Ngã Tại Đông Kinh Đương Kiếm Tiên

Lượt đọc: 2005 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 193
Tiểu thuyết cũng không dám viết như vậy!

❊ ❊ ❊

Kimura Kazuki rất nhanh không còn nghi ngờ nữa, cậu nghe Đại Trúc cảnh bộ kể lại, thần sắc chợt hiểu ra.

Theo lời của Đại Trúc Lương, lúc còn sống Tam Thượng Cầm Âm có bốn người bạn trai, cùng với Y Đông Thế là kẻ dự bị, gọi là "tra nữ" cũng chẳng ngoa chút nào. Hơn nữa, bốn người bạn trai kia trước đó hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của ba người còn lại, thật khó tưởng tượng Tam Thượng Cầm Âm làm cách nào để qua lại với cả bốn người bạn trai này, mà còn lén lút mập mờ với Y Đông Thế.

Còn người chết hôm nay tên là An Nguyên Lật Tử, hai mươi bảy tuổi, là một nữ nhân viên văn phòng chuyên nghiệp.

An Nguyên Lật Tử còn lợi hại hơn cả Tam Thượng Cầm Âm, đối phương có tới bảy người bạn trai, quả thực đáng sợ. Tiểu thuyết cũng không dám viết như vậy! Đây đúng là kiểu nữ chính trong "nghịch hậu cung"... Tất nhiên, khác với tiểu thuyết hay phim ảnh, bảy người bạn trai này đều không biết đến sự tồn tại của nhau.

Bảy người này hằng ngày đều qua lại với An Nguyên Lật Tử, "nấu cháo điện thoại" cực kỳ ngọt ngào. Sở dĩ cảnh sát biết An Nguyên Lật Tử đã chết là vì những tấm ảnh thi thể của cô ta cũng được gửi vào điện thoại của bảy người bạn trai này, cho nên cảnh sát sau khi nhận được tin báo liền xông vào nhà An Nguyên Lật Tử, rồi nhìn thấy An Nguyên Lật Tử đã tử vong.

Đây cũng là lý do Đại Trúc Lương khẳng định Tam Thượng Cầm Âm và An Nguyên Lật Tử đều chết dưới tay cùng một người... hoặc nói đúng hơn, đều chết trong tay cùng một con ác quỷ.

Con quỷ này... dường như có oán hận rất lớn với "tra nữ", nếu không thì không thể nào cứ chăm chăm giết nữ giới, dù sao thì "tra nam" cũng đâu có ít. Hơn nữa, nhìn từ "Thất Tình Truy Tung Thuật" tại nhà Hạ Mục lúc rạng sáng, con ác quỷ này cũng là nữ...

Chẳng lẽ con ác quỷ này trước khi chết... có liên quan đến "tra nữ" sao?

Kimura Kazuki không bảo Đại Trúc Lương gửi ảnh nạn nhân cho mình, ác quỷ có thể hành động trên internet, biết đâu lại xâm nhập vào điện thoại của cậu. Năng lực loại này của đối phương, quả thực là hacker mạnh nhất. Cậu nói với Đại Trúc Lương một tiếng, bảo mình sẽ lập tức tới hiện trường.

Thế nhưng cái chết của An Nguyên Lật Tử lại giúp cậu rửa sạch hiềm nghi phạm tội. Dù sao cậu cũng đang ở đây tham gia vòng loại cấp huyện, vậy nên người chết, tự nhiên có thể chứng minh cậu vô tội.

Sau khi cúp điện thoại, Kimura Kazuki không lập tức chạy tới khu Lê Minh, mà đi tới phòng nghỉ trước. Lúc này trong phòng nghỉ rất đông người, ngoài thầy Tùng Thôn ra, còn có các thành viên câu lạc bộ kiếm đạo, cùng với Hạ Duy, Thu Nãi và Đông Hòa. Vừa rồi Xuân Ương xuất hiện với dáng vẻ đó tại hiện trường, bọn họ đều nhìn thấy, với tư cách là chị em đương nhiên cảm thấy lo lắng nên trực tiếp tới đây.

Lúc này Xuân Ương đang nằm trên giường, bất lực nhìn mọi người, đáy mắt thoáng nét lo âu. Lúc này thấy đàn anh bước vào, cô không khỏi nghĩ tới điều gì, đôi mắt sáng lên, vừa định ngồi dậy. Kết quả cơ thể vừa cử động, cô liền không kìm được rên rỉ một tiếng, toàn thân tràn ngập đau đớn.

Trước đó còn chẳng cảm thấy gì, chỉ thấy kiệt sức và mất lực, có lẽ đôi tay sẽ ê ẩm vài ngày. Kết quả bác sĩ nói với cô, bảo rằng toàn thân cô bị tổn thương cơ, bắt cô phải nghỉ ngơi vài ngày, nếu không nghỉ ngơi không tốt, có thể sẽ nhiễm các bệnh khác.

Xuân Ương lo lắng hỏi bác sĩ liệu có ảnh hưởng tới giải Ngọc Long Kỳ toàn quốc sắp tới hay không. Kết quả bác sĩ ấp a ấp úng, khiến lòng cô thắt lại một cái. Tâm trạng rơi xuống đáy vực, bất kể người khác an ủi thế nào, cô vẫn thấy bồn chồn không yên. Tuy nhiên, bây giờ nhìn thấy đàn anh, nghĩ tới thủ đoạn của đàn anh, đôi mắt cô không khỏi mang theo sự mong chờ nhìn về phía đàn anh.

"Kimura-kun, sức khỏe của Cổ Kiều-san không ổn lắm."

