Những Quân Cờ Domino

Lượt đọc: 141 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
Đêm dài lắm mộng

❊ ❊ ❊

Bảo lái xe rất điềm tĩnh, đúng như cách mà anh nói chuyện với cô. Ngồi trong xe, Khanh tự đặt nhiều câu hỏi cho bản thân, nhưng cô không muốn Bảo giải đáp những thắc mắc đó. Tình bạn của hai người được xây dựng dựa trên sự tôn trọng riêng tư của nhau. Bảo chưa từng hỏi bất cứ điều gì về cô, không có lý gì Khanh lại làm điều ngược lại. Không gian yên tĩnh ngoài cửa kính, trung tâm thành phố lùi dần về phía sau, có vẻ như chiếc xe đang phóng ra khu vực ngoại thành. Khanh không biết chiếc xe đang đi về đâu, nhưng cô cảm thấy an tâm, cô chưa từng cảm thấy bất an khi ở cạnh Bảo. Anh lái xe qua một chiếc cầu, rồi đi chầm chậm ra ngoại ô. Từ khi vào Sài Gòn Khanh chưa từng ra ngoài trung tâm, đây là lần đầu tiên. Bảo yên lặng lái xe, anh không cười, không nói, không pha trò hay cố làm Khanh vui như những chàng trai khác. Anh không nói những lời ngọt ngào, cũng chẳng bao giờ cố gắng chạm vào Khanh, nhưng cô vẫn cảm thấy thoải mái khi ở cạnh anh.

Chiếc xe chạy lòng vòng rồi dừng lại ở nơi khá tối, gần một ngôi nhà cũ kỹ. Bảo tắt máy, với tay ra đằng sau lấy đèn pin rồi mở cửa xe. Khanh cũng bước ra khỏi xe, sập cửa lại. Cô ngập ngừng:

“Cứ đỗ xe ở đây sao?” Khanh cho tay vào túi quần, thoáng lạnh trước những cơn gió ngoài thành phố.

“Yên tâm, anh đến đây mỗi tuần.”

“Chúng ta đi đâu?”

“Đi bộ vài phút.”

Bảo chỉ tay về phía cánh đồng rồi bấm khóa tự động. Chiếc xe nháy đèn lên rồi nằm im lặng. Bảo bước về phía trước soi đèn pin xuống chân để Khanh đi theo. Khanh nhìn theo ánh đèn nhỏ di chuyển dưới chân anh, mỉm cười vừa bám theo vừa tránh những u đất lồi lõm ở con đường đất. Cảm giác như là một trò chơi trẻ con. Không ai nói gì, hít thở bầu không khí thoáng đãng của cánh đồng, nơi không có khói bụi và những âm thanh hỗn loạn của xe cộ. Rẽ trái rồi rẽ phải rồi rẽ phải trái! Quay lại phía sau, Khanh đã không thể nhận ra lối về ngôi nhà gỗ lúc nãy. Một đoạn, Bảo dừng lại, chỉ về phía hồ nước rộng.

“Ở đây.”

Hai người phủi cát rồi ngồi xuống một tấm gỗ lớn được đóng thừa ra mặt nước, có lẽ của những người câu cá. Không gian đầy mùi của cỏ và nước. Cả khoảng trời rộng đầy sao. Những đám cỏ vươn lên từ mặt nước, đâu đó có tiếng côn trùng kêu mải miết. Từ phía cành cây những con đóm đóm sáng rực bay lượn. Mọi thứ đẹp đến phi thực tế.

Khanh reo lên. “Chỗ này tuyệt thật!” Cô khoan khoái hít thở luồng không khí ẩm ướt nhưng tươi mới. Bảo chỉ cười không nói gì. Khanh tháo đôi giày búp bê Kappa rồi thả chân xuống mặt nước, hồ nước rung lên những gợn sóng tròn êm ả. Khanh thích thú đưa chân trong dòng nước mát.

“Nơi này thật thích.” Khanh cố gắng hít vào nhiều nhất có thể, nơi thành phố đầy khói bụi, hiếm khi cô được làm điều đó.

“Anh rất thích đom đóm.” Bảo chợt nói bâng quơ.

“Vì chúng phát sáng ư?”

“Không, vì chúng nhỏ nhưng khó bị bắt nạt. Trong cơ thể chúng có một chất độc khiến tất cả những loài muốn ăn thịt chúng đều phải nản lòng.”

