Khi cảnh sát xuất hiện, người dân xung quanh đều đã đổ dồn lại, xì xào bàn tán liệu Dương Thần có gặp xui xẻo hay không.
“Ừm… là tôi sao?” Dương Thần nghi hoặc ngẩng đầu, không hiểu tại sao lại có cảnh sát tìm mình, chẳng lẽ là chính quyền trong nước phát hiện ra hắn rồi? Không đúng, nếu là vậy, người phái đến hẳn phải là đặc công cơ mật, hơn nữa phải là đột kích đánh úp vào ban đêm mới đúng, sao lại là ba tên cảnh sát nhỏ bé thế này.
Viên cảnh sát chìa thẻ chứng nhận ra, lạnh lùng nói: “Tôi là Đại đội trưởng Phùng Bưu của đồn cảnh sát khu Tây, có người tố cáo cậu có hành vi đánh nhau gây rối và mưu sát thanh thiếu niên, bây giờ phải lập tức đưa cậu về đồn phối hợp điều tra!”
Hóa ra là chuyện này… Dương Thần chợt hiểu ra, xem ra là Trần Phong bị đánh chạy kia đã giở trò quỷ, xã hội đen lại dám tìm cảnh sát đến làm việc giúp!
Lão Lý bên cạnh sốt ruột, vội vàng tiến lên giải thích: “Các đồng chí cảnh sát, các anh bắt nhầm người rồi! Đó là do Trần Phong và đám kia đến đòi tiền bảo kê, Dương Thần lúc nãy là tự vệ thôi!”
“Hừ, có bắt nhầm người hay không chúng tôi tự nhiên sẽ điều tra rõ! Tôi chỉ thấy con trai Trần tổng bị đánh đến mức thổ huyết, chứ chẳng thấy gã này bị tổn thương gì cả!” Phùng Bưu nói xong, cũng chẳng thèm để ý đến Lão Lý, vung tay ra hiệu cho hai viên cảnh sát tiến lên khống chế Dương Thần.
Dương Thần cũng không chống cự, sau khi bị còng tay chỉ khẽ thở dài một tiếng, dặn Lão Lý: “Đừng lo, cháu không làm chuyện gì khuất tất, không sao đâu. Quầy thịt dê này bác giúp cháu trông coi, trời muộn rồi mà cháu chưa về thì bác giúp cháu đẩy về nhà nhé.”
“Đừng nói nhảm, đi mau!” Phùng Bưu quát lớn.
Lão Lý còn muốn nói gì đó, nhưng cũng biết không giúp được gì, đành thở dài ngao ngán nhìn Dương Thần bị cảnh sát áp giải lên xe.
Đợi Phùng Bưu và những người khác đưa Dương Thần đi rồi, người dân và tiểu thương xung quanh mới bắt đầu chửi bới, chẳng qua cũng chỉ là những lời như cảnh sát với trùm xã hội đen “thông đồng làm bậy”, “quan lại và bọn cướp là một giuộc”, nhưng những lời này trước mặt cảnh sát thì bọn họ chẳng dám nói ra.
Dọc đường bị đưa vào đồn cảnh sát, Dương Thần lập tức bị kéo vào phòng thẩm vấn. Trong căn phòng vô cùng nghiêm túc này, Dương Thần có chút tò mò nhìn dáo dác xung quanh, nói thật lòng thì trước đây hắn không ít lần vào đồn cảnh sát, nhưng đây là lần đầu tiên vào với tư cách là một phạm nhân.
Phùng Bưu gọi hai viên cảnh sát có thể hình vạm vỡ vào phòng rồi cười lạnh vài tiếng: “Nhìn bộ dạng nhàn nhã của cậu kìa, còn có thời gian ngó nghiêng căn phòng này, lát nữa tôi quay lại xem cậu còn tâm trạng đó không.” Nói xong, “rầm” một tiếng đóng cửa sắt đi ra ngoài.
Dương Thần không bận tâm ngồi xuống, bình tĩnh nhìn hai viên cảnh sát cũng ngồi xuống đối diện, bọn họ đang trừng mắt nhìn hắn như thể nhìn con mồi.
Một viên cảnh sát có bộ râu quai nón bắt đầu tra hỏi: “Họ tên?”
“Dương Thần.”
“Giới tính?”
“Nam…” Dương Thần rất phối hợp trả lời, mặt nở nụ cười.
“Tuổi?”
“24.”
“Quê quán?”
“Trung Hải.”
…Sau một loạt câu hỏi đơn giản mà phiền phức, Dương Thần vẫn thản nhiên đáp lại không chút vội vã, dù là câu hỏi ngớ ngẩn đến đâu cũng trả lời rất vui vẻ, ngược lại khiến hai cảnh sát kia có chút bực dọc. Dù sao bọn họ nhận chỉ thị của Phùng Bưu là tìm cớ để dạy dỗ Dương Thần, giờ đây Dương Thần phối hợp thế này, đã xứng đáng là gương mẫu tiêu biểu của nghi phạm rồi, làm sao khơi mào cớ sự để cho hắn nếm chút đau khổ đây?
Cuối cùng, viên cảnh sát da ngăm đen nảy ra một kế, hỏi: “Hôm nay ở chợ rau cậu đã đánh sáu thanh thiếu niên, có chuyện này không?”
