Những Quân Cờ Domino

Lượt đọc: 153 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
Mocha

❊ ❊ ❊

Sài Gòn về đêm như một bức tranh nhiều mảng màu. Những tông màu sáng, tối ngỡ đối lập lại hài hòa vào nhau êm dịu. Khanh tự đi về nhà. Cô đã khá quen với khu biệt thự này. Nhà Vũ và nhà ông Nam chỉ cách nhau vài trăm mét, cô không muốn Vũ lòng vòng đưa mình về nhà sau khi đã có một ngày biến động. Sài Gòn đêm nay có trăng. Trăng hiện ra rõ ràng và tròn trịa, ánh sáng từ nó rọi xuống đường tạo thành những chiếc bóng ngả nghiêng, của cây cối và của những mớ dây điện chằng chịt. Khi người ta cứ nghĩ mãi về những điều không lành, để sự bất an ngự trị trong mình, thì rồi đôi khi nó sẽ thật sự xảy ra. Nhưng còn hơn thế, vận rủi xuất hiện cả khi bạn đang cực kỳ hạnh phúc.

Khanh đưa mắt nhìn những con người bên những bệ đường ngoài cửa xe. Cô nghĩ đến Andre. Trong sự cố vừa rồi, không thể không nói cô đã nghĩ tới Andre đầu tiên, nhưng mau chóng gạt đi, Andre không phải kiểu người như thế. Quan trọng hơn, giữa cô và anh chẳng có gì. Chiếc taxi đỗ ở cửa căn biệt thự của ông Nam, Khanh giật mình khi thấy chiếc xe của Andre đỗ ngay đó, anh đứng dựa vào cửa xe, điếu thuốc cháy dở thành đốm đỏ mờ ảo.

“Đi với tôi một lúc.” Anh nói với Khanh khi chiếc taxi đã lặn vào đêm.

Khanh gật đầu tựa bị mê hoặc. Đời cô như những chuyến xe, xuống chiếc xe này lại bước lên chiếc xe khác. Giờ đây, Khanh đang ở cạnh người mà cô vừa đặt nghi vấn. Andre lái xe nhanh hơn thường lệ, Khanh liếc nhìn anh. Có điều gì đó khó tả ở đó, nửa như chờ đợi, nửa như buông xuôi. Radio bỗng chuyển từ một bài hát khá quen thuộc của nhóm nhạc nào đó mà Khanh không nhớ rõ tên sang ca khúc Everything we had của Demo. Khanh nhắm mắt thả lòng vào tiếng guitar yên bình... Andre đưa tay tắt Radio bất thình lình. Khanh giật mình mở toang mắt ra nhìn chăm chăm vào Andre. Rõ ràng là anh không hề vui vẻ. Anh nói trước khi cô kịp nghĩ tiếp.

“Chúc mừng em đã có một bước tiến khá xa trong con đường đã chọn.” Andre dừng xe, quay sang nhìn cô. Đó là câu nói đầu tiên kể từ khi Khanh bước lên xe. Cô không tránh ánh mắt ấy, chỉ không biết mình nên nói gì lúc này. Thậm chí cô không đoán được anh đang mỉa mai hay đang nói thật. Thoáng chốc, Khanh cảm giác rùng mình khi nhìn sâu bóng mình phản chiếu trong mắt Andre. Khanh thấy mình cô đơn trong ấy, như ánh trăng tỏa sáng đơn độc trong màn đêm.

“Em xin lỗi.” Khanh nói điều duy nhất cô có thể.

“Em không cần thấy mình có lỗi với tôi.” Andre tiếp tục lái xe, ánh mắt anh hướng về phía trước. “Đó là con đường em phải đi, dù sớm hay muộn. Giữa tôi và em vốn không hề có sự ràng buộc gì, chỉ là sẽ tuyệt hơn nếu em chọn công ty của tôi để bắt đầu.”

Khanh vẫn im lặng, cô đang lựa từng câu, từng lời trong mớ ý tứ rối tung trong đầu. Có một sự thật là cô đã không được lựa chọn từ khi nhìn thấy tấm poster đó. Đột nhiên Khanh cảm thấy mệt mỏi. Mệt mỏi vì bị những người cô yêu quý dồn đẩy trong trò chơi của riêng họ. Khanh không phải quả bóng vô tri, cô có cảm giác của một cô gái đang lớn trước những va chạm của cuộc đời. Khanh thầm cảm ơn vì họ mang đến cho cô những cảm giác mình chưa từng trải qua, cảm ơn vì họ đã làm cho cô trở nên quan trọng, nhưng nếu những điều đó phải đổi bằng sự mệt mỏi này, Khanh thật muốn dừng lại, và nghỉ ngơi. Khanh tự dưng thấy mắt mình đầy nước đến độ muốn tràn ra. Ánh mắt Andre liếc nhìn cô, không hiểu từ khi nào cô bỗng thấy mình không còn quan trọng với “Mắt Quỷ” nữa rồi... Cô chỉ còn là một siêu mẫu mà anh mong muốn có trong công ty, tất cả chỉ có thế. Giọt nước mắt nhỏ xuống mà Khanh không kìm lại được.

