Dương Thần giới thiệu chỗ cho Trần Bác chính là quán bar ROSE do Tường Vi mở. Quán bar này từ trước đến nay vẫn luôn ở mức trung bình, không phải Tường Vi không muốn mở rộng quy mô, mà vì quán bar này là thứ mẹ cô để lại, cho nên theo ý của cô, duy trì quán bar này có ý nghĩa hơn nhiều so với việc dùng nó để kinh doanh.
Sau khi đem hành lý của Trần Dung để vào căn hộ nhỏ nơi Trần Bác đang ở, ba người ăn tạm một bữa cơm tại một quán ăn nhỏ, rồi vội vã đi tới quán bar ROSE.
Quán bar vào ban ngày vô cùng vắng vẻ, ngoài nhân viên phục vụ ra thì không có một vị khách nào, ngược lại cũng rất thích hợp để Dương Thần đưa hai anh em họ vào.
Trần Bác phát hiện đây là một quán bar, có chút lo lắng hỏi: "Dương Thần, con phố này buổi tối khá lộn xộn, tôi hơi không yên tâm."
"Vấn đề này tôi đã nghĩ giúp anh rồi, tôi rất thân với ông chủ ở đây, hoàn toàn có thể nhờ người đưa Tiểu Dung về vào buổi tối."
Trần Bác không hỏi thêm nữa, sau khi vào quán bar liền nhìn quanh bốn phía, thấy cách bài trí trong quán đều toát lên vẻ tao nhã, không khỏi gật gật đầu, xem ra quán bar thế này vẫn tương đối chính quy.
Tiểu Triệu đang mặc đồng phục nhân viên ở quầy bar thấy Dương Thần bước vào cửa, lập tức phấn chấn hẳn lên, cười toe toét nói: "Anh Dương sao hôm nay lại rảnh rỗi tới vào ban ngày thế? Còn dẫn theo cả bạn nữa?"
Dương Thần chào hỏi mấy nhân viên phục vụ trong quán rồi nói: "Tường Vi có ở đây không? Tôi giới thiệu nhân viên cho cô ấy đây."
"Chủ quán vừa ngủ trưa dậy, tôi vào gọi ngay đây," Tiểu Triệu vui vẻ nói xong liền chạy vào trong.
Nơi ở của Tường Vi nằm sâu bên trong cùng, không công khai với người ngoài, nên Dương Thần chọn cách đợi Tường Vi ra ngoài cùng anh em nhà họ Trần.
Không lâu sau, Tường Vi mặc một chiếc váy dài màu trắng ngà đã uyển chuyển bước ra. Gương mặt trái xoan nõn nà không chút phấn son trong ánh sáng mờ ảo lại càng hiện lên vẻ quyến rũ không tì vết. Dáng người mềm mại được tôn lên bởi khí chất đằm thắm, lại càng thêm diễm lệ, kiêu sa.
Cả Trần Bác và Trần Dung đều hơi ngẩn ngơ nhìn Tường Vi đang mỉm cười đi tới, họ không thể ngờ chủ nhân của quán bar này lại là một người phụ nữ trẻ tuổi xinh đẹp đến thế.
"Dương Thần, anh giới thiệu nhân viên gì cho tôi thế?" Có người ngoài, Tường Vi thông minh gọi thẳng tên Dương Thần, cả người đoan trang mà không thiếu phần khiêm nhường.
Dương Thần ra hiệu về phía Trần Dung, "Đây là bạn tôi và em gái cậu ấy, mới từ tỉnh Xuyên lên, trong nhà xảy ra chút chuyện nên phải bỏ học đại học, muốn tới Trung Hải làm thuê kiếm chút tiền trả nợ. Tôi nghĩ tới chỗ cô là ổn nhất, có người trông nom cũng yên tâm hơn."
Tường Vi nhanh chóng hiểu ý Dương Thần, bắt đầu cẩn thận đánh giá Trần Dung.
Trần Dung thấy Tường Vi đang tỏa ra khí chất như nữ thần đang mỉm cười nhìn mình, không khỏi đỏ mặt tim đập, cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của Tường Vi.
"Em tên là gì?" Tường Vi hơi khom người, hòa ái hỏi, giống như người chị hàng xóm đang hỏi chuyện em gái.
