Ngã Đích Điệp Chiến Tuế Nguyệt

Lượt đọc: 3145 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 968
Tỉnh Lại

❊ ❊ ❊

Nghe thấy tiếng ầm ầm từ xa vọng lại. Đỗ Duy Minh giật mình phanh gấp, Sở Minh Vũ ngồi ở ghế sau kêu "ối" một tiếng, đầu đập vào lưng ghế trước.

"Chú Sở, chú không sao chứ?" Trình Thiên Phàm ngồi ở ghế phụ vội vàng quay đầu hỏi.

"Ta không sao." Sở Minh Vũ xoa xoa trán, "Thiên Phàm, là chỗ nào nổ vậy? Nghênh Tân Quán sao?"

"Chắc không phải Nghênh Tân Quán." Trình Thiên Phàm lắc đầu, "Tuy không biết bọn Quân Thống chôn bao nhiêu thuốc nổ dưới Nghênh Tân Quán, nhưng muốn làm sập một tòa khách sạn, động tĩnh chắc chắn phải kinh thiên động địa."

Cậu liếc nhìn hướng vừa phát ra tiếng nổ, "Nghe tiếng thì giống bom hơn, đương lượng không lớn."

"Sao tự nhiên lại loạn lên rồi!" Sở Minh Vũ nhíu mày nói, "Vị bên Trùng Khánh kia làm việc quá đê hèn."

"Xuất thân lưu manh mà, chỉ thích chém giết thôi." Trình Thiên Phàm hừ lạnh, mỉa mai nói.

Trong lòng cậu lại đang nghĩ về tiếng nổ vừa rồi, cậu nghe rất rõ, không phải bom nổ mà là tiếng lựu đạn nổ, chỉ vì địa điểm nổ lựu đạn chắc là khá gần đây nên nghe vào tai tiếng động mới lớn như vậy.

Trình Thiên Phàm cố ý nói nghi ngờ là bom nổ, cậu là một người chưa từng ra chiến trường, chỉ dựa vào một tiếng nổ mà phân biệt được bom hay lựu đạn, rồi còn phán đoán chính xác cự ly, điều này hiển nhiên là bất hợp lý.

Đúng lúc này, chiếc xe dừng lại.

"Đoàn xe dừng lại rồi." Trình Thiên Phàm nhìn ra phía trước, nói.

"Tôi xuống hỏi xem sao." Lưu Hà nói.

"Không được." Trình Thiên Phàm lập tức ngăn lại, cậu giải thích với Lưu Hà, "Chị Hà, giờ ngồi trong xe là an toàn nhất, người đứng ngoài đường, một khi có chuyện gì xảy ra thì chẳng khác nào bia sống."

"Ý cậu là, có người cố ý chặn đường để thừa cơ ám sát?" Lưu Hà giật mình.

"Không phải." Trình Thiên Phàm vội giải thích, "Ý tôi là, thời điểm nhạy cảm, mọi việc đều phải lấy an toàn làm trọng."

Thực tế, Trình Thiên Phàm lúc này vô cùng tiếc nuối, nếu sớm biết Thanh Đảo Trạm có kế hoạch và hành động này, thậm chí chỉ cần biết trước việc Lý Tụy Quần vội vã đến báo cáo Uông Điền Hải là có bom, Trình Thiên Phàm chỉ cần sắp xếp Đào Tử đặt điểm bắn tỉa gần đó, đợi đến khi Uông Điền Hải hoảng loạn rút lui, quả quyết nổ súng, với kỹ năng thiện xạ của Đào Tử, xác suất thành công là rất cao.

Đáng tiếc thật.

"Nghe lời Thiên Phàm đi." Sở Minh Vũ nói, "Cô không hiểu mấy chuyện chém giết này đâu."

Lưu Hà ừ một tiếng, trong ánh mắt mang theo vài phần kinh hãi và bất an.

"Uông tiên sinh từ chối đến doanh trại quân Nhật gần đó." Một hộ vệ chạy tới báo cáo tình hình phía trước cho Sở Minh Vũ.

