Ngã Tại Đông Kinh Đương Kiếm Tiên

Lượt đọc: 2005 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 182
Cảnh sát tới cửa

❊ ❊ ❊

Họ tên: Tam Thượng Cầm Âm

Tuổi: 25

Giới tính: Nữ

Ngày tháng năm sinh: 1994/05/06

Địa chỉ gia đình: Tam Trọng huyện, Lưu Hướng thị, Tam Thượng thôn

Địa chỉ hiện tại: Đông Kinh đô, Bạch Điền khu, tiểu khu Thạch Hồ, tòa 17, đơn nguyên 1, phòng 1801

Số điện thoại liên hệ: **********

Ảnh: Ba tấm ảnh tự chụp

Diễn biến bất thường: Một tuần gần đây, mỗi lần xem điện thoại, màn hình sẽ thỉnh thoảng hiện lên khuôn mặt một đứa trẻ toàn thân đen xanh xao lướt qua; buổi tối đi ngủ luôn cảm thấy trong phòng khách có người đi lại; lúc mở cửa luôn có cảm giác cuối hành lang có người đang nhìn chằm chằm mình; máy tính rõ ràng đã tắt nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy lại thấy được bật lên...

Kimura Kazuki nghiêm túc đọc xong bài đăng cầu cứu của người phụ nữ tên Tam Thượng Cầm Âm này, sau khi quét mắt nhìn lướt qua, cậu liền cầm điện thoại lên, gọi theo số mà đối phương đã điền.

Cậu yêu cầu người cầu cứu đăng bài viết cầu cứu phiền phức như thế này, chủ yếu là để cho mấy anh hùng bàn phím rảnh rỗi thích làm trò trên mạng phải biết khó mà lui, đỡ cho những kẻ rỗi hơi ngày nào cũng đăng bài cầu cứu giả để làm phiền mình. Còn đối với người đã đăng bài cầu cứu, cậu sẽ không xem kỹ tài liệu của đối phương mà trực tiếp gọi điện thoại để tìm hiểu.

Không có gì thuyết phục hơn việc người cầu cứu tự mình nói ra.

Tút tút tút...

Đã bắt máy.

Trong lòng Kimura Kazuki lộ ra một tia vui mừng, xem ra người này vẫn chưa gặp nạn.

Dựa theo diễn biến bất thường mà đối phương mô tả, rất có khả năng là đã gặp phải ác quỷ. Hơn nữa, rất có khả năng là loại ác quỷ chuyên hành hạ người khác.

“Alo... ai vậy ạ?” Giọng nói thận trọng của Tam Thượng Cầm Âm truyền tới.

“Xin chào, tiểu thư Tam Thượng, có phải cô vừa đăng bài cầu cứu trên trang Trừ Linh không? Tôi là trạm trưởng của trang web Trừ Linh đây.”

“À...” Giọng điệu của Tam Thượng Cầm Âm trở nên vô cùng ngại ngùng, “...các người thực sự liên lạc với tôi à... xin lỗi nhé, tôi chỉ là muốn xem cái trang web trung nhị này là thật hay giả thôi. Rất xin lỗi đã làm phiền các người!”

Kimura Kazuki khẽ nhíu mày, “Nghĩa là bài cầu cứu cô điền là giả?”

“Đúng vậy...” Giọng điệu hối lỗi của Tam Thượng Cầm Âm truyền tới, “Tôi thấy bài viết này trên [Diễn đàn Chung Yên], muốn xem thử có phải kẻ lừa đảo không... không ngờ vừa đăng bài xong là anh đã gọi tới, hiệu suất này cao quá.”

Kimura Kazuki cạn lời, không ngờ người đầu tiên gặp phải lại là một người rảnh rỗi như vậy, “Sau này đừng làm mấy trò vô bổ đó nữa.” Sau khi biết rõ tình hình, giọng điệu của Kimura Kazuki cũng không còn khách khí nữa, đây đúng là lãng phí thời gian của cậu.

