Những Quân Cờ Domino

Lượt đọc: 135 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
Mắt quỷ

❊ ❊ ❊

Những buổi sáng tiếp theo ở Sài Gòn trở nên thú vị, Khanh và An đã bắt đầu thuộc được đường từ nhà ông Nam tới Ally café. Vì ông đang bận tối mặt với những cuộc họp liên tiếp nhau nên hai người được toàn quyền sử dụng xe cộ vẫn để không dưới sân với điều kiện phải chăm sóc cẩn thận. Nội thất căn nhà đã hết làm Khanh buồn cười. Mấy chú chó cảnh đáng yêu trong nhà cũng đã thôi “làm quen” với hai đứa. Chúng thường xuyên chạy quanh Khanh như một đám con lóc nhóc của bà mẹ đơn thân chân dài. An cũng đã tìm được một góc yên tĩnh nơi cậu có thể để laptop xuống và làm việc. Nói chung Khanh đã quen với mọi thứ và ngược lại, mọi thứ cũng đã có vẻ quen với cô.

Khanh đi làm ngay ngày hôm sau. An thi thoảng mới đến phụ còn thì lặn không sủi tăm, cậu bảo rằng có vài việc riêng cần giải quyết. Suy cho cùng, Khanh biết An vào Sài Gòn cả mùa hè cũng chỉ vì cô. Thật tình An chẳng mê mệt Demo như Khanh, nhưng chiều ý và bảo vệ Khanh thì An cứ làm như đó là bổn phận của cậu vậy.

“Không phải người yêu.” An lắc đầu mỉm cười đầy ẩn ý.

“Không phải người yêu thì cần gì bám theo như hình với bóng?” Chị nhân viên trong quán trêu hai người nhân một lần An đến đón Khanh.

“Em nợ cậu ấy nhiều tiền quá, cậu ấy phải theo dõi con nợ đó chị.” Khanh nói chen vào.

Thái độ úp mở đó càng khiến các nhân viên của quán cứ đinh ninh An phải là gì đó của Khanh. Khanh thường giả vờ cười cho những phỏng đoán vô căn cứ thêm tính hấp dẫn. Với cô, An chỉ là một người bạn thân thiết. Đôi khi, thế là đủ. Nếu bạn yêu luôn cả cậu bạn thân nhất, hẳn đời bạn phải rất u tối và ít lựa chọn. Tình bạn nếu có chút may mắn thì có thể trở thành tình yêu chứ tình yêu thì khó lắm mới có thể quay về tình bạn. Mạo hiểm người bạn thân nhất của mình cho một tình cảm may rủi tất nhiên không phải ý kiến hay.

Trời bỗng hanh nóng như chiếc lò thiêu khổng lồ nhốt những sinh vật vô tội phía dưới. Hôm nay An không đến quán. Thời tiết thất thường, cũng chưa phải cuối tuần nên chỉ có vài ba người khách lác đác kiếm tìm khoảnh khắc nghỉ ngơi giữa những cung giờ làm việc. Khanh để ý đến anh chàng mặc gile bò ngồi ở góc quán. Hôm qua anh ta cũng có mặt, ngồi đúng góc đó, vẫn chiếc áo khoác ấy và laptop trước mặt. Cô có cảm giác đã thấy qua chàng thanh niên này ở đâu đó. Bất giác cô giật mình khi chạm phải ánh mắt thờ ơ của chàng trai nhìn ngược lại. Bị phát hiện, Khanh lúng túng, cố tỏ ra chỉ là vô tình. Có rất nhiều người bạn cứ ngỡ là quen lắm, suy cho cùng chỉ là gương mặt của họ quá phổ biến.

Một người đàn ông bước vào, thu hút ánh mắt của mọi nhân viên trong quán. Anh ta có dáng người thanh mảnh, gương mặt xương xương, chiếc áo khoác bóng với miếng da kẻ ca–ro ở cánh tay, khoá kéo hở ra viền cổ sơ–mi đỏ, chiếc quần âu vừa vặn cùng đôi giày da, đuôi mắt kéo dài một đường liner nửa vô ý, nửa cố tình. Đến Khanh còn chẳng mấy khi liner mắt, nhưng sự tự tin toát ra từ anh ta khiến mọi điều kỳ dị đều bỗng được dung hoà. Thay vào đó là vẻ chuyên nghiệp và khiếu thẩm mĩ đặc biệt của một người có lẽ đã quen với những ánh nhìn xét đoán.