Andre mắt vẫn nhìn về phía trước, một tay cầm lái, một tay đưa ngang qua. Từng ngón tay thon dài và tỏa nhiệt trên gương mặt cô. Andre dùng ngón cái lau ngang mắt cô thành một đường nhẹ. Giọt nước mắt tan vào tay anh nhẹ nhàng.

Chiếc xe cứ phóng đi trong bóng tối của đêm Sài Gòn. Chẳng có nơi chốn nào cụ thể cho những người như Khanh và Andre, bản thân cô còn chẳng thể định hình thứ tình cảm dành cho anh. Họ như hai người xa lạ đang cố giao tiếp với nhau qua những cử động nhẹ của ánh mắt. Sau khi chạy một vòng như để cho nguôi đi những cảm xúc không thể nói thành lời, Andre chở cô về đến nhà ông Nam. Lúc mở cửa cho Khanh xuống xe, anh mới mở miệng nói sau hơn một tiếng im lặng nãy giờ.

“Rồi em sẽ lại về bên tôi.”

Andre dập cửa xe, phóng vút đi, để lại Khanh đứng thẫn thờ. Lúc quay mặt đi, cô bỗng bất giác bật cười. Câu nói của Andre làm cô có cảm giác anh là một người đàn ông cao thượng, biết cách dừng lại ngay cả khi mọi thứ chưa bắt đầu.

Hai chàng trai. Cả hai đều tuyệt vời và đều là giấc mơ của mỗi cô gái. Họ ở cạnh cô như những vệ tinh xoay quanh trái đất, như hai mặt trăng cùng lúc soi sáng trên bầu trời trong tiểu thuyết nổi tiếng của Murakami. Liệu có khi nào chạm vào nhau?

Đôi cánh thiên thần vướng vào mấy cạnh sắt bên cạnh khiến Khanh cảm giác nặng nề. Cô đang đứng trong một chiếc lồng, đeo đôi cánh trắng muốt và treo lửng lơ trên cao. Đạo diễn thông báo vào bộ đàm là chỉ còn một phút nữa cô sẽ được thả xuống độ cao thấp hơn để hàng nghìn khán giả phía dưới thấy được. Gần hai mươi dàn đèn bỗng phụt tắt, tiếng ồn nơi khán đài bỗng trở nên rõ nét hơn. Không gian mờ ảo chập chờn như một bóng đèn điện đang nhấp nháy những ánh sáng cuối cùng trước khi vụt tắt. Bất giác, phía khán đài reo lên đầy kinh ngạc. Cô xoay về phía sau, gương mặt Khanh xuất hiện trên màn hình hàng trăm inch sáng rực. Cô cảm giác tên mình được gọi to hơn cả Demo. Giọng đạo diễn rành mạch trong earphone không dây cô đeo trên tai: “Ok. Sẵn sàng rồi chứ? Go!” Chiếc lồng từ từ giảm độ cao...

“Người ta nói, những thiên thần nhỏ nếu muốn tình yêu thì phải hy sinh đôi cánh trắng muốt của mình, và suốt đời phải di chuyển bằng hai chân thay vì bay lượn trên bầu trời…”

Tấm rèm buông xuống như những hạt mưa. Đèn follow sáng rực chiếu vào Khanh. Một lần nữa vẻ đẹp mỏng manh đến chênh vênh của cô dường như lại có tác dụng. Cả khán đài im thin thít không một tiếng động khi cô xuất hiện. Giữa làn khói phun ra êm ả như là màn sương sớm, ánh vàng phảng phất hắt lên Khanh nhẹ nhàng. Cô bước từng bước xuống sân khấu thủy tinh. Âm thanh mộc mạc của guitar, từng nốt nhẹ nhàng...

Giọng hát dịu dàng đến gai người của Pi lại ngân lên. “Well I heard there was a secret chord. That David played, and it pleased the Lord. But you don't really care for music, do ya?”

Đứng trước hàng ngàn khán giả, lần đầu tiên, Khanh mỉm cười. Và nụ cười của thiên thần như đánh thức những làn sóng người phía trước. Tất cả giơ cao cánh tay của mình lên. Khanh đã chiếm trọn được cảm tình của tất cả. Như là ánh sáng huyễn hoặc giữa bóng tối im lìm. Như là Nguyệt thực.

Cô đưa tay trái mình lên không trung, những cánh hồng, không, phải đến hàng nghìn cánh hồng đang rơi xuống. Khanh nhắm mắt và mỉm cười như trong suốt những buổi tập luyện. Cô cố tình không để ý đến đám đông đang như rối loạn cả lên phía dưới sau màn biến hóa của mình.