Sau khi cúp điện thoại, Kimura Kazuki tiếp tục công việc biên dịch. Sự kỳ vọng đối với trang Trừ Linh lại giảm đi một bậc.

Tám giờ sáng hôm sau, cậu đang chuẩn bị đến trường để cùng các thành viên Câu lạc bộ Kiếm đạo xem trận đấu của khối nữ hôm nay.

Nhưng khi còn chưa kịp ra khỏi cửa, cậu đã nghe thấy tiếng gõ cửa.

Tò mò mở cửa ra, cậu nhìn thấy hai cảnh sát đang đứng ngoài cửa.

Lúc này, người cảnh sát bên trái họ Phạn Điền, mặt đầy nghiêm túc nói, “Chào cậu, xin hỏi cậu có phải là Kimura Kazuki không.”

Thực ra Phạn Điền có biết Kimura Kazuki, bởi vì Kimura Kazuki hiện tại rất nổi tiếng trên mạng.

“Phải, các anh tìm tôi có chuyện gì?” Kimura Kazuki nhíu mày, cảnh sát tới cửa thì không phải là chuyện gì tốt lành.

Cảnh viên Tùng Hạ đứng bên cạnh thì nở nụ cười hòa hoãn, lên tiếng, “Bộ trưởng Kimura, chúng tôi tới điều tra theo lệ thường. Có thể mời chúng tôi vào ngồi một chút không?”

Một người mặt trắng một người mặt đen?

Đánh giá hai người, Kimura Kazuki gật đầu ra hiệu cho hai người vào trong.

Năm giây sau, khi Phạn Điền và Tùng Hạ quan sát căn phòng chật chội này, hoàn toàn không thấy thứ gì khả nghi để lục soát điều tra.

Hai người lộ vẻ bất lực...

Cuối cùng Tùng Hạ lên tiếng, “Chuyện là như thế này... Bộ trưởng Kimura, tối hôm qua cậu hẳn là có gọi điện thoại cho một người phụ nữ phải không.”

Tam Thượng Cầm Âm?

Trong một thoáng, trong đầu Kimura Kazuki liền nhớ ra điều gì, cộng thêm việc hai cảnh sát sáng sớm đã tới tận cửa, sắc mặt cậu ngưng trọng, “Tam Thượng Cầm Âm xảy ra chuyện rồi sao?”

Cảnh viên tên Phạn Điền không trả lời, anh ta cảnh giác nhìn Kimura Kazuki, “Bộ trưởng... Kimura, cậu có vẻ không ngạc nhiên lắm khi biết Tam Thượng Cầm Âm gặp chuyện.”

“Tất nhiên.” Kimura Kazuki không giấu giếm chuyện ngày hôm qua, ngược lại còn kể cho hai người nghe chuyện hôm qua, trang web Trừ Linh cũng không giấu giếm, những chuyện này cũng chẳng có gì phải giấu. Tuy nhiên, khi cậu bật máy tính lên, muốn mở trang Trừ Linh cho hai cảnh viên xem bài cầu cứu, lại phát hiện trang Trừ Linh đã biến mất... căn bản không tồn tại tên miền của trang web này.

Chuyện này khiến Kimura Kazuki nhíu chặt mày.

Nhìn thấy cảnh này, Phạn Điền và Tùng Hạ hơi lùi lại phía sau. Tùng Hạ tuy vẫn mang nụ cười, nhưng đáy mắt lộ ra vẻ cảnh giác sâu sắc, anh ta nhìn thanh Nhật Nguyệt kiếm trên bàn, mỉm cười nói, “Bộ trưởng Kimura, tối hôm qua cậu ở địa điểm nào và đang làm gì? Có thể cho chúng tôi biết không?” Vừa nói, anh ta vừa đưa mắt ra hiệu cho Phạn Điền.

Kimura Kazuki đang trầm tư bị tiếng động làm phiền, liếc nhìn hai người một cái, động tác nhỏ của hai người làm sao giấu được cậu.

