Bên ngoài tòa án, Theodore mở xích xe đạp. “Chiều nay cháu có định ghé qua không?” Ike hỏi.
“Có chứ ạ,” Theodore đáp. “Thứ Hai mà.”
“Cần xem lại chút. Cả một tuần dài dằng dặc.”
“Đúng vậy ạ.”
Cách đấy không xa, ở ngay lối vào, tiếng ồn ào nổi lên, một đoàn người chen chúc cố chui ra khỏi tòa án. Pete Duffy, vây quanh là luật sư và những người khác, vội vã xua vài tay phóng viên đang hét lớn mấy câu hỏi vào mặt ông ta. Không câu nào được trả lời. Omar Cheepe bọc lót sau cùng, thậm chí còn ra tay xô một phóng viên. Ông ta đang chuẩn bị lên xe cùng khách hàng của mình thì thấy Theodore đang ngồi chống chân trên xe, cùng Ike theo dõi màn diễn. Cheepe đứng yên, và trong một khắc dường như không biết nên làm gì. Vội vã theo sau bảo vệ ông Duffy, hay bước đến chỗ Theodore mà tuôn ra mấy lời hăm dọa?
Theodore và Cheepe, cách nhau hơn chục mét, nhìn nhau chằm chằm, rồi Cheepe quay đi và lao lên xe. Ike dường như không nhận ra màn giao lưu ấy.