“Well your faith was strong, but you needed proof…”

Vũ cất lên từng nốt bằng thứ giọng trầm ấm mà nhẹ nhàng. Khán giả như càng được thể lại la lên dường như mỗi ngày một lớn khi anh từ dưới sân khấu bất thình lình xuất hiện cạnh bên Khanh. Cô mở to mắt ra, đôi mắt long lanh run lên trên từng nhịp thở. Bản thân Khanh cũng không hiểu vì sao cô cảm thấy mãnh liệt đến thế, khi mà suốt buổi tập cuối cùng, cô vẫn còn chưa hoà nhịp được với cảm xúc của chương trình. Có lẽ bởi hiệu ứng từ ánh đèn và bóng tối, bởi những cánh hoa hồng mỏng manh như mưa chạm vào cô và rơi dịu dàng xuống sàn sân khấu, bởi những ánh mắt sáng lên phía dưới khán đài... Không dừng một giây, ngay khi những ngón tay nóng ấm của Vũ chạm vào bàn tay được đưa hờ ra, Khanh nhẹ nhàng xoay sang trái. Mọi thứ vừa sáng lên bỗng lại phụt tắt, đèn follow bừng lên và bám theo từng di chuyển của cô, tiếng guitar ngưng bặt. Khanh xoay trong bóng đêm, thinh lặng, vẻ mỏng manh của tất cả những thứ thấy rõ được lúc này khiến buổi liveshow hơn mười nghìn người này chỉ còn mỗi mình cô.

Chiếc dây mỏng mảnh đang níu giữ Khanh xoay ngày càng nhanh hơn rồi bỗng dừng lại. Đèn follow rời cô di chuyển sang bên phải. Pi xuất hiện cùng cây guitar, giọng hát trong trẻo cùng sự giản đơn của chiếc sơ mi trắng của anh khiến mọi thứ bỗng trở lại thực tại. Anh từ tốn quỳ xuống, cây guitar chạm nhẹ xuống sàn thủy tinh. Ánh mắt anh hướng về Khanh, chờ đợi.

“And it’s not a cry that you hear at night, it’s not somebody who’s seen the light, it’s a cold and it’s a broken Hallelujah…”

Giọng Pi và Vũ trộn lẫn vào nhau trong thứ âm vực luôn làm Khanh say đắm, sự trong trắng của thiên thần và sức mạnh của ác quỷ bỗng nhiên hoà làm một. Một thứ gì đó như khi Pinocchio mở miệng nói từng từ đầu tiên, hay như nàng Lọ Lem trốn trong góc nhà thấy chàng Hoàng tử trong mơ đem chiếc hài mình đã đánh rơi đến... Khanh sững sờ lắng nghe những âm thanh kỳ diệu đó. Tất cả dàn đèn sáng rực lên màu đỏ hoàng hôn, cộng hưởng với những cánh hoa từ đâu đó rơi xuống, phản chiếu trên nền sân khấu tinh khiết, biến thành một không gian như trong những bản nhạc của Lorde – dịu dàng và ma quái.

Khanh đứng chơ vơ, đôi chân dài mong manh như hoa bồ công anh bay trong gió.

Demo mỗi người một bên, câm lặng như những đôi cánh nâng người nghệ sĩ vô hình bay lên. Cô buông người, nằm dài xuống đất tựa nàng búp bê mất thăng bằng mà ngã xuống. Những tia lửa bất giác rực lên làm dàn đèn như bỗng lóe sáng. Những ánh sáng huyền ảo ấy hòa vào nhau thành một màu đỏ mạnh mẽ, một thứ màu sắc đầy huyễn hoặc người khác, một hoàng hôn đỏ u hoài.

Mọi thứ chìm vào khoảng lặng. Phía dưới, khán giả như vẫn còn đắm chìm vào những cảm xúc. Phải đến vài giây sau, từng đợt tung hô mới nổi lên. Vũ đưa tay đỡ Khanh lên, Pi đứng cạnh, cả hai dìu cô đứng giữa sân khấu. Khanh cảm thấy mắt mình hoa lên, tim đập thình thịch như muốn nổ tung phía trong lồng ngực. Mọi thứ vừa xảy ra là hào quang, nó ngập tràn chiếm lĩnh đầu óc Khanh một cách nhanh chóng. Trong phút chốc, Khanh lại thấy mình bỗng như lơ lửng giữa khoảng không của cảm xúc, không thể hạ cánh. Lúc này, cô bất giác hiểu được cái gọi là ma lực khó cưỡng lại của ánh đèn sân khấu mà Andre đã từng nhắc đến. Khanh nở nụ cười trong vô thức.

Ngay khi đó, cô bừng tỉnh.

Tất cả chỉ là giấc mơ. Khanh nằm im lặng trong căn gác mái. Chút ánh sáng nhỏ nhoi từ cửa sổ hắt vào ngờ vực. Cô ngồi im, như sợ tan mất những cảm xúc còn đọng lại trong mình. Giọt mocha cuối cùng của ảo mộng rót xuống tâm hồn Khanh những kỳ vọng lớn lao. Giấc mơ quá thật đến nỗi cô không muốn tỉnh dậy. Nếu cho Khanh quyền lựa chọn, cô sẽ không nhường cái hoàng hôn đỏ rực đầy quyến rũ đó lại cho bất – kì – ai. Không một ai...

