Người Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Lượt đọc: 2384 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40
Chuyện phòng the

❊ ❊ ❊

"Đàn ông con trai gì mà khóc lóc", Dương Thần thở dài bất lực. Hắn tận mắt chứng kiến, đương nhiên biết Trương Hổ đang đau lòng vì em gái mình. Những lời này chắc không phải giả, nếu không thì người bình thường sẽ chẳng bao giờ dám công khai phản bội trong tình huống oái oăm vừa rồi.

Trương Hổ chợt ngẩng phắt đầu lên, lau sạch nước mắt, thành khẩn nói: "Đại ca, từ nay về sau mạng của Trương Hổ này là của anh, dù có làm trâu làm ngựa cũng không từ nan!"

Dương Thần không nhịn được cười, chế giễu: "Cậu đầu quân nhanh gọn thật đấy. Sao cậu biết tôi muốn làm đại ca giới hắc đạo của các người, sao cậu biết tôi muốn làm đại ca của cậu?"

"Thì... thì...", Trương Hổ nghẹn lời không nói được gì, chỉ đành giở giọng chí phèo: "Trương Hổ tôi ngoài đánh đấm, cướp địa bàn ra thì chẳng biết gì cả, nếu đại ca không chê, hãy để tôi làm vệ sĩ bảo vệ cho anh!"

"Cậu nghĩ tôi cần sao?"

"Ừm..." Trương Hổ trong chốc lát lại tái mét mặt mày, nhớ lại thân thủ đáng sợ của Dương Thần vừa rồi, đành cúi đầu, lí nhí đáp: "Không cần ạ".

Thấy bộ dạng lép vế đó, Dương Thần lại thấy thích gã đàn ông thẳng tính này. Quan trọng hơn, tên đầu trọc này gan dạ mà tinh tế, biết tiến biết lùi. Lúc ở quán bar, nhận ra thân thủ mình không tầm thường, liền cẩn thận dè dặt xin lỗi ngay, không hề cứng đầu. Lần này lại vì em gái ruột mà bộc lộ tình cảm thật, kiên quyết chọn tin tưởng mình để chơi một ván bài sinh tử.

Nghĩ một lát, Dương Thần đứng dậy, bảo với Trương Hổ: "Trương Hổ, tuy tôi sẽ không nhúng tay vào chuyện hắc đạo, nhưng không có nghĩa là tôi không để người khác nhúng tay."

"Đại ca... ý anh là sao?" Trương Hổ cảm thấy tia hy vọng, lập tức ngẩng đầu hỏi.

Dương Thần đi đi lại lại vài bước rồi mới nói: "Trần Đức Hải đi rồi, thế giới ngầm khu vực này sẽ lập tức loạn thành một đống. Tôi cần cậu tiếp quản vị trí của Trần Đức Hải."

Trương Hổ khó xử nói: "Đại ca, tiếp quản địa bàn của lão già đó thực ra không khó. Những tay chân quan trọng nhất của lão đều đã bị tài thiện xạ của anh bắn chết, giờ chỉ còn sót lại mình tôi. Mấy năm nay danh tiếng của tôi trong hội cũng khá, nếu tôi dùng chút thủ đoạn tàn nhẫn, những anh em muốn theo tôi chắc chắn có thể kiểm soát được khu này. Nhưng... nhưng tôi không biết quản lý, hắc đạo cũng có công việc làm ăn, mấy thứ này trước kia đều do một tay lão già đó quản, tôi không hiểu mấy cái đó."

"Mấy chuyện đó cậu không cần lo lắng", Dương Thần cười bảo: "Cậu chỉ cần trấn giữ khu này, đừng để thế lực của Trần Đức Hải tan rã, giữ chặt trong tay là được, chuyện khác tôi sẽ để người khác tới bảo cậu phải làm thế nào."

"Người khác ạ?" Trương Hổ nghi ngờ hỏi: "Không phải đại ca quản sao?"

"Có người thích hợp hơn tôi tiếp quản, sau này cậu cứ nghe lời người đó mà làm việc, chuyện khác đừng hỏi nhiều. Còn về phía Tây Minh Hội, cậu cứ cố gắng thay thế vị trí của Trần Đức Hải, cứ thuận theo ý của Tây Minh Hội là được."

Chẳng đợi Trương Hổ hỏi thêm, Dương Thần xé một mảnh giấy, viết số điện thoại của mình đưa cho Trương Hổ: "Này, đây là số điện thoại của tôi, tôi họ Dương, sau này đừng gọi tôi là đại ca, tôi không phải Trần Đức Hải, không cần cậu làm đàn em."

Trương Hổ vội vàng cầm lấy, siết chặt trong tay, lộ ra nụ cười sảng khoái: "Vâng, đại ca... à không, anh Dương."

Dương Thần hài lòng gật đầu: "Chuyện tiếp theo, cậu cứ tự nhìn mà xử lý đi, tôi sẽ để người liên lạc trực tiếp với cậu, giúp cậu quản lý thế lực khu vực này. Nếu cậu gặp phải hòn đá ngáng đường nào không tự giải quyết được thì có thể gọi điện nói với tôi, tôi sẽ tùy tình hình mà xử lý giúp cậu. Nếu không có chuyện gì đặc biệt quan trọng, thì đừng gọi số này."

Trương Hổ nghe với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, không dám làm trái một chút nào.

