Khi trở về nhà, Mama Vương đang pha trà cho Lâm Nhược Khê để trấn an tinh thần. Thấy Dương Thần bước vào, bà rất biết ý mà chọn cách lánh đi, để hai vợ chồng trẻ nói chuyện riêng với nhau.
Mái tóc búi cao của Lâm Nhược Khê đã được thả xuống, mái tóc dài mượt mà làm tôn lên khuôn mặt tuyệt mỹ càng thêm kiều diễm, nhưng vẻ mặt tái nhợt và mệt mỏi kia lại khiến người ta vô cùng thương xót.
Nhìn thấy Dương Thần vào cửa, Lâm Nhược Khê ngẩng đầu nhìn một cái với thần sắc phức tạp, cũng không hỏi Dương Thần đã xử lý Lâm Khôn ra sao, chỉ cười nhạt đầy tự giễu: "Để anh xem trò cười rồi. Đúng vậy, tôi có một người cha như thế, có một gia đình nực cười như thế. Có phải anh thấy tôi đáng thương lắm không, trong lòng đang thương hại tôi... Tôi không cần sự đồng cảm rẻ tiền, tẻ nhạt của bất kỳ ai, nhất là của anh..."
"Ai nói tôi thương hại cô", Dương Thần cười khẩy, móc từ trong túi ra một điếu thuốc châm lên, tận hưởng rít một hơi.
"Không được hút thuốc trước mặt tôi." Lâm Nhược Khê nhíu mày, khó chịu dùng tay xua tan làn khói trước mặt.
Dương Thần coi như không nghe thấy, tự nhiên ngả người ra chiếc ghế sofa lớn bên cạnh, ngửa đầu vừa hút thuốc vừa nói: "Tôi chỉ muốn khuyên cô, bớt làm ra vẻ đáng thương trước mặt tôi đi. Ít nhất cô còn biết cha mẹ mình là ai, từng được người lớn yêu thương. Gia đình cô tuy không ấm áp mấy, nhưng cô vẫn có gia đình. Hơn nữa, cô sinh ra đã xinh đẹp, đi đến đâu cũng được chú ý, từ nhỏ đã cơm áo không lo, còn trẻ đã có biệt thự, siêu xe, cái gì cũng có... Cô không thể nào hiểu được cảm giác của một người không biết cha mẹ mình là ai, không biết nhà mình ở phương nào, một người không có gì cả, trong lòng sẽ có mùi vị ra sao đâu..."
Những lời nói đột ngột này khiến Lâm Nhược Khê sững sờ. Lần đầu tiên, cô nhìn thẳng vào mắt Dương Thần, trong đôi mắt thâm sâu kia, vẻ bi thương và cô độc lộ ra đã khiến tim Lâm Nhược Khê bất giác thắt lại.
Dương Thần không dừng lại, giọng nói u u như đang tự lẩm bẩm: "Từ nhỏ đã chỉ có một mình, khi đói, khi rét run, khi bị bắt nạt, khi bị đánh đập, đều chỉ có một mình... Không cha không mẹ, không gia đình, không anh chị em, thậm chí không có lấy một người bạn... Để sinh tồn, có thể vì một chiếc bánh bao thiu mà liều mạng sứt đầu mẻ trán, vì để lấp đầy bụng, có thể ăn rễ cỏ ăn vỏ cây, ăn đến mức xuất huyết dạ dày... Không ai thèm quan tâm đến sống chết của bạn, không ai đi thương hại bạn, bởi vì bạn chỉ là một sinh mệnh nhỏ bé bị thế giới này ruồng bỏ, dù là một con chó người ta nuôi trong nhà, địa vị cũng cao hơn bạn nhiều..."
Nghe những lời kể trầm thấp và khàn khàn của người đàn ông, hốc mắt Lâm Nhược Khê lại đỏ lên, nhưng lần này không phải vì bản thân mình, mà là vì sinh mệnh nhỏ bé kia.
"Xin lỗi", Lâm Nhược Khê cúi đầu, nói nhỏ: "Tôi không biết tuổi thơ của anh lại vất vả như vậy..."
Dương Thần cúi đầu, dần lộ ra bộ mặt cười cợt thường ngày: "Vợ ngoan, tôi bịa đấy, mà cô cũng tin à."
"Anh..." Lâm Nhược Khê ngẩng đầu, lòng cô đang cảm thấy đau lòng cho anh, tên vô lại này lại nói những chuyện đó là bịa đặt, lập tức tức giận không chỗ xả: "Anh sao lại như thế chứ!"
"Hắc hắc, nhìn cô xem, dáng vẻ lúc tức giận đẹp hơn lúc nãy khóc mếu nhiều." Dương Thần tặc lưỡi khen ngợi.
Lòng Lâm Nhược Khê ấm lại, hiểu rằng Dương Thần đang muốn mình chuyển hướng sự chú ý để không buồn nữa, nhưng cô không nói nổi lời cảm ơn nào, chỉ bình thản liếc Dương Thần một cái: "Nếu anh đều lừa tôi, vậy cha mẹ anh đang ở đâu? Chúng ta tuy là kết hôn theo thỏa thuận, nhưng nếu cha mẹ anh đột nhiên xuất hiện, rất có thể sẽ làm xáo trộn tất cả những chuyện này."
Hai ngón tay Dương Thần kẹp lấy đầu lọc thuốc lá nghịch ngợm, cười nhạt: "Có một chuyện lúc nãy tôi nói không lừa cô, tôi thật sự không biết cha mẹ mình là ai, tôi chưa đầy năm tuổi đã thất lạc với người nhà, cái tên là thứ duy nhất tôi nhớ, tôi là trẻ mồ côi."