Khi Sài Gòn đã thả những tia nắng sáng chiếu qua khung cửa sổ, Khanh bật dậy hớt hải nhìn chiếc đồng hồ treo tường hình quả táo treo lơ lửng trong phòng. Mười hai giờ bốn mươi phút trưa.

“Sáu giờ chiều nay dì Lam bay về Hà Nội. Thức mau rồi còn đi ăn với dì!” An từ ngoài lượn vào rồi khựng lại khi thấy Khanh đang ngồi trên giường. “Bạn làm quái gì mà ngồi như tượng vậy?”

“Mình đang nghĩ về đêm qua.” Khanh nhún người bước ra khỏi giường. “Mình đã có một giấc mơ kỳ lạ.”

“Lắm chuyện quá! Thay đồ nhanh đi rồi đi ăn với dì.” An nói rồi đóng cửa phòng bước ra.

Khanh ở lại một mình trong phòng. Trong một thoáng chốc, cô muốn nhắn tin cho Vũ. Giấc mơ đêm qua vẫn còn hiện hữu trong cô, tai cô vẫn còn vang lên những giai điệu của Demo. Nếu biết đó là một giấc mơ, có lẽ cô đã hôn Vũ khi anh đỡ cô lên. Chỉ có lẽ mà thôi.

Trong bữa ăn chia tay dì Lam sau đó, Khanh suy nghĩ rất nhiều. Nhìn An vui vẻ trò chuyện với ông Nam và dì Lam, cô thở dài lặng lẽ gắp thức ăn. Những ngày hè sắp trôi qua, nếu thật sự ở lại đây và dở dang chuyện học hành, cô sẽ làm gì tiếp? Đến lúc này Khanh vẫn chưa làm rõ được với chính mình. Con đường người mẫu, dù đã trải thảm đỏ, vẫn còn là điều gì đó quá mơ hồ với cô. Với mọi người, Khanh là một hiện tượng. Nhưng Andre từng nói, bất kỳ hiện tượng nào cũng có thể vụt tắt, ngôi sao nào cũng có thể đột ngột biến mất. Những đường cắt xéo uyển chuyển, những chiếc lưng thẳng, những cái đầu nghiêng đúng độ... với Khanh cũng chỉ là những cái tên của những bài toán xa lạ cô chưa được học bao giờ.

Khanh lặng lẽ bước từng bước trên đường Đồng Khởi. Ông Nam đã đưa dì Lam về nhà chuẩn bị hành lý cho chuyến bay. Cô cầm chặt chiếc điện thoại trên tay, đầu óc cứ miên man mãi về lời nói của Andre hôm trước. Rồi Khanh có trở lại với anh không? Cô đang có rất nhiều những lời mời hấp dẫn, nhưng như cô gái lần đầu lạc vào xứ sở táo đỏ, cô loay hoay không biết phải chọn gì. Mọi miếng cắn đều có thể dẫn tới cái chết, đằng sau mọi quả táo đều có một mụ phù thuỷ cười khẩy chờ đợi. Andre biết đâu lại là lựa chọn tốt nhất mà cô có thể? Rồi còn chuyện của Vũ nữa, nếu tên trộm quái quỷ kia phát hiện ra những bản nháp đó có giá trị như thế nào, Demo sẽ phải trả một giá không nhỏ. Mặc dù không thể giúp gì, những Khanh vẫn cảm thấy có lỗi. Ai chẳng cảm thấy có lỗi trước sự mất mát của người khác, nếu đó là người mà họ yêu quý. Mọi suy nghĩ quẩn quanh trong đầu Khanh như thứ mật ong đã bị ăn đến ngấy, vừa dính nhớp vừa khó chịu.

Sài Gòn dưới cái nắng chiều nhẹ nhàng như cô gái. Những cơn gió thỉnh thoảng mang hơi nóng chạm vào cô. Khanh để những suy nghĩ trôi trong mình như chiếc lá giữa dòng, xoay vần mạnh mẽ. Khanh đã bắt đầu yêu nghề mẫu hơn cô tưởng. Nhưng mọi thứ có đơn giản như những điều vừa xảy ra trong khoảng thời gian này? Hay là mọi thứ chỉ như những cơ hội mới bắt đầu với cô. Liệu đam mê sẽ dắt Khanh đến đâu trên con đường này?

“Cho hỏi, cô có phải Trịnh Thiếu Khanh?”

Khanh quay về phía sau. Một chàng trai nhìn cô mỉm cười, những mở đầu như vậy luôn hiện hữu đôi điều bí ẩn.

