Nhật Bản Chiến Quốc Tẩu Nhất Tao

Lượt đọc: 3235 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10. Xưa nay không lợi chẳng ai làm

❊ ❊ ❊

Để làm thị tất, người ta cần dùng những quả hồng còn xanh chát không thể ăn được, hoặc là những loại hồng dại phẩm chất kém, những thứ này vốn dĩ chẳng đáng là bao.

Chắc hẳn nhiều người đã từng thấy cây hồng, trái sai trĩu cành, vừa to vừa đầy đặn, lại ngọt mềm. Thế nhưng, hồng ở thời đại này cũng như mọi loại nông sản khác, chưa hề trải qua quá trình lai tạo và tuyển chọn giống quy mô lớn, nên trên một gốc cây, số quả có thể ăn được chẳng kết ra là bao.

Tuy đây là một tin tốt, nhưng Tiểu Bình Thái chẳng lấy làm vui mừng. Điều này cùng lắm chỉ đảm bảo nguyên liệu dồi dào, không lo việc thiếu hụt nguồn cung ở thượng nguồn mà thôi.

Vấn đề lớn nhất của thị tất là gì? Chính là thời gian thành sơn quá dài!

Dài đến mức nào ư? Hồng phải được giã nát, cho vào thùng gỗ đậy kín, đào hố sâu hoặc xây kho nơi râm mát để cất giữ, thời gian mở hũ sử dụng sớm nhất cũng là mười hai tháng. Thế nhưng thị tất mười hai tháng phẩm chất rất tầm thường, khó mà dùng được việc, nhiều lắm chỉ để quét sàn nhà. Muốn sử dụng bình thường cho mọi mục đích thì cần cất giữ trên ba mươi sáu tháng, còn muốn có thị tất hoàn hảo thì phải cất giữ tới sáu mươi tháng.

Tiểu Bình Thái vừa dứt lời, mọi người ở đó đều hiểu ra, thị tất quả là thứ khó mà nhúng tay vào.

Nếu tính theo chu kỳ sản xuất ba năm, thì ba năm đầu hoàn toàn là bù lỗ, không có lấy một xu lợi nhuận. Còn cần lượng lớn nguyên liệu và thiết bị, lại phải có không gian lưu trữ rộng lớn. Dùng một câu hiện đại mà nói, thì chính là vốn đầu tư khổng lồ, chu kỳ thu hồi vốn cực dài, đồng thời rủi ro không thể kiểm soát.

Với món này, sự hứng thú của mọi người liền giảm đi đáng kể. Một cân thị tất giá trị một trăm tiền quả thực rất đắt, nhưng tính cả thời gian chuẩn bị và quảng bá trước khi bán, thì ít nhất bốn năm sau mới bắt đầu có lãi. Trước đó, hoàn toàn là phải bù lỗ, hiện tại Tiểu Bình Thái đã đổ vào đó hơn một ngàn quan, suýt soát hai ngàn quan rồi, tiền quan tài của Cương Lương thúc phụ cũng đã bị đào rỗng, tiền cưới vợ của Tiểu Bình Thái cũng bị khoét sạch sành sanh.

Sơn Nội Nghĩa Thắng liền thắc mắc, tại sao thương nhân Triều Tiên lại có thể sản xuất ra thị tất? Là họ có bí quyết thúc chín nào hay còn biện pháp nào không ai hay biết chăng?

Tiểu Bình Thái biết, Nhật Bản thời đại này bề ngoài nhìn vào thì như đang ở trong thời kỳ va chạm và giao lưu mãnh liệt với thế giới, nhưng thực tế hiểu biết về bên ngoài lại vô cùng, vô cùng ít ỏi. Đến nỗi sau này Phong Thần Tú Cát thậm chí còn không biết sự tồn tại của châu Âu và châu Mỹ, cho rằng Thiên Trúc mới là điểm tận cùng của thế giới.

Mặc dù Triều Tiên là nước láng giềng sát vách, nhưng thực tế những tập đoàn võ sĩ thuộc tầng lớp biết chữ này lại hiểu biết rất ít về Triều Tiên. Nếu có chút hiểu biết thì cũng đều là thông qua mấy thứ giấy cũ nát như "Cổ Sự Ký", "Nhậm Na Chiến Ký" mà có được.

Tiểu Bình Thái biết làm sao đây, đành phải phổ cập kiến thức địa lý cho mấy vị đại lão đang ở trong vùng mù kiến thức này thôi.

Đặc sản lớn nhất của Triều Tiên, ai ai cũng biết, chính là Cao Ly sâm! Nhưng Cao Ly sâm có phải là đồ hoang dã không? Tất nhiên là không! Dã sơn sâm đều ở trong rừng sâu núi thẳm vùng Đông Bắc và nước Nga, còn Cao Ly sâm phần lớn đều được trồng dưới đất như củ cải vậy.

Thời kỳ đầu gọi là Cao Ly bạch sâm, do kỹ thuật hấp sấy chưa đạt chuẩn, dễ bị hư hỏng nên ban đầu tiêu thụ không tốt lắm. Nhưng về sau nhờ cải tiến kỹ thuật hấp sấy, cùng với việc lai tạo giống tốt, đã phát triển ra Cao Ly hồng sâm. Thứ này mới lợi hại, dược tính cao, lại bảo quản được lâu.

Sau đó, Tuyên Huệ Sảnh - cơ quan quản lý phân phối hạn ngạch thương mại của Triều Tiên, bắt đầu phân chia hạn ngạch xuất khẩu Cao Ly sâm và các loại đặc sản Triều Tiên khác. Thương nhân Long Loan hùng mạnh nhờ giao thương với Trung Quốc trỗi dậy trước tiên, theo sau đó là thương nhân Đông Lai, những người thực hiện buôn lậu, giao thương chính ngạch, thậm chí là cướp bóc vũ trang với Nhật Bản cũng nhanh chóng vươn lên.