Nghe Dương Thần nói về việc mình là trẻ mồ côi một cách nhẹ tênh, lòng Lâm Nhược Khê thấy xót xa, đột nhiên muốn an ủi một câu, nhưng lại không biết mở lời thế nào, giằng xé một lúc, đành gật gật đầu rồi không nói gì nữa.
Hai người im lặng một lát, Lâm Nhược Khê mới lên tiếng: "Dương Thần, có một số chuyện tôi nghĩ mình cần nói rõ với anh, dù sao anh cũng đã ký thỏa thuận với tôi, anh có quyền được biết nguyên nhân của sự việc."
Dương Thần nhíu mày: "Ý cô là chuyện ông bố lợn kia ép cô kết hôn?"
"Không được nói bố tôi là lợn..." Lâm Nhược Khê hơi cáu: "Nếu ông ấy là lợn, vậy chẳng phải tôi cũng thành lợn rồi sao."
"Hắc hắc, Nhược Khê nhỏ của tôi xinh đẹp thế này, có là lợn thì cũng là loại lợn sữa nhỏ màu hồng phấn ấy."
"Anh mới là lợn..." Lâm Nhược Khê đảo mắt, nhưng cũng không thực sự tức giận, quay lại chủ đề chính: "Bố tôi có 30% cổ phần công ty, là cổ đông lớn thứ hai chỉ sau tôi, nhưng đó không phải điểm chính, vì trước khi bà nội qua đời đã chuyển 60% cổ phần công ty cho tôi, tôi nắm quyền tuyệt đối. Nhưng... nhưng trong tay bố tôi còn có giấy tờ nhà của một ngôi nhà cũ..."
"Ngôi nhà cũ đó rất quan trọng với cô sao?" Dương Thần nghi hoặc hỏi.
"Rất quan trọng..." Trong mắt Lâm Nhược Khê lộ ra chút hoài niệm và hạnh phúc: "Hồi nhỏ, chỉ có bà nội và mẹ ở bên tôi, tôi lớn lên ở đó. Mẹ tôi và bố là cuộc hôn nhân kết hợp vì lợi ích tiền bạc, bố tôi không yêu mẹ tôi, ông ta là một công tử bột, cho đến tận bây giờ vẫn vậy..." Nói đến đây, trong mắt Lâm Nhược Khê lộ ra chút căm hận: "Dù ông ta suốt ngày không về nhà, nhưng ông ta lại là chủ nhân ngôi nhà. Kể từ khi bà nội qua đời, ông ta không cho tôi về, còn vì ăn chơi trác táng ở bên ngoài, tiền tiêu gần hết, nên định bán ngôi nhà đó..."
"Việc này thì liên quan gì đến chuyện kết hôn của tôi và cô." Dương Thần thắc mắc.
Lâm Nhược Khê lạnh lùng lườm Dương Thần một cái: "Tôi muốn đoạt lại ngôi nhà cũ đó từ tay ông ta, nhưng ông ta không chịu, tôi trả giá cao hơn thị trường, ông ta cũng không chịu bán cho tôi. Ông ta chỉ có một điều kiện duy nhất, là bắt tôi kết hôn với đại thiếu gia nhà họ Hứa. Rõ ràng là ông ta đã nhận lợi lộc từ người nhà họ Hứa..."
"Bố mà ép con gái đi lấy chồng còn dùng thủ đoạn cưỡng ép, tôi thấy ông ta không phải lợn đâu, lợn còn đáng yêu hơn ông ta." Dương Thần nghiêm túc lắc đầu nói.
Lâm Nhược Khê không quan tâm đến lời cảm thán của Dương Thần, tiếp tục nói: "Hứa Trí Hoành của nhà họ Hứa cứ quấn lấy tôi, tôi lại không tiện đối đầu quá gay gắt với nhà họ Hứa, dù sao nhà họ Hứa cũng là một trong năm gia tộc lớn nhất Trung Hải, chúng ta không đắc tội nổi, cho nên..."
"Cho nên cô tìm tôi kết hôn, dập tắt ý niệm của thằng nhãi nhà họ Hứa đó, vượt qua cửa ải này trước, rồi mới nghĩ cách lấy lại bất động sản trong tay ông bố lợn kia của cô?"
"Đúng vậy..." Lâm Nhược Khê gật đầu mệt mỏi, những ngày gần đây, cô cũng bận rộn đến mức sứt đầu mẻ trán vì những chuyện này. Một cô gái trẻ tuổi mới ngoài hai mươi, gánh nặng trên vai nặng tựa ngàn cân.
Dương Thần thở dài: "Ai, cách này của cô chỉ là chữa trị phần ngọn chứ không chữa được phần gốc, cuối cùng vẫn phải đối mặt với áp lực từ nhà họ Hứa và thứ... thứ không ra gì đó của bố cô."
"Tôi không quản được nhiều thế nữa, đi được bước nào hay bước đó..." Tuy giọng nói rất nhẹ, nhưng khẩu khí của Lâm Nhược Khê lại vô cùng kiên quyết.
Dương Thần đứng dậy, cầm lấy chiếc điện thoại mới nhận được, lẳng lặng đi ra ngoài cửa.
Lâm Nhược Khê nhíu mày: "Anh lại định đi đâu?"
"Đi quán bar, tìm phụ nữ..." Dương Thần quay đầu lại, nói với vẻ mặt rất nghiêm túc.