Ngã Đích Thời Không Lữ Xá

Lượt đọc: 3030 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 180
Kiệt Sức

❊ ❊ ❊

Sắc mặt Trình Vân lập tức trầm xuống, nhìn chằm chằm Ưng Thần đang dần bước lại gần mình, nói: "Các hạ trước khi tiến vào chẳng lẽ không nên gõ cửa sao?"

Nói đoạn, cậu lại trầm giọng bổ sung một câu: "Chẳng lẽ các hạ đến cả lễ tiết cơ bản nhất cũng không hiểu sao?"

Ưng Thần nghe vậy hơi sững người, tiếp đó lại nhếch miệng cười, cẩn thận đánh giá Trình Vân một cái, rồi lại nhìn cô bé đang rướn cổ nhìn mình chằm chằm trong lòng Trình Vân, không khỏi lộ ra một tia thần sắc thú vị: "Xem ra các hạ và con gái của Thống lĩnh đại nhân ở chung với nhau rất vui vẻ nhỉ!"

Trình Vân đột nhiên sững sờ.

Cô bé kia thì lập tức thu hồi ánh mắt, tiếp tục rúc vào lòng Trình Vân, vùi cả đầu xuống.

Ưng Thần lại nhún vai, nói: "Không giấu gì các hạ, các hạ lộ ra vẻ mặt quẫn bách lúc này thực sự có chút buồn nôn. Thực ra hai người hoàn toàn không cần phải xấu hổ, dù sao hai người là hai chủng tộc hoàn toàn khác biệt, có cách ly sinh sản, lâu lâu ôm ấp một chút thực sự quá đỗi bình thường. Các hạ cứ việc quang minh chính đại một chút, nếu cứ ngượng ngùng e dè lại càng khiến các hạ trông như kẻ trộm chột dạ, giống như thật sự có sở thích đặc biệt nào đó vậy!"

Nói xong, hắn lại dùng vẻ mặt rất hiếu kỳ nhìn về phía Trình Vân, hỏi: "Các hạ chắc hẳn không phải như những gì ta nghĩ chứ?"

Trình Vân nhếch khóe miệng, cảm thấy vô cùng bất lực.

Ngập ngừng một chút, cậu mới thở dài nói: "Ưng Thần đại nhân cũng là người gần ngàn tuổi rồi, tại sao lại miệng tiện như vậy chứ?"

Ưng Thần dang tay nói: "Ta chỉ hỏi một chút thôi. Nếu các hạ thực sự có sở thích đặc biệt gì, ta cũng tiện khuyên nhủ vài câu. Dù sao cha của tiểu đông tây này cũng không phải kẻ dễ chọc."

Trình Vân mím môi: "Ngươi định đi rồi à?"

"Vô vị!" Ưng Thần bĩu môi, lại nói với cậu: "Đúng vậy, ta đã không thể chờ đợi thêm được nữa."

"Ngươi định đi đâu?"

"Tạm thời chưa biết, đại khái sẽ đi đến một nơi không có phàm nhân, hoặc nơi rất ít phàm nhân. Còn cụ thể đi đâu, ta vẫn chưa quyết định xong." Ưng Thần rất tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế trước mặt Trình Vân, đối diện với cậu, đồng thời nhướn mày nhìn cô bé đang rúc trong lòng cậu, "Ngươi nói xem, nếu để vị Thống lĩnh đại nhân kia nhìn thấy con gái mình ngoan ngoãn rúc ở nơi gần cơ quan sinh dục của các hạ đến thế này, biểu cảm của ngài ấy liệu có kỳ quái không?"

Trình Vân lại bất lực thở dài một hơi, làm ngơ nửa câu sau của hắn, hỏi: "Vậy ngươi dự định tìm nơi mình muốn đến như thế nào?"

"Tùy tiện thôi!" Ưng Thần nói, "Ta có thể tìm một phàm nhân hỏi thăm, cũng có thể bay lên cao từ từ tìm, hoặc nếu các hạ có ý kiến gì cũng có thể nói cho ta, ta vô cùng cảm kích."

"Tìm một phàm nhân hỏi thăm?" Sắc mặt Trình Vân hơi trầm xuống, "Ngươi không phải đã quên nội dung chúng ta ước định rồi chứ?"

"Không có, không có." Ưng Thần vội xua tay nói: "Quen rồi, quen miệng nói vậy thôi."

"……" Trình Vân biết vị Đại ma thần lừng danh thế giới Bàn Ngọc này không phải thực sự sợ mình, bởi vì bản thân hắn vốn là kẻ không sợ gì cả, một tên vô lại, đến Tuyết Địa chi Vương Thống lĩnh cũng dám khiêu khích hết lần này tới lần khác.

"Các hạ?" Ưng Thần nhìn về phía cậu, hỏi.

Trình Vân trầm ngâm một lát, nói: "Ngươi đi về phía tây, đi về phía tây, ra khỏi Ích Đông Nam là rời khỏi khu vực đông dân cư. Sau khi đến cao nguyên Ích Tây, dân số sẽ rất thưa thớt, tùy tiện tìm một dải thảo nguyên, rừng rậm, hoặc tìm một ngọn núi tuyết, chắc chắn rất khó gặp người. Nếu ngươi vẫn thấy người đông, thì cứ đi tiếp về phía tây, hoặc tây bắc, đến Ô Tư Tạng hoặc Tây Hải, Hồi Cương, đi đến mấy khu vực vô nhân nổi tiếng đó."

