Phòng của Trình Vân không bật điều hòa, cửa kính sát đất vốn dĩ đã đóng lại không biết từ lúc nào lại bị mở ra, khiến nhiệt độ trong phòng lạnh y hệt như bên ngoài.
Để hết đống rau củ vừa mua vào bếp, lúc này Trình Vân mới cầm cái xô màu đỏ bên cạnh lên, vừa chạm tay vào là biết bên trong đã trống rỗng.
Mở nắp ra nhìn, quả nhiên, không chỉ trống không mà còn sạch bong kin kít.
Trình Vân nhất thời thấy hơi đau trứng.
Đây là mẻ rượu nếp anh mới mua hồi chiều qua lúc đi mua nguyên liệu làm đồ nướng, sáng nay mới chỉ múc một thìa để nấu chè trôi nước rượu nếp, vậy mà giờ cả một xô lớn đã bị ăn sạch sành sanh! Đó là hơn năm cân đấy chứ ít gì!
Anh không nhịn được mà nể phục Ân Nữ Hiệp.
Đừng nói là hơn năm cân rượu nếp, ngay cả năm cân cháo mà người thường ăn vào cũng chịu không nổi!
"Đúng là nhân tài!"
Trình Vân lắc đầu, mở vòi nước rửa tay, tiện thể rửa luôn cái xô, mang trả lại còn được hoàn tiền.
Rửa xong, nước lạnh làm tay anh đỏ ửng cả lên, anh không nhịn được mà với lấy khăn lau rồi xoa xoa tay.
Trình Yên liếc anh một cái, nhàn nhạt nói: "Mua đôi găng tay đi, lúc ra ngoài hay đi xe đều đeo được, không thì mùa đông đúng là hơi khó chịu thật."
"Không cần." Trình Vân lắc đầu, "Bình thường cũng đâu có lạnh, chỉ có lúc rửa cái gì đó bằng nước lạnh mới thấy hơi buốt thôi."
"Ai bảo anh không dùng nước nóng."
"Nước nóng ở bồn rửa bát chảy chậm quá."
Trình Yên không nói thêm với anh nữa, đi thẳng vào phòng khách nhỏ, chằm chằm nhìn "tiểu loli" đang nằm sấp trên đệm ngủ.
"Nghe nói sáng nay anh cho nó ăn chè trôi nước rượu nếp à?"
"Đúng vậy, sao thế?"
"Mèo mà ăn được chè trôi nước sao?"
"Sao lại không?" Trình Vân nhíu mày, "Tôi ăn được thì sao nó không ăn được?"
"Anh là người, nó là mèo, hai bên giống nhau sao được?"
"Nó chẳng lẽ còn tiểu thư đài các hơn cả người à?"
"Nó tất nhiên là tiểu thư đài các hơn người rồi!" Trình Yên quay đầu lườm anh một cái, "Người là động vật ăn tạp, còn nó thì không. Hơn nữa, đường ruột của mèo cảnh rất nhạy cảm, anh cho nó ăn lung tung sẽ làm hỏng bụng nó đấy!"
Trình Vân nhếch mép, không để tâm: "Mèo ở quê chúng tôi toàn ăn đồ người ăn, bắt chuột chẳng phải vẫn là con nào con nấy khỏe như vâm sao?"
"Mèo ta và mèo cảnh không giống nhau."
"Cô đây là phân biệt chủng tộc! Mèo ta cũng có thể làm mèo cảnh! Mèo ta cũng rất dễ thương!"
"Nhưng nó không phải là mèo giống."
"Sao lại không? Mèo mướp, mèo vằn chính là giống của chúng đấy."
"Này Trình Vân! Anh cứ nhất quyết phải cãi cùn với tôi đúng không? Anh thừa biết hầu hết mọi người nói đến mèo giống đều không bao gồm mèo ta, anh cứ phải bàn luận vấn đề này với tôi làm gì?" Trình Yên lại lườm anh một cái, tiếp tục nhìn tiểu loli, "Thế thì anh cứ cho nó ăn tùy ý đi, đợi nó ăn mà xảy ra chuyện, xem anh ăn nói với người bạn kia thế nào! Con mèo này sợ là anh có bán mình cũng không đền nổi đâu!"
"Tôi việc gì phải hùa theo người khác..."
"..." Trình Yên nhìn anh thật sâu, sau đó quay đầu tiếp tục nhìn tiểu loli, nói: "Tôi cứ bảo sao sáng nay đi tập thể dục thấy xà đơn xà kép ở sân trường biến đâu mất, hóa ra là thành tinh rồi bám vào người anh cả đấy!"
"Dù sao thì nó cũng ăn cùng chúng tôi, tôi ăn gì nó ăn nấy! Sáng nay chúng tôi còn ngồi ăn chung một bàn đấy." Trình Vân nói, "Thế nếu cô thấy không vừa mắt thì sau này chuyện ăn uống của nó giao cho cô lo liệu nhé!"
"..." Trình Yên á khẩu, những thứ cô cho tiểu loli ăn thì tiểu loli chẳng bao giờ đụng tới.
Đồng thời, lời của Trình Vân lại khiến cô cảm thấy hơi ghen tị — bình thường tiểu loli đều đầy vẻ đề phòng cô, chỉ hận không thể tránh cô thật xa, tại sao cứ hễ cô vừa đi là tiểu loli lại xuống lầu ngồi ăn chung bàn với mọi người?
