Tâm Hồn Trong Trắng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngôi Nhà Của Chủ Đồn Điền

❊ ❊ ❊

Ngôi nhà của César được dựng lên giữa một khoảnh đất xanh mướt, mái lợp toàn tôn xanh, đặt trên những trụ tường. Cách đó năm trăm mét là bắt đầu các đồn điền chuối, phía nam là khu DEVIL, phía đông là khu BULL, BANANA ở hướng bắc, còn BUFFALO và ÉLÉPHANTE ở phía tây. Các vườn chuối trải dài ngút tầm mắt. Khi trời nắng gắt, những cỗ máy tưới nước tự bật lên và lập tức chuối được phủ một làn nước muôn màu huyền ảo tựa như một cơn mưa bị bứt khỏi vòm trời, một trận mưa rào ánh sáng lung linh. Lola ngồi yên nhiều giờ liền, mắt nhìn đăm đăm vô định, mặt ngoảnh về phía chân trời, là một đường viền xanh, không mùi vị.

Nàng đang chờ máy bay phun thuốc trừ sâu đến nổ lách tách trên bầu trời. Chiếc phi cơ miệt mài đào các rãnh thuốc của nó. Mặc dù các đường bay đi tới, bay lui của nó rất đơn điệu, nhưng cũng làm cho vùng trời phía trên đồn điền náo động. Chiếc phi cơ phun thuốc đó hơi cổ lỗ sĩ nhưng còn duyên dáng, và lại có vẻ mỏng manh với những tiếng trục trặc lẹt xẹt của máy xén cỏ. Phi cơ thả bột xuống, lớp bột toả rộng, kéo dài ra y hệt vệt đuôi sao Chổi, một cái gì đó thật tinh tế và gây khoái lạc như đượm hương vị của chiếc pháo bông muôn màu sắc. Nó nhào xuống, rồi lại chồm lên, lông bông léng phéng như một trò chơi trong rạp xiếc. Khi đã rắc hết bột trừ sâu, nó lượn tới, đảo một vòng tròn thênh thang trên mái nhà như một lời chào giã biệt. Rồi nó ra đi nhẹ nhàng không chút vương vấn về hướng thành phố, và Lola hướng cặp mắt nhìn theo mãi hình máy bay màu trắng bạc, với những điểm sáng trên hai cánh, cho đến tận lúc nó biến hẳn. Lúc này nàng lại chuyển tầm nhìn của mình xuống đám mây mù của thuốc trừ sâu đang từ từ đậu xuống đồng chuối. Một lớp hơi trắng nhẹ bồng như một tấm voan. Vài phút nữa thôi, sau đó chân trời lại ló dạng, cứng nhắc, xanh thẳm và ngu ngốc, và tất cả lại rơi vào trong nỗi buồn tẻ âm u.

Nàng hí hoáy chơi với chiếc gương soi hai mặt. Khi kéo nó ra xa, nàng thấy khuôn mặt mình nhỏ xíu. Nàng đã đánh mất ý niệm về kích thước của khuôn mặt mình, nàng những tưởng mình có đôi mắt to, thì tấm gương lại chiếu ra hình bóng tí tẹo của chúng. Thì ra mình có đôi mắt bé tí bé tẹo, nàng nhủ thầm. Nàng xoay sang mặt bên kia tấm gương, và chiếc kính lúp phát hiện ở nàng một con mắt, một cái mũi, một khuôn miệng, những đường nét khổng lồ, trong khi nàng vẫn ngỡ là chúng hết sức thanh tao. Nhưng có cái còn khiếp đảm và xa lạ hơn cả hình dáng hay cấu trúc khuôn mặt, là làn da của nàng. Nàng cảm thấy nó tựa như là một lớp vải, một chất liệu, một thứ màu xấu xí tột cùng. Nàng đưa gương kề sát một vết sẹo trên má, vết sẹo hồng hồng làm nàng ngất ngây. Người ta đoán nhận ra những dấu vết còn nhạt hơn nữa, những dấu vết nhỏ li ti của các mũi khâu, bảy mũi cả thảy. Nàng những muốn gãi mạnh nếp da xung quanh chúng để chúng loang thêm ra.