Khi anh ta tiến lại gần, Khanh nhanh chóng nhận ra đó là Andre – chuyên viên trang điểm nổi tiếng nhất nhì thành phố. Anh nổi bật trong vai trò quản lý người mẫu vài năm gần đây, một nhà ảo thuật đưa rất nhiều cô gái vô danh trở nên nổi tiếng. Khanh từng xem vài show trình diễn của Andre trên tivi. Họ nói Andre có biệt danh là Mắt quỷ, một phần vì khả năng nhìn người đáng kinh ngạc, phần vì anh ta luôn liner viền mắt thành những đường dài kỳ quặc như cô đang nhìn thấy. Khanh chăm chú nhìn vào bàn tay phù thuỷ của Andre, bàn tay ấy nhỏ và thon như tay con gái, một chiếc nhẫn bạch kim sáng lên trên ngón trỏ. Những ngón tay gầy và thẳng có thể khiến bất cứ cô gái nào cũng mong ước được sở hữu. Andre đảo mắt nhìn quanh quán như muốn tìm một góc hợp với mình rồi ngồi xuống một bàn gần cửa sổ, có vẻ đang chờ ai đó. Khu vực Andre ngồi thuộc dãy bàn mà Khanh phục vụ, nên mặc dù có chút gượng gạo, cô vẫn phải tiến về chỗ người khách đặc biệt.

Andre hỏi mà không ngước lên:

“Ông Hoàng có đây không em?”

“Dạ không thưa anh.” Khanh trả lời gọn lỏn khi nghe thấy tên ông chủ, không thêm thông tin gì.

Có lẽ ngạc nhiên bởi giọng nói Hà Nội giữa Sài Gòn, Andre ngẩng lên nhìn Khanh. Cô thoáng bối rối, quả thật Andre có đôi mắt rất kỳ lạ, sâu và xanh biếc – không biết đó là màu mắt gốc của anh hay hiệu quả của contact lens, nhưng nó như hút người ta vào một hố sâu không lối thoát. Khanh quay về hướng khác khi thấy mình đang có những tiếp xúc không cần thiết. Andre vừa giở quyển thực đơn vừa nói:

“Em là nhân viên mới ở đây à?”

“Vâng.” Khanh trả lời gượng gạo, đây là kiểu câu hỏi cô ghét nhất. Mới thì sao mà không mới thì sao chứ, cứ phải chứng tỏ mình là khách quen rành hết các nhân viên sao? Loại người tự cho rằng mình rất quan trọng này có thể dễ dàng bắt gặp ở khắp các quán.

“Em có khuôn mặt rất cá tính và dáng người hoàn hảo để trở thành người mẫu.”

Khanh thật sự bối rối trước cách nói của Andre. Nếu đây là cách để anh cưa cẩm những cô gái trẻ, thì e rằng không có hiệu quả với cô. Không phải lần đầu tiên cô nghe điều này, Lam đã từng nhiều lần nói điều tương tự như vậy, nhưng cách nói thẳng thừng và ánh nhìn không chút che giấu của người lạ khiến Khanh không biết nên phản ứng ra sao. Cô hít một hơi, mỉm cười:

“Cảm ơn anh. Em nghe thế nhiều lắm rồi ạ!”

Khanh hy vọng Andre hiểu là cô đang đùa, nhưng anh vẫn tiếp tục nhìn thẳng vào Khanh như để phân tích từng nét trên gương mặt của cô, giống một con sói đang đánh giá xem cần bao nhiêu bước để có thể tiếp cận con mồi trước mặt. Khi một người đàn ông có ánh nhìn trực diện như thế, thường chỉ có hai kiểu: hoặc anh ta là sở khanh đểu giả, hoặc anh ta rất tự tin vào bản thân. Trong trường hợp này, Andre hẳn thuộc loại thứ hai, bởi tuy nhìn không chớp mắt, anh lại có vẻ điềm đạm chứ không hau háu. Khanh lúng túng:

“Anh dùng gì ạ?”

Như chợt nhận ra nhiệm vụ hiện tại của cô gái trước mặt, Andre dừng việc nhìn Khanh. Anh hơi ngả người xuống ghế, nói nhanh:

“Cho tôi một ly double espresso.”

Con người quái quỷ uống thứ đồ quỷ quái! Khanh tự nhủ trong lúc vào quầy bar đưa order. Trong góc quán, chàng trai lạ mặt ngồi lẳng lặng quan sát cả hai, đôi mắt anh nhíu lại, vị khách không mời vừa xuất hiện khiến anh bất ngờ.

Chiều Sài Gòn chợt ảm đạm khi cơn mưa bất ngờ ập xuống. Sài Gòn là như vậy, mưa không cần báo trước, tạnh cũng chẳng chờ ai, vì thế mới đi vào những câu hát nổi tiếng: Em còn nhớ hay em đã quên, nhớ Sài Gòn mưa rồi chợt nắng. Chẳng có ai ở thành phố này không biết điều đó, họ đều giấu trong người những chiếc ô nhỏ sẵn sàng đối đầu với sự dở dở ương ương của trời đất. Từng áng mây sẫm lại nhanh chóng như cảnh báo trước một cơn mưa dài. Dòng người vội vã rời công sở tỏa về các ngả, bình tĩnh như thể đã quá quen với những cơn mưa ướt át. Con đường chậm rãi đón từng hạt nước trong suốt rớt xuống từ trên cao, khung cảnh y hệt một bộ truyện tranh nào đó. Khanh rời quán khi hết ca, đứng trước cửa quán, bị tắc bởi cơn mưa to, cô băn khoăn không biết đi đâu. Sài Gòn bắt đầu buổi tối một cách chậm rãi, những hàng quán căng bạt và sáng lên ánh đèn vàng vọt yếu ớt, mời gọi những thực khách bỗng chưa muốn về nhà. Khi cô định nhấc máy gọi điện cho An với hy vọng mỏng manh rằng cơn mưa có thể tạnh nhanh, thì một chiếc ô tô màu đen đỗ trước mặt, Andre hạ cửa kính, nói vọng ra:

“Em muốn đi nhờ không?”

