Một Chú Bé Và Một Người Cha

Lượt đọc: 104 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Định vị trong không gian tình yêu

❊ ❊ ❊

Năm ấy chú bé được anh tặng cho vật kỉ niệm một thời chiến trận của anh ấy. Với chú bé năm tuổi thì đây là một món đồ chơi kì diệu. Chú nghiêng món đồ chơi có chiếc kim rồi “phù phép” cho tụi bạn thấy kim luôn chỉ về chú (chú luôn đứng ở hướng mà sau này chú mới biết là hướng bắc). Rồi chú đem theo khi đi ngủ, chú trùm kín chăn rồi lôi ra ngắm. Trời, những ánh dạ quang tỏa ra kỳ diệu, xanh biếc và lấp lánh cứ như một chòm sao đi lạc vào trong chăn vậy!

Sau này chú bé biết món “đồ chơi” này có tên gọi là cái la bàn. Chú còn biết cách cho một cái đinh nhiễm từ rồi buộc sợi chỉ vào giữa để làm một chiếc la bàn dã chiến. Chú còn có thể lợi dụng sức căng của nước để thả nhẹ cái kim khâu nhiễm từ nổi trên mặt nước, vừa “chứng minh” sắt “nhẹ” hơn nước, vừa tạo được một chiếc la bàn khá độc đáo khiến cho lũ bạn học cấp 2 của chú cứ mắt tròn mắt dẹt.

Chú bé cũng biết sự kỳ diệu của cái la bàn trong số những phát kiến của loài người. Nó chắp đôi cánh cho ước mơ chinh phục miền đất mới của con người, nó hiện thực hóa nỗi khát khao mạo hiểm của loài người vốn can đảm và không thích quẩn quanh cùng quá khứ và hiện tại, nó thỏa mãn ý muốn cháy bỏng viết tiếp những trang lịch sử không nhạt nhẽo và phẳng lặng chốn ao tù. Nó mở hướng chiều rộng, nó mở hướng chiều sâu, nó băng tới tương lai. Từ đó nó định vị con người trong không gian vô cùng vô tận này. Có thể về sau chú bé ấy không có những phát kiến địa lý với chiếc la bàn, nhưng hẳn rằng chú bé ấy sẽ đi rất xa vì chú đã được định vị trong không gian chuyển động có hướng.

Một đêm trời đã chuyển dần về sâu, tôi lái xe trên đường đi làm về. Trời lạnh và mưa phùn. Chợt nghe một nỗi hoài cảm nào đó dâng lên cơ hồ như là nỗi cô đơn trên đường vắng. Bỗng có tiếng điện thoại rung lên. Giọng con bé sáu tuổi cất lên: “Bố ơi bố đang ở đâu đấy, mẹ và chúng con đang đợi cơm bố.” Lòng tôi phút chốc ấm áp, và đầy can trường. Tôi đã được định vị và tôi mạnh mẽ. Nam Chi, Nam Phương, Nam An, các con tôi - những người phụ nữ tôi yêu - hướng nam của tôi. Tôi đang đi về phía bếp lửa. Chút hoài cảm tan biến, tôi được định vị trong không gian tình yêu. Trong phút chốc tôi nhớ về chú nhóc với chiếc la bàn kì diệu năm nào.

Tình yêu thương như chiếc la bàn. Có nỗi buồn nào lớn hơn bị lạc lối trong rừng thẳm. Còn nỗi tuyệt vọng nào hơn chiếc thuyền vô hướng trong gió bão. Và còn nỗi vô nghĩa nào hơn khi con người không định vị trong từ trường tình yêu. Vì ai mà ta sống? Vì cái gì để ta hi sinh? Vì lý tưởng nào để ta hướng tới? Tình yêu là khởi nguồn của hạnh phúc. Không có yêu thương cũng như đánh mất chiếc la bàn. Mù lòa trái tim sẽ lạc lối trong hỗn mang mông muội. Bụt dạy ta “em luôn thương người và vật” phải chăng là chỉ cho ta con đường đến an lạc?

Ngoài kia có người vừa đánh mất tình yêu. Có người vừa mất đi người yêu thương. Có những em bé mồ côi. Và chắc rằng trong ngày lễ của tình yêu thương năm nay, họ sẽ buồn ghê lắm. Để tỏ lòng mong mỏi cho họ sớm định vị trong từ trường tình yêu, tôi có lời đề nghị. Chúng ta hãy treo status trên Y!M[1] trong ngày 14 tháng Hai này một dấu môi hôn, tượng trưng bằng hai dấu móc nhọn >< để chúc lành cho họ em nhé!

Tình yêu là khởi nguồn của hạnh phúc. Không có yêu thương cũng như đánh mất chiếc la bàn.

[1] Y!M: Yahoo Messenger - phần mềm nhắn tin miễn phí trên mạng Internet từng rất được ưa chuộng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.