Ngã Tại Đông Kinh Đương Kiếm Tiên

Lượt đọc: 2005 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 105
Hồng trần luyện tâm

❊ ❊ ❊

Trước kia Kimura Kazuki vẫn luôn nghi hoặc, bốn cô gái này đều đã đồng ý để cậu làm gia sư, tại sao giữa chừng lại bắt đầu bài xích việc học.

Cậu còn tưởng rằng bốn người này đang đùa giỡn mình, không ngờ nguyên nhân lại là vì điều này.

Gạt bỏ phương diện học tập sang một bên, Cổ Kiều Xuân Ương và các cô bạn thực sự là những cô gái khá hoàn hảo. Tuy là tiểu thư nhà giàu nhưng lại không có vẻ kiêu căng độc đoán đó. Ngay cả Cổ Kiều Hạ Duy dù trước kia muốn làm nữ sinh bất lương, cũng chỉ là muốn được người khác chú ý mà thôi.

Kimura Kazuki cảm kích các cô cũng không phải không có lý do. Dù sao lúc chưa học được Liễu Sinh Phi Kiếm Lưu, tiền lương phiên dịch cũng không đủ để cậu ăn uống trong một tháng. Những ngày làm gia sư này đã giúp cậu vượt qua giai đoạn nghèo khó khi mới bắt đầu tu luyện.

Khi Kimura Kazuki cáo biệt, có thể thấy trong mắt bốn người lộ ra vẻ áy náy... nhất là Cổ Kiều Hạ Duy càng muốn nói lại thôi. Kimura Kazuki mỉm cười trong lòng, ở độ tuổi thanh xuân như chị em nhà Cổ Kiều, nội tâm luôn nhạy cảm và đa sầu đa cảm... một chuyện gì đó luôn có thể khiến họ day dứt rất lâu.

Vừa xuống đến lầu dưới, cậu liền nhận được cuộc gọi của Vĩnh Sơn Thiên Nại.

"Cô Vĩnh Sơn, tôi vừa xuống thang máy, cô đã gọi điện tới rồi, cũng nhanh quá đấy." Kimura Kazuki cười nói.

Vĩnh Sơn Thiên Nại bất lực: "Xuân Ương gửi tin nhắn cho tôi, sau đó tôi gọi điện cho bọn nhỏ lại không bắt máy, đoán chừng bây giờ bọn chúng không dám trò chuyện với tôi nữa. Cho nên tôi chỉ đành gọi cho cậu, thực sự định từ chức rồi sao?"

"Ừm, suy nghĩ kỹ rồi." Kimura Kazuki cảm thán: "Trước khi làm gia sư, tôi cũng đã chuẩn bị rất nhiều thứ. Chỉ là... khi học sinh mà cậu dạy bản thân không thích học, thì cậu có chuẩn bị bao nhiêu cũng đều vô ích thôi."

"Ngay cả cậu cũng không dạy nổi bọn nhỏ, xem ra là thực sự hết cách rồi." Giọng điệu của Vĩnh Sơn Thiên Nại đầy sự bất lực, trước kia cảnh tượng Phụng Kiếm bộ cùng với việc Kimura Kazuki dạy thay vẫn khiến cô rất kỳ vọng... nhưng chỉ có thể nói bốn đứa nhóc Xuân Ương này thực sự quá mức vô phương cứu chữa.

Kimura Kazuki cười cười, không nói thêm gì nữa. Sau khi trò chuyện vài câu với Vĩnh Sơn Thiên Nại, cậu vừa định cúp máy thì nghe Vĩnh Sơn Thiên Nại nói: "Nếu thiếu đi công việc gia sư này, bước tiếp theo cậu định tìm việc gì? Nếu cậu muốn đi làm thêm, tôi có vài công việc ở đây, có thể giúp cậu giới thiệu một chút."