Chuyện này nghe chẳng có gì lãng mạn, Khanh nhủ thầm, mà có lẽ anh ta cũng chẳng chủ tâm nói một câu chuyện lãng mạn. Dù gì chăng nữa, người ta vẫn thường nhớ đến đom đóm vì thứ ánh sáng kỳ dị của chúng trong đêm.

“Con bọ cạp cũng thế.” Chợt Khanh nhớ ra.

“Nhưng bọ cạp tấn công loài khác. Đom đóm chỉ tự vệ.” Bảo cười, anh có một ẩn ý gì đó mà cô không sao hiểu được.

“Sao anh biết chỗ này?”

“Ai cũng có một chỗ nào đó cho riêng mình mà.”

Cũng đúng, Khanh tự nhủ. Giống như là Vũ với quán café sách nơi cô trò chuyện với anh lần đầu tiên. Giống như Andre với bốn bức tường trong căn phòng riêng tại studio. Giống như chính Khanh và An với Underground Bridge ngoài Hà Nội. Mỗi người đều có một góc nào đó để đến mỗi khi thấy mình chông chênh với cuộc đời ngoài kia, để tự hàn gắn lại những cảm xúc vỡ vụn, để tìm thấy cảm giác thư thái sau những vẩn vơ không đáng có, hoặc đơn giản chỉ để ngồi yên lặng, không làm gì – như Khanh và Bảo bây giờ. Những con đom đóm vờn xung quanh hai người.

Những ngọn cỏ xanh mướt rung lên, chuẩn bị đón những hạt sương đêm lạnh lẽo. Thời khắc dễ chịu. Dường như những ưu tư của ngày cũ tan đi dưới làn nước mỏng manh. Mọi thứ trở nên đơn giản. Khanh nhìn về không gian rộng lớn của bầu trời cao trên cao, chẳng nghĩ gì. Cô muốn nói cảm ơn Bảo, với cô, anh như là ánh sáng của đom đóm trông đêm tối mịt mờ, và cô sẽ nhất quyết không ăn thịt anh. Khanh bấm nút tắt nguồn, màn hình điện thoại nháy sáng lên rồi vụt tắt. Một con đom đóm nào đó vừa chạm vào tay cô.

Tên trộm vẫn tiếp tục trao đổi qua lại với Vũ về con số mà hắn muốn để giao lại những bản thu âm. Vũ suy nghĩ về điều này rất nhiều và cố gắng tìm cách câu thêm càng nhiều thời gian càng tốt. Thứ nhất, con số mà hắn đưa ra quá lớn, có lẽ vì cho rằng Vũ có rất nhiều tiền. Thực ra, anh không có nhiều tiền mặt đến vậy. Công ty quản lý anh đã mua đứt ngôi biệt thự nơi Vũ ở cho anh, và trừ dần vào số tiền anh kiếm được. Ngay cả số dư của Vũ ở công ty cũng không đủ để chi trả cho yêu cầu của hắn. Thứ hai, có gì đảm bảo rằng tên trộm tinh quái đó không lưu lại bản sao trước khi giao trả cho Vũ những đĩa thu âm? Hắn có thể quay lại và tiếp tục tống tiền anh trước ngày liveshow bắt đầu. Đó mới là điều quan trọng.

