Đại Trúc Lương có ký ức vô cùng sâu sắc về sự kiện bảy năm trước.
Đây là lần đầu tiên trong đời anh ta gặp phải sự kiện siêu phàm. Tất nhiên, ban đầu các cảnh sát còn tưởng đó chỉ là ôn dịch hay virus hoành hành... hoặc do hung thủ cố ý tạo ra thảm án này.
Mãi về sau mới biết, đó là một con Phó Tang Thần đang gây án.
Con Phó Tang Thần đó lợi dụng năng lực khiến người ta cảm thấy cơ thể tràn đầy sức mạnh, thúc ép tất cả mọi người trong thôn phải lao động.
Mà tinh thần hăng hái khi lao động của con người chính là thức ăn của nó. Nói cách khác, con Phó Tang Thần đó hấp thụ sinh mệnh lực của con người.
Takamori Yosei nghe đối phương mô tả ngoại hình của thi thể, lại nghe giọng điệu trầm thấp của Đại Trúc Lương, không hiểu sao lại có cảm giác rợn tóc gáy. Anh không nhịn được hỏi: "Cuối cùng chuyện này đã được giải quyết chưa?"
"Giải quyết rồi..." Đại Trúc Lương do dự nói, "Nhưng tôi không thể tiết lộ với các cậu chuyện đó được giải quyết thế nào."
"Khoa Đặc biệt." Kimura Kazuki lên tiếng nhàn nhạt. Anh nhìn Đại Trúc Lương nói: "Chắc là Khoa Đặc biệt yêu cầu anh giữ bí mật về bộ phận của họ đúng không."
Khoa Đặc biệt là tên viết tắt, tên đầy đủ là "Khoa Bảo vệ Sự kiện Siêu phàm Đặc thù".
Những bộ phận tương tự như vậy, quốc gia nào cũng có.
"Đúng vậy!" Đại Trúc Lương kinh ngạc nhìn anh, "Cậu là người của Khoa Đặc biệt sao?" Sau khi vụ án kết thúc, người của Khoa Đặc biệt đã yêu cầu họ phải giữ kín, những sự kiện siêu phàm này thuộc về bí mật quốc gia, nên suốt bảy năm qua anh không hề hé răng nửa lời với ai.
"Không phải." Kimura Kazuki không nói nhiều thêm, "Nhưng tôi biết về họ, nên anh không cần phải giữ bí mật với tôi đâu."
Người của Khoa Đặc biệt thực chất là những Âm Dương Sư hoặc Vu Nữ trẻ tuổi được Thần Quỷ Phục Minh Cung chọn lựa để gia nhập cơ quan nhà nước, giải quyết các sự kiện siêu phàm cho quốc gia. Có thể nói đây là một hình thức rèn luyện, còn nếu thực sự gặp phải chuyện không thể giải quyết, họ có thể cầu cứu Thần Quỷ Phục Minh Cung.
"Không phải là tốt rồi." Đại Trúc Lương thở phào nhẹ nhõm. Dưới ánh mắt đầy nghi hoặc của mọi người, anh trịnh trọng nhìn Kimura Kazuki: "Kimura-kun, tôi có thể thuê cậu giúp tôi giải quyết vụ án này được không? Sau khi xong việc, tôi chắc chắn sẽ hậu tạ."
Takamori Yosei bên cạnh thì mơ hồ không hiểu, rõ ràng có thể nhờ người của Khoa Đặc biệt giúp đỡ, nhưng sao Đại Trúc Lương lại không muốn báo cáo lên trên? Đang nghĩ ngợi, bỗng linh quang lóe lên trong đầu anh, lẽ nào?
Thấy Kimura Kazuki tỏ vẻ nghi hoặc, Đại Trúc Lương hạ giọng nói: "Gần đây Cảnh bộ sắp nghỉ hưu rồi, nếu tôi muốn được đề bạt thì chỉ có tư lịch và bối cảnh là không đủ, vì người khác cũng có thứ đó. Cho nên, nếu tôi có thể giải quyết một vụ sự kiện siêu phàm, thì cơ hội nắm chắc sẽ cao hơn nhiều..." Anh ta hiện giờ chỉ là Phó Cảnh bộ, muốn thăng chức thì còn phải chờ đợi thời gian.
Quả nhiên là vậy... Takamori Yosei lộ vẻ đã hiểu.
Thì ra là vậy. Kimura Kazuki âm thầm gật đầu, xem ra Đại Trúc Lương này là một kẻ cuồng quan chức. Với thân phận người thường mà giải quyết được một sự kiện siêu phàm, điều này đủ để chứng minh năng lực xuất chúng của anh ta. Nếu để Khoa Đặc biệt nhúng tay vào, thì vụ án đó sẽ hoàn toàn trở thành án do Khoa Đặc biệt xử lý, chẳng còn liên quan gì đến Đại Trúc Lương nữa.
Tuy nhiên, Kimura Kazuki thắc mắc: "Cảnh bộ Đại Trúc, sao ông biết chuyện này là sự kiện siêu phàm?"
"Vì chúng tôi không phát hiện bất kỳ nghi điểm nào tại hiện trường cả." Đại Trúc Lương nghiêm túc nói, "Thực tế không giống tiểu thuyết hay phim ảnh, một người gây án thì kiểu gì cũng để lại dấu vết tại hiện trường. Hơn nữa, chúng tôi đã điều tra đồng nghiệp của cô Tam Thượng, họ đều có mối quan hệ rất tốt với cô ấy, không hề có thù oán dẫn đến sát hại. Ngoài ra, camera hành lang không ghi lại cảnh bất kỳ ai đi vào phòng cô Tam Thượng, camera bên ngoài cũng vậy. Mà căn phòng 1801 của cô Tam Thượng không có góc chết. Nghĩa là hung thủ bắt buộc phải đi từ thang máy vào hành lang rồi mới đến cửa nhà cô Tam Thượng, mới có thể vào phòng được. Nếu không thì làm sao giết hại cô ấy?"
