Những Quân Cờ Domino

Lượt đọc: 145 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
Khi người ta mơ

❊ ❊ ❊

Lam đang ngồi duỗi chân trên sofa khi Khanh mở cửa bước vào. Mắt dì hướng vào màn hình tivi, chẳng buồn xoay qua xem ai về. Phòng khách chỉ được chiếu sáng lờ mờ bởi những hình ảnh vùn vụt từ tivi.

“Sao dì không bật đèn lên ạ?” Khanh cằn nhằn.

“À... Khanh à, An đâu mà lại về một mình vậy?” Dì Lam uể oải hướng mắt về phía Khanh.

“Cậu ấy vẫn đang ôm máy làm việc ngoài quán café dì ạ.” Khanh vừa nói vừa ngồi xuống cạnh dì Lam. Cô ngước mắt vào bộ phim tiếng Pháp trên màn hình. Khi Khanh đang định thắc mắc tại sao gã diễn viên chính lại nói được tiếng Pháp bằng thứ giọng đặc sệt Anh thế kia thì dì Lam bỗng nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.

“Cháu yêu à, dì lo cho cháu lắm đấy.”

Khanh ngạc nhiên xoay qua Lam, tròn mắt trước thái độ lạ lẫm ấy.

“Không hiểu tại sao, dù chính bản thân là người đã khuyến khích cháu vào con đường này, nhưng trong lòng dì lại luôn cảm thấy bất an.” Lam cắn môi, tay vẫn nắm chặt. “Đây là con đường quá gai góc cho một người vô tư như cháu.”

Những ánh đèn đường màu vàng cháy nắng đang hắt lên bên khung cửa sổ. Sài Gòn ngoài kia có màu đen đặc quánh như một ly café. Những chiếc xe rọi đèn vào nhau soi lối đi riêng rẽ của chính mình, vô tình tạo thành những con đường sáng rực bắt chéo hòa vào nhau khi nhìn từ những tầng lầu cao. Khanh ôm dì Lam vào lòng mình nhẹ nhàng như an ủi, dù trong lòng cũng rối bời.

“Cháu sẽ ổn thôi. Cháu vẫn luôn ổn dù có chuyện gì xảy ra mà.”

Lam đặt cằm mình nhẹ lên vai trái Khanh. Trong một thoáng, Lam bất giác nhớ đến người chị đã mất của mình. Cô xiết chặt tay và hít một hơi thật sâu, lắc đầu mỉm cười, mũi Lam đầy hương tóc rối của Khanh.

Con bé này… Lam nghĩ, liệu mình còn có thể làm gì cho nó…

Khi những tia nắng ngoài trời còn mải rong chơi chưa kịp đánh thức Khanh, thì tiếng chuông điện thoại réo rắt ầm ĩ trên đầu giường đã réo rắt cô không chút thương tiếc.

“Alô.” Khanh uể oải bắt máy.

“Anh đây.” Khanh giật nảy mình khi nghe thấy giọng Vũ, không biết đã có gì mới chưa hay lại một tin giật gân. “Xin lỗi vì thông báo hơi gấp nhưng chiều nay bọn anh họp báo cho liveshow. Nếu có thể thì em cùng đến nhé. Có cả em đấy.”

Khanh đần người ra. Một phần vì ngái ngủ, một phần vì lối nói chuyện chẳng đâu ra đâu của Vũ làm cô thấy mình như đứa thiểu năng. “Có cả em đấy” là có gì?

“Là sao, em không hiểu? Máu em vẫn chưa lên não.”

“Chuyện này anh không can hệ, là anh Long làm. Anh ấy phụ trách toàn bộ truyền thông hình ảnh cho liveshow lần này. Bọn anh chỉ biết hát thôi chứ không lo mấy chuyện khác. Thế nên em đừng phát điên lên khi nghe điều tiếp theo đây: ảnh của em lại tràn ngập trên các báo rồi.”