Ưng Thần suy nghĩ một chút, nói: "Các hạ muốn đuổi ta đi thật xa để tránh ta gây chuyện đúng không?"

Trình Vân: "…… Chính ngươi nói không muốn gặp phàm nhân mà."

Ưng Thần gật đầu: "Được thôi, đa tạ chỉ điểm của các hạ, ta đi thật xa đây!"

"Ừ." Trình Vân cũng gật đầu, dừng lại một chút, cậu lại dặn dò: "Đến vùng xa xôi hẻo lánh ngươi cũng đừng quên ước định của chúng ta, hơn nữa trong quá trình đi tới đó tốt nhất ngươi nên ẩn giấu năng lực của mình, đừng gây náo loạn trong dân chúng."

"Các hạ còn nói nhiều hơn cả ta!"

"Ta chỉ sợ các hạ cho rằng 'trời cao hoàng đế xa' thì có thể tùy ý làm bậy, nên nhắc nhở các hạ một câu, thông tin của thế giới chúng ta rất phát triển, xảy ra chuyện gì là ta lập tức nhận được tin tức ngay!"

"Trời cao hoàng đế xa……" Ưng Thần nhướn mày, "Ví dụ này không tệ!"

"……"

"Cáo từ!" Ưng Thần đứng dậy, mỉm cười với Trình Vân, rồi lại cười nhìn cô bé trong lòng Trình Vân: "Tiểu gia hỏa, không chào bổn tôn một tiếng sao? Dù sao lúc ngươi mới đến thế giới này cũng là nằm trong lòng bổn tôn đấy!"

Cô bé hơi ngẩng đầu liếc hắn một cái, lập tức lại sợ hãi rúc đầu về.

Trình Vân nói: "Ngươi đi bằng cách nào?"

"Chẳng lẽ đi bộ?" Ưng Thần lộ ra nụ cười có chút trào phúng, cũng không thấy hắn có động tác gì, trong nháy mắt đã hóa thành một con ưng, vỗ cánh một cái liền bay ra từ ban công.

Trình Vân vẫn ngồi trên ghế sô pha ôm cô bé, nhìn ban công đã trống không, ngón tay khẽ điểm từng nhịp lên người cô bé, chìm vào trầm tư.

Ưng Thần này tính cách thực sự quá cổ quái, bình thường trước mặt Tuyết Địa chi Vương Thống lĩnh luôn tỏ ra vô lại, đối mặt với phàm nhân lại biểu hiện cao cao tại thượng vô tình, lúc dạy bọn họ cơ sở tu hành lại thật sự có vài phần dáng vẻ của người thầy, Trình Vân thực sự không thể đoán định được tính tình của hắn. Có lẽ trong hai tuần dạy dỗ Trình Vân và Ân Nữ hiệp, hắn chỉ đang hoàn thành một nhiệm vụ đã hứa mà thôi, nhưng Trình Vân đối với hắn vẫn tâm tồn cảm kích.

Thả một vị Đại ma thần như thế này ra ngoài, Trình Vân cũng không biết liệu hắn có gây ra tai họa gì không. Hiện tại Trình Vân chỉ hy vọng hắn có thể sớm khôi phục lực lượng đến mức đủ để kích hoạt tế đàn của Tuyết Địa chi Vương, sớm ngày rời đi!

"Ai!"

Cậu không khỏi thở dài một hơi.

Trình Vân cảm thấy dường như Ưng Thần đến là để dạy cho cậu một bài học —— cho cậu biết không phải ai đến thế giới này cũng dễ nói chuyện như vậy.

May mà cậu vẫn còn một chút uy hiếp lực đó, nếu không vị Đại ma thần này đường đột bước vào thành phố, với tâm tính pha lê của hắn, chẳng phải phút chốc sẽ cảm thấy người qua đường xúc phạm mình rồi tiêu diệt họ sao? Nhưng nhìn biểu hiện của Ưng Thần hai ngày nay, Trình Vân lại chợt không chắc chắn lắm về việc "ước pháp tam chương" giữa cậu và Ưng Thần rốt cuộc có bao nhiêu sức ràng buộc.

Trình Vân vô thức xoa xoa đầu cô bé, rồi dựa đầu vào lưng ghế sô pha.

Cô bé ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào tay cậu một cách ngơ ngác, sau đó lại nhìn chằm chằm vào mặt cậu, nhưng cậu hoàn toàn không hay biết gì.

Trình Vân đã nhắm mắt lại.

Tối qua cậu lại chỉ ngủ có ba tiếng đồng hồ.

Những ngày này thời gian của cậu thực sự sắp xếp quá gấp gáp —— bài thể dục buổi sáng lão Pháp gia dạy cậu chưa từng ngắt quãng, mà cậu cũng gần như mỗi ngày đều tranh thủ thời gian mài giũa đặc tính không gian của điểm thời không và điểm tiết không gian, dù sao đây mới là căn bản của cậu. Tiếp đó buổi tối còn phải học phương pháp tu hành ở chỗ Ưng Thần, còn phải tranh thủ học võ, còn phải trực ban, còn phải xem Ân Nữ hiệp trình diễn trực tiếp thao tác, còn phải nấu cơm, thực sự bận đến mức không chạm chân xuống đất……

Trình Vân chẳng muốn đi làm nữa!

Thực sự là kiệt sức quá độ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:180
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.