Ngã Đích Thời Không Lữ Xá

Lượt đọc: 3051 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 150
Ấm Lòng

❊ ❊ ❊

Tối, khoảng mười giờ. Trình Yên cả ngày hôm nay không đến trường, nghỉ liền hai tiết, tối nay cũng ở lại khách sạn. Nó đã lên lầu rồi, giờ này chắc là đang ngủ trong phòng mình hoặc đang lén nhìn trộm tiểu loli trong phòng Trình Vân.

Ân Nữ Hiệp vẫn tranh thủ lúc Trình Vân trực ban liền ngồi ở quầy lễ tân chơi Liên Minh Huyền Thoại, chơi một cách say sưa.

Cô nàng chơi Fiora đi đường trên, hiện tại đã mười sáu lần giết liên tiếp, còn đối phương... đã treo máy rồi.

Trình Vân phát hiện Ân Nữ Hiệp cơ bản chỉ chơi tướng cận chiến, đặc biệt là những tướng cầm đao cầm kiếm, ví dụ như Riven, Yasuo, Fiora, Aatrox các loại, có lẽ là cô nàng có thể tìm thấy sự đồng cảm đặc biệt từ ngoại hình của những vị tướng này chăng? Nhưng cô nàng lại không thích chơi đấu sĩ hạng nặng, càng không thích loại tanker đánh mãi không chết, dường như cô nàng có chấp niệm nhất định đối với độ cơ động và sát thương, có lẽ nhờ vậy mà cô nàng mới có thể dùng thao tác của mình để coi thường toàn nhân loại chăng?

Một ván đấu nhanh chóng kết thúc, Ân Nữ Hiệp lại thăng một bậc xếp hạng.

Ván thứ hai, hệ thống điều cô vào vị trí đi rừng, thế là cô nàng chọn Master Yi trước giờ chưa từng chơi, vì cô thấy cái tên Vô Cực Kiếm Thánh Master Yi nghe rất bá khí. Còn đối phương thì khá có mục đích chọn Jax để khắc chế.

Dưới sự hướng dẫn của Trình Vân, cô nàng mơ màng bắt đầu nhịp độ hoàn toàn mới là farm rừng và gank.

Trình Vân luôn bảo cô tránh đụng độ với tướng đi rừng của đối phương trong rừng, dù có gặp cũng phải quay đầu bỏ chạy, nhưng đến phút thứ hai mươi, Jax của đối phương lại chủ động đến phục kích cô.

Đối phương có lợi thế đi đường, cô và tướng đi rừng đối phương phát triển không chênh lệch nhiều, mà Ân Nữ Hiệp vốn tự tin sau khi vừa có được cú double kill, thế là vừa la lối "Người trong giang hồ sao có thể sợ hãi thách thức" vừa bật chiêu cuối lao về phía Jax đối phương... Kết quả là cô nàng cuối cùng cũng đã nếm trải cảm giác bị solo kill mà đã lâu rồi chưa nếm phải, ngay cả chạy cũng không chạy thoát.

Nhìn màn hình trước mắt dần tối sầm lại, Ân Nữ Hiệp đôi mắt hơi ngẩn ngơ, một lát sau mới quay đầu nhìn Trình Vân: "Trạm trưởng, không phải anh nói con Master Yi này solo rất lợi hại sao?"

Trình Vân rất bất lực: "Anh cũng đã nói với em là đừng có solo với cái tên lùn béo kia của đối phương mà!"

"Tại sao?"

"Em nghĩ sao?"

"Tôi thấy vị tướng này chém cũng rất sướng mà, vừa nãy ở dưới sông chém chết tận hai người cơ, sao lại không đánh thắng được thằng lùn này chứ?" Ân Nữ Hiệp có chút ngơ ngác, lại hỏi: "Tôi chém hắn hình như không có tác dụng, đây là thần công gì vậy?"

"Kim Chung Tráo Thiết Bố Sam..."

"Vậy giờ phải làm sao?" Ân Nữ Hiệp cảm thấy vị tướng này quá đơn giản thô bạo, cô hầu như chẳng có không gian thao tác nào.

"Lúc đánh nhau em lại chẳng nghe chỉ huy của anh..."

"Tôi có nghe!!"

"Vậy tại sao anh bảo em đừng đánh em vẫn đánh..."

"Tôi... tôi là người trong giang hồ, người trong giang hồ mà sợ hãi thách thức thì danh tiếng cả đời coi như bỏ đi hết."

"Cứ lao lên không suy nghĩ à..." Trình Vân nhếch mép, khựng lại một chút rồi hỏi tiếp: "Vậy kỹ năng của vị tướng này em đã quen chưa?"

"Kỹ năng... chắc là được rồi..." Ân Nữ Hiệp do dự nói, "Hay là tôi xem lại lần nữa nhé?"

"Thôi bỏ đi, em chỉ cần biết kỹ năng đầu tiên của nó có thể né tránh tấn công của người khác, kỹ năng thứ hai có thể hồi máu là được." Trình Vân vừa nói vừa nhìn Ân Nữ Hiệp gật đầu ra hiệu đã biết, liền nói tiếp: "Đồng thời em phải biết, khi cái tên lùn béo kia dùng cái gậy lửa của hắn xoay trên đầu, thì em không thể tấn công hắn, trái lại hắn có thể đánh em, và trong tối đa hai giây sau hắn sẽ làm choáng em. Thế em hiểu chưa?"

"Ưm..." Ân Nữ Hiệp suy nghĩ một lát rồi gật đầu nói: "Hiểu rồi, vậy khi tôi đánh không trúng hắn, tôi sẽ dùng kỹ năng thứ hai để hồi máu, tính toán chuẩn thời gian dùng kỹ năng thứ nhất để né tránh, không để hắn làm choáng tôi?"