Trời ơi, làm sao mà không phát điên được cơ chứ. Khanh thầm nhủ. Cô ậm ờ vài câu nữa với Vũ rồi vào toilet rửa mặt cho tỉnh táo. Khanh lững thững bước ra khỏi phòng, căn nhà trống không. Dì Lam có lẽ đã ra khỏi nhà từ sớm. Mấy con chó chạy vòng quanh nhà thỉnh thoảng va vào Khanh như tên lửa khi cô đang loay hoay tìm chị giúp việc cố kiếm chút đồ ăn sáng. Lại bị lên báo nữa sao? Khanh nghĩ, đăng cái quái gì mà nhiều thế? Khanh bước đến cửa và chộp đại tờ báo được nhét hờ từ phía ngoài vào. Rõ ràng là có hình cô chình ình. Khanh lấy tay đập đập vào trán, vội vã lấy thêm vài tờ báo nữa thì tình hình vẫn không hề khá hơn. Phải nói là tờ nào cũng có hình cô! Bức ảnh có tông màu đen đỏ, cô xuất hiện ở chính giữa, bộ váy trắng với dáng đứng mỏng manh lạ lẫm đắm chìm vào những cảm xúc mơ hồ. Dù chỉ nhỏ gọn ở hai góc phía xa, nhưng có thể dễ dàng nhận ra phía sau Khanh là hai chàng trai Demo đang say sưa hát. Những ánh sáng lập phương đủ hết bảy màu của cầu vồng bao quanh Pi và Vũ. Ba người, ba góc đứng, một cảm xúc. Tất cả hòa làm một.

Khanh nhanh chóng nhận ra đây là hình hôm qua ở buổi tập của Demo. Mà nói đến đây thì khỏi bàn về tác giả nữa, Khanh thở dài ngán ngẩm. Còn ai khác ngoài “chuyên gia đăng hình lén” Long Flash. Khanh bất chợt giật mình. Đây chính là poster liveshow của Demo! Poster liveshow chính của Demo. Hai nhân vật chính như hai cái chấm nhỏ trên tấm hình. Còn Khanh xuất hiện rõ ràng, từ đầu đến chân. Phía dưới poster là dòng chữ: “Liveshow Demo – The red sunset. Họp báo: 05:30pm – Riverside hotel.”

Thôi xong, tại sao người ta cứ xen vào và quyết định hộ cái cuộc đời nhỏ bé của cô vậy? Lần này Khanh không biết nên đấm vào mặt Long hay tìm dì Lam hỏi tội. Suy nghĩ một lúc, cô nghĩ có lẽ dì không có can hệ trong chuyện này, tuy thế việc dì Lam giao toàn quyền “sử dụng đời cô” cho Long dường như đã đi quá xa. Hít một hơi dài lấy lại bình tĩnh, Khanh xoay về hướng đồng hồ treo tường kiểm tra giờ. Nắng chiếu xuyên qua màn cửa, lười biếng nằm phơi ra trên chiếc khăn trải bàn màu trắng. Mấy con chó le lưỡi, lặng lẽ nằm, ngước nhìn Khanh.

“Nhìn gì? Tại sao tao lại phải đi, có phải họp báo của tao đâu cơ chứ?”

Tuy thế, mấy tiếng sau Khanh vẫn ngồi yên vị trên taxi đến Riverside Hotel. Chỉ có một lý do cho điều đó: cô không muốn phũ phàng từ chối Vũ, cô nhớ lại khi anh chạy theo mình lần đầu tiên và biết ơn vì điều đó. Những con đường Sài Gòn trong nắng hiền đến ngỡ ngàng. Xuyên qua cửa kính ôtô, mọi thứ như những bức tranh tông vàng treo ở khoảng lưng chừng tu viện thánh St.James. Khanh ngả người dựa ra sau thưởng thức làn gió mát phả ra từ máy lạnh ôtô, radio bật một bản nhạc cũ nào đó của Nirvana, nghe như những âm thanh vọng lại từ thập kỷ 90’, Khanh lẩm nhẩm hát theo. Đến khi chiếc taxi dừng hẳn lại, cô mới lọ mọ tìm tiền trả và bước ra khỏi xe.

“Anh biết em sẽ đến mà. Chắc chắn 110% luôn.” Long đã đứng chờ Khanh ngay phía ngoài, anh mỉm cười tự tin.

10% là để chừa trước cho lần sau anh tiếp tục thế này nữa phải không?” Khanh bực bội.

“Cứ việc giận, một ngày nào đó em sẽ cảm ơn anh.” Long nói đến đây thì Pi và Vũ xuất hiện.

“Khanh này,” Pi khoác vai cô. “Tốt nhất là lần sau xuất hiện đừng đẹp như thế này nhé. Anh mà kìm không nổi là lại bị ‘người ta’ ghen đấy!”

“Ai ghen?” Khanh ngạc nhiên.

