“Tại sao?” Sau một hồi im lặng thật lâu, Lâm Nhược Khê mới vô cảm hỏi ba chữ này.
“Cái gì mà tại sao?” Dương Thần hỏi ngược lại.
Lâm Nhược Khê ném chiếc áo khoác trên tay về phía Dương Thần. Cô muốn hỏi tại sao anh lại đột nhiên tận tâm đắp áo cho mình, lại còn mua cơm cho mình, nhưng lời đến cửa miệng lại cảm thấy có chút ngượng ngùng không biết mở lời sao, đành nói: “Tại sao không gọi em dậy.”
“Cô nói cái gì vậy, tôi không biết.” Dương Thần giả vờ vẻ mặt vô tội.
Lâm Nhược Khê nhíu mày, thầm nghĩ người này vẫn vô lại như vậy, “Anh có biết là tôi đang rất vội không? Anh đã thấy tôi ngủ rồi thì phải gọi tôi dậy chứ, lỡ công việc bị chậm trễ thì làm sao!”
“Tôi đã bảo là không biết cô đang nói gì mà.” Dương Thần lấy thuốc lá ra, tự mình châm lửa, quyết không thừa nhận.
Hết cách, Lâm Nhược Khê cũng không thể nói thêm gì nữa, chỉ lạnh lùng bảo: “Không được sự cho phép của tôi thì không được vào phòng sách và phòng ngủ của tôi, nếu không thì dọn ra ngoài.”
“Ha ha...” Dương Thần cười khoái chí, “Dọn ra ngoài? Tôi chưa bao giờ nói muốn dọn vào, là cô bảo tôi dọn vào mà, sao nghe như là tôi nài nỉ cô cho vào ở vậy? Này, cô vợ ngoan ạ, cô nói chuyện nghe vô lý thật đấy.”
“Anh...” Lâm Nhược Khê muốn phản bác, nhưng chợt nhớ ra đúng là từ đầu đến cuối đều là cô yêu cầu anh dọn vào ở, còn chuẩn bị sẵn phòng ốc, mua cả đồ dùng sinh hoạt cho anh, giờ phút này thật không tiện nói thêm gì, đành hậm hực trừng Dương Thần một cái, “Không thèm đôi co với kẻ vô lại như anh, nhớ ngày mai bắt đầu đi tìm việc làm cho đàng hoàng đấy!” Nói xong, cô cuốn theo một làn hương thơm rồi lại đi lên lầu.
Đi được nửa chừng cầu thang, lại nghe thấy tiếng Dương Thần ở dưới lầu vọng lên, giọng bình thản vô vị: “Nhớ ăn cơm đấy.”
Bước chân Lâm Nhược Khê khựng lại, một luồng ấm áp khó tả chảy qua tâm khẩn. Cô ngoái đầu nhìn bóng lưng đang dán mắt vào ti vi hút thuốc, có chút thất thần... Bao nhiêu năm nay, ngoài Vương Ma đã nhìn cô lớn lên, cùng với người mẹ và bà nội đã qua đời, chưa từng có ai dành cho cô sự ấm áp gia đình hay những cử chỉ quan tâm ân cần như vậy, nhất là đối phương lại còn là đàn ông, điều này khiến Lâm Nhược Khê vô cùng không quen.
Cô lại nhớ đến cảnh ban ngày Dương Thần đánh ngất người cha Lâm Khôn đáng ghét rồi ném ra ngoài cửa ngay trước mặt mình để trút giận cho cô, bất giác nảy sinh một nỗi ngượng ngùng khó gọi tên.
Thực ra, lúc Dương Thần đắp áo cho cô, Lâm Nhược Khê đã tỉnh rồi, chỉ là tính tình cô vốn lạnh lùng, căn bản không biết làm sao để bày tỏ tình cảm của mình, cũng chẳng dám mở mắt đối diện với sự thật này, đành tiếp tục giả vờ ngủ.
Giờ phút này nghe Dương Thần không quên nhắc mình ăn cơm, dù trong lòng có chút cảm động nhưng vẻ mặt cô vẫn lạnh nhạt, buông một câu “Không cần anh lo” rồi rảo bước trở về phòng sách.