"Hung thủ có thể trốn trong phòng của Cầm... của tên Tam Thượng đó mà." Y Đông Thế cũng tỏ ra hứng thú với vụ án này, dù sao nó cũng liên quan đến Tam Thượng Cầm Âm.
Kimura Kazuki liếc nhìn đối phương, thấy vẻ mặt của anh ta, rõ ràng đã buông bỏ được cái chết của Tam Thượng Cầm Âm rồi.
"Phải, chúng tôi cũng đã nghĩ đến vấn đề này. Nhưng hung thủ không thể nào tự nhiên xuất hiện trong phòng cô Tam Thượng được, nếu hắn muốn trốn thì bắt buộc phải thỏa mãn những điều kiện tôi vừa nói."
Từ thang máy đến cửa phòng đều có camera giám sát. Mà camera tại khu chung cư Thạch Hồ không hề bị hỏng, họ đã kiểm tra kỹ và thấy hoàn toàn không có ai đi vào phòng Tam Thượng Cầm Âm. Tất nhiên, để đề phòng vạn nhất, họ cũng đã lục soát tỉ mỉ từng ngóc ngách trong căn phòng, nhưng không hề phát hiện ra bất kỳ mật thất nào.
Dù sao đây cũng là tầng mười tám, bên cạnh cũng có người ở. Tầng trên tầng dưới cũng có cư dân, không thể nào che giấu được con người.
Cộng thêm sự kiện siêu phàm gặp phải bảy năm trước, mới khiến Đại Trúc Lương âm thầm cảm thấy chuyện này không đơn giản. Đây cũng là lý do anh mời Kimura Kazuki tới quán cà phê để nhờ vả.
Thực lực kiếm đạo của Đại Trúc Lương cũng không yếu, anh thường xuyên xem các video thi đấu kiếm đạo. Ngày hôm qua tại vòng sơ loại khu vực Tokyo của giải Ngọc Long Kỳ, dĩ nhiên anh cũng đã xem. Vừa kinh ngạc trước kiếm thuật của Y Đông Thế, anh vừa thầm để ý tới thực lực của Kimura Kazuki.
Dù sao thì Y Đông Thế có lợi hại đến đâu cũng vẫn bị Kimura Kazuki đánh bại. Hơn nữa trông thần thái của Kimura Kazuki vẫn rất ung dung, rõ ràng là vẫn còn giữ sức.
Thấy Đại Trúc Lương nhìn mình đầy mong đợi, Kimura Kazuki không chút do dự, anh gật đầu: "Được." Anh không có lý do gì để từ chối, bản thân anh cũng định giải quyết chuyện này, bắt lấy con ác quỷ kia ngoài việc tẩy sạch hiềm nghi cho chính mình, cũng là để hấp thụ linh khí.
Nghe vậy, Đại Trúc Lương thở phào nhẹ nhõm, sau đó anh tươi cười rạng rỡ bắt đầu trò chuyện phiếm với Kimura Kazuki, tất nhiên cũng không ngó lơ Takamori Yosei và Y Đông Thế.
Anh nói sở cảnh sát khu Bạch Điền sẽ luôn theo sát vụ án này, chỉ cần có bất kỳ manh mối nào sẽ thông báo cho Kimura Kazuki.
Nửa tiếng sau, mấy người cáo biệt. Takamori Yosei cũng sớm quay về khu Kim Văn. Theo lời anh nói, Kimura Kazuki là người đi tìm ma quỷ, vậy nên theo đúng kịch bản trong tiểu thuyết hay phim ảnh, nếu Kimura Kazuki không giải quyết được vụ này thì phần lớn là sẽ đi đời nhà ma. Thế nên Takamori Yosei không muốn bị vạ lây.
Kimura Kazuki cạn lời nhưng cũng không nói gì, anh để đối phương tới đây vốn là vì muốn người này làm chứng cho mình. Giờ nhiệm vụ của Takamori Yosei đã xong, anh cũng không giữ lại, chỉ ghi nhớ chuyện này trong lòng, coi như thiếu nợ Takamori Yosei một ân tình.
Ngược lại, Y Đông Thế cứ lẽo đẽo đi theo sau Kimura Kazuki không rời. Anh ta nhìn đối phương: "Cậu có chuyện gì à?"
"Tôi có thể giúp được!" Y Đông Thế ấm ức nói, "Vừa rồi chẳng phải tôi đã nói rồi sao, biết đâu có chỗ nào tôi giúp được thì sao."
Kimura Kazuki ngẫm nghĩ, đối phương đúng là đã nói như vậy... Nhưng anh chỉ tưởng đối phương muốn hóng hớt nên mới bám theo.
Còn Đại Trúc Lương không đuổi đối phương đi, chủ yếu là vì thấy Y Đông Thế đi bên cạnh Kimura Kazuki, anh cứ ngỡ hai người là bạn bè nên cũng không hỏi thêm.
"Anh có cách gì?"
"Cậu đã tu tập kiếm đạo, lại còn lợi hại như vậy. Vậy chắc cậu phải biết nhà Y Đông chúng tôi và người của Thần Quỷ Phục Minh Cung thường xuyên có liên hệ với nhau chứ."