"Uông tiên sinh là nguyên thủ quốc gia, quả thực không tiện đi vào doanh trại quân Nhật." Sở Minh Vũ gật đầu, trầm giọng nói.

"Lâm nguy không loạn, giữ vững ranh giới quốc gia, Uông tiên sinh quả đúng là minh chủ." Trình Thiên Phàm buột miệng nói, còn cố ý dùng giọng hát hí khúc để tán tụng.

"Thằng nhóc nhà cậu, hai ngày nay nghe hát nhiều quá rồi đấy." Sở Minh Vũ cười nói, "Tuy nhiên, lời này của cậu nói không sai, Uông tiên sinh chính là cứu tinh của Hoa Hạ ta, minh chủ của bọn Hán gian."

"Chú Sở nói cười tự nhiên, cũng là lâm nguy không loạn, cháu bội phục vô cùng." Trình Thiên Phàm nói, "Cháu vừa rồi khuyên can chị Hà không nên xuống xe, là vì chính cháu cũng sợ đấy thôi."

"Thằng nhóc này." Sở Minh Vũ chỉ chỉ Trình Thiên Phàm, lắc đầu cười.

Trình Thiên Phàm đang suy nghĩ.

Vừa rồi cậu đã thoáng thấy vẻ mặt căng thẳng của Sở Minh Vũ, nhờ câu nói kia của hộ vệ mà cả người đã thả lỏng lại.

Mà giờ đây, Sở Minh Vũ không còn vẻ lo lắng, trái lại còn có tâm trí nói cười.

Trong lòng cậu khẽ động, rồi Trình Thiên Phàm đoán ra ngay, chắc hẳn mối đe dọa dưới Nghênh Tân Quán đã được loại bỏ!

Hơn nữa, Trình Thiên Phàm còn đoán ra trình tự thực sự: Chắc là bên Uông Điền Hải đã nhận được báo cáo mối nguy đã được giải trừ từ trước, rồi cố tình giả vờ không biết, sau đó mới dựng lên vở kịch Uông tiên sinh không muốn vào doanh trại quân Nhật, đây là đang diễn trò cả đấy.

Cứ chờ xem, đoán chừng chẳng bao lâu nữa sẽ có tin tức về việc mối nguy tại Nghênh Tân Quán đã được giải trừ truyền đến.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, chừng vài phút sau, đoàn xe di chuyển, và tin tức mới nhất cũng truyền tới, bọn người Trùng Khánh trong đường hầm dưới Nghênh Tân Quán đã bị bắt gọn, thuốc nổ cũng đã được tháo gỡ, đường hầm đang được lấp đất, đã an toàn.

Tại cổng Nghênh Tân Quán. Trình Thiên Phàm xuống xe trước, cậu vòng qua phía bên kia mở cửa xe ghế sau, tay trái hư đỡ khung cửa, hộ tống Sở Minh Vũ xuống xe.

"Thiên Phàm." Sở Minh Vũ bỗng nhiên nói.

"Dạ."

"Cậu đi gặp Lý Tụy Quần, nghe theo sự điều động của hắn." Sở Minh Vũ nói.

"Cháu hiểu rồi." Trình Thiên Phàm gật đầu nói.

Cậu hiểu ý của Sở Minh Vũ, nguy hiểm đã giải trừ, lúc này không tham gia vào, ké một chút công lao bảo vệ thì còn đợi đến bao giờ nữa?!

"Đám chuột chũi này, quả thực không thể xem thường được." Trình Thiên Phàm ngồi xổm xuống miệng đường hầm, cậu nhận lấy đèn pin từ tay Lý Tụy Quần, chiếu vào đường hầm tối tăm chật hẹp, không kìm được kinh hô.