Khanh thoáng bất ngờ:

“Không, cảm ơn anh.”

“Không cần quá đề phòng tôi. Tôi không phải người lạ, em có thể hỏi ông chủ của em về tôi. Thêm nữa, tôi không ăn thịt em. Tôi chỉ muốn nói chuyện với em một chút.”

Khanh khịt mũi, cố tránh ánh mắt cám dỗ của người đàn ông trước mặt.

“Nếu về chuyện trở thành người mẫu thì có lẽ không cần đâu anh, em thực sự không có hứng thú.”

Andre nhún vai:

“Cũng chưa biết được, đôi khi người ta không biết người ta cần gì cho đến khi điều đó thực sự đến. Quyền quyết định tất nhiên vẫn ở em. Nếu em tự tin mình không bị lay chuyển thì một cuộc nói chuyện cũng chẳng mất gì.”

Lúng túng nhìn Andre, sự thật, cô chẳng biết làm thế nào trước cơn mưa đang ngày một to hơn, và Andre nói cũng đúng. Khi cô vẫn đang bối rối thì Andre lại tiếp lời:

“Nếu em đang gọi bạn đến đón thì thật quá phiền cho người bạn của em khi phải di chuyển trong thời tiết này. Trời đang mưa to hơn đó, nếu không ngại tôi muốn mời em ăn tối, rồi đưa em về sau đó. Hoặc tôi có thể đưa em về luôn, nếu em muốn.”

Nghe đến hai từ “ăn tối”, bỗng dưng bụng Khanh sôi ùng ục. Dạ dày đã phản bội cô rất đúng lúc. Khanh nhắm mắt bước lên xe, đôi khi cô cũng muốn để cảm tính dẫn lối cho mình. Không hiểu sao cô cảm thấy Andre không phải là người xấu. Chiếc Mescerdes đi chầm chậm trong cơn mưa. Với mẫu người như Andre, Khanh cứ tưởng anh sẽ lái xe vèo vèo giống trong phim hành động, nhưng không, Andre đi rất chậm rãi. Anh lái xe một tay, tay kia dựa vào thành cửa xe. Sự yên ắng trong xe khiến khoảng cách giữa hai người lạ bỗng trở nên chật hẹp. Bây giờ Khanh mới có dịp liếc nhìn người đàn ông kỳ lạ này. Bộ râu quai nón được chăm sóc hoàn hảo thành một viền vừa đủ quanh mặt, không che khuất được sự thật rằng chủ nhân của nó còn khá trẻ. Mái tóc màu hung rối một cách tự nhiên, đôi mắt xanh với đuôi mắt kéo dài. Mũi thẳng và cao, khoé môi hơi trĩu xuống im lìm... Những nét đẹp rất đơn giản, có chút gì đó bất cần. Tính sát thương của đàn ông mạnh nhất chính là cái vẻ hơi bất cần đó. Cô cá rằng bất cứ người mẫu trẻ nào cũng sẵn sàng sà vào lòng anh ngay khi có dịp. Andre bất chợt quay sang đúng lúc Khanh bắt đầu nghĩ đến đó:

“Tại sao em không thích nghề mẫu?”

Khanh im lặng, câu hỏi đơn giản lại đột nhiên làm cô bối rối. Cô đã từng trả lời điều này rất nhiều trước dì Lam, nhưng lại không biết phải xoay xở sao trước một người khác. Có lẽ cảm giác quá thân thuộc với Lam dễ dàng hơn thế này rất nhiều. Khi một người lạ hỏi bạn điều gì đó vào lần gặp đầu tiên, trong vô thức bạn sẽ coi đó là một bài kiểm tra, mối quan hệ giữa bạn và họ sẽ được quyết định ngay trong bài kiểm tra đó. Cân nhắc một chút, Khanh trả lời:

“Em cũng không rõ. Chỉ vì em cảm thấy đó không phải là một nghề mang nhiều tính sáng tạo, có cái gì đó đơn giản và... nhàm chán... “ Khanh ngừng lại, thăm dò phản ứng của Andre.

Andre đoán được ý cô, bèn khoát tay:

“Em cứ nói tiếp đi. Tôi không ngắt lời phụ nữ.”

“Và em cũng không muốn mình làm một nghề chỉ có đứng tạo dáng để chụp ảnh rồi đi lại trên sân khấu theo những dáng nhất định. Chẳng ai muốn làm thứ nghề đó. Em muốn làm những thứ nhiều thử thách hơn.”

