Thẩm phán Gantry không phải người duy nhất đi dạo lúc chiều tối. Một người đàn ông tên Paco cũng đang tản bộ. Paco mặc bộ đồ thể thao màu tối, mang giày chạy và bộ đàm. Người này giữ khoảng cách, và vì vị thẩm phán không hề nghĩ mình bị theo dõi, nên việc bám đuôi khá dễ dàng. Hai người lượn qua trung tâm Strattenburg, một người mải mê suy nghĩ, ai ngang qua cũng nhận thấy điều đó, còn người kia cách xa một quãng, thận trọng bám sát trong bóng chiều chạng vạng. Khi Thẩm phán Gantry vào văn phòng Boone & Boone, Paco chạy bộ ngang qua cửa, ghi lại địa chỉ và tên phố, rồi tiếp tục rảo bước đến ngã rẽ. Sau đó người này bấm nút bộ đàm nói, “Ông ta đã vào trong, công ty nhà Boone.” “OK. Ở gần đấy rồi.” Tiếng Omar Cheepe đáp lại.
Mấy phút sau, Cheepe đến đón Paco, và cả hai đi vào phố Park. Khi tòa văn phòng Boone & Boone hiện ra trước mắt, họ lặng lẽ cho xe vào bãi đỗ ở phía xa cuối đường. Cheepe tắt đèn, tắt máy xe rồi kéo kính xuống để hút thuốc. “Anh có thấy ông ta vào bên trong không?” Cheepe hỏi.
“Không,” Paco trả lời. “Tôi thấy ông ấy rẽ khỏi lối đi bộ rồi đi về phía cửa trước. Tôi biết ông ấy ở trong đó. Đó là nơi duy nhất mở cửa dọc cả khu này.”
“Lạ thật.”
Đó là tối Chủ nhật, mọi tòa nhà văn phòng khác đều tối đen không một bóng người. Chỉ văn phòng luật của nhà Boone là có dấu hiệu đang hoạt động. Dường như tất cả đèn tầng một đều được bật.
“Ông nghĩ họ đang làm gì?” Paco hỏi.
“Không rõ. Nhà Boone có mặt tại văn phòng Gantry hôm thứ Sáu, cả nhà, điều này rất khó hiểu vì Gantry rất bận. Họ không phải luật sư hình sự, anh biết rồi đấy. Ông ta soạn chứng từ còn bà ta thì lo các vụ ly hôn, nên chẳng có lý gì lại đổ bộ đến văn phòng Gantry ngay giữa phiên tòa một vụ giết người. Lại còn thằng nhỏ, ta thật không hiểu. Tại sao hai ông bà ấy lại đón đứa nhỏ từ trường đến văn phòng Gantry? Thằng nhỏ đó cũng lởn vởn quanh phòng xử suốt cả tuần.”
“Là Theodore đó sao?”
“Phải. Thằng nhóc nghĩ nó là luật sư. Biết từng tay cớm, từng thẩm phán, từng thư ký tòa. Suốt ngày lê la ở các phòng xử, có khi còn hiểu luật hơn khối luật sư. Nó với Gantry còn là cặp bài trùng. Nó cùng bố mẹ đến gặp Gantry rồi đột nhiên Gantry quyết định không kéo phiên tòa sang ngày thứ Bảy như đã hứa suốt cả tuần. Có chuyện đấy, Paco ạ. Và ta không hề thích điều đó.”
“Ông đã nói chuyện với Nance hay ông Duffy rồi chứ?”
“Chưa, chưa nói. Giờ chúng ta phải làm thế này. Đáng lẽ tôi nên cử anh qua đó thám thính quanh tòa nhà, ngó nghiêng vào bên trong xem có những ai ở đó, nhưng như vậy mạo hiểm quá. Họ sẽ trông thấy anh, sẽ cảnh giác, đang làm gì cũng sẽ dừng tay, thậm chí có thể còn gọi cớm. Thẩm phán Gantry mà, anh biết đấy. Mọi việc sẽ trở nên phức tạp. Vậy nên tôi có kế hoạch này hay hơn. Ta sẽ gọi Gus mang xe tải tới. Ta có thể đậu gần hơn, và khi họ trở ra thì chụp ảnh. Tôi cần biết có ai trong đó.”
“Anh nghĩ là ai?”
“Tôi không biết, Paco, nhưng tôi dám cá cả trăm đô rằng gia đình Boone và Gantry không ở trong đó đánh bài. Có chuyện gì đó đang xảy ra, và tôi không thích điều đó.”