Những thương đoàn này thông qua ngoại thương mà tích lũy được khối tài sản kếch xù, đồng thời thời gian để Cao Ly sâm trưởng thành ngắn thì tám năm, dài thì ba mươi năm, ngươi so độ kiên nhẫn với bọn họ sao? Chẳng phải là nói đùa ư? Thế nên thương nhân Triều Tiên trong điều kiện vừa có kiên nhẫn vừa có vốn, mới có thể chế tạo thị tất theo quy mô lớn, hơn nữa người ta bán ở Nhật Bản không được thì còn có thể chở sang Trung Quốc bán.

Thứ này kiểu gì cũng có kẻ biết hàng, hoàn toàn không sợ không bán được, thậm chí còn có thương nhân Giang Nam trực tiếp lái thuyền từ sông Dương Tử sang Triều Tiên thu mua thị tất. Nếu trong độc giả có người Ôn Châu, có thể hỏi kỹ các bậc cha chú quê nhà, Ôn Châu từng có đặc sản quạt và ô làm từ vỏ thị tất. Giá cả tôi còn nhớ rất rõ, giá thu mua chính thức những năm năm mươi thế kỷ trước là hai hào bốn xu nhân dân tệ một chiếc quạt thị tất. Kiếm được nhiều hơn hẳn đám nông dân bán mặt cho đất bán lưng cho trời, rất nổi tiếng, thậm chí còn từng đem đi xuất khẩu.

Giờ thì vấn đề đã nói rõ ràng rồi, thị tất là một ngành kinh doanh tốt, đầu ra hoàn toàn không có vấn đề gì, phẩm chất cũng không kém sinh sơn bao nhiêu. Giá bán rất đáng mừng, lợi nhuận cực kỳ lớn.

Thế nhưng chu kỳ lại dài!

Tế Xuyên Xuân Cung ngồi ở thượng thủ, vẫn luôn chăm chú lắng nghe mọi lời thuật lại của Tiểu Bình Thái, giờ đây ưu nhược lợi hại đều đã bày ra trước mắt mọi người.

Sơn Nội Nghĩa Trị nghe xong cũng thấy chóng mặt, ông trước nay luôn cho rằng đồ vật làm ra là để mang đi bán, chỉ là vấn đề lãi nhiều hay lãi ít. Kiểu kinh doanh mà ít nhất bốn năm không có bất kỳ thu nhập nào, thậm chí có thể sáu năm vẫn không có thu nhập như thế này, ông hoàn toàn chưa từng làm qua. Thời gian dài dằng dặc thế này, sinh đứa con cũng đã có thể ra ngoài đi mua nước tương rồi.

Nếu là một trăm quan, hai trăm quan thì còn được, người ngồi đây không ai là quá nghèo, tuy xót tiền nhưng cũng không đến mức sống dở chết dở. Thế nhưng hiện tại chỉ mới bày biện ra mà đã tốn gần hai ngàn quan, số tiền khổng lồ như vậy, đủ để kéo vài ngàn viện quân đánh một trận hội chiến rồi.

"Tiểu Bình Thái, có phải trong tay ngươi cũng chẳng còn mấy tiền rồi không?" Tế Xuyên Xuân Cung rốt cuộc cũng lên tiếng.

"Còn đủ để tiếp tục làm thị tất nữa không?" "Cũng tạm đủ ạ, dù sao nến và tiền Vĩnh Lạc mỗi tháng cũng thu về được không ít." Tiểu Bình Thái thầm nhẩm tính.

"Thế này đi, tiền quan tài của lão phu vẫn còn một ngàn quan, coi như lão phu nhập cổ phần, thế nào?" Tế Xuyên Xuân Cung lời chưa dứt đã khiến mọi người sửng sốt, ngay tại chỗ muốn đưa cho Tiểu Bình Thái một ngàn quan.

Khiến Tế Xuyên Thải Nữ đang ngồi phía dưới giật mình suýt chút nữa nhảy dựng lên, gia cảnh nhà mình sao hắn lại không biết chứ. Đừng nhìn Tế Xuyên gia là phổ đại gia lão, hai cha con có gần ba ngàn quan tri hành, nhưng chi tiêu cũng lớn lắm. Một ngàn quan của cha hắn e rằng thực sự là toàn bộ tiền quan tài rồi, cộng thêm Tế Xuyên Xuân Cung đã sáu mươi, thời đại này, còn sống được mấy năm nữa chứ? Có lẽ căn bản không chờ được đến lúc chia cổ tức.

"Tiểu Bình Thái tinh minh như vậy, đã bao giờ thất thủ chưa?" Tế Xuyên Xuân Cung nhìn con trai, mỉm cười nói một câu.

Phải rồi, Tiểu Bình Thái đã bao giờ thất thủ chưa? Nói một câu khó nghe thì trên toàn mạng Internet, chỉ riêng một trang web đã có tới chín triệu sáu trăm ngàn cây bút, người xuyên không về thời kỳ Chiến Quốc Nhật Bản nhiều vô kể, Tiểu Bình Thái là người duy nhất điều tra đặc sản địa phương từ thời Chiến Quốc đến thời Edo nhiều và chi tiết đến thế.

Những thứ đã khai thác, đã thu mua, cái nào chẳng lợi nhuận dồi dào, tiền đồ rộng mở, được lịch sử chứng minh, sự thật bày ra trước mắt, chắc chắn là thứ kiếm được tiền.

Giờ đây, bậc lão luyện như Tế Xuyên Xuân Cung, người đã ăn tới mấy vạn bát cơm, cũng đã xuống tay đặt cược rồi.

Còn ai do dự nữa?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:99
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.