Anh ta mặc chiếc áo len mỏng màu đen, bên ngoài khoác một chiếc jacket. Đó là kiểu phối đồ người Sài Gòn không bao giờ chịu nổi bởi mảnh đất này quá nóng, hoặc bạn sẽ phải thường xuyên di chuyển trên taxi, hoặc nhà bạn phải rất gần các địa điểm di chuyển, nếu không muốn thời tiết giết thời trang. Chiếc quần kaki xám và giầy moca nâu ăn khớp một cách khéo léo. Đôi lông mày to thẳng và rõ ràng, giống như dải phân cách bắt buộc người ta phải đi đúng làn đường. Vầng trán rộng dưới lớp tóc xoăn nhẹ được chăm chút cầu kỳ bỗng hơi nhăn lại nghi hoặc, trông tựa như một người vừa đến từ đất nước khác, có chút bỡ ngỡ về xứ sở mình vừa hạ cánh xuống. Khanh nhìn chàng trai lạ mặt một cách dò hỏi, như muốn nói “Liệu tôi có quen biết anh?” Chàng trai vung tay, giải thích:

“Không, tôi và cô không quen biết nhau. Chỉ là tôi đã nhìn thấy cô vài lần trên báo. Tôi là một người hâm mộ cô.” Anh ta vỗ hai tay vào nhau, như thể một điều đáng kinh ngạc lắm vừa xảy ra.

“Cảm ơn anh.” Khanh thoáng cười, nụ cười của kẻ vừa chiến thắng trong cuộc thi chạy marathon.

“Nếu cô không bận gì thì tôi rất vui lòng được mời cô uống café.” Cách nói của anh ta khiến Khanh liên tưởng đến những hiệp sĩ đeo mặt nạ cầm giáo và khiên trong cuộc chinh phạt của Hy Lạp nhiều thế kỷ trước, kiểu cách nhưng rất phù hợp, tự nhiên nhưng vẫn chừng mực.

“Cảm ơn anh,” Khanh nhắc lại. “Nhưng có lẽ tôi phải từ chối... “

“Chỉ ngay đây thôi.” Anh ta chỉ vào quán café ngay cạnh đó. “Chỉ là một cốc café của một người hâm mộ. Tôi hứa sẽ không làm phiền cô và để cô tận hưởng không gian một mình. Please!”

Khanh ngước nhìn lên tên quán: Paloma. Ở Hà Nội cũng có một quán tên như thế. Quán có tông màu nâu đỏ với cánh cửa gỗ giản đơn bên ngoài. Những cửa sổ kính lớn hướng ra đường với vài người khách ngồi thảnh thơi phía trong, như chia cắt thành hai không gian khác biệt với sự ồn ào đầy khói bụi nơi cô đang đứng. Chỉ một khoảng cách thật nhỏ, nhưng dường như đã là những thế giới hoàn toàn khác nhau. Khanh nhớ dự án nhỏ lúc cô tham gia trại hè: mỗi người sẽ phải chọn cho mình một partner, cùng làm việc với họ cho tới khi kết thúc trại hè. Cô đã thấy rất lạc lõng khi đó, bởi trong đám đông hỗn loạn kia chẳng có điểm sáng nào dành cho mình. Người ta thường nói ở đâu đó luôn có một người dành cho bạn, và chỉ bạn mà thôi. Nhưng trại hè không phải là đâu đó, cô chẳng tìm thấy ai như thế cho mình. Sự thật là sau đó Khanh vẫn phải kết đôi bừa với một người và có một trại hè không thể tệ hơn. Sau quãng thời gian đó, Khanh thường nghĩ rằng mọi lời hay ý đẹp trong cuộc sống có thể đúng với hầu hết mọi người, nhưng khi chúng ta lại không nằm trong số hầu hết mọi người đó, thì sao? Trong cuộc sống, đôi khi những khoảng cách tưởng chừng rất nhỏ có thể tạo ra những thay đổi lớn lao.

“Cô ổn chứ?” Chàng trai hỏi khi thấy Khanh chìm vào suy nghĩ mông lung.

Khanh nhoẻn miệng, cô gật đầu rồi bước vào quán, ngồi xuống bàn gần cửa sổ nhất. Những chiếc sofa màu đỏ khiến cho không gian ấm cúng với ánh đèn vàng. Chàng trai mang lại bàn của Khanh một cốc mocha nóng.

“Tại sao lại là mocha?” Khanh mỉm cười, trong thâm tâm cô có chút ngạc nhiên bởi chàng trai đã lựa chọn thức uống cô đang muốn nhâm nhi nhất.

“Chỉ là, tôi thích mocha,” Chàng trai vẫn giữ nụ cười thân thiện trên môi. “Không nhất thiết phải có lý do cho mọi điều, đúng không?”

