Những ánh nắng xuyên qua ô cửa đánh thức Khanh dậy. Đã chín giờ hơn. Hôm nay là ngày nghỉ của Khanh, cô cho phép mình ngủ nướng vừa đủ. Khanh vươn vai, thấy bên cạnh một khay đồ ăn: trứng tráng, thịt nguội, bánh mì nướng, sữa tươi, dưa chuột bao tử và một tờ giấy nhỏ. “Mình ra quán ngồi làm việc, bạn dậy ăn uống xong thì gọi mình.” An khiến Khanh đột nhiên cảm thấy mình trở thành một công chúa lười biếng được nuông chiều. Khanh nhảy vào toilet đánh răng quấy quá như một con mèo lười, rồi vừa thưởng thức bữa sáng ngon lành mà An để lại vừa bật tivi. Khanh không thường xem tivi, cô chỉ bật để đó, chủ yếu để không cảm thấy phải ở một mình. Mấy con chó nhà ông Nam quanh quẩn bên cô, mắt cũng thao láo nhìn vào màn hình cứ như thể hiểu hết mớ ngôn ngữ thập cẩm của bộ phim điện ảnh đang chiếu. Điện thoại của cô đổ chuông. Số dì Lam!
“Dì! Cháu nhớ dì quá dì ơi, hôm trước cháu gọi dì mãi không được!”
“Khanh à, Chúc mừng cháu nhé! Dì không nghĩ là cháu lại thay đổi nhanh thế đâu! Chúc mừng cháu!”
Khanh chưng hửng, cốc sữa đang uống chút nữa thì sặc lên mũi.
“Chúc mừng gì thế ạ? Cháu chẳng hiểu gì cả.”
“Cháu cứ mở cửa ra đường dạo phố chút là hiểu ngay ấy mà! Thôi dì vào họp đây. Cháu lên báo xinh lắm! Bye. Muah!”
“Cộp”, tiếng điện thoại dập phũ phàng. Trời ạ, lại chuyện gì nữa đây? Sao giống như cô đang tham gia game show Mỗi ngày một chuyện đau đầu vậy? Khanh còn đang đần ra chưa biết làm gì để giải tỏa thắc mắc thì chuông điện thoại lại reo vang. Ngày gì không biết nữa... Lần này là số ông Nam.
“Cô công chúa đã ngủ dậy rồi đấy à. Xem báo chưa?” Thứ giọng hơi điệu đà của ông Nam khiến Khanh bật cười. Những người đàn ông trung niên nói thứ giọng như vậy không phải là nhiều. Họ hẳn đã phải đi đến một quyết định lớn lao trong cuộc đời khi công bố cho cả xã hội rằng đời này họ nhất định không lấy vợ, tất nhiên điều đó thường đến sau khi sự nghiệp đã thành đạt dữ dội. Khi ấy, những lời bình phẩm sau lưng sẽ chẳng còn ý nghĩa gì với họ. Mải theo đuổi những suy nghĩ, Khanh chợt giật mình về điều ông Nam vừa nói.
“Báo gì ạ? Xem gì cơ? Dì Lam cũng vừa nhắc cái gì đó về báo chí mà cháu chẳng hiểu gì cả. Mọi người đang nói đến điều gì vậy?”
“Thế chưa biết sao, ảnh của cháu đã xuất hiện trên cả chục ngàn tờ tạp chí Siêu Mẫu khắp thành phố này rồi!”
Lần này thì Khanh đã sặc sữa lên mũi thật. Cô lấy giấy ăn lau thật nhanh rồi la lên thất thanh:
“Á, cái gì vậy? Ảnh nào sao cháu chẳng biết gì cả!”
“Ôi, cháu không biết sao chú biết được. Con bé này kỳ lạ thật! Chú đặt báo định kỳ đó, tìm ở trước cửa xem.”
Rồi ông Nam lại cười váng lên, chúc mừng mấy câu nữa rồi dập máy. Khanh cuống cuồng chạy vòng quanh nhà, thấy tờ tạp chí trên lò vi sóng. Khanh vồ lấy tờ báo, lật lật giở giở, tim đập thình thịch. Quả thật, ảnh của cô được đăng đầy ba trang báo với dòng tít: Stranger’s winter. Đây là một mớ ảnh chụp trộm rất tinh tế, người xem sẽ dễ lầm tưởng rằng series ảnh này được dựng trên concept đó. Những bức ảnh chụp Khanh từ lúc nào đến cô cũng không biết, một người nào đó đã nắm bắt hết những khoảnh khắc của cô: từ lúc làm ở Ally café, đến đi ăn, đi ngoài đường, đi bộ trên phố, đi ăn vặt... Y như phóng sự ảnh Một ngày của sao mà cô thường đọc trên báo! Những bức ảnh chụp hoặc sắc nét hoặc mờ ảo, nhưng đầy rung động và tuyệt đối tự nhiên. Phải nói đây là những bức ảnh... chụp trộm quá đẹp, đến sắp xếp lại có khi cũng không được. Phản ứng đầu tiên của cô là nhìn ngay xuống tên tác giả. Photographer: Long Flash. Model: Trịnh Thiếu Khanh. Hai dòng in đậm lần nữa như cú sét đánh vào Khanh. Long Flash là nhân vật quái quỷ nào? Cô thật sự không hiểu chuyện gì đã xảy ra nữa. Tại sao một nhiếp ảnh gia lạ lại biết tên của cô? Cách duy nhất có vẻ sáng sủa là gọi cho An. Cậu ta luôn biết cách làm gì đó để thoát ra khỏi mớ rắc rối thường trực, hoặc ít nhất An đã từng gặp những rắc rối còn thậm tệ hơn. Điều đó an ủi Khanh chút đỉnh.