Andre vẫn lái chầm chậm, một lúc sau, anh nói:

“Ra vậy. Hầu hết những người không biết rõ về nghề này đều có suy nghĩ như em, cũng không trách được. Giống như khi người ta xem một trận bóng đá, cổ vũ và la hét: ‘Sút đi sút đi! Như vậy mà cũng sút ra ngoài được, không hiểu cầu thủ đá bóng hay xạ thủ bắn chim nữa!’ Nhưng khi bước vào sân và thật sự chạm vào quả bóng, đứng giữa một khoảng không được bao quanh bởi cả nghìn ánh mắt, giữa sức nóng như chảo lửa, giữa những âm thanh hỗn loạn, giữa ánh sáng và cả trăm máy quay, người ta mới biết để sút trái bóng đó trúng đích khó đến thế nào.”

Cách so sánh kỳ cục của Andre làm Khanh im lặng, cô còn chẳng hiểu anh ta muốn nói gì. Gì mà bóng đá với chim cò? Khanh không biết anh ta sinh ra ở đâu, vì người Sài Gòn không thường nói chuyện thế này. Họ muốn gì, họ sẽ nói thẳng ra ngay. Anh ta không có tính cách như vậy thì phải, tuy nhiên Khanh không dễ đầu hàng. Cô thủng thẳng:

“Nhưng anh có công nhận đó là thứ nghề không có nhiều sáng tạo với những tư thế lặp đi lặp lại, những kiểu cười đóng khung không?”

“Điều đó còn tùy thuộc vào khả năng đột phá của từng người mẫu. Mặc đồ rồi đi thì tất nhiên ai cũng làm được, sáng nào chúng ta chẳng phải mặc đồ ra đường. Bắt được cái thần của bộ trang phục mình đang mang trên người, thổi vào đó một linh hồn và sức sống mới là khó. Mỗi bộ trang phục cũng lại có những tiết tấu khác nhau, và người mẫu phải bắt được thứ tiết tấu đó, không khác gì một nghệ sĩ múa, nếu không chỉ là một manơcanh biết di chuyển.” Andre ngừng lại một chút trước khi nói tiếp: “Sự khác nhau đó tạo nên những cá nhân. Vì thế trong nghề người mẫu có những gương mặt nổi lên như sao băng rồi tắt lịm ngay sau đó, do có cái đẹp mà không có cái hồn. Lại có những người khổ luyện trên sàn catwalk nhiều năm, giữ được tên tuổi của mình tồn tại trong môi trường khắc nghiệt số một này. Đó mới là đẳng cấp của một siêu mẫu.”

Khanh choáng váng trước đoạn diễn thuyết xuất sắc của Andre. Cô ấp úng, không biết nói gì để phản bác lại, giờ thì Khanh nhận ra mình đã sai khi bắt đầu cuộc tranh luận này. Andre dừng xe trước đèn đỏ, quay sang nhìn Khanh, giọng của anh hơi nhoè vào tiếng mưa từ cửa kính, nghe rất bình thản:

“Không cần quá cố gắng để phản bác, đương nhiên em không thể dễ dàng thắng tôi trong chủ đề này, bởi tôi là dân trong nghề, tôi đã có ưu thế ngay từ điểm khởi đầu. Tuy vậy, thực tình muốn nói với em, tôi có đôi mắt nhìn người khá tốt. Tôi có thể chắc chắn em sẽ trở thành một người mẫu rất tuyệt. Hãy thử đi. Phép thử có thể mang lại những kết quả đúng hoặc sai, nhưng cần thiết để tìm ra chính mình, đặc biệt là khi còn trẻ như em.”

Trong một cuộc nói chuyện mà dường như một người đọc hết suy nghĩ của người còn lại, mọi thứ trở nên dễ dàng. Khanh đã nhanh chóng thua cuộc. Không, chính xác là cô đã tự đầu hàng. Sức thuyết phục của Andre không đến từ nội dung của những điều đó, mà đến từ cách anh nói.

“Em có thể nghĩ về điều đó sau, còn bây giờ thì kiếm gì ăn cái đã. Tôi không còn nhiều thời gian.”

Sài Gòn chợt lung linh với những ánh đèn rực rỡ từ khi nào. Khanh thoáng quên đi Demo, thoáng quên đi Hà Nội, thoáng quên đi rằng mình đã từng cứng đầu cãi lại Lam đến cả trăm lần đề nghị tương tự, quên hết những dự định của chính mình khi bước chân đến mảnh đất này. Qua cặp gương chiếu hậu, Andre nhìn Khanh, không chớp mắt. Đôi mắt như của quỷ... Chợt ngay khi ấy, tiếng chuông điện thoại như đánh thức Khanh, làm cô giật mình. Số của An hiện lên.