Dương Thần nhìn đồng hồ trên tường, chuyến "công tác" này đã ngốn mất gần hai tiếng, đã gần nửa đêm, nhớ tới chuyện đã hứa với Tường Vi, trong lòng có chút hừng hực, liền bảo Trương Hổ: "Thời gian không còn sớm, tôi đi đây. Em gái cậu hiện tại có lẽ vẫn đang ở trong phòng của Trần Phong, Trần Phong bị tôi đánh ngất rồi, chắc không chết đâu. Tôi khuyên cậu, có thể giao Trần Phong cho em gái cậu xử lý, xem như 'gió đổi chiều'."

Trương Hổ nghe đến hai chữ "Trần Phong", trong mắt lóe lên tia tàn nhẫn, trịnh trọng gật đầu: "Anh Dương, tôi và em gái đều phải cảm ơn ơn tái tạo của anh, sau này anh Dương có việc cần đến Trương Hổ, chỉ cần một câu, dù lên núi đao xuống biển lửa cũng không từ chối."

"Không có văn hóa thì bớt nịnh nọt đi, nghe sến súa như lời thoại phim truyền hình cổ trang thập niên 80 ấy." Dương Thần dở khóc dở cười vỗ vai Trương Hổ, rồi đi thẳng ra khỏi thư phòng.

Do Trần công quán đã loạn thành một đống, Dương Thần đi thẳng vào mà không gặp phải bất kỳ sự ngăn cản nào, thong dong bước ra khỏi cổng lớn, hướng về phía nơi đỗ xe lúc đến.

Nhưng đi chưa được một dặm, Dương Thần đã ngạc nhiên phát hiện, bên cạnh rừng cây trong công viên tối tăm phía trước, lại đỗ ba chiếc xe cảnh sát, hơn nữa còn có không ít cảnh sát đứng đó.

Dương Thần không ngu tới mức nghĩ rằng Trần Đức Hải đã báo cảnh sát, đó chẳng khác nào bảo chuột nhờ mèo giúp đỡ, hơn nữa đám cảnh sát này giống như đang đợi phục kích hơn là nói sẽ chủ động làm gì đó, chắc là đang thực hiện nhiệm vụ gì khác, tình cờ ở khu vực này thôi.

Suy nghĩ một lát, Dương Thần quyết định cứ đi như không nhìn thấy đám cảnh sát này.

Nhưng đi chưa được mấy bước, một giọng nói phía sau đã gọi mình lại...

"Đứng lại!"

Giọng nữ trong trẻo êm tai có chút quen thuộc, Dương Thần quay người lại, nhìn thấy người tới, không khỏi lộ ra nụ cười thú vị: "Chà, sao lại là Cục trưởng Thái đây, muộn thế này mà còn đụng mặt nhau, đúng là duyên phận."

Nữ cảnh sát đi tới chính là Thái Nghiên, người mới chỉ gặp qua một lần ở đồn cảnh sát. Trong gió đêm, Thái Nghiên mặc bộ cảnh phục màu xanh đậm, những đường nét trên khuôn mặt rõ ràng mang vẻ anh khí mà phụ nữ bình thường không có. Gương mặt xinh đẹp điểm chút phấn son và bờ môi hồng hào sáng bóng mang vẻ quyến rũ đặc trưng, phong thái xuất chúng như một đóa lan đêm đang nở rộ.

Thái Nghiên nhìn Dương Thần với chút nghi ngờ: "Anh đến đây làm gì?"

"Cái này..." Dương Thần hơi ngượng ngùng xoa xoa tay, cười hì hì: "Cái này, coi như là chuyện riêng tư cá nhân, có thể không nói không?"

Thái Nghiên chán ghét nhìn người đàn ông mặt dày mày dạn trước mắt, nhưng không hề mất cảnh giác. Cô vẫn nhớ rõ hồi đó hắn đã đánh ngã hai dân cảnh dưới quyền mình, mặt không cảm xúc nói: "Cảnh sát hỏi anh, anh phải thành thật trả lời, đây là hỗ trợ điều tra."

Dương Thần ấp úng nói: "Cục trưởng Thái à, thực ra chẳng có gì to tát cả, chỉ là hôn hít một chút với bạn gái ở bên bờ sông thôi. Tôi sờ soạng ngực cô ấy, rồi vén váy lên bóp bóp thịt đùi cô ấy. Nếu còn chuyện gì khác, thì là tôi cũng để cô ấy sờ soạng chỗ đó của tôi... Cô không biết đâu, cô ấy ra tay mạnh thật, chủ yếu là vì phấn khích quá, nói chỗ đó của tôi to hơn mấy thằng đàn ông khác mà cô ấy từng sờ. Lúc đó tôi vui quá, thế là..."

Nghe những lời này, Thái Nghiên lập tức đỏ bừng mặt, nghiến răng nghiến lợi nói: "Câm miệng! Không được nói tiếp!"

Người đàn ông này sao mà vô sỉ thế không biết! Thái Nghiên buồn nôn muốn chết.

Dương Thần nghiêm trang nói: "Cục trưởng Thái, cô bảo tôi hỗ trợ điều tra, tôi đã khai hết cả chuyện phòng the ra rồi, thái độ này của cô thật quá có lỗi với một người dân nhỏ bé thiện lương, hay giúp đỡ cảnh sát như tôi rồi."

Thái Nghiên thật sự muốn xông lên tát Dương Thần một bạt tai, nhưng nghĩ đến việc công, cô nhịn cơn giận xuống, nghĩ đến đạo lý "Quân tử báo thù mười năm chưa muộn", nhỏ giọng vung tay: "Anh cút đi, mau rời khỏi nơi này cho tôi!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:37
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.