Khi để nghiêng gương xuống, nàng bất ngờ chộp được động tác của một tên hầu, một bóng đen lẩn đi rất nhanh, nàng tóm được một mảnh trời đang trốn chạy, một thửa chuối trong đồn điền, một khung cảnh nát vụn, bí hiểm và đang quay cuồng không ngừng tái tạo trong sự phối hợp của các đường nét và hình khối trừu tượng mà nàng chơi mãi không chán, và dẫu chúng không chứa đựng César trong ấy, chúng vẫn dẫn đến sự hiện hữu thật của ông ta. Bàn tay khô đét cứng lại ở đầu cánh tay tàn tật, một chiếc bụng bự nằm vắt vẻo trên cặp đùi ngắn và mảnh khảnh, nhanh nhẹn, rảo hoạt đến lạ, đến mức mà mỗi khi ông ngồi, chân nọ vắt lên chân kia cũng hoàn toàn thoải mái như ta khoanh chéo đôi tay mình.

Nóng nực, mệt mỏi, công việc, ông đã quên hẳn sự có mặt của nàng ở đó. Khi nhìn nàng đang nửa nằm nửa ngồi ve vuốt hình ảnh của mình trong gương, ông nhớ lại một ý tưởng mờ ảo, cũng lộn xộn như một điều ám ảnh đã lạc mất. Ông tiến đến gần, chìa cả đầu mình vào trong gương, một cái đầu lâu vuông vắn xuất hiện, đáng ra thích hợp hơn như cái đầu của một gã khổng lồ, với một vẻ gì đó bệ vệ, hoàng tộc, hay chí ít cũng là quý tộc, nhưng bị trĩu nặng đi bởi cái cằm hai ngấn chảy xệ xuống, do đấy mà những Nhà sản xuất chuối bạn ông đã đặt cho ông cái biệt hiệu thân thương là Thằng Ðầu Lợn. Bị bắt gặp, nàng ngồi nhỏm dậy. Khi nhận ra ông, mắt nàng lác xệch. Nàng cố nhìn thẳng nhưng cặp mắt ấy cứ nhìn tận đẩu tận đâu.

Ðến bữa ăn, không khi nào họ ăn một mình với nhau, mà luôn có những tay sản xuất chuối đi lảng vảng qua đó và được César giữ lại dùng cơm trưa hay cơm tối. Bọn này sống sượng hau háu nhìn nàng. Họ không trực tiếp trò chuyện với nàng mà lại nghển cổ qua đầu nàng để nói với với César, và lại còn giả đò như không hề quan tâm đến nàng. Nàng nghe họ kể những mẩu chuyện thô bạo khiến nàng bối rối. Những câu chuyện về súng lục, những vụ thanh toán bắn bỏ nhau, những cuộc nổi loạn bị áp đảo. Sự bạo tàn chập chờn trôi nổi xung quanh bọn họ. Chuối, họ giằng chuối ra khỏi lòng đất, nhưng họ cũng giật chuối ra khỏi tay người, tay bọn cu ly, tức là nguyên những đám dân mà người ta đi kiếm về như kiếm đàn súc vật ở bãi chăn thả, đưa qua biên giới, và tập cho lũ chúng quen thông quen thổ ngoài mọi khuôn khổ sẵn có, trong những vùng đất phi nhân sự của đồn điền chuối. Họ không biết chính xác trong tay họ có bao nhiêu lũ người này, sai số chắc cả hàng trăm… một phần do tự tử và do sinh. Vài chủng tộc sinh sản dồi dào hơn đám khác, tất cả hầu như nhất nhất phục tùng. Ðôi khi cũng có một vài cuộc nổi đậy, một cơn sốt lan truyền như đàn ruồi trong bầy thú. Nhưng chỉ cần một phát súng nổ, một cú roi vút, một tên cu li ngã vật. Gilbert không đùa đâu.