Mà lúc này, tiểu loli đã sớm bị tiếng nói chuyện của hai người đánh thức, nó ngẩng đầu lên ngơ ngác nhìn họ, không hiểu tại sao hai con người này lại vì chuyện mình ăn cái gì mà cãi nhau.
Chẳng phải Vua Tuyết cái gì cũng ăn được sao?
Trình Yên bực bội ngồi xuống ghế, lấy điện thoại ra chơi, không ngẩng đầu hỏi: "Sao không bật điều hòa?"
"Sắp nấu cơm rồi, mở cửa sổ thông gió vẫn tốt hơn." Trình Vân nói, từ trong túi nhựa lấy cá ra chuẩn bị làm sạch, anh bỗng khựng lại, như thể nhớ ra điều gì đó, anh đưa bàn tay sạch còn lại lúng túng thò vào túi áo.
"Đúng rồi!" Trình Vân móc từ trong túi ra một chiếc kẹp tóc hoa nhỏ, chính là loại kẹp lên trông như trên đầu mọc ra một cái cây, món đồ nhỏ từng rất thịnh hành để làm vẻ dễ thương, "Hôm nay lúc đi qua cầu bộ hành tôi thấy mấy nữ sinh đang làm sự kiện, chắc là làm thêm, quét mã WeChat theo dõi tài khoản công khai là được tặng một chiếc kẹp tóc. Bình thường tôi cơ bản sẽ không để ý, nhưng hôm nay rảnh rỗi nên tôi theo dõi thử, chọn một bông hoa nhỏ."
Trình Yên quay đầu nhìn anh, biểu cảm hơi lạ, dừng lại một lúc cô mới hỏi: "Anh lấy cái này làm gì? Đeo lên đầu để làm vẻ dễ thương à?"
Chưa đợi Trình Vân trả lời, cô đã giành lời: "Muốn đeo thì anh tự đeo đi, tôi không đeo đâu!"
"À..." Trình Vân ngẩn người, cũng hơi lạ lùng nói: "Tôi có bảo là đưa cho cô đâu, tôi nghĩ tiểu loli đeo chắc chắn sẽ rất đẹp, nên mới quét mã đấy. Nhận được cái này tôi hủy theo dõi luôn rồi."
Mặt Trình Yên tối sầm lại ngay lập tức.
Còn tiểu loli thì khẽ nghiêng đầu, đầy nghi hoặc nhìn Trình Vân và chiếc kẹp tóc hoa nhỏ trong tay anh.
Trình Vân lại lấy giẻ lau tay, lúc này mới phớt lờ khuôn mặt đen sì của Trình Yên, cầm kẹp tóc đi về phía tiểu loli.
Trình Yên tiếp tục mặt đen, nói: "Cái thứ này đến tôi còn chẳng thèm đeo, anh nghĩ nó chịu đeo chắc?"
Trình Vân nhún vai: "Không thử sao mà biết."
"Với tính cách của mèo thì chắc chắn là một giây sau nó gỡ xuống cho anh ngay!"
"Thật sao?" Trình Vân đi tới bên cạnh ghế sô pha ngồi xổm xuống, khoảng cách với tiểu loli rất gần, thấy nó có vẻ hơi sợ hãi, anh không nhịn được mà cầm chiếc kẹp tóc lắc lắc trước mặt nó, "Nhìn này, đây là quà nhỏ anh tặng em! Đừng sợ, anh kẹp lên cho em, chắc chắn sẽ rất xinh!"
Trình Yên vô cảm nói: "Anh nói nó cũng không hiểu đâu, cẩn thận nó cắn cho một phát!"
Trình Vân không thèm để ý đến cô.
Chỉ thấy tiểu loli nhìn Trình Vân một cái, khẽ rụt đầu lại, nằm sấp trên đệm ngủ, vùi đầu thật sâu vào trong, không động đậy nữa.
Trình Yên: "..."
Một lát sau, Trình Vân tiếp tục vừa nghêu ngao hát vừa làm cá, còn Trình Yên thì vô cảm ngồi chơi điện thoại, trong khi trên đầu tiểu loli đang nằm sấp trên đệm ngủ đã mọc ra một bông cúc vàng nhỏ sống động như thật, chiếc kẹp tóc thì bị bộ lông trắng muốt dài của nó che lấp hoàn toàn.
Bất thình lình, Trình Yên lặng lẽ nâng nhẹ điện thoại lên, tạo thành một góc độ hơi gượng gạo.
Mà tiểu loli dường như cảm nhận được điều gì đó, cảnh giác ngẩng đầu nhìn về phía Trình Yên.
"Tách!"
Một tiếng động giòn tan vang lên.
Biểu cảm ngơ ngác lại pha chút cảnh giác, nghi hoặc của tiểu loli cùng với gương mặt xinh đẹp tinh xảo tột bậc đã được Trình Yên bắt trọn, cộng thêm bông hoa nhỏ trên đầu nó, quả thực dễ thương đến một đẳng cấp mới.
Đặt điện thoại xuống, Trình Yên kìm nén sự kích động trong lòng, liếc mắt nhìn Trình Vân đang nấu cơm trong bếp nhỏ, thấy anh hình như không phát hiện ra điều gì, lúc này cô mới cúi đầu tiếp tục chơi điện thoại như không có chuyện gì xảy ra.
Thế nhưng ánh mắt vô tình chạm phải đôi mắt xanh trong vắt lạnh lẽo của tiểu loli, cô lại thấy mình tự nhiên hơi chột dạ.