Vũ ngồi nhâm nhi Dry Gin tại Italics Bar, quán luôn vắng vẻ và toàn những kẻ phớt đời, bạn có là siêu sao thì cũng không được giảm giá – nơi hiếm hoi một người như anh có thể ngồi ở ngay quầy bar và uống cả đêm mà chẳng có ai thèm ra xin chữ ký. Anh nhấm nhấm lá bạc hà từ cốc rượu. Bartender đang pha một cốc Bloody Mary cho ai đó. Có một thời, Vũ thích uống thứ rượu gây chếnh choáng này. Blood Mary là một loại rượu kỳ lạ chứa sốt tabasco, thứ sốt người ta thường dùng để ăn pizza. Thời gian còn sống ở New York, Vũ luôn uống Bloody Mary mỗi khi ngồi bar. Dân New York dường như bị ám ảnh bởi thứ nước đỏ lỏng lẻo quái dị của Mehico đó, họ thậm chí còn cho cả Worcestershire sauce, một loại sốt bò vào ly cocktail. Cùng với hạt tiêu đen được xay nhỏ và vị mặn của muối, vị thơm của chanh, vị đắng của vodka, vị ngọt của cà chua xay... Bloody Mary bỗng kích thích theo một cách đặc trưng, trở thành thứ rượu gây nhiều cảm giác đối lập. Thế nhưng, như chưa thoả mãn với sự tương phản đó, thứ đồ uống đậm chất New York thậm chí không phải do một người Mỹ làm ra, mà do một bartender nổi tiếng người Pháp là Petiot tự sáng chế. Nhà văn đại tài Ernest Hemingway từng ngồi triền miên ở quán bar của Petiot, nhâm nhi thứ nước uống quái gở đó ngày qua ngày. Nghịch lý phi thường này khiến cho khi Petiot rời Paris đến Ohio làm việc, ông được hâm mộ tới mức những khách hàng quen thuộc của ông là thành phần máu mặt nhất nước Mỹ – những người có thể bay một chặng đường cả trăm cây số tới quán bar của khách sạn Regis chỉ để thưởng thức thứ đồ uống ấy – trong số đó phải kể đến bố già Frank Costello, tay gangster nổi tiếng nhất nước Mỹ mọi thời đại. Khi rời Mỹ, Vũ không dám uống lại Bloody Mary nữa, bởi nó luôn gợi nhắc anh tới quãng thời gian cô đơn nhất cuộc đời mình trên. Tuy thế, thứ cocktail này đi vào tiềm thức của anh một cách mạnh mẽ, nhắc về những con người cá tính thích mùi vị đặc trưng mạnh mẽ.

Trí tò mò xâm chiếm, Vũ muốn nhìn xem vị khách tinh tế nào đã order loại đồ uống đặc biệt trong một buổi tối muộn đến thế.

Tay bartender lắc mạnh tất cả các thành phần quen thuộc, rót ra cốc, thêm vào đó một lá đinh hương cùng lát chanh xắt nhỏ, đẩy ra ngoài quầy bar. Phía cuối của quầy bar, một cô gái đưa tay đón lấy nó. Cô ta có mái tóc đen dài, chiếc mũi cao hếch lên tinh nghịch, khuôn mặt đầy cá tính cùng ánh mắt sắc lạnh được trang điểm kỹ càng. Tay cô ta cầm một điếu thuốc Sobranie nhỏ hờ hững. Những người phụ nữ hút thuốc dưới quầy bar đều rất đẹp, không phải vì điếu thuốc, mà bởi vì trong họ như chứa một bầu tâm sự chờ đợi được sẻ chia. Làn khói mờ ảo vươn qua những móng tay sơn đen bay lên khuôn mặt thanh mảnh của cô gái, tạo thành một vẻ quyến rũ khó tả. Sau một ngụm nhỏ nhấp môi, cô gái đưa mắt nhìn quanh, bắt gặp ánh nhìn của Vũ. Đôi mắt cô như vừa thấy một điều gì thú vị, loé lên ánh sáng tư lự rồi vụt tắt. Anh lúng túng quay trở lại phía trước, dán mắt vào tivi như đang chăm chú lắm. Vũ bấm máy gọi cho Khanh, anh không muốn bị xao nhãng ngay nơi này, ở đây. Tiếng tít tít vang lên vô vọng ở đầu dây bên kia. Cô gái lạ rời chỗ ngồi của mình, bước lại gần Vũ, mỉm cười:

“Anh ngồi một mình?”

“Và tôi sắp say, chắc chắn sẽ không thể đưa cô về được.” Vũ không biết mình bật ra câu đùa vì sao. Câu đùa nửa mời mọc, nửa từ chối.

“Vậy thì tôi sẽ đưa anh về.”Ccô gái giơ ly Bloody Mary với màu đỏ huyễn hoặc lên, ngồi xuống ghế cạnh anh một cách tự nhiên, đưa bàn tay nhỏ về phía trước đầy duyên dáng. “Tôi là Quyên. Hoàng Quyên.”

Sài Gòn quá rộng lớn để người ta có thể biết hết nhau, nhưng lại luôn quá hẹp để người ta có thể chạm mặt nhau.