“Chuyện không phải tôi đánh bọn họ, mà là bọn họ muốn đòi tôi tiền bảo kê, bọn họ tống tiền trước, tôi có quyền tự vệ.” Dương Thần đáp.
“Bọn họ có đòi tiền bảo kê hay không tôi không rõ, nhưng cậu ra tay trước, phải không?” Viên cảnh sát râu quai nón cười khẩy hỏi.
“Phải…” Dương Thần thành thật gật đầu, “Nhưng tôi cho rằng cái sai không nằm ở tôi, cùng lắm tôi có thể kiện bọn chúng ra tòa.”
“Còn kiện cáo… một thằng bán thịt dê xiên…” Viên cảnh sát mặt đen khinh bỉ lầm bầm vài tiếng, lấy ra một tệp tài liệu chỉ vào chỗ ký tên nói: “Ký tên cậu vào đây, biểu thị cậu nhận tội, và bồi thường khoản tiền thỏa đáng cho người bị hại.”
Dương Thần liếc nhìn qua, hóa ra là một bản nhận tội đã chuẩn bị sẵn, các loại tội danh cộng lại đủ để cho hắn ngồi tù nửa đời người! Biểu cảm của Dương Thần trở nên thú vị, cười lạnh: “Cảnh sát à, thứ này, tôi nghĩ không hợp pháp đâu nhỉ… Tôi còn chưa nói gì, sao đột nhiên lại lòi ra nhiều tội danh thế này.”
Viên cảnh sát mặt đen đập mạnh tay xuống bàn: “Cậu đang chất vấn chúng tôi, cho rằng chúng tôi hãm hại cậu đấy à!? Cậu có biết mình đang ở đâu không hả!?”
“Tôi chỉ nói sự thật thôi.” Dương Thần trong lòng hiểu rõ, hai kẻ này đã quyết tâm ép mình vào tội, không khỏi, trong mắt toát ra vài tia khí lạnh.
Hai viên cảnh sát tự nhiên biết Dương Thần sẽ không ký vào văn bản này, người bình thường chỉ cần biết chữ thì chẳng ai dại dột mà tự nguyện vào tù ngồi nửa đời người cả, lý do sử dụng văn bản này chỉ có một —— chọc giận Dương Thần! Rõ ràng, bọn họ đã làm được.
“Nhóc con, cậu đây là không phối hợp điều tra với chúng tôi, cậu có biết hậu quả sẽ thế nào không!?” Gã râu quai nón đứng dậy, chậm rãi bước ra sau lưng Dương Thần, hai tay nắm chặt khiến khớp xương kêu răng rắc.
Dương Thần liếc nhìn camera giám sát trong phòng, đoán chừng hình ảnh trong này chỉ có cảnh mình chống đối cảnh sát thôi, còn chuyện xảy ra tiếp theo người bên ngoài căn bản sẽ không biết, cho dù có biết thì chuyện trong đồn cảnh sát ai mà dễ dàng truyền ra ngoài chứ.
Xem ra trên thế giới này, đâu đâu cũng có loại nhân viên cảnh sát phẩm hạnh thế này nhỉ…
“Tôi không biết mình sẽ có hậu quả gì, nhưng hai người các anh, chắc chắn sẽ có hậu quả mà các anh không thể ngờ tới…” Dương Thần dường như vô tình quay đầu lại, lộ hàm răng cười với viên cảnh sát râu quai nón.
“Mày tìm chết!”
Thấy Dương Thần cuối cùng cũng có những lời lẽ xúc phạm cảnh sát, viên cảnh sát râu quai nón vung tay định túm lấy cổ áo Dương Thần, tay kia thì nắm đấm chuẩn bị giáng xuống!
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, tay của gã râu quai nón lại vồ vào khoảng không, chỉ thấy Dương Thần đã đứng dậy từ lúc nào, vươn tay ngược lại túm lấy cổ áo của gã!
“Anh muốn làm thế này phải không…” Dương Thần cười quái dị, một cú móc câu giáng thẳng vào bụng gã râu quai nón!
Chỉ thấy toàn thân gã râu quai nón co giật, cuộn người đổ gục xuống đất.
Viên cảnh sát mặt đen giận dữ đứng dậy: “Mày dám tập kích cảnh sát!” Nói đoạn, chẳng màng gì nữa liền rút khẩu súng lục 54 từ bên hông ra, nhắm thẳng vào Dương Thần!
Nhưng Dương Thần căn bản không thèm để ý đến họng súng đen ngòm kia, nhanh như chớp bước một bước, trong nháy mắt đã di chuyển ra sau lưng viên cảnh sát mặt đen, ngón tay nhẹ nhàng điểm vào cánh tay hắn, cánh tay đó như bị điện giật, rung lên bần bật, khẩu súng lục 54 trên tay lập tức rơi xuống đất!
Viên cảnh sát mặt đen còn chưa kịp phản ứng, đã thấy gáy tê rần, sau đó cả người ngất lịm đi…
Dương Thần nhặt tờ tài liệu bất hợp pháp kia lên từ trên bàn, cười quỷ dị nói: “Chiêu trò này xem ra các anh thường dùng lắm nhỉ, không biết nếu để lộ ra ngoài thì sẽ ra sao đây.”