“Người yêu em chứ ai!” Pi thản nhiên chỉ vào Vũ.

“Không phải người yêu!” Khanh và Vũ đồng thanh kêu lên. Giật mình vì nói cùng một câu, cả hai quay sang nhìn nhau. Đột nhiên, Khanh thấy mình tức giận một cách vô lý. “Chẳng lẽ mình tệ đến độ không xứng đáng để gán ghép như thế sao mà phải gào lên vậy?” Khanh nhủ thầm, cô vừa vào phòng thay đồ, chân vừa giẫm sàn ầm ầm, bỏ mặc lại ba chàng trai nhìn nhau khó hiểu. Đúng rồi, các anh thì làm sao mà hiểu được con gái chứ? Chỉ quyết định cuộc đời người khác là nhanh thôi.

Khán phòng đã đông nghịt những phóng viên háo hức như con sói chờ mồi. Liếc qua tấm rèm của cánh gà, Khanh thấy mình giống như một con cừu non chờ bị xé xác. Khanh không biết rồi cơn bão của những điều hoang tưởng này sẽ còn cuốn cô đến đâu nữa, nhưng ngay ở thời khắc này, Khanh thấy mình quan trọng. Chẳng phải ai cũng muốn trở nên quan trọng trong mắt người khác sao? Họ có thể đánh đổi đủ thứ trên đời để tìm kiếm điều đó. Ngay chính những phóng viên ngồi háo hức ngoài kia cũng vậy, họ chờ đợi, săn đón để hy vọng chộp được những bức ảnh đẹp, những thông tin nóng hổi có thể khiến họ nổi danh, khiến họ trở thành vĩ nhân ở tòa soạn, khiến tài khoản của họ tăng thêm vài con số. Con người có thể mù quáng làm đủ thứ, có thể ghét bỏ lẫn nhau để trở nên nổi tiếng. Khanh đã chứng kiến điều đó ở Quyên và cô tin rằng Quyên không phải người duy nhất.

Khanh bước cùng Long, Demo và quản lý của họ ra sân khấu của khán phòng, ngồi xuống chiếc bàn trải khăn trắng. Thật lạ, lần này Khanh không còn thấy run trước đông người nữa. Cảm giác sợ hãi đã trôi vụt từ khi nào như đám mây tan biến sau cơn mưa. Cô nhìn xuống dưới, ánh mắt chứa nhiều niềm vui và sự tò mò hơn.

“Người ta nói, những thiên thần nhỏ nếu muốn tình yêu thì phải hy sinh đôi cánh trắng muốt của mình, và suốt đời phải di chuyển bằng hai chân thay vì bay lượn trên bầu trời. Cả thế giới này, lúc sinh ra ai cũng từng là thiên thần... “

Giọng nói phát lên khi đèn trong hội trường tắt hết và Khanh chẳng nhìn thấy ai khác nữa. Trong bóng tối, giọng nói vẫn vang lên xen kẽ với tiếng vỗ tay nho nhỏ từ đâu đó. Khanh vô thức đưa tay sang bên cạnh tìm kiếm, cô chạm nhẹ vào Vũ. Anh nắm lấy tay cô, bàn tay ấm áp và an toàn.

Bất chợt đèn follow sáng rực vào Khanh. Khuôn mặt mộc như viên kim cương chưa mài giũa, mái tóc rối bời ngô nghê thiếu nữ, chiếc váy đen lửng không đủ để che khuất nét đẹp của đôi chân thon dài. Khanh giật mình. Cô đã được đọc trước kịch bản của buổi họp báo, nhưng điều này khác hẳn với tưởng tượng của cô. Tất cả ánh mắt của nhà báo đang hướng vào cô, đèn flash của máy ảnh nháy lên liên tục. Khanh cảm thấy cô như vụn ra trong thứ ánh sáng đó. Cô bất giác rời tay Vũ ra...

Trong bức tranh ghép nào cũng phải có một mảng chói sáng. Và Khanh đang ở giữa mảng sáng đó, không vì một lý do gì.

Hoàng hôn ngoài kia cũng đang đỏ rực.

Sài Gòn lại ngờ vực như chưa từng trao trái tim của mình cho bất cứ ai.