“Chỉ có gió mới biết điều bí mật.” An vừa ngó đi ngó lại những bức ảnh trên báo vừa che miệng cười. “Mà trông bạn cũng đẹp đấy chứ, sao mình chưa bao giờ nhận ra điều này nhỉ?”
“Không thể hiểu nổi, có vụ chụp ảnh trộm người ta như vậy nữa sao?!” Khanh phát điên lên, cô không quan tâm gì đến câu đùa của An. “Mình có thể kiện lũ này ra tòa và hưởng vài triệu đô phí tổn tinh thần không vậy!”
“Còn tùy vào mục đích của người chụp, mình không nghĩ đây là tình cờ.”
“Mình đến vỡ đầu vì khó hiểu mất. Hại não quá, não hại quá.”
An nói cậu sẽ gọi trực tiếp lên tạp chí, trình bày vấn đề và xin số nhiếp ảnh gia để giải quyết trực tiếp. Trong lúc An đang nhấc máy gọi điện thì Khanh vừa uống cốc chanh đá vừa nhìn vào tờ báo. Quả thật những bức ảnh được chụp rất đẹp. Những góc chụp tinh tế, lấy hết được những nét xinh xắn dễ thương trên gương mặt cô. Những bộ quần áo rất thường ngày của cô lên ảnh cũng thật lung linh và hợp với không gian. Những khoảnh khắc gió hất tung mái tóc Khanh lên khi cô đang dựa vào vai An sau xe... Đúng là chuyên nghiệp, như vậy mà cũng chụp được. Mà sao cô không hề hay biết gì? An đã lấy được số của Long Flash. Cậu quay sang ra hiệu cho Khanh giữ im lặng rồi bật loud–speaker. Một chất giọng khàn khàn vang lên từ đầu bên kia, kiểu giọng của những người ít nói:
“Alo.”
“Đây có phải số của anh Long?”
“Có lẽ vậy.” Nếu gã này không phải đang nói qua điện thoại, có lẽ Khanh sẽ nhảy xổ tới và tát cho đến khi mỏi tay. Không phải dạy hắn ta chụp ảnh đoàng hoàng thì cũng phải có người dạy cho hắn cách nói chuyện chứ.
“Tôi là An, bạn của Khanh. Chắc hẳn anh đã biết tôi gọi vì vấn đề gì rồi phải không?” An nói, giọng đầy tự tin. Có lẽ vì đã trải qua quá nhiều vấp ngã về chuyện tài chính, An luôn có thái độ tự tin kể cả với những người hơn tuổi mình.
Đầu giây bên kia dừng một lúc, rồi có tiếng húng hắng ho, giọng nói lại vang lên hơi đùa cợt.
“Cũng không hẳn, cậu cứ nói thử xem. Xin lỗi, dạo này tôi đang bị ho.”
“Chúng tôi muốn kiện anh vì đã xâm phạm đời tư người khác. Anh không có quyền đăng những tấm ảnh đó lên khi chưa được sự cho phép của Khanh.”
“Vậy sao. Căng thẳng nhỉ.” Giọng nói của Long vẫn có gì đó hài hước. “Khanh có đó không?”
An quay sang Khanh, cô vừa gật đầu vừa ra dấu che miệng. Cô muốn xem người đàn ông kia sẽ nói gì.
“Có.” An trả lời.
“Vậy bảo với Khanh chiều nay khoảng bốn giờ gặp tôi. Tôi sẽ nhắn địa chỉ. Đừng lo, tôi không phải kiểu người hay gây khó khăn cho kẻ khác đâu. À, còn nữa,” anh ta nói thêm, có tiếng lục cục như vừa với lấy thứ gì đó. “Nếu có lần sau, thì tốt nhất cậu không nên làm bảo mẫu như thế, cứ để Khanh tự gọi điện.”
Nói rồi Long dập máy. An và Khanh nhìn nhau...
Ánh nắng Sài Gòn gay gắt đầy ngờ vực, chờ đợi những cơn gió thổi đến. Vì chỉ có gió mới biết điều bí mật.
Khanh cắm head–phone, ngồi nép vào lưng An. Hai đứa đến sớm hẳn để xem xét trước mọi thứ. Bây giờ thì mắt cô nhìn tất cả mọi người xung quanh đầy nghi hoặc, không thể chủ quan được, xem chừng sẽ có ai... giấu máy ảnh đâu đây! An thì cứ khúc khích cười.
“Đừng vui vẻ khi mình đang lo lắng thế này chứ!” Khanh đấm vào lưng cậu bạn một cái thật mạnh. “Bạn tốt quá nhỉ?!”
“Gì chứ chở một người mẫu được dự đoán sẽ lên vùn vụt như bạn thì chẳng lý gì mà lo lắng cả.”
“Mình đang bực cái gã chụp ảnh kia. Làm gì có ai theo mình mấy ngày nay nhỉ?”