Giờ thì Khanh ngồi đối diện Andre. Thật sự cô cũng chưa hiểu lắm về việc hứng chí nhấn phím từ chối cuộc gọi và nhắn lại cho An cái SMS ngắn cũn: "Mình đang có việc, đừng lo. Chút mình về!” rồi ngồi ăn ở đây là vì sao. Nhưng điều chắc chắn là những câu nói của Andre cứ xoay vòng trong đầu Khanh. Khác với Lam, cách Andre giải quyết vấn đề khá đơn giản. Anh đặt ra đó một bức tranh, phác vài nét thưa thớt, vẩy vài màu sắc nhàn nhạt và rồi để Khanh tự cảm nhận. Dù chưa đến mức khiến cô thay đổi hoàn toàn tư tưởng, nhưng cũng một phần nào đó giúp Khanh có cái nhìn bớt khắt khe hơn với vấn đề mà anh muốn đề cập. Nhưng hiện tại, câu trả lời vẫn là không. Khanh thấy việc thích xem đá bóng và muốn trở thành cầu thủ vẫn là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Cô không muốn buộc tội chính mình về việc quá dễ dãi với bản thân. Bước lên xe và đi ăn với một người lạ đã là quá đủ rồi.

Tuy vậy, khung cảnh tuyệt hảo cho bữa ăn tối khiến Khanh êm lòng trở lại. Những ô cửa to nhỏ sáng lên ánh vàng từ những chiếc đèn cũ kiểu Pháp treo trên tường. Không gian yên tĩnh đầy cổ điển với bếp lò sưởi đặt gần lối đi lát hoa. Andre tỏ ra thích thú với việc trời mưa làm nhà hàng bỗng thưa khách.

“Lâu lắm tôi mới có thể ăn ngon lành mà chẳng ai để ý.” Anh nói một điều vốn dĩ kiêu ngạo theo cách hoàn toàn tự nhiên, khiến người ta không thể ghét được. Andre đang ăn một phần bít tết khổng lồ, cho Khanh ba tiếng cô cũng khó có thể ăn được một nửa. Anh sử dụng dao và dĩa rất khéo léo, không phải ai cũng có thể tự nhiên làm được như vậy. Nhìn đôi tay uyển chuyển đó, Khanh hình dung ra khi make up nó sẽ ra sao. Cô không thể phủ nhận Andre có một sức hút đặc biệt khiến những người đối diện bị thu hút ánh nhìn, Khanh không là ngoại lệ. Chàng trai này thoáng làm cô có cảm giác như đang trong vở kịch Lọ Lem và Hoàng tử, thứ cảm giác mà chỉ những giấc mơ về Demo mới có thể đem lại trước đây.

“Em đang nhìn tôi giống lúc chiều khi tôi mới thấy em lần đầu đó. Mà tôi lại không đẹp như em.” Andre nói: “Ăn nhanh nhé, tôi chỉ còn ba mươi phút nữa thôi.”

Khanh thoáng ngượng ngùng, cuộn một ít mỳ Ý vào dĩa.

“Chút nữa anh có việc bận?”

“Tám giờ tôi có một show diễn.” Vừa nói Andre vừa liếc nhìn đồng hồ, nhấp một ngụm bia rồi mân mê viền cốc. Như chợt nhớ một vấn đề gì đó, anh hỏi:

“Em có muốn đi cùng tôi không? Cũng là một dịp để em được nhìn thấy nhiều điều mới.”

Đến phiên Khanh giữ im lặng. Từ khi Andre xuất hiện, những chính kiến của cô cứ bị lung lay từng chút một. Cô thấy mình giống như đang xem một chương trình truyền hình thực tế. Bắt đầu từ ghét cay ghét đắng, rồi đến thấy cũng tàm tạm, dần dà cũng chấp nhận được, cuối cùng thấy hay, rồi chẳng mấy chốc sẽ cầm điện thoại lên nhắn tin bình chọn cho mà xem. Thay vì nói điều gì đó, Andre nhìn bâng quơ loanh quanh, như thể không quan tâm đến sự dằn vặt trong tâm trí người đối diện. Khanh nhẹ nhàng hít vào một hơi thật sâu. Rõ ràng là mọi thứ đang gây cho cô sự tò mò tuyệt đối.

“Em đồng ý, em cũng muốn xem.” Khanh mỉm cười.

Show thời trang diễn ra tại trung tâm thành phố. Andre đỗ xe, nhanh chóng bước vào theo đường riêng. Khanh ngượng nghịu theo anh, cố gắng giữ một khoảng cách vừa đủ. Một cô gái như Khanh đi cạnh Andre hẳn là một chuyện đáng quan tâm bởi cô bất giác nhận ra, mọi người xung quanh hậu trường đều ngoái nhìn mình. Andre vẫn giữ nguyên gương mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào, thậm chí còn chẳng để mắt đến những người đi ngang qua cúi đầu chào. Nhiều người mẫu xinh xắn đang chờ trang điểm cũng lặng lẽ liếc mắt nhìn Khanh. Cô nhận ra rằng, không phải cứ sải chân ra sàn diễn sau cùng thì mới trở thành tâm điểm của sự chú ý, riêng việc đi cùng một người được mệnh danh “Mắt quỷ” như Andre đã có vẻ không phải việc bình thường rồi. Andre bảo cô cứ tự nhiên đi loanh quanh ngắm nghía trong lúc anh làm việc. Trong cánh gà nhộn nhịp những người mẫu chạy qua lại, gào thét lên những câu vô nghĩa để tìm kiếm sự trợ giúp, những trợ lý hậu trường hốt hoảng như gà mẹ tìm con, loăng quăng với gương mặt nhễ nhại mồ hôi.