Nàng thèm muốn những Nhà trồng chuối, thèm chung cả bọn và thèm từng người một, và có lẽ thèm hơn tất cả trong số là tay có tên là Gilbert, bởi tay này có mái tóc vàng óng, và bởi vì, đứng trước những mái tóc vàng và những cặp mắt xanh lơ, nàng luôn có thái độ phục tùng từ bụng dâng lên, một sự buông thả vừa chịu trận vừa sung sướng. Nàng thèm muốn các cặp đùi đầy lông rậm rạp, những bắp thịt nổi cuồn cuộn, các làn hơi từ nơi họ bốc lên mỗi khi họ cử động, một thứ mùi vị ấm áp và vàng xuộm pha lẫn với hương vị thịt quay, tôm hùm nướng và mùi thơm rượu lâu năm.

Vào lúc dùng cà phê, do họ ngồi ngoài hiên, nên nàng rót cho từng người một; khi nàng cúi xuống để rót vào tách, chiếc váy cực ngắn của nàng hớt lên để lộ ra chiếc xi líp ni lông trong suốt. Không khí hầu như lắng lại, may thay những cỗ máy tưới bỗng đồng loạt khởi động và nước xối xả xuống vườn chuối. Những nhà trồng chuối quay mặt đi hướng khác, họ dán mũi vào cốc rượu mùi phúc bồn tử, rồi nói về trồng trọt, lợi lộc, chi phí sản xuất, thời buổi kinh tế suy thoái. César đứng lên, với dáng điệu lảo đảo đầu tiên của kẻ say, ông ta dạm bước khiêu vũ. Ông vươn vai, vòng hai cánh tay cọc cạch tật nguyền qua đầu rồi chắp tròn chúng lại, nhón nhảy trên đầu mũi chân trong đôi xăng đan da đang bị ông làm hỏng, và vừa nặng nề xoay mình như trong điệu valse ba nhịp, ông vừa tiến về hướng cầu thang.

Cả bọn đứng hết lên, chống khuỷu tay vào thành lan can chìa ra phía trên sân diễn, họ ngắm ông chủ đồn điền đang say sưa nhảy vũ điệu Cái chết của con thiên nga. Ông xoay tròn, lảo đảo rồi ngã sụp cùng với những cơn co giật trên nền cỏ, và giữa những trận cười, ông diễn tiếp thời khắc hấp hối chậm chạp kéo dài của con thiên nga, những cú giãy trí mạng, rồi cơn nấc cuối cùng của nó. Ở đầu cánh tay ông vươn lên, bàn tay tật nguyền làm thành một đầu chim bị khoét rỗng và trở nên nhẹ nhàng. Xung quanh ông, một lũ mọi đen, đàn bà và con trẻ lúc nhúc. Toàn bộ những sinh linh sống dưới gầm nhà, giữa sàn nhà và nền đất, trên khu nhà được nâng cao bảy nấc thềm, các gia đình cùng với những kẻ dây mơ rễ má khác, đều đổ xô tới xem ông chủ đang lăn lộn trên mặt đất. Tất cả đập tay vào nhau, gào thét để cổ vũ ông tận hưởng cảm giác cực khoái của mình. Khi cái chết của con chim khiến ông có cánh tay xoải dài, bàn tay mở rộng, mặt úp xuống cỏ, mồ hôi chảy thành dòng trên cơ thể, và thở hổn hển, cả bọn lại vỗ tay hoan nghênh. César đứng dậy, xoa một cái đầu này, vỗ một cái vai kia, cau mày để dọa chơi một đứa trẻ nọ làm nó giúi mặt vào ngực người mẹ trẻ khiến mẹ nó cười phá lên như nắc nẻ.