Andre đeo một chiếc kính đen, ngồi một mình ở phía cuối của khán phòng. Anh chủ tâm đến muộn để không gây những sự chú ý không cần thiết. Anh mặc chiếc áo vest mỏng màu xám, bên trong là áo thun caro ghi đen, tay chống lên cằm ngẫm nghĩ, gương mặt đầy lạnh lẽo như thường thấy. Dưới ánh đèn follow ấy, Khanh hiện ra như một nàng thiên sứ vừa bay đến từ một nơi xa xăm. Vẻ yếu mềm của Khanh khiến Andre đôi lúc muốn đặt tay vào má cô và lau khô dòng nước mắt, dù Khanh không hề khóc, chỉ là đôi mắt quá long lanh.

Andre ngắm nhìn Khanh, anh biết từ góc ngược sáng đó cô không biết anh cũng có mặt tại đây. Anh chỉ muốn lặng lẽ quan sát từ đây và ghi nhớ khoảnh khắc này của Khanh.

Khi những gì thuộc về giấc mơ xảy ra, bất giác con người ta sợ rằng mình sẽ tỉnh dậy.

Đèn bỗng bật sáng. Trong một vài giây, cả hội trường, cả trăm ký giả hướng vào Khanh như quên mất đây chính là buổi họp báo cho liveshow của Demo. Bỗng thấy có chút tội lỗi, Khanh quay sang nhìn Vũ, bắt gặp ánh mắt khích lệ của anh, Pi và Long cũng đang mỉm cười nhìn cô. Bất giác Khanh thấy mình không đơn độc, cô hít một hơi dài, sẵn sàng cho những điều sắp tới. Người quản lý đưa tay ra hiệu cho mọi người trật tự. Đám đông ồn ào khi nãy giờ bỗng lặng phắc. Ông giới thiệu rằng cô, Trịnh Thiếu Khanh, sẽ là nhân vật chính của liveshow Hoàng hôn đỏ sắp tới của Demo...

Cả hội trường ký giả vốn đang im lặng nhốn nháo hẳn lên khi ông ngừng lại. Những nghi vấn, những lời bàn tán càng ngày càng to dần phía bên dưới.

“... Như chúng tôi đã thông báo. Photographer Hoàng Long sẽ chịu trách nhiệm về phần truyền thông hình ảnh cho Hoàng hôn đỏ. Mọi người có thể trực tiếp liên lạc với Hoàng Long để tiếp cận về mặt hình ảnh.”

Khanh đảo mắt nhìn quanh khán phòng và bất ngờ dừng lại ở một khuôn mặt quen thuộc. Là Andre. Tim cô bỗng đập mạnh đến mức muốn vỡ tung ra khi mắt cô chạm vào ánh nhìn của anh. Anh ngồi lặng lẽ, cô không thể đoán được trong đầu anh nghĩ gì. Sau lần quay cho quảng cáo của ông Nam, Khanh đã tạm ngừng liên lạc với Andre. Anh cũng thể hiện mình là một người đàn ông lịch sự khi không làm phiền tới những lựa chọn tiếp theo trên hành trình của Khanh. “Mắt quỷ” không thiếu việc để làm, anh chỉ thực sự để tâm đến Khanh.

“Xin hỏi, cô Trịnh Thiếu Khanh sẽ đóng vai trò gì trong buổi liveshow Hoàng hôn đỏ và tại sao liveshow của Demo mà nhân vật chính lại là cô gái trẻ này chứ không phải ai khác?” Mắt Andre hướng thẳng vào Long Flash khi một phóng viên nào đó ở giữa hội trường được mời hỏi. Andre hiểu rõ đâu là tác giả của những điều này.

“Trịnh Thiếu Khanh sẽ là nhân vật chủ đề của liveshow Hoàng hôn đỏ. Còn về chi tiết, chúng tôi chỉ có thể tiết lộ đến đây.” Người quản lý trả lời ngắn gọn.

Khanh vẫn dán chặt mắt vào Andre từ khi phát hiện ra sự có mặt của anh ở đó. Khoảng cách giữa cô và anh chỉ vài chục bước chân nhưng bỗng như xa lắm. Thay vì chỉ nhìn bằng mắt, Khanh cảm giác mình đang soi Andre qua kính viễn vọng. Anh ở đó mà như không ở đó. Những thứ chỉ vừa mới cách đây vài hôm cũng ngỡ như lâu lắm rồi.