Vũ trò chuyện một lúc với Quyên, anh không thật sự cảm thấy thoải mái lắm khi ngồi ở quán bar với một cô gái lạ mặt lả lơi bên cạnh. Một cô gái hấp dẫn mà lại chủ động sẽ luôn khiến cho người ta có cảm giác mình là vật bị săn. Khi chưa tìm được cớ để rút lui, Vũ bỗng thấy tin nhắn từ Long Flash. Đọc lướt qua mấy dòng, anh giật mình, tay vô tình gạt vào chiếc cốc trước mặt. Cốc Dry Gin rơi xuống đất vỡ tan, những mảnh thuỷ tinh bắn tung toé, đọng lại những giọt ướt át trên đôi tay đang run lên của Vũ. Anh đặt vội tiền lên bàn, chạy ra cửa mà không tạm biệt Quyên. Vũ bước lên xe, phóng rất nhanh trong đêm Sài Gòn tĩnh mịch.

An ngồi cần mẫn lướt web, cậu có thể làm như thế hàng giờ liền cho đến khi mỏi mắt. Sự thật về internet rất đơn giản: không ai biết bạn là ai, cũng chẳng ai quan tâm bạn như thế nào, bạn có thể làm đủ trò điên dại sau đó biến mất mà cũng chẳng sợ bị tìm ra. Có phải, trong xã hội này, ai cũng muốn như vậy – muốn được đeo một chiếc mặt nạ vào và làm đủ thứ điên rồ? Có thể không chắc chắn, nhưng khi online, ai cũng muốn được làm những thứ mà không thể làm ở nơi khác. Mà cũng chẳng có gì lạ, khi mà ngay trong đời thực, chúng ta cũng đeo những chiếc mặt nạ với nhau.

An vươn vai, cậu lướt qua vài trang báo mạng lá cải, cố tìm gì đó hấp dẫn cho một buổi tối khó ngủ. Chợt một thứ đập vào mắt An ngay trang chủ của một vườn cải. An giật mình. Cậu bấm vào link trên tiêu đề, dụi dụi mắt. Không. An không hề nhìn nhầm.

“Người mẫu mới nổi Thiếu Khanh lộ ảnh khoả thân.”

Phía dưới là một loạt những bức ảnh của Khanh không một mảnh vải che thân với đủ dáng đứng, ngồi, bò, cào cấu, nhảy nhót. An nhắm mắt lại, cậu không muốn nhìn vào màn hình nữa. Cái quái gì vậy? An bấm máy cho Khanh nhưng không liên lạc được. Cậu loay hoay đi trong phòng, răng cắn vào ngón tay gần chảy máu. Khanh không phải kiểu người như vậy, nhưng An không tìm được lời giải thích nào hợp lý hơn cho chuyện này. Sự thật, từ khi vào Sài Gòn, Khanh đã thay đổi rất nhiều. Cô gặp những con người mới, có công việc mới, bước lên những chiếc xe mới... Chẳng điều gì không thể xảy ra khi một cô gái đã dấn thân vào danh vọng.

Đã khá khuya mà Khanh vẫn chưa về, An không dừng được việc tưởng tượng ra Khanh đang ở một khách sạn nào đó, với một ai đó... Cậu tự đập vào đầu mình để xua đi ý nghĩ cứ lởn vởn. An ngồi trước hiên nhà suy nghĩ về bức ảnh. Người ta có thể tin hoặc không, đó là lựa chọn. Nhưng người ta không thể không nghĩ, đó là điều bắt buộc. Chiếc SUV màu đen lặng lẽ dừng ở trước cửa nhà, Khanh bước xuống. Ngay khi chiếc xe vụt đi vào bóng tối, An vẫn kịp nhận ra khuôn mặt của một chàng trai hoàn toàn xa lạ, nhưng giờ thì cậu không có thời gian để chất vấn điều đó. Khanh ngạc nhiên:

“Bạn ngồi ngoài này làm gì vậy?”

“Vào nhà đi, mình cần nói chuyện với bạn.”

An kéo tay Khanh đi vào nhà, ngay khi vừa sập cửa lại và bật đèn phòng khách lên, cậu nói mà không nhìn Khanh:

“Mình thật không hiểu bạn nữa. Bạn đang làm cái quái gì vậy?”

Khi Khanh còn chưa hết ngạc nhiên thì An giơ laptop lên. Trong ánh đèn trắng, gương mặt của Khanh cắt không còn giọt máu, cô suýt làm rơi chiếc laptop nếu không có An đỡ lấy. Khanh ngồi phịch xuống sofa, ánh mắt trừng trừng nhìn về phía trước hoảng loạn.

“Bạn điên rồi An, bạn nghĩ gì về mình mà lại tin những điều này?” Khanh nói sau khi tự uống một ngụm nước lọc trấn tĩnh. Đầu óc cô có chút rối loạn, những ngón tay cử động vô thức.

