt rồi. Mình sẽ nói chuyện với anh ấy” Theodore gật đầu với bố và bố cậu cũng gật gù lại “Khi nào, bao giờ thì được?”

“Ừm, tối nay anh ấy lang thang ở ngoài không ở chỗ anh ấy đâu. Anh ấy sợ cảnh sát sẽ quay lại lúc nửa đêm để bắt họ. Nhưng mình có thể liên lạc với anh ấy.” Theodore suýt đã thốt lên hỏi “Bằng cách nào?” nhưng lại thôi. “Mình nghĩ ta nên nói chuyện luôn tối nay,” Theodore nói. Bố Theodore lại gật đầu.

“OK. Mình nói với anh ấy thế nào?”

“Cứ bảo anh ấy gặp mình ở đâu đó.”

“Ở đâu?”

Theodore không thể nghĩ ngay ra một nơi cụ thể nào. Bố cậu đi trước một bước. Ông thì thầm, “Công viên Truman, cạnh vòng quay ngựa gỗ.”

Theodore hỏi, “Công viên Truman nhé?”

“Chỗ nào thế?”

“Cái công viên lớn ở cuối phố Main ấy, chỗ có đài phun nước với mấy bức tượng ấy. Công viên Truman thì ai mà không tìm được chứ.”

“OK.”

“Bảo anh ấy đến đấy lúc 9 giờ 30, tức là khoảng một tiếng nữa. Gặp bọn tớ ở chỗ vòng quay ngựa gỗ.

“Cái gì ngựa gỗ cơ?”

“Cái trò quay quay với mấy con ngựa gỗ, có nhạc ầm ĩ ấy. Cái trò cho tụi trẻ đi với mẹ ấy.”

“À, mình hiểu rồi.”

“Tốt. 9 giờ 30 nhé.”

phiên tòa, 1 người thư ký sẽ chuyển bản viết tay thành bản đánh máy hoàn thiện theo trình tự những gì đã được trình bày trong phiên tòa. Công việc này phải tốn vài ngày, thậm chí cả tuần, đôi khi là cả tháng, mà lại rất vất vả. Nhưng giờ đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.