Vũ và Pi cạnh bên lần lượt thay phiên nhau trả lời những câu hỏi của phóng viên. Thỉnh thoảng cũng có những câu hỏi được dành riêng cho cô, Khanh trả lời theo những gì cô cảm nhận. Như quả bóng bay đầy ắp khí, Khanh bay bổng lên một cách nhẹ nhàng, cô hoàn toàn không cảm thấy chút áp lực nào giữa vòng vây của báo chí.

“Cô đã từng được Hoàng Long chụp cho tạp chí Siêu Mẫu, cho hỏi, liệu cô có phải người mẫu chuyên nghiệp?” Câu hỏi có chút móc máy từ một phóng viên.

“Cũng còn tuỳ anh nhìn nhận thế nào là chuyên nghiệp. Vì theo tôi, một phóng viên chuyên nghiệp thì không hỏi những câu thế này.” Khanh mỉm cười. “Anh nên quan tâm hơn đến chuyên môn của chương trình cũng như của cá nhân tôi.”

Cả khán phóng ồ lên thích thú, tay phóng viên ngượng ngùng ngồi xuống. Vũ quay sang tủm tỉm cười. Quả thật, Khanh đang chơi trò chơi này bằng trực giác như đã từng với Andre. Mọi thứ tự nhiên từ con người cô đều toát lên sức cuốn hút vô hình. Bỗng những chiếc đèn flash thi nhau tỏa sáng loá mắt đi kèm theo những tràng vỗ tay nhiệt liệt. Vũ ra hiệu cho cô đứng dậy, khi cúi đầu chào đám phóng viên trước mặt, Khanh nhận ra Andre đã biến mất từ khi nào. Hương nước hoa không tên tỏa ra từ Vũ khiến Khanh nhanh chóng quên đi điều đó. Khanh đứng đó, mỉm cười trước những ánh sáng của thứ giống như là danh vọng. Có thể Khanh đang mơ, nhưng cô chưa muốn dừng ở đây.

Khi chợt tỉnh dậy giữa giấc mơ đẹp, theo bản năng, con người ta sẽ nhắm mắt mà mơ tiếp. Dù khi mơ tiếp, người ta không biết điều gì sẽ đến, có thể tiếp đó lại là một cơn ác mộng. Nhưng con người không muốn tỉnh giấc ở đó và đối mặt với hiện thực giữa đêm đen, đơn độc.

Lam mải mê với chiếc laptop trên bàn, ly mocha đá tan đầy nước đặt cạnh bên dường như chẳng được đoái hoài đến. Quán café tương đối vắng người, không nhiều người tìm kiếm hương vị đăng đắng đó vào một buổi chiều đẹp thế này. Trời Sài Gòn trở lạnh êm ả, khiến cho bất cứ ai cũng muốn thong thả tận hưởng ngoài phố.

“Xin lỗi tôi đến muộn.”

Lam ngước mặt lên. Đối diện cô là một chàng trai trẻ mặc vest đen, anh ta có gương mặt khó đoán tuổi.

“Không sao. Tôi cũng chỉ vừa đến.” Lam đóng màn hình laptop, cô chỉnh lại cổ áo, đôi tay lóng ngóng thể hiện sự rụt rè hiếm có ở một người phụ nữ thành đạt.

“Khi nào chị về Hà Nội?” Có vẻ như không quan tâm gì tới sự lúng túng của đối phương, chàng trai hỏi.

“Ngày mai. Nhưng có thể tuần sau tôi sẽ lại bay vào.”

Chàng trai gục gặc đầu ra vẻ đã hiểu. Anh giơ tay ra hiệu từ chối khi một nhân viên trong quán cầm menu định bước tới. Lam lấy trong túi ra một bức ảnh đẩy về phía chàng trai.

“Đây là việc tôi muốn nhờ anh. Tôi biết anh đã từ chối, nhưng hãy thử nhìn lướt qua, biết đâu anh sẽ đổi ý.”

“Thật sự thì chị không cần thiết làm thế.” Chàng trai nhún vai nhìn Lam, “Có cái này chắc chị chưa biết.” Vừa nói anh vừa lôi quyển tạp chí âm nhạc phát hành sáng nay đưa Lam.

“Liveshow Demo?” Lam thốt lên đầy bất ngờ khi thấy cháu gái mình xuất hiện quá nổi bật trên hai trang báo, suýt làm đổ ly café bên cạnh. Cô hoàn toàn không được Long thông báo về chuyện này, có lẽ vì anh sợ ảnh hưởng đến công việc bận rộn của Lam.

