Tối muộn ngày thứ Bảy, vòng quay ngựa gỗ vẫn đang chầm chậm quay. Loa nhạc vẫn đang phát bài Thế giới nhỏ bé trong lúc vài bé tuổi lẫm chẫm tập đi cùng mẹ bám chặt vào những chiếc cột gắn giữa lưng mấy chú ngựa con xanh xanh đỏ đỏ. Gần đó là một quầy bán kẹo bông và nước chanh. Một nhóm choai choai đang lảng vảng quanh đó, miệng phì phèo thuốc lá, cố tỏ ra phớt đời sành điệu.
Woods Boone thăm dò xung quanh, cảm thấy nơi này khá an toàn. “Bố sẽ đợi đằng kia,” ông vừa nói vừa chỉ vào bức tượng đồng cao lừng lững của một vị anh hùng vô danh. “Các con sẽ không nhìn thấy bố đâu.”
“Con sẽ ổn mà,” Theodore nói. Cậu không lo về vụ an ninh. Công viên thắp đèn sáng choang và lúc nào cũng có người qua lại.
Mười phút sau, Julio cùng Bobby Escobar từ chỗ tới đi ra, trông thấy Theodore trước khi cậu phát hiện ra họ. Bobby rất căng thẳng, không muốn mạo hiểm để cảnh sát trông thấy nên cả hội đi bộ qua bên kia công viên và tìm được chỗ ngồi trên bậc thềm một chòi ngắm cảnh. Theodore không thấy bố đâu nhưng biết chắc ông vẫn đang theo dõi.
Cậu hỏi Bobby xem hôm nay anh có đi làm không, rồi kể hai bố con cậu đã chơi ở sân golf Creek. Nhưng không, Bobby không đi làm, thay vào đó là cả ngày phải trốn chui trốn lủi đám cảnh sát. Chuyện này hé mở ra một cánh cửa, Theodore có thể dễ dàng chui vào đó. Cậu giải thích bằng tiếng Anh rằng Bobby có cơ hội thay đổi lớn. Anh ta có thể từ chỗ là một kẻ nhập cư bất hợp pháp trở thành một người di trú được bảo lãnh với giấy tờ đầy đủ.
Julio nói lại bằng tiếng Tây Ban Nha. Theodore chỉ loáng thoáng hiểu được một chút.
Cậu tiếp tục giải thích rằng bố mẹ mình đang đưa ra một đề xuất cả đời mới gặp một lần. Một chỗ sống đàng hoàng hơn, có gia đình, có cơ hội xin việc tốt hơn, và lộ trình trở thành công dân hợp pháp thuận lợi hơn. Không còn phải trốn chạy cảnh sát. Không còn sợ bị trục xuất về nước.
Julio lại dịch sang tiếng Tây Ban Nha. Bobby nghe với gương mặt đóng băng, không biểu lộ gì.
Không nhận được phản hồi, Theodore sốt ruột. Cần phải tiếp tục nói chuyện.
Bobby như chực muốn chạy trốn. “Cậu hãy giải thích với anh ấy rằng anh ấy là một nhân chứng rất quan trọng của phiên tòa,” Theodore nói với Julio. “Rằng chẳng có gì sai trái khi ra đứng trước tòa kể cho mọi người biết những gì anh ấy đã trông thấy ngày hôm đó.”
Julio lại dịch. Bobby gật đầu. Anh ta đã từng nghe nói đến điều này. Anh ấy nói gì đó, Julio dịch lại là, “Anh ấy không muốn liên quan. Phiên tòa này không phải là chuyện của anh ấy.”
Một chiếc xe cảnh sát đỗ ở mép công viên, không gần chỗ họ lắm nhưng dĩ nhiên là đủ gần để họ trông thấy rõ mồn một. Bobby hoảng sợ nhìn chiếc xe, như thể cuối cùng anh ta cũng bị tóm. Anh ấy vội lẩm bẩm với Julio, và Julio ngay lập tức nói lại gì đó.
“Không phải cảnh sát đang truy lùng Bobby đâu,” Theodore vội nói. “Bảo anh ấy cứ bình tĩnh.”
Hai viên cảnh sát bò ra khỏi xe, bắt đầu đi dạo về phía trung tâm công viên, tới chỗ vòng quay ngựa gỗ. “Thấy không,” Theodore nói. “Người béo kia là Ramsey Ross. Ông ấy chỉ làm mỗi việc ghi phiếu phạt đỗ xe sai quy định. Không biết người còn lại là ai. Họ chẳng hề để ý gì đến tụi mình đâu.”
Julio nói lại bằng tiếng Tây Ban Nha, đến lúc đó Bobby mới hết nín thở.
“Tối nay anh ấy định ở đâu?” Theodore hỏi.
“Mình không biết. Anh ấy hỏi liệu có thể ngủ ở Nhà Tình thương được không, nhưng ở đó không còn chỗ.”
“Anh ấy về chỗ mình cũng được. Nhà mình còn một phòng trống. Cậu cũng có thể đi cùng. Mình tổ chức tiệc ngủ chung cũng được. Bố mình sẽ ghé qua mua cho cả bọn một cái pizza. Đi nào.”