"Lần này đa tạ học trưởng." Cậu phủi phủi bùn đất trên gấu quần, đứng dậy đưa trả đèn pin cho một đặc vụ, trên mặt tỏ vẻ vẫn còn sợ hãi, "Suýt chút nữa là được ngồi 'máy bay đất' chết không toàn thây của Trùng Khánh rồi."

"Quả thực vô cùng nguy hiểm." Lý Tụy Quần gật đầu, "Ai mà ngờ được, chúng lại dùng cách đào đường hầm để đặt thuốc nổ."

Trình Thiên Phàm né người sang một bên nhường lối, có đặc công số 76 kéo từ trong đường hầm ra một cái xác.

"Có nổ súng à?" Trình Thiên Phàm hứng thú nhìn cái xác, nửa cười nửa không hỏi Lý Tụy Quần, "Học trưởng sao lại dám chứ? Trong này chỗ nào cũng là thuốc nổ mà."

"Ha ha ha." Lý Tụy Quần cười lớn, hắn đưa một điếu thuốc cho Trình Thiên Phàm, "Biết ngay không gạt được hỏa nhãn kim tinh của cậu mà."

Hắn nói, "Các đồng chí hành động nhanh chóng, đánh cho bọn Quân Thống một cú trở tay không kịp, thuốc nổ đều chất đống trong căn phòng đó, chưa kịp vận chuyển vào đường hầm."

Vừa nói, hắn vừa chỉ vào cái xác, "Người này không phải bị chúng ta bắn chết, mà là tự nổ súng tự sát."

Hóa ra, sau khi đột nhập vào sân, khống chế được hai tên đặc công Quân Thống lưu thủ, đồng thời thông qua thẩm vấn xác nhận lại đường hầm vẫn đang đào, và thuốc nổ chưa kịp vận chuyển vào đường hầm, Hồ Tứ Thủy liền ra lệnh triển khai hỏa công với những nhân viên Quân Thống đang ở trong đường hầm. Chính xác mà nói là hun khói. Hắn ra lệnh cho thuộc hạ đốt củi khô, trộn với gỗ tươi, rồi chất vào đường hầm. Rất nhanh, đám nhân viên Quân Thống bị hun khói không chịu nổi đành lần lượt bò ra khỏi đường hầm, rồi ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói.

Tuy nhiên, cũng có ngoại lệ, trong đường hầm vang lên một tiếng súng, là có người không chịu nổi khói hun, lại không muốn bị bắt làm tù binh, nên đã trực tiếp nổ súng tự sát.

"Đồ ngu, kiến cỏ còn tham sống." Trình Thiên Phàm hừ lạnh một tiếng, "Lại một kẻ bị tà thuyết của Trùng Khánh mê hoặc."

"Chuyện này học đệ nhìn thấu rồi, thì đừng có rêu rao khắp nơi nhé." Lý Tụy Quần liếc nhìn Trình Thiên Phàm, nói, "Huynh đây cũng chẳng dễ dàng gì."

"Nhìn thấu cái gì cơ?" Trình Thiên Phàm ngạc nhiên hỏi, cậu chỉ tay vào Lý Tụy Quần, "Dù học trưởng cứu mạng đệ một lần, nhưng cũng không thể đưa ra yêu cầu quá đáng vậy chứ."

Cậu nhíu mày, "Sau khi về Thượng Hải, đệ mời học trưởng đến Xuân Phong Đắc Ý Lâu uống trà nghe hát."

"Thằng nhóc nhà cậu." Lý Tụy Quần chỉ vào Trình Thiên Phàm, cười nói.

Trình Thiên Phàm cũng cười, cậu vốn có thể nhìn thấu mà không nói toạc ra, nhưng chỉ suy nghĩ một chút, cậu cảm thấy đối với mình, kiểu như thế này, giống như đã vạch trần nhưng thực ra lại chưa vạch trần, dường như lại càng tuyệt hơn.

"Chủ nhiệm, Đặng Văn Nghiệp tỉnh rồi." Đúng lúc này, Hồ Tứ Thủy đi tới báo cáo với Lý Tụy Quần.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.