“Cô gái này đã nổi lắm rồi, những vấn đề chị nói với tôi có thể sẽ hơi thừa.” Chàng trai lấy tay kéo ly mocha của Lam vào giữa bàn, anh cầm lấy bức ảnh cho vào túi áo, đứng lên, mỉm cười, “Tuy vậy, cứ coi như là tôi đồng ý.” Anh ta nói rồi bước ra cửa.

Lam mở màn hình laptop lên, ngồi nhìn đăm chiêu một lúc vào vài dòng email đang đánh dở. Lam không biết những điều cô đang làm sẽ đi đến đâu, nhưng cô vẫn muốn tiếp tục. Cô không cảm thấy tiếc vì bụi hoa hồng có gai, mà chợt thấy vui vì trong bụi gai có một đoá hồng. Tất cả đều phụ thuộc vào cách mà chúng ta nhìn nhận vấn đề.

Khanh ngồi lẩm bẩm hát theo vài giai điệu quen thuộc phát ra từ ipod trong phòng chờ. Vũ nói sẽ đưa cô về sau khi họp báo kết thúc. Một lúc sau, khi đã ngồi trên ôtô, Khanh vẫn ngây ngất nhớ lại thời khắc lúc nãy. Vũ lái xe một cách điềm tĩnh, như thể đang suy nghĩ một điều gì đó. Khi đã bình tâm hơn, Khanh liếc mắt nhìn sang phía Vũ, vừa đúng lúc Vũ cũng liếc nhìn cô. Bốn mắt chạm nhau bất ngờ, không gian trong xe tuyệt đối yên tĩnh khiến Khanh bối rối. Không khí im lặng lại càng thêm lắng xuống vì màn lén nhìn nhau bất thành đó của hai người.

Vũ chỉ muốn cảm ơn Khanh vì đã đồng ý tham gia liveshow này của Demo mà mãi vẫn không mở miệng lên tiếng được. Từ khi anh phát hiện mình khó chịu với bất cứ những hành động thân thiện của người khác với Khanh, dù là bình thường hay bất thường, anh bỗng cảm giác mình cũng khó nói chuyện với cô hơn, như là khi nãy lúc phát hiện Khanh hướng ánh mắt về phía Andre trong buổi họp báo.

Những lần đối diện với Vũ thế này luôn khiến Khanh muốn moi tim mình ra giấu vào túi áo. Cô đã từng gặp nhiều chàng trai đẹp, nhưng rõ ràng đây không phải vấn đề tương tự. Cô chỉ không thể nhìn thẳng vào Vũ bởi cô luôn khiến máu mình dồn lên mặt đỏ bừng. Thật sự, Khanh chỉ muốn nói chuyện với Vũ tự nhiên như ngày đầu tiên hai đứa ngồi café giữa trời nắng chang chang của Sài Gòn.

“Anh... “

“Em... “

Vũ và Khanh đồng loạt lên tiếng, lại một màn bắt đúng nhịp tim nhau đến vô lý. Khanh giật nảy mình. Vũ thót tim đến độ chân ấn mạnh vào thắng khiến chiếc xe giật mạnh lại. Vũ có thắt dây an toàn từ trước, còn Khanh thì mất đà té nhào về phía trước, đầu cô va vào xe.

“Em có sao không?” Vũ cuống cuồng tháo vội dây an toàn của mình ra chồm về phía Khanh. “Anh xin lỗi!”

Khanh theo quán tính nhắm nghiền mắt lại và đưa tay lên vịn vào chỗ đau. Sao cô luôn gặp những tai nạn kỳ quái lúc ở cạnh Vũ vậy. Bỗng chốc bàn tay to lớn của Vũ chạm vào tay cô, đẩy ra để xoa vết đau ấy. Khanh mở to mắt ra. Lần đầu tiên bàn tay Vũ chạm vào tay cô. Trong tíc tắc ấy cô cảm thấy giống như có một luồng điện mấy trăm vôn truyền sang mình. Vũ mải hối lỗi về sơ suất của bản thân mà quên mất ngại ngùng. Còn Khanh thì không như thế. Khanh cảm giác nóng bừng khi bàn tay Vũ chạm vào tay rồi vào tóc cô. Bình thường chỉ đứng cách vài bước chân là cô đã cảm thấy “không ổn”, huống chi khoảng cách thế này. Vũ gần đến mức Khanh tưởng tượng chỉ cần một chút... anh sẽ hôn cô.