"Cứ đến lúc đánh nhau là em lại trở nên thông minh hẳn."

"Hai giây..." Ân Nữ Hiệp khẽ mở miệng: "Chính là đếm hai cái, đúng không?"

"Đại khái là vậy."

"Như vậy là đánh thắng được hắn rồi à?"

"Như vậy có thể sống thêm một hai giây..." Trình Vân nhếch mép, "Hắn sắp giảm hồi chiêu đầy rồi, còn đang lên Đồng Hồ Cát, hầu như chính là lên trang bị nhắm vào em đấy. Em muốn đánh thắng hắn, tốt nhất nên đi đường tích lũy ưu thế, phải có ưu thế rất lớn, lên đủ trang bị chí mạng và hút máu, tốt nhất là lên thêm cái Khăn Giải Thuật, thì mới có khả năng đánh thắng hắn."

"...Vị tướng này không vui."

"Đúng vậy, không gian thao tác chẳng lớn chút nào, em không nên chơi vị tướng này." Trình Vân nói: "Em muốn thắng thì đừng có cố gắng solo với hắn. Master Yi tuy solo cũng rất mạnh, nhưng trừ khi có ưu thế trang bị, nếu không tuyệt đối rất khó đánh thắng hắn. Em cứ để lợi thế kinh tế đồng đội của các em phát triển lên đi, đến lúc đó cả đội cùng nhau vùi dập hắn, nếu không các em rất khó thắng đấy."

"Ồ..." Ân Nữ Hiệp có chút tiếc nuối nói.

Đúng lúc Ân Nữ Hiệp chuẩn bị lên đường trên giúp cái người có đầu chó kia đánh một đợt, cửa khách sạn bỗng nhiên bị đẩy ra một cách thô bạo.

Một đám đàn ông có vẻ lưu manh chen chúc xô đẩy đi vào, trong tay cầm theo những thứ như ống thép, gậy ba khúc các loại, một tràng âm thanh ồn ào truyền vào tai Trình Vân và Ân Nữ Hiệp——

"Là chỗ này?"

"Ừ, đập nát cái khách sạn chết tiệt này đi! Đánh gãy chân nó!"

"Thôi bỏ đi, đập phá nơi này, đánh cho một trận, bắt nó bồi thường ít tiền là được, đừng làm ầm ĩ quá."

Trình Vân và Ân Nữ Hiệp ngẩng đầu nhìn lên, nhất thời đều ngẩn ra.

Chỉ thấy nhóm người này khoảng năm sáu tên, chưa nói đến việc tướng mạo hung thần ác sát, ít nhất lúc này đều bày ra vẻ mặt hung thần ác sát. Mà cái tên đàn ông bị Trình Vân đánh tối qua hiển nhiên nằm trong đám người đó, trong tay cầm một ống nước bằng thép lấy từ công trường xây dựng, trừng mắt nhìn anh.

Bọn chúng vẫn không ngừng nói những lời kiểu như trút giận, bồi thường, không thể cứ đơn giản bỏ qua thế được.

Tên đàn ông kia đi đầu bước ra, trên mặt hắn vẫn còn vết bầm tím, hắn ném mạnh ống thép lên quầy lễ tân, nói: "Bạn ơi, tối qua tôi đã nói là sẽ quay lại tìm cậu, không biết cậu còn nhớ không!"

Trình Vân mím mím môi, lặng lẽ bật ghi âm điện thoại lên, sau đó mới ngẩng đầu nhìn tên đàn ông này: "Nhớ chứ, chỉ là thấy tối qua anh lăn lộn chật vật như vậy, còn tưởng anh không dám tới nữa chứ."

Trên mặt tên đàn ông nhất thời hiện lên một tia giận dữ, cầm ống thép nện mạnh xuống quầy lần nữa, nói: "Nếu tao là mày, bây giờ sẽ quỳ xuống ngay, nên bồi thường thì bồi thường, nên xin lỗi thì xin lỗi, nên gọi ông nội thì gọi ông nội, nói không chừng còn giữ được hai cái chân của mày đấy!"

Đồng thời đám đồng bọn của hắn cũng có biểu cảm khác nhau. Có kẻ lấy thanh thế cho hắn, nhìn chằm chằm Trình Vân. Cũng có kẻ cười khẩy, khinh miệt nhìn Trình Vân nói: "Được, khí phách không tệ, đến giờ vẫn còn cứng miệng như thế, tuổi trẻ thật tốt, không biết trời cao đất dày là gì..."

Ân Nữ Hiệp cuối cùng cũng lưu luyến không rời buông chuột trong tay xuống, đáng xấu hổ lựa chọn treo máy, sau đó quay đầu ghé sát tai Trình Vân, dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người khẽ hỏi: "Trạm trưởng, đám này có phải đến gây sự không?"

Trình Vân gật gật đầu, cũng coi như những người khác không tồn tại, nói với Ân Nữ Hiệp: "Đúng vậy, tối qua có người đến gây sự, anh đánh đuổi hắn đi rồi, không ngờ tối nay hắn lại dẫn theo một đám người đến đòi lại thể diện."

"Ồ!" Ân Nữ Hiệp tỏ vẻ đã hiểu, "Vậy phải làm sao? Báo cảnh sát không?"

Trình Vân nghe thấy lời này bỗng cảm thấy hơi buồn cười, Ân Nữ Hiệp khi mới đến thế giới này là một người trong giang hồ ngông cuồng đến mức nào, có thể tùy tiện ấn cái gã ông chủ không trả lương cho cô xuống sông dìm chết, vậy mà bây giờ gặp người đến đập tiệm, ý nghĩ đầu tiên lại là báo cảnh sát!

Trình Vân cảm thấy rất ấm lòng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:149
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.