“Vậy mình phải nghĩ sao đây?” An vung tay. “Ít nhất cho mình một lời giải thích.”

“Đây không phải là mình. Những bức ảnh này không phải mình.”

“Mình chơi với bạn bao lâu mà không nhận ra cái mặt của bạn nữa sao? Có ai giống bạn đến vậy nữa sao.” An vò đầu. “Bạn có chị em sinh đôi thất lạc à?”

“Không, ý mình là... một cách tổng thể, đây không phải là mình. Đây là ảnh ghép.”

“Tại sao bạn biết nó là ảnh ghép?”

“Trời ạ. Còn tại sao nữa, vì mình không bao giờ chụp những tấm ảnh này. Còn vì sao mình biết ư? Chẳng tại sao, vì mình là mình. Đây không phải là... cơ thể mình, không lẽ mình phải cởi hết quần áo ra để bạn so sánh sao?”

“Mình không biết. Bạn hãy nhìn đi, quá giống, đây đúng là dáng người của bạn mà.”

Khanh đưa tay lên cúc áo:

“Nếu cảm thấy cần làm một lần để tin nhau thì mình sẽ làm.”

“Thôi thôi.” An xua tay.

“Không phải ngại.” Đầu óc Khanh choáng váng vì những thứ vừa nhìn thấy, cô chẳng muốn nghĩ nhiều, lấy tay cởi hết các cúc áo và bỏ áo ngoài ra. An đứng tần ngần chẳng biết phải nhìn vào gì để phân biệt. Đột nhiên có ai đó mở cửa, An hoảng hồn nhận ra cả hai người đã quên không khoá cửa trước khi vào. Khanh chết sững, cô vồ lấy chiếc áo che ngực theo bản năng, nhưng đã quá muộn. Trước mặt hai người là Vũ. Anh thở dốc, ánh mắt ngỡ ngàng. Nhận được tin nhắn của Long và không thể liên lạc được với Khanh, anh quyết định lao thẳng đến đây. Và giờ đây, Vũ ước gì mình gõ cửa trước khi xông vào vì quá lo lắng. Cả ba người đứng đó, cùng chết lặng vì chẳng biết nói gì.

“Xin lỗi.” Vũ nói rồi sập cửa lại.

Khanh mặc vội chiếc áo vào chạy ra cửa, chỉ kịp nhìn theo chiếc xe của anh phóng vút đi, trả lại sự tĩnh mịch cho khu phố vắng. Cô vẫn đang đứng đó chịu trận với những gì mình không làm. Chẳng phải lúc nào chúng ta cũng đủ thời gian và cơ hội để nói những điều cần nói cho những người cần nghe.

Đêm rung động. Đêm dài thì lắm mộng.

Trái với suy nghĩ của An, Khanh không shock như cậu tưởng, cô ngồi im ở ghế sofa, trầm ngâm suy nghĩ, khuôn mặt tựa như có điều gì đó rất khó hiểu. Một chút sau, Khanh xách túi đứng lên:

“Mình về phòng ngủ đây. Mình cần ngủ chút. Bây giờ hơi mệt nên không được tỉnh táo lắm. Mai sẽ giải quyết chuyện này.”

“Ừ, bạn ngủ đi.”

Khi Khanh đã bước ra khỏi phòng, An gọi với:

“Mà này.”

“Sao?” Khanh quay lại.

“Tối nay bạn ổn chứ?”

“Trông mình có gì không ổn sao?” Khanh gượng cười.

“Mình thấy có gì đó không được bình thường lắm,” An định hỏi về chàng trai đã đưa Khanh về trên chiếc SUV đen, nhưng kìm lại. “Thôi có gì mai nói sau. Bạn nghỉ ngơi đi đã.”

“Tin mình. Chỉ cần cứ tin mình. Mình vẫn nghĩ sẽ có lúc nào đấy mình gặp những chuyện thế này. Có thể chẳng còn ai tin mình, thì vẫn chỉ có bạn. Dễ dàng. Đơn giản. Như là vẫn thế.”

“Vì mình hiểu bạn.”

“Không, hơn thế rất nhiều.” Khanh lắc đầu. “Thôi, mình ngủ đây.”

Ngủ đi, để sẵn sàng đón một ngày dài trước mặt, An nhủ thầm.