Vương Ma vừa từ trong bếp bước ra nhìn thấy cảnh này, không khỏi nở nụ cười thấu hiểu.
Trụ sở chính của Ngọc Lôi Quốc Tế nằm tại trung tâm thành phố Trung Hải, sở hữu cả tòa cao ốc văn phòng hơn bốn mươi tầng. Hai chữ “Quốc tế” rõ ràng không phải là hư danh, chỉ riêng việc có thể mở rộng thị trường tại ba nơi là châu Âu, Mỹ và Nhật Bản, trở thành top 10 công ty hàng đầu trong ngành thời trang và mỹ phẩm của nước Hoa Hạ cũng đủ để thấy được quy mô.
Cả tòa cao ốc Ngọc Lôi giống như một đóa hoa tulip màu xám bạc đang vươn mình đứng thẳng, những đường nét tinh tế cùng cách bài trí thanh nhã khiến bất cứ ai bước vào tòa nhà cũng đều cảm thấy sảng khoái tinh thần.
Trong không khí thoang thoảng mùi nước hoa, các loại cây cảnh được sắp xếp đầy tinh tế trong tòa nhà, mang đến một vẻ đẹp tự nhiên cho lối trang trí tông màu trắng nhạt của tòa cao ốc.
Tuy nhiên, điều nổi tiếng nhất ở trụ sở chính của Ngọc Lôi Quốc Tế không phải là phong cách trang trí tươi mới độc đáo, mà là những nhân viên nữ xinh đẹp mặc đồng phục công sở đang đi lại bên trong.
Dù sao cũng thuộc ngành thời trang và mỹ phẩm, nên tỷ lệ nhân viên nữ chiếm đa số áp đảo. Càng chết người hơn là khâu tuyển dụng của Ngọc Lôi Quốc Tế rõ ràng rất chú trọng đến hình ảnh doanh nghiệp. Bất kể là nhân viên nào vào công ty, ai nấy đều là những giai nhân thành thị xinh đẹp kiều diễm, người kém nhất cũng là những cô gái thanh tú đáng yêu. Còn về phía những người mẫu xinh đẹp trong công ty hoặc những mối quan hệ hợp tác thì càng khiến người ta tha hồ tưởng tượng.
Thế nên, những gã đàn ông cô đơn chốn đô thị cứ lởn vởn xung quanh Ngọc Lôi Quốc Tế nhiều vô kể, ai cũng mơ tưởng có thể “câu” được một người phụ nữ bên trong, chỉ là số người thành công thì ít đến tội nghiệp.
Trong một môi trường như vậy, có thể vào làm việc tại Ngọc Lôi Quốc Tế, tất nhiên đã trở thành lựa chọn tuyệt vời nhất trong lòng vô số đàn ông. Có thể tưởng tượng được, khi Ngọc Lôi Quốc Tế đăng tin quảng cáo tuyển người cho bộ phận quan hệ công chúng, số lượng đàn ông chen chúc nhau nộp hồ sơ đã khủng khiếp đến mức nào!
Vì thế, trong đợt tuyển dụng của Ngọc Lôi Quốc Tế, họ đã đưa ra yêu cầu đặc biệt dành cho ứng viên nam: Thứ nhất, ứng viên nam phải có bằng cử nhân trở lên của các trường đại học thuộc top 50 toàn cầu.
Thứ hai, ứng viên nam phải thông thạo hai ngoại ngữ trở lên.
Điều kiện này vừa đưa ra, những gã đàn ông muốn “đục nước béo cò” thử vận may liền ngẩn tò te. Người có được điều kiện này thì rảnh rỗi đâu mà đi làm quan hệ công chúng ở Ngọc Lôi Quốc Tế!? Không phải là kim lĩnh (giới nhân viên thu nhập cao) thì cũng là tinh anh trong doanh nghiệp rồi, mỹ nữ tuy quan trọng, nhưng có tiền rồi thì mỹ nữ còn thiếu sao?!