“Mình chịu, những kẻ có thể chụp được ảnh trong cái thành phố này thì nhiều lắm.” An nhún vai. “Nhưng hắn ta hẳn không phải là hạt cát giữa đại đương, hạt đường trong lọ muối, củ chuối giữa rừng mơ như hàng trăm nghìn kẻ khác đâu. Hắn không dở hơi chút nào, chắc chắn phải là người rất đặc biệt!”
“Sao bạn biết?”
“Bạn ngốc lắm. Được lên hẳn ba trang collection trong một tờ báo đình đám như Siêu Mẫu không chỉ là điều bất kì người mẫu nào cũng muốn, mà còn cả photographer! Nếu là ảnh street style bình thường, mỗi nhân vật được một tấm thì không nói làm gì. Đằng này là nguyên ba trang cho bạn. Chắc chắn Long Flash phải là người có tiếng trong giới nhiếp ảnh thì ảnh anh ta chụp một người lạ mới dễ dàng được lên trang thế này.”
An vừa dứt câu thì cánh cửa quán café bật mở. Hai người bước vào.
“Oh, đây là người thường đến Ally café ngồi mà,” Khanh lẩm bẩm, “Anh ta làm gì ở đây?”
Nhưng đến lúc người đi bên cạnh anh ta tiến lại gần, Khanh và An mới ngã ngửa. Vũ, thành viên của Demo tại sao cũng có mặt? Đi đâu cũng đụng mặt như oan gia ngõ hẹp vậy. Mà không phải oan gia, phải là duyên kỳ ngộ! Nhưng lúc này thì Vũ không phải mối quan tâm số một của Khanh. Cô chỉ muốn nhanh chóng làm rõ trắng đen đỏ tím với người đi cạnh anh. Hai chàng trai ngồi xuống ghế, nếu vậy thì gã còn lại chắc chắn là Long. Khanh đã bắt đầu hình dung được câu chuyện. Anh ta đưa tay ra, lịch sự:
“Rất tiếc đến hôm nay mới được ngồi nói chuyện với các em.”
“Em là An. Khanh thì chắc không phải giới thiệu với anh nữa rồi nhỉ?” Giọng An có chút mỉa mai.
“Tất nhiên. Còn đây là Vũ, cậu ấy là bạn thân tôi. Hôm nay đi cùng vì cũng có chút chuyện muốn nói... “
“Có phải anh hay đến Ally café không?” Khanh ngắt lời, cô đã hết kiên nhẫn.
Long mỉm cười:
“Đúng, chính là tôi. Không phải chỉ ở Ally mà còn rất nhiều nơi khác em đã từng đến. Tôi đã phải chụp hơn ba trăm shots mới chọn được vài kiểu đó. Chụp em cũng không hề đơn giản!”
“Tại sao anh đưa ảnh tôi lên báo?”
“Vì ảnh thì phải đưa lên báo, không lẽ đưa nó lên truyện tranh.” Long trả lời châm biếm. Không biết các lớp dạy nhiếp ảnh có dạy luôn khiếu hài hước cho anh ta không, nhưng Khanh thì thấy chỉ muốn đấm một cú thật mạnh vào mồm Long, khiến cho những chiếc răng lấp ló kia rụng xuống lả tả, sau đó lấy máy ảnh chụp lại và đăng lên báo.
“Ý tôi là tại sao anh lại làm điều đó khi chưa hỏi ý người khác. Đáng ra anh phải được sự đồng ý của tôi mới đúng.” Khanh nói rành mạch.
Long Flash giữ nguyên nụ cười. Anh ta quay sang Vũ, nhún vai ra điều tôi đã nói với cậu rồi mà. Khanh bỗng liên tưởng ngay đến Andre, giữa hai người có cái gì đó làm người khác phải nghĩ rằng họ rất giống nhau khi tiếp xúc. Nếu ở Andre là sự sâu sắc và bí hiểm thì ở Long là cái gì đó bình thản của một người từng trải.
“Tôi biết dù có hỏi thì chắc chắn em cũng không đồng ý. Đành tiền trảm hậu tấu vậy!”
“Anh lấy ở đâu cái quyền quyết định hộ người khác vậy?!” Khanh không kiềm chế được sự tức giận.
“Tôi lấy ở chỗ dì Lam của em!”
Khanh hoàn toàn choáng váng. Trong khoảnh khắc, cô thấy như máu dồn hết lên mặt đỏ bừng. Dì Lam thật coi cô không ra cái thể thống cống rãnh gì nữa rồi! Đến bản thân cô, dù đã bị Andre áp đảo, cũng chưa thể đưa ra quyết định cho chính mình, thế mà dì lại ngấm ngầm làm như thế này. Khanh cảm giác mình giống như một cô gái ngớ ngẩn giữ trinh tiết vài chục năm, rồi đến một ngày bật ngửa ra vì đã mất nó từ lúc còn đạp xe đi học. Sự uất ức dồn nén bấy lâu như bùng nổ. Bất chấp có Vũ của cô đang ngồi đây, Khanh đứng phắt dậy, quay lưng, bước thẳng ra khỏi quán. Mọi người nhìn theo ngỡ ngàng, chỉ có Long là vẫn như chẳng hề hấn gì, có lẽ anh cũng đã lường được tình huống này từ trước.