Nhưng tối hôm qua cậu quả thực ở nhà, không có ai chứng minh cậu không có mặt tại hiện trường. Mà với sự thận trọng của hai cảnh viên này, cậu cơ bản có thể xác định cô gái tên Tam Thượng Cầm Âm kia đã gặp nạn rồi, hiện tại trong mắt hai người này, cậu chẳng khác gì hung thủ. Nghĩ đến đây, cậu cầm điện thoại lên gọi một số, để hai cảnh viên trước mặt ổn định tâm trạng, cậu còn bật cả loa ngoài.

“Kimura-kun, sao lại có thời gian gọi cho tôi thế?”

Vừa bắt máy, tiếng cười sảng khoái của Takamori Yosei đã truyền tới. Sau chuyến đi trường cao trung Thu Tri, mặc dù hai người không liên lạc nhiều, nhưng sau khi trải qua chuyện đó, Takamori Yosei đã sớm coi Kimura Kazuki như bạn bè. Mặc dù tuổi tác hai người chênh lệch khá lớn.

“Cảnh bộ Takamori, có chút chuyện.” Kimura Kazuki liếc nhìn hai cảnh viên, cậu thản nhiên nói, “Tôi bị cuốn vào một vụ án giết người linh dị, bị đổ oan rồi. Tôi muốn điều tra chuyện này, cần sự giúp đỡ của ông.”

“Cậu đang ở đâu?” Nghe thấy hai chữ linh dị, trong lòng Takamori Yosei kinh hãi.

“Ở nhà.” Kimura Kazuki báo địa chỉ, sau khi cúp điện thoại, cậu nhìn hai người, “Đợi vài phút.”

Lúc này, hai cảnh viên Phạn Điền và Tùng Hạ đều đang kinh nghi bất định nhìn cậu. Mà việc đợi vài phút, hai người đều im lặng, hiển nhiên là đã mặc định. Hơn nữa lòng bàn tay còn có chút căng thẳng, bởi vì bọn họ không phải cảnh viên của Kim Văn khu, mà là cảnh viên của Bạch Điền khu. Lần này tới gấp gáp, chưa báo cáo với người bên cảnh cục Kim Văn khu.

Mà người Kimura Kazuki vừa gọi điện lại là Cảnh bộ, chức vụ Cảnh bộ cao hơn bọn họ rất nhiều. Dù không quản được cảnh viên của Bạch Điền khu, nhưng tìm chút phiền phức thì vẫn rất dễ dàng.

Tuy nhiên hai người đều đinh ninh rằng Kimura Kazuki chắc chắn có liên quan cực lớn đến cái chết của Tam Thượng Cầm Âm, cho nên tuy căng thẳng nhưng vẫn khá bình tĩnh. Còn về linh dị gì đó, hai người hoàn toàn không tin.

Chưa đầy mười phút, Takamori Yosei đã lái xe cảnh sát tới, ông dẫn hai người, rầm rập chạy lên lầu, nhìn thấy Phạn Điền và Tùng Hạ, lông mày dựng ngược, “Hai người các cậu... thẻ cảnh viên lấy ra tôi xem.”

Xem xong, Takamori Yosei hừ lạnh một tiếng, “Cảnh viên Bạch Điền khu có chuyện không liên lạc với cảnh cục Kim Văn khu chúng tôi, tự ý chạy sang đây phá án?”

Phạn Điền lúc này không còn vẻ nghiêm túc nữa, đối mặt với Cảnh bộ Takamori, anh ta căng thẳng nói, “Sự việc khẩn cấp, chúng tôi mới tới đây trước.”

Takamori Yosei hừ một tiếng, đang định lên tiếng thì nghe thấy Kimura Kazuki từ trong phòng đi ra, “Cảnh bộ Takamori, sự việc khẩn cấp, chúng ta hay là đi hiện trường trước đi.”

Takamori Yosei quay đầu lại, nhìn thấy sắc mặt Kimura Kazuki trầm ngâm. Ông thắt lòng, nghĩ đến lời nói vừa rồi của đối phương trong điện thoại, nghiêm túc gật đầu.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:49
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.