“Có lẽ vậy.” Khanh mỉm cười, ngẫm nghĩ. Hàm răng trắng và đều đặn lộ ra khi chàng trai cười khiến cho cô phải kinh ngạc. Trong một xã hội mà thuốc lá và khói bụi đã trở thành những điều không thể thiếu khi bước ra đường, bạn sẽ không gặp nhiều chàng trai có thể chăm sóc răng mình đến như thế. Nếu là một người ưa uống café hoặc các thứ nước có màu, bạn sẽ càng đau khổ hơn trong nỗ lực cố cứu lấy vẻ đẹp tự nhiên này. Khanh buột miệng định hỏi làm sao anh ta có thể có hàm răng tuyệt vời đến thế nếu uống café mỗi ngày, nhưng kìm lại được. “Tôi đổi ý rồi, nếu anh có thể, hãy cùng ngồi với tôi.”

Khanh định nói rằng đôi khi nói chuyện với một người thật xa lạ khiến cô dễ chịu, nhưng kìm lại được. Sự thực, đó là cảm giác dễ dàng trải mình không toan tính, cũng không cần lo ngại những bí mật rồi sẽ bay xa. Giữa những người thân, thứ thừa nhất là sự thấu hiểu, thứ thiếu nhất là khoảng cách. Khoảng cách để có thể chia sẻ, để có thể thấy mình cũng như tất cả ngoài kia, lướt qua nhau vô hình và vô tình. Họ có thể chẳng bao giờ chia sẻ với nhau được điều gì thành lời, nhưng chỉ một cái chạm nhẹ giữa phố đông khi cùng chờ đèn tín hiệu băng qua đường, thời gian như đã dừng lại thật lâu; khoảnh khắc đó giống như họ đã rũ hết được những buồn bực hoài nghi trong lòng mình ra, với một người hoàn toàn xa lạ.

Khanh nheo mắt:

“Anh có thể giới thiệu về bản thân một chút chứ. Chỉ để tôi có thể ghi vào nhật ký của mình rằng ai đã mời tôi café hôm nay, phòng ngừa trường hợp cảnh sát tìm thấy tôi bất tỉnh ngày mai bởi một chất độc nào đó chứa trong thứ thức uống ngon lành này.”

“Tôi là Bảo.” Chàng trai bật cười, giới thiệu đơn giản.

Khi ấy, những ánh nắng nhẹ nhàng của buổi chiều tàn vẫn buông xuống thành từng vạt trên chiếc áo màu ô liu của Khanh. Bảo ngồi chéo chân, ngả người ra phía sau một cách thoải mái, một tay chống cằm, lắng nghe Khanh nói về Sài Gòn trong con mắt một cô gái Hà Nội, thi thoảng mỉm cười. Hai người trò chuyện về những con phố, về café, về nắng và gió Sài Gòn. Tâm trạng Khanh dìu dịu đi như là bọt café tan dần trên thành cốc. Ngày buông.

Vũ đang trong giờ tập nhảy với Pi, nhưng đầu óc anh không mấy tập trung. Tên trộm đột nhập vào nhà anh đã nhắn tin cho anh ngay sau hôm đó, hắn yêu cầu một số tiền không nhỏ cho việc trả lại những bản thu, cho việc không tung những thứ đó lên mạng ngay thời điểm này. Hắn cũng nhắc nhở rằng nếu anh để cảnh sát vào cuộc, thì tất cả mọi người sẽ được nghe nhạc miễn phí từ Demo trên Youtube. Vũ rất bối rối, sau hôm trở về nhà và phát hiện ra sự việc, anh chỉ chờ đợi mọi thứ êm xuôi. Nhưng ác mộng đã thật sự xảy ra, tên trộm đã hoàn toàn chủ động trong việc lấy những bản nháp và thu âm đó, và giờ thì Vũ mắc kẹt trong hố sâu đầy bùn này. Nhưng anh không bao giờ cho phép mình ngừng lại, ngày hôm sau không phải là ngày ôm đầu trùm chăn ngủ cho quên đời, mà vẫn là những giờ tập như bình thường. Vẫn là những đoạn thu âm, tập nhảy, trả lời báo chí, tập gym. Mọi thứ đều đặn. Trong gương, Vũ thấy mình gồng lên, gương mặt chứa đầy sự uất ức và những bí mật không thể nói ra. Động tác turtle khiến hai tay anh căng ra vì đau. Pi vừa tu chai nước vừa la lên:

“Đừng có tập mấy cái đấy bây giờ được không? Mấy hôm nay đã mệt lắm rồi. Đừng tự đẩy mình quá xa, Vũ.”

Vũ buông tay, nằm ra sàn, thả lỏng cơ thể. Pi vẫn tu chai nước, nhìn cậu bạn từ trên xuống:

“Đã gọi cho Khanh chưa?

“Tôi gọi cho Khanh làm gì?”

“Khanh có thể còn trẻ con, nhưng cậu thì không. Đừng cư xử như thế.” Pi ngúc ngắc đầu. “Cậu có biết sau hôm họp báo đã có bao nhiêu tờ báo đăng bài phỏng đoán rằng cậu và Khanh là một cặp không? Cơ hội tốt đấy!”