Kimura Kazuki vừa vào cửa đã bị thầy Tùng Thôn kéo sang một bên, nghe những lời lo lắng của thầy, cậu hiểu sơ qua tình hình, liền mỉm cười nói: "Thầy yên tâm, nhà em có lưu truyền lại vài phương thuốc dân gian, sức khỏe của Xuân Ương sẽ không ảnh hưởng tới giải toàn quốc đâu. Có bảy ngày để dưỡng thương, đã đủ rồi."

"Thật vậy sao?" Thầy Tùng Thôn lộ vẻ vui mừng, thầy không hề nghi ngờ tính chân thực trong lời nói của Kimura Kazuki, đối phương không cần thiết phải lừa thầy, nhưng thầy vẫn nhỏ giọng nói: "Nếu như... thuốc có hại cho cơ thể thì thầy nghĩ vẫn nên ưu tiên sức khỏe của Cổ Kiều-san là chính. Hơn nữa... sức khỏe của em không sao chứ?" Cổ Kiều-san nằm liệt trên giường, thầy không khỏi lo lắng cho cơ thể của Kimura Kazuki.

"Thầy yên tâm, em không sao." Kimura Kazuki nói, sau đó đảm bảo: "Phương thuốc mà nhà em lưu truyền lại, đủ để chữa khỏi vết thương cho Xuân Ương."

Phải biết rằng nếu Xuân Ương có thể tham gia thi đấu thì xác suất cao là có thể giành chức vô địch giải Ngọc Long Kỳ toàn quốc nhóm nữ, đến lúc đó hồ sơ của thầy Tùng Thôn sẽ có thêm một thành tích, kết quả là trong lời nói, thầy lại đặt sức khỏe của học sinh lên hàng đầu, quả thực là một người thầy tốt.

Mang theo suy nghĩ này, Kimura Kazuki đi tới bên giường. Cậu nhìn Xuân Ương đang nằm trên giường, không khỏi mỉm cười: "Cảm giác thế nào rồi?"

"Cũng tạm ạ." Xuân Ương thành thật trả lời, không hiểu sao cô cảm thấy thái độ của đàn anh đối với mình dường như có chút khác biệt... nhưng sự thay đổi này lại khiến cô vui mừng.

Cô đương nhiên không biết, Kimura Kazuki trước đó còn lo lắng đối phương sẽ bị loại tại giải toàn quốc, bây giờ Xuân Ương đã lĩnh ngộ được Kiếm Ý, vậy thì giải Ngọc Long Kỳ toàn quốc chỉ cần cẩn trọng đối đãi, về cơ bản là nắm chắc phần thắng rồi.

Điểm quan trọng nhất là, tuy Xuân Ương chỉ mất chưa đầy một tháng để lĩnh ngộ Kiếm Ý, phát huy hết thiên phú của mình, nhưng những ngày này Kimura Kazuki luôn để tâm tới những thắc mắc của Xuân Ương, tỉ mỉ giảng giải kiếm thuật cho cô, đối phương có được thành tựu như hiện tại khiến cậu có cảm giác nhẹ nhõm như nhìn thấy đồ đệ đã xuất sư vậy.

Cũng tạm?

Kimura Kazuki thầm buồn cười, Xuân Ương không chỉ thấu chi thể lực mà còn thấu chi cả cơ thể, bây giờ chắc chắn là cảm giác không dễ chịu chút nào. Cậu thấy ba người Hạ Duy bên cạnh đều vẻ mặt lo lắng, liền biết những lời bác sĩ nói chắc chắn là không mấy tốt đẹp.

Nghĩ vậy, cậu nắm lấy tay Xuân Ương ngay giữa thanh thiên bạch nhật.

Cảm giác ấm áp truyền tới, lòng Xuân Ương giật thót, sau đó gò má ửng hồng, cô không ngờ đàn anh lại bạo dạn như vậy...

Những người khác nhìn thấy cảnh này, sắc mặt cũng không khỏi trở nên quái dị.

Thầy Tùng Thôn thấy vậy, liền lên tiếng thúc giục: "Được rồi, mọi người đừng ở lì trong phòng nghỉ nữa, không khí ngột ngạt quá, để Cổ Kiều-san nghỉ ngơi cho tốt." Chưa đầy một phút sau, mọi người đều bị đuổi ra ngoài.

Tuy nhiên ba người Hạ Duy vẫn còn ở đó, dù sao cũng là chị em, thầy Tùng Thôn cũng khó lòng đuổi người.

Hạ Duy nhìn đàn anh, rồi lại nhìn Xuân Ương. Sau đó lại nhìn bàn tay hai người đang nắm lấy nhau... vẻ mặt ngơ ngác, hai người họ thân thiết với nhau từ lúc nào vậy.

Còn Đông Hòa thì chăm chú nhìn, không biết đang suy nghĩ điều gì, một lúc sau cô khẽ nói: "Đàn anh, anh đang khám bệnh cho Xuân Ương sao?"

Kimura Kazuki chưa kịp nói gì, Thu Nãi đã tò mò lên tiếng: "Đây là... bắt mạch? Đàn anh từng học Trung y ạ?"

Câu này khiến Đông Hòa thở phào nhẹ nhõm.

"Đừng ồn." Đàn anh chưa kịp nói, Xuân Ương đã lên tiếng lườm Thu Nãi hai cái.

Vừa rồi đàn anh nắm tay cô, cô cũng có chút không biết phải làm sao.

Thế nhưng khi từng luồng khí thanh mát truyền vào cơ thể, từng đợt cảm giác tê ngứa truyền tới từ cơ bắp, khiến cô có cảm giác vô cùng dễ chịu, cô có thể cảm nhận được những khối cơ bị tổn thương của mình đang được chữa lành một cách chậm rãi.

Đây là một cảm giác vô cùng kỳ diệu.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:49
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.