“Cô là người mới của Andre?”

Khanh xoay qua phía giọng nói. Một cô gái trạc tuổi cô, mái tóc đen dài, khuôn mặt nhỏ nhắn và sắc xảo đang nhìn chăm chú vào cô, ánh mắt tò mò châm chọc. Cô gái có dáng người hoàn hảo, bộ ngực đầy đặn lộ ra từ chiếc áo lót mỏng. Nếu trở thành người mẫu tức là phải mặc như thế này đi lại trong một căn phòng không thiếu đàn ông, thì Khanh không chắc liệu điều đó có hợp với mình không.

“Không. Tôi chỉ là một người bạn.” Khanh đáp, có chút khó chịu với kiểu hỏi như thế này.

“Điều đó lại càng đáng ngạc nhiên, Andre vốn không có bạn.” Cô gái gật gù: “Cô tên gì?”

“Khanh.” Cô trả lời cụt ngủn, chẳng việc gì phải lịch sự với loại người khiếm nhã thế này.

“Quyên đứng đó làm gì vậy! Đi thay đồ ngay đi!” Một người trông có vẻ là phụ trách trang phục la lên khi thấy cô ta đứng nói chuyện.

“Em còn năm phút. Số ba bên trái.”

Khanh thở phào, cô cảm giác ngột ngạt với cách nhìn chăm chăm của Quyên. Khi không thể lịch sự, tại sao người ta không tránh luôn mặt nhau đi, cô tự nhủ.

“Tôi là Đỗ Hoàng Quyên. Nhớ đấy!” Quyên xoay lại nói trong lúc chạy cuống cuồng vào phòng thay đồ.

Một cái tên hay, Khanh thầm nghĩ, nhưng nhớ cái gì? Show diễn có vẻ đã bắt đầu bên ngoài kia, cô nhận ra điều đó bởi tiếng vỗ tay không dứt và nhạc đã nổi lên. Nhanh chóng quên đi điều vừa rồi, Khanh không hề biết rằng sau này Quyên sẽ trở thành một người gây ra nhiều biến cố trong cuộc sống của mình...

Mọi thứ bên ngoài gọn ghẽ và có chủ đích bao nhiêu, thì phía sau cánh gà lại càng hối hả và bộn bừa bấy nhiêu. Có những người mẫu vài giây trước vừa vội vã hốt hoảng thay bộ trang phục được ai đó vứt cho, thì vài giây sau gương mặt đã lạnh lùng trở lại, sải chân ra sàn diễn. Những lời chỉ đạo ngắn gọn. Những gương mặt cau có. Những bước chân gấp gáp. Những bộ quần áo đẹp đẽ vắt hờ hững trên giá sắt. Ánh đèn lấp loáng mờ ảo hoà lẫn với tiếng nhạc catwalk đặc trưng.

Andre đứng khuất trong một góc riêng của phòng trang điểm. Đôi tay anh như múa lên với những dụng cụ make up. Trong một thoáng, Khanh sững sờ trước những động tác uyển chuyển ấy, cô thấy như mình bị cuốn theo bàn tay của “Mắt quỷ”. Cô khâm phục tài năng và cả sự tập trung cao độ của anh. Những động tác rất chuyên nghiệp và tốc độ cho thấy anh đã đạt tới đẳng cấp cao trong lĩnh vực make up. Andre đang thực hiện phong cách trang điểm ấn tượng đậm chất cổ điển. Màu son đậm, mái tóc đánh rối có chủ đích cùng đôi mắt to và lông mày cong, một hình ảnh gợi nhắc Pink những ngày đầu thành danh. Andre nhẹ nhàng vuốt từ má xuống cằm người mẫu trước mặt, anh dừng lại một chút, rồi vỗ hai tay vào nhau. Khoảnh khắc, Khanh thấy như có một chút bụi kim tuyến sáng rơi ra từ tay anh. Người mẫu đứng bật dậy. Khuôn mặt cô ta lạnh lùng một cách cuốn hút, mái tóc đổ vừa vặn xuống chiếc cằm thanh mảnh cùng ánh kim tuyến tôn lên vẻ quý phái. Ngay lập tức hai người bên cạnh đưa cô vào phòng thay đồ. Một phút sau, cô bước ra sân khấu trong bộ váy trắng được cắt xẻ khéo léo cùng những đường viền xanh thẫm ở eo. Những bước đi đầy chuyên nghiệp. Ánh sáng của máy ảnh bật lên không ngừng, chói lóa. Thứ ánh sáng như thu hút hàng trăm nghìn con thiêu thân lao vào…