"Trần Dung, Dung trong hoa sen..." Trần Dung mím môi trả lời.
Tường Vi cười nhẹ: "Đừng căng thẳng, nghe chị nói kỹ này. Tuy em là do Dương Thần giới thiệu tới, nhưng chị cũng chỉ có thể cho em bắt đầu từ việc cơ bản nhất, bưng bê, dọn dẹp vệ sinh. Làm những việc này sẽ rất mệt và bẩn, khách hàng nổi cáu không chừng em còn bị mắng, em có tình nguyện không?"
"Em tình nguyện ạ, ở nhà em luôn chăm sóc bố mẹ, những việc này em đều làm qua rồi, em còn từng đi làm thuê ở mấy tiệm đồ ăn nhanh nước ngoài nữa," Trần Dung vội nói.
Tường Vi cười đầy ẩn ý, đột nhiên giơ tay sờ lên gò má Trần Dung: "Vậy sau này cứ làm việc ở đây đi, chị sẽ bảo Tiểu Triệu và mọi người giúp đỡ và dạy bảo em. Nếu gặp khó khăn thì cứ nói với chị, không cần khách sáo, chị sẽ không để nhân viên của mình bị bắt nạt đâu."
"Vâng!" Trong mắt Trần Dung ầng ậc nước mắt, cười một cách ngây thơ.
Đợi Tiểu Triệu dẫn Trần Dung đi ký hợp đồng làm thủ tục, dặn dò vài việc, Trần Bác – người từ nãy đến giờ vẫn không dám nói nhiều trước mặt Tường Vi – đột nhiên nói: "Cảm ơn cô, tôi biết Dương Thần là người tốt, cô là bạn của Dương Thần, tôi cũng tin cô. Em gái tôi đành nhờ hai người chăm sóc!" Nói xong còn muốn cúi người.
Tường Vi dở khóc dở cười đỡ lấy anh ta, nói: "Em gái cậu thanh thuần đáng yêu như suối nước trong núi vậy, nói thật là trong xã hội hiện nay, quá hiếm có. Nói thật lòng, bên cạnh chị vẫn luôn thiếu một cô gái tốt như vậy để làm trợ lý. Nếu em gái cậu bằng lòng, chị thực sự rất muốn giữ con bé bên cạnh mình, cầm tay chỉ việc dạy nó một số điều. Chỉ sợ người anh như cậu lại phản đối thôi."
Nghe thấy vậy, Dương Thần giật mình, hơi ngạc nhiên nhìn Tường Vi, không ngờ Tường Vi lại nảy sinh ý định nhận đồ đệ, chẳng trách ánh mắt nhìn Trần Dung lại phức tạp như vậy. Chỉ là vừa nghĩ tới Trần Dung đơn thuần lương thiện lại được chị đại giới giang hồ dạy dỗ, Dương Thần lại thấy buồn cười.
Trần Bác nào biết thân phận thực sự của Tường Vi là nữ hoàng thế giới ngầm Trung Hải, cứ ngỡ điều Tường Vi nói là cô sẽ dẫn dắt Trần Dung trong công việc, sao có thể không vui mừng, vội vàng cười nói: "Chỉ cần Tiểu Dung đồng ý, tôi làm anh trai đều chiều theo con bé, ông chủ Tường Vi sẽ không hại chúng tôi, tôi yên tâm."
"Cậu tin Dương Thần và tôi như vậy sao?" Tường Vi cười quái dị hỏi ngược lại.
Trần Bác nghiêm túc gật đầu: "Tôi tin, tôi vừa nghèo, lại vô dụng, Dương Thần vẫn có thể quan tâm tôi, giúp đỡ tôi, không giống người khác coi thường tôi. Nếu tôi không tin cậu ấy, tôi thực sự chẳng bằng cả heo chó! Ông chủ Tường Vi là bạn của Dương Thần, tôi tin câu nói của người xưa ‘Đàm tiếu hữu hồng nho, vãng lai vô bạch đinh’, Dương Thần là người tốt, thì ông chủ Tường Vi đương nhiên đáng tin cậy!"
Tường Vi không nhịn được phì cười: "Cậu còn thú vị hơn cả Dương Thần, nói năng cũng rất ra gì và này nọ... Đã cậu nói vậy rồi, tôi coi như cậu đã đồng ý để tôi dẫn dắt Trần Dung, sau này không được nói tôi tự ý quyết định đâu đấy."