Finita la Commedia[1], sắp đến giờ phải quay lại Cảng Chuối. Những Tay trồng chuối vừa nói vừa cười bả lả rất lớn rằng bọn họ còn có chút việc cần phải giải quyết ở đằng kia. Họ vỗ đồm độp vào lưng César, dấu hiệu của sự đồng loã lâu đời: Thế nào, anh vẫn chưa thấy thích đi cùng bọn này à? Với một cái nháy mắt rõ dài. Và bởi César lắc đầu quầy quậy khước từ, người ta chẳng hiểu vì sao ông chơi trò câm miệng, thì thể nào cũng có một tay nào đó trả lời hộ ông: Cậu thấy rõ là hắn ta đang si mà! Cả bọn ôm bụng cười rũ. Trước mặt Lola mà bọn họ không ngừng ngấp nghé, họ nói thêm: Cái đó nó sẽ trôi qua nơi cậu trước khi nó lại nắm lấy bọn tôi đấy. Và Gilbert, bằng cặp mắt cực kỳ xanh lơ và nhạt nhẽo khinh khỉnh nhìn nàng với dáng điệu mà sau này một phóng viên đã liệt vào dạng “ánh mắt lạnh như đá” đã phớt tỉnh buông câu: Bọn đàn bà nhõng nhẽo ý à, toàn là điếm hết. Rồi bọn họ nặng nề ra đi về hướng nhà thổ.

Ông đẩy nàng vào buồng. Bây giờ thì ông nhớ lại rồi. Hai người đối diện nhau. Ðứng thẳng, nhớn nhác, tóc rối bù, nàng quả là quá khêu gợi. César lấy đà từ cửa cắm đầu lao tới. Ông vật nàng xuống giường rồi nằm đè lên. Vừa hổn hển, vừa hít hà, ông rên làu nhàu trong cổ họng. Râu ông cào xé da nàng, nước bọt ông nhểu xuống miệng nàng, chảy vòng xuống cổ, mồ hôi ông nhớp dính trên bụng, trên vú nàng, ở khắp chỗ nào ông sờ mó tới. Ông sục sạo cơ thể nàng, bằng tay, bằng miệng. Ông cắn, ông nắn bóp nàng. Chẳng thấy thứ mẹ gì hết. Ông bỏ mặc nàng loã lồ trên chiếc giường bề bộn, rồi bỏ đi, nàng chả biết khi nào ông sẽ trở về. Sự im lặng, bình yên lại bao trùm khi cánh cửa đóng sập lại.

Còn lại một mình, nàng ngập ngừng lấy đầu bàn chân, lòng bàn tay thận trọng khảo sát chiếc giường, bằng những đầu ngón tay, nàng sờ soạng quanh đầu mình như đang có hào quang, rờ rẫm cơ thể mình vài ba phân, dang chân tay ra, thân hình xoè tròn trong giấc ngủ. Và sau đó bắt đầu những giấc mơ, hơi nặng nề hơn, hơi cụ thể hơn làm bụng nàng rướn lên. Giữa muôn vàn hình hài dày đặc với những cặp vú nhàu nát, giữa muôn vàn thân thể khỏng kheo, đen xì và lông lá xồm xoàm, giữa muôn vàn dương vật nhàn nhạt hay tim tím, lủng lẳng bên dưới làn da xám ngoét, nàng hồi tưởng đến những chàng trai trẻ với vòm ngực vuông vắn và vòm bụng rắn chắc vẫn mang dấu ấn của bộ áo giáp; với cả chiếc đùi và bắp chân nữa, với điều kiện là đầu gối cũng như cổ tay phải thật khoẻ và tinh tế. Chưa hết, ở giữa một túm lông vàng ối, vàng hoe thôi chưa đủ, còn phải thêm vào một đầu sex chờ đánh thức, một dương vật ánh lên màu khảm trai với một chóp quy đầu màu hồng nhạt.

❀ ❀ ❀

[1] Tiếng Italia: Kết thúc vở hài kịch.

HỒN TRONG TRẮNG Nguyên tác: White Spirit ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn 2007
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Paule Constant

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.