“Anh xin lỗi.” Vũ bất giác ngước mặt lên sau một lúc chẳng thấy có động tĩnh gì từ Khanh. Mắt chạm mắt. Môi còn đúng vài centimet là chạm được vào nhau. Thâm tâm và lý trí Khanh đấu tranh dữ dội. Một nửa muốn ôm lấy Vũ và hôn vào môi anh, nửa kia muốn đẩy anh ra. Tim Khanh đập ngày càng mạnh hơn, đến mức như có thể nghe thấy thật rõ. Vũ dường như cũng cảm nhận được điều đó, anh lúng túng đặt cô dựa vào ghế, cài dây an toàn cho cô rồi nói:

“Về nhà anh. Anh kiếm thứ gì đó xoa cho trán em không bị sưng.”

Khanh gật đầu, cô phải nhắm chặt mắt để không nghĩ linh tinh. Nếu không có Vũ ở đây, chắc hẳn cô đã tự tát vào má mình. Chiếc xe chạy nhanh hơn về phía khu biệt thự nơi anh ở. Khanh chợt nhớ lần đầu tiên cô và An lạc ở đây, chính cái duyên kỳ lạ đó đã mang cô và Vũ lại gần nhau hơn trên con đường vô hình tới trái tim mỗi người. Phải chăng người ta đều cần những điều như thế, cũng để an ủi chính bản thân khi một người ra khỏi cuộc sống của ta: rằng ta và họ đã hết duyên rồi.

Khi mở cánh cửa vào căn biệt thự, mọi thứ khiến cho Vũ và Khanh không tin vào mắt mình. Nhà Vũ vừa bị đột nhập! Một ô cửa kính đã biến thành những mảnh vụn lớn vương vãi ở góc nhà, đồ đạc xáo trộn và đổ vỡ. Khanh ngồi xuống salon, run rẩy vì sợ hãi. Vũ giơ tay lên môi, ra hiệu im lặng. Anh vớ lấy chiếc gậy bóng chày ở góc tường, cảnh giác bước quanh nhà kiểm tra. Căn biệt thự trống không, sự im lặng đến ghê rợn. Tên trộm đã biến mất trước khi hai người về nhà. Vũ kiểm tra một lần nữa xem đã mất thứ gì, chút sau anh quay lại, mang cho Khanh một lọ dầu, trấn an cô giữ bình tĩnh.

Vũ thở dài sau khi đã làm vài vòng quanh nhà. Ngoài vài đồ giá trị bị lấy mất, điều quan trọng nhất là những bản nháp các ca khúc mới để trình diễn trong liveshow này cũng không cánh mà bay cùng những chiếc đĩa ghi âm thử. Đây không phải chuyện đơn giản bởi nếu kẻ lạ chỉ cần tung những ca khúc đó lên mạng thì thiệt hại là không thể tính xuể. Ngoài việc lượng vé bán của liveshow chắc chắn sẽ giảm bớt, ngay cả những đĩa đơn và album tung ra sau đó cũng sẽ không hiệu quả khi mà người nghe có thể tải miễn phí những bản nhạc đó từ các website ma một cách dễ dàng.

“Không thể tin nổi, đây vốn là một khu có an ninh rất tốt.” Vũ lẩm bẩm.

“May mà chúng ta không về sớm. Em sợ nếu chạm mặt tên trộm ở đây thì còn nguy hiểm hơn. Người không sao là được rồi anh ạ. Còn người thì còn làm ra tiền.” Khanh an ủi.

“Anh không tiếc đồ mất, những bản thu âm mới quan trọng. Nhưng cũng lạ thật, phải là một người hiểu rõ giá trị của chúng thì mới lấy đi. Còn với một tên trộm lạ thì đống giấy nháp và đĩa nhạc đó có giá trị gì chứ? Chắc chắn hắn sẽ bỏ qua ngay.”

Mọi thứ bỗng trở nên mơ hồ và nghi hoặc. Ngay cả khi mơ về những điều quen thuộc, thì giấc mơ cũng có thể dẫn chúng ta đến những điểm không lường trước. Mọi thứ đều có thể xảy ra, dù bạn có cân nhắc mấy. Dù bạn có đang băng băng tới đích, thì một con rồng khổng lồ cũng có thể đột ngột xuất hiện và phá tan tất cả.

Bởi, trong mơ không có giới hạn cho trí tưởng tượng.

Trong ác mộng cũng vậy.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.