Trần Bác đỏ mặt cười: "Không đâu, không đâu, nói một câu mong ông chủ Tường Vi đừng để ý... Ngoài tổng giám đốc công ty chúng tôi ra, cô là người phụ nữ xinh đẹp nhất mà tôi từng gặp, người như cô sao có thể làm ra chuyện gì có lỗi với những nhân vật nhỏ bé như chúng tôi được... ha ha..."
"Tổng giám đốc công ty các cậu?" Đôi mắt đẹp của Tường Vi lóe lên, nhìn Dương Thần đầy ẩn ý, "Chắc là đẹp như tiên nữ ấy nhỉ?"
Trán Dương Thần hơi rịn mồ hôi lạnh, không dám nhìn thẳng Tường Vi.
Trần Bác đâu biết nhiều uẩn khúc như vậy, có chút sùng kính nói: "Đúng vậy, lúc tôi mới nhìn thấy lần đầu cũng ngây người ra, cũng giống như nhìn thấy ông chủ Tường Vi hôm nay vậy. Nhưng mọi người trong công ty chúng tôi đều rất tôn kính cô ấy, rất nhiều người coi cô ấy là thần tượng để sùng bái."
Tường Vi cười như không cười gật đầu, lại tán gẫu với Trần Bác vài câu chuyện thường ngày, rồi bảo với Dương Thần: "Dương Thần, tôi có chút chuyện muốn nói riêng với anh, tối nay có rảnh không?"
Dương Thần nhìn rõ trên mặt Tường Vi viết dòng chữ "anh mà không đến thì chết chắc", cười gượng gạo: "Rảnh, tôi chắc chắn sẽ đến, ha ha..."
Sau khi xử lý xong việc công việc của Trần Dung, Dương Thần dẫn hai anh em họ Trần đang có tâm trạng tốt trở về căn hộ nơi ở. Trần Bác bận bịu dọn dẹp nơi ở cho Trần Dung, nên cũng không đi làm nữa.
Dương Thần một mình rảnh rỗi, thời gian Tường Vi hẹn là buổi tối, đến bệnh viện thăm Lâm Nhược Khê thì sợ đụng mặt người khác, còn con bé Lý Tinh Tinh kia chắc chắn đang bận dạy học, nghĩ đi nghĩ lại, xem ra chỉ có thể quay về công ty chơi điện tử.
Thế nhưng vừa định xuất phát quay về Ngọc Lôi Quốc Tế, điện thoại di động lại reo lên. Người gọi tới khiến Dương Thần lúc đầu ngơ ngác, sau đó mới nhíu mày nhớ ra người đó là ai — Đường Đường.
Sau khi bắt máy, Đường Đường ở đầu dây bên kia lập tức sảng khoái nói: "Chú, đang ở đâu đấy?"
"Có chuyện gì không?" Dương Thần cảm thấy tốt nhất nên hỏi cho rõ, cô bé này rắc rối lắm.
Đường Đường nói thẳng: "Hôm nay em thi xong, buổi chiều tan học, không có việc gì làm, nên quyết định mời chú đi ăn cơm, lần trước chú đã hứa rồi, không được từ chối."
Dương Thần nhớ lại chuyện này, sờ sờ bụng: "Bây giờ tôi không đói, để muộn tí đi."
"Không được! Chú là đàn ông con trai sao lại keo kiệt thế, nhất định phải đợi chú mời cơm mới chịu tới ở cùng em sao? Em đang một mình trên phố chán chết đi được, chú qua chơi với em đi, hai tiếng nữa rồi mình đi ăn." Đường Đường nài nỉ.
Con gái mà làm nũng là Dương Thần thấy khó xử, do dự đề nghị: "Em về nhà đi, bố mẹ em chẳng lẽ không quản em sao?"
"Hừ, họ làm gì có thời gian để ý đến đứa trẻ không được yêu thương như em đâu, ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi."
"Thế mấy đứa bạn học của em đâu?"
"Toàn mấy đứa nhóc con, ấu trĩ chết đi được... Chú tới đi mà..." Đường Đường xem ra đã nắm thóp được Dương Thần, cứng không ăn thua thì dùng chiêu mềm.