Những giọt nước mắt chỉ chực trào ra từ mắt Khanh, họng cô nghẹn đắng lại khó chịu. Khanh cảm giác cô bị coi thường, bị động hoàn toàn trước chuyện này. Đã không biết bao nhiêu lần cô từ chối dì. Và dì cũng đã nhiều lần hứa sẽ không ép cô. Thế mà… Khanh cảm thấy như một con rối bị dắt dây, chạy từ chỗ này sang chỗ khác trước một đám đông khán giả sảng khoái vỗ tay phía dưới. Sài Gòn gắt nắng làm Khanh càng bực bội. Một bàn tay chạm vào vai cô, Khanh ngay tức thì vung tay gạt ra.
“Để mình yên một lúc. Ok?”
Vừa dứt lời, Khanh hoảng hồn khi nhận ra đó là Vũ chứ không phải An như cô tưởng. Nhớ lại cú gạt có phần thô bạo của mình, Khanh quẹt giọt nước mắt cuối cùng cũng đã chịu rơi:
“Em xin lỗi.”
Vũ gật đầu, ra hiệu không có gì. Anh đưa cho cô tờ giấy ăn. Khanh cầm lấy tờ giấy, không biết nên lau nước mắt hay nên cất nó vào ví làm kỉ niệm, cô vừa nhận được giấy ăn từ thần tượng. Chợt Khanh cảm thấy cái lạnh như băng tuyết thường trực của Vũ đang tan ra trước mặt cô. Đây không phải là chàng trai của Demo, đây là một phiên bản khác của anh, đời thường hơn rất nhiều. Phiên bản có thể đi theo một cô gái như Khanh để an ủi.
“Em không nhận ra anh đúng không?” Vũ lên tiếng.
“Tất nhiên là em nhận ra anh rồi. Em nghĩ số người nhận ra anh ở thành phố này nhiều hơn số người không nhận ra đó.”
“Ý anh không phải vậy. Em thật sự không nhận ra là chúng ta đã gặp nhau rồi, phải không?” Vũ nheo mắt.
“Em đã gặp anh rồi? À đúng rồi, anh muốn nói tới hôm trước khi anh đến Ally café?”
“Không, trước đó nữa. Em đã gặp anh ở nhà anh. Vào ngày đầu tiên khi em vào Sài Gòn, lúc đó bọn em nhầm nhà.” Trong lúc đầu Khanh đang nhớ lại thì Vũ rút chiếc kính gọng to ra đeo lên mắt và vuốt rối tóc lên, “Giờ thì em nhớ ra chưa?”
Khanh không nói được câu gì, mồm chữ O, mắt cũng chữ O nốt. Vậy là không phải cô hoang tưởng. Cảm giác của Khanh về những người nhìn quen quen là có thật. Cô đã gặp cả Long và Vũ trước ngày hôm nay.
“Thôi hôm khác nói chuyện đó. Kiếm gì đó uống nhé, lúc nãy chúng ta đều chưa kịp dùng gì.” Vũ cười gượng gạo khi thấy Khanh vẫn bị đứng hình. Anh có vẻ không quen với việc cười trước mặt người lạ. Tuy vậy trong mắt Khanh thì đó đã là một nỗ lực lớn lao lắm rồi. Tất nhiên là cô gật đầu ngay, không phải vì đó là Vũ, mà vì cô tôn trọng việc một chàng trai có những cử chỉ như vậy với con gái. Đáng yêu!
Vì cơn bực tức của Khanh quá bức bối để mang thêm chiếc mũ bảo hiểm nặng trịch nên hai người quyết định đi bộ. Vũ đội một chiếc mũ và đeo cặp kính to bự, sự thật nhìn lúc này anh chẳng có vẻ gì là một ngôi sao. Nếu không biết trước đây là ai, chắc chắn Khanh sẽ đi ngang qua Vũ mà không thèm ngoái lại. Sài Gòn lúc này như lò thiêu. Dù đường Huyền Trân hai bên là những cây đại thụ che chắn kỹ càng, nhưng những tia nắng vẫn bướng bỉnh len lỏi qua từng lớp lá chiếu xuống mặt đường.
“Nắng quá!” Vũ lại cười, chẳng giống với vẻ lạnh nhạt thường ngày.
“Em mới phải là người than. Sao không đi taxi?”
“Anh chán ngồi trên ô tô lắm rồi. Chẳng hưởng thụ được chút không khí tự nhiên nào, kể cả nắng mấy vẫn hơn kiểu mát của điều hòa.” Vũ chỉ tay về phía trước: “Vả lại cũng sắp đến nơi rồi.”
Kệ anh chứ, em có đi ô tô nhiều như anh đâu, nắng cháy da con gái nhà người ta, Khanh nhủ thầm trong đầu. May thay quán café đã hiện ra ngay trước mặt. Đó là một quán café sách khá rộng rãi, một cái tủ to sát tường với hàng chồng sách và truyện tranh, cũ có, mới có. Những chiếc đèn trần thả xuống trên đầu thành từng góc sáng nhỏ nhắn. Quán khá vắng, đây đó các thực khách vừa đọc sách vừa uống café trong không gian yên tĩnh. Dường như đã khá quen thuộc với quán, Vũ tự chọn cho hai đứa một cái bàn ở trong cùng. Khanh gọi mocha, đó là thứ café cô thích nhất. Vũ nói cho anh một ly tương tự.