Kết quả là, trong hàng chục người đến tòa cao ốc Ngọc Lôi Quốc Tế để tham gia vòng phỏng vấn cuối cùng hôm đó, số nam giới chưa đầy mười người. Mà những kẻ này, ai nấy đều khoác trên mình hàng hiệu, thần sắc kiêu ngạo không coi ai ra gì, rõ ràng là mấy cậu ấm chơi bời lêu lổng, tự cho mình là “bố thiên hạ”. Mục đích của họ, nói là đến ứng tuyển thì chi bằng nói là đến đây để giải sầu, tìm kiếm mỹ nhân thì đúng hơn.
Giờ phút này còn năm phút nữa là bắt đầu hai bài kiểm tra cuối cùng, một là thi viết, hai là vấn đáp trực tiếp với giám khảo. Trong đại sảnh chỉ còn lại hơn ba mươi người, các cô gái đa phần đều tỏ ra căng thẳng, trong khi bảy tám gã đàn ông còn lại thì trông rất thoải mái tự tại.
Ngồi trong đại sảnh hình cánh quạt rộng lớn, bên cạnh Dương Thần vừa vặn có một gã đàn ông mập mạp, mặt mày bóng lưỡng, mắt híp lại, khoác trên mình bộ vest Armani.
“Này, ông bạn, ngắm trúng đóa nào rồi?” Gã béo cười cười đầy vẻ đồi bại, ghé sát lại hỏi.
Dương Thần nghi hoặc nói: “Ngắm trúng đóa nào là sao?”
“Còn giả vờ!” Gã béo cười ranh mãnh: “Ông bạn à, không cần phải giấu diếm thế đâu, cùng lắm thì tôi nói trước, tôi ngắm trúng trưởng phòng quan hệ công chúng Mạc Thiến Ni rồi đấy. Được rồi, đến lượt ông nói đi!”
Dương Thần cạn lời trước sự thẳng thắn của gã béo, cười nói: “Tôi chỉ đến ứng tuyển thôi, tôi có vợ rồi.”
“Điêu vừa thôi! Phịa ra thế ai mà tin!” Gã béo nhìn Dương Thần đầy khinh bỉ, “Người thông minh nói chuyện thẳng thắn, mấy anh em ngồi đây ai không phải có chút tiền nhàn rỗi không chỗ tiêu nên mới đến tìm mỹ nhân? Ông mặc bộ CK mẫu mới nhất mùa hè năm nay đi ứng tuyển làm nhân viên quan hệ công chúng quèn, ông tưởng tôi là kẻ ngốc hay chính ông là kẻ ngốc hả? Còn vợ với chả con... Ông nói ông có mười cô bồ tôi còn tin, chứ rảnh hơi đâu đi lấy vợ về quản mình cơ chứ?”
Dương Thần vẻ mặt kinh ngạc, lặng lẽ lắc đầu thở dài: “Sao trong nước lại còn cởi mở hơn cả nước ngoài thế này, thế đạo thay đổi nhanh vậy sao? Chẳng lẽ anh đây thực sự trở thành người đàn ông tốt của thời đại rồi ư?” Nghĩ vậy nên anh cũng không thèm để ý đến gã béo ngồi cạnh đang lải nhải nữa.
Đúng lúc này, cửa đại sảnh được đẩy ra, một người phụ nữ mặc bộ vest đen ôm sát, áo sơ mi trắng muốt, búi mái tóc dài đang bước vào với dáng đi uyển chuyển, phía sau còn có ba, bốn cô nàng nhân viên văn phòng xinh đẹp tay ôm tài liệu đi theo.
“Đến rồi, đến rồi! Lại là Mạc Thiến Ni đích thân đến làm giám khảo chính...” Gã béo bên cạnh cứ như vừa dùng thuốc lắc vậy, kích động vặn vẹo cái mông phì nhiêu trên ghế, hai mắt rực lên tia nhìn như sói đói chằm chằm nhìn vào mỹ nhân đồng phục được gọi là Mạc Thiến Ni kia. Không chỉ gã béo kích động, mà ngay cả mấy gã đàn ông khác cũng đều lộ ra ánh mắt nóng bỏng, rõ ràng bọn họ đều coi đóa hoa kiều diễm kia là con mồi rồi!