“Tốt cái con khỉ.” Vũ hầm hầm vắt chiếc áo sơ mi trắng lên vai, bước về phía cửa.

“Ơ kìa, đi đâu thế, chờ con khỉ với.” Pi vơ vội vàng đồ đạc, gọi với theo.

“Uống.”

Sau khi rời khỏi Paloma café, Khanh vẫn nghĩ mãi về Bảo. Anh mang một vẻ điềm nhiên đến lạ lùng, cách nói chuyện chậm rãi và thấu hiểu. Sau khi nghe về sự băn khoăn của Khanh trong việc nhận lời mời của một người nổi tiếng vào công ty của anh ta, mà sự thật là Khanh đang cố ám chỉ Andre, Bảo mỉm cười:

“Dường như là cô làm việc vì tình cảm nhiều hơn lý trí, trong nghề người mẫu thì như thế có vẻ hiếm.”

Câu nói không mang chút khuyên nhủ nào, cũng không có ý bình luận gì về vấn đề mà Khanh đã đề cập. Nhưng mãi đến khi đã ra về, Khanh mới hiểu được ý của Bảo. Anh muốn nói cô là người thiên về tình cảm, hãy cứ làm theo những gì mà trái tim cô cho là đúng. Khanh mỉm cười. Mặc dù không lưu giữ contact của nhau, Khanh cũng cảm thấy chàng trai đó rất có duyên. Một sự nhẹ nhàng thoáng qua trong một buổi chiều Sài Gòn đẹp, cũng không phải là quá tệ.

“Làm gì mà cười một mình vậy?”

Giọng nói quen thuộc vang lên làm Khanh giật mình. Andre ngó đầu ra từ cửa xe ôtô, anh đeo một chiếc kính râm màu đen to che đi đôi mắt xanh.

“Anh theo dõi em sao?” Khanh thốt lên.

“Trông tôi có giống như kẻ hay đi theo dõi người khác không?” Andre nhếch mép. “Tôi vừa đi duyệt một chương trình tối nay ở PinkClub, định làm một vòng Đồng Khởi thì gặp em.”

“Wow, tối nay có show diễn thời trang ở đó sao?” Khanh vô thức đập hai lòng bàn tay vào nhau, hệt như mỗi lần dì Lam cho cô một chiếc vé miễn phí tới một chương trình nào đó.

“Ừ.” Andre bỏ chiếc kính đen sang một bên. “Em là người mẫu rồi mà cứ như lạ lẫm lắm với những việc này vậy. Chút em có muốn qua đó xem không?”

“Nhưng lúc này mới năm giờ?”

“Bảy giờ tôi phải có mặt để trang điểm rồi. Chúng ta đi ăn rồi lên đó luôn, nếu em muốn.”

Khanh bước lên xe, cô cắm mặt xuống điện thoại để che giấu những bối rối trong lòng, mùi nước hoa D&G Light Blue dìu dịu trong xe lan tỏa. Từ phía cửa kính của Paloma, Bảo nhìn theo chiếc xe, mỉm cười: “E240 cơ đấy, quả là những người trẻ thành đạt.”

Khi hai người đã ăn xong bữa tối. Andre phóng chầm chậm lên PinkClub. Sau lần đầu tiên cũng chính với Andre, đây mới chỉ là lần thứ hai Khanh được đi xem một show catwalk chuyên nghiệp ở mảnh đất này, nên vẫn giữ nguyên cảm giác hưng phấn và ngỡ ngàng. Lối vào của PinkClub thiết kế hẹp với những tông màu cam trắng lạ mắt. Andre chọn cho Khanh một chỗ ngồi ngay hàng đầu, anh nói cô hãy tận hưởng show diễn trong khi anh làm việc. Khá nhiều phóng viên nhận ra sự có mặt của cô gái Demo và làm những bài phỏng vấn nhanh. Khanh hơi ngượng ngùng khi bị nhận ra ở nơi thế này, trước ánh nhìn ghen tị của mọi người, cô mỉm cười trả lời những câu vốn chưa hề chuẩn bị. May thay mọi thứ cũng tạm lắng xuống khi MC thông báo chỉ ít phút nữa show diễn sẽ bắt đầu.

Những tiếng vỗ tay vang lên đều đặn theo nhịp nhạc. Siêu mẫu Thảo My là người diễn mở màn. Chiếc váy mỏng màu lam bó lấy đôi chân dài bước những bước uyển chuyển, đôi vai gầy nhịp đều đặn, mái tóc ngắn chéo quyến rũ. Từng người mẫu trình diễn một cách cuốn hút, những bộ trang phục lấp lánh dưới ánh đèn neon kỳ ảo. Khanh quan sát kỹ càng những bước đi của họ. Trong đó ẩn chứa những tháng ngày rất gian khổ bên người bạn duy nhất có thể chỉ là đôi giày cao gót, Khanh biết. Cô nhìn theo một cách đầy ngưỡng mộ, tận mắt nhìn thấy những hình ảnh tưởng như rất bình thường ấy, cô mới thấy thật tuyệt vời...