Nghe vậy, Kimura Kazuki ngẩn người, trong lòng có chút cảm động, sau đó cậu cảm ơn: "Là Xuân Ương và các bạn nhờ cô giúp đỡ phải không... thật ra không cần phải thế đâu."

"Có một phần nguyên nhân này." Vĩnh Sơn Thiên Nại khẽ cười, cô nói thẳng: "Nhưng thực ra chỉ là tôi muốn đầu tư vào cậu thôi... thành tích hiện tại của cậu, trở thành sinh viên Đại học Đông Kinh cũng không thành vấn đề lớn, cái tôi nhìn trúng chính là tương lai của cậu."

Cho dù Kimura Kazuki vào Đại học Đông Kinh mà không nỗ lực vươn lên, khiến người ta thất vọng, thì cũng chẳng sao cả. Đằng nào cũng chỉ là giúp giới thiệu công việc thôi, đơn giản lắm.

Ra là vậy...

Tuy nhiên, Kimura Kazuki từ chối thẳng thắn: "Về phương diện công việc sau này, tôi đã có kế hoạch của riêng mình rồi, ý tốt của cô Vĩnh Sơn, tôi xin nhận."

"Vậy được rồi... vậy tôi không làm phiền cậu nữa. Sau này nhớ chăm sóc Xuân Ương và các bạn ở trường nhiều hơn."

"Tôi sẽ làm vậy."

Cúp điện thoại, Kimura Kazuki đứng trong quảng trường nhỏ của chung cư Thủy Lưu, thở phào một hơi dài. Không biết tại sao, nội tâm cậu lại hoàn toàn thư giãn hẳn ra.

Đúng ngay khoảnh khắc nội tâm cậu thư giãn, buông bỏ hoàn toàn chuyện gia sư, linh khí trong không trung đột ngột bạo động, linh khí bốn phương tám hướng tụ tập lại, cuồng bạo tràn vào trong cơ thể Kimura Kazuki.

Chuyện gì thế này?

Sắc mặt Kimura Kazuki hơi biến đổi...

Còn chưa kịp suy nghĩ nhiều, cảnh giới Trúc Cơ tầng hai của cậu, trong vòng hai phút ngắn ngủi, thế mà lại tăng lên một tầng.

Trúc Cơ tầng ba!

Hơn nữa bên trong Nhật Nguyệt Kiếm còn lưu trữ một lượng lớn linh khí, đây là lúc linh khí vừa cuồng bạo tràn vào, linh hải của Kimura Kazuki có chút không chịu nổi gánh nặng... mặc dù chỉ cần đủ linh khí là có thể nhanh chóng thăng cấp, nhưng tu luyện chú trọng vào "nước chảy thành sông", loại linh khí bạo phát tràn vào này vẫn có hại cho cơ thể.

Quan sát linh khí bên trong Nhật Nguyệt Kiếm, cậu biết chỉ cần hấp thu nốt số linh khí được lưu trữ trong Nhật Nguyệt Kiếm, cậu có thể đạt đến Trúc Cơ tầng bốn. Điều này khiến Kimura Kazuki ngơ ngác, cậu thậm chí có thể cảm nhận được, nếu linh khí trong không khí nồng đậm, có lẽ mình còn có thể tiếp tục tăng tiến.

Nhưng... việc tăng cảnh giới đột ngột này là sao đây?

Trên đường đi, Kimura Kazuki vừa vui mừng phấn khởi lại vừa kinh nghi bất định, vô cùng khó hiểu. Cậu cứ suy nghĩ mãi về chuyện kỳ quặc này, cho đến khi về tới nhà, cậu mới chợt nhớ ra điều gì đó, vẻ mặt bừng tỉnh.

Chẳng lẽ... đây chính là Hồng trần luyện tâm?

Kiếp trước, Linh Tu Viện có một thiên tài tu luyện tên là Lâm Phàm. Gã này ba ngày thoát phàm, mười ngày kết đan, một tháng đã đạt đến đỉnh phong của Kết Đan cảnh. Đối phương ở đỉnh phong Kết Đan cảnh suốt năm năm mới đột phá lên Kim Đan cảnh.