“Anh cũng uống mocha à? Em tưởng bọn anh sẽ không uống các thứ nước có mầu thế này?”
“Thế không lẽ cả đời anh chỉ uống nước lọc và soda thôi sao, café giảm stress đáng kể mà.”
“Stress?” Khanh tò mò. “Anh cũng stress sao?”
“Có chứ. Em tưởng anh là gì vậy?” Vũ nhăn trán. Anh có thói quen vừa nói vừa đưa tay qua lại trên mặt bàn. Khanh không biết đó là thói quen của những người chơi piano, hay đơn thuần anh ta chỉ đang cố kiếm một thứ gì đó để chen vào giữa những câu nói. “Anh cũng chỉ là người thôi. Lúc trước là học hành, sau này là công việc, lúc nào mà người ta chẳng đau đầu về một chuyện gì đó. Anh biết quán này từ lâu lắm rồi, thi thoảng anh vẫn đến đây, đọc sách và uống café một mình.”
“Trước anh học gì mà stress vậy? Kể em nghe.” Khanh chống tay lên cằm.
“Anh nhớ có một lần, vào năm lớp mười thì phải. Anh thích học văn và còn rất muốn đi thi học sinh giỏi Văn. Nhưng năm đấy anh chỉ là một cậu học sinh nhút nhát, sợ mình thi trượt sẽ xấu hổ trước bạn bè nên không dám đăng ký. Bố mẹ khuyên thế nào anh cũng chỉ lắc đầu.” Vũ dừng lại một chút, như là nhấm nháp quá khứ. Anh nhấc cốc café lên rất chậm, từng ngón tay đan một cách kỹ càng vào chiếc quai, một người như thế trong quá khứ hẳn chưa từng làm vỡ thứ đồ sứ nào. “Rồi khi cô giáo chủ nhiệm thông báo danh sách những bạn tham gia kỳ thi học sinh giỏi Văn thì trong đó có anh.”
“Cũng tương tự như em nhỉ? Có những người luôn thích sắp xếp cuộc sống của người khác.” Khanh thở dài. Tuy cô không hình dung nổi khi Vũ là một người nhút nhát sẽ thế nào. Anh luôn xuất hiện trước mọi người bằng một vẻ tự tin và lạnh lùng.
“Em có biết anh đã làm gì không?” Vũ nhìn cô.
“Anh đã phản ứng như em khi nãy?” Khanh ngượng ngập đoán mò.
Vũ bật cười:
“Không. Nếu vậy thì đâu còn chuyện gì để kể. Anh chỉ giả vờ không có chuyện gì và đi thi như chính anh là người đã tự đăng ký.”
“Em... vẫn chưa hiểu.” Khanh nheo mắt, cô luôn cảm thấy mình đần độn khi nói ra câu này.
“Chưa hiểu tại sao lần đấy anh lại stress hay tại sao anh làm như thế?”
“Cả hai.”
“Anh tự trách bản thân rằng tại sao mọi người có thể đặt niềm tin vào mình, còn chính mình thì lại không thể.” Khanh chờ Vũ nói tiếp gì đó, nhưng không có gì. Có lẽ đó là một câu trả lời cho cả hai câu hỏi. Khanh im lặng. Có điều gì đó khiến cô thấy lòng nhoi nhói. Đúng, Andre, dì Lam, ông Nam, An, Long Flash và rất nhiều người khác đều tin vào cô, đều cho rằng cô có thể làm được, còn làm tốt. Vậy điều gì đang cản chân Khanh, cô không bước tiếp bởi sự sợ hãi, hay chỉ bởi cô không tin vào chính mình? Có phải lâu nay mình vẫn dùng những lý do khác để nguỵ biện cho sự thật này không?
“Thế anh đi thi vì cô giáo đã tin tưởng vào anh?” Khanh chấm dứt khoảng lặng kéo dài.
“Không.” Vũ lắc đầu. “Anh đi thi vì anh thích đi. Thế thôi.”
Khanh vẫn giữ đôi mắt mình nhìn vào Vũ. Ánh nắng chiếu qua khe cửa vào bàn nơi hai người ngồi, như một ánh đèn follow hoàn hảo. Cô định nói gì đó rồi bỗng thấy không cần thiết. Khanh phát hiện ra đối diện mình bây giờ hoàn toàn không phải là Vũ mà Khanh từng biết. Là anh mà cũng không phải là anh. Đôi mắt không contact lens trở nên đầy sức sống. Khoé miệng luôn nở sẵn nụ cười. Những cử chỉ tự nhiên không vương chút lạnh lùng thường thấy. Trước mặt Khanh bây giờ không phải là ngôi sao mà cô vẫn thường mơ ước được gặp, không còn là một ngôi sao xa xăm nào đó cô vẫn thường tưởng tượng đến, mà như một người bạn. Cô cảm động vì điều đó. Kể cả những siêu sao cũng đều có góc nào đó bên trong là những người bình thường.
“Long là bạn thân của anh. Nếu không tính Pi thì Long là người anh thân nhất. Long đã nâng đỡ bọn anh từ những ngày đầu tiên bước chân vào showbiz, quan trọng hơn hết, anh ấy là người trọng tình cảm. Anh ấy không thiếu những hợp đồng quảng cáo lớn, nhưng luôn ưu tiên cho những người mà anh có thâm tình, một trong những người đó là dì em. Dì Lam đã nhờ Long, và Long lại nhờ bọn anh đưa em ra giới thiệu trong liveshow sắp tới. Sau series ảnh vừa rồi thì anh nghĩ đây quả là một đề nghị thú vị. Bản thân Pi và anh cũng rất hứng thú muốn em tham gia vào chương trình.”