Khanh xuống taxi ở công ty của Demo. Đúng như dự đoán của Khanh, những phóng viên háu đói đã trực sẵn ở trước cửa như tay thợ săn đang giương các mũi tên tẩm độc. Khanh từ chối mọi câu phỏng vấn một cách nhanh chóng để tránh những phiền phức không đáng có.

“Tôi tạm thời không có bình luận gì trong thời điểm hiện tại.” Khanh đưa tay gạt những ánh flash của máy ảnh trước khi bước vào trong. Người đầu tiên mà Khanh nghĩ tới sáng nay khi tỉnh dậy, chẳng ai khác ngoài Vũ. Ngoài sự hiểu nhầm ngớ ngẩn đêm qua, Khanh biết scandal này sẽ ảnh hưởng không ít đến Demo, bởi cô chính là hình ảnh chính cho liveshow sắp tới. Khanh đi qua bàn lễ tân của công ty, dường như ở đây mọi người cũng đã biết hết chuyện này, nên ai cũng nhìn cô bằng con mắt kỳ quặc, tựa như muốn nói “Cô ta đến đây làm gì vậy?” Thứ ánh mắt này thật đáng ghét, nó tựa như hàng vạn những con ong cùng xông đến đốt vào chân cô, nóng rát và nhức nhối, không thể chống cự, cũng không thể dừng cảm giác khó chịu lại. Khanh nghe nói ở Châu Âu người ta không thường dùng lửa để đốt ong như ở đây. Họ dùng túi nylon trùm kín cả tổ ong lại rồi gỡ nó ra, sau đó cho vào tủ đông lạnh, những con ong vò vẽ sẽ chết dần. Nghĩ đến đó, Khanh hít một hơi sâu, giá như có vài viên đá lạnh ở đây cô sẽ chườm ngay lên đầu cho tan đi cơn tức giận. Một xã hội đầy thị phi và dèm pha, cách duy nhất để tự vệ là phải tạo một lớp vỏ bọc cho chính mình.

Những chậu cây thủy tiên ở hành lang rung rinh, tất cả như nhìn theo bước chân mạnh mẽ của Khanh. Vẻ bình tĩnh và điềm nhiên che giấu sự run rẩy đang giằng xé Khanh trong tâm trí. Cô mở cửa phòng tập, nhưng Vũ không có ở đó. Khanh gọi điện, hàng chục hồi chuông nhưng anh không bắt máy. Cô thở dài. Người ta tạo ra điện thoại làm gì, khi mà những lúc cần thiết nhất, lại chẳng thể liên lạc được với nhau.

Khanh bước ra khỏi tòa nhà theo cửa sau, loạng choạng. Cô liếc nhìn đồng hồ, đã cuối giờ chiều, giấc ngủ chập chờn gần mười hai tiếng đồng hồ đêm qua khiến Khanh mệt mỏi khi tỉnh giấc. Những chiếc xe trước mặt cô phóng qua lại liên tục làm Khanh thấy chóng mặt. Cô cảm thấy cần bình tâm lại. Càng cố trấn tĩnh bản thân, Khanh càng thấy bối rối trong tình trạng tiến thoái lưỡng nan hiện tại. Cô phải làm gì, phải gặp ai, phải ứng xử như thế nào khi ông Duy biết được thông tin này đây. Khanh tin những người thân thiết nhất sẽ đứng bên cô, nhưng liệu chỉ họ tin thôi có đủ không? Cây ngay không sợ chết đứng nhưng còn chết ngồi và chết nằm thì sao? Sự nghiệp người mẫu của cô vừa chỉ mới bắt đầu, và Khanh không muốn dừng lại ở đây, ngay tại nơi này. Đột nhiên, Khanh cảm tưởng như bầu trời từ từ hạ thấp xuống dần. Những áng mây chẳng mấy chốc ở ngay sát trên đầu Khanh, chúng hoá thành những mặt cười nham nhở như con mèo bí hiểm Cheshire của xứ sở thần tiên. Chúng bay vù vù xung quanh Khanh, ép cô vào một góc, âm thanh hỗn loạn như cơn bão đang tạt qua tai, Khanh cảm thấy đầu đau như búa bổ. Cô bịt tai, ngồi bệt xuống. Khanh nghĩ về mẹ trong giây lát, tự lẩm nhẩm những điều vô nghĩa để tự trấn an. Chợt, những âm thanh ma quái dừng hẳn lại. Khanh mở mắt, thấy mình đang ngồi giữa phố đông, vài người đi ngang qua chỉ trỏ bình phẩm. Khanh vẫy chiếc taxi gần nhất, bước lên xe mà chẳng biết phải đi đâu, cô cần một góc yên tĩnh để trốn vào.