Mà năm năm này, đối phương không ở Linh Tu Viện, mà không biết đã đi đâu. Cho đến khi đối phương đạt tới Kim Đan cảnh mới quay trở lại Linh Tu Viện, vừa trở về liền mở một buổi tọa đàm Kim Đan. Hội nghị đó, cậu không có tư cách tham gia, nhưng đã từng xem qua video.

Theo lời Lâm Phàm, hắn biến mất năm năm là theo lời một vị tiền bối trong giới tu luyện, bảo hắn đi hồng trần luyện tâm.

Xã hội hiện đại, người trẻ tuổi tiếp nhận thông tin quá nhiều, rất dễ trở nên nôn nóng. Đây cũng là lý do tại sao nhiều người bị mắc kẹt ở đỉnh phong Kết Đan cảnh như vậy... nhưng hồng trần thế tục lại là nơi tuyệt vời để rèn luyện tâm cảnh. Chỉ là hầu hết mọi người đều lạc lối trong hồng trần, chỉ có số ít người mới có thể nhìn thấu hồng trần, ngộ ra nhân sinh.

Lâm Phàm nghe theo lời khuyên này, với thân phận một người bình thường lăn lộn trong xã hội, vào năm thứ hai đã yêu một cô gái bình thường. Mà mẹ của cô gái ấy lại đột nhiên mắc "Khô Tâm chứng", căn bệnh này là chứng bệnh chỉ có sau khi linh khí hồi phục, cần có Hoán Linh đan mới có thể cứu chữa. Nhưng nguyên liệu chính của Hoán Linh đan là Hoán Linh thảo lại cực kỳ hiếm có trên đời.

Linh Tu Viện tự nhiên có Hoán Linh thảo, nhưng cần điểm cống hiến mới có thể đổi được. Đây là quy củ, đương nhiên không thể mở cửa sau cho Lâm Phàm.

Cho nên Lâm Phàm trong thời gian đó điên cuồng nhận nhiệm vụ, trong vòng hai tháng đổi được Hoán Linh thảo, sau đó cầu xin sự giúp đỡ của giáo viên khoa luyện đan để luyện chế Hoán Linh đan, thế nhưng khi hắn vui mừng định đưa cho mẹ cô gái uống thì lại được tin mẹ của cô gái đã qua đời từ nửa tháng trước.

Lâm Phàm không thể tin được, bởi vì bệnh nhân mắc "Khô Tâm chứng" ít nhất cũng có thể sống được ba tháng.

Nhưng hắn biết được từ miệng cô gái rằng, cha của cô gái đã qua đời từ khi cô còn nhỏ, nên cô là do mẹ vất vả nuôi khôn lớn, trong giai đoạn đầu linh khí hồi phục lại càng chịu nhiều gian khổ, cơ thể sớm đã không chịu nổi gánh nặng, sau khi mắc "Khô Tâm chứng" thì hy vọng lớn nhất là Lâm Phàm và cô gái có thể kết hôn.

Thế nhưng sau khi bà mắc "Khô Tâm chứng", Lâm Phàm lại biến mất hơn hai tháng, tuy có liên lạc nhưng đều đứt quãng.

Biết được chuyện này, Lâm Phàm bật khóc nức nở, trong lòng vô cùng tự trách, kể từ đó việc này trở thành tâm kết của hắn, thậm chí tu vi còn bắt đầu có dấu hiệu thụt lùi. Cho đến ba năm sau, xảy ra một chuyện mới giải tỏa được tâm kết của hắn, một bước đột phá lên Kim Đan cảnh, trực tiếp đạt đến Kim Đan hậu kỳ.

Ở cuối video, Lâm Phàm cảm thán một tiếng.

"Chuyện trên đời, phần nhiều không thể thập toàn thập mỹ. Đôi khi buông bỏ, cũng là một kiểu giải thoát."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:49
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.