Dương Thần vô cùng u sầu, đứa nhỏ đáng thương làm sao, không cha thương mẹ mến, có khác gì mình lúc nhỏ không? Đừng nhìn người ta có Porsche để lái, nhưng tâm hồn non nớt xem ra còn cô đơn thật sự.
"Được rồi, em đang ở đâu? Tôi qua đón." Dương Thần nghĩ mình cũng không có việc gì, ở cùng cô bé này cũng chẳng sao, dù sao gặp nhau cũng chẳng bao giờ có chuyện gì tốt lành.
"Ngã tư giao giữa đường Trung Ương số 3 và số 14, chú mau tới nhé, em mặc váy ngắn màu hồng đấy!"
Cười khúc khích, Đường Đường cúp điện thoại.
Dương Thần thở dài bất lực, "Con bé ranh con, có cởi sạch ra cũng chẳng có gì đáng xem", tự lẩm bẩm với chính mình, nhưng chân ga dưới chân lại nhấn mạnh lên...
Chưa đầy một khắc, Dương Thần đã thấy Đường Đường trong bộ trang phục màu hồng đáng yêu ở góc phố. Thiếu nữ đội mũ che nắng, khuôn mặt tươi cười thanh thuần xinh xắn, thật khó tưởng tượng nổi "tiểu thái muội" gặp trong đêm hôm nào lại có dáng vẻ đáng yêu như vậy.
Sau khi Đường Đường lên xe, Dương Thần không nhịn được khen ngợi: "Em ăn mặc thế này tốt biết mấy, đẹp hơn nhiều so với cái kiểu người không ra người ma không ra ma trước kia."
Đường Đường bĩu môi không hài lòng: "Đó là trào lưu, nhưng chắc chú cũng không hiểu đâu, không sao, từ giờ về sau trước mặt chú em đều đóng vai em gái thanh thuần là được chứ gì."
"Có khoảng cách thế hệ với em đấy," Dương Thần lầm bầm một câu, hỏi: "Đi đâu?"
"Rạp chiếu phim Trung Hải, đi xem phim!" Đường Đường buột miệng nói.
"Em sớm đã có sắp xếp rồi?" Dương Thần cảm thấy mình bị lừa rồi, "Đừng bảo lại tìm cách chơi xỏ tôi đấy nhé?"
Đường Đường cắn hàm răng trắng ngần, hậm hực lấy ra hai tờ giấy từ trong chiếc túi LV nhỏ màu trắng: "Vé xem phim nhà trường phát, chiếu phim về chủ nghĩa yêu nước, chị đây thấy không nên lãng phí, dù sao cũng không có việc gì làm, nên đi xem thử, chú thấy đây là hại chú à?"
"Phim này tốt," Dương Thần nhìn thấy hình ảnh chiến sĩ dân tộc in trên vé xem phim, cười nói: "Tôi rất thích xem phim liên quan đến lịch sử Hoa Hạ."
"Tại sao?" Đường Đường hỏi đầy nghi hoặc.
"Bởi vì tôi không biết những câu chuyện này," Dương Thần trả lời một cách đương nhiên: "Hiểu rõ lịch sử của đất nước mình mới có thể yêu đất nước mình tốt hơn, cách làm của trường các em là đúng."
Đường Đường bĩu môi: "Toàn là những chuyện cũ rích. Hơn nữa, vé xem phim mỗi người có hai vé, thế mà cả lớp có mỗi mình em là đứa trẻ khổ sở đi xem, lại còn đi với một ông chú đê tiện."
"Không sao, lát nữa vào trong chúng ta ngồi tách ra, em xem của em, tôi xem của tôi," Dương Thần vừa lái xe vừa thản nhiên nói.
"Không được!" Đường Đường đột nhiên đỏ mặt, hơi bẽn lẽn xoa xoa tay, dáng vẻ lộ ra vài phần quyến rũ nhỏ bé không phù hợp với tuổi tác của mình, nói nhỏ: "Người ta là lần đầu tiên đi xem phim một mình với con trai, sao có thể ngồi tách ra được..."
Dương Thần lập tức co rút chân tay, suýt chút nữa nhấn ga đâm sầm vào chiếc xe phía trước!