“Trời ơi, cứ làm như em là linh vật của bọn anh không bằng, liveshow của bọn anh thì em có mặt làm gì chứ?” Khanh thốt lên, thực ra ngay sau khi nói, cô không tin vào tai mình. Đến xem liveshow của Demo chính là mục đích vào Sài Gòn của cô. Còn được tham gia cùng? Cô chưa bao giờ nghĩ xa đến thế!
Thấy Khanh ngỡ ngàng bởi điều mình vừa nói ra, Vũ khoát tay:
“Em có nhiều thời gian để cân nhắc. Đừng vội vàng nghĩ rằng mình bị áp đặt. Lần này không còn là tiền trảm hậu tấu nữa, đây là một lời đề nghị, em có quyền quyết định.” Rồi xem chừng như chưa thuyết phục với chính những gì mình vừa nói, Vũ đưa tay chạm vào tai. “Thôi, để anh đưa em ra chỗ này, thú vị lắm.”
Lúc này Khanh ngồi cạnh Vũ trên taxi, cô thấy cơn nóng giận trong mình đã hoàn toàn tan biến. Những tia nắng đã hiền hoà hơn so với lúc sáng khi cô bước ra khỏi nhà. Khanh nhìn thẳng. Những con đường phía trước vụt trôi. Không biết cô ngộ nhận hay không nhưng chỉ qua một lần trò chuyện, cô cảm thấy Vũ thật giống người cô vẫn chờ, người cô vẫn muốn trong cuộc sống này. Không phải là yêu, chỉ đơn thuần như một trò chơi dịu dàng.
Hai người ngồi ở Nhà hát lớn của thành phố. Sài Gòn chạng vạng tối. Những cơn gió chiều mùa hạ còn giữ trong mình tí hanh nóng sớm trưa. Từ hướng Khanh ngồi, nơi đây trông đầy khác lạ. Những con người trên đường phố không còn hối hả. Những ánh đèn cũng không còn rực rỡ nữa, mà nhẹ nhàng, thẩn thơ. Bản thân thời tiết là một thứ ngôn ngữ hữu hình của tạo hoá. Đôi khi nó như muốn nói với bạn rằng bạn đang được yêu, bạn xứng đáng được hạnh phúc. Đôi khi nó lại muốn nói với bạn rằng: You’re fucked, bạn sẽ có một ngày tồi tệ nhất trong lịch sử. Chỉ cảm nhận không khí thôi đã có thể dự đoán được hôm nay bạn có trúng độc đắc hay không. Thực ra, phần lớn là không. Không gian trong vắt khiến Khanh muốn hít một hơi thật sâu, mỗi lần như vậy cô như thấy mình lớn lên một chút.
“Không phải ngồi ở bậc thềm nào của Nhà hát lớn cũng có cảm giác thế này đâu.” Vũ nói với cô. “Phải là bậc thềm thứ bảy.”
“Tại sao thế?” Khanh nheo mắt.
“Không có lý do gì đặc biệt. Chỉ vì nó là bậc thềm số bảy thôi!”
Khanh mỉm cười trước lời giải thích không đâu ra đâu của Vũ, đó là kiểu nói chuyện của một người đặc biệt thông minh hoặc cực kỳ đần độn, mà Khanh thì không nghĩ Vũ có chỉ số IQ thấp hơn 120. Đôi khi ngồi cạnh những người thế này khiến cô thấy dễ chịu. Hai người cứ ngồi đó cả buổi tối, hít thở không khí trong lành, chẳng ai nói câu gì. Những phiền muộn tạm trôi theo những cơn gió thổi ngang qua thành phố, kiếm tìm một nơi khác để gửi gắm nỗi nhớ thương. Đâu thể cứ buồn chuyện gì mãi cả đời được.
Khanh ngồi trong phòng trang điểm của studio Andre Nguyễn, mọi người xung quanh tất bật với những công việc riêng. Sau khi gọi điện và trách móc dì Lam về những việc đã xảy ra, đồng thời nghe những lời xin lỗi rối rít từ dì về việc đã khiến Khanh vô cùng khó xử, cô thấy dễ chịu hơn chút ít. Cuối cùng thì Khanh cũng bị thuyết phục bởi những gì xảy ra quanh mình thời gian gần đây. Cô nhận lời đóng shot quảng cáo cho công ty của ông Nam, người trang điểm sẽ là Andre. Khi nghe cú điện thoại của cô, giọng Andre đã thể hiện sự vui mừng, mặc dù Khanh không tưởng tượng liệu một con người như anh khi cười thì trông sẽ ra sao. Tạo hoá ban cho mỗi người một thế mạnh và chắc chắn ưu điểm của Andre không phải là cười. Anh giống một con mèo, nghiêm túc và kiêu ngạo. Một con mèo mà cười thì trông sẽ ra sao?