Trong bóng tối, Khanh đứng sững lại trước tất cả những thứ như một bộ phim ngắn vừa xảy ra. Cô từng đi xem vài show thời trang cùng Lam, nhưng hôm nay hoàn toàn khác hẳn, cảm xúc khi ngồi ở hàng ghế khán giả và cảm xúc khi đứng trong cánh gà như cách nhau hàng trăm cây số. Từng tế bào trong cô nhúc nhích, va đập lẫn nhau như một tai nạn ô tô hàng loạt. Chúng vùng vẫy, đòi hỏi được đáp ứng. Khanh thấy chân mình chông chênh, cô bị hút theo nhịp nhạc từ lúc nào, cơ thể bỗng vươn dậy từ giấc ngủ sâu, cử động một cách vô thức. Khanh cảm giác như mình là Alice, đang lạc vào một thế giới chưa từng hiện hữu, một Wonderland kỳ ảo.

“Hôm nay... cảm ơn anh.” Khanh nói trong lúc đóng cửa xe.

“Không có gì.” Andre nháy mắt, đưa cho Khanh tấm danh thiếp. “Nếu thay đổi quyết định thì gọi cho tôi. Chúc em ngủ ngon.”

Khanh mỉm cười gật đầu. Những thứ của buổi tối hôm nay cứ chạy nhảy trong đầu cô. Một ý nghĩ khi đã được gieo vào trí óc rồi thì sao chịu bỏ đi, nó dai dẳng bám trụ ở đó như một cây tầm gửi đáng ghét cố kiếm tìm chỗ đứng cho mình. Khi bước gần lại cửa nhà, Khanh lắc mạnh đầu, tự tát vào má mình, lẩm bẩm: “Nghĩ ngợi làm gì cho mệt... Điên rồi Khanh ơi. Tỉnh nào, tỉnh nào!”

Khi Khanh mở cửa vào, An ngồi ở sofa mải mê xem tivi. Chân cậu bắt chéo như thể đang tập yoga, trong khi màn hình vẫn đang chiếu một bộ phim súng ống không liên quan. Khanh không bao giờ có thể ngồi được như vậy dù có cố thế nào đi chăng nữa.

“Bạn đi đâu giờ mới về vậy?” An hỏi.

“Phải kể sao?” Khanh cười trừ.

“Tuỳ thôi.” An gõ chiếc điều khiển tivi vào đầu cô đầy hăm doạ.

Ông Nam hôm nay ở lại công ty không về nhà. Cô gái giúp việc và mấy con chó đã đi ngủ. Chỉ có An và Khanh ở phòng khách mải mê với câu chuyện về Mắt quỷ và chuyến đi buổi tối hôm nay của Khanh. Cô kể hết với An, có những người trong cuộc sống bạn chẳng thể giấu gì, hoặc chẳng muốn giấu gì. Chung quy ai cũng phải có một người như thế, nếu không muốn uống thuốc an thần mỗi tối. Nếu bạn cưới một người mà mình không thể chia sẻ thì quả là ác mộng, bạn sẽ phải uống gấp đôi số thuốc an thần.

“Bạn thích anh ta à?” An chốt lại.

“Không! Liên quan gì?” Khanh giật lấy điều khiển gõ lại vào đầu An.

“Ái chà. Biết được đấy, những thứ không liên quan mới nguy hiểm. Chẳng phải mọi đôi lứa trên thế gian này đều bắt đầu từ những người xa lạ sao?” An cười.

Khanh im lặng. Đầu óc cô bây giờ trống không. Mọi thứ xảy ra hơi đột ngột. Có lẽ là cô đang chờ một lý do lớn hơn để có thể đưa ra quyết định chính xác cho việc này. Khanh mò lên phòng gác mái của mình, trùm chăn kín đầu. Cô nhớ dì Lam quá, nhấc máy gọi dì thì chuông báo bận. Cứ bận rộn suốt thôi, sao mà dì giống bố cô thế không biết. Mỗi lần cô gọi cho bố, cuộc nói chuyện luôn chỉ kéo dài chưa đến một phút bởi sự bận rộn của ông, đôi khi ông còn dập máy luôn vì đang giữa phim trường. Chẳng biết bố còn nhớ có đứa con này không nữa? Bất giác Khanh chợt nhỏ một giọt nước mắt trong bóng tối vì cô đơn thoáng qua. Đâu phải riêng cô, ai mà chẳng cô đơn nhất lúc chỉ còn một mình. Ngay từ lần đầu tiên phải ở lại trực nhật trong giờ ra chơi, bạn đã biết dù có cố gắng thế nào, sẽ có những lúc trong cuộc đời bạn chỉ có một mình. Ngoài cửa sổ, những vì sao cũng đã bắt đầu thức giấc. Những quân cờ domino đã đổ.

Sài Gòn lại một ngày mưa, không to nhưng rả rích. Dù thế, hôm nay Ally café vẫn đông khách lạ lùng. May là nhân viên đến đủ, chứ nếu không chắc Khanh sẽ ngất mất. Cô vừa bận rộn với quán café vừa theo đuổi những ý nghĩ mông lung của riêng mình. Đêm hôm đó trước khi ngủ, Khanh cứ nghĩ rồi sáng tỉnh dậy cô sẽ quên hết, cuối cùng thì điều đó không xảy ra. Khanh không hiểu tại sao Andre lại khiến cô suy nghĩ đến thế. Chắc có lẽ vì anh chính là người đầu tiên trò chuyện nghiêm túc với cô về vấn đề này. Khanh ngước nhìn qua khung cửa sổ, trời mưa nhỏ, những giọt nước thỉnh thoảng bập vào mấy chiếc ô ngoài sân kêu thành những tiếng kỳ cục. Hôm trước, cũng mưa thế này… Những ý nghĩ miên man cứ xoay vòng như vòng quay ngựa gỗ trong đầu Khanh. Cho đến khi cô chợt nhận ra tất cả mọi người đang to nhỏ với nhau. Ngước mắt về phía cửa, Khanh sững lại, cô có cảm giác như điều hoang đường nhất đang xảy ra trước mắt mình. Demo! Rõ ràng là Pi và Vũ đang ở rất gần Khanh!

Hai chàng trai nổi tiếng vừa mở cửa bước vào, dường như không mấy quan tâm tới sự xuýt xoa của đám người xung quanh. Dù không phải là cách một cái với tay, nhưng mà... rõ ràng là rất rất rất gần, chỉ ở ngay trước mặt cô. Andre và những chuyện xảy ra vài hôm nay làm cô bỏ quên Demo và kế hoạch xem liveshow của hai đứa. Dù trước mắt Khanh bây giờ, Pi của cô ở ngoài có vẻ gầy một tí. Anh mặc một chiếc áo khoác có mũ giản dị với quần bò và đôi sneaker đen. Giống y hệt như trên các bức poster, Pi có nụ cười rạng rỡ, lúc nào cũng như đang high lắm. Vũ mặc một chiếc áo nỉ đỏ vừa vặn, bên trong là sơ mi trắng cài kín cổ, trông hoàn toàn đối lập với chàng trai đi cạnh. Gương mặt anh lạnh băng, cảm giác như chắc chắn sẽ không cười trước bất cứ câu đùa nào. Vũ gây cho cô cảm giác rất quen thuộc, chắc có lẽ chỉ vì Khanh đã ngắm nhìn anh trên video nhiều quá mà thôi. Bên cạnh họ là hai người đàn ông cao lớn mặc vest đen, có thể dễ dàng đoán ra họ là vệ sĩ của Demo. Khanh lại bỗng thấy khoảng cách giữa cô và Demo vẫn xa lắm. Tự nhiên, cô lùi lại phía sau như bản năng, nhường chỗ cho sự náo nhiệt phía trước.

Đột nhiên, Khanh cảm thấy Vũ đang nhìn về phía cô, như hai người quen cũ tình cờ thấy nhau nơi phố đông. Đó là ánh mắt thay một lời chào. Khanh đỏ mặt, cô vừa lúng túng vừa thấy điều gì đó gờn gợn lên trong tim. Khi còn chưa định hình được mọi thứ đang xảy ra thì một trong hai người vệ sĩ tiến về phía quản lý quán nói rằng họ có hẹn và cần một phòng riêng.

Người quản lý đích thân dẫn họ vào trong. Khi cánh cửa đóng lại, không gian bên ngoài mới bớt râm ran. Khanh chắc chắn khi nãy Vũ đã nhìn thẳng về phía cô, cô không hề tưởng tượng ra điều đó, Khanh không điên đến mức ngộ nhận. Khanh chỉ không biết vì sao anh lại nhìn vào cô theo cách ấy.

Một lúc sau, một người đàn ông đeo kính đen và đội mũ bước vào căn phòng của Demo. Trông anh ta cũng quen nốt. Trời ạ, không biết não Khanh đã trở nên cá vàng, hay sự hoang tưởng khiến cho cô cảm giác mình đã gặp tất cả mọi người trên thế gian này.

Khanh trở về với căn gác mái của cô. An đi đâu vẫn chưa về. Ngoài trời đã bắt đầu tối từ khi nào. Thời khắc êm dịu quen thuộc. Mưa tạnh. Những đám mây đen đã dần tan hết, để lộ ra cả bầu trời lấp lánh. Khanh nhớ Hà Nội ghê gớm, cô nhìn qua cửa sổ gác mái. Nơi này gần bầu trời quá, làm những ngôi sao ngoài kia đang như sà xuống cùng cô chia sẻ nỗi cô đơn. Dẫu sao, sự xuất hiện của Demo chiều nay cũng khiến Khanh thấy một ngày bỗng trở nên tuyệt vời hơn bao giờ hết. Còn điều gì sẽ tiếp diễn ngày mai thì chẳng ai dám chắc. Minh Nhật Những quân cờ Domino

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.