“Cô muốn đi đâu?” Người lái xe ngần ngừ hỏi khi thấy vẻ mặt thất thần của Khanh.

“Tôi cũng chưa biết. Anh cứ lái đi.” Khanh nhìn ra cửa sổ.

“Cô ổn chứ?” Người lái xe lo lắng.

Khanh thở dài. Chắc mặt cô đã chuyển sang màu xanh như Green Pit Viper đến nỗi ai cũng có thể nhận ra sự bất ổn trong đó. Chiều Sài Gòn bỗng đổ cơn mưa bất chợt. Những lữ khách đang hối hả trên đường vội vàng lôi ra những chiếc ô, thứ mà người ở đây gọi là dù. Thế nhảy dù thì thành nhảy ô à? Khanh cứ nghĩ mãi về điều ấy lúc mới vào Sài Gòn. Nhưng giờ thì cô cũng chẳng có nhiều thời gian để băn khoăn về những chuyện tào lao như vậy nữa. Đường phố ngập những màu sắc xanh đỏ tím vàng như trong bức tranh của Antonio Tamburro. Họ cắm cúi trong thế giới riêng an toàn và nhỏ bé của mình, như là Khanh đang ngồi đây. Phải chăng người ta cứ mãi ở trong những góc kín đáo như vậy cả đời, thì thật tuyệt biết mấy. Chẳng có chiến tranh, chẳng có biểu tình, chẳng có yêu hay ghét, chẳng có chiếc giày cao gót nào khiến ai bận tâm. Một thế giới nhỏ vừa đủ cho một mình bạn chu du khắp nơi mà chẳng sợ bị tổn thương. Khanh biết đó là kiểu suy nghĩ tiêu cực, cô chỉ không thể dừng nó quanh quẩn trong đầu mình.

Chiếc xe chạy vô định một lúc lâu trong cơn mưa tầm tã. Sau câu hỏi cuối cùng không có đáp án, người lái xe đã trở lại vị trí yên lặng của mình, tập trung vào con đường hiện ra mờ ảo phía trước mỗi lần cần gạt nước đưa qua.

“Cho tôi xuống đây.” Khanh nói, mặc dù cô không biết mình đang ở đâu.

Cô trả tiền xe rồi đi bộ dưới những mái hiên thừa ra từ các căn nhà đã đóng cửa im ỉm, những giọt nước mưa vẫn tìm cơ hội hắt vào Khanh như trêu tức. Mọi thứ nhoè đi trước mắt Khanh, cô loáng thoáng thấy ánh sáng rực rỡ của Sofitel Plaza Hotel ở phía trước. Khanh bước vào, chẳng biết để trú mưa hay để tìm chỗ nấp cho những khúc mắc trong tâm trí mình. Khanh rảo bước vào Elysee Bar, cố tìm một cảm giác thân thuộc đâu đây.

Dưới ánh đèn vàng của khách sạn, quầy bar ánh lên vẻ lung linh từ những chai rượu đắt tiền trưng bày trên kệ, những hàng ghế kim loại xếp ngay ngắn. Elysee hôm nay vắng vẻ, chỉ có một người đàn ông ngồi cùng chiếc máy tính xách tay đang chăm chú lướt web. Khanh hướng mắt về phía một cặp đôi đang ngồi ở góc quầy bar, họ quay lưng lại phía cô. Khanh ngờ ngợ, có phải Andre không? Anh đã trở lại Sài Gòn từ khi nào mà không báo cho cô. Anh đang cười đùa vui vẻ với một cô gái mặc bộ áo liền quần đen. Andre không thể không biết chuyện của Khanh, và việc anh thản nhiên ngồi đây uống rượu khiến cô không khỏi ngạc nhiên. Nhưng đó chưa phải bất ngờ cuối cùng trong một buổi tối Sài Gòn đẫm mưa, khi cô gái bên cạnh Andre hơi nghiêng người với nụ cười trên môi, Khanh nhanh chóng nhận ra gương mặt cô không thể quên. Hoàng Quyên.

Từ trong tiềm thức, câu nói của Quyên vọng lại trong đầu Khanh: “Rồi tao sẽ giành lại nhiều hơn, hãy nhớ lấy điều đó.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.