Khanh xin nghỉ ở Ally café, dù cảm thấy có lỗi với ông Hoàng nhưng cô cũng không còn lựa chọn khác. Chính thức đặt một chân vào giới người mẫu từ khi nhận hợp đồng này, Khanh vẫn thấy như mình đang nhảy múa trong cuộc chơi của người khác. Chênh vênh như chưa chạm đất, có một thoáng Khanh đã có cảm tưởng cô là một miếng bánh ngọt, miếng bánh ngọt đang được bày trên một chiếc đĩa sứ trắng bắt mắt. Ai cũng muốn có một phần riêng, họ giành giật chiếc đĩa về phía mình theo những cách khác nhau, chậm rãi có, thô bạo có. Liệu khi đã ngán với thứ đồ ngọt dễ thèm chóng chán đó, họ có chùi mép và quăng đĩa bánh sang một bên?
Andre bất ngờ bước vào làm Khanh giật nảy mình, dòng suy nghĩ đứt đoạn thành những vẩn vơ hiện rõ trên đôi mắt cô. Vẫn với vẻ mặt lạnh lùng ấy, Andre đặt chiếc túi đựng đồ trang điểm xuống ghế. Nhiều lúc nhìn Andre, Khanh như muốn dùng hai tay ghì thật chặt vào mặt anh cho bung mớ suy nghĩ bên trong ra. Những con người càng giấu cảm xúc của mình bao nhiêu, thì thực ra lại càng sợ bị tổn thương bấy nhiêu.
Andre nhìn quanh phòng. Mọi người hiểu ý anh, vội bước ra ngoài. Anh ra hiệu cho Khanh ngồi thẳng người và thả lỏng. Khanh làm theo từng lời anh nói. Khanh nhớ lại lần trước khi ở cạnh Andre, cô đã có cảm giác mình là Lọ Lem. Lúc này cũng thế... Cô đang chờ Ông tiên đen vẩy cây đũa thần vào mình để hoá thành một phiên bản đẹp đẽ hơn, rực rỡ hơn. Khanh cảm nhận được thái độ nâng niu từng milimet da trên mặt cô của Andre. Khanh nhìn anh trong gương, đôi mắt Andre với viền liner đen quen thuộc, nửa huyền bí nửa ma quái. Đường viền liner vừa có chủ đích vừa như vô tình khiến người khác cứ phải chú ý vào. Đôi mắt rất lạ, long lanh như chứa cả một biển nước trong đó, chỉ cần một chút sơ hở sẽ tuôn ra. Đôi mắt của những người đa cảm.
Andre make-up cẩn trọng, nhưng rất nhanh. Bàn tay anh thoăt thoắt với những động tác có lẽ đã thành thói quen. Một thoáng khi Khanh nhắm lại để Andre đánh mắt, cô cảm nhận được từng hơi thở của anh phả vào sau gáy mình, mạnh mẽ và gấp gáp. Khanh như chìm đi, nếu có thể ngả xuống và ngủ ngay bây giờ, chắc cô sẽ làm. Nhưng Andre đã chạm nhẹ vào vai Khanh, ra hiệu mọi thứ đã xong. Những gì Khanh có thể thốt ra sau đó khi mở mắt chỉ là vài tiếng “Em đây sao…” nhỏ nhoi trong cổ. Khanh lúc này mới hiểu ra cảm giác của chú vịt con xấu xí phát hiện bản thân là thiên nga. Mình trong gương đấy ư? Khanh tự hỏi lần nữa. Màu mắt xanh nâu làm gương mặt Khanh trông hài hoà lại. Má hồng nhạt và môi son bóng cam như cuộc dạo chơi thong thả trên gương mặt thanh tú. Mái tóc được tết gọn lại và búi thành một búi nhỏ phía sau. Khanh ngắm bản thân không chớp mắt, tự thấy mình quyến rũ đến kỳ lạ dù Andre trang điểm cho cô rất nhẹ nhàng, chỉ làm tôn lên vẻ đẹp vốn dĩ của Khanh chứ chẳng hề dùng kỹ xảo cao siêu nào. Anh đã hoàn toàn bắt được cái thần của Khanh. Andre đứng phía sau, cúi xuống ngang đầu Khanh, vừa nhìn vào gương vừa nói:
“Tôi chỉ có thể giúp em như thế này, còn đi xa đến đâu là tùy thuộc vào bản thân em.”
Những lời thì thầm vào tai dường như làm Khanh vừa bị mê hoặc, vừa sợ hãi. Mọi thứ lại trở nên mờ mịt và xa lạ, cô chưa sẵn sàng cho điều này. Khanh chực muốn vùng chạy, muốn trở lại căn phòng gác mái an toàn, nơi không có ai ngoài những vì sao ở cạnh cô. Bỗng Khanh nhớ lại những lời của Vũ hôm trước, nhớ lại vẻ mặt của An trên chuyến bay đầy dự cảm, nhớ lại dì Lam và cả Long Flash. Những con người, ánh mắt... dẫu khác nhau, nhưng đều có chung niềm tin dành cho cô. Khanh nhắm mắt lại. Ngay khi thấy siêu mẫu mà Andre từng trang điểm sải bước ra sàn diễn đêm trước đó, cô đã nhận ra đây chính là đam mê và khát khao của mình. Từ tiềm thức của Khanh bật lên thứ gì đó mạnh mẽ và ương bướng. Cô đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Andre:
“Em cũng sẽ chẳng cho anh giúp em đâu. Hãy để em đi từ đây.”