Show diễn trôi qua nhanh chóng. Andre vẫn ở trong nói chuyện với phía tổ chức. Khi tiếng nhạc khép lại cùng tiếng vỗ tay giòn giã của cả khán phòng, Khanh mới lôi điện thoại ra định nhắn tin báo dì Lam rằng hôm nay cô sẽ về muộn. Khanh giật mình khi thấy bảy cuộc gọi nhỡ từ số Vũ hiện lên trên màn hình! Khi Khanh định bấm số gọi lại thì Andre đã bước ra. Anh nói nhanh:

“Nào, ra khỏi đây thôi. Để tôi đưa em về.”

Khanh thầm nghĩ trong đầu về nhà gọi lại cho Vũ cũng được, cô không muốn rơi vào tình huống khó xử với Andre. Không gian bên ngoài đã cô đặc lại thành màu đen quen thuộc, những hạt mưa lất phất xuất hiện từ khi nào. Andre che mưa trong lúc Khanh bước về phía ô tô của anh. Ngay khi Khanh chuẩn bị bước vào thì một chiếc xe khác đột ngột dừng ngay sau đó bằng một tiếng phanh kít mạnh. Vũ mở cửa xe bước về phía Khanh, ánh mắt anh giận dữ, gương mặt đỏ như một con tôm luộc. Khanh hoảng hốt khi nhìn thấy Vũ ở đây, điều này hoàn toàn ngoài dự đoán của cô. Tại sao anh lại biết cô ở đây?

Vũ kéo mạnh tay Khanh ra khỏi xe. Andre mở cửa xe bước ra giữ tay Vũ lại:

“Cậu làm gì vậy?” Giọng Andre không giấu được vẻ bực mình, có thể thấy anh cũng đôi chút bất ngờ trước sự có mặt của Vũ.

“Bỏ tôi ra.” Vũ gằn giọng.

“Cậu mới là người phải bỏ tay Khanh ra.”

Không thêm một lời nào nữa, Vũ xoay người vung tay đấm thẳng vào mặt Andre. Quá bất ngờ, Andre hứng trọn cú đấm ngã xuống. Anh nằm sóng xoài trên mặt đất. Vũ đã dồn hết sự tức giận vào cú đấm. Anh hơi sững lại trước hành động bộc phát của mình. Hàng loạt những phóng viên từ những bậc thang ùa xuống bấm máy ảnh liên tục như những con kền kền đã chờ đợi cơ hội quá lâu, đói khát và ngấu nghiến ăn mớ xác thối.

Vũ giằng tay Khanh về phía xe mình. Đầu óc Khanh rối loạn hoàn toàn, cô đẩy Vũ ra:

“Anh làm sao vậy? Sao anh lại đánh Andre?”

Vũ lao đến phía Khanh, anh nắm lấy tay cô mặc cho Khanh cố gắng rút lại.

“Vì anh không muốn em đi với hắn. Vì anh yêu em, Khanh!” Vũ nói nhanh như sợ mình sẽ trôi đi mất khỏi dòng sông cảm xúc hiện tại. “Đúng đó Khanh, anh yêu em. Anh yêu em từ ngày đầu tiên gặp em, không hiểu vì sao và cũng chẳng biết phải làm thế nào. Em hãy chọn đi, hoặc Andre hoặc anh. Ngay bây giờ!”

Lời thổ lộ và câu hỏi giữa những tiếng chớp của máy ảnh khiến Khanh bàng hoàng. Cô đã từng chờ đợi điều này, như là chờ đợi nụ hôn của Vũ trong xe hôm nào. Nhưng giờ mọi thứ bỗng tan đi trong ánh mắt ngỡ ngàng. Khanh nhìn Vũ, bất động, má nóng lên trong khi những giọt nước mắt chực trào ra. Không thể tin được điều tai mình vừa nghe, nhưng càng không thể tin được điều mắt mình đang nhìn thấy. Những phóng viên vẫn tiếp tục bấm máy điên loạn.

Khanh thấy mình đang đứng ở chân tường, giống như vừa bị ai đó đẩy thật mạnh. Sự uất ức dường như đã đi đến điểm rơi của nó. Khanh vừa lắc đầu vừa khóc, đỡ Andre dậy.

Cô bước vào xe Andre, không nói thêm câu nào nữa. Andre nhìn Vũ bằng ánh mắt của kẻ biết mình không cần phải đánh trong cuộc chiến này. Anh chỉ tay vào Vũ, im lặng, như muốn nói rồi cậu sẽ phải trả giá cho điều vừa làm. Chiếc xe màu đen sập cửa lại, rồi phóng vút vào màn đêm đang đổ xuống những hạt mưa đầu tiên.

Và đêm Sài Gòn lại tan ra như là bọt mocha, trắng xoá.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.