An bước vào, cậu đã có mặt từ lúc nào, huýt sáo khi nhìn thấy Khanh, có tí ngỡ ngàng bởi sự thay đổi của cô bạn. Andre đã châm một điếu thuốc, đưa chìa khóa cho Khanh:
“Khoảng hai mươi phút nữa stylist của tôi sẽ lên. Tôi ra ngoài rồi về ngay, nên em cứ ở đây chờ. Bên trái đằng kia là phòng riêng của tôi, trong đó có giường, em có thể vào nghỉ nếu muốn.”
Khanh gật đầu. Cô luôn có một cảm giác choáng ngợp trước kiểu nói nhanh hơi mang tính mệnh lệnh của Andre dù đây không phải lần đầu tiếp xúc.
“An, tôi có việc muốn nhờ cậu.” Andre chợt vỗ vai An.
An tròn mắt bất ngờ nhưng cũng gật đầu. Xoay qua Khanh, thấy vẻ mặt khó hiểu của cô, An giơ ngón cái lên ra hiệu mọi thứ vẫn ổn rồi lẽo đẽo bước theo sau Andre về phía cửa. Khanh đứng nhìn bóng cả hai khuất sau tấm cửa kính rồi mới lẳng lặng bước vào trong...
An tỏ ra bình thường, dù từ lúc lên xe đến giờ Andre chẳng nói với cậu một câu. Miệng lẩm bẩm hát theo một ca khúc đồng quê đang phát trên đài FM, cậu dán mắt nhìn ra bên ngoài. Andre chỉ chăm chú lái xe, một tay vẫn gác ngoài cửa hờ hững.
“Đây là đường ra sân bay đúng không anh.” An buột miệng hỏi khi có cảm giác quen thuộc về cung đường mà chiếc xe đang chạy.
“Ừm,” Andre gật đầu. “Chúng ta đang ra sân bay.”
“Chúng ta đi đón ai sao?” An đổi hướng xoay qua nhìn Andre thắc mắc.
Andre một tay chống cằm, một tay giữ vô lăng xe. Dù chắc chắn đã nghe rõ câu hỏi của An nhưng anh vẫn giữ im lặng. Một lúc sau Andre mới gật đầu. “Phản ứng chậm như trẻ tự kỷ….” An nghĩ thầm. Andre nhìn đồng hồ rồi trả lời:
“Chúng ta đi đón bố của Khanh.”
Khanh mở khóa bước vào phòng. Căn phòng này có lẽ Andre dùng để nghỉ khi làm ở studio. Chỉ có một chiếc đệm rất to ở góc, một chiếc máy tính với màn hình khá to đặt cạnh nhau, một chiếc tủ lạnh nhỏ, bên trên là một giá đựng đĩa nhạc và phim. Khanh bật một album nhạc jazz để ngay ngoài Desktop của máy rồi mở tủ lạnh ra, bên trong chứa đầy... snack và sữa. Khanh tò mò ngó vào giá đĩa, đủ những phim trên trời dưới đất mà Khanh chưa nghe qua tên bao giờ, có thể thấy rõ gu nghệ thuật của Andre tương đối khác người. Khắp bốn mặt tường của căn phòng nhỏ là vô số bức ảnh và các trang báo cắt ra từ tạp chí, nhiều người mẫu nổi tiếng trong và ngoài nước, nhiều show diễn tại Châu Âu với những tên tuổi thời trang đình đám. Có lẽ đây là những người mẫu mà Andre từng trang điểm, những show diễn và những đất nước mà anh từng đến. Bỗng Khanh cảm thấy khâm phục chàng trai trẻ tuổi. Anh đã áp đặt được vị trí của mình lên những người cùng làm việc, đủ để không ai có thể phủ nhận tài năng của mình. Cô không cho rằng có mối quan hệ nào rõ rệt giữa năng lực và tuổi tác, nhưng nếu may mắn có cả thiên khiếu bẩm sinh, đôi khi không cần nhiều khổ luyện, bạn cũng có thể thành công rất sớm. Chỉ có điều, thành công liệu có phải tất cả của một đời người, khi mà chẳng có ai có thể sống mãi với nó?
Khanh ngả người xuống đệm, nhìn bâng quơ sang bên cạnh, ngay gần chỗ cô nằm là một bức ảnh khác những bức còn lại. Ảnh chụp từ phía sau một cô gái đang bước đi về đồng cỏ bát ngát xanh mướt phía trước. Ở dưới có một dòng chữ nhỏ được viết tay: “Em chỉ như một cơn gió lướt qua bầu trời của tôi…” Khanh lẩm bẩm đọc lại. Đây là chữ của Andre ư? Cô gái này là ai?
Chợt bên ngoài có tiếng ồn ào. Khanh tò mò mở cửa ra, không phải Andre đã về và mang theo một con thỏ bông một mét chứ? Cánh cửa vừa mở ra, bất ngờ Khanh bị một cái tát như trời giáng. Khanh ngã xuống choáng váng, cái tát mạnh và phũ phàng khiến cho cô cảm thấy mặt đất phía dưới sụt xuống. Khanh ôm mặt, lùi lại phía sau theo bản năng. Sau phút ngỡ ngàng, Khanh nhận ra người vừa tát mình là Quyên – người